Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 1088: Bức Màn Sự Thật: Lời Cảnh Báo Từ Vực Thẳm

Lặng lẽ bao trùm căn thư phòng cổ kính, nơi ánh nến leo lắt soi rọi những giá sách cao ngất chứa đầy kinh điển và huyền sử. Từng cơn gió lạnh lùa qua song cửa chạm khắc, khẽ rít lên như tiếng thở dài của đêm khuya, mang theo hơi sương ẩm ướt và mùi hương trầm thoang thoảng đã tàn. Lăng Nguyệt Tiên Tử đặt bức mật thư lên bàn, những ngón tay thon dài vẫn còn run rẩy, trắng bệch như ngọc. Ánh mắt phượng của nàng, vốn luôn sắc bén và kiên định, giờ đây lại mang theo một nỗi kinh hoàng khó tả, một sự phẫn nộ bị đè nén đến cực điểm. Sự tĩnh lặng của thư phòng bị phá vỡ bởi tiếng giấy sột soạt nhẹ khi nàng trải bức thư ra, để lộ những ký tự cổ xưa được viết bằng một loại mực màu máu đã khô cứng, ám một luồng khí lạnh lẽo đến tận xương tủy.

Dương Quân, Mạc Vân và Bách Lý Hùng đều nhìn chằm chằm vào nàng, ánh mắt tràn đầy sự lo lắng và bối rối. Bách Lý Hùng, vị tướng già dạn dày sương gió, người đã từng đối mặt với vô số trận chiến sinh tử, giờ đây cũng không khỏi cảm thấy một dự cảm chẳng lành. Khuôn mặt vuông vức của ông đanh lại, đôi mắt kiên nghị lóe lên vẻ nghi hoặc. Mạc Vân, triết gia uyên bác, khẽ nhíu mày, tựa hồ đang cố gắng giải mã thứ khí tức quỷ dị tỏa ra từ bức thư. “Lăng Nguyệt, rốt cuộc là chuyện gì? Bức thư này… nó nói gì mà có thể khiến nàng phẫn nộ đến vậy?” Dương Quân phá vỡ sự im lặng, giọng anh tràn đầy sự cấp bách, nhưng cũng chứa đựng một nỗi sợ hãi mơ hồ. Anh cảm thấy một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng, không phải từ cơn gió đêm, mà từ chính biểu cảm của Lăng Nguyệt.

Lăng Nguyệt hít một hơi th��t sâu, cố gắng trấn tĩnh bản thân. Nàng ngước mắt lên, nhìn thẳng vào từng gương mặt đang chờ đợi câu trả lời. Giọng nàng khàn đi, mang theo sự lạnh lẽo của băng tuyết mùa đông. “Bức thư này… nó không chỉ là cảnh báo, mà là một sự thật rúng động. Thứ ‘Máy Thức Tỉnh Ý Chí’ mà chúng ta đang đối mặt… nó không phải là một phát minh đơn thuần. Nó là một loại công cụ, một vũ khí… được tạo ra để thao túng. ‘Hạnh phúc nhân tạo’ đó… là một cạm bẫy!” Nàng ngừng lại, đôi mắt nàng nhìn xa xăm, như đang thấy trước một viễn cảnh khủng khiếp. “Người đứng sau nó… không phải là một tông môn tham lam cơ duyên, cũng không phải là một kẻ muốn làm loạn nhân gian theo cách thông thường. Kẻ này… muốn hủy diệt ý chí của toàn bộ nhân loại. Biến chúng ta thành… những con rối vô tri.”

Dương Quân nghe vậy, cả người chấn động. Anh đứng phắt dậy, đôi mắt sáng ngời giờ đây ánh lên sự phẫn nộ tột độ. “Thao túng tâm trí? Chúng muốn biến chúng ta thành những sinh vật vô hồn, chỉ biết vui vẻ giả tạo? Đây là điều tàn đ���c nhất mà ta từng nghe! Hèn hạ! Bỉ ổi!” Anh siết chặt nắm đấm, gân xanh nổi lên trên cánh tay. Lý tưởng về “Nhân Đạo” mà anh hằng theo đuổi đang bị chà đạp một cách thô bạo.

