Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 1101: Bóng Đêm Trí Tuệ: Phát Hiện Tác Dụng Phụ Của 'Thần Niệm'

Màn đêm buông xuống, mang theo tiếng mưa rả rích vẫn không ngừng nghỉ, gột rửa những mái ngói rêu phong và con đường đá cũ kỹ của Thị Trấn An Bình. Tuy nhiên, sáng hôm sau, khi những tia nắng ban mai yếu ớt cuối cùng cũng xuyên qua tầng mây dày đặc, cố gắng xua đi cái ẩm ướt và giá lạnh của đêm qua, một khung cảnh khác hẳn đã hiện ra.

Tạ Trần ngồi tĩnh lặng trước cửa quán sách nhỏ của mình, chiếc áo vải bố cũ kỹ màu xám nhạt ôm lấy thân hình gầy gò thư sinh của hắn. Mái tóc đen dài được buộc gọn gàng bằng một dải lụa đơn giản, để lộ vầng trán cao và đôi mắt sâu thẳm, luôn ánh lên vẻ tỉnh táo, suy tư, dường như có thể nhìn thấu mọi sự. Hắn không đọc sách, cũng không pha trà, chỉ đơn thuần quan sát dòng người qua lại trên con phố quen thuộc. Sau cái gọi là 'Bản Cập Nhật Thần Niệm' của Lạc Vũ, vẻ mặt của dân chúng dường như đã trở lại 'bình thường' hơn, không còn sự trống rỗng đến cùng cực, không còn ánh mắt thất thần như những ngày đầu lan truyền tin tức về 'hạnh phúc vô điều kiện'. Những nụ cười đã trở lại trên môi, những bước chân đã bớt lảo đảo, và những câu chuyện phiếm bên quán trà cũng đã vang lên.

Thế nhưng, trong đôi mắt của Tạ Trần, sự 'bình thường' ấy lại ẩn chứa một nỗi bất an sâu sắc, một thứ đáng sợ hơn cả sự trống rỗng hiển hiện. Đó là sự thiếu vắng của những cảm xúc ngẫu nhiên, những tia sáng lấp lánh trong ánh mắt khi một câu chuyện thú vị được kể, hay một tia giận dữ thoáng qua khi bị va chạm nhẹ. Mọi thứ đều được tiết chế đến hoàn hảo, như những bức họa được vẽ theo một công thức nhất định, đẹp đẽ nhưng vô hồn. Tiếng cười không còn mang theo sự sảng khoái từ tận đáy lòng, tiếng nói chuyện không còn chứa đựng những tranh cãi nảy lửa hay những lời cảm thán bất chợt. Tất cả đều là một sự phẳng lặng đến đáng sợ, một sự bình yên nhân tạo được kiến tạo bởi một bàn tay vô hình. Hắn cảm nhận rõ ràng làn sóng 'thần niệm' đã trở nên tinh vi hơn rất nhiều, không còn là một lớp màng thô thiển bao phủ bên ngoài, mà đã ẩn sâu vào từng ngóc ngách của tâm trí con người, uốn nắn và định hình từng suy nghĩ, từng cảm xúc nhỏ nhất.

Trong lúc Tạ Trần đang chìm đắm trong những suy tư miên man, Thư Đồng Tiểu An trở về từ chợ, tay xách một giỏ rau củ tươi rói, nhưng vẻ mặt bé lại nhíu mày đầy bối rối, đôi mắt toát lên vẻ thông minh thường ngày giờ đây lại ánh lên sự hoang mang. Cô bé, với chiếc áo vải thô cũ kỹ, bước nhanh về phía tiên sinh của mình, dường như muốn trút bỏ gánh nặng trong lòng.

"Tiên sinh," Tiểu An cất tiếng, giọng nói có chút gấp gáp, "con vừa nói chuyện với dì Lan bán bánh, dì ấy vẫn cười, vẫn mời con ăn bánh như mọi khi, nhưng con cảm thấy như dì ấy không thực sự nghe con nói gì cả."

Tạ Trần khẽ mở mắt, nhìn Tiểu An với ánh mắt khích lệ. "Có gì bất thường sao, Tiểu An?"

