Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 1090: Hành Trình Của Kẻ Tìm Kiếm: Triết Lý Nguồn Cội Hạnh Phúc

Ánh bình minh từ từ len lỏi qua những kẽ lá, xuyên qua ô cửa sổ cũ kỹ của quán sách ở Thị Trấn An Bình, rải những vệt vàng nhạt lên những giá sách đã sờn cũ và chồng sách chất cao. Không khí buổi sớm vẫn còn vương chút hơi lạnh của sương đêm, nhưng đã bắt đầu nhuốm màu ấm áp của một ngày mới. Bên trong quán, sự tĩnh lặng vẫn bao trùm, nhưng không còn là sự tĩnh lặng của bóng đêm u tối, mà là sự tĩnh lặng của những tâm hồn vừa trải qua một đêm dài trăn trở và giờ đây đang tìm kiếm một hướng đi mới.

Lăng Nguyệt Tiên Tử, Dương Quân, Bách Lý Hùng và Triết Gia M��c Vân vẫn ngồi quanh chiếc bàn trà đơn sơ, tách trà đã cạn từ lâu, nhưng không ai bận tâm rót thêm. Gương mặt họ, dù đã hiện rõ vẻ mệt mỏi sau một đêm dài đàm đạo, giờ đây lại ánh lên một tia hy vọng mong manh, một sự định hướng mới mẻ mà những lời của Tạ Trần đã gieo vào lòng họ. Họ không còn vẻ hoang mang, tuyệt vọng như khi mới đặt chân đến, thay vào đó là sự suy tư sâu sắc, xen lẫn một nỗi lo toan thường trực.

Lăng Nguyệt khẽ siết chặt chiếc Nguyệt Quang Trâm trong tay, cảm nhận sự lạnh lẽo của ngọc thạch truyền qua lòng bàn tay. Đôi mắt phượng của nàng nhìn xa xăm, lướt qua những trang sách cổ đang mở trên bàn, rồi lại hướng về phía Tạ Trần, người đang trầm ngâm sắp xếp lại những cuốn sách trên một kệ gần đó. Giọng nàng khẽ khàng, như sợ làm vỡ tan bầu không khí thiêng liêng vừa được tạo ra.

“Chúng ta đã thấy ánh sáng, tiên sinh Tạ Trần đã chỉ cho chúng ta một con đường,” nàng nói, giọng đầy khắc khoải, “nhưng làm sao để toàn bộ nhân loại thấy được nó khi họ đang chìm đắm trong ảo ảnh c���a ‘hạnh phúc nhân tạo’? Làm sao để thức tỉnh những người đã tự nguyện giam mình trong cái lồng vàng kia?”

Dương Quân gật đầu đồng tình, vẻ mặt tuấn tú của chàng giờ đây đượm một nỗi ưu tư. “Vấn đề không phải là tiêu diệt ‘cỗ máy’ kia bằng vũ lực, bởi lẽ, nếu chúng ta làm vậy, liệu có khác gì cướp đi thứ mà họ tin là hạnh phúc của mình? Vấn đề chính là thay đổi nhận thức, thay đổi cái nhìn của họ về ý nghĩa thực sự của sự sống và hạnh phúc. Nhưng làm thế nào để thay đổi một thứ đã được định nghĩa là ‘hạnh phúc’ một cách hoàn hảo, một thứ đã được ban tặng mà không cần phải đánh đổi?”

Bách Lý Hùng, với thân hình vạm vỡ nhưng ánh mắt tràn đầy sự suy tư, khẽ thở dài. “Lý lẽ suông liệu có đủ để chống lại sự cám dỗ của một cuộc sống không lo toan, không vướng bận? Người phàm, vốn dĩ đã quen với những khổ ải trần gian, giờ đây được ban cho một thiên đường giả tạo, làm sao họ có thể từ bỏ nó chỉ vì những lời nói suông về giá trị của sự thiếu sót hay hành trình t�� thân?” Tay ông vô thức đặt lên chuôi kiếm, biểu lộ thói quen của một chiến tướng, nhưng rồi lại khẽ buông xuống, nhận ra rằng đây không phải là trận chiến có thể giải quyết bằng binh đao.

