Nhân gian bất tu tiên - Chương 1094: Vọng Âm Nhân Đạo: Cuộc Chiến Luận Giữa Hạnh Phúc Và Trải Nghiệm
Trong quán sách nhỏ, ánh hoàng hôn đã lụi tàn, nhường chỗ cho màn đêm tím sẫm đang bao trùm Thành Vô Song. Mưa phùn lất phất gõ nhẹ ngoài ô cửa sổ, tạo nên một bản nhạc nền trầm buồn, như tiếng lòng của Thiên Đạo đang thở dài. Tạ Trần ngồi sau quầy sách, thân hình gầy gò ẩn mình trong bóng tối lờ mờ, đôi mắt sâu thẳm nhìn ra màn mưa giăng mắc. Ánh sáng từ ngọn đèn dầu lay động khẽ hắt lên khuôn mặt thanh tú của anh, khiến những đường nét càng thêm phần tĩnh lặng, suy tư.
Xung quanh chiếc bàn trà cũ kỹ giữa quán, Lăng Nguyệt Tiên Tử, Dương Quân, Bách Lý Hùng và Triết Gia Mạc Vân ngồi quây quần. Nỗi lo lắng từ bu���i chiều định mệnh ấy vẫn còn vương vấn trong không khí, nhưng giờ đây, nó đã được phủ một lớp quyết tâm mỏng manh, tựa như sương sớm sau cơn mưa. Tiểu An, thư đồng nhỏ bé, ngồi nép mình ở một góc, đôi mắt toát lên vẻ thông minh, hiếu học, chăm chú lắng nghe từng lời nói, như thể đang muốn hấp thụ từng mảnh triết lý quý giá.
Lăng Nguyệt Tiên Tử, dung nhan tuyệt mỹ nhưng giờ đây ánh lên vẻ mệt mỏi khó che giấu, khẽ thở dài, phá vỡ sự im lặng. Nàng nắm chặt tay, những ngón tay thon dài hằn sâu vào lòng bàn tay trắng ngần. “Tư tưởng của Lạc Vũ lan truyền quá nhanh, Tạ Trần. Dân chúng, họ dễ dàng bị mê hoặc bởi thứ hạnh phúc hời hợt đó. Chúng ta phải làm gì đây?” Giọng nàng trong trẻo nhưng chứa đựng sự khắc khoải, một sự bất lực hiếm thấy trên gương mặt lạnh lùng thường ngày. Nàng đã chứng kiến sự mê hoặc của “Máy Hạnh Phúc Tối Thượng”, cảm nhận được sự trống rỗng trong đôi mắt của những kẻ đã trải nghiệm nó. Đó không phải là hạnh phúc, đó là sự đánh đổi linh hồn.
Dương Quân, tuấn tú v�� chính trực, khí chất nho nhã của một thư sinh không thể che giấu sự phẫn nộ trong lòng. Hắn đấm nhẹ vào lòng bàn tay, lực đạo vừa phải nhưng đủ để thể hiện sự bất bình. “Hắn đã đánh trúng vào điểm yếu nhất của nhân loại trong thời kỳ Thiên Đạo suy tàn này: sự mệt mỏi, khao khát thoát ly khỏi khổ đau. Hắn hứa hẹn một thiên đường tại thế, một giấc mộng không cần đấu tranh. Làm sao chúng ta có thể cạnh tranh với một lời hứa ngọt ngào đến vậy?” Hắn nhìn Tạ Trần, ánh mắt đầy mong đợi, như tìm kiếm một tia sáng dẫn lối.
Tạ Trần vẫn giữ nguyên tư thế tĩnh lặng, đôi mắt khẽ khép hờ, dường như không gian và thời gian xung quanh anh đều trở nên chậm lại. Anh lắng nghe tiếng mưa phùn, cảm nhận hơi lạnh thấm qua khe cửa, và cả nhịp thở nặng nề của những người bạn. Mùi giấy cũ, mùi mực và hương trầm thoang thoảng trong quán sách hòa quyện vào nhau, tạo nên một bầu không khí vừa quen thuộc vừa u hoài. Anh biết, cuộc chiến này không phải là cuộc chiến của sức mạnh, mà là cuộc chiến của niềm tin, của bản chất con người.
