Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 1087: Hố Sâu Hạnh Phúc: Âm Vang Chia Rẽ Giữa Lòng Nhân Gian

Ánh nến trong tòa phủ đệ tại Thành Vô Song vẫn chập chờn nhảy múa, đổ bóng những hình thù kỳ dị lên vách tường, nhưng giờ đây, ba con người ngồi quanh chiếc bàn gỗ mun đã không còn là những kẻ chỉ biết thở dài. Lăng Nguyệt Tiên Tử, Dương Quân và Triết Gia Mạc Vân, dù mệt mỏi, đã tìm thấy một tia hy vọng mong manh từ lời gợi mở của Lăng Nguyệt: gieo mầm hoài nghi, để chính mỗi cá nhân tự mình nhận ra cái trống rỗng đằng sau lớp vỏ bọc hào nhoáng của "hạnh phúc tức thời". Nhưng liệu, giữa cơn sóng dữ của sự mê hoặc, những hạt mầm ấy có đủ sức nảy nở?

***

Phố Thương Mại Kim Long của Thành Vô Song, vốn dĩ đã là huyết mạch của sự phồn hoa, nay lại càng trở nên náo nhiệt, ồn ào đến mức nghẹt thở. Các tòa nhà ba, bốn tầng, với mái ngói cong vút và những đường chạm khắc tinh xảo, chen chúc nhau dưới bầu trời xanh ngắt, mỗi ô cửa sổ đều phản chiếu ánh sáng rực rỡ từ những biển hiệu lấp lánh và hàng vạn chiếc đèn lồng đủ màu sắc treo dày đặc. Tiếng rao hàng của các thương lái, tiếng mặc cả oang oang của khách hàng, tiếng nói chuyện râm ran không ngớt hòa cùng tiếng nhạc xập xình từ các tửu quán, tạo nên một bản giao hưởng hỗn loạn của sự sống. Mùi hương liệu quý hiếm, mùi thức ăn thơm lừng từ các quán ăn đường phố, mùi vải vóc mới tinh và cả mùi kim loại từ các xưởng thủ công trộn lẫn vào nhau, tạo thành một tầng hương đặc trưng của sự xa hoa, sầm uất. Không khí nơi đây luôn sôi động, tựa hồ mỗi hơi thở đều mang theo khát vọng và sự thỏa mãn, một cảm giác giàu có và dư dả tràn ngập khắp nơi.

Nhưng hôm nay, tâm điểm của sự náo nhiệt ấy không phải là một cửa hàng trang sức lộng lẫy hay một tửu quán bậc nhất, mà là một cấu trúc kim loại lấp lánh, cao vút, án ngữ ngay giữa quảng trường. Nó không hề phô trương bằng màu sắc sặc sỡ, mà chỉ đơn giản là một khối trụ ánh kim tinh xảo, phát ra một thứ ánh sáng dịu nhẹ, mời gọi. Đây chính là 'Máy Thức Tỉnh Ý Chí' – cỗ máy hứa hẹn mang lại 'hạnh phúc tuyệt đối'. Hàng ngàn người chen chúc nhau, tạo thành những hàng dài bất tận, khuôn mặt họ từ căng thẳng, lo âu, mệt mỏi khi chờ đợi, dần chuyển sang vẻ thanh thản đến kinh ngạc, thậm chí là ngây dại sau khi bước ra khỏi cỗ máy. Những tiếng hô vang "Hạnh phúc đích thực!", "Sự trọn vẹn đã đến!" vang lên như những lời tuyên thệ của một tín ngưỡng mới, nhấn chìm mọi âm thanh khác trong quảng trường.

Giữa đám đông xô bồ ấy, ba bóng người lặng lẽ đứng quan sát, vẻ ngoài của họ dường như lạc lõng giữa sự cuồng nhiệt chung. Lăng Nguyệt Tiên Tử, trong bộ bạch y thanh thoát, đôi mắt phượng sắc bén nhưng giờ đây lại chứa đựng một nỗi thất vọng sâu sắc. Nàng khẽ chạm vào Nguyệt Quang Trâm trên mái tóc đen nhánh, cảm nhận sự mát lạnh của ngọc bích như đang làm dịu đi sự nôn nao trong lòng. Nàng nhìn những khuôn mặt vô cảm, ánh mắt trống rỗng nhưng lại tràn đầy vẻ mãn nguyện sau khi rời khỏi cỗ máy, và cảm thấy một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng. Sự 'hạnh phúc' này, quá dễ dàng, quá ảo mộng. Nó không phải là Nhân Đạo mà họ muốn xây dựng, một Nhân Đạo được tôi luyện qua những thăng trầm, những đau khổ để biết trân quý niềm vui.