Triết Gia Mạc Vân, vị học giả uyên thâm, khẽ đẩy gọng kính, đôi mắt ẩn chứa sự thấu hiểu và trăn trở. “Tiên sinh Tạ Trần đã gieo hạt giống của chân lý vào lòng chúng ta đêm qua. Ông đã chỉ ra rằng, hạnh phúc không phải là một đích đến cố định, mà là hành trình, là sự lựa chọn, là giá trị của những trải nghiệm. Giờ là lúc chúng ta vun trồng nó, để nó nảy mầm và đâm chồi trong tâm trí của nhân loại. Nhưng cần một câu chuyện, một lời giải thích đủ mạnh mẽ, đủ sức lay động trái tim người phàm, để họ tự vấn về cái gọi là ‘hạnh phúc’ mà họ đang nắm giữ.” Ông nhìn Tạ Trần, người vẫn đang lặng lẽ sắp xếp những trang sách cũ kỹ. Dáng vẻ thư sinh gầy gò của anh, tưởng chừng yếu ớt, lại ẩn chứa một sức mạnh triết lý phi thường, một sự trầm tĩnh đủ sức chống đỡ cả một thế giới đang chao đảo.

Họ tiếp tục thảo luận, giọng nói trầm lắng, đầy suy tư, lặp đi lặp lại những câu hỏi về cách thức, về phương pháp để đối phó với làn sóng ‘hạnh phúc nhân tạo’ đang lan rộng như một dịch bệnh tinh thần. Mỗi người đều mang trong mình một gánh nặng, một trách nhiệm đối với vận mệnh của nhân gian. Ánh mắt họ dõi theo từng cử chỉ của Tạ Trần, như đang tìm kiếm một lời giải đáp, một tia sáng dẫn lối từ người phàm nhân đã từ bỏ con đường tu đạo, nhưng lại là người thấu hiểu nhất về bản chất của ‘nhân quả’ và ‘sự sống’. Họ biết rằng, Tạ Trần sẽ không trực tiếp ra tay, nhưng những lời nói, những triết lý của anh luôn là chìa khóa để mở ra những cánh cửa nhận thức mới, những con đường mà họ chưa từng nghĩ tới. Sự mệt mỏi trên gương mặt họ là minh chứng cho đêm dài không ngủ, nhưng sự kiên định trong ánh mắt lại cho thấy họ đã tìm thấy một niềm tin mới, một ý chí không thể lay chuyển, bắt nguồn từ những lời giảng của Tạ Trần về giá trị của ‘sự thiếu sót’ và ‘hành trình tìm kiếm’.

***

Trong quán sách, không khí dần trở nên ấm áp hơn khi mặt trời lên cao. Nắng vàng rót đầy qua khung cửa, làm bừng sáng những hạt bụi li ti lơ lửng trong không gian, như những vì sao nhỏ xíu của một vũ trụ riêng biệt. Tạ Trần, sau khi sắp xếp xong chồng sách, quay trở lại bàn làm việc của mình. Anh nhẹ nhàng mở một cuốn sách cổ đã ố vàng, những trang giấy mỏng manh như lá mùa thu, và bắt đầu lật xem. Thư Đồng Tiểu An, với đôi mắt to tròn, thông minh, vẫn ngồi bên cạnh, cần mẫn dùng bút lông chép lại một đoạn sách mà Tạ Trần đã chỉ dẫn. Cậu bé, gầy gò trong bộ áo vải thô cũ, dường như đã thức giấc từ lúc nào, lặng lẽ lắng nghe cuộc trò chuyện trầm lắng của người lớn. Dù không hiểu hết những khái niệm cao siêu về ‘hạnh phúc nhân tạo’ hay ‘Thiên Đạo suy kiệt’, nhưng cậu bé cảm nhận được sự nghiêm trọng của vấn đề, và hơn hết, cậu bé luôn ngưỡng mộ tiên sinh Tạ Trần, người luôn có những lời nói đầy trí tuệ.

Tiểu An ngừng chép, ngẩng đầu lên nhìn Tạ Trần, ánh mắt ngây thơ nhưng lại ẩn chứa một sự tò m�� sâu sắc. Cậu bé đã nghe được những đoạn đối thoại rời rạc, những từ ngữ như ‘hạnh phúc’, ‘lo lắng’, ‘ảo ảnh’.