Khi anh mở mắt, đôi mắt anh sáng rõ, như hai vì sao vừa được lau sạch bụi trần. “Hạnh phúc vô điều kiện,” Tạ Trần cất lời, giọng nói trầm ấm nhưng vang vọng, “chính là vô điều kiện để đánh mất. Người ta cần được tự mình tìm thấy ý nghĩa, chứ không phải được ban phát một ảo ảnh. Cái giá của sự ‘vô điều kiện’ ấy, chính là bản thân họ.” Anh dừng lại một chút, để những lời nói ấy thấm sâu vào tâm trí mọi người. “Con người không phải là những cây cỏ thụ động, chỉ biết vươn mình đón ánh nắng mặt trời giả tạo. Họ có ý chí, có khả năng lựa chọn, có khát khao tự do ẩn sâu trong mỗi tế bào. Chính sự đấu tranh, nỗ lực và trải nghiệm cuộc sống chân thật sẽ là ngọn hải đăng dẫn lối họ trở về với bản chất của chính mình.”
Triết Gia Mạc Vân, gầy gò nhưng tinh anh, đầu đội khăn, tay cầm quạt, khẽ gật đầu tán thành. “Tạ công tử nói rất đúng. Hạnh phúc không phải là một đích đến, mà là một hành trình. Chính sự đấu tranh, vượt qua khó khăn mới làm nên giá trị của nó. Nếu không c�� bóng tối, làm sao ta biết trân trọng ánh sáng? Nếu không có giông bão, làm sao ta hiểu được sự tĩnh lặng của bình minh?” Hắn nhìn các đồng minh, ánh mắt kiên nhẫn và sắc sảo. “Chúng ta phải đi vào lòng người, dùng lý lẽ và những câu chuyện chân thực để chạm đến ý chí của họ. Trải nghiệm, đấu tranh, trưởng thành... đó mới là hạnh phúc đích thực. Chúng ta không thể ngăn cản Lạc Vũ ban phát những ảo ảnh, nhưng chúng ta có thể gieo mầm sự thật vào những mảnh đất tâm hồn còn chưa bị che lấp hoàn toàn.”
Bách Lý Hùng, vạm vỡ và phong trần, ánh mắt kiên nghị, trầm ngâm nói. “Ta hiểu. Chúng ta phải cho họ thấy rằng, cái giá của sự ‘vô điều kiện’ là quá đắt. Cái cảm giác thành tựu khi tự tay mình làm nên một điều gì đó, dù nhỏ bé, còn quý giá hơn vạn lần những cảm giác hân hoan bị thao túng kia.” Hắn nắm chặt tay, một tia lửa quyết tâm bùng lên trong đôi mắt. “Vậy, chúng ta sẽ bắt đầu từ đâu?”
Tạ Trần nhìn từng người một, ánh mắt như muốn thấu hiểu sâu thẳm nội tâm họ. “Mạc Vân, ngài là người giỏi hùng biện và lý lẽ. Ngài hãy đi đến những nơi công cộng, nơi Lạc Vũ đang gieo rắc tư tưởng của hắn, và đối mặt trực tiếp. Lăng Nguyệt và Dương Quân, hai người có thể đi sâu vào đám đông, dùng sự tinh tế và lòng trắc ẩn để lắng nghe, để thấu hiểu và để gieo những hạt mầm nghi vấn. Hãy kể cho họ nghe những câu chuyện về những người đã tìm thấy hạnh phúc chân thật trong cuộc sống bình dị, về những giá trị mà họ đã phải đấu tranh để có được.” Anh quay sang Bách Lý Hùng. “Bách Lý huynh, huynh có kinh nghiệm sống phong phú, huynh hãy dùng những câu chuyện đời thường, những trải nghiệm xương máu của mình để chạm đến trái tim những người phàm nhân chất phác. Hãy cho họ thấy rằng, hạnh phúc không phải là không có khổ đau, mà là khi ta chấp nhận và vượt qua khổ đau.”