“Hạnh phúc này… quá dễ dàng, quá ảo mộng. Nó không phải là Nhân Đạo mà chúng ta muốn xây dựng,” giọng nàng khẽ khàng, trầm thấp, hòa lẫn vào tiếng ồn ào xung quanh nhưng vẫn đủ để hai người bên cạnh nghe rõ. Sự chua xót trong lời nói của nàng không chỉ đến từ sự thất bại của 'Tuyên ngôn về Sự Tìm Kiếm' mà họ vừa phát ra, mà còn từ nỗi lo sợ sâu xa về tương lai của nhân loại. Nàng nhớ lại những ánh mắt chế giễu, những tiếng cười nhạo khi họ cố gắng lý giải về giá trị của hành trình, về ý nghĩa của sự nỗ lực. Một vài kẻ trong đám đông còn chỉ trỏ về phía họ, buông những lời lẽ khinh miệt, rằng 'hạnh phúc đích thực' giờ đây đã có thể 'mua' được, rằng những đạo lý cổ hủ của họ đã lỗi thời. Cảm giác bất lực và lạc lõng bao trùm lấy nàng.

Dương Qu��n, người luôn tràn đầy nhiệt huyết và lý tưởng, giờ đây siết chặt tay, những khớp ngón tay trắng bệch. Ánh mắt anh ánh lên sự phẫn nộ không thể che giấu, tựa hồ muốn xông ra ngoài và lay tỉnh từng người một. Anh cảm nhận được sự bất lực đang dâng lên trong mình, một cảm giác nóng ran nhưng lại lạnh buốt trong lòng. “Họ đã bị lừa dối! Nhân tâm… đã bị che mờ đến vậy sao? Chúng ta phải làm gì đó!” Anh gằn từng tiếng, giọng nói tuy không lớn nhưng chứa đựng một sức mạnh bùng nổ. Sự mê muội của quần chúng, sự thờ ơ của họ trước những giá trị mà anh và Tạ Trần đã dày công vun đắp, khiến anh cảm thấy như có một vết cứa sâu vào lý tưởng của mình. Anh nhìn những gương mặt vô hồn kia, cảm thấy như họ đang đánh mất đi bản chất làm người, đánh mất ý chí tự thân, đánh mất tất cả những gì Tạ Trần đã cố gắng gieo mầm bấy lâu.

Mạc Vân, với khuôn mặt hốc hác và ánh mắt sâu thẳm chất chứa ưu tư, thở dài một tiếng nặng nề. Ông vẫn kiên nhẫn nhìn vào đám đông, tìm kiếm một tia sáng của sự nhận thức, nhưng chỉ thấy những ánh mắt trống rỗng, những nụ cười ngây dại. Ông khẽ lắc đầu, mái tóc bạc phơ khẽ lay động trong gió se lạnh. “Sự tìm kiếm đã là ý nghĩa, là giá trị của con người. Nhưng họ… không muốn tìm nữa. Họ muốn được ban cho.” Giọng ông trầm tư, mang theo nỗi bi quan sâu sắc. Ông hiểu rằng, con người luôn hướng về sự dễ dàng, về con đường tắt. Làm sao để họ nhận ra cái giá của sự 'trọn vẹn' giả tạo này? Một khi họ đã nếm trải được 'hạnh phúc' mà không cần nỗ lực, rất khó để họ từ bỏ nó, dù cho đó chỉ là một ảo ảnh. Cỗ máy này không chỉ là một phát minh, nó là một triết lý mới đang tấn công vào nền tảng của Nhân Đạo, một triết lý về sự trống rỗng được ngụy trang bằng danh nghĩa hạnh phúc.

