Nhân gian bất tu tiên - Chương 1084: Chân Lý Của Sự Tìm Kiếm: Tia Nắng Trong Màn Đêm Hư Vô
Thiên Đạo dần suy kiệt, tựa như một bức tranh mực tàu cổ xưa đang phai nhạt dưới ánh mặt trời gay gắt, để lộ ra những khoảng trống vô định, hoang hoải. Và trong cái thế giới mà ranh giới giữa tiên và phàm đã nhòa đi tự bao giờ ấy, có một chốn bình yên, tĩnh lặng đến lạ lùng, như một nét chấm phá cố giữ lại chút mực đậm của sự trường tồn giữa vô thường. Đó là quán sách của Tạ Trần, một góc nhỏ của Thị Trấn An Bình.
Sáng sớm hôm sau, ánh bình minh vàng óng như mật rót qua khung cửa sổ bằng gỗ mộc mạc, trải dài trên những kệ sách cũ kỹ, đậu lại trên trang giấy đang mở của Tạ Trần. Hắn ngồi đó, thân hình gầy gò khoác chiếc áo vải bố màu xám nhạt, mái tóc đen dài được buộc gọn gàng bằng dải lụa đơn giản, không một sợi thừa thãi. Đôi mắt sâu thẳm của hắn, như hai hồ thu không đáy, bình thản lướt qua từng hàng chữ, từng nét mực đã phai theo thời gian. Không khí trong quán ngập tràn mùi giấy cũ thoang thoảng hương trầm dịu nhẹ, hòa quyện với mùi trà thanh đạm vừa pha, tạo nên một sự tĩnh mịch an yên, tách biệt hoàn toàn khỏi những xáo động của nhân gian bên ngoài.
Bên cạnh Tạ Trần, trên chiếc bàn gỗ lim đã sờn bóng, Tiểu An đang chăm chú luyện chữ. Cậu bé gầy gò, đôi mắt toát lên vẻ thông minh, cần mẫn đặt từng nét bút, cố gắng tái hiện vẻ đẹp của những con chữ cổ. Tiếng bút sột soạt trên giấy, đều đặn như nhịp thở của quán sách, là âm thanh duy nhất phá vỡ sự im lặng tuyệt đối. Đối với Tiểu An, thế giới này đơn giản là những trang sách, những con chữ, và lời dạy của tiên sinh. Cậu chưa hiểu hết những triết lý cao siêu mà Tạ Trần thường nói, nhưng cậu cảm nhận được sự bình yên và chân thực trong từng lời nói, từng hành động của người thầy mình.
Cánh cửa gỗ khẽ kêu kẽo kẹt, phá vỡ sự tĩnh lặng. Ba bóng người hiện ra, in hình trên nền ánh nắng chói chang của buổi sớm. Đó là Lăng Nguyệt Tiên Tử trong bộ bạch y thanh thoát nhưng không giấu nổi vẻ mệt mỏi hằn sâu dưới đôi mắt phượng, bên cạnh là Dương Quân với đạo bào lam nhạt, khí chất nho nhã nhưng gương mặt lại nhuốm màu ưu tư. Sau cùng là Triết Gia Mạc Vân, dáng người gầy gò, đôi mắt tinh anh sau cặp kính đã mờ đi vài phần sắc bén, thay vào đó là sự khắc khổ của một người đang khao khát tìm kiếm chân lý. Họ không lập tức lên tiếng, chỉ đứng đó, như những kẻ lữ hành vừa trải qua một chặng đường dài đầy chông gai, tìm về một ốc đảo bình yên để giũ bỏ bụi trần và tìm kiếm sự dẫn lối.
Ánh nắng dịu dàng của buổi sớm chiếu vào quán sách, làm nổi bật những hạt bụi li ti lơ lửng trong không khí, cũng như những nét ưu phiền trên gương mặt ba vị khách quý. Họ là những người từng đứng trên đỉnh cao của quyền lực, của trí tuệ, nhưng giờ đây lại phải đối mặt với một cuộc khủng hoảng mà không quyền năng hay lý lẽ nào có thể hóa giải. Sự xói mòn đạo đức, niềm tin con người tan vỡ tựa thủy tinh vỡ vụn sau khi "Kính Vạn Hoa Vô Định" được công chiếu, đã đẩy nhân gian vào một vực thẳm của chủ nghĩa hư vô. Lời của Tạ Trần đêm qua, về việc "tạo ra môi trường để họ tự gieo trồng ý nghĩa", vẫn vang vọng trong tâm trí họ, nhưng lại quá đỗi trừu tượng, quá đỗi mơ hồ. Họ cần một "kim chỉ nam" rõ ràng hơn, một "tuyên ngôn" cụ thể hơn để đối phó với cơn hồng thủy vô hình đang nhấn chìm thế giới.
