Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 1089: Chân Lý Từ Quán Sách Cũ

“Con người ta, chính là vì có khả năng thiếu sót, có khả năng đau khổ, mà mới có động lực để tìm kiếm, để vươn lên. ‘Sự trọn vẹn’ được ban tặng không phải là sự trọn vẹn, nó là sự trống rỗng.” Tạ Trần khép lại cuốn sách cũ, một làn bụi mờ bay lên trong ánh nắng chiều tà, nhưng câu nói cuối cùng của anh lại vang vọng trong không gian quán sách nhỏ như một hồi chuông cảnh tỉnh. Anh nhìn Tiểu An, đôi mắt sâu thẳm dường như có thể nhìn thấu mọi sự. “Tiểu An, con người ta có một khả năng đặc biệt, đó là khả năng tự do lựa chọn. Đừng bao giờ để ai đó cướp đi quyền lựa chọn ấy của mình, dù cho họ có hứa hẹn bất cứ điều gì.”

Thư Đồng Tiểu An vẫn còn ngây ngẩn, những lời của Tạ Trần xoáy sâu vào tâm trí non nớt của cậu bé, gieo mầm hoài nghi vào cái khái niệm "hạnh phúc" mà cậu vẫn tưởng là tuyệt đối. Cậu bé nhìn cuốn sách trên bàn, rồi lại nhìn Tạ Trần, dường như muốn hỏi thêm điều gì đó, nhưng lại không thốt nên lời. Không gian trở nên tĩnh lặng, chỉ còn tiếng gió heo may luồn qua khe cửa, khẽ rít lên như một lời than thở của nhân gian. Bóng chiều dần buông, ánh sáng vàng cam cuối cùng cũng nhường chỗ cho màn đêm sâu thẳm.

Tạ Trần không nói thêm, anh chỉ nhẹ nhàng đứng dậy, thắp thêm một ngọn đèn dầu. Ánh lửa bập bùng, nhảy múa trên những kệ sách cao ngất, hắt những cái bóng dài lên bức tường. Mùi giấy cũ, mực và gỗ mục thoang thoảng trong không khí, tạo nên một bầu không khí trầm mặc, yên bình đặc trưng của quán sách. Tiểu An, sau một hồi suy tư, cuối cùng cũng gật gù thiếp đi trên bàn, cuốn sách ‘Vô Vi Chi Đạo’ vẫn mở hé bên cạnh.

Đêm đã về khuya, Thị Trấn An Bình chìm sâu vào giấc ngủ. Tiếng côn trùng rỉ rả từ bên ngoài, hòa cùng tiếng gió nhẹ lay động những tán cây. Tạ Trần vẫn ngồi đó, b��n ngọn đèn dầu, đôi mắt tĩnh lặng như mặt hồ không gợn sóng, tiếp tục lật dở một trang sách cũ khác. Ánh đèn leo lét chiếu lên khuôn mặt gầy gò của anh, làm nổi bật đường nét thanh tú và vẻ suy tư thường trực.

Đột nhiên, một tiếng "cót két" khe khẽ vang lên. Cánh cửa gỗ cũ kỹ của quán sách khẽ mở, để lộ bốn thân ảnh đứng lặng im dưới ánh trăng mờ ảo. Đó là Lăng Nguyệt Tiên Tử trong bộ bạch y thanh thoát, nhưng đôi mắt phượng sắc bén giờ đây lại chứa đựng sự mệt mỏi và lo âu khó che giấu. Kế bên nàng là Dương Quân, khí chất nho nhã vẫn còn đó nhưng vẻ anh tuấn thường ngày đã nhường chỗ cho sự nghiêm trọng, khắc khoải. Theo sau là Bách Lý Hùng, thân hình vạm vỡ, phong trần, ánh mắt kiên nghị thường thấy giờ đây cũng chất chứa nỗi bận tâm sâu sắc về sự sụp đổ của trật tự. Cuối cùng là Triết Gia Mạc Vân, dáng vẻ thanh cao của một học giả uyên bác, nhưng đôi mắt ẩn chứa trí tuệ của ông lại đầy khắc khoải trước vấn đề đạo đức và triết lý đang đe dọa nhân loại.

