Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 1109: Bóng Đen Ảo Ảnh: Dư Luận Thức Tỉnh

Bóng chiều tà buông xuống, nhuộm vàng những mái ngói cổ kính của Thành Vô Song, Tạ Trần quay lưng, chậm rãi bước đi, hòa vào bóng chiều đang tan loãng. Hắn không cần danh vọng hay sự công nhận, chỉ cần thấy nhân loại tự mình tìm ra con đường của mình, con đường của sự sống trọn vẹn, không cần thành tiên. Hắn biết, cuộc sống bình thường là một hành trình dài, không ngừng nghỉ của sự học hỏi và thích nghi. Mặc dù Thiên Đạo sụp đổ, vũ trụ vẫn còn đó những bí ẩn chưa được khám phá, và chính trong quá trình khám phá ấy, con người mới tìm thấy ý nghĩa đích thực của sự tồn tại. Một kỷ nguyên mới đang thực sự bắt đầu, và hắn, một phàm nhân mở quán sách nhỏ, chính là nền móng vững chắc cho kỷ nguyên ấy.

***

Sáng sớm hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên còn đang cố gắng len lỏi qua làn sương mờ đọng trên những mái nhà rêu phong, Tiệm Thuốc Đông Y Cổ của Mộ Dung Tuyết đã vang vọng tiếng cối giã thuốc đều đều. Hương thảo dược nồng nặc, từ quế chi ấm nồng đến sài hồ thanh mát, hòa quyện vào nhau, tạo nên một bầu không khí vừa trang nghiêm vừa an lành. Các kệ thuốc bằng gỗ mun sẫm màu, với hàng trăm ngăn kéo nhỏ chứa đựng những bài thuốc quý, xếp ngay ngắn dọc theo bức tường, tỏa ra một vẻ đẹp cổ kính, trầm mặc.

Mộ Dung Tuyết, trong bộ y phục xanh ngọc giản dị nhưng thanh lịch, khuôn mặt ánh lên vẻ thông minh và một nỗi buồn khó tả, đang cúi mình bên một bệnh nhân. Đôi mắt nàng, thường ngày dịu dàng, giờ đây chất chứa sự nghiêm trọng và mệt mỏi. Nàng đặt ngón tay thon dài lên mạch cổ tay người bệnh, lắng nghe nhịp đập yếu ớt, rồi cẩn thận ghi chép vào một cuốn sổ dày cộm. Người bệnh là một trung niên nam tử, gương mặt hốc hác, đôi mắt trũng sâu thiếu thần sắc, phảng phất một vẻ vô hồn, lạc lõng.

"Tần suất sử dụng 'Thiết Bị Huyễn Cảnh' của ông là bao nhiêu?" Giọng nàng trầm thấp, nhưng rõ ràng từng chữ, như muốn xuyên thấu vào tâm trí người đối diện.

Người nam tử trung niên khẽ giật mình, ánh mắt vô hồn thoáng chút dao động, rồi lại trở về vẻ trống rỗng. Hắn thều thào, giọng nói yếu ớt như tiếng gió thoảng qua lá khô: "Mỗi ngày… hầu như cả ngày… Tôi chỉ muốn tìm một chút bình yên, thoát khỏi thực tại khắc nghiệt… Ai mà ngờ được… nó lại thế này?" Hắn đưa bàn tay gầy guộc lên xoa xoa thái dương, biểu lộ sự mệt mỏi cùng cực. "Trong đó… tôi là một vương giả, có mọi thứ mình muốn. Nhưng khi tỉnh dậy… mọi thứ chỉ là hư vô."

Mộ Dung Tuyết khẽ thở dài. Nàng đã nghe câu chuyện này không biết bao nhiêu lần rồi. Cuốn sổ trong tay nàng đã chất chồng những hồ sơ bệnh án tương tự, từ những người trẻ tuổi đến những lão nhân tóc bạc, tất cả đều có chung một điểm: ánh mắt vô hồn, suy nhược tinh thần, khả năng tập trung kém, và đôi khi là những ảo giác nhẹ, ám ảnh từ thế giới không tưởng. Chúng không phải là ngẫu nhiên, mà là những triệu chứng có mối liên hệ rõ ràng, một hệ quả tất yếu của sự đắm chìm vào hạnh phúc ảo ảnh.