Lăng Nguyệt Tiên Tử, người luôn giữ vẻ lạnh lùng kiêu hãnh, giờ đây lại mang một nét hoang mang hiếm thấy. Nàng khẽ thở dài, bước nhẹ nhàng tới gần bàn trà, giọng nói trong trẻo thường ngày nay lại khẽ khàng, như một tiếng gió thoảng: “Tạ tiên sinh, chúng tôi vẫn chưa thể thấu triệt... cái gọi là ‘gieo trồng ý nghĩa’ mà người đã nói.” Nàng dừng lại, ánh mắt mệt mỏi nhìn vào cuốn sách trên tay Tạ Trần, như đang tìm kiếm câu trả lời ẩn sâu trong những con chữ cổ xưa. Trong sâu thẳm tâm hồn nàng, là sự giằng xé giữa trách nhiệm với Nhân Đạo và sự bất lực trước một loại bệnh dịch vô hình đang ăn mòn nhân tâm. Nàng đã từng nghĩ, chỉ cần khôi phục lại trật tự, chỉ cần dùng uy quyền của tiên môn để cấm đoán những tư tưởng sai lệch, là có thể cứu vãn nhân gian. Nhưng giờ đây, nàng hiểu rằng, những gì đang mất đi không phải là trật tự, mà là chính nền tảng niềm tin của con người.
Dương Quân tiến lên một bước, vẻ mặt nghiêm túc, đôi mắt sáng nay lại ánh lên sự bế tắc rõ rệt. Hắn luôn là người tin vào hành động, vào lý lẽ, nhưng cuộc khủng hoảng này lại vượt ngoài mọi lý lẽ thông thường. “Nhân Đạo đang lung lay, tựa cây khô trụi lá giữa mùa đông khắc nghiệt,” hắn nói, giọng trầm đục, “nhưng chúng tôi không biết bắt đầu từ đâu để củng cố lại nền móng đã mất. Những hành động nhỏ bé... chân thực... liệu có đủ sức mạnh để chống lại làn sóng vô nghĩa đang nhấn chìm vạn vật?” Hắn nhìn Tạ Trần với một ánh mắt đầy hy vọng, nhưng cũng đầy nghi hoặc. Hắn vẫn khao khát một giải pháp vĩ đại, một phép màu nào đó, dù Tạ Trần đã khéo léo phủ nhận sự tồn tại của nó.
Mạc Vân chỉ đứng đó, đôi mắt chìm sâu vào suy tư. Ông đã dành cả đời để nghiên cứu triết học, để tìm kiếm những câu trả lời về ý nghĩa cuộc sống, về bản chất của vũ trụ. Nhưng khi Thiên Đạo suy yếu, khi những giáo điều cũ sụp đổ, ông nhận ra rằng tất cả những lý thuyết cao siêu ông từng tin tưởng giờ đây lại trở nên vô nghĩa. Ông cảm thấy mình đứng trước một bức tường thành kiên cố, không thể xuyên thủng, không thể tìm thấy một lối thoát nào. Ông không nói nhiều, nhưng sự trầm mặc của ông lại là minh chứng rõ ràng nhất cho sự bế tắc của giới trí thức trước cuộc khủng hoảng này. Họ đã nghe lời Tạ Trần, đã suy ngẫm, nhưng dường như vẫn còn thiếu một mảnh ghép, một tia sáng để soi rọi con đường mờ mịt. Họ vẫn đang tìm kiếm một "tuyên ngôn" hùng tráng, một "lời hiệu triệu" vang dội, như những gì họ đã từng biết trong quá khứ, mà quên mất rằng kỷ nguyên Nhân Gian này, mọi thứ đều phải bắt đầu từ những điều nhỏ bé, từ sự chuyển biến trong nhận thức.
Tạ Trần ngẩng đầu lên, ánh mắt tĩnh lặng quét qua ba người, không nói gì mà chỉ mỉm cười nhẹ. Một nụ cười thản nhiên, không có vẻ chế giễu hay phán xét, chỉ là một sự thấu hiểu sâu sắc, như thể hắn đã nhìn thấy tận cùng những lo lắng, những hoài nghi đang giày vò họ. Hắn không vội vàng trả lời, chỉ để sự im lặng tiếp tục lan tỏa, cho phép họ tự mình đối diện với những câu hỏi của chính mình trong không gian yên bình này. Tiểu An, sau khi đặt bút xuống, tò mò ngẩng đầu nhìn ba vị khách quý, rồi lại nhìn về tiên sinh của mình, đôi mắt cậu bé lấp lánh sự học hỏi. Cậu bé cảm nhận được sự căng thẳng trong không khí, nhưng cũng tin tưởng vào sự an yên mà Tạ Trần mang lại. Quán sách của Tạ Trần, trong khoảnh khắc đó, trở thành một điểm neo giữa cơn bão của nhân gian, nơi những tâm hồn lạc lối tìm về để lắng nghe tiếng vọng của chân lý.