Mạc Vân gật đầu, khuôn mặt khắc khổ của ông càng thêm phần u ám. “Ta đã nghi ngờ từ lâu. Một loại ‘hạnh phúc’ có thể được ban phát dễ dàng đến vậy, lại không cần bất kỳ sự nỗ lực hay hy sinh nào, tất yếu phải có một cái giá. Nhưng ta không ngờ, cái giá lại chính là… ý chí tự thân của con người.” Ông thở dài, giọng nói trầm tư mang theo nỗi bi quan sâu sắc. “Đây là cuộc chiến cho linh hồn nhân loại. Một cuộc chiến mà vũ lực không thể giải quyết. Một cuộc chiến mà chúng ta phải chiến đấu bằng lý trí, bằng niềm tin, và bằng chính bản chất con người.” Ông nhìn vào bức thư, đôi mắt sâu thẳm ánh lên sự suy tư. Những ký tự cổ xưa trên đó, theo ông, không phải là ngôn ngữ của bất kỳ tông môn hay thế lực nào ông biết. Chúng mang một vẻ bí ẩn, gần như là thuộc về một thời đại đã bị lãng quên, một nền văn minh đã chìm vào hư vô.

Bách Lý Hùng trầm giọng, đôi lông mày rậm rạp cau chặt. “Nếu bách tính mất đi ý chí, xã tắc này còn ý nghĩa gì? Một vương triều không thể tồn tại nếu dân chúng không còn ý chí để bảo vệ nó, không còn khát khao để xây dựng nó. Đây không chỉ là mối đe dọa với ‘Nhân Đạo’ của các vị, mà là mối đe dọa đến tận cùng của sự tồn tại của phàm nhân. Một đội quân gồm những người chỉ biết mỉm cười và không còn sợ hãi, không còn ý chí chiến đấu… thì cũng chỉ là một bầy cừu chờ bị xẻ thịt.” Ông vỗ mạnh vào chiếc bàn gỗ, tiếng vang trầm đục xé tan bầu không khí nặng nề. Vị tướng già đã từng chỉ huy hàng vạn binh sĩ, nhưng chưa bao giờ ông cảm thấy bất lực như lúc này, đối mặt với một kẻ thù vô hình, một loại chiến tranh tâm linh mà ông không thể dùng đao kiếm để chống lại.

Lăng Nguyệt gật đầu tán thành lời của Bách Lý Hùng. “Bức thư này… nó được gửi từ một nguồn mà ta không thể xác định. Người gửi ẩn danh, nhưng dấu ấn cổ xưa trên phong thư… ta chưa từng thấy bao giờ. Tuy nhiên, những thông tin nó cung cấp lại vô cùng chi tiết và đáng tin cậy. Nó chỉ ra rằng, kẻ đứng sau ‘Máy Thức Tỉnh Ý Chí’ là một tàn dư của Thiên Đạo cũ, một thực thể đã tồn tại từ trước khi Thiên Đạo hiện tại suy kiệt. Chúng không muốn ‘vá trời’ theo cách thông thường, mà muốn tạo ra một ‘Thiên Đạo’ mới, nơi con người là những sinh vật được lập trình để luôn ‘hạnh phúc’, luôn ‘trọn vẹn’, nhưng không có ý chí tự do, không có khả năng tư duy độc lập. Một Thiên Đạo của sự kiểm soát tuyệt đối, nơi mọi ‘vô thường’ đều bị xóa bỏ, nơi mọi ‘chấp niệm’ đều bị san bằng. Chúng gọi đó là ‘Kỷ Nguyên An Lạc Vĩnh Hằng’.”

Dương Quân hít thở dồn dập. “Một tàn dư của Thiên Đạo cũ? Vậy ra, đây là một cuộc chiến kéo dài từ ngàn xưa, một âm mưu đã được ấp ủ từ rất lâu rồi!” Anh nhìn Lăng Nguyệt, đôi mắt anh rực cháy. “Vậy bức thư này có nói cách để chống lại chúng không? Hay ít nhất là cách để phá vỡ thứ ‘Máy Thức Tỉnh Ý Chí’ quái quỷ đó?”