“Tiên sinh,” cậu bé khẽ hỏi, giọng nói trong trẻo như tiếng chim hót buổi sớm, “hạnh phúc là gì ạ? Có phải là không bao giờ phải buồn, không bao giờ phải lo lắng không ạ? Như những người ở Thành Vô Song bây giờ ấy…”

Tạ Trần nhẹ nhàng đặt cuốn sách xuống, một nụ cười nhẹ thoáng qua trên khóe môi. Anh nhìn Tiểu An, rồi ánh mắt lướt qua những gương mặt đang chăm chú nhìn anh – Lăng Nguyệt, Dương Quân, Bách Lý Hùng, Mạc Vân. Tất cả đều đang chờ đợi câu trả lời, không chỉ cho Tiểu An, mà còn cho chính họ, cho những trăn trở mà họ vừa chia sẻ.

“Tiểu An à,” Tạ Trần nói, giọng anh trầm ấm, điềm tĩnh, như tiếng suối chảy qua khe đá, “con người ta ai cũng đi tìm hạnh phúc. Nhưng không phải ai cũng tìm đúng chỗ, và không phải ai cũng hiểu rõ bản chất thực sự của thứ mà mình đang tìm kiếm. Đôi khi, chúng ta mải miết chạy theo một cái bóng, mà quên mất rằng ánh sáng thực sự nằm ngay trong tầm tay, hoặc thậm chí là bên trong chính chúng ta.”

Lăng Nguyệt Tiên Tử bước đến gần hơn, đôi mắt phượng sắc bén giờ đây không còn vẻ lạnh lùng mà thay vào đó là sự cầu thị, sự khát khao chân lý. “Tiên sinh, xin người chỉ giáo. Chúng tôi, những kẻ từng tự xưng là ‘tiên nhân’, cũng đang lạc lối trong mê cung của ‘hạnh phúc’ và ‘ý chí’. Xin người, hãy khai sáng cho chúng tôi, và cho cả những người phàm nhân đang bị giam cầm bởi ảo ảnh kia.” Nàng cúi đầu khẽ, một hành động đầy tôn kính mà hiếm khi người ta thấy ở một Tiên Tử cao ngạo như nàng.

Tạ Trần nhìn nàng, rồi nhìn những người còn lại. Anh hiểu, đây không chỉ là một câu hỏi của Tiểu An, mà là một câu hỏi của cả một kỷ nguyên đang đứng trước bờ vực của sự thay đổi. Anh khẽ hớp một ngụm trà đã nguội, rồi từ tốn bắt đầu câu chuyện, giọng nói trầm bổng, như đang dẫn dắt mọi người vào một thế giới khác, một thế giới của những suy tư và chiêm nghiệm.

“Thuở xa xưa, khi Thiên Đạo còn thịnh vượng, và nhân gian còn chưa bị r��ng buộc bởi quá nhiều chấp niệm, có một người trẻ tuổi mang trong mình khát vọng lớn lao. Chàng trai ấy, tên là Minh Tâm, tin rằng trên thế giới này tồn tại một viên ‘Ngọc Hạnh Phúc’ huyền thoại. Người ta đồn rằng, ai sở hữu được viên ngọc ấy sẽ được hưởng hạnh phúc vĩnh cửu, không còn khổ đau, không còn lo toan, một cuộc sống trọn vẹn và an lạc tuyệt đối.”

“Minh Tâm, với trái tim nhiệt huyết và niềm tin sắt đá, quyết định rời bỏ quê hương, dấn thân vào một hành trình tìm kiếm vô tận. Chàng không màng danh lợi, không bận tâm đến quyền lực, chỉ một lòng hướng về mục tiêu duy nhất: viên Ngọc Hạnh Phúc. Chàng đã đi qua những sa mạc khô cằn, nơi cát nóng bỏng rát và những cơn bão cát giận dữ có thể chôn vùi bất cứ sinh linh nào. Chàng vượt qua những đỉnh núi cao chót vót, nơi tuyết trắng phủ quanh năm và những vực sâu thăm thẳm sẵn sàng nuốt chửng mọi thứ. Chàng lê bước qua những khu rừng nguyên sinh rậm rạp, nơi thú dữ rình rập và những cạm bẫy chết người ẩn mình dưới tán lá.”

“Trên hành trình ấy, Minh Tâm đã phải đối mặt với vô vàn thử thách. Chàng từng bị lừa gạt, bị phản bội bởi những kẻ xấu xa lợi dụng lòng tin. Chàng từng trải qua những đêm dài cô đơn, khi đói khát và mệt mỏi gần như đánh gục ý chí. Chàng từng chứng kiến cái chết, sự mất mát, và những bi kịch của nhân gian. Mỗi khi chàng tưởng chừng đã chạm tay vào viên ngọc trong truyền thuyết, nó lại biến mất như một ảo ảnh, hoặc hóa ra chỉ là một hòn đá vô tri. Chàng từng tuyệt vọng, từng muốn bỏ cuộc, nhưng rồi, mỗi lần như vậy, một tia hy vọng lại le lói trong tim chàng, thúc đẩy chàng tiếp tục bước đi.”

