Nhân gian bất tu tiên - Chương 1092: Ảo Ảnh Hạnh Phúc: Sự Trỗi Dậy Của Lạc Vũ Và Cỗ Máy Ý Chí
Mùi mực mới từ những cuốn sổ ghi chép, hương trà thanh khiết và không khí tĩnh lặng của buổi sớm mai vẫn còn vương vấn trong quán sách nhỏ tại Thị Trấn An Bình. Tựa như một bức tranh thuỷ mặc vừa được phác thảo, những tia nắng vàng nhạt xuyên qua khung cửa sổ gỗ, nhảy múa trên những kệ sách cao chất ngất, và đậu lại trên mái tóc đen nhánh của Tạ Trần khi anh bình thản rót trà. Chiếc ấm tử sa cũ kỹ toả khói nghi ngút, mang theo hương vị của sự điềm tĩnh, như chính con người anh.
Xung quanh chiếc bàn gỗ giản dị, Lăng Nguyệt Tiên Tử vẫn thanh thoát trong bộ bạch y tinh khôi, nhưng đôi mắt phượng sắc bén của nàng lại ẩn chứa một nỗi ưu tư khó tả. Nàng khẽ nhấp một ngụm trà, vị đắng chát lan toả nơi đầu lưỡi, như phản chiếu những khó khăn mà nàng và các đồng minh đang phải đối mặt. Dương Quân, với vẻ tuấn tú nho nhã thường ngày, giờ đây chau mày trầm tư, bàn tay khẽ gõ nhịp trên mặt bàn, biểu lộ sự bồn chồn. Bách Lý Hùng, thân hình vạm vỡ nhưng cũng không giấu nổi vẻ lo lắng, ánh mắt kiên nghị nhìn xa xăm ra ngoài cửa sổ, nơi những con đường thị trấn đang dần trở nên tấp nập. Triết Gia Mạc Vân, mái tóc bạc phơ như sương tuyết, gương mặt khắc khổ nhưng đôi mắt vẫn tinh anh, hắn im lặng lắng nghe, thỉnh thoảng khẽ vuốt chòm râu bạc, như đang suy tư về một vấn đề triết lý vô cùng nan giải. Thư Đồng Tiểu An, vẫn gầy gò với đôi mắt toát lên vẻ thông minh, đang ngồi yên lặng ở một góc, chăm chú đọc một cuốn sách cũ, thỉnh thoảng lại ngước nhìn các vị tiền bối với vẻ tò mò, nhưng cũng có phần bối rối.
Không gian quán sách vốn dĩ luôn ngập tràn sự yên bình và tri thức, nhưng hôm nay lại phảng phất một nỗi lo âu vô hình. Dù đã được Tạ Trần chỉ dẫn, được giác ngộ về triết lý "hành trình tìm kiếm" và "hạnh phúc nội tâm", nhưng việc lan tỏa những tư tưởng này đến nhân loại lại không hề dễ dàng. Những hạt giống triết lý đã gieo, nhưng mảnh đất lòng người vẫn còn nhiều sỏi đá, nhiều tạp niệm.
Lăng Nguyệt Tiên Tử khẽ đặt chén trà xuống, âm thanh sứ va chạm nhẹ nhàng vang lên trong không gian tĩnh mịch. Nàng cất lời, giọng nói trong trẻo nhưng đầy mệt mỏi: “Dù câu chuyện của tiên sinh sâu sắc đến đâu, dù triết lý về hành trình và sự thiếu sót có ý nghĩa dường nào, nhưng sự thay đổi trong lòng người không thể một sớm một chiều mà thành. Lòng người vẫn khao khát một sự an ủi tức thời, một niềm hạnh phúc dễ dàng đến mức có thể chạm vào được, chứ không phải một con đường dài đầy thử thách mà tiên sinh đã vẽ ra.”
Dương Quân thở dài, ánh mắt đầy hoài nghi. “Chúng ta đã nỗ lực hết sức để mở những thư viện, những học viện, để kể những câu chuyện về sự tự vấn và giá trị của việc tự mình khám phá. Nhưng dường như, những lời lẽ của chúng ta quá trừu tượng, quá xa vời với những lo toan cơm áo gạo tiền của phàm nhân. Phải chăng chúng ta đã quá lý tưởng hóa? Con người cần một thứ gì đó hữu hình hơn, dễ nắm bắt hơn để tin tưởng, để bám víu vào giữa dòng đời vô thường này.” Hắn lắc đầu, sự nhiệt huyết ban đầu đã bị thay thế bởi nỗi thất vọng.