Họ trao đổi ánh mắt nặng nề, cảm nhận rõ rệt bức tường vô hình đang chia cắt xã hội, không phải bằng những cuộc chiến tranh hay xung đột vũ trang, mà bằng một sự khác biệt sâu sắc trong nhận thức về hạnh phúc và ý nghĩa cuộc đời. Tiếng reo hò phấn khích cuồng nhiệt của đám đông, tiếng cười nhạo những lời lẽ 'sáo rỗng' của 'Tuyên ngôn', tất cả như một bản cáo trạng đanh thép về sự thất bại của họ. Cảm giác se lạnh của mùa thu không chỉ thấm vào da thịt, mà còn len lỏi vào tận tâm can, khiến họ run rẩy trước viễn cảnh một nhân loại vô hồn, chỉ biết sống trong ảo ảnh. Ánh đèn neon rực rỡ từ 'Máy Thức Tỉnh Ý Chí' dường như đang nuốt chửng mọi ánh sáng khác, cả ánh sáng của hy vọng.

***

Trong quán sách nhỏ ở Thị Trấn An Bình, ánh hoàng hôn nhuộm màu cam ấm áp, phủ lên những chồng sách cũ kỹ một vẻ đẹp cổ kính và an yên. Những tia nắng cuối ngày xuyên qua khung cửa sổ gỗ, chiếu rọi lên những hạt bụi li ti lơ lửng trong không khí, tạo nên một khung cảnh huyền ảo. Kiến trúc của thị trấn vẫn giữ nguyên vẻ mộc mạc, với những ngôi nhà gỗ và gạch đơn giản, các quán trọ và cửa hàng san sát hai bên đường. Tiếng nói chuyện, tiếng rao hàng của những người bán rong, tiếng xe ngựa lộc cộc trên đường đất, và tiếng bước chân chậm rãi của người qua lại tạo nên một âm thanh nền nhộn nhịp vừa phải, ồn ào nhưng vẫn giữ được vẻ yên bình hiếm có. Mùi thức ăn từ các quán ăn lân cận, mùi gỗ cũ, mùi đất ẩm và cả mùi mồ hôi của những người lao động hòa quyện vào nhau, tạo nên một hương vị đặc trưng của cuộc sống bình dị.

Trong cái không gian ấm cúng ấy, Ông Lão Tiều Phu ngồi bên chiếc bàn gỗ sờn cũ, tay nâng chén trà nóng, gương mặt khắc khổ của người từng trải qua nhiều sương gió nhưng ánh mắt vẫn tinh anh và nụ cười hiền hậu. Râu tóc bạc phơ của ông như làn sương phủ lên đỉnh núi, mỗi sợi đều kể một câu chuyện. Thư Đồng Tiểu An, gầy gò với đôi mắt toát lên vẻ thông minh, đang chăm chú đọc một cuốn sách tranh cổ, ngón tay nhỏ xíu dò theo từng nét chữ.

Tạ Trần, với thân hình gầy gò, thư sinh, làn da trắng nhợt, khẽ vuốt cuốn 'Cổ Thư 'Vô Vi Chi Đạo'' trên bàn. Ánh mắt sâu thẳm của anh, dường như có thể nhìn thấu mọi sự, giờ đây đang trầm ngâm nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những đứa trẻ đang nô đùa trên con đường đất, tiếng cười trong trẻo của chúng vang vọng trong không gian tĩnh lặng của quán. Tiếng suối chảy róc rách đâu đó gần đó, cùng tiếng chim hót líu lo, tạo nên một sự đối lập hoàn toàn với sự ồn ào náo nhiệt ở Thành Vô Song.

Ông Lão Tiều Phu nhấp một ngụm trà, hơi nóng làm ấm lòng ông, nhưng nỗi lo lắng trong ánh mắt vẫn không tan. “Con người ta… cứ như bị rút mất hồn vía, tiên sinh ạ,” ông nói chậm rãi, giọng điệu từ tốn, “Mấy người hàng xóm của lão vừa đi Thành Vô Song về. Ai cũng bảo là đã tìm thấy 'sự trọn vẹn', không còn lo nghĩ gì nữa. Vui thì vui đó, mà sao lão thấy trống rỗng quá, như một cái vỏ rỗng tuếch vậy. Mắt họ… không còn cái ánh sáng của sự sống, sự lấp lánh của cảm xúc nữa. Liệu có phải là cái giá của sự an lạc tức thì không, tiên sinh?” Ông nhìn Tạ Trần, ánh mắt đầy trăn trở, tựa hồ đang tìm kiếm một lời giải đáp cho những điều phi lý mà ông đang chứng kiến. Lời lẽ của ông giản dị, nhưng chứa đựng một sự minh triết sâu sắc của người từng trải, một sự thấu hiểu bản chất của con người mà nhiều kẻ tự xưng là tu sĩ cao siêu cũng không thể có được.