Họ bước vào, mang theo cái lạnh se sắt của đêm khuya và một bầu không khí nặng nề của sự bế tắc. Không ai lên tiếng, chỉ có tiếng gió lùa qua khe cửa và tiếng côn trùng đêm rì rả là còn hiện hữu. Sự hiện diện của họ trong quán sách nhỏ này, vào giờ khắc khuya khoắt như vậy, không cần lời nói cũng đủ để Tạ Trần hiểu được sự cấp bách của vấn đề. Anh nhẹ nhàng đặt cuốn sách xuống, đưa tay mời họ ngồi vào những chiếc ghế gỗ cũ kỹ.

“Tạ tiên sinh,” Lăng Nguyệt khẽ lên tiếng, giọng nói trong trẻo nhưng giờ đây lại pha lẫn chút khàn đặc của sự mệt mỏi. Nàng không còn vẻ kiêu ngạo hay xa cách thường thấy của một Tiên tử đứng đầu các tông môn. Ánh mắt nàng nhìn thẳng vào Tạ Trần, chứa đầy hy vọng và một chút tuyệt vọng. “Chúng tôi đến đây, hy vọng người có thể cho chúng tôi một hướng đi. Tình thế hiện tại… thật sự đã vượt quá tầm kiểm soát của chúng tôi.”

Dương Quân gật đầu đồng tình, vẻ mặt nghiêm trọng. “Tư tưởng ‘hạnh phúc tức thì’ đó đang ăn mòn nhân tính, làm chúng tôi bất lực. Nó không phải là một mối đe dọa hữu hình mà chúng ta có thể dùng võ lực để đối phó. Nó len lỏi vào tâm trí, vào trái tim con người, và biến họ thành những kẻ phụ thuộc vào một ảo ảnh ngọt ngào.” Hắn siết chặt nắm đấm, sự bất lực hiện rõ trên khuôn mặt tuấn tú.

Triết Gia Mạc Vân thở dài, đặt tay lên trán, vẻ mặt đầy trăn trở. “Làm sao để chống lại một thứ ‘hạnh phúc’ mà con người không muốn từ bỏ? Chúng ta cố gắng cảnh báo về sự nguy hiểm, về cái giá phải trả, nhưng họ… họ chỉ cười và nói rằng chúng ta đang cố gắng cướp đi niềm vui của họ. Chúng ta đã thất bại, Tạ tiên sinh, thất bại trong việc thức tỉnh họ.”

Bách Lý Hùng, người thường trầm ổn và kiên nghị, lúc này cũng không giấu được vẻ lo lắng. “Trật tự xã hội đang dần sụp đổ. Con người không còn ý chí để lao động, để chiến đấu, để bảo vệ những giá trị cốt lõi. Họ chỉ muốn chìm đắm trong cái ‘hạnh phúc’ vô vị đó. Nếu cứ tiếp diễn, nhân gian này sẽ trở thành một bãi hoang không có linh hồn.”

Tạ Trần rót trà, hương trà thanh khi��t lan tỏa, làm dịu đi phần nào không khí căng thẳng. Anh đưa chén trà cho từng người, đôi mắt vẫn tĩnh lặng, không hề phán xét hay vội vã. “Tình hình có vẻ nghiêm trọng hơn tôi tưởng.” Anh nhẹ nhàng nói, giọng trầm ấm, điềm tĩnh. “Xin mời các vị kể rõ hơn. Có lẽ, trong những dòng chảy hỗn loạn, chúng ta có thể tìm thấy một điểm tựa.”

Lăng Nguyệt Tiên Tử khẽ gật đầu, siết chặt chiếc Nguyệt Quang Trâm trong tay – một hành động vô thức để trấn an bản thân. Nàng đưa cho Tạ Trần một bức thư cũ kỹ, chính là bức thư bí ẩn mà nàng đã nhận được ở chương trước. “Đây là khởi nguồn của mọi chuyện, Tạ tiên sinh. Một lời cảnh báo từ một thực thể không rõ danh tính, nhưng dường như biết rõ về bản chất của cỗ máy đó.”