Lăng Nguyệt lắc đầu, vẻ mặt nàng trở nên nặng trĩu hơn. “Bức thư chỉ là một lời cảnh báo, một sự phơi bày sự thật. Nó không đưa ra giải pháp cụ thể. Người gửi chỉ nhấn mạnh rằng, cách duy nhất để chống lại sự thao túng này là… phải giữ vững ý chí tự thân, giữ vững bản chất con người, và tìm kiếm ‘hạnh phúc’ từ chính hành trình của mình, chứ không phải đón nhận nó một cách thụ động.” Nàng nhìn vào ngọn nến đang cháy leo lắt, ánh sáng yếu ớt của nó dường như cũng đang chống chọi với bóng tối vô tận. “Đây chính là những gì Tạ Trần đã luôn nói. Những điều chúng ta đã cố gắng gieo mầm. Nhưng giờ đây, khi đối mặt với một thế lực có khả năng thao túng tâm trí con người trên diện rộng, ta cảm thấy vô cùng nhỏ bé và bất lực.”

Mạc Vân trầm ngâm vuốt râu. “Tạ Trần… quả nhiên có khả năng nhìn thấu nhân quả. Hắn đã cảnh báo chúng ta về ‘ảo ảnh trọn vẹn’ này từ rất sớm, nhưng chúng ta lại quá chủ quan. Ngay cả khi chúng ta đã cố gắng truyền bá ‘Tuyên ngôn về Sự Tìm Kiếm’, nó vẫn không thể chống lại sức cám dỗ của ‘hạnh phúc tức thời’. Điều đáng sợ nhất của thứ ‘Máy Thức Tỉnh Ý Chí’ này không phải là nó gây ra đau khổ, mà là nó xóa bỏ đau khổ, cùng với tất cả những gì làm nên con người. Sự mất mát cảm xúc, ký ức, và nhân tính… đó chính là ‘mất người’ ở một cấp độ hoàn toàn mới, một cấp độ mà ngay cả Thiên Đạo suy kiệt cũng chưa từng làm được một cách trực tiếp đến vậy.”

Bách Lý Hùng đứng lên, bước đến bên cửa sổ, nhìn ra màn đêm thăm thẳm. “Nếu đây là một cuộc chiến của ý chí, thì chúng ta phải tìm cách khơi dậy ý chí của bách tính. Nhưng làm sao? Khi họ đã chìm đắm trong thứ ‘hạnh phúc’ giả tạo đó? Những lời nói suông liệu có đủ sức?” Giọng ông chứa đựng sự tuyệt vọng.

Lăng Nguyệt Tiên Tử khẽ nhắm mắt, hình ảnh hàng ngàn người xếp hàng tại Thành Vô Song, với những nụ cười rạng rỡ nhưng trống rỗng, hiện lên trong tâm trí nàng. Nàng mở mắt ra, ánh mắt nàng lại một lần nữa bùng lên ngọn lửa kiên định. “Chúng ta không thể đầu hàng. Chúng ta phải tìm cách. Bức thư này, tuy không chỉ ra con đường, nhưng ít nhất nó đã cho chúng ta biết bản chất của kẻ địch. Chúng ta không còn chiến đấu với sự mê muội của lòng người, mà là với một âm mưu thao túng có chủ đích. Một tàn dư Thiên Đạo cũ muốn trở thành ‘Thiên Đạo’ mới, điều khiển toàn bộ nhân loại. Đây là một cuộc ‘phá cục’ lớn hơn bất kỳ cuộc chiến nào chúng ta từng tưởng tượng.” Nàng siết chặt Nguyệt Quang Trâm trong tay, cảm giác mát lạnh của ngọc bích truyền đến, giúp nàng giữ được sự tỉnh táo giữa cơn bão tố của thông tin. “Chúng ta phải hiểu rõ hơn về cách thức hoạt động của cỗ máy, về cách chúng đã cấy ‘hạnh phúc nhân tạo’ này vào tâm trí con người. Có lẽ, việc quan sát trực tiếp những người đã sử dụng nó sẽ cho chúng ta manh mối.” Một quyết tâm mới, lạnh lẽo và sắt đá, đã hình thành trong lòng nàng.

