Nhân gian bất tu tiên - Chương 1093: Lời Tuyên Ngôn Của Hạnh Phúc Vô Điều Kiện: Lạc Vũ Thách Thức Nhân Đạo
Tạ Trần khẽ đặt cuốn sách xuống, một động tác chậm rãi nhưng lại thu hút mọi ánh nhìn. Âm thanh nhỏ bé ấy dường như cũng mang theo một sự tĩnh lặng lan tỏa. Anh ngẩng đầu lên, đôi mắt sâu thẳm nhìn thẳng vào từng người, như thể đang thấu hiểu mọi nỗi niềm trong lòng họ.
“Mỗi con đường đều có cái giá của nó,” Tạ Trần cất lời, giọng nói trầm ấm, điềm tĩnh, như dòng nước suối mát lành giữa sa mạc khô hạn. “Cái giá của ‘hạnh phúc vô điều kiện’ là gì… và liệu đó có còn là hạnh phúc thật sự không?” Anh dừng l���i, để câu hỏi vang vọng trong không gian, buộc mỗi người phải tự suy ngẫm. “Nếu hạnh phúc không cần nỗ lực, không cần lựa chọn, không cần chấp nhận sự thiếu sót, thì nó còn ý nghĩa gì? Nếu mỗi người đều được ban cho một ‘hạnh phúc’ giống hệt nhau, thì giá trị của mỗi cá thể, mỗi hành trình riêng biệt, sẽ đi về đâu?”
Anh đưa tay khẽ chạm vào cuốn sách cũ trên bàn, ánh mắt xa xăm. “Vũ trụ vẫn còn đó những bí ẩn chưa được khám phá, những ngọn núi chưa được chinh phục, những bài ca chưa được cất lên. Cuộc sống bình thường là một hành trình dài, không ngừng nghỉ của sự học hỏi và thích nghi. Ngay cả khi Thiên Đạo sụp đổ, điều đó vẫn không thay đổi. Nếu con người từ bỏ hành trình ấy chỉ vì một lời hứa hẹn về ‘hạnh phúc vô điều kiện’, thì họ không chỉ đánh mất ý nghĩa của sự tồn tại, mà còn đánh mất cả khả năng tự chủ, khả năng làm chủ số phận của chính mình.”
Lời nói của Tạ Trần không phải là mệnh lệnh, cũng không phải là lời an ủi sáo rỗng. Nó là một câu hỏi, một sự gợi mở, một lời nhắc nhở về bản chất sâu xa của cuộc đời. Các đồng minh của anh nhìn nhau, ánh mắt từ bối rối dần chuyển sang suy tư. Họ hiểu rằng, cuộc chiến này không phải là một trận chiến vũ lực, mà là một cuộc chiến giành giật linh hồn, giành giật ý chí của nhân loại.
Ngoài cửa quán sách, cơn gió lạnh vẫn rít lên, như một lời cảnh báo về những thử thách cam go đang chờ đợi phía trước. Ánh sáng dịu nhẹ từ chiếc đèn dầu lay lắt, hắt bóng Tạ Trần và các đồng minh lên tường, tạo nên những hình ảnh lung linh, huyền ảo. Họ biết rằng, dù khó khăn đến mấy, họ cũng không thể từ bỏ. Bởi lẽ, cái giá của sự thờ ơ, của sự chấp nhận một “hạnh phúc nhân tạo” là quá lớn, nó có thể dẫn đến sự suy yếu ý chí và khả năng tự chủ của nhân loại, biến con người thành những sinh vật chỉ biết hưởng thụ, mất đi bản chất của chính mình. Họ phải tìm cách vạch trần bản chất thực sự và cái giá ẩn giấu của 'Máy Hạnh Phúc Tối Thượng', và Tạ Trần, bằng một hình thức can thiệp gián tiếp nhưng quyết định, sẽ là ngọn h��i đăng dẫn lối trong cuộc khủng hoảng tư tưởng này.