Triết Gia Mạc Vân lúc này mới lên tiếng, giọng nói trầm ổn như tiếng chuông chùa cổ. “Hạt giống đã gieo, nhưng mảnh đất vẫn còn nhiều sỏi đá, nhiều cỏ dại mọc um tùm. Chúng ta cần một phương cách mạnh mẽ hơn, hiệu quả hơn để làm mềm lòng người, để họ sẵn sàng tiếp nhận những giá trị chân thật. Con đường của triết lý vốn dĩ là một con đường cô độc, đòi hỏi sự kiên nhẫn và tự vấn. Nhưng trong thời buổi Thiên Đạo suy kiệt, nhân tâm ly tán như hiện nay, liệu chúng ta có đủ thời gian để chờ đợi những hạt giống ấy đâm chồi nảy lộc không?” Hắn liếc nhìn Tạ Trần, đôi mắt lão tràn đầy sự dò hỏi và một chút bất lực.
Tạ Trần vẫn bình thản rót trà, động tác chậm rãi, ung dung tự tại, như thể những lời bàn tán xung quanh không hề chạm đến anh. Ngoại hình gầy gò, làn da trắng nhợt của một thư sinh ít tiếp xúc với nắng gió, không có vẻ cường tráng của người luyện võ hay tu tiên, nhưng lại toát ra một khí chất vững chãi, không gì có thể lay chuyển. Đôi mắt sâu thẳm của anh lướt qua từng người, dường như đã nhìn thấu những nỗi lo lắng, những băn khoăn đang giày vò họ. Anh không nói gì, chỉ lặng lẽ đặt chén trà nóng hổi trước mặt Lăng Nguyệt, rồi đến Dương Quân, Bách Lý Hùng và Triết Gia Mạc Vân. Mỗi chén trà được đặt xuống đều mang theo một sự tĩnh lặng, một lời nhắc nhở rằng mọi giải pháp đều cần sự bình tâm mà suy xét. Mùi trà thanh khiết lan tỏa, như cố xua đi bầu không khí nặng nề đang bao trùm.
Bách Lý Hùng, người ít lời lẽ nhất, chỉ khẽ hừ một tiếng, bàn tay nắm chặt lại như thể đang cố kiềm nén một cơn giận. Hắn đã quen với những trận chiến trực diện, nơi sức mạnh và ý chí quyết định tất cả. Giờ đây, phải đối mặt với một cuộc chiến tư tưởng, một cuộc chiến giành giật niềm tin trong lòng người, hắn cảm thấy vô cùng bối rối và bất lực. “Nếu cứ tiếp tục như vậy, sợ rằng chưa kịp gieo mầm đã có kẻ khác gieo những hạt độc, những hạt mầm của sự tha hóa và hư vô. Nhân loại vốn dĩ đã yếu đuối, dễ bị lung lay bởi những lời hứa hẹn ngọt ngào.” Giọng hắn trầm hùng, đầy lo âu.
Tạ Trần khẽ mỉm cười, một nụ cười ấm áp hiếm hoi, nhưng sâu thẳm trong đôi mắt anh vẫn là một sự tĩnh lặng đến khó dò. Anh không trực tiếp trả lời những câu hỏi của họ, mà chỉ nhẹ nhàng đặt xuống chiếc ấm trà đã vơi. “Mỗi con đường đều có cái giá của nó, và mỗi hạt mầm đều cần thời gian để nảy nở. Đừng vội nản lòng. Sự thật thường không phô trương, không ồn ào. Nó ẩn mình trong tĩnh lặng, chờ đợi những tâm hồn đủ kiên nhẫn để tìm kiếm.”
Tiểu An, lúc này đã ngừng đọc sách, ngước nhìn Tạ Trần với vẻ ngưỡng mộ. Trong tâm trí non nớt của cậu bé, những lời nói của Tạ Trần luôn mang một sức mạnh kỳ lạ, như những dòng suối mát lành tưới tắm tâm hồn. Cậu bé không hiểu hết những lo toan của người lớn, nhưng cảm nhận được sự chân thành và sâu sắc trong triết lý của tiên sinh. Hương trà và mùi giấy cũ hòa quyện vào nhau, tạo thành một mùi hương quen thuộc, an yên, như một lời khẳng định về sự vĩnh cửu của tri thức và sự sống. Nhưng bên ngoài quán sách nhỏ, một dòng chảy khác, một luồng tư tưởng khác đang âm thầm hình thành, chuẩn bị cuốn phăng đi mọi giá trị truyền thống, mọi nỗ lực của họ.