***

Ngày hôm sau, dưới ánh nắng vàng dịu của Thành Vô Song, bốn bóng người lặng lẽ hòa vào dòng người tấp nập trên Phố Thương Mại Kim Long. Lăng Nguyệt Tiên Tử trong bộ y phục vải bố màu xám đơn giản, mái tóc đen nhánh được búi thấp, che giấu đi vẻ đẹp thoát tục thường ngày. Nàng trông giống như một nữ tử bình thường của nhân gian, nhưng đôi mắt phượng của nàng vẫn không ngừng quan sát, sắc bén và đầy ưu tư. Dương Quân đi bên cạnh nàng, khoác lên mình bộ thường phục lam nhạt, khí chất thư sinh nho nhã vẫn không giấu được vẻ lo âu ẩn hiện trong ánh mắt. Bách Lý Hùng, với bộ râu quai nón rậm rạp và thân hình vạm vỡ, đã cởi bỏ giáp trụ, mặc áo vải thô, trông như một lão phu thô kệch, nhưng từng bước chân vẫn vững chãi, đầy sức mạnh. Triết Gia Mạc Vân thì trầm mặc hơn cả, ông đội một chiếc nón lá rộng vành, che gần kín khuôn mặt khắc khổ, chỉ để lộ đôi mắt sâu thẳm luôn suy tư.

Phố Thương Mại Kim Long, một trong những huyết mạch kinh tế của Thành Vô Song, ngày thường đã sầm uất, nay lại càng náo nhiệt hơn gấp bội. Tiếng rao hàng lanh lảnh của những tiểu thương, tiếng mặc cả ồn ào của khách bộ hành, tiếng nhạc du dương từ các quán rượu, và mùi hương liệu, mùi thức ăn, mùi vải vóc, mùi kim loại hòa quyện vào nhau, tạo nên một bản giao hưởng sống động của sự phồn hoa. Các tòa nhà ba, bốn tầng, mái ngói cong vút, được trang trí lộng lẫy bằng những họa tiết tinh xảo và đèn lồng rực rỡ, phản chiếu ánh nắng ban mai, tạo nên một khung cảnh xa hoa, tráng lệ. Thế nhưng, trong cái vẻ hào nhoáng ấy, một điều gì đó lại khiến bốn người cảm thấy bất an đến rợn người.

Đó là những nụ cười. Những nụ cười thường trực trên môi những người qua lại. Những ánh mắt rạng rỡ một cách kỳ lạ, như thể họ đang sống trong một giấc mộng đẹp không bao giờ kết thúc. Họ di chuyển chậm rãi, gần như không có mục đích, nhưng trên gương mặt luôn nở một nụ cư��i mãn nguyện. Những người đang mua sắm, những người đang trò chuyện, thậm chí cả những người đang lao động vất vả, đều mang cùng một biểu cảm ấy. Một vẻ an lạc tuyệt đối, một sự bình yên đến mức đáng sợ.

Lăng Nguyệt khẽ nói, giọng nàng trầm thấp, gần như thì thầm, chỉ đủ để ba người còn lại nghe thấy. “Họ đã mất đi khả năng cảm nhận nỗi buồn, nỗi đau… và cả niềm vui thực sự. Nụ cười đó… trống rỗng quá.” Nàng vô thức chạm vào Nguyệt Quang Trâm được giấu trong búi tóc, cảm giác mát lạnh của ngọc bích khiến nàng có chút tỉnh táo giữa cái thế giới mà mọi cảm xúc dường như đã bị làm giả. Nàng đã từng thấy những tu sĩ bị “mất người”, nhưng đó là do quá trình tu luyện khắc nghiệt, là cái giá phải trả cho sự siêu phàm. Còn đây, là những phàm nhân, tự nguyện đánh mất chính mình, chỉ vì một lời hứa hão huyền về “hạnh phúc”.

Dương Quân siết chặt nắm tay, ánh mắt anh đầy phẫn nộ và tuyệt vọng. Anh đã từng mơ về một nhân gian thịnh vượng, nơi con người sống một cuộc đời trọn vẹn, với đủ hỉ nộ ái ố. Nhưng giờ đây, viễn cảnh đó đang bị bóp méo thành một thứ gì đó méo mó, giả tạo. “Làm sao chúng ta có thể đánh thức họ khỏi ảo ảnh này? Họ không đau khổ, họ không oán hận, họ chỉ… vui vẻ. Làm sao có thể thuyết phục một người đang ‘hạnh phúc’ rằng họ đang bị lừa dối?” Anh cảm thấy một sự bất lực khủng khiếp dâng trào trong lòng. Ngọn lửa lý tưởng trong anh dường như đang bị dập tắt bởi chính sự thờ ơ, vô tri của những người anh muốn bảo vệ.