"Những triệu chứng này không phải là ngẫu nhiên, chúng có mối liên hệ rõ ràng," Mộ Dung Tuyết nhẹ giọng lặp lại, đôi mắt nàng lướt qua một chồng báo cáo y học mới đặt trên bàn, những con số và biểu đồ minh họa rõ ràng mức độ tàn phá của 'Thiết Bị Huyễn Cảnh' đối với tâm trí con người. "Cơ thể con người cần sự cân bằng giữa thực tại và giấc mơ, giữa khổ đau và hạnh phúc. Khi một bên bị đẩy đến cực đoan, sự mất cân bằng sẽ dẫn đến bệnh tật, không chỉ về thể xác mà còn về tinh thần."

Bệnh nhân trung niên cúi đầu, một giọt nước mắt khô khốc lăn dài trên gò má hốc hác. "Tôi biết… tôi đã sai… Nhưng làm sao để thoát ra đây, tiên y? Mọi thứ bên ngoài… thật quá đáng sợ."

Mộ Dung Tuyết không nói gì thêm, chỉ nhẹ nhàng kê một vài thang thuốc bổ thần, an tâm, cùng với lời dặn dò phải hạn chế tối đa việc sử dụng thiết bị. Nàng biết, việc chữa trị cho những người này không chỉ là thuốc thang, mà còn là sự kiên trì, ý chí của chính họ, và sự hỗ trợ từ cộng đồng. Nàng nhìn ra bên ngoài, nơi một vài bệnh nhân khác đang ngồi đợi, trong số đó có Thanh niên A. Hắn ngồi co ro trên chiếc ghế băng gỗ, thân hình tiều tụy hơn so với trước, đôi mắt quầng thâm, ánh nhìn xa xăm, dường như vẫn còn chìm đắm trong một ảo ảnh nào đó, dù hắn đã cố gắng từ bỏ. Vẻ mệt mỏi và hoang mang hi��n rõ trên gương mặt hắn, nhưng bên cạnh đó, Mộ Dung Tuyết tinh ý nhận ra một tia quyết tâm mong manh, một hạt giống thức tỉnh đang nhen nhóm.

Nàng nhớ lại những lời Lăng Nguyệt Tiên Tử đã nói, và cả những câu chuyện triết lý của Tạ Trần. "Hạnh phúc chân thật không phải là không có khổ đau, mà là khả năng vượt qua khổ đau để tìm thấy ý nghĩa." Nàng đã từng hoài nghi, nhưng giờ đây, khi chứng kiến bao nhiêu sinh mệnh bị hủy hoại bởi "hạnh phúc dễ dàng," nàng càng thêm tin tưởng vào triết lý ấy. Cái giá phải trả cho sự trốn tránh thực tại quá đắt, không chỉ là sức khỏe, mà còn là linh hồn. Nàng cảm thấy một áp lực nặng nề đè lên vai mình, không chỉ là trách nhiệm của một y sư, mà còn là của một người muốn cứu vãn nhân loại khỏi vực sâu của ảo ảnh. Nàng ghi chép cẩn thận thêm một lần nữa, sắc mặt ngày càng trở nên lo lắng, biết rằng những gì nàng thấy ở đây chỉ là phần nổi của tảng băng chìm. Cuộc chiến chống lại sự mê hoặc của 'Thiết Bị Huyễn Cảnh' sẽ không chỉ diễn ra trên mặt trận triết lý, mà còn là một trận chiến cam go trên mặt trận sức khỏe và y học. Và nàng, với kiến thức và lòng nhân ái của mình, sẽ là một chiến binh tiên phong. Tiếng cối giã thuốc lại vang lên, đều đều, như nhịp đập của một trái tim kiên cường, không ngừng hy vọng.

***

Buổi trưa, cái nắng gắt của Thành Vô Song đổ lửa xuống Phố Thương Mại Kim Long, nhưng không làm tan đi được sự u ám bao trùm. Con phố từng sầm uất, náo nhiệt với tiếng rao hàng, tiếng mặc cả tấp nập, giờ đây trở nên thưa thớt lạ thường. Nhiều cửa hàng đã đóng cửa im ỉm, tấm biển phai màu theo thời gian, như thể chủ nhân của chúng đã chìm vào một giấc ngủ sâu không muốn tỉnh dậy. Tiếng rao hàng yếu ớt, tiếng mặc cả cũng ít đi, thay vào đó là những tiếng than thở, bàn tán xôn xao, nhỏ to của những nhóm người tụ tập lại. Mùi hương liệu, mùi thức ăn, mùi vải vóc vẫn còn vương vất đâu đó, nhưng đã bị lấn át bởi một mùi ẩm mốc, u uất khó tả, bốc ra từ những căn nhà đóng kín cửa. Bầu không khí căng thẳng, lo lắng và hoang mang bao trùm, tạo nên một cảm giác bất an, bức bối đến nghẹt thở.