Anh dừng lại, nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi bóng đêm đã bao trùm hoàn toàn, chỉ còn lại những ánh đèn lấp lánh xa xa. “Cuộc chiến này sẽ không dễ dàng. Họ đã quá mệt mỏi, và lời hứa của Lạc Vũ quá ngọt ngào. Nhưng chúng ta không thể bỏ cuộc. Bởi vì, nếu chúng ta không làm gì, nhân loại sẽ ‘mất người’ theo một cách tàn khốc hơn cả việc tu tiên đánh mất nhân tính. Họ sẽ mất đi ý chí, mất đi khả năng tự chủ, mất đi cả linh hồn của mình.”
Lời nói của Tạ Trần không phải là mệnh lệnh, mà là một lời định hướng, một ngọn lửa thắp sáng hy vọng trong màn đêm mịt mùng. Các đồng minh của anh nhìn nhau, ánh mắt dần lấy lại sự kiên định. Họ hiểu rằng, đây là một cuộc chiến dai dẳng, một cuộc chiến của những lý tưởng, nhưng họ có một ngọn hải đăng để đi theo. Tiểu An, vẫn ngồi yên lặng, đôi mắt sáng ngời nhìn Tạ Trần, như thể đã hiểu được một phần nào đó về gánh nặng đang đặt trên vai vị tiên sinh của mình. Cậu bé cảm thấy một sự thôi thúc mạnh mẽ muốn học hỏi, muốn hiểu rõ hơn về “Nhân Đạo”, về cái giá của “hạnh phúc vô điều kiện” mà Lạc Vũ đang ban phát. Cậu biết rằng, mình và thế hệ của mình sẽ là chiến trường chính của cuộc chiến tư tưởng này.
Họ bắt đầu lên kế hoạch, những tiếng nói trầm ấm hòa vào tiếng mưa phùn lất phất. Mỗi người một phương, nhưng cùng chung một mục đích: bảo vệ bản chất của nhân loại, bảo vệ "Nhân Đạo" trước cơn bão "hạnh phúc vô điều kiện" đang càn quét Thập Phương Nhân Gian. Tạ Trần khẽ mỉm cười, một nụ cười nhẹ nhõm nhưng cũng đầy lo âu. Anh biết, đây chỉ là khởi đầu.
***
Sáng hôm sau, quảng trường Thành Vô Song đã biến thành một biển người. Nắng nhẹ trải vàng trên những mái nhà, len lỏi qua từng kẽ lá, nhưng không thể xua tan bầu không khí căng thẳng đang bao trùm. Tiếng ồn ào của đám đông, tiếng rao bán của người bán hàng rong, tiếng cười đùa của trẻ nhỏ xen lẫn những tiếng tranh luận gay gắt, tạo nên một bản giao hưởng hỗn loạn. Mùi đồ ăn từ các quán hàng rong quyện với mùi hương liệu và mùi mồ hôi của đám đông, đặc trưng cho sự sầm uất, náo nhiệt của một đô thị lớn.
Trên một bục cao được dựng tạm bợ giữa quảng trường, Triết Gia Mạc Vân đứng đó, thân hình gầy gò của hắn dường như nhỏ bé giữa biển người. Hắn đối diện với một nhóm người ủng hộ Lạc Vũ, những kẻ đang hăng hái tuyên truyền về “Máy Hạnh Phúc Tối Thượng”. Ánh mắt của những tín đồ Lạc Vũ sáng rực một cách cuồng nhiệt, như thể họ đã tìm thấy chân lý tối thượng, và không một lời nói nào có thể lung lay niềm tin đó.
“Hỡi chư vị!” Giọng Mạc Vân ôn hòa nhưng đầy sức thuyết phục, vang vọng khắp quảng trường. “Hạnh phúc không phải là một món quà được ban phát, mà là một hành trình! Chính sự đấu tranh, vượt qua khó khăn mới làm nên giá trị của nó! Các người có nhớ cảm giác khi vượt qua một ngọn núi cao, khi hoàn thành một công việc khó khăn bằng chính sức lực của mình không? Cái cảm giác đó, nó là thật, nó là của riêng các người!”