Họ dừng lại trước một quảng trường nhỏ, nơi một hàng dài người đang kiên nhẫn xếp hàng chờ đợi để được trải nghiệm “Máy Thức Tỉnh Ý Chí”. Ánh mắt của những người đang chờ đợi tràn đầy sự háo hức, một sự khao khát được nếm trải “hạnh phúc tức thời” mà cỗ máy hứa hẹn. Những người vừa bước ra khỏi cỗ máy thì bước đi như người mộng du, với nụ cười mãn nguyện thường trực, ánh mắt vô hồn. Họ không còn biểu hiện sự mệt mỏi hay chán nản, nhưng cũng không còn sự sống động, sự bùng cháy của một linh hồn tự do.

Bách Lý Hùng lắc đầu ngao ngán. “Một vương triều không thể tồn tại nếu dân chúng không còn ý chí để bảo vệ nó. Một quốc gia cần những người có khát vọng, có ước mơ, có sự lo lắng cho tương lai. Nếu mọi người chỉ biết mỉm cười và không còn quan tâm đến bất cứ điều gì khác, thì xã tắc này sẽ sụp đổ. Nó sẽ trở thành một con tàu không người lái, trôi dạt vô định trên biển cả.” Giọng ông trầm hùng, chứa đựng nỗi đau của một người đã cống hiến cả đời cho sự ổn định của nhân gian. Ông đã từng chứng kiến những cuộc chiến tranh, những loạn lạc, nhưng chưa bao giờ ông thấy một mối đe dọa nào có thể hủy hoại nhân loại từ bên trong một cách tinh vi đến vậy.

Mạc Vân nhìn cảnh tượng trước mắt, đôi mắt sâu thẳm của ông ẩn chứa sự thâm trầm. “Hạnh phúc được ban tặng không phải là hạnh phúc, nó là xiềng xích vô hình. Nó là một loại thuốc độc ngọt ngào, khiến người ta quên đi mọi thứ, kể cả chính mình. Loại ‘hạnh phúc’ này, thoạt nhìn thì có vẻ an lạc, nhưng thực chất là sự hủy diệt tinh thần. Nó tước đoạt quyền được lựa chọn, quyền được đấu tranh, quyền được trưởng thành của con người. Con người ta, chỉ khi trải qua gian khó, mới có thể hiểu được giá trị của sự bình yên. Chỉ khi đối mặt với nỗi sợ hãi, mới có thể tìm thấy dũng khí. Chỉ khi nếm trải thất bại, mới có thể trân trọng thành công. Loại cỗ máy này… nó đang xóa bỏ tất cả những điều đó.”

Họ tiếp tục bước đi, qua những con hẻm nhỏ, qua những khu chợ đông đúc, chứng kiến những cảnh tượng tương tự lặp đi lặp lại. Những đứa trẻ, lẽ ra phải hiếu động và nghịch ngợm, giờ đây cũng chỉ chơi đùa một cách lặng lẽ, với những nụ cười vô cảm trên môi. Những cặp tình nhân, lẽ ra phải nồng nàn và say đắm, giờ đây cũng chỉ nắm tay nhau một cách hờ hững, ánh mắt không còn tia lửa tình yêu. Sự trống rỗng trong ánh mắt và sự thiếu vắng cảm xúc thật của những người đã sử dụng cỗ máy là dấu hiệu cho thấy cái giá phải trả thực sự của 'hạnh phúc tức thời'. Nó không chỉ là sự mất mát về mặt triết lý, mà còn là sự suy thoái rõ rệt về năng lực sáng tạo, ý chí và khả năng kết nối cảm xúc.

Lăng Nguyệt cảm thấy một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng. Nàng nhớ lại lời cảnh báo trong bức thư, về việc kẻ đứng sau cỗ máy muốn tạo ra một ‘Thiên Đạo’ mới, nơi con người là những sinh vật được lập trình để luôn ‘hạnh phúc’. Điều nàng đang chứng kiến chính là bước đầu của kế hoạch đó. Nàng quay sang nhìn ba người đồng hành, ánh mắt nàng ánh lên sự tuyệt vọng. “Tạ Trần đã đúng. ‘Sự trọn vẹn’ mà cỗ máy này mang lại… chỉ là một ảo ảnh. Và nó đang nuốt chửng nhân loại, từng chút một. Chúng ta… chúng ta phải làm gì đó. Nhưng bằng cách nào?” Giọng nàng run rẩy, lần đầu tiên trong nhiều năm, nàng cảm thấy sự hoang mang tột độ.