***
Sáng sớm hôm sau, Thị Trấn An Bình vẫn chìm trong làn sương mỏng, mang theo hơi lạnh từ con sông gần đó. Quán sách của Tạ Trần, vốn dĩ luôn là nơi yên bình nhất thị trấn, hôm nay lại mang một bầu không khí căng thẳng đến lạ. Nắng sớm dịu dàng lọt qua khung cửa sổ, vẽ nên những vệt sáng vàng trên nền gạch cũ kỹ, nhưng không thể xua đi vẻ ưu tư trên gương mặt của những người đang tề tựu tại đây.
Tạ Trần vẫn ngồi sau quầy sách cũ kỹ, thân hình gầy gò của anh ẩn mình trong bộ áo vải bố màu xám nhã nhặn. Làn da trắng nhợt của một thư sinh ít tiếp xúc với nắng gió càng làm nổi bật đôi mắt sâu thẳm, ánh lên vẻ tỉnh táo và suy tư. Anh khẽ nhấp một ngụm trà nóng, hương trà thanh thoát lan tỏa nhẹ nhàng trong không gian, hòa cùng mùi giấy cũ và mực. Tiếng lật sách khẽ khàng của một khách quen ở góc quán dường như là âm thanh duy nhất phá vỡ sự im lặng nặng nề.
Đối diện anh là Lăng Nguyệt Tiên Tử, vẻ đẹp lạnh lùng của nàng dường như cũng bị che phủ bởi một tầng sương ưu lo. Nàng mặc bạch y thanh thoát, nhưng đôi mắt phượng sắc bén giờ đây lại ánh lên sự trầm tư khó giấu. Nàng khẽ vuốt mái tóc đen nhánh dài đến thắt lưng, đôi môi mím chặt. “Hạnh phúc mà không cần đấu tranh… liệu có phải là một lời hứa hão huyền, hay là một lối thoát quá ngọt ngào mà con người khó lòng từ chối?” Giọng nàng trong trẻo nhưng mang một chút nặng nề, như thể đang tự vấn chính mình. “Thiên Đạo suy tàn, nhân gian loạn lạc. Con người đã quá mệt mỏi với những khó khăn, những mất mát. Lời hứa của Lạc Vũ, dù có vẻ phù phiếm, lại gieo vào lòng họ một hy vọng quá lớn.”
Dương Quân, tuấn tú và đầy nhiệt huyết, giờ đây lại lộ rõ vẻ hoang mang. Hắn đập nhẹ tay xuống mặt bàn gỗ, tiếng động khô khốc vang lên giữa sự tĩnh mịch, khiến thư đồng Tiểu An đang lúi húi sắp xếp sách ở phía sau giật mình. “Nhưng dân chúng đang bị mê hoặc, Tiên tử! Họ đã quá mệt mỏi với cuộc sống khắc nghiệt này, với sự suy tàn của Thiên Đạo. Những năm tháng linh khí suy kiệt, thiên tai dịch bệnh hoành hành, con người đã chịu đựng quá nhiều. Ai mà không muốn có một bến đỗ bình yên, dù đó chỉ là ảo ảnh?” Hắn thở dài, ánh mắt đầy lý tưởng của một người từng tin vào sự đấu tranh giờ đây lại tràn ngập sự bối rối. “Hắn chỉ cần phất tay một cái, là có thể ban phát thứ mà chúng ta phải mất cả đời để tìm kiếm, để kiến tạo. Đó là một sự bất công, nhưng lại quá sức hấp dẫn.”
Triết Gia Mạc Vân, với gương mặt khắc khổ và chòm râu bạc phơ, đẩy gọng kính lên sống mũi. “Đây không chỉ là một cuộc chiến tư tưởng, mà là một cuộc chiến giành lấy định nghĩa về con người. Lạc Vũ đang hứa hẹn một sự giải thoát khỏi bản chất con người, giải thoát khỏi sự thiếu sót, khỏi sự đau khổ, khỏi cả sự nỗ lực. Hắn đang biến con người thành những kẻ chỉ biết đón nhận, mất đi khả năng tự kiến tạo giá trị cho chính mình.” Hắn nhíu mày, ánh mắt nhìn xa xăm ra ngoài cửa sổ, như đang cố nhìn thấu những âm mưu ẩn giấu sau lời hứa hẹn ngọt ngào. “Cái giá của ‘hạnh phúc vô điều kiện’ là sự đánh đổi ý ch�� tự do, sự mất đi khả năng tự chủ. Con người sẽ không còn là con người nữa, mà trở thành những vật thể rỗng tuếch, chỉ biết hưởng thụ những cảm xúc được ban phát.”