Giữa con phố đang dần mất đi sức sống ấy, Thanh niên A, với gương mặt hốc hác và đôi mắt trũng sâu, đang ngồi tựa vào một bức tường gạch cũ kỹ. Hắn vừa từ tiệm thuốc của Mộ Dung Tuyết trở về, trong tay là vài thang thuốc đắng ngắt. Dù vẫn còn tiều tụy, nhưng ánh mắt hắn đã không còn vô hồn như trước. Thay vào đó là một vẻ hối hận xen lẫn sự lo sợ, cùng một tia tỉnh táo hiếm hoi. Hắn đang kể lại câu chuyện của mình cho một nhóm bạn cũ, những người cũng từng đắm chìm trong 'Thiết Bị Huyễn Cảnh', nhưng giờ đây cũng đang bắt đầu cảm thấy sự bất an.

"Tôi cứ nghĩ đó là hạnh phúc, là thiên đường," Thanh niên A bắt đầu, giọng hắn khản đặc, như thể đã lâu không nói chuyện. "Trong đó, tôi có thể bay lượn trên mây, trở thành một anh hùng được vạn người ca tụng, có tình yêu mà tôi hằng mong ước. Mọi thứ thật hoàn hảo, không có chút tì vết nào. Tôi có thể quên đi công việc nhàm chán, áp lực cuộc sống, và cả những thất bại của mình." Hắn ngừng lại, nuốt khan, ánh mắt lướt qua những người bạn đang lắng nghe với vẻ mặt thất thần. "Nhưng khi tôi cố gắng rời đi, tôi nhận ra mình đã đánh mất quá nhiều… thực tại trở nên đáng sợ hơn. Cảm giác trống rỗng, cô đơn bủa vây, khiến tôi không muốn quay lại thế giới này nữa. Tôi đã bỏ bê gia đình, bạn bè, công việc… và cả chính bản thân mình."

Một người phụ nữ trung niên, với vẻ mặt tiều tụy và đôi mắt đỏ hoe, đột nhiên bật khóc nức nở. "Con trai tôi… nó đã không nói chuyện với ai suốt mấy ngày rồi. Cứ ôm cái thiết bị đó cười một mình… Nó không ăn không uống, chỉ sống trong thế giới ảo ảnh. Tôi đã thử mọi cách, nhưng nó không nghe. Nó nói trong đó nó được làm hoàng tử, có một công chúa xinh đẹp đợi nó. Ai sẽ cứu con tôi đây?"

Tiếng than vãn của người phụ nữ như một giọt nước làm tràn ly, khơi dậy sự phẫn nộ trong đám đông. Một người đàn ông trung niên khác, với vóc dáng vạm vỡ nhưng gương mặt đầy lo âu, nắm chặt tay, gằn giọng: "Phải làm gì đây? Ai sẽ chịu trách nhiệm cho những bi kịch này? Chúng ta đã bị lừa dối! Họ nói đó là công cụ mang lại hạnh phúc, nhưng nó lại là liều thuốc độc tàn phá tâm hồn chúng ta!"

Đám đông dần dần từ sự thờ ơ, lo lắng chuyển sang phẫn nộ và khao khát một giải pháp. Họ không còn chỉ bàn tán xì xào, mà bắt đầu lớn tiếng hơn, bày tỏ sự đồng tình với Thanh niên A và người phụ nữ đang đau khổ. Những câu chuyện đau lòng liên tục được kể ra: người mất việc vì chìm đắm trong ảo ảnh, gia đình tan vỡ vì không ai quan tâm đến thực tại, những đứa trẻ bỏ học để tìm kiếm "thiên đường" trong thế giới ảo.

Thanh niên A dùng hết sức lực cuối cùng của mình để tiếp tục câu chuyện, cố gắng cảnh tỉnh những người xung quanh. "Tiên y Mộ Dung Tuyết nói, những gì chúng ta đang trải qua là hệ quả tất yếu. Tâm trí chúng ta bị bào mòn, tinh thần suy kiệt. Hạnh phúc dễ dàng chỉ là một cái bẫy ngọt ngào. Lăng Nguyệt Tiên Tử cũng đã nói, hạnh phúc chân thật đến từ việc chấp nhận cả khổ đau và niềm vui, từ quá trình lao động, cống hiến và sự trưởng thành từ thử thách. Tôi… tôi đã hiểu ra rồi. Dù khó khăn thế nào, chúng ta cũng phải đối mặt với thực tại."

