Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 1100: Bóng Ma Trống Rỗng: Khi Hạnh Phúc Giả Tạo Sụp Đổ

Ngón tay thon dài của Lạc Vũ khẽ gõ nhịp trên mặt bàn gỗ mun, âm thanh nhẹ nhàng nhưng vang vọng trong không gian tĩnh lặng, như tiếng chuông báo hiệu một hiểm họa tiềm tàng. Hắn đã lường trước được sự phản kháng, nhưng không ngờ nó lại xuất hiện dưới hình thái này, không phải là bạo lực hay chính trị, mà là một cuộc chiến tư tưởng, một sự tự vấn nội tâm từ sâu thẳm linh hồn con người.

"Một lỗ hổng trong hệ thống," Lạc Vũ khẽ thì thầm, giọng hắn lạnh lẽo như băng. "Hạnh phúc giả tạo, sớm muộn cũng sẽ lộ ra bản chất của nó. Chúng ta đã mang đến cho họ sự an nhàn tuyệt đối, sự thỏa mãn vô tận, nhưng lại quên mất rằng con người còn khao khát một điều gì đó vượt lên trên cả sự thỏa mãn đơn thuần." Hắn nhắm mắt lại, như để nhìn thấu vào bản chất của vấn đề, rồi lại mở ra, ánh mắt lóe lên một tia nguy hiểm. "Kẻ phàm nhân đó... Tạ Trần. Hắn dám thách thức trật tự ta đã tạo ra. Hắn đã gieo rắc những hạt giống hoài nghi, những câu hỏi về ý nghĩa, về nhân quả, về bản chất của Thiên Đạo suy kiệt này."

Hắn đứng dậy, bước đến bên cửa sổ, nhìn xuống Thành Vô Song đang chìm trong ánh đèn đêm, lung linh như một viên ngọc quý. Vô số 'Máy Thức Tỉnh Ý Chí' vẫn nhấp nháy, tạo nên một biển ánh sáng dịu nhẹ. Hắn đã kiến tạo nên một thế giới nơi không còn khổ đau, không còn tranh giành, một thế giới nơi mọi người đều được 'hạnh phúc' theo định nghĩa của hắn. Và giờ đây, một thư sinh phàm tục, với những trang sách cũ kỹ, lại dám phá cục, dám lay chuyển tận gốc rễ cái nền tảng mà hắn đã xây dựng.

"Nhân tính?" Lạc Vũ cười khẩy, tiếng cười khô khốc và không chút ấm áp. "Cảm xúc? Ký ức? Đó chẳng qua chỉ là những xiềng xích trói buộc con người vào khổ đau và chấp niệm. Ta đã giải phóng họ khỏi những gánh nặng ấy. Cái gọi là 'ý nghĩa' mà Tạ Trần đang tìm kiếm, chẳng qua chỉ là một ảo ảnh khác, một sự bám víu vô vọng vào những thứ đã cũ nát."

Hắn quay người lại, ánh mắt quét qua các màn hình dữ liệu một lần nữa. Chỉ số "rối loạn mục đích sống" vẫn đang tăng lên, dù chậm rãi, nhưng đều đặn. Đây là một vấn đề nghiêm trọng, một vết nứt trong hệ thống hoàn hảo của hắn. Hắn không thể để điều này tiếp diễn.

"Chuẩn bị một kế hoạch 'điều chỉnh nhận thức' mới," Lạc Vũ ra lệnh, giọng nói vang vọng trong phòng, không một chút dao động. "Tinh vi hơn, sâu sắc hơn. Chúng ta sẽ củng cố niềm tin vào 'hạnh phúc vô điều kiện' bằng mọi giá. Sẽ không có chỗ cho những suy tư vô nghĩa, cho những hoài nghi không cần thiết. Con người cần sự chỉ dẫn, và ta sẽ là người chỉ dẫn tối thượng."

Ánh mắt hắn trở nên lạnh lẽo đến tận xương tủy. Lạc Vũ sẽ không từ bỏ dễ dàng. Hắn sẽ tung ra một chiến lược mới, tinh vi hơn để củng cố hệ thống 'hạnh phúc' của mình, có thể là một hình thức 'tuyên truyền' hoặc 'thao túng cảm xúc' mới, khiến cuộc chiến tư tưởng trở nên cam go hơn. Sự trống rỗng của những người dùng 'Máy Thức Tỉnh Ý Chí' sẽ tạo ra một làn sóng 'thức tỉnh' hoặc 'phản kháng' lớn hơn, nhưng cũng có thể dẫn đến sự tuyệt vọng hoặc hỗn loạn. Tạ Trần sẽ phải đối mặt với những thử thách lớn hơn, không chỉ là triết lý mà còn là việc bảo vệ những người đã bắt đầu tìm kiếm 'ý nghĩa thực sự' khỏi sự thao túng của Lạc Vũ. Cuộc chiến thực sự, giờ đây, mới chỉ thực sự bắt đầu.