Thư Đồng Tiểu An, nghe thấy lời của ông tiều phu, ngẩng đầu lên, đôi mắt đen láy lộ vẻ tò mò và bối rối. “Tiên sinh, hạnh phúc là gì ạ? Có phải là không buồn, không lo như những người dùng cỗ máy đó không? Con thấy có người nói, họ đã đạt được 'sự trọn vẹn' rồi.” Giọng cậu bé trong trẻo, mang theo sự ngây thơ nhưng cũng đầy khao khát được thấu hiểu. Cậu bé, đại diện cho thế hệ trẻ, đang đứng trước ngưỡng cửa của những luồng tư tưởng mới, và những câu hỏi của cậu là sự phản ánh của sự bối rối chung trong xã hội.

Tạ Trần vẫn nhìn ra ngoài cửa sổ, trầm ngâm, đôi mắt sâu thẳm ánh lên vẻ suy tư. Anh không vội vàng trả lời, mà để những lời nói của ông tiều phu và Tiểu An lắng đọng, để bản thân mình cảm nhận sự chân thực trong những câu hỏi ấy. Mùi sách cũ, mùi trà ấm, và tiếng gió nhẹ lay động những trang giấy trong quán sách dường như càng làm tôn lên sự tĩnh lặng trong nội tâm anh. Anh biết, đây không phải là lúc để đưa ra những lời giáo huấn khô khan, mà là để gieo mầm, để khơi gợi sự suy ngẫm từ bên trong.

��Tiểu An, con người ta có thể tìm thấy hạnh phúc trong sự trọn vẹn, nhưng cũng có thể tìm thấy ý nghĩa trong chính sự thiếu sót, trong sự nỗ lực vượt qua khó khăn,” Tạ Trần cuối cùng cũng cất tiếng, giọng nói trầm, điềm tĩnh, không cao không thấp, như một dòng suối mát lành chảy qua tâm hồn. Anh không nhìn thẳng vào Tiểu An hay ông tiều phu, mà ánh mắt vẫn hướng về phía chân trời, về phía những đứa trẻ đang nô đùa, tựa hồ đang nhìn thấy cả một tương lai xa xăm. “Mất đi khả năng buồn, khả năng đau khổ, liệu có còn khả năng thật sự vui, thật sự cảm nhận được vẻ đẹp của cuộc sống không? Một bức tranh chỉ toàn màu sắc rực rỡ, không có mảng tối, liệu có còn chiều sâu, còn giá trị? Một bản nhạc chỉ toàn nốt cao, liệu có còn du dương, còn lay động lòng người?”

Anh khẽ vuốt nhẹ lên bìa cuốn 'Cổ Thư 'Vô Vi Chi Đạo'', cảm nhận sự mát lạnh của giấy cũ dưới đầu ngón tay. “Sự trọn vẹn đôi khi nằm ở việc chấp nhận những mảnh vỡ, chấp nhận những khiếm khuyết của bản thân và của cuộc đời. Bởi vì chính từ những mảnh vỡ ấy, chúng ta mới biết cách hàn gắn, mới biết cách trân trọng những gì mình đang có. Chính từ những khiếm khuyết, chúng ta mới có động lực để vươn lên, để hoàn thiện.”