Ngay lập tức, những tiếng la ó, phản đối vang lên từ đám đông. Một người đàn ông trung niên, với gương mặt khắc khổ vì sương gió, giơ tay lên hét lớn. “Ông nói nghe hay lắm! Nhưng ai mà chẳng muốn thoát khỏi khổ đau? Cuộc đời này đã quá đủ mệt mỏi rồi! Lạc Vũ cho chúng tôi thấy một con đường dễ dàng hơn! Một con đường không cần phải đổ mồ hôi, không cần phải đổ nước mắt, vẫn có được hạnh phúc! Tại sao chúng tôi phải từ chối?”
Một phụ nữ trẻ, đôi mắt đỏ hoe, ôm chặt đứa con nhỏ vào lòng, nghẹn ngào tiếp lời. “Con tôi ốm đau, chồng tôi lam lũ. Chúng tôi đã phải đấu tranh cả đời rồi! Giờ đây, chỉ muốn được bình yên một chút thôi! Lạc Vũ tiên sinh đã cho chúng tôi thấy rằng, hạnh phúc không phải là một thứ xa xỉ, mà là một điều có thể chạm tới ngay lập tức!”
Mạc Vân khẽ thở dài. Hắn biết, lời nói của hắn, dù chí lý đến đâu, cũng khó có thể lay chuyển được những tâm hồn đã quá mỏi mệt vì gánh nặng cuộc đời. “Nhưng cái hạnh phúc ấy, nó có phải là của các người không? Nó có làm các người mạnh mẽ hơn không? Nó có giúp các người trưởng thành hơn không? Hay nó chỉ là một liều thuốc mê, khiến các người quên đi thực tại, quên đi chính mình?”
Một tín đồ Lạc Vũ, với ánh mắt sùng bái xen lẫn khinh miệt, tiến lên phía trước. “Ông đang nói về sự lừa dối! Hạnh phúc là hạnh phúc! Nó không cần điều kiện! Con người xứng đáng được giải thoát khỏi mọi phiền não! Lạc Vũ tiên sinh đã khai sáng cho chúng tôi con đường đó, con đường của sự giải thoát tuyệt đối!”
Trong lúc Mạc Vân đang cố gắng dùng lý lẽ sắc bén để phản bác, Lăng Nguyệt Tiên Tử và Dương Quân cũng đang phân tán trong đám đông, cố gắng trò chuyện riêng với từng người. Lăng Nguyệt, với vẻ ngoài thanh thoát như tiên giáng trần, nhưng giọng nói lại tràn đầy sự đồng cảm, cúi xuống nói chuyện với một phụ nữ già đang ngồi dựa vào bức tường. “Bà ơi, bà còn nhớ những ngày tháng bà tự tay vun trồng mảnh đất này không? Cái cảm giác khi bà nhìn thấy những hạt mầm nảy nở, khi bà thu hoạch được mùa lúa đầu tiên, nó có giống với thứ hạnh phúc vô cớ kia không?”
Người phụ nữ già ngước nhìn nàng, đôi mắt đục mờ vì tuổi tác. “Cảm giác đó… nó thật lắm, cô tiên tử ạ. Nó có mồ hôi, có nước mắt, nhưng nó là của mình. Còn cái thứ Lạc Vũ nói… nó như một giấc mơ vậy, đẹp nhưng mà không thật.” Bà cụ khẽ lắc đầu, như vẫn còn phân vân giữa hai thái cực.
Dương Quân, với vẻ mặt anh tuấn và nhiệt huyết, đang trò chuyện với một nhóm thanh niên. “Các huynh đệ, các người có nhớ những lần chúng ta cùng nhau học hành, cùng nhau rèn luyện võ nghệ không? Cái cảm giác khi chúng ta vượt qua một bài toán khó, khi chúng ta hạ gục một đối thủ mạnh, nó có phải là hạnh phúc không? Nó có phải là thứ Lạc Vũ ban cho không?”
Một thanh niên rụt rè nói. “Cũng phải… nhưng mà, đâu phải ai cũng có sức để đấu tranh mãi. Có lúc, ta chỉ muốn buông xuôi thôi.”