***

Buổi chiều muộn ở Thị Trấn An Bình, nắng vàng nhạt vương trên những mái ngói rêu phong, khẽ luồn qua tán cây bàng cổ thụ trước hiên quán sách của Tạ Trần. Gió heo may thổi nhẹ, mang theo hương đất ẩm và mùi hoa dại. Tiếng chuông gió leng keng như tiếng thì thầm của thời gian, hòa cùng tiếng lật sách khẽ khàng và tiếng trẻ con nô đùa xa xa, tạo nên một bức tranh yên bình đến lạ. Nhưng trong cái khung cảnh tưởng chừng như tĩnh tại ấy, một nỗi bất an đã bắt đầu len lỏi, vương vấn trong không khí, như một làn sương m���ng vừa kịp chạm đến ngưỡng cửa của nhận thức.

Thư Đồng Tiểu An, gầy gò trong chiếc áo vải thô cũ, đôi mắt toát lên vẻ thông minh thường ngày giờ đây lại ánh lên sự hoang mang tột độ. Cậu bé ngồi đối diện Tạ Trần, trên chiếc ghế gỗ đã sờn bóng, hai tay nắm chặt mép bàn, tựa như đang bám víu vào một điểm tựa cuối cùng giữa biển cả hỗn loạn. Mái tóc đen nhánh, vốn thường gọn gàng, giờ hơi rối bời, phản ánh tâm trạng bất ổn của cậu.

"Tiên sinh," Tiểu An khẽ gọi, giọng nói non nớt run rẩy, "Con... con vừa nghe được những chuyện lạ lùng lắm. Từ những lữ khách vừa ghé qua đây. Họ nói... họ không còn biết mình muốn gì nữa. Cứ như... một cái vỏ rỗng tuếch, bên trong chẳng còn gì." Cậu bé nuốt khan, cố gắng kìm nén sự sợ hãi đang dâng lên trong lòng. "Họ bảo, những người đã dùng 'Máy Thức Tỉnh Ý Chí' quá lâu, ở các thành phố lớn, cứ như thể bị rút cạn linh hồn. Họ không vui, không buồn, không giận dữ, không cả khao khát. Họ chỉ tồn tại, như những cái bóng vật vờ."

Tạ Trần, với thân hình thư sinh gầy gò trong bộ áo vải bố cũ kỹ, vẫn trầm tĩnh ngồi đối diện. Đôi mắt sâu thẳm của hắn ánh lên vẻ tỉnh táo, suy tư, dường như có thể nhìn thấu mọi sự. Hắn không nói gì, chỉ khẽ nhấp một ngụm trà xanh bốc khói nghi ngút, hương trà thoang thoảng lan tỏa, cố gắng xoa dịu bầu không khí căng thẳng. Tay hắn khẽ vuốt ve bìa cuốn 'Hành Trình Của Linh Hồn' đặt trên bàn, một cử chỉ vô thức nhưng đầy ý nghĩa, như thể đang tìm kiếm câu trả lời trong từng con chữ cổ xưa.

"Hạnh phúc giả tạo, sớm muộn cũng sẽ lộ ra bản chất của nó," Tạ Trần cuối cùng cũng cất lời, giọng nói trầm tĩnh, điềm đạm, nhưng lại mang một sức nặng triết lý khiến người nghe phải suy ngẫm. "Một dòng sông có thể chảy xiết trên mặt, nhưng nếu nguồn cạn, nó rồi sẽ khô. Con người cũng vậy, Tiểu An. Nếu cái 'hạnh phúc' mà họ cảm nhận không xuất phát từ nội tâm, không phải là kết quả của sự lựa chọn, của sự dấn thân, thì nó chỉ là một ảo ảnh, một sự ru ngủ nhất thời."