Những lời nói của Thanh niên A, kết hợp với những câu chuyện bi thương vừa được chia sẻ, đã chạm đến tận cùng tâm can của đám đông. Họ bắt đầu cảm thấy sự đau đớn chung, sự tổn thương mà 'Thiết Bị Huyễn Cảnh' đã gây ra cho cả cộng đồng. Ánh mắt họ không còn chỉ có sự hoang mang, mà đã ánh lên vẻ giận dữ, phẫn nộ, và trên hết, là một khao khát mãnh liệt muốn thay đổi. Họ nhận ra rằng, dù cuộc sống thực tại có khắc nghiệt đến đâu, nó vẫn là duy nhất, chân thật và đáng giá hơn bất kỳ ảo ảnh hào nhoáng nào. Sự thức tỉnh, dù chậm chạp và đầy đau đớn, cuối cùng cũng đã đến, như một ngọn lửa nhỏ nhen nhóm giữa đống tro tàn, sẵn sàng bùng lên thành một phong trào lớn hơn.

***

Khi những tia nắng cuối cùng của ngày dần tắt, nhường chỗ cho bóng đêm bao phủ, Cổng Thành Vọng Nguyệt, một quảng trường rộng lớn trước cổng thành, đã chật kín người. Gió nhẹ thổi qua, mang theo cái se lạnh của buổi chiều tà, nhưng không thể làm dịu đi sự náo nhiệt, căng thẳng, và cả niềm hy vọng đang bùng cháy trong đám đông. Tiếng reo hò, tiếng vỗ tay, tiếng hô hào của hàng vạn người dân vang vọng khắp không gian, đôi khi xen lẫn những tiếng khóc nghẹn ngào c���a những người đã chịu quá nhiều đau khổ. Mùi mồ hôi và bụi đường hòa lẫn với mùi hương trầm nhẹ thoang thoảng từ những người đến cầu nguyện, tạo nên một bầu không khí trang trọng nhưng cũng đầy khẩn trương.

Trên một bục cao được dựng tạm, Lăng Nguyệt Tiên Tử đứng đó, trong bộ bạch y thanh thoát, làn tóc đen nhánh dài đến thắt lưng được búi cao đơn giản, tôn lên vẻ thanh tao nhưng cũng đầy uy nghiêm. Dung nhan tuyệt mỹ của nàng giờ đây không còn lạnh lùng như băng tuyết, mà ẩn chứa một sự quan tâm sâu sắc đến nhân thế. Đôi mắt phượng sắc bén của nàng quét một lượt qua đám đông, ánh lên vẻ kiên định đến lạ thường, dù vẫn phảng phất chút mệt mỏi sau những ngày dài. Bên cạnh nàng là Mộ Dung Tuyết, cũng trong bộ y phục xanh ngọc, tay ôm một chồng báo cáo y học dày cộm, gương mặt nàng nghiêm nghị, thần sắc mệt mỏi nhưng không kém phần quyết đoán.

Lăng Nguyệt khẽ đưa tay ra hiệu, tiếng reo hò dần lắng xuống, thay vào đó là sự im lặng đầy mong chờ. Giọng nói của nàng vang lên, rõ ràng và mạnh mẽ, không còn nét lạnh lùng của một tiên nhân cao ngạo mà tràn đầy sự thấu hiểu và lòng trắc ẩn: "Hỡi những người dân Thành Vô Song, hỡi nhân loại! Chúng ta đã quá tin tưởng vào một thứ hạnh phúc dễ dàng, một ảo ảnh ngọt ngào mà 'Thiết Bị Huyễn Cảnh' mang lại. Chúng ta đã quên mất rằng giá trị chân thật phải được tạo dựng từ mồ hôi và nước mắt, từ sự kiên trì và lòng dũng cảm đối mặt với thực tại."

Nàng ngừng lại một chút, ánh mắt lướt qua Mộ Dung Tuyết, rồi tiếp lời: "Trước đây, ta đã từng nói về triết lý của Nhân Đạo, về cái giá của sự trốn tránh. Nhưng giờ đây, những lời lẽ suông không còn đủ. Chúng ta cần những bằng chứng không thể chối cãi, những sự thật trần trụi để thức tỉnh. Và Mộ Dung Tuyết, vị y sư tận tâm của chúng ta, đã thu thập những bằng chứng đó."

Mộ Dung Tuyết bước tới, gương mặt nàng hiện rõ sự lo lắng nhưng giọng nói lại kiên quyết. Nàng giơ cao chồng báo cáo trong tay: "Đây không chỉ là những con số vô tri, thưa quý vị. Đây là những cuộc đời bị hủy hoại, những gia đình tan vỡ, những tâm hồn bị bào mòn bởi sự lệ thuộc vào 'Thiết Bị Huyễn Cảnh'!" Nàng bắt đầu trình bày chi tiết những số liệu thống kê: tỷ lệ suy nhược thần kinh tăng cao, các trường hợp ảo giác, mất trí nhớ, thậm chí là những ca tử vong do bỏ bê bản thân vì chìm đắm trong ảo ảnh. Nàng kể về những bệnh nhân mà nàng vừa khám, về đôi mắt vô hồn của họ, về nỗi đau của những người thân. Mỗi lời nói của nàng như một nhát dao cứa vào lòng người, minh chứng cho cái giá khủng khiếp của sự ảo tưởng.