Bách Lý Hùng, thân hình vạm vỡ phong trần, ánh mắt kiên nghị thường thấy giờ đây cũng nhuốm một vẻ nặng nề. Hắn thở hắt ra, bàn tay to lớn siết chặt chén trà. “Chiến trường này không có gươm đao, không có máu đổ, nhưng lại hiểm ác hơn bất kỳ cuộc chiến nào ta từng trải qua. Chúng ta có thể dùng máu thịt để bảo vệ nhân gian, nhưng làm sao bảo vệ được ý chí, được linh hồn của con người trước sự cám dỗ ghê gớm đến thế?” Giọng hắn trầm hùng, nhưng ẩn chứa sự bất lực sâu sắc. Hắn đã quen với việc đối mặt với kẻ địch hữu hình, nhưng kẻ địch lần này lại là một ý niệm, một lời hứa hẹn.
Tạ Trần, suốt thời gian đó chỉ im lặng lắng nghe, thỉnh thoảng nhấp một ngụm trà. Đôi mắt anh vẫn tĩnh lặng, nhưng sâu thẳm như hồ nước không đáy, dường như có thể thấu thị mọi suy nghĩ, mọi nỗi lo trong lòng họ. Khi mọi người đã nói xong, anh khẽ đặt chén trà xuống, âm thanh nhỏ bé vang lên rõ ràng trong sự im lặng. “Cái giá của sự giải thoát đó là gì?” Anh lặp lại câu hỏi của chính mình từ đêm qua, nhưng lần này, nó mang một ý nghĩa sâu sắc hơn, một sự chất vấn trực diện hơn. “Liệu có thực sự tồn tại một hạnh phúc không cần cái giá, không cần sự đánh đổi? Hay đó chỉ là một lời hứa hão huyền được che đậy bởi sự lộng lẫy nhất thời?”
Anh nhìn từng người, ánh mắt dừng lại lâu hơn một chút ở Tiểu An, thư đồng nhỏ đang giả vờ bận rộn sắp xếp sách, nhưng đôi tai lại dỏng lên lắng nghe. “Nếu con người được giải thoát khỏi mọi phiền muộn, mọi đấu tranh, thì họ còn có thể thấu hiểu giá trị của sự bình an, của niềm vui chiến thắng, của tình yêu và sự hy sinh không? Mất đi đau khổ, mất đi thiếu sót, liệu con người có còn biết trân trọng hạnh phúc?” Tạ Trần khẽ thở dài, một tiếng thở dài rất khẽ, như thể anh đang mang trên vai gánh nặng của toàn bộ nhân loại. “Và nếu tất cả chỉ là một trạng thái cảm xúc được ban phát, được lập trình, thì đâu còn là tự do, đâu còn là sự lựa chọn? Khi con người từ bỏ quyền được tự mình định nghĩa hạnh phúc, họ cũng từ bỏ quyền được là chính mình.”
Lời nói của Tạ Trần không chỉ là một sự phân tích, mà còn là một lời cảnh báo. Các đồng minh của anh hiểu rằng, cuộc chiến này không thể dùng vũ lực để giải quyết, mà phải là một cuộc chiến của triết lý, của niềm tin, của sự kiên trì. Họ phải tìm cách lay động những linh hồn đang bị mê hoặc bởi lời hứa ngọt ngào, để họ tự nhận ra bản chất của hạnh phúc chân thật. Nhưng bằng cách nào, khi đối thủ lại nắm giữ một thứ công nghệ kỳ diệu, có khả năng ban phát cảm xúc một cách dễ dàng đến thế? Câu hỏi đó vẫn lơ lửng trong không gian quán sách, nặng trĩu như làn sương sớm chưa tan.