Tạ Trần ngừng lại một chút, khẽ nhấp một ngụm trà, đôi mắt sâu thẳm nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi nắng đã lên cao, rải rác những tia sáng lấp lánh trên mái ngói.

“Cuộc đời của Minh Tâm là một chuỗi hành trình không ngừng nghỉ, từ đỉnh cao của hy vọng đến vực sâu của thất vọng. Tóc chàng dần bạc đi, làn da chàng trở nên chai sạn vì gió sương. Tuổi già sức yếu đã đến, nhưng viên Ngọc Hạnh Phúc vẫn bặt vô âm tín. Cuối cùng, sau nhiều thập kỷ phiêu bạt, Minh Tâm quyết định quay trở về quê hương, nơi chàng đã khởi đầu hành trình. Chàng không còn niềm tin vào viên ngọc, nhưng một sự thôi thúc kỳ lạ đã đưa chàng trở lại chốn xưa.”

“Trên đường về, chàng đi qua những con đường quen thuộc, những cánh đồng lúa xanh mướt, những ngôi làng nhỏ bé với khói bếp bay lên nghi ngút. Chàng nhìn thấy những người dân lao động bình dị, họ vất vả cày cấy, đánh bắt cá, làm những công việc chân tay. Cuộc sống của họ đầy khó khăn, có những lúc họ phải đối mặt với thiên tai, bệnh tật, nhưng trên gương mặt họ, Minh Tâm lại nhìn thấy những nụ cười chân thật, những ánh mắt lấp lánh niềm vui khi được quây quần bên gia đình, khi gặt hái được thành quả lao động, khi giúp đỡ được người khác.”

“Minh Tâm dừng chân bên một con suối nhỏ, nhìn hình ảnh phản chiếu của mình dưới làn nước trong vắt. Khuôn mặt chàng đã già nua, đầy nếp nhăn, mái tóc trắng xóa như tuyết. Nhưng bỗng nhiên, một tia sáng bừng lên trong tâm trí chàng. Chàng nhận ra: niềm vui trong việc vượt qua những sa mạc khô cằn và những đỉnh núi hiểm trở, sự thấu hiểu thế giới qua từng bước chân, tình người chàng đã gặp gỡ và sẻ chia cơm áo trên đường, và cả sự bình yên trong tâm hồn khi chàng học cách chấp nhận những thiếu sót của bản thân, chấp nhận rằng cuộc đời không phải lúc nào cũng hoàn hảo – tất cả những điều đó chính là viên Ngọc Hạnh Phúc mà chàng đã tìm kiếm bấy lâu. Nó không phải là một vật thể hữu hình, không phải là thứ có thể ‘được ban tặng’ từ bên ngoài, mà nó luôn ở trong chính Minh Tâm, trong chính hành trình và những trải nghiệm của cuộc đời chàng.”

Tạ Trần khép lại câu chuyện, ánh mắt anh nhìn sâu vào từng người đang lắng nghe, từ Tiểu An ngây thơ đến Lăng Nguyệt đầy suy tư.

“Viên ngọc không phải là thứ để sở hữu,” Tạ Trần nói, giọng anh trầm ấm, mang theo sức nặng của triết lý, “mà là sự giác ngộ về bản thân, về giá trị của hành trình, và ý nghĩa của từng giọt mồ hôi, từng vết sẹo trên đường đời. Hạnh phúc không phải là không có đau khổ, mà là khả năng đón nhận cả đau khổ để thấu hiểu sự trọn vẹn của cuộc sống. Đó là sự vô thường của vạn vật, là nhân quả của mỗi hành động, không phải lúc nào cũng là sự an lạc tức thì, mà có thể là sự trưởng thành, sự thức tỉnh về sau. Một ‘phàm nhân’ chấp nhận và trân trọng hành trình của mình, dù có gian nan, sẽ tìm thấy hạnh phúc chân thật hơn một ‘tiên nhân’ chìm đắm trong ảo ảnh do người khác tạo ra.”