Đám đông bắt đầu phản ứng mạnh mẽ. Từ những tiếng xì xào ban đầu, giờ đây là những tiếng hô vang: "Chúng tôi muốn sự thật! Cấm Huyễn Cảnh! Nhân Đạo muôn năm!" Họ vỗ tay tán thưởng Mộ Dung Tuyết, và ánh mắt họ hướng về Lăng Nguyệt Tiên Tử với một niềm tin tưởng tuyệt đối. Những khuôn mặt hoang mang, lo lắng giờ đây đã ánh lên vẻ giận dữ, quyết tâm.

Trong đám đông, Thanh niên A và Tiểu An đứng cạnh nhau, ánh mắt cả hai lấp lánh sự quyết tâm. Thanh niên A, dù vẫn còn hốc hác, nhưng nét mặt đã bớt đi phần u uất, thay vào đó là một sự kiên cường mới. Hắn nắm chặt tay Tiểu An, gật đầu mạnh mẽ, như thể đang khẳng định lại quyết tâm của mình. Tiểu An, với vẻ mặt lanh lợi và hiếu học, cũng gật gù liên tục, miệng lẩm bẩm nhắc lại những lời Lăng Nguyệt và Mộ Dung Tuyết, như muốn khắc sâu vào tâm trí mình.

Tạ Trần, ngồi ẩn mình trong một quán trà gần đó, lặng lẽ thưởng trà và quan sát. Hắn không cần phải đứng trên bục cao để diễn thuyết, không cần phải hô hào. Hắn chỉ cần thấy những hạt giống triết lý mà hắn đã gieo trồng, giờ đây đang nảy mầm và phát triển trong lòng nhân loại. Hắn mỉm cười nhẹ, đặt tách trà xuống. Nụ cười ấy không phải là sự đắc thắng, mà là sự hài lòng sâu sắc. Hắn biết, cuộc tranh luận này sẽ không chỉ là khởi đầu cho một làn sóng phản tư sâu rộng trong xã hội về 'Thiết Bị Huyễn Cảnh' và ý nghĩa của hạnh phúc, mà còn là bước ngoặt quan trọng định hình Kỷ nguyên Nhân Gian. Sự hợp tác giữa Lăng Nguyệt Tiên Tử, người lãnh đạo tư tưởng, và Mộ Dung Tuyết, người cung cấp bằng chứng khoa học và y học, đã tạo nên một sức mạnh không thể lay chuyển, một hình mẫu cho sự phát triển của xã hội mới.

Sự thức tỉnh của dư luận sẽ không dừng lại ở những lời hô hào. Hắn tin rằng, nó sẽ dẫn đến các hành động cụ thể hơn từ phía các nhà lãnh đạo và chính quyền để kiểm soát hoặc loại bỏ 'Thiết Bị Huyễn Cảnh'. Phong trào 'Nhân Đạo' sẽ ngày càng lớn mạnh, trở thành nền tảng tư tưởng vững chắc cho Kỷ nguyên Nhân Gian, nơi con người học cách dựa vào chính mình, chấp nhận cả nắng và mưa để tìm thấy ý nghĩa thực sự của cuộc sống.

Trong khoảnh khắc ấy, Tạ Trần cảm thấy một sự nhẹ nhõm lan tỏa trong lòng. Thiên Đạo có thể sụp đổ, nhưng Nhân Đạo sẽ trỗi dậy. Con người có thể mất đi quyền năng thành tiên, nhưng sẽ tìm thấy sức mạnh chân thật trong chính nhân tính của mình. Hắn khẽ nhắm mắt, cảm nhận làn gió chiều mang theo mùi hương trầm và tiếng reo hò của đám đông. Một kỷ nguyên mới đã bắt đầu, một kỷ nguyên của những phàm nhân, những con người dũng cảm đối mặt với thực tại, không trốn chạy, không ảo tưởng. Và hắn, một thư sinh mở quán sách nhỏ, sẽ là người lặng lẽ chứng kiến và góp phần xây dựng nền móng cho kỷ nguyên ấy.

Truyện do Long thiếu trực tiếp sáng tác, phát hành độc quyền trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free