***
Cùng ngày, khi mặt trời đã lên cao, trút xuống những tia nắng gay gắt, thiêu đốt cả không gian Thành Vô Song. Tại quảng trường trung tâm, một cảnh tượng chưa từng có đang diễn ra. Tiếng reo hò phấn khích của đám đông hòa cùng tiếng nhạc hùng tráng, dồn dập, tạo nên một không khí cuồng nhiệt, náo nhiệt đến mức khó tin. Mùi hương liệu lạ, nồng nặc và quyến rũ, bay lơ lửng trong không khí, càng kích thích thêm sự hưng phấn của mọi người. Hàng vạn dân chúng chen chúc nhau, ánh mắt sáng rực sự háo hức và hy vọng, đổ dồn về phía một đài cao được trang hoàng lộng lẫy.
Trên đài cao đó, Lạc Vũ, triết gia trẻ tuổi với khí chất riêng, ăn nói lưu loát và cuốn hút, đang đứng đó, tỏa ra một sức mê hoặc khó cưỡng. Mái tóc đen nhánh của hắn khẽ bay trong gió, đôi mắt sáng rực sự tự tin và kiêu ngạo. Hắn không mặc đạo bào hay trang phục của thư sinh truyền thống, mà là một bộ y phục màu trắng bạc, với những đường nét tinh xảo, toát lên vẻ hiện đại và quyền uy. Phía sau hắn là ‘Máy Hạnh Phúc Tối Thượng’ – một cỗ máy khổng lồ, lấp lánh ánh kim loại với những đường nét công nghệ kỳ lạ mà nhân gian chưa từng thấy. Tiếng vận hành ù ù c���a nó như một nhịp đập mạnh mẽ, vang vọng khắp quảng trường, tạo nên một cảm giác vừa thần bí vừa đầy hứa hẹn.
Lạc Vũ giơ tay lên, một làn sóng im lặng tạm thời lan ra từ trung tâm. Hắn bắt đầu diễn thuyết, giọng nói của hắn không chỉ là lời nói, mà là một phép thuật, một dòng chảy của sự thuyết phục, len lỏi vào từng trái tim đang khao khát.
“Hỡi những người anh chị em của ta, những con người đã quá mệt mỏi với sự khắc nghiệt của cuộc đời!” Lạc Vũ cất lời, giọng hắn hùng hồn, vang vọng khắp quảng trường nhờ vào một thứ công nghệ khuếch đại âm thanh bí ẩn. “Các ngươi đã phải chịu đựng quá nhiều! Đau khổ, phiền muộn, bệnh tật, chia ly… tất cả đã bám riết lấy các ngươi như một xiềng xích vô hình. Các ngươi đã được dạy rằng phải đấu tranh, phải nỗ lực, phải tìm kiếm ý nghĩa trong từng giọt mồ hôi. Nhưng ta nói KHÔNG!”
Hắn ngừng lại một nhịp, ánh mắt quét qua từng khuôn mặt đang ngước nhìn mình, từng khuôn mặt hằn sâu những vết tích của cuộc đời, của sự lo toan, của nỗi bất an. “Nhân Đạo của Tạ Trần bắt các ngươi phải đấu tranh, phải chịu khổ, phải tìm kiếm ý nghĩa trong từng giọt mồ hôi. Hắn nói rằng đau khổ là một phần của cuộc sống, rằng sự thiếu sót là cần thiết để thấu hiểu giá trị của hạnh phúc. Nhưng ta hỏi các ngươi, tại sao? Tại sao con người lại phải cam chịu những điều đó, khi có một con đường khác, một con đường dẫn đến sự giải thoát tuyệt đối?”
Một làn sóng xôn xao dâng lên trong đám đông, rồi nhanh chóng bị dập tắt bởi cử chỉ của Lạc Vũ. Hắn mỉm cười, một nụ cười đầy tự tin, có chút kiêu ngạo. “Ta đến đây không phải để buộc các ngươi phải tin vào một triết lý mới mẻ nào đó. Ta đến đây để ban cho các ngươi thứ mà các ngươi xứng đáng được hưởng: Hạnh Phúc Vô Điều Kiện! Một hạnh phúc không cần nỗ lực, không cần đau khổ, không cần cái giá phải trả!”