"Vâng, tiên sinh," Tiểu An gật đầu lia lịa, "con hỏi dì ấy về chuyện con mèo của dì vừa sinh con, dì ấy vẫn trả lời rất vui vẻ, nhưng đến khi con hỏi con mèo con nào giống mèo mẹ nhất, dì ấy lại ngập ngừng, rồi nói rằng 'à, chúng đều rất đáng yêu'. Nhưng lát sau con lại hỏi, dì ấy lại trả lời câu tương tự, như thể không nhớ là con đã hỏi rồi. Con còn cảm thấy như mình khó nhớ những gì vừa nói chuyện với họ chỉ vài phút trước. Họ đang... quên đi điều gì đó, ngay cả khi đang nói chuyện với con."

Tạ Trần im lặng lắng nghe, bàn tay khẽ đặt lên cuốn sách 'Hành Trình Của Linh Hồn' đặt trên bàn đá. Hắn biết rằng, đây chính là một trong những tác dụng phụ đầu tiên của 'Bản Cập Nhật Thần Niệm' mà hắn đã tiên liệu. Lạc Vũ không chỉ muốn ru ngủ cảm xúc, mà còn muốn làm suy yếu khả năng nhận thức, đặc biệt là trí nhớ ngắn hạn và tư duy phản biện. Con người sẽ trở nên dễ dàng chấp nhận mọi thứ, quên đi những điều không phù hợp với 'hạnh phúc' được định nghĩa sẵn, và dần dần, không còn khả năng đặt câu hỏi hay nghi ngờ.

"Hạnh phúc có thể được định nghĩa," Tạ Trần khẽ nói, giọng trầm tĩnh nhưng chứa đựng một sự kiên định sắt đá, "nhưng ý chí, và khả năng tư duy độc lập thì không thể bị đóng khung. Một khi con người mất đi khả năng tự hỏi, tự nghi ngờ, họ sẽ trở thành những chiếc vỏ rỗng tuếch, sống một cuộc đời được lập trình sẵn."

Tiểu An nhìn Tạ Trần, đôi mắt to tròn mở to, cố gắng thấu hiểu những lời sâu sắc của tiên sinh. "Nhưng... tại sao lại phải làm vậy ạ, tiên sinh? Chẳng phải hạnh phúc là điều ai cũng muốn sao?"

"Hạnh phúc do người khác ban tặng, Tiểu An, không phải là hạnh phúc thật sự," Tạ Trần đáp, ánh mắt hướng về phía xa xăm, nơi những mái nhà ngói xanh vẫn còn chìm trong màn sương mờ của buổi sớm. "Hạnh phúc thật sự đến từ sự lựa chọn, từ việc chấp nhận cả niềm vui lẫn nỗi buồn, từ việc đối mặt với những khó khăn và trưởng thành. Khi mọi thứ đều được sắp đặt, con người sẽ đánh mất khả năng tự mình tạo ra ý nghĩa cho cuộc đời. Họ sẽ mất đi 'nhân tính' trong sự bình yên giả tạo đó."

Hắn nhắm mắt lại lần nữa, cảm nhận làn gió lạnh lẽo thổi qua, mang theo một cảm giác ớn lạnh không chỉ từ thời tiết mà còn từ những gì đang diễn ra trong tâm trí của hàng triệu người. Những hạt mầm suy tư mà cuốn 'Hành Trình Của Linh Hồn' đã gieo xuống, giờ đây đang đứng trước nguy cơ bị cuốn trôi, không phải bởi một cơn lũ hung hãn, mà bởi một dòng chảy êm đềm, ngọt ngào nhưng chết chóc của sự thao túng. Tạ Trần biết, cuộc chiến giành lấy linh hồn nhân loại đã bước vào một giai đoạn mới, nguy hiểm hơn bao giờ hết. Hắn là 'điểm neo nhân quả', và trong cơn bão này, sự tĩnh lặng, sự kiên định của hắn, chính là pháo đài cuối cùng để bảo vệ linh hồn nhân loại. Cuộc sống bình thường là một hành trình dài, không ngừng nghỉ của sự học hỏi và thích nghi. Mặc dù Thiên Đạo sụp đổ, vũ trụ vẫn còn đó những bí ẩn chưa được khám phá, và khả năng con người tự khám phá chính mình, tự định nghĩa hạnh phúc của mình, là điều không thể bị tước đoạt.