Tạ Trần nhận lấy bức thư, lướt nhanh qua những nét chữ cổ xưa. Anh không hề tỏ ra kinh ngạc, chỉ khẽ nhíu mày. Sau đó, Lăng Nguyệt bắt đầu kể lại mọi chuyện, từ khi cỗ ‘Máy Thức Tỉnh Ý Chí’ xuất hiện tại Thành Vô Song, sự lan truyền chóng mặt của nó, cho đến khi nàng và các đồng minh tận mắt chứng kiến sự phân hóa rõ rệt trong dân chúng. Nàng mô tả những gương mặt vô hồn, những nụ cười trống rỗng của những người đã sử dụng cỗ máy, sự thờ ơ của họ trước mọi biến cố xung quanh. Nàng cũng không quên kể về những nỗ lực vô vọng của họ trong việc cảnh báo, và cách những lời cảnh báo đó bị gạt bỏ như những lời lẽ ghen tị, muốn tước đoạt “hạnh phúc” của người khác.

Giọng Lăng Nguyệt ngày càng trầm, pha lẫn sự bất lực. “Chúng tôi đã cố gắng dùng mọi cách, từ lý lẽ đến uy hiếp, nhưng đều vô ích. Nó không phải là một cuộc chiến của binh đao, Tạ tiên sinh. Nó là một cuộc chiến giành giật linh hồn, một cuộc chiến mà chúng tôi không biết phải làm sao để đối phó. Chúng tôi đã nhận ra, kẻ đứng sau cỗ máy này không nhắm vào thân xác, mà nhắm vào ý chí, vào bản chất của con người. Nếu Thiên Đạo suy tàn khiến linh khí cạn kiệt, thì cỗ máy này lại đang rút cạn linh hồn của nhân gian.” Nàng dừng lại, thở hắt ra một hơi, ánh mắt mệt mỏi nhìn Tạ Trần, như thể anh là tia hy vọng cuối cùng trong màn đêm đen tối. “Chúng tôi không cần một phương pháp tu luyện mới, Tạ tiên sinh. Chúng tôi cần một lời giải đáp cho triết lý này, một con đường để thức tỉnh nhân loại khỏi ảo ảnh ngọt ngào mà chết chóc.”

***

Bên ngoài cửa sổ, ánh trăng đã dần mờ nhạt, nhường chỗ cho những vệt sáng đầu tiên của bình minh. Sương đêm bắt đầu tan, để lại những giọt nước lấp lánh trên cành lá. Trong quán sách nhỏ, không khí vẫn còn nặng nề, nhưng sự tuyệt vọng đã được thay thế bằng một niềm hy vọng mong manh. Tạ Trần đã lắng nghe câu chuyện của họ một cách tỉ mỉ, không ngắt lời, đôi mắt anh vẫn tĩnh lặng như chưa hề có bất cứ điều gì có thể làm lay động.

Sau khi Lăng Nguyệt Tiên Tử dứt lời, một sự im lặng kéo dài bao trùm căn phòng. Chỉ có tiếng gió se lạnh thổi qua khe cửa, tiếng ấm trà trên bếp khẽ reo và tiếng thở đều đều của Tiểu An đang ngủ gật. Tạ Trần không vội vàng đáp lời. Anh nhẹ nhàng đặt bức thư bí ẩn xuống bàn, rồi đưa tay lật một trang sách cũ trên kệ gần đó. Đó là cuốn ‘Vô Vi Chi Đạo’ mà anh đã đọc cho Tiểu An nghe trước đó, những trang giấy ố vàng in hằn dấu vết thời gian.

Anh khẽ vuốt ve trang sách, ánh mắt xa xăm, như đang tìm kiếm điều gì đó sâu thẳm trong những dòng chữ cổ. “Hạnh phúc, giống như một dòng sông,” anh cuối cùng cũng lên tiếng, giọng trầm ấm, không nhanh không chậm, nhưng lại có sức nặng ngàn cân, khiến những người xung quanh phải nín thở lắng nghe. “Nó không phải là một cái ao tù đọng, mà là một hành trình không ngừng chảy, với ghềnh thác, đá ngầm, và cả những đoạn bình yên. Ai muốn dòng sông chỉ là mặt hồ phẳng lặng, thì sẽ mất đi bản chất của nó.”