Hắn chỉ tay về phía ‘Máy Hạnh Phúc Tối Thượng’ đang lấp lánh phía sau mình. “Cỗ máy vĩ đại này, được tạo ra từ trí tuệ siêu việt, có khả năng kết nối trực tiếp với linh hồn các ngươi, xua tan mọi u ám, mọi phiền muộn, ban cho các ngươi một trạng thái euforia tuyệt đối, một niềm hân hoan không giới hạn. Các ngươi không cần phải leo lên những đỉnh núi cao, không cần phải đọc vạn quyển sách, không cần phải trải qua vạn kiếp luân hồi để tìm kiếm thứ gọi là ‘ý nghĩa cuộc đời’. Hạnh phúc, từ nay, sẽ là một quyền năng, một món quà ta dành tặng cho các ngươi!”
Hắn công khai chỉ trích triết lý Nhân Đạo của Tạ Trần, coi đó là một “ách nặng tư tưởng”, một “xiềng xích của đau khổ” mà con người không cần phải gánh chịu. “Triết lý của Tạ Trần đã lỗi thời! Nó thuộc về một kỷ nguyên cũ kỹ, nơi con người còn phải tự mình mò mẫm trong bóng tối để tìm kiếm ánh sáng. Nhưng bây giờ, kỷ nguyên mới đã đến! Kỷ nguyên của sự giải thoát, kỷ nguyên của Hạnh Phúc Vô Điều Kiện! Con người xứng đáng được giải thoát khỏi mọi phiền muộn mà không cần đấu tranh!”
“Hãy đến, cảm nhận sự giải thoát khỏi mọi phiền muộn, không cần nỗ lực, không cần đau khổ! Hãy bước vào kỷ nguyên của Hạnh Phúc Vô Điều Kiện!” Lạc Vũ hô to, giọng hắn tràn đầy sức mạnh và sự thuyết phục. Hắn mời gọi dân chúng lên thử nghiệm cỗ máy.
Dân chúng, bị mê hoặc bởi lời hứa ngọt ngào và khí chất lôi cuốn của Lạc Vũ, bắt đầu xôn xao. Một vài người dũng cảm tiến lên đài cao, dưới sự hướng dẫn của những người tùy tùng của Lạc Vũ. Họ được đặt vào những chiếc ghế đặc biệt, và cỗ máy bắt đầu vận hành. Tiếng ù ù của nó mạnh mẽ hơn, những luồng sáng kỳ ảo nhấp nháy. Chỉ trong vài khoảnh khắc, những người thử nghiệm đều chìm vào một trạng thái lạ kỳ. Gương mặt họ giãn ra, nở nụ cười rạng rỡ, đôi mắt mơ màng như đang sống trong một giấc mộng đẹp nhất. Tiếng cười nói sảng khoái, đầy sung sướng vang lên từ những người đã trải nghiệm, khiến đám đông bên dưới càng thêm phấn khích.
“Thật tuyệt vời! Ta cảm thấy như mọi gánh nặng đều tan biến!” Một người phụ nữ reo lên, nước mắt hạnh phúc lăn dài trên má.
“Ta chưa từng cảm thấy bình yên và thỏa mãn đến thế trong cả cuộc đời mình!” Một người đàn ông khác thốt lên, đôi mắt vẫn còn đờ đẫn trong niềm hạnh phúc.
Cảnh tượng đó càng củng cố thêm niềm tin vào Lạc Vũ và ‘Máy Hạnh Phúc Tối Thượng’. Đám đông bắt đầu reo hò cuồng nhiệt, hô vang tên Lạc Vũ, như thể hắn là vị cứu tinh mà họ đã chờ đợi bấy lâu. Họ không còn màng đến những triết lý sâu xa, những giá trị của sự đấu tranh hay nỗ lực. Trước mặt họ là một con đường tắt dẫn đến “thiên đường”, một lời hứa về một hạnh phúc dễ dàng, không cần cái giá. Ai mà không muốn? Ai mà không khao khát được thoát khỏi gánh nặng của cuộc đời, đặc biệt là trong bối cảnh Thiên Đạo suy tàn, nhân gian đứng trước bờ vực của sự hỗn loạn? Lạc Vũ, với cỗ máy của hắn, đã mở ra một kỷ nguyên mới, một kỷ nguyên của sự thỏa mãn tức thì, một kỷ nguyên mà ở đó, hạnh phúc không còn là một hành trình, mà là một sản phẩm, một món quà.