***
Trong khi đó, hàng ngàn dặm về phía đông, tại Thành Vô Song hùng vĩ, quảng trường trung tâm đang chìm trong ánh nắng gay gắt của buổi trưa, không một áng mây nào che phủ. Từng dòng người đổ về, đông nghịt đến mức tưởng chừng như không còn một kẽ hở. Tiếng xì xào bàn tán, tiếng bước chân dồn dập, tiếng rao hàng của những kẻ bán rong, tất cả hòa quyện thành một bản giao hưởng ồn ào, hỗn loạn nhưng lại mang một sự háo hức khó tả. Không khí đặc quánh mùi mồ hôi, mùi thức ăn đường phố, và một mùi hương liệu lạ lẫm, ngọt ngào như muốn ru ngủ khứu giác.
Trên một bục cao được dựng công phu giữa quảng trường, một thanh niên tuấn tú với khí chất phi phàm đang hùng hồn diễn thuyết. Đó chính là Lạc Vũ. Hắn ta không mang vẻ tiên phong đạo cốt như các tu sĩ, cũng không có vẻ khắc khổ của một triết gia lão thành. Thay vào đó, Lạc Vũ sở hữu một nét đẹp thanh thoát, đôi mắt sáng rực như chứa đựng ánh sao, mái tóc đen nhánh buông xõa tự nhiên, và một nụ cười lôi cuốn, đầy tự tin. Hắn mặc một bộ trang phục đơn giản nhưng tao nhã, màu sắc nhã nhặn, tôn lên vẻ thông tuệ và đầy sức thuyết phục. Mỗi cử chỉ, mỗi ánh mắt của hắn đều có một ma lực kỳ lạ, thu hút mọi ánh nhìn, mọi tâm trí.
Bên cạnh Lạc Vũ, sừng sững một thiết bị kim loại lớn, hình dáng tựa một viên pha lê khổng lồ được chạm khắc tinh xảo, phát ra ánh sáng dịu nhẹ màu xanh lam, như nhịp đập của một trái tim nhân tạo. Từ cỗ máy ấy, những âm thanh du dương, êm ái như tiếng suối chảy, tiếng chim hót, hay những khúc nhạc không lời huyền ảo đang lan tỏa khắp quảng trường. Đó chính là 'Máy Hạnh Phúc Tối Thượng', một phát minh được Lạc Vũ giới thiệu là đỉnh cao của công nghệ và triết lý.
“Hỡi nhân loại!” Lạc Vũ cất giọng, âm thanh trong trẻo, vang vọng khắp quảng trường, như có phép thuật xuyên thấu vào từng ngóc ngách tâm hồn. “Tại sao phải tìm kiếm hạnh phúc trong đau khổ? Tại sao phải đi con đường gập ghềnh, đầy chông gai, đầy nước mắt khi có một con đường bằng phẳng, trải đầy hoa hồng đang mở ra trước mắt các ngươi?” Hắn giang tay, hướng về phía cỗ máy lấp lánh ánh xanh. “Hạnh phúc không cần tìm kiếm! Hạnh phúc không phải là một đích đến xa vời, mà là một quyền năng vốn có của mỗi con người! Và công nghệ, trí tuệ của chúng ta, sẽ mang nó đến tận tay các ngươi, ngay tức thì!”
Dân chúng phía dưới như bị thôi miên. Nhiều người quỳ rạp xuống, hai tay chắp lại như thể đang cầu nguyện. Ánh nắng gắt gao của buổi trưa dường như không làm họ bận tâm, sự ngột ngạt của đám đông cũng không còn quan trọng. Tất cả sự chú ý đều dồn vào Lạc Vũ và cỗ máy kỳ diệu của hắn.