Tiểu An ngẩng đầu nhìn Tạ Trần, đôi mắt to tròn mở to, đầy b��i rối. "Nhưng Tiên sinh, nếu không có 'hạnh phúc' đó... cái 'hạnh phúc vô điều kiện' mà họ hằng mong ước... thì họ sẽ sống vì điều gì? Khi đã quen với việc không phải khổ đau, không phải tranh giành, liệu họ có còn tìm thấy ý nghĩa trong cuộc sống đầy thử thách này không?" Cậu bé run rẩy hỏi, câu hỏi của cậu như chạm đến tận cùng nỗi sợ hãi của nhân loại trước ngưỡng cửa của sự đổi thay.

Tạ Trần đặt chén trà xuống, tiếng chạm nhẹ của gốm sứ vang lên trong không gian tĩnh lặng. Hắn nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi nắng chiều đã ngả bóng, nhuộm vàng cả một góc phố. "Tiểu An, cuộc sống không chỉ là sự tránh né khổ đau, cũng không chỉ là sự tìm kiếm khoái lạc. Cuộc sống là một hành trình, là sự trải nghiệm, sự thấu cảm, sự trưởng thành qua từng biến cố. Hạnh phúc đích thực không phải là một đích đến, mà là ý nghĩa ta kiến tạo trên con đường ấy. Khi ta đánh mất ý nghĩa, ta sẽ đánh mất chính mình, dù bề ngoài có vẻ an nhiên đến đâu."

Hắn khẽ thở dài, một tiếng thở dài ẩn chứa sự ưu tư sâu sắc. "Những người 'mất người' mà con kể... họ đã đánh mất ý nghĩa. Họ đã chấp nhận một cuộc sống không có thử thách, không có lựa chọn, không có cả khổ đau. Nhưng con người được sinh ra để cảm nhận, để khao khát, để vươn lên. Khi những bản năng đó bị tước đoạt, linh hồn sẽ trở nên trống rỗng, vô hồn, không còn là con người nữa." Tạ Trần khẽ nhắm mắt, hình ảnh những thư sinh tuấn tú, những tiên tử thanh tao biến thành những cái vỏ rỗng tuếch vì "mất người" trong truyền thuyết cổ xưa chợt hiện về trong tâm trí hắn. Lạc Vũ, hắn đang tái hiện lại bi kịch ấy, nhưng với một phương thức tinh vi hơn, tàn nhẫn hơn.

"Cái giá của quyền năng, đôi khi, là sự đánh mất chính mình. Cái giá của 'hạnh phúc vô điều kiện' cũng vậy, nó tước đi quyền được lựa chọn, quyền được đau khổ, quyền được trưởng thành của con người. Và khi Thiên Đạo đang suy kiệt, khi linh khí mỏng dần, thì những thứ tưởng chừng như là sự giải thoát ấy, lại chính là xiềng xích vô hình, trói buộc linh hồn nhân loại vào hư vô." Tạ Trần mở mắt, nhìn thẳng vào đôi mắt hoang mang của Tiểu An, như muốn truyền tải tất cả những suy tư ấy vào cậu bé.

Tiểu An cúi đầu, bàn tay vẫn nắm chặt, nhưng sự hoang mang trong ánh mắt đã được thay thế bằng một tia sáng của sự thấu hiểu. Cậu bé bắt đầu hình dung ra những gì Tạ Trần nói, những cái vỏ rỗng tuếch không còn mục đích, không còn khao khát, chỉ tồn tại như một định mệnh an bài. Đó không phải là cuộc sống mà cậu muốn, cũng không phải là cuộc sống mà bất kỳ ai nên có.

Tạ Trần đứng dậy, bước đến bên giá sách cũ kỹ, lấy xuống một cuốn cổ thư khác, không phải 'Hành Trình Của Linh Hồn', mà là một cuốn sách về những triết lý cổ xưa của phàm nhân. "Cuộc sống bình thường, Tiểu An, không phải là sự dễ dàng. Nó là sự lựa chọn không ngừng nghỉ, là sự chấp nhận những khó khăn, là sự tìm kiếm ý nghĩa trong từng hơi thở. Đó là cái 'nhân tính' mà chúng ta cần giữ gìn, bảo vệ. Đừng bao giờ đánh mất nó, dù cho thế giới có hứa hẹn bao nhiêu 'hạnh phúc vô điều kiện' đi chăng nữa."

Tiểu An lặng lẽ gật đầu, trong lòng cậu bé, những hạt mầm suy tư đã bắt đầu nảy nở, mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Cậu biết rằng, cuộc chiến sắp tới không chỉ là của những vị tiên nhân hay những đại tông môn, mà là cuộc chiến của mỗi linh hồn, của mỗi con người, để giữ trọn vẹn bản ngã của mình.