Anh dừng lại, nhìn vào bốn gương mặt đầy khắc khoải trước mặt. “Các vị lo sợ rằng nhân loại sẽ mất đi ‘nhân tính’, mất đi ‘ý chí tự chủ’. Nhưng điều gì đã làm nên ‘nhân tính’ và ‘ý chí’ đó? Chẳng phải chính là những thử thách, những đau khổ, những thiếu sót mà chúng ta phải đối mặt sao?” Tạ Trần khẽ gõ ngón tay lên trang sách. “Một trái tim chưa từng biết sợ hãi, làm sao hiểu được dũng cảm? Một linh hồn chưa từng biết mất mát, làm sao trân trọng những gì mình có? Một người chưa từng trải qua đói khổ, làm sao biết được giá trị của một bữa cơm ấm cúng? Cỗ máy kia, nó hứa hẹn một sự trọn vẹn tức thời, một niềm vui không cần phải đánh đổi. Nhưng đó là niềm vui của kẻ bị tước đoạt quyền được lựa chọn, quyền được thất bại, quyền được đứng dậy sau vấp ngã.”

Dương Quân cau mày, hắn dường như đang cố gắng tiêu hóa từng lời của Tạ Trần. “Vậy… vậy chúng ta nên chấp nhận sự đau khổ? Nên để nhân loại chìm trong những bất hạnh, chỉ để giữ lấy ‘ý chí’ sao?” Hắn hỏi, giọng có chút hoang mang.

Tạ Trần lắc đầu. “Không phải là chấp nhận sự đau khổ một cách mù quáng, mà là hiểu được giá trị của nó. Đau khổ không phải là mục đích, mà là một phần không thể thiếu của hành trình trưởng thành. Nó là chất xúc tác để con người ta tìm kiếm, để sáng tạo, để yêu thương và để đấu tranh. Nếu không có nó, liệu còn có ai đủ động lực để ‘vá trời’, để thay đổi số mệnh?” Anh nhìn Bách Lý Hùng, ánh mắt như xuyên thấu. “Một chiến binh chưa từng nếm mùi thất bại, làm sao hiểu được giá trị của chiến thắng? Một trật tự xã hội không có sự bất mãn, làm sao có thể tiến bộ?”

Triết Gia Mạc Vân khẽ gật đầu, đôi mắt ông sáng lên một tia hiểu biết. “Chúng ta đã quá chú trọng đến đích đến, mà quên mất giá trị của con đường. Chúng ta đã mong muốn một ‘thiên đường’ không có bất cứ khiếm khuyết nào, mà quên rằng chính những khiếm khuyết đó lại là động lực để con người ta vươn lên, để hoàn thiện bản thân.”

“Chính xác là vậy,” Tạ Trần nói, giọng anh có thêm chút nhấn nhá. “Hạnh phúc do người khác ban cho, liệu có phải là hạnh phúc của chính mình? Một cái lồng vàng, dù đẹp đẽ đến mấy, vẫn là một cái lồng. Bên trong có thể sung sướng, nhưng linh hồn thì bị giam cầm, bị tước đoạt quyền tự do bay lượn, quyền được va chạm với phong ba bão táp của cuộc đời.” Anh đưa mắt nhìn Lăng Nguyệt, người đang siết chặt Nguyệt Quang Trâm, ánh mắt có chút bối rối. “Vấn đề không phải là cỗ máy kia có thể mang lại ‘hạnh phúc’ hay không, mà là ‘hạnh phúc’ đó có phải là thứ mà con người ta thực sự khao khát, một khi họ đã hiểu rõ cái giá phải trả.”