***

Cùng thời điểm đó, nhưng ở một nơi hoàn toàn khác biệt, sâu thẳm dưới lòng Thành Vô Song hùng vĩ, một phòng nghiên cứu bí mật đang hoạt động không ngừng nghỉ. Nơi đây, ánh sáng từ những ngọn đèn dầu và một vài viên dạ minh châu ma pháp chiếu rọi mờ ảo lên những biểu đồ, bản phác thảo và các thiết bị kim loại phức tạp. Mùi giấy cũ, mực và một chút hương thảo dược từ các loại linh dược trộn lẫn với mùi kim loại đặc trưng của những cỗ máy. Bên ngoài, màn đêm đã buông xuống, và một cơn mưa phùn lất phất đang gột rửa những mái ngói và con đường lát đá của thành phố. Tiếng mưa rơi đều đều, tạo nên một bản giao hưởng buồn tẻ, trái ngược hoàn toàn với sự căng thẳng và tập trung cao độ bên trong căn phòng.

Trong số những học giả đang miệt mài làm việc, Lý Nguyên nổi bật lên với vẻ ngoài gầy gò, chiếc kính đã ngả màu cũ kỹ trượt xuống sống mũi. Mái tóc bạc phơ của ông rối bù, dường như đã lâu không được chải chuốt, minh chứng cho những đêm dài thức trắng. Đôi mắt thâm quầng nhưng ánh lên vẻ thông minh và kiên trì, như một ngọn lửa nhỏ vẫn cháy sáng trong đêm tối. Ông từng là một học giả uyên bác về thần kinh học và triết học cổ đại, nhưng sau khi Thiên Đạo suy yếu, ông đã từ bỏ vị trí danh giá trong học viện để tham gia vào nhóm nghiên cứu độc lập này, dưới sự điều phối của Triết Gia Mạc Vân. Họ không có pháp thuật, không có những bảo bối tiên gia, nhưng bằng những phương pháp quan sát, thực nghiệm và phân tích tỉ mỉ của phàm nhân, họ cố gắng giải mã cách 'Máy Thức Tỉnh Ý Chí' và 'Bản Cập Nhật Thần Niệm' của Lạc Vũ đang tương tác với tâm trí con người.

Lý Nguyên khẽ nhấc tay, một cử chỉ mệt mỏi nhưng dứt khoát, chỉ vào một biểu đồ phức tạp được vẽ bằng mực đỏ và xanh trên một tấm lụa lớn. Biểu đồ này mô tả chi tiết sự thay đổi hoạt động của các vùng não bộ. "Mạc Vân, nhìn đây." Giọng ông trầm khàn vì thiếu ngủ, nhưng đầy vẻ lo lắng. "Chúng tôi đã quan sát hàng trăm đối tượng, từ những người chỉ mới tiếp xúc với 'Thần Niệm' vài ngày, cho đến những người đã sử dụng 'Máy Thức Tỉnh Ý Chí' trong nhiều tháng. Dữ liệu đều chỉ ra một xu hướng đáng báo động."

Triết Gia Mạc Vân, với dáng người trung niên, đôi mắt sáng và sâu, toát lên vẻ uyên bác và suy tư, đứng cạnh Lý Nguyên. Ông mặc bộ đạo bào màu lam nhạt, nhưng không có vẻ gì là tu sĩ. Ông là một nhà tư tưởng, một triết gia, người đã chứng kiến sự suy tàn của Thiên Đạo và sự trỗi dậy của những tư tưởng mới. Khuôn mặt ông nghiêm nghị khi ông cúi xuống xem xét biểu đồ, ngón tay khẽ lướt trên những đường nét phức tạp. "Sự suy giảm đáng kể trong các vùng não chịu trách nhiệm về tư duy phản biện và trí nhớ ngắn hạn ở những người đã tiếp xúc lâu dài với 'Thần Niệm'," Mạc Vân đọc to những ghi chú bên lề biểu đồ, giọng ông trầm ấm nhưng giờ đây lại mang theo một sự nặng nề. "Đây không chỉ là cảm xúc bị thao túng, Lý Nguyên. Đây là sự xói mòn từ gốc rễ. Bộ não đang học cách... không tư duy."