***

Phố Thương Mại Kim Long, một trong những đại lộ sầm uất nhất Thành Vô Song, giờ đây lại mang một vẻ u ám đến nao lòng. Ban ngày, trời âm u, những đám mây xám xịt vần vũ trên đỉnh tháp cao, trùm lên thành phố một không khí nặng nề, ngột ngạt. Tiếng rao hàng yếu ớt, tiếng mặc cả thưa thớt, tiếng bước chân nặng nề của những người qua lại, tất cả đều mang một âm hưởng của sự mệt mỏi và chán chường. Thỉnh thoảng, lại có ti��ng thở dài não nề, hay tiếng khóc nấc khe khẽ lọt vào tai, khiến lòng người thêm trĩu nặng. Mùi đồ ăn từ các quán ăn đường phố đã nguội lạnh, không còn sức quyến rũ như xưa. Mùi hương liệu quý giá giờ đây cũng hóa vô vị, chỉ còn lại mùi mồ hôi, mùi ẩm mốc và một sự u uất đến khó tả. Thành phố vốn sôi động, giờ đây như một con thú khổng lồ bị thương, vẫn thở, nhưng sự sống đã héo tàn.

Lăng Nguyệt Tiên Tử, dung nhan tuyệt mỹ nhưng lạnh lùng như băng tuyết, cùng Dương Quân và Triết Gia Mạc Vân, đang bước đi giữa đám đông ấy. Lăng Nguyệt, trong bộ bạch y thanh khiết, mái tóc đen nhánh buộc cao đơn giản, đôi mắt phượng sắc bén nhưng giờ đây ẩn chứa sự mệt mỏi sâu sắc. Nàng vẫn giữ vẻ uy nghiêm, nhưng mỗi bước chân đều nặng trĩu. Dương Quân, tuấn tú và nhiệt huyết, giờ đây ánh mắt cũng tràn đầy ưu tư, bộ đạo bào lam nhạt của hắn dường như cũng mất đi vẻ thanh cao thường thấy, mà nhuốm màu ảm đạm của hiện thực. Triết Gia Mạc Vân, với vẻ ngoài uyên bác, râu dài bạc trắng, đôi mắt tinh anh giờ đây cũng đư���m một nỗi buồn sâu thẳm. Ông vẫn ôm khư khư cuốn sách cổ, như thể đó là nguồn an ủi duy nhất giữa biển người đang lạc lối.

Họ chứng kiến một cảnh tượng đau lòng: một người phụ nữ trung niên, với trang phục chỉnh tề nhưng khuôn mặt bơ phờ, mái tóc rối bời, đang ngồi bệt giữa phố, miệng lẩm bẩm không ngừng. "Tôi là ai? Tôi muốn gì? Tại sao tôi lại ở đây?" Giọng nói của nàng yếu ớt, lạc lõng, như tiếng vọng từ một cõi hư vô. Ánh mắt nàng vô hồn, nhìn xuyên qua đám đông mà không thấy bất kỳ ai, tựa như một bức tượng đang dần hóa đá. Xung quanh nàng, những người khác cũng không khá hơn là bao. Một người đàn ông trẻ tuổi, từng là một thương nhân tài giỏi, giờ đây đứng ngây dại bên một chiếc 'Máy Thức Tỉnh Ý Chí' đang tỏa sáng dịu nhẹ, đôi mắt hắn trống rỗng, không một tia cảm xúc, cứ như thể linh hồn đã bị hút cạn.

"Tình hình tệ hơn chúng ta nghĩ," Dương Quân khẽ nói, giọng trầm đục, đầy thất vọng. "Họ đang mất đi chính mình. Những câu chuyện của Tiểu An chỉ là phần nổi của tảng băng chìm. Sự trống rỗng này đang lan rộng như một dịch bệnh vô hình, gặm nhấm linh hồn nhân loại." Hắn khẽ nắm chặt tay, cảm thấy bất lực trước cảnh tượng này. Lý tưởng về 'Nhân Đạo' của hắn, về việc con người tự do lựa chọn con đường của mình, dường như đang bị thử thách đến tận cùng.