***
Khi hoàng hôn bắt đầu buông xuống Thành Vô Song, nhuộm đỏ cả một vùng trời rộng lớn, thì ở Thị Trấn An Bình, ánh sáng yếu ớt của buổi chiều tà cũng dần bao trùm quán sách của Tạ Trần. Gió nhẹ luồn qua khe cửa, mang theo chút hơi lạnh của đêm và tiếng côn trùng kêu rì rầm từ những bụi cây bên ngoài. Trong quán, mùi sách cũ và hương trầm nhẹ từ góc phòng vẫn vương vấn, nhưng không khí thì nặng nề hơn bao giờ hết.
Lăng Nguyệt Tiên Tử, Dương Quân, Bách Lý Hùng và Triết Gia Mạc Vân đã trở về từ Thành Vô Song. Vẻ mặt của họ nặng trĩu, đôi mắt thất thần, như thể vừa chứng kiến một tai họa kinh hoàng. Họ không còn vẻ căng thẳng như buổi sáng, thay vào đó là sự tuyệt vọng và bối rối sâu sắc. Lời hứa hẹn của Lạc Vũ, cùng với hiệu quả khó tin của ‘Máy Hạnh Phúc Tối Thượng’, đã gieo vào lòng họ một nỗi lo sợ chưa từng có.
Tạ Trần vẫn ngồi sau quầy sách, thân hình gầy gò của anh tựa vào lưng ghế. Anh không hỏi, chỉ nhìn họ, ánh mắt tĩnh lặng nhưng đầy thấu hiểu. Thư Đồng Tiểu An, người vẫn luôn chăm chỉ lúi húi sắp xếp sách, giờ đây cũng đứng nép mình vào một góc, đôi mắt toát lên vẻ ngơ ngác, tò mò và cả một chút bối rối khó hiểu. C���u bé đã nghe được những lời bàn tán xôn xao từ những người dân vừa trở về từ Thành Vô Song, về một “thiên đường” không cần đấu tranh, về một hạnh phúc dễ dàng.
Dương Quân là người đầu tiên phá vỡ sự im lặng. Giọng hắn khản đặc, tràn đầy thất vọng, như thể niềm tin của hắn vừa bị xé toạc. “Hắn… hắn đã cướp đi niềm tin của biết bao người chỉ trong một buổi chiều. Họ không còn muốn nghe về sự đấu tranh, về giá trị của nỗ lực nữa. Họ chỉ muốn được giải thoát, được hạnh phúc, ngay lập tức.” Hắn đấm nhẹ vào lòng bàn tay, bất lực. “Cái thứ ‘Máy Hạnh Phúc’ đó… nó quá sức tưởng tượng. Nó thực sự có thể mang lại cảm giác thỏa mãn, hân hoan tột độ. Con người, họ sẽ không thể cưỡng lại.”
Lăng Nguyệt Tiên Tử nắm chặt tay, móng tay hằn sâu vào lòng bàn tay. Vẻ lạnh lùng thường thấy của nàng giờ đây bị thay thế bằng một nỗi sợ hãi thật sự. “Ánh sáng giả tạo đó… thật đáng sợ. Nó khiến người ta quên mất bản thân mình, quên đi những giá trị cốt lõi. Ta thấy họ, những người vừa trải nghiệm cỗ máy, đôi mắt họ rỗng tuếch, chỉ còn lại sự thỏa mãn vô thức. Họ không còn là chính họ nữa.” Nàng lắc đầu, như thể muốn xua đi hình ảnh ám ảnh đó. “Nếu cứ tiếp tục như vậy, nhân loại sẽ ‘mất người’ theo một cách còn tàn khốc hơn cả việc tu tiên đánh mất nhân tính. Bởi vì họ sẽ mất đi ý chí, mất đi khả năng tự chủ, mất đi cả linh hồn của mình.”