Lý Nguyên g���t đầu, ánh mắt ông tối lại. "Chính xác. Chúng tôi đã dùng các bài kiểm tra trí nhớ đơn giản, những câu đố logic, và thậm chí là các loại linh dược kích thích thần kinh để quan sát phản ứng. Kết quả thật đáng sợ. Những người này vẫn có thể thực hiện các hoạt động hàng ngày, vẫn có thể nói chuyện, cười đùa, nhưng khả năng phân tích vấn đề, khả năng ghi nhớ chi tiết, và quan trọng nhất, khả năng đặt câu hỏi, đều suy giảm nghiêm trọng. Họ trở nên dễ dàng chấp nhận mọi thông tin được đưa ra, không còn nghi ngờ, không còn tranh luận." Ông chỉ vào một khu vực trên biểu đồ. "Vùng vỏ não trước trán, nơi kiểm soát tư duy phức tạp, lập kế hoạch, ra quyết định, và biểu hiện cá tính, đang bị ức chế một cách có hệ thống. Đồng thời, vùng hạch hạnh nhân, nơi xử lý cảm xúc tiêu cực như sợ hãi, tức giận, cũng được điều hòa ở mức thấp nhất, gần như biến mất."

Mạc Vân nhắm mắt lại một lúc, rồi khẽ mở ra. "Nó đang biến con người thành những cỗ máy tuân lệnh, hạnh phúc một cách vô tri sao? Không, không phải hạnh phúc, mà là một sự hài lòng giả tạo, một sự vô tri được bao bọc bởi lớp vỏ của niềm vui. Đây là tội ác tày trời, Lý Nguyên. Hắn không chỉ muốn thao túng, hắn muốn hủy diệt khả năng tư duy độc lập của con người."

"Thậm chí còn hơn thế, Mạc Vân," Lý Nguyên tiếp lời, giọng ông đầy vẻ bị ám ảnh bởi phát hiện của mình. "Chúng tôi còn nhận thấy một dạng 'mất trí nhớ chọn lọc'. Những trải nghiệm tiêu cực, những ký ức đau buồn, những thất bại trong quá khứ, dường như bị 'xóa mờ' một cách có chủ đích. Họ vẫn biết những sự kiện đó từng xảy ra, nhưng cảm xúc gắn liền với chúng thì không còn nữa. Hơn nữa, họ trở nên phụ thuộc vào 'Máy Thức Tỉnh Ý Chí' để duy trì ngay cả những suy nghĩ đơn giản nhất. Nếu không có nó, họ sẽ rơi vào trạng thái bàng hoàng, mất phương hướng, không thể tự mình đưa ra bất kỳ quyết định nào." Ông đặt một bản phác thảo cấu trúc não bộ bị biến đổi lên bàn, minh chứng cho sự biến đổi tiêu cực này. Những đường nét vốn phức tạp của hệ thần kinh giờ đây trở nên đơn giản hóa một cách đ��ng sợ, như một cỗ máy đã bị cắt giảm đi những chức năng không cần thiết.

Tiếng bút chì của một học giả trẻ đang ghi chép khẽ kẹt kẹt trên giấy, hòa vào tiếng mưa bên ngoài, càng làm tăng thêm sự tĩnh lặng nặng nề trong căn phòng. Mạc Vân nhìn bản phác thảo, cảm nhận một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng. Đó không còn là vấn đề của triết lý hay đạo đức đơn thuần, mà là một cuộc tấn công trực diện vào bản chất sinh học, vào cấu trúc nền tảng của con người. Lạc Vũ không chỉ muốn biến họ thành những con rối ngoan ngoãn, mà còn muốn cắt đứt mọi sợi dây liên kết họ với quá khứ, với những bài học từ khổ đau, với khả năng tự học hỏi và phát triển.