Lăng Nguyệt Tiên Tử chầm chậm buông lỏng tay, chiếc Nguyệt Quang Trâm khẽ rơi vào lòng bàn tay nàng. Ánh mắt nàng nhìn Tạ Trần, một tia sáng dần lóe lên trong đôi mắt phượng vốn đã mệt mỏi. “Người nói… hạnh phúc là một sự lựa chọn, một hành trình? Và chúng ta, những người lãnh đạo, không nên cướp đi quyền lựa chọn ấy của nhân loại, dù đó là lựa chọn cho một ‘hạnh phúc’ giả dối?”

“Phải,” Tạ Trần đáp, “nhưng cũng không phải là buông xuôi. Nhiệm vụ của các vị không phải là ép buộc họ từ bỏ ảo ảnh, mà là mở ra cho họ một con đường khác, một con đường mà trên đó, họ có thể tự mình tìm thấy ‘hạnh phúc chân thật’ bằng chính sự lựa chọn và nỗ lực của mình. Các vị phải chỉ cho họ thấy rằng, cuộc sống bình thường, dù có thử thách, dù có nỗi buồn, vẫn là một hành trình vĩ đại hơn nhiều so với việc chìm đắm trong một giấc mộng kh��ng có thật. Cuộc đời là một dòng chảy vô thường, lúc thăng lúc trầm, lúc vui lúc buồn. Chấp nhận nó, đối mặt với nó, và vượt qua nó, đó mới là giá trị của sự tồn tại. Nhân quả của hành động không phải lúc nào cũng là sự an lạc tức thì, mà có thể là sự trưởng thành, sự thức tỉnh về sau.”

Tạ Trần khép lại cuốn ‘Vô Vi Chi Đạo’, một lần nữa, một làn bụi mờ bay lên trong ánh sáng mờ ảo của bình minh đang hé rạng. “Thiên Đạo có thể sụp đổ, tiên môn có thể không còn, nhưng nhân tính thì không thể bị cướp đi. Vũ trụ vẫn còn đó những bí ẩn chưa được khám phá, những ngọn núi chưa được chinh phục, những bài ca chưa được cất lên. Và chính việc chúng ta không ngừng tìm kiếm, không ngừng học hỏi, không ngừng cảm nhận, mới là điều làm nên giá trị của sự tồn tại. Kẻ địch không phải là cỗ máy, mà là sự dối trá. Các vị không cần phải chiến đấu bằng vũ lực, mà phải chiến đấu bằng chân lý, bằng sự thức tỉnh của nhân loại.”

Những lời cuối cùng của Tạ Trần không phải là một mệnh lệnh, mà là một lời dẫn dắt. Chúng gieo vào lòng những người lãnh đạo một hạt giống triết lý sâu sắc, khiến họ dần vỡ lẽ. Ánh mắt của Lăng Nguyệt, Dương Quân, Bách Lý Hùng và Mạc Vân không còn sự hoang mang tuyệt vọng, mà thay vào đó là một tia sáng của sự hiểu biết, một quyết tâm mới. Họ nhìn nhau, rồi lại nhìn Tạ Trần, một sự đồng lòng không cần lời nói đã được hình thành. Thư Đồng Tiểu An, người đã thức giấc từ lúc nào, cũng đang lắng nghe một cách chăm chú, đôi mắt toát lên vẻ thông minh và một sự tò mò vô hạn. Cậu bé không hiểu hết mọi lời lẽ cao siêu, nhưng cậu bé cảm nhận được sự thật trong giọng nói của Tạ Trần, và cậu bé biết rằng, những điều cậu bé vừa nghe sẽ thay đổi cách cậu bé nhìn nhận thế giới mãi mãi.

Tạ Trần chỉ khẽ mỉm cười, một nụ cười ẩn chứa sự thấu hiểu và một chút ưu tư, nhìn ra bên ngoài cửa sổ, nơi bình minh đang bừng sáng, nhuộm hồng cả một góc trời. Một kỷ nguyên mới có lẽ sẽ bắt đầu, không phải bằng sự sụp đổ, mà bằng sự thức tỉnh.

Truyện gốc của Long thiếu, chỉ được công bố chính thức trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free