***

Cùng lúc đó, tại Thị Trấn An Bình yên bình, ánh nắng chiều tà vàng óng trải dài trên con đường lát đá, xuyên qua những tán cây cổ thụ, chiếu rọi vào quán sách nhỏ của Tạ Trần. Mùi hương trầm và giấy cũ vấn vít trong không khí, tạo nên một bầu không khí tĩnh lặng và ấm áp, đối lập hoàn toàn với sự xô bồ, huyên náo của Thành Vô Song. Tạ Trần, thân hình gầy gò trong bộ áo vải thô cũ kỹ, vẫn ngồi sau quầy sách quen thuộc, đôi mắt sâu thẳm ánh lên vẻ tỉnh táo và suy tư. Anh đang tỉ mỉ lau chùi từng cuốn sách cổ, động tác chậm rãi, an nhiên như thể thời gian không thể chạm vào anh.

Đối diện anh, Thư Đồng Tiểu An ngồi trên một chiếc ghế gỗ thấp, đôi mắt to tròn, lanh lợi, nhưng hôm nay lại mang theo một chút bối rối và hoài nghi. Cậu bé vừa trở về từ nhà một người khách vãng lai mới đến thị trấn, người này vừa từ Thành Vô Song chuyển đến và đã kể cho Tiểu An nghe rất nhiều điều kỳ lạ. Tiểu An đặt cuốn sách đang đọc dở xuống, nhìn Tạ Trần, giọng cậu bé trong trẻo nhưng đầy vẻ thắc mắc. “Tiên sinh, người ta nói những người dùng ‘Máy Thức Tỉnh Ý Chí’ ở Thành Vô Song đều rất vui vẻ, không còn lo âu gì nữa ạ. Họ nói rằng đó là hạnh phúc trọn vẹn, không có bất kỳ phiền muộn nào. Vậy đó có phải là hạnh phúc thật không ạ?” Cậu bé đã nghe những lời ca tụng đó với sự ngưỡng mộ ban đầu, nhưng rồi lại cảm thấy một điều gì đó không đúng, một cảm giác trống rỗng mơ hồ mà cậu bé không thể gọi tên.

Tạ Trần ngước mắt lên, đặt cuốn sách cổ ‘Vô Vi Chi Đạo’ xuống bàn. Ánh mắt anh không có vẻ ngạc nhiên, như thể anh đã dự liệu được câu hỏi này. Anh khẽ vuốt ve bìa sách đã sờn cũ, trên đó là những ký tự cổ điển đã phai mờ theo thời gian. “Tiểu An à, hạnh phúc mà không cần đấu tranh, không cần lựa chọn, chỉ là một giấc mơ đẹp. Nhưng giấc mơ thì sẽ có lúc tỉnh dậy, và khi đó, người ta sẽ thấy gì ngoài sự trống rỗng?” Giọng anh trầm ấm, điềm tĩnh, không chút vội vã, nhưng mỗi lời nói đều mang sức nặng của ngàn cân, khiến người nghe phải suy ngẫm. “Con người ta, chính là vì có khả năng đau khổ, mới có thể hiểu được giá trị của niềm vui. Con người ta, chính là vì có khả năng nghi ngờ, mới có thể tìm kiếm chân lý. Nếu chúng ta không còn biết đau, không còn biết sợ, không còn biết nghi ngờ, thì chúng ta còn lại gì?”

Tiểu An cúi đầu, cố gắng tiêu hóa những lời của Tạ Trần. Cậu bé nhớ lại những gì người khách vãng lai đã mô tả: những người ở Thành Vô Song không còn tranh cãi, không còn giận dữ, họ luôn mỉm cười. Nghe thì có vẻ tốt đẹp, nhưng trong lòng cậu bé lại cảm thấy một nỗi rợn người. “Nhưng… nếu họ luôn vui vẻ, không lo lắng gì cả, thì đó không phải là cuộc sống tốt đẹp sao ạ? Cha mẹ con cũng thường nói, chỉ mong con được sống một đời bình thường, không phải lo toan…”

Tạ Trần khẽ mỉm cười, nụ cười ẩn chứa sự thấu hiểu và một chút ưu tư. “Sống một đời bình thường, không phải lo toan… đó là mong ước của nhiều người. Nhưng cuộc sống bình thường không có nghĩa là cuộc sống không có thử thách, không có nỗi buồn. Cuộc sống bình thường là một hành trình dài, không ngừng nghỉ của sự học hỏi và thích nghi. Nó là việc chấp nhận rằng vũ trụ vẫn còn đó những bí ẩn chưa được khám phá, rằng bản thân chúng ta vẫn còn đó những giới hạn cần vượt qua. Hạnh phúc chân thật không phải là một đích đến, mà là một hành trình. Nó là tổng hòa của những trải nghiệm, những bài học, những cảm xúc, d�� là vui hay buồn.”