"Chúng ta phải đưa những phát hiện này cho Lăng Nguyệt và Dương Quân," Mạc Vân nói, giọng ông giờ đây dứt khoát và kiên quyết hơn. "Sự thật này, dù phũ phàng đến đâu, cũng phải được biết đến. Cái giá của sự vô tri luôn là tự hủy diệt. Sự thật, dù đau đớn, vẫn là ngọn hải đăng duy nhất."

***

Đêm đó, trong một căn phòng kín đáo hơn, nằm sâu bên trong một tòa tháp cổ kính của Thành Vô Song, ba bóng người đang ngồi đối diện nhau, ánh nến lung linh hắt bóng lên những bức tường đá lạnh lẽo. Không khí trong phòng nặng trĩu, chỉ có tiếng mưa phùn không ngừng nghỉ ngoài cửa sổ và tiếng gió rít qua khe cửa sổ cũ kỹ làm bầu không khí thêm phần u ám. Trên chiếc bàn gỗ mun giữa phòng, một bản báo cáo chi tiết được đặt trang trọng, những dòng chữ và biểu đồ vẽ tay ẩn hiện dưới ánh nến yếu ớt.

Lăng Nguyệt Tiên Tử, dung nhan tuyệt mỹ nhưng giờ đây lại lạnh lùng như băng tuyết, đôi mắt phượng sắc bén chứa đựng sự uy nghiêm và mệt mỏi ẩn sâu, chăm chú lắng nghe Mạc Vân trình bày. Nàng vẫn mặc bộ bạch y quen thuộc, không họa tiết, tôn lên vẻ thanh tao nhưng cũng lạnh lẽo. Dáng người cao ráo, thanh thoát của nàng toát lên vẻ cao quý, nhưng mỗi cử chỉ đều cho thấy sự căng thẳng tột độ.

Dương Quân, với ngoại hình tuấn tú và khí chất nho nhã của một thư sinh nhưng lại có vẻ anh tuấn của người luyện võ, ngồi đối diện. Đôi mắt sáng, tràn đầy nhiệt huyết và lý tưởng, giờ đây lại ánh lên sự lo lắng sâu sắc. Hắn siết chặt nắm tay, các khớp xương trắng bệch, biểu lộ sự phẫn nộ và bất lực.

Mạc Vân, sau khi trình bày tường tận báo cáo của Lý Nguyên về tác dụng phụ của 'Bản Cập Nhật Thần Niệm', đẩy nhẹ bản báo cáo về phía Lăng Nguyệt. "Không chỉ là sự trống rỗng về cảm xúc, Tiên Tử, Dương Quân. Mà là sự suy giảm khả năng học hỏi, sự phụ thuộc ngày càng tăng vào 'Máy Thức Tỉnh Ý Chí' để duy trì ngay cả những suy nghĩ đơn giản nhất, và một dạng 'mất trí nhớ chọn lọc' về những trải nghiệm tiêu cực. Nó đang biến đổi bản chất sinh học của trí tuệ con người."

Lăng Nguyệt lắng nghe với vẻ mặt nghiêm nghị, ánh mắt nàng toát lên sự kinh hoàng và căm phẫn. Nàng khẽ vươn tay, lật từng trang báo cáo, những con số, biểu đồ, và bản phác thảo cấu trúc não bộ bị biến đổi như những nhát dao cứa vào tâm can nàng. Nàng đã chứng kiến sự suy tàn của Thiên Đạo, sự mất mát của tu sĩ, nhưng chưa bao giờ tưởng tượng rằng nhân loại lại phải đối mặt với một mối đe dọa tàn khốc đến như vậy.

"Hắn không chỉ muốn thao túng," Lăng Nguyệt cất tiếng, giọng nói trong trẻo nhưng lạnh lùng, từng chữ như đóng băng cả không gian, "hắn muốn hủy diệt khả năng tư duy độc lập của con người. Hắn muốn biến chúng ta thành những sinh vật không có quá khứ, không có khả năng học hỏi từ sai lầm, không có ý chí tự do. Đây là tội ác không thể dung thứ!" Nàng đứng dậy, bước đến bên cửa sổ, ánh mắt nhìn ra ngoài màn đêm nơi Thành Vô Song chìm trong mưa, những ánh đèn pháp thuật lờ mờ như những đốm lửa yếu ớt giữa biển cả hỗn loạn.