“Các ngươi bị ràng buộc bởi những lời dạy cổ xưa về sự tôi luyện, về việc phải vượt qua thử thách để tìm thấy ý nghĩa!” Lạc Vũ tiếp tục, giọng nói hắn như một làn gió mát xoa dịu những tâm hồn mệt mỏi. “Nhưng ta hỏi các ngươi, đau khổ có phải là tất yếu? Nỗ lực có phải là điều duy nhất mang lại giá trị? Không! Cuộc sống này vốn dĩ đã đủ khó khăn rồi. Tại sao chúng ta không thể đón nhận một niềm hạnh phúc thuần túy, không điều kiện, không cần đánh đổi?”
Hắn tiến lại gần 'Máy Hạnh Phúc Tối Thượng', đặt tay lên bề mặt kim loại mát lạnh của nó. Ánh sáng xanh lam từ cỗ máy bỗng trở nên rực rỡ hơn, những âm thanh du dương càng thêm mê hoặc. “Chỉ cần tin tưởng, chỉ cần kết nối, các ngươi sẽ được giải thoát khỏi mọi phiền muộn, mọi lo toan, mọi nỗi đau. Không còn mất mát, không còn tuyệt vọng. Chỉ còn sự viên mãn, sự an lạc, sự hưng phấn tột độ! Đây không phải là ảo ảnh, đây là hiện thực mới, một kỷ nguyên mới của hạnh phúc vô điều kiện!”
Hắn ra hiệu cho một vài người dân lên thử nghiệm. Một lão nông phờ phạc với gương mặt đầy nếp nhăn, một thiếu nữ với đôi mắt u buồn, một tráng niên với vẻ mặt cam chịu… Từng người một, họ bước lên, đặt tay lên cỗ máy hoặc đeo một thiết bị nhỏ lên thái dương. Ngay lập tức, gương mặt họ giãn ra, ánh mắt trở nên rạng rỡ, nụ cười hạnh phúc nở trên môi. Họ không nói gì, chỉ chìm đắm trong sự mãn nguyện tột độ, như thể vừa chạm tới thiên đường.
“Hạnh phúc vô điều kiện! Máy Hạnh Phúc Tối Thượng!” Tiếng reo hò bùng nổ khắp quảng trường. Dân chúng chen chúc nhau, khao khát được trải nghiệm thứ hạnh phúc dễ dàng, không cần nỗ lực ấy. Họ đã quá mệt mỏi với cuộc đời đầy gian nan, với những lời hứa hẹn xa vời về một cái gì đó gọi là 'ý nghĩa' hay 'hạnh phúc chân thật' đòi hỏi sự khổ luyện. Lời lẽ của Lạc Vũ như một dòng nước mát lành tưới vào tâm hồn khô hạn của họ, hứa hẹn một sự giải thoát tức thì.
Những người đã trải nghiệm 'Máy Hạnh Phúc Tối Thượng' từ từ trở về, gương mặt vẫn còn vương vấn nụ cười viên mãn, nhưng đôi mắt lại có phần lờ đờ, vô hồn. Họ không còn vẻ u buồn hay mệt mỏi như trước, nhưng cũng không còn sự linh hoạt, sự sống động của một con người bình thường. Tuy nhiên, đám đông lại không để ý đến điều đó. Họ chỉ thấy được sự mãn nguyện, sự an lạc hiện hữu, và đó là tất cả những gì họ khao khát.
Lạc Vũ nhìn xuống đám đông đang cuồng nhiệt, nụ cười tự tin nở rộ trên môi. Hắn biết, hắn đã thành công. Hạt giống của 'hạnh phúc vô điều kiện' đã được gieo vào mảnh đất màu mỡ của những tâm hồn khao khát sự an ủi, và nó đang nảy mầm với tốc độ chóng mặt, mạnh mẽ hơn bất kỳ triết lý sâu xa nào. Tiếng reo hò của dân chúng vang vọng khắp Thành Vô Song, át đi mọi tiếng động khác, như một lời tuyên bố về sự trỗi dậy của một kỷ nguyên mới, một kỷ nguyên mà hạnh phúc không còn là hành trình, mà là một sản phẩm, một trải nghiệm dễ dàng có được.
***
Khi những tia nắng cuối cùng của buổi chiều tà dần tắt, nhường chỗ cho màn đêm buông xuống, một cơn gió lạnh buốt bắt đầu thổi qua Thị Trấn An Bình, làm lay động những tán cây cổ thụ và khiến không khí trở nên se lạnh. Trong quán sách nhỏ của Tạ Trần, những ngọn đèn dầu đã được thắp lên, ánh sáng vàng ấm áp xua đi cái lạnh giá bên ngoài, nhưng không thể xua đi nỗi lo lắng đang bao trùm lên những con người ngồi quanh bàn.