Lăng Nguyệt Tiên Tử khẽ lắc đầu, ánh mắt nàng quét qua từng gương mặt vô hồn. "Đây chính là cái giá của sự chối bỏ bản ngã, của việc từ bỏ quyền được sống một đời bình thường, với đủ hỉ nộ ái ố. Lạc Vũ đã ban cho họ 'hạnh phúc vô điều kiện', nhưng cũng đồng thời tước đoạt đi ý nghĩa của sự tồn tại. Chúng ta phải hành động, Dương Quân. Phải thức tỉnh họ khỏi cơn mê này." Giọng nàng vẫn lạnh lùng, nhưng ẩn chứa một sự kiên định không gì lay chuyển nổi. Nàng biết, cuộc chiến này sẽ không dễ dàng, bởi đối thủ không chỉ là một cá nhân, mà là một tư tưởng đã ăn sâu vào tiềm thức.

Triết Gia Mạc Vân tiến đến gần người phụ nữ đang lẩm bẩm, quỳ xuống, nhẹ nhàng đặt tay lên vai nàng. "Nương tử, người không phải là vỏ rỗng. Người là một linh hồn, là một phần của nhân gian này. Hạnh phúc không phải là một món quà được ban tặng, mà là một hành trình tìm kiếm và kiến tạo. Cuốn sách 'Hành Trình Của Linh Hồn' đã nói rõ điều đó... nhưng mấy ai chịu lắng nghe, mấy ai chịu tin vào bản chất đích thực của chính mình?" Giọng ông đầy xót xa. Ông đã dành cả đời để nghiên cứu triết lý, để tìm kiếm ý nghĩa, nhưng trước cảnh tượng này, ông nhận ra rằng, triết lý dù sâu sắc đến đâu, cũng khó lòng chạm đến những linh hồn đã bị đánh mất.

Người phụ nữ chỉ ngước nhìn ông, đôi mắt vô hồn không một tia phản ứng, miệng vẫn lặp lại câu hỏi cũ. "Tôi là ai? Tôi muốn gì?"

Dương Quân và Lăng Nguyệt cảm thấy một nỗi tuyệt vọng dâng trào. Những lời nói của Mạc Vân, những hạt mầm suy tư từ 'Hành Trình Của Linh Hồn' mà họ đã gieo rắc, dường như quá yếu ớt trước bức tường băng giá của sự trống rỗng. Họ đã từng hy vọng rằng, khi dân chúng nhận ra sự giả tạo của 'hạnh phúc vô điều kiện', họ sẽ tự mình tìm về với 'Nhân Đ���o'. Nhưng thực tế lại phũ phàng hơn nhiều. Sự trống rỗng không dẫn đến sự thức tỉnh, mà dẫn đến sự tuyệt vọng, sự vô cảm, và cuối cùng là sự tan rã của ý chí.

Lăng Nguyệt khẽ siết chặt tay, móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay. Nàng cảm nhận được sự suy kiệt của Thiên Đạo đang phản chiếu rõ nét qua sự suy kiệt của linh hồn nhân loại. Những người này, họ không còn là "người", họ đã bị "mất người" theo một cách thê lương nhất. Ánh mắt nàng nhìn lên bầu trời âm u, như thể đang tìm kiếm một câu trả lời từ cõi vô thường, nhưng chỉ thấy mây đen và sự nặng nề.

"Chúng ta không thể bỏ cuộc," nàng kiên quyết nói, giọng nói lạnh lùng nhưng đầy sức mạnh. "Dù khó khăn đến mấy, dù họ có chìm sâu vào cơn mê đến đâu, chúng ta cũng phải tiếp tục. Tạ Trần đã chỉ ra con đường. 'Nhân Đạo' là nền móng, là bản chất. Chúng ta phải gieo hạt mầm hy vọng, gieo hạt mầm ý nghĩa, dù chỉ là một tia sáng nhỏ nhoi trong đêm tối mịt mờ này."

Dương Quân gật đầu, ánh mắt đã lấy lại được phần nào sự kiên định. Mạc Vân khẽ thở dài, đứng dậy, nhìn người phụ nữ đang lẩm bẩm giữa phố. "Đúng vậy. Cuộc sống bình thường là một hành trình dài, không ngừng nghỉ của sự học hỏi và thích nghi. Mặc dù Thiên Đạo sụp đổ, vũ trụ vẫn còn đó những bí ẩn chưa được khám phá, và ý nghĩa của con người cũng vậy. Chúng ta phải giúp họ khám phá lại chính mình."

Họ biết, cuộc chiến này không phải là một trận chiến quyền năng, mà là một cuộc chiến của niềm tin, của ý chí, của linh hồn. Và đối thủ của họ, Lạc Vũ, chắc chắn sẽ không ngồi yên nhìn ngọn lửa của 'Nhân Đạo' bùng cháy.