Bách Lý Hùng trầm ngâm, đôi mắt kiên nghị nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh hoàng hôn đang tàn lụi. “Ta không sợ đối mặt với kẻ địch hùng mạnh nhất, nhưng ta sợ đối mặt với một kẻ địch không thể chạm tới, một kẻ địch gặm nhấm niềm tin và ý chí của con người từ bên trong. Lạc Vũ đã tìm ra một điểm yếu chí mạng của nhân loại: sự khao khát hạnh phúc mà không cần cái giá.” Hắn thở dài nặng nề. “Cuộc chiến này, chúng ta phải đánh bằng cách nào đây?”
Triết Gia Mạc Vân, sau một hồi trầm tư, khẽ nói. “Hắn đang xây dựng một thế giới không có chấp niệm, không có phiền não. Nhưng đó chỉ là một thế giới không có sự sống thực sự. Chấp niệm, phiền não, đau khổ… chúng là một phần không thể thiếu để con người thấu hiểu, để trưởng thành, để kiến tạo. Thiếu đi những điều đó, con người sẽ không còn động lực để tìm tòi, để khám phá, để vươn lên.” Hắn nhìn Tạ Trần, ánh mắt đầy mong chờ. “Tạ công tử, ngươi đã nhìn thấu nhân quả. Ngươi thấy gì trong cuộc chiến này?”
Tạ Trần khẽ nhắm mắt lại, như đang nhìn sâu vào dòng chảy của nhân quả, vào bản chất của vũ trụ. Anh không nói gì, chỉ lắng nghe tiếng gió nhẹ luồn qua khe cửa, tiếng côn trùng kêu rì rầm, và nhịp thở nặng nề của những người bạn. Trong khoảnh khắc đó, anh không còn là một thư sinh gầy gò, mà là một điểm neo vững chãi giữa dòng chảy hỗn loạn của thời đại.
Một lúc sau, anh từ từ mở mắt. Đôi mắt anh sáng rõ hơn bao giờ hết, như hai vì sao chiếu rọi giữa màn đêm u tối. Anh nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh hoàng hôn đã tàn lụi hoàn toàn, chỉ còn lại màu tím sẫm của bầu trời đêm đang dần bao trùm.
“Khi cái bóng của hạnh phúc càng lớn, thì sự thật càng dễ bị che khuất,” Tạ Trần cất lời, giọng nói trầm ấm nhưng vang vọng, mang theo sức nặng của hàng ngàn năm triết lý. “Nhưng ánh sáng chân thật, dù nhỏ bé, vẫn sẽ tự tìm đường đi của nó.” Anh quay lại nhìn những người bạn của mình, ánh mắt tràn đầy sự kiên định. “Con người vốn dĩ không phải là những sinh vật chỉ biết thụ động tiếp nhận. Họ có ý chí, có khả năng lựa chọn, có khát khao tự do. Cái giá thực sự của ‘hạnh phúc vô điều kiện’ rồi sẽ được phơi bày. Và khi đó, chính sự đấu tranh, nỗ lực và trải nghiệm cuộc sống chân thật sẽ là ngọn hải đăng dẫn lối họ trở về với bản chất của chính mình.”
Lời nói của Tạ Trần không phải là một giải pháp cụ thể, nhưng nó là một lời định hướng, một nguồn sức mạnh tinh thần. Nó nhắc nhở họ về bản chất bền bỉ của con người, về giá trị không thể thay thế của hành trình cuộc sống, dù có gian nan đến mấy. Các đồng minh của anh nhìn nhau, ánh mắt dần lấy lại sự kiên định. Họ hiểu rằng, cuộc chiến này sẽ không dễ dàng, nhưng họ có một ngọn hải đăng để đi theo. Và thế hệ trẻ, như Tiểu An đang đứng nép mình, sẽ là chiến trường chính của cuộc chiến tư tưởng này. Họ phải gieo mầm triết lý Nhân Đạo vào những tâm hồn non trẻ, để khi cái giá của “hạnh phúc vô điều kiện” được hé lộ, họ sẽ có đủ khả năng để tự mình lựa chọn con đường chân thật.
Truyện do Long thiếu chấp bút, độc quyền đăng tải tại truyen.free.