Lăng Nguyệt và Dương Quân cảm thấy một sự nản lòng dâng lên trong lòng. Những lời nói của họ, dù chân thành đến mấy, cũng khó có thể lay chuyển được một niềm tin đã được gieo rắc quá sâu, quá mạnh mẽ. Họ nhận ra rằng, đối với những người đã quá mệt mỏi vì cuộc sống, một lời hứa về hạnh phúc không cần cái giá, dù là ảo ảnh, vẫn có sức mê hoặc đến nhường nào. Cuộc chiến này, quả thực, còn khó khăn hơn họ tưởng. Mỗi lời tranh luận, mỗi nụ cười đồng cảm, đều như những giọt nước nhỏ nhoi giữa đại dương mênh mông của sự mệt mỏi và khao khát đ��ợc giải thoát.
***
Trái ngược với sự náo nhiệt và căng thẳng ở Thành Vô Song, một góc chợ ở Thị Trấn An Bình lại mang một vẻ yên bình, đời thường đến lạ. Buổi chiều mát mẻ, gió nhẹ luồn qua những gian hàng, mang theo mùi đồ ăn vặt thơm lừng, mùi gia vị nồng nàn và mùi hoa quả tươi mát. Tiếng rao hàng của tiểu thương, tiếng cười đùa của trẻ con, tiếng trò chuyện rôm rả của người lớn, tất cả hòa quyện thành một bản hòa ca của cuộc sống.
Bách Lý Hùng, với thân hình vạm vỡ, phong trần, ngồi trên một chiếc ghế gỗ cũ kỹ, xung quanh là một nhóm nhỏ dân làng đang vây quanh. Ông không dùng lời lẽ cao siêu, không tranh luận triết lý, mà chỉ kể những câu chuyện. Giọng ông trầm hùng, đầy khí phách, nhưng lại mang một sự ấm áp, gần gũi. Tiểu An, thư đồng nhỏ bé, đứng nép mình bên cạnh, đôi mắt tinh anh chăm chú lắng nghe, đôi lúc lại xen vào một câu hỏi ngây thơ.
“Ngày xưa, khi ta còn là một tên lính trẻ,” Bách Lý Hùng bắt đầu câu chuyện, ánh mắt nhìn xa xăm, như thể đang sống lại những ký ức hào hùng. “Đế quốc gặp nạn, giặc ngoại xâm tràn vào. Chúng ta, những người lính, phải bỏ lại gia đình, bỏ lại ruộng vườn, cầm vũ khí ra trận. Gian khổ lắm, các ngươi ạ. Ngày đêm đói rét, chém giết lẫn nhau. Bao nhiêu huynh đệ ta đã ngã xuống trên chiến trường…”
Ông dừng lại, đôi mắt kiên nghị chợt ánh lên một tia buồn bã. Những người dân làng, những gương mặt chất phác, đã quen với những câu chuyện của ông, nhưng vẫn không khỏi xúc động.
“Nhưng rồi, chúng ta đã thắng,” Bách Lý Hùng tiếp tục, giọng nói vang lên đầy tự hào. “Đánh đuổi được quân thù, bảo vệ được quê hương. Cái cảm giác khi ta trở về làng, nhìn thấy cha mẹ ta, vợ con ta vẫn còn đó, bình an vô sự… Cái cảm giác khi ta tự tay mình dựng lại mái nhà bị giặc đốt, tự tay mình gieo lại hạt lúa trên mảnh đất hoang tàn… Cái cảm giác đó, các ngươi biết không, nó khác xa vạn lần những thứ hạnh phúc được ban phát. Nó có mồ hôi, có nước mắt, có cả máu nữa… nhưng nó là thật, là của mình! Nó là niềm tự hào, là ý nghĩa của cả cuộc đời ta!”
Một người đàn ông trung niên, tay cầm điếu cày, khẽ gật gù. “Bách Lý huynh nói chí phải. Cái gì tự mình làm ra, nó mới quý.”
Tiểu An, sau một hồi trầm tư, khẽ ngẩng đầu lên. “Vậy thì, hạnh phúc mà Lạc Vũ tiên sinh nói… nó không phải là của mình sao, Bách Lý thúc thúc?” Cậu bé hỏi, ánh mắt trong veo nhưng đầy suy tư, như muốn tìm lời giải cho một câu đố khó.