***

Đêm đã về khuya, và Thành Vô Song chìm trong một cơn mưa tầm tã. Tiếng mưa rơi lộp bộp trên mái nhà, hòa cùng tiếng gió rít qua các khe cửa, tạo nên một bản giao hưởng ảm đạm. Trong một phòng điều khiển bí mật, nằm sâu dưới lòng đất, tiếng máy móc vận hành đều đều, tiếng quạt gió rít lên khẽ khàng, cùng với tiếng báo cáo lạnh lùng từ các cấp dưới, tất cả tạo nên một bầu không khí căng thẳng đến tột độ. Mùi kim loại, ozone nồng nặc h��a lẫn với một chút mùi thuốc lá nhàn nhạt, càng làm tăng thêm sự ngột ngạt.

Lạc Vũ, đứng sừng sững trước một màn hình lớn hiển thị những con số thống kê đáng báo động. Đường nét đỏ tươi trên biểu đồ "tỉ lệ trống rỗng" và "chỉ số bất mãn xã hội" vẫn đang vọt lên không ngừng, như một vết thương rỉ máu không ngừng nghỉ. Khuôn mặt hắn tối sầm, không còn vẻ tuấn tú thanh tao như thường lệ, mà thay vào đó là sự lạnh lẽo và tàn nhẫn đến đáng sợ. Mái tóc đen nhánh của hắn vẫn gọn gàng, nhưng ánh mắt hắn lại chứa đựng một cơn thịnh nộ âm ỉ.

Một cấp dưới, dáng người nhỏ thó, mặt tái mét, giọng nói run rẩy báo cáo: "Thưa chủ nhân, chỉ số trống rỗng đã vượt quá mức dự kiến. Các cuộc đối thoại triết lý về ý nghĩa cuộc sống, về 'nhân quả' đang gây ra sự bất ổn nghiêm trọng trong cộng đồng. Đã có những vụ hỗn loạn nhỏ lẻ, những cuộc tụ tập tự phát, nơi dân chúng đặt câu hỏi về 'hạnh phúc vô điều kiện' mà chúng ta đã mang lại."

Lạc Vũ không nói gì, chỉ khẽ hừ lạnh một tiếng. Tiếng thở dốc nặng nề của hắn vang vọng trong không gian tĩnh lặng. Hắn đã lường trước được sự phản kháng từ Tạ Trần và những kẻ theo cái gọi là 'Nhân Đạo', nhưng hắn không ngờ rằng những hạt mầm hoài nghi kia lại có thể ăn sâu vào tận gốc rễ của hệ thống 'hạnh phúc' mà hắn đã dày công xây dựng. Hắn đã ban cho họ sự an nhàn, sự thỏa mãn, sự vô lo vô nghĩ, thứ mà hắn tin là hạnh phúc tối thượng. Vậy mà, họ lại dám phản bội, lại dám đi tìm kiếm những thứ vô nghĩa như 'ý nghĩa' hay 'nhân tính'.

"Những kẻ ngu dốt!" Lạc Vũ cuối cùng cũng lên tiếng, giọng hắn lạnh lẽo như băng, mang theo một sự khinh bỉ tột cùng. "Chúng đã được ban cho hạnh phúc, một cuộc sống không còn khổ đau, không còn chấp niệm, không còn ràng buộc. Vậy mà lại đi tìm kiếm những thứ vô nghĩa, những ảo ảnh của quá khứ. Chúng bị trói buộc bởi những cảm xúc tầm thường, những ký ức không đáng giá, và cái gọi là 'ý nghĩa' mà Tạ Trần đang rao giảng chẳng qua chỉ là một xiềng xích khác, một sự bám víu vô vọng vào những điều đã suy kiệt."

Hắn quay người lại, ánh mắt quét qua những người cấp dưới đang run rẩy. "Con người cần sự chỉ dẫn. Chúng không đủ sáng suốt để lựa chọn con đường cho chính mình. Chúng cần một bàn tay mạnh mẽ để kéo chúng ra khỏi vũng lầy của sự hỗn loạn cảm xúc. Ta đã giải phóng họ khỏi những gánh nặng ấy, và ta sẽ không để bất kỳ kẻ phàm nhân nào, dù có 'trí tuệ sắc bén' đến đâu, phá cục của ta." Lạc Vũ tin rằng hắn đang làm điều tốt nhất cho nhân loại, rằng hắn đang cứu rỗi họ khỏi chính bản chất "yếu đuối" của họ.