Ông Lão Tiều Phu lắng nghe, đôi mắt tinh anh của ông ánh lên vẻ suy ngẫm sâu sắc. Ông gật gù, dường như những lời của Tạ Trần đã chạm đến một điều gì đó sâu thẳm trong tâm hồn ông. Tiểu An thì chớp chớp mắt, cố gắng tiêu hóa những khái niệm có phần trừu tượng đối với tuổi của cậu bé. Cậu bé chưa thể hiểu hết, nhưng những lời nói ấy đã gieo vào lòng cậu một hạt mầm hoài nghi, một hạt mầm của sự tìm kiếm. Ánh hoàng hôn dần tắt, bóng tối bao trùm lên quán sách, nhưng những suy tư mà Tạ Trần đã gieo vẫn còn đó, lay động trong tâm trí của ông tiều phu và cậu bé thư đồng, âm thầm chuẩn bị cho một sự thức tỉnh trong tương lai. Lời gợi mở của Tạ Trần về 'ý nghĩa của sự thiếu sót' và 'vẻ đẹp của hành trình tìm kiếm' sẽ là chìa khóa để phá vỡ ảo ảnh 'hạnh phúc trọn vẹn' và thức tỉnh nhân loại, dù chỉ mới là những hạt mầm đầu tiên.

***

Đêm đã về khuya, Thành Vô Song chìm trong màn sương nhẹ se lạnh. Dù đã muộn, nhưng vẫn có những ánh đèn lung linh từ các tửu lầu, các công trình kiến trúc đồ sộ, tường thành cao vút được khắc trận pháp bảo vệ vẫn uy nghi trong bóng tối. Tiếng rao hàng của thương nhân đã thưa thớt, tiếng bước chân hối hả đã dịu đi, chỉ còn tiếng gió heo may thổi qua các con phố, mang theo hơi lạnh của đêm.

Trong một thư phòng bí mật, nằm sâu trong một tòa phủ đệ cổ kính, ánh nến lay động trên bàn gỗ mun, đổ bóng những hình thù kỳ dị lên vách tường. Ba con người đang ngồi quanh chiếc bàn, khuôn mặt họ đầy vẻ mệt mỏi và quyết tâm. Lăng Nguyệt Tiên Tử, Dương Quân và Triết Gia Mạc Vân. Không khí trong phòng nặng trĩu, không phải vì sự tĩnh lặng, mà vì sự căng thẳng và nỗi lo âu đang đè nặng lên tâm trí họ. Mùi linh khí thanh khiết thoang thoảng trong thư phòng, như một sự an ủi mong manh giữa bộn bề suy nghĩ.

“Chúng ta không thể để nhân loại chìm sâu vào ảo mộng này được nữa. Nếu cứ tiếp diễn, họ sẽ đánh mất chính mình!” Dương Quân đấm nhẹ xuống mặt bàn, giọng nói của anh khàn đi vì mệt mỏi nhưng vẫn tràn đầy sự cấp bách. Đôi mắt anh quầng thâm nhưng vẫn ánh lên ngọn lửa của lý tưởng. “Phải làm gì đó, Lăng Nguyệt! Những lời lẽ của chúng ta, những đạo lý mà Tạ Trần đã gieo mầm, đang bị nhấn chìm bởi sự mê muội này. Họ đang biến thành những cái vỏ rỗng, không còn cảm xúc, không còn ý chí. Chúng ta không thể ngồi yên nhìn cảnh đó!” Anh cảm thấy như mình đang đứng trên bờ vực của sự tuyệt vọng, chứng kiến một thảm họa tinh thần đang dần nuốt chửng nhân loại.

Mạc Vân, với khuôn mặt khắc khổ và ánh mắt sâu thẳm, thở dài. Ông đặt cuốn sách đang cầm trên tay xuống, tựa hồ những trang giấy cổ xưa cũng không thể mang lại lời giải đáp cho vấn đề hiện tại. “Họ đã chọn sự an lạc tức thì, quên đi giá trị của sự trưởng thành qua gian khó. Đây không chỉ là cuộc chiến tư tưởng, mà là cuộc chiến cho linh hồn nhân loại.” Giọng ông trầm tư, mang theo nỗi bi quan sâu sắc. Ông đã chứng kiến quá nhiều sự suy tàn trong lịch sử, nhưng lần này, sự suy tàn lại đến từ chính bên trong, từ sự tự nguyện đánh mất bản thân của con người. Sự trống rỗng trong ánh mắt và sự thiếu vắng cảm xúc thật của những người đã sử dụng cỗ máy là dấu hiệu cho thấy cái giá phải trả thực sự của 'hạnh phúc tức thời', và điều đó khiến ông rùng mình.