Lăng Nguyệt Tiên Tử, Dương Quân, Bách Lý Hùng và Triết Gia Mạc Vân vừa trở về. Vẻ mặt họ không còn sự trầm tư ban sáng, mà thay vào đó là sự hoảng hốt, bối rối và một nỗi sợ hãi mơ hồ. Tin tức về Lạc Vũ và 'Máy Hạnh Phúc Tối Thượng' đã lan truyền nhanh như cháy rừng, không chỉ trong Thành Vô Song mà còn đến cả những thị trấn xa xôi như An Bình. Những gì họ vừa chứng kiến, vừa nghe thấy, đã vượt quá mọi dự liệu và khiến họ cảm thấy vô cùng bất lực.
Tạ Trần vẫn bình thản đọc sách dưới ánh đèn dầu. Cuốn sách cũ kỹ nằm gọn trong tay anh, bìa sách đã sờn rách, nhưng những dòng chữ bên trong dường như vẫn giữ nguyên sức mạnh của tri thức vĩnh cửu. Anh không ngẩng đầu lên, nhưng đôi mắt sâu thẳm của anh, dường như đã nhìn thấu mọi sự, vẫn ánh lên vẻ tỉnh táo, suy tư, không chút dao động trước cơn sóng dữ đang ập đến. Mùi giấy cũ và hương trà vẫn vương vấn, nhưng giờ đây có thêm chút mùi khói đèn dầu, tạo nên một không gian vừa ấm cúng, vừa mang nặng ưu tư.
Lăng Nguyệt Tiên Tử là người đầu tiên phá vỡ sự im lặng. Nàng ngồi xuống chiếc ghế đối diện Tạ Trần, đôi mắt phượng sắc bén giờ đây lấp lánh sự phẫn nộ và tuyệt vọng. “Hắn ta đang thách thức tận gốc rễ Nhân Đạo mà tiên sinh đã dày công gieo trồng! Hạnh phúc không cần nỗ lực, không cần lựa chọn, không cần trải nghiệm đau khổ hay mất mát… điều này sẽ hủy hoại ý chí của nhân loại! Nó sẽ biến con người thành những cỗ máy chỉ biết tận hưởng, không còn biết suy nghĩ, không còn biết cảm nhận chân thật!” Giọng nàng run rẩy, không còn vẻ thanh tao lạnh lùng thường ngày.
Dương Quân gục đầu xuống bàn, vẻ nhiệt huyết của hắn hoàn toàn biến mất, thay vào đó là s�� chán nản tột độ. “Một thứ ‘hạnh phúc’ dễ dàng đến thế… làm sao chúng ta có thể đối chọi bằng những câu chuyện và triết lý chậm rãi? Người phàm vốn đã yếu đuối, dễ bị cám dỗ bởi sự tiện lợi. Khi có một con đường tắt dẫn đến ‘thiên đường’, ai còn muốn đi trên con đường dài và khó khăn mà chúng ta đã vẽ ra?” Hắn ngẩng đầu lên, ánh mắt đầy tuyệt vọng nhìn Tạ Trần. “Chúng ta đã lầm rồi chăng, tiên sinh? Có lẽ con người không thực sự muốn tự mình tìm kiếm hạnh phúc.”
Triết Gia Mạc Vân, gương mặt khắc khổ giờ đây càng thêm nhăn nhó. Hắn khẽ vuốt chòm râu bạc, thở dài một tiếng nặng nề. “Cái giá của ‘hạnh phúc vô điều kiện’ là gì? Chắc chắn không thể là miễn phí. Mọi thứ trên đời đều có cái giá của nó, dù ít dù nhiều. Nhưng người phàm khó mà nhìn thấu được những cái giá ẩn giấu sau những lời hứa hẹn ngọt ngào, những sự tiện lợi giả tạo. Họ chỉ thấy được cái trước mắt, cái mà họ cho là hạnh phúc.” Hắn nhìn vào ngọn đèn dầu lay lắt, như đang cố tìm kiếm một câu trả lời trong ánh lửa bập bùng.