Hắn hít một hơi thật sâu, ánh mắt lóe lên sự tàn nhẫn và quyết đoán. Hắn biết, để duy trì 'trật tự' của mình, hắn phải dùng đến những biện pháp mạnh hơn, tinh vi hơn. Cuộc chiến tư tưởng đã đến hồi gay cấn nhất. Hắn không thể để những câu chuyện về sự trống rỗng, về sự "mất người" lan rộng hơn nữa. Hắn phải tái thiết lập niềm tin, phải củng cố 'hạnh phúc vô điều kiện' trong tâm trí mỗi người.

"Kích hoạt 'Bản Cập Nhật Thần Niệm'," Lạc Vũ ra lệnh, giọng nói vang vọng khắp căn phòng, dứt khoát và lạnh lùng như một lưỡi dao sắc bén. "Đã đến lúc phải 'thức tỉnh' lại ý chí của nhân loại, theo cách của ta. Hãy xóa bỏ mọi hoài nghi, mọi câu hỏi về mục đích sống, mọi chấp niệm về 'nhân quả'. Hãy củng cố niềm tin tuyệt đối vào 'hạnh phúc vô điều kiện'. Sẽ không có chỗ cho những suy tư vô nghĩa, cho những phản kháng không cần thiết. Con người cần sự chỉ dẫn, và ta sẽ là người chỉ dẫn tối thượng."

Ánh mắt hắn trở nên lạnh lẽo đến tận xương tủy. Lạc Vũ nhấn mạnh lệnh, một nụ cười nhạt nhẽo, không chút ấm áp nở trên môi. Hắn nhìn chằm chằm vào màn hình, nơi những chỉ số vẫn đang nhấp nháy, rồi dần dần, những đường nét đỏ tươi bắt đầu chững lại, như thể đã có một bàn tay vô hình nào đó đang thắt chặt sợi dây định mệnh. Hắn tin rằng, với 'Bản Cập Nhật Thần Niệm' này, hắn sẽ củng cố niềm tin vào 'hạnh phúc vô điều kiện' bằng mọi giá, biến những linh hồn trống rỗng thành những tín đồ trung thành, vĩnh viễn đắm chìm trong 'thiên đường' mà hắn đã kiến tạo. Cuộc chiến thực s��, giờ đây, mới chỉ thực sự bắt đầu, và lần này, mục tiêu của hắn không chỉ là kiểm soát hành vi, mà là thao túng tận sâu thẳm tâm trí và ý chí con người.

***

Đêm đã khuya lắm, Thị Trấn An Bình chìm trong một màn mưa lớn. Tiếng mưa rơi tí tách ngoài hiên, tiếng gió rít mạnh qua khe cửa, tạo nên một bản hòa âm u buồn, thê lương. Trong quán sách nhỏ của Tạ Trần, ánh sáng yếu ớt của ngọn đèn dầu hắt lên những giá sách cũ kỹ, tạo nên những cái bóng nhảy múa trên tường. Mùi gỗ mục, mùi giấy cũ, và mùi khói bếp ấm áp từ lò sưởi lan tỏa, cố gắng xua đi cái lạnh lẽo và ẩm ướt của đêm mưa. Bầu không khí tĩnh lặng, nhưng ẩn chứa một nỗi lo lắng sâu sắc về tương lai, về những gì đang chờ đợi nhân loại.

Tạ Trần ngồi một mình bên cửa sổ, nhìn ra màn đêm đen kịt, nơi những giọt mưa như trút nước, xé toạc sự tĩnh mịch. Hắn đã nghe được tin tức về 'Bản Cập Nhật Thần Niệm' của Lạc Vũ. Thông tin được truyền đến từ những kênh riêng của Lăng Nguyệt và Dương Quân, những lời cảnh báo về một kế hoạch tinh vi hơn, tàn độc hơn, nhằm thao túng tâm trí con người. Ngọn lửa trong lò sưởi reo tí tách, những tia lửa nhỏ bay lên rồi vụt tắt, như những hy vọng mong manh trong một thế giới đang chìm vào bóng tối.

Hắn khẽ thở dài, cảm nhận làn gió lạnh lẽo lùa qua khe cửa, mang theo tiếng kêu than vô hình của nhân loại. Tạ Trần biết, 'Bản Cập Nhật Thần Niệm' không chỉ là một công nghệ, mà là một sự tấn công trực diện vào bản chất của con người, vào cái gọi là 'nhân tính'. Lạc Vũ, với niềm tin mù quáng vào 'hạnh phúc vô điều kiện', đang cố gắng định hình lại ý chí, xóa bỏ ký ức, và thậm chí là cảm xúc của hàng triệu người. Đó không còn là việc ru ngủ họ trong ảo ảnh, mà là biến họ thành những con rối vô tri, không còn khả năng tự vấn, không còn khao khát tìm kiếm ý nghĩa thực sự.