Lăng Nguyệt Tiên Tử ngồi đối diện họ, đôi mắt phượng sắc bén của nàng vẫn giữ được sự kiên định, nhưng ẩn sâu bên trong là sự mệt mỏi cùng cực. Nàng khẽ vuốt Nguyệt Quang Trâm trên mái tóc, cảm nhận sự mát lạnh của ngọc bích. “Ta hiểu chứ, Dương Quân, Mạc Vân. Chúng ta đã thất bại trong việc đánh thức đám đông bằng lời tuyên ngôn hùng hồn. Nhưng Tạ Trần đã gợi mở cho chúng ta một con đường khác… gieo mầm hoài nghi một cách tinh tế. Chỉ có điều, sự lan rộng của cỗ máy này đã vượt quá dự liệu của chúng ta. Tốc độ lan truyền của thứ ‘hạnh phúc’ giả tạo này quá nhanh, quá mạnh. Nó đang tạo ra một hố sâu chia rẽ trong lòng nhân gian, và chúng ta đang đứng trước nguy cơ bị nó nuốt chửng.” Nàng siết chặt bàn tay trên Nguyệt Quang Trâm, cảm giác căng thẳng bao trùm lấy nàng.

Trong lúc ba người đang chìm đắm trong nỗi tuyệt vọng và những suy tính vô vọng, một tiếng gõ cửa nhẹ vang lên trong căn phòng tĩnh mịch. “Vào đi,” Lăng Nguyệt cất tiếng, giọng nàng vẫn trầm tĩnh, nhưng ánh mắt đã ánh lên vẻ đề phòng.

Một lính gác bước vào, quỳ một gối, tay nâng một phong thư được niêm phong cẩn thận. “Bẩm Tiên Tử, đây là một bức mật thư vừa được chuyển đến từ một nguồn bí ẩn, yêu cầu đích thân ngài mở.”

Lăng Nguyệt nhận lấy phong thư, cảm nhận sự mát lạnh của giấy trên đầu ngón tay. Nàng cẩn trọng mở ra, tiếng giấy sột soạt vang lên rõ ràng trong không gian tĩnh lặng. Đôi mắt nàng lướt nhanh qua từng dòng chữ. Sắc mặt nàng biến đổi nhanh chóng, từ lo lắng sang kinh ngạc, rồi cuối cùng là một vẻ giận dữ lạnh lẽo, một sự phẫn nộ không thể kìm nén. Bàn tay nàng siết chặt bức thư, run lên bần bật, những khớp ngón tay trắng bệch. Sự se lạnh của đêm khuya dường như càng tăng thêm khi nàng đọc những dòng chữ cuối cùng.

“Thứ này… không đơn giản chỉ là một phát minh…” Lăng Nguyệt thì thầm, giọng nàng run rẩy, “Nó là… một cái bẫy! Một cái bẫy được giăng ra để hủy hoại ý chí, để rút cạn linh hồn nhân loại!” Nàng ngẩng đầu lên, ánh mắt nàng bùng lên một ngọn lửa cuồng nộ, không còn vẻ mệt mỏi hay tuyệt vọng. “Cỗ máy này… nó không phải là thứ để ‘thức tỉnh ý chí’… mà là thứ để… nuốt chửng!”

Dương Quân và Mạc Vân nhìn nhau, vẻ mặt họ từ bối rối chuyển sang kinh ngạc tột độ. Điều gì trong bức thư kia mà có thể khiến Lăng Nguyệt Tiên Tử, người luôn giữ được sự bình tĩnh và lý trí, lại trở nên giận dữ đến vậy? Bức thư bí ẩn mà Lăng Nguyệt nhận được báo hiệu một âm mưu lớn hơn đằng sau 'Máy Thức Tỉnh Ý Chí', không chỉ là một phát minh công nghệ đơn thuần mà là một công cụ thao túng, một cạm bẫy thực sự cho linh hồn nhân loại. Một cảm giác bất an sâu sắc dâng lên trong lòng họ, một dự cảm về một cuộc chiến còn tàn khốc hơn cả những gì họ từng hình dung, một cuộc chiến mà đối thủ không chỉ là sự mê muội của lòng người, mà là một thế lực âm thầm, xảo quyệt.

Tác phẩm này là sáng tác độc quyền của Long thiếu trên nền tảng truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free