Bách Lý Hùng nhìn Tiểu An, khẽ vuốt râu. “Của mình hay không, phải tự mình cảm nhận. Nhưng ta chỉ biết, cái gì mà không cần phải đánh đổi, không cần phải nỗ lực, thì cái giá của nó thường rất đắt, và cái hạnh phúc đó, thường rất dễ bay hơi. Nó như một giấc mộng, đẹp đẽ đấy, nhưng khi tỉnh dậy, ta lại trống rỗng.”
Một người phụ nữ khác, vẻ mặt mệt mỏi, thở dài. “Nhưng mà… cuộc đời này khổ quá, Bách Lý huynh. Đôi khi, ta chỉ muốn được bình yên một chút thôi. Chẳng phải lúc nào cũng phải đấu tranh, phải cố gắng.”
Bách Lý Hùng đặt tay lên vai người phụ nữ, giọng nói đầy sự cảm thông. “Ta hiểu nỗi khổ của các ngươi. Ai mà chẳng muốn bình yên? Nhưng bình yên thật sự, không phải là sự trốn tránh khổ đau, mà là khi ta đủ mạnh mẽ để đối mặt với nó, để vượt qua nó. Cái bình yên mà Lạc Vũ nói, nó là một sự bình yên giả tạo, một sự bình yên của kẻ đã mất đi ý chí, mất đi khả năng cảm nhận.”
Ông nhìn một đứa trẻ đang chạy nhảy, cười đùa vui vẻ. “Các ngươi thấy không? Đứa trẻ kia, nó chạy ngã, nó khóc. Nhưng rồi nó tự đứng dậy, nó lại chạy tiếp. Chính những lần ngã đó, chính những lần đứng dậy đó, mới làm nó mạnh mẽ hơn, mới làm nó trưởng thành hơn. Nếu ta cứ bế nó mãi, không cho nó ngã, không cho nó tự đứng dậy, thì nó sẽ không bao giờ biết đi, không bao giờ biết chạy.”
Tiểu An gật đầu lia lịa, dường như đã hiểu ra điều gì đó. Cậu bé nhìn những người dân làng, thấy trong đôi mắt họ sự phân vân, sự đấu tranh nội tâm. Một bên là lời hứa về hạnh phúc dễ dàng, một bên là những lời chân thật, thấm đẫm mồ hôi và nước mắt.
Bách Lý Hùng đứng dậy, vỗ nhẹ vào vai Tiểu An. “Cuộc sống bình thường là một hành trình dài, không ngừng nghỉ của sự học hỏi và thích nghi. Mặc dù Thiên Đạo sụp đổ, vũ trụ vẫn còn đó những bí ẩn chưa được khám phá. Hạnh phúc không nằm ở việc tránh né cuộc sống, mà ở việc dũng cảm sống trọn vẹn từng khoảnh khắc, dù có gian nan đến mấy. Và chính cái giá của sự nỗ lực, sự trưởng thành đó, mới là thứ làm nên giá trị đích thực của một con người.”
Những lời nói của Bách Lý Hùng, mộc mạc nhưng chân thành, đã gieo vào lòng người dân làng một hạt mầm suy tư. Họ vẫn còn phân vân, vẫn còn mệt mỏi, nhưng trong ánh mắt họ đã xuất hiện một tia nghi ngờ về “hạnh phúc vô điều kiện” mà Lạc Vũ đang ban phát. Họ bắt đầu tự hỏi, cái giá thực sự của thứ hạnh phúc ấy là gì, và liệu có xứng đáng để đánh đổi đi chính bản thân mình hay không. Cuộc chiến tư tưởng này, dù thầm lặng, nhưng lại đang dần lan rộng, len lỏi vào từng ngóc ngách của Thập Phương Nhân Gian, nơi ranh giới giữa hạnh phúc chân thật và ảo ảnh đang dần trở nên mờ nhạt.
Tác phẩm này là bản sáng tác nguyên gốc của Long thiếu, chỉ có tại truyen.free.