Lăng Nguyệt Tiên Tử thở dài, một tiếng thở dài nhẹ nhõm nhưng cũng đầy chua xót. Nàng nắm chặt Nguyệt Quang Trâm trong tay, nhưng lần này không phải là sự bối rối, mà là một sự kiên định mới mẻ. Ánh mắt nàng bừng sáng, như một tia chớp xé toạc màn đêm.

“Thì ra…” nàng khẽ thì thầm, “’hạnh phúc nhân tạo’ chỉ là một sự dối trá. Nó tước đi hành trình và ý nghĩa của sự sống. Nó biến con người thành những kẻ nô lệ cho một ảo mộng, mất đi quyền được lựa chọn, quyền được đau khổ, và quyền được trưởng thành.”

Dương Quân gật đầu lia lịa, vẻ mặt chàng giờ đây đã hoàn toàn bừng tỉnh. “Nó cướp đi cái quyền được ‘sống một đời bình thường’, với đầy đủ hỉ nộ ái ố, đầy đủ thử thách và thành quả. Nó khiến con người ‘mất người’ theo một cách tinh vi nhất.”

Mạc Vân, đôi mắt lấp lánh dưới gọng kính, nói với một giọng đầy mạnh mẽ. “Đây không phải là một cuộc chiến vũ lực, như Bách Lý huynh đã trăn trở. Đây là một cuộc chiến để đòi lại giá trị của mỗi con người, giá trị của sự lựa chọn và ý chí tự do. Chúng ta không thể đánh đổ cỗ máy ấy bằng sức mạnh, nhưng chúng ta có thể đánh thức những trái tim đang ngủ quên bằng chân lý!”

Bách Lý Hùng siết chặt nắm tay, ánh mắt kiên nghị. “Ta hiểu rồi. Chúng ta không cần phải ép buộc họ từ bỏ ảo ảnh, mà là mở ra cho họ một con đường khác, một con đường mà trên đó, họ có thể tự mình tìm thấy ‘hạnh phúc chân thật’ bằng chính sự lựa chọn và nỗ lực của mình. Chúng ta phải chỉ cho họ thấy rằng, cuộc sống bình thường, dù có thử thách, dù có nỗi buồn, vẫn là một hành trình vĩ đại hơn nhiều so với việc chìm đắm trong một gi��c mộng không có thật. Vũ trụ vẫn còn đó những bí ẩn chưa được khám phá, những ngọn núi chưa được chinh phục, những bài ca chưa được cất lên. Và chính việc chúng ta không ngừng tìm kiếm, không ngừng học hỏi, không ngừng cảm nhận, mới là điều làm nên giá trị của sự tồn tại.”

Tiểu An, người đã lắng nghe toàn bộ câu chuyện, không hoàn toàn hiểu hết những lời lẽ sâu sắc của người lớn, nhưng cậu bé cảm nhận được sự thật trong giọng nói của Tạ Trần, và cậu bé biết rằng, những điều cậu bé vừa nghe sẽ thay đổi cách cậu bé nhìn nhận thế giới mãi mãi. Cậu bé hiểu rằng, hạnh phúc không phải là một món quà được ban tặng, mà là một cuộc phiêu lưu mà mỗi người phải tự mình dấn thân. Ánh mắt cậu bé sáng lên một tia hiểu biết non nớt, nhưng đầy mạnh mẽ.

Tạ Trần chỉ khẽ mỉm cười, một nụ cười ẩn chứa sự thấu hiểu và một chút ưu tư. Anh không nói gì thêm, để những lời của mình lắng đọng trong tâm trí của những người đang lắng nghe. Câu chuyện về Minh Tâm, về hành trình tìm kiếm viên Ngọc Hạnh Phúc, đã trở thành một hạt giống triết lý được gieo vào lòng họ. Nó sẽ là kim chỉ nam cho hành động sắp tới, một chiến lược 'thức tỉnh' nhân loại không bằng vũ lực, mà bằng chân lý. Quyết tâm mới đã rực cháy trong ánh mắt của Lăng Nguyệt và các đồng minh, báo hiệu một giai đoạn hành động quyết liệt hơn, một cuộc chiến vì linh hồn của nhân gian. Họ nhìn nhau, một sự đồng lòng không cần lời nói đã được hình thành, và họ biết rằng, dù Thiên Đạo có sụp đổ, dù tiên môn có không còn, thì nhân tính vẫn phải được giữ gìn, và cuộc sống bình thường vẫn là một hành trình vĩ đại nhất.

Truyện nguyên tác của Long thiếu, được công bố độc quyền tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free