Dương Quân buông lỏng nắm tay, rồi lại siết chặt hơn, cảm nhận sự lạnh lẽo của căn phòng và sự rùng mình từ những gì Mạc Vân vừa nói. Hắn nhận ra rằng Lạc Vũ không chỉ tìm cách 'bịt miệng' dân chúng bằng hạnh phúc giả tạo, mà còn muốn 'thui chột' đi linh hồn trí tuệ của họ, biến họ thành những cỗ máy tuân lệnh, những con rối vô tri. "Chúng ta phải làm gì, Mạc Vân? Lăng Nguyệt Tiên Tử? Phơi bày sự thật này liệu có khiến mọi thứ tồi tệ hơn? Liệu những người đang sống trong 'hạnh phúc' giả tạo đó có đủ tỉnh táo để chấp nhận một sự thật đau đớn như vậy không?" Hắn hỏi, giọng nói tràn đầy sự bất lực.

Mạc Vân lắc đầu nhẹ. "Cái giá của sự vô tri luôn là tự hủy diệt, Dương Quân. Sự thật, dù đau đớn, vẫn là ngọn hải đăng duy nhất. Chúng ta không thể để nhân loại chìm sâu hơn vào vũng lầy của sự ngu muội được lập trình. Sự phụ thuộc vào 'Máy Thức Tỉnh Ý Chí' sẽ tạo ra một thế hệ con người yếu kém về mặt tinh thần và nhận thức, trở thành 'những cỗ máy hạnh phúc' dễ bị điều khiển, đặt ra một thách thức lớn cho việc tái thiết 'Nhân Đạo' sau này."

"Vậy chúng ta sẽ làm gì?" Lăng Nguyệt quay lại, ánh mắt nàng sắc như dao, quyết liệt hơn bao giờ hết. "Không thể ngồi yên nhìn hắn hủy hoại bản chất của nhân loại được. Việc phát hiện ra tác dụng phụ vật lý và nhận thức này buộc chúng ta phải thay đổi chiến lược, không chỉ dừng lại ở việc luận đàm triết lý mà phải tìm cách giải quyết vấn đề ở cấp độ khoa học, hoặc thậm chí là phá hủy các 'Máy Thức T��nh Ý Chí' đó."

Dương Quân nhìn Lăng Nguyệt, rồi lại nhìn Mạc Vân. "Nhưng làm sao để đánh thức họ? Chúng ta không thể dùng vũ lực, và lời nói của chúng ta có lẽ sẽ bị coi là 'gây nhiễu hạnh phúc' của họ. Tạ Trần... hắn sẽ nghĩ gì?"

Mạc Vân khẽ thở dài, ánh mắt ông nhìn về phía bản báo cáo. "Tạ Trần luôn tin vào khả năng tự thức tỉnh của nhân loại, tin vào 'Nhân Đạo'. Nhưng lần này, hắn sẽ phải đối mặt với một quyết định khó khăn: liệu có nên can thiệp trực tiếp hơn khi bản chất của con người đang bị đe dọa, hay vẫn giữ vững 'Vô Vi Chi Đạo' và tin vào khả năng tự thức tỉnh của nhân loại?"

Tiếng mưa vẫn rơi không ngớt, như tiếng khóc thầm của một kỷ nguyên đang hấp hối. Cuộc chiến này đã trở nên tàn khốc hơn nhiều so với những gì họ tưởng tượng. Nó không còn là cuộc chiến vì quyền lực hay lãnh thổ, mà là cuộc chiến giành lấy linh hồn, trí tuệ và bản chất của con người. Và giữa màn đêm mịt mùng đó, một câu hỏi lớn lao treo lơ lửng: liệu ngọn hải đăng của sự thật có đủ sức soi sáng con đường cho những linh hồn đang lạc lối tìm về với bản ngã đích thực của mình, hay sẽ bị nhấn chìm bởi làn sóng của sự vô tri được lập trình sẵn?

Tác phẩm này là sáng tác độc quyền của Long thiếu trên nền tảng truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free