Anh đưa tay chỉ vào cuốn ‘Vô Vi Chi Đạo’ trên bàn. “Con người ta, ngay cả khi Thiên Đạo sụp đổ, vũ trụ vẫn còn đó những bí ẩn chưa được khám phá. Và chính việc chúng ta không ngừng tìm kiếm, không ngừng học hỏi, không ngừng cảm nhận, mới là điều làm nên giá trị của sự tồn tại. Một ‘hạnh phúc’ được ban tặng, được nhồi nhét, sẽ giống như một chiếc lồng vàng. Bên trong thì đẹp đẽ, nhưng linh hồn thì bị giam cầm.”

Sau đó, Tạ Trần khẽ mở cuốn sách cổ, lướt qua những trang giấy ố vàng. Giọng anh trầm ấm, như tiếng suối chảy, bắt đầu kể một câu chuyện ngụ ngôn. “Có một vương quốc nọ, vị vua muốn thần dân của mình luôn hạnh phúc. Ông ta tin rằng nỗi buồn và lo lắng là kẻ thù của sự thịnh vượng. Thế là, ông ta triệu tập những pháp sư giỏi nhất, tạo ra một loại hương thơm kỳ diệu. Loại hương thơm này, khi hít vào, sẽ khiến mọi người quên đi ưu phiền, quên đi mọi nỗi đau, mọi sự bất mãn. Ban đầu, ai cũng vui vẻ. Cả vương quốc chìm trong tiếng cười và những nụ cười mãn nguyện.”

Tiểu An lắng nghe chăm chú, vẻ mặt từ ngây thơ dần chuyển sang suy tư, hoài nghi. “Nghe thật tuyệt vời, tiên sinh. Vậy có gì không đúng ạ?”

Tạ Trần lắc đầu, ánh mắt anh nhìn xa xăm, như thể anh đang nhìn thấy vương quốc trong câu chuyện của mình. “Ban đầu, mọi thứ có vẻ hoàn hảo. Nhưng rồi, họ cũng quên đi cả ước mơ, quên đi cả tình yêu, quên đi cả bản thân mình. Những người nghệ sĩ không còn sáng tạo, vì họ không còn cảm nhận được nỗi buồn để viết nên những bản nhạc bi tráng, không còn nỗi khát khao để vẽ nên những bức tranh tuyệt mỹ. Những người chiến binh không còn chiến đấu, vì họ không còn cảm thấy sợ hãi hay giận dữ khi kẻ thù xâm lược. Những bậc cha mẹ không còn lo lắng cho con cái, vì họ chỉ biết mỉm cười. Vương quốc trở nên tĩnh lặng, không còn tiếng ca, không còn tiếng thơ, chỉ còn những nụ cười vô hồn. Không ai còn biết đến ‘nhân quả’ của hành động mình, vì mọi thứ đều dẫn đến một kết quả ‘hạnh phúc’ giả tạo. Cuối cùng, vương quốc ấy sụp đổ, không phải vì chiến tranh hay thiên tai, mà vì chính sự ‘hạnh phúc’ giả tạo đã rút cạn sinh khí, ý chí của nó.”

Tạ Trần khép lại cuốn sách, một làn bụi mờ bay lên trong ánh nắng chiều. “Con người ta, chính là vì có khả năng thiếu sót, có khả năng đau khổ, mà mới có động lực để tìm kiếm, để vươn lên. ‘Sự trọn vẹn’ được ban tặng không phải là sự trọn vẹn, nó là sự trống rỗng.” Anh nhìn Tiểu An, đôi mắt sâu thẳm của anh dường như có thể nhìn thấu mọi sự. “Tiểu An, con người ta có một khả năng đặc biệt, đó là khả năng tự do lựa chọn. Đừng bao giờ để ai đó cướp đi quyền lựa chọn ấy của mình, dù cho họ có hứa hẹn bất cứ điều gì.”

Tác phẩm này là sáng tác độc quyền của Long thiếu trên nền tảng truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free