Bách Lý Hùng đập mạnh tay xuống bàn, tiếng động khô khốc vang lên trong không gian tĩnh mịch. “Chúng ta phải làm gì? Không thể ngồi yên nhìn nhân loại bị lôi kéo vào thứ ảo ảnh mê hoặc đó! Nếu để hắn ta tiếp tục, con người sẽ ‘mất người’ theo một cách khác, còn đáng sợ hơn cả việc tu tiên mất nhân tính!” Ánh mắt hắn rực cháy sự quyết tâm, nhưng cũng ẩn chứa sự bất lực. Hắn đã quen với việc chiến đấu, nhưng đây lại là một cuộc chiến không thể dùng gươm đao mà giải quyết.
Tạ Trần khẽ đặt cuốn sách xuống, một động tác chậm rãi nhưng lại thu hút mọi ánh nhìn. Âm thanh nhỏ bé ấy dường như cũng mang theo một sự tĩnh lặng lan tỏa. Anh ngẩng đầu lên, đôi mắt sâu thẳm nhìn thẳng vào từng người, như thể đang thấu hiểu mọi nỗi niềm trong lòng họ.
“Mỗi con đường đều có cái giá của nó,” Tạ Trần cất lời, giọng nói trầm ấm, điềm tĩnh, như dòng nước suối mát lành giữa sa mạc khô hạn. “Cái giá của ‘hạnh phúc vô điều kiện’ là gì… và liệu đó có còn là hạnh phúc thật sự không?” Anh dừng lại, để câu hỏi vang vọng trong không gian, buộc mỗi người phải tự suy ngẫm. “Nếu hạnh phúc không cần nỗ lực, không cần lựa chọn, không cần chấp nhận sự thiếu sót, thì nó còn ý nghĩa gì? Nếu mỗi người đều được ban cho một ‘hạnh phúc’ giống hệt nhau, thì giá trị của mỗi cá thể, mỗi hành trình riêng biệt, sẽ đi về đâu?”
Anh đưa tay khẽ chạm vào cuốn sách cũ trên bàn, ánh mắt xa xăm. “Vũ trụ vẫn còn đó những bí ẩn chưa được khám phá, những ngọn núi chưa được chinh phục, những bài ca chưa được cất lên. Cuộc sống bình thường là một hành trình dài, không ngừng nghỉ của sự học hỏi và thích nghi. Ngay cả khi Thiên Đạo sụp đổ, điều đó vẫn không thay đổi. Nếu con người từ bỏ hành trình ấy chỉ vì một lời hứa hẹn về ‘hạnh phúc vô điều kiện’, thì họ không chỉ đánh mất ý nghĩa của sự tồn tại, mà còn đánh mất cả khả năng tự chủ, khả năng làm chủ số phận của chính mình.”
Lời nói của Tạ Trần không phải là mệnh lệnh, cũng không phải là lời an ủi sáo rỗng. Nó là m���t câu hỏi, một sự gợi mở, một lời nhắc nhở về bản chất sâu xa của cuộc đời. Các đồng minh của anh nhìn nhau, ánh mắt từ bối rối dần chuyển sang suy tư. Họ hiểu rằng, cuộc chiến này không phải là một trận chiến vũ lực, mà là một cuộc chiến giành giật linh hồn, giành giật ý chí của nhân loại.
Ngoài cửa quán sách, cơn gió lạnh vẫn rít lên, như một lời cảnh báo về những thử thách cam go đang chờ đợi phía trước. Ánh sáng dịu nhẹ từ chiếc đèn dầu lay lắt, hắt bóng Tạ Trần và các đồng minh lên tường, tạo nên những hình ảnh lung linh, huyền ảo. Họ biết rằng, dù khó khăn đến mấy, họ cũng không thể từ bỏ. Bởi lẽ, cái giá của sự thờ ơ, của sự chấp nhận một “hạnh phúc nhân tạo” là quá lớn, nó có thể dẫn đến sự suy yếu ý chí và khả năng tự chủ của nhân loại, biến con người thành những sinh vật chỉ biết hưởng thụ, mất đi bản chất của chính mình. Họ phải tìm cách vạch trần bản chất thực sự và cái giá ẩn giấu của 'Máy Hạnh Phúc Tối Thượng', và Tạ Trần, bằng một hình thức can thiệp gián tiếp nhưng quyết định, sẽ là ngọn hải đăng dẫn lối trong cuộc khủng hoảng tư tưởng này.
Nội dung truyện thuộc bản quyền sáng tác của Long thiếu, phát hành riêng tại truyen.free.