"Cơn bão đã đến... và nó không phải là bão của tu vi hay phép thuật, mà là bão của tâm hồn," Tạ Trần khẽ thì thầm, giọng nói trầm tĩnh hòa vào tiếng mưa rơi. Hắn khẽ nhắm mắt lại, hình dung ra những khuôn mặt vô hồn mà Tiểu An đã kể, những ��nh mắt trống rỗng mà Lăng Nguyệt và Dương Quân đã chứng kiến. Cái giá của sự tránh né khổ đau, cuối cùng lại là sự đánh mất chính mình. Cái giá của 'hạnh phúc' do người khác ban tặng, lại là sự tan rã của bản ngã.

Hắn vươn tay, khẽ chạm vào cuốn 'Hành Trình Của Linh Hồn' đặt trên bàn. Cuốn sách đã gieo mầm suy tư, đã khơi gợi những câu hỏi về ý nghĩa, về nhân quả. Nhưng giờ đây, những hạt mầm ấy có nguy cơ bị cuốn trôi bởi cơn lũ của sự thao túng. Tạ Trần biết rằng, 'Nhân Đạo' không chỉ là một triết lý, không chỉ là một lối sống, mà là một cuộc đấu tranh không ngừng nghỉ để bảo vệ bản chất con người trước những cám dỗ và thao túng. Đó là cuộc chiến để giữ trọn vẹn 'nhân tính' của mỗi cá nhân, để họ có thể 'sống một đời bình thường', nhưng một đời sống có ý nghĩa, có tự do lựa chọn, có khổ đau và có cả niềm vui đích thực.

Tạ Trần, một phàm nhân không tu hành, không sùng bái sức mạnh, giờ đây lại cảm thấy gánh nặng của cả một kỷ nguyên đang đặt lên vai mình. Hắn không thể trực tiếp chống lại Lạc Vũ bằng sức mạnh hay pháp thuật, nhưng hắn có thể giữ vững ngọn lửa của triết lý, của ý nghĩa, của 'Nhân Đạo'. Hắn là 'điểm neo nhân quả', mọi lựa chọn, mọi lời nói của hắn đều có khả năng định đoạt vận mệnh thế giới. Và trong cơn bão này, sự tĩnh lặng, sự kiên định của hắn, chính là pháo đài cuối cùng để bảo vệ linh hồn nhân loại.

Hắn biết rằng, việc Lạc Vũ triển khai 'Bản Cập Nhật Thần Niệm' báo hiệu một cuộc chiến tư tưởng khốc liệt hơn, nơi tâm trí và ý chí con người sẽ bị thao túng trực tiếp. Sự trống rỗng sâu sắc của dân chúng có thể dẫn đến những phản ứng cực đoan hơn: hoặc là tuyệt vọng hoàn toàn, hoặc là một sự 'thức tỉnh' mãnh liệt để tìm lại bản ngã, một cuộc phá cục mà hắn đã tiên liệu. Vai trò của Tạ Trần, dù gián tiếp, sẽ trở nên quan trọng hơn bao giờ hết trong việc duy trì ngọn lửa 'Nhân Đạo' trong một thế giới đang bị thao túng.

Tạ Trần mở mắt, nhìn ra màn đêm. Mưa vẫn rơi không ngớt, gió vẫn rít lên những âm thanh thê lương. Nhưng trong đôi mắt sâu th��m của hắn, không còn sự ưu tư đơn thuần, mà là một ý chí kiên định, một sự chuẩn bị sẵn sàng cho những thử thách sắp tới. Hắn sẽ không buông bỏ. Hắn sẽ là ngọn hải đăng giữa biển cả hỗn loạn, dẫn lối cho những linh hồn đang lạc lối tìm về với bản ngã đích thực của mình. Cuộc chiến giành lấy linh hồn nhân loại đã bước vào một giai đoạn mới, nguy hiểm hơn bao giờ hết. Và Tạ Trần, vẫn là một phàm nhân, sẽ đối mặt với nó bằng triết lý và sự thấu hiểu sâu sắc về bản chất của con người.

Bản quyền sáng tác thuộc về Long thiếu, phát hành chính thức tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free