***
Sau một hồi im lặng, khi ánh nắng đã lên cao hơn một chút, xuyên qua tán lá xanh tươi của cây bồ đề cổ thụ trước quán, tạo thành những vệt sáng lấp lánh trên nền gạch, Tạ Trần khẽ khàng đặt tay lên cuốn sách đang đọc. Cuốn sách đó, với bìa giấy đã ngả màu và những trang giấy ố vàng, tựa như một chứng nhân im lặng của thời gian và trí tuệ. Hắn không nhìn thẳng vào Lăng Nguyệt, Dương Quân hay Mạc Vân, ánh mắt vẫn nhìn vào trang giấy, nhưng lời nói lại nhẹ nhàng vang lên, trầm tĩnh và sâu sắc, như dòng nước suối len lỏi qua khe đá, từ từ thấm vào tận cùng tâm hồn người nghe. Giọng nói của hắn không hề có chút khoa trương, nhưng lại chứa đựng một sức nặng phi thường, khiến mọi âm thanh khác trong quán sách dường như ngưng đọng.
“Con người luôn tìm kiếm ý nghĩa,” Tạ Trần bắt đầu, từng chữ như gõ vào sâu thẳm tâm hồn. “Và chính sự tìm kiếm đó đã là ý nghĩa rồi.”
Lời nói giản dị nhưng lại như một tia sét đánh thẳng vào tâm trí của ba người. Lăng Nguyệt Tiên Tử khẽ giật mình, đôi mắt phượng mở to. Dương Quân nín thở. Mạc Vân thì bất giác siết chặt bàn tay. Họ đã từng tìm kiếm những lời giải thích phức tạp, những lý thuyết cao siêu để đối phó với sự vô nghĩa, nhưng Tạ Trần lại chỉ ra một chân lý đơn giản đến ngỡ ngàng, một chân lý nằm ngay trong bản chất của mỗi con người.
Tạ Trần không đợi họ kịp tiêu hóa lời nói đầu tiên, hắn tiếp tục, giọng điệu vẫn điềm nhiên, như đang tự sự với chính mình, với cuốn sách, hay với cả vũ trụ: “Chúng ta thường lầm tưởng rằng ‘ý nghĩa’ là một vật thể hữu hình, một mục tiêu cuối cùng, một đích đến vĩ đại mà chúng ta phải đạt được. Chúng ta khao khát một ‘tuyên ngôn’ vang dội, một giáo điều mới để lấp đầy khoảng trống của sự hư vô. Nhưng đó lại là một chấp niệm sai lầm, một cái bẫy của tâm trí.”
Hắn khẽ nhấc tay khỏi trang sách, nhưng ánh mắt vẫn không rời khỏi đó, như thể muốn mọi người hiểu rằng chân lý không nằm ở những điều xa vời, mà nằm ngay trong những trang sách cổ, trong những điều bình dị nhất của cuộc sống. “Ý nghĩa không phải là một viên ngọc quý được cất giấu ở một nơi nào đó xa xôi, đợi chúng ta tìm thấy. Cũng không phải là một quyền năng siêu phàm mà Thiên Đạo hay tiên môn có thể ban phát. Ý nghĩa là hành trình. Nó là hơi thở mỗi ngày, là bước chân mỗi sáng thức dậy, là ánh mắt ta trao cho người khác, là cảm xúc ta rung động trước vẻ đẹp của nhân gian, là những nỗ lực không ngừng nghỉ để hiểu mình, hiểu đời.”
Tạ Trần khẽ ngẩng đầu, ánh mắt cuối cùng cũng rời khỏi trang sách, lướt qua ba gương mặt đang dần bừng tỉnh. “Không cần phải tìm một ‘ý nghĩa’ vĩ đại từ bên ngoài, bởi vì hành trình tự thân để khám phá, để xây dựng, để trải nghiệm những giá trị nhân sinh đó, đã là giá trị cốt lõi nhất. Ý nghĩa không phải là đích đến, mà là con đường. Khi chúng ta ngừng tìm kiếm một ‘ý nghĩa’ cố định, một ‘ý nghĩa’ được định sẵn, mà chấp nhận rằng chính bản thân sự tìm kiếm, sự trải nghiệm, sự sống động của mỗi khoảnh khắc là ý nghĩa, thì chủ nghĩa hư vô sẽ không còn chỗ đứng.”
Lời nói của Tạ Trần như một làn gió mát lành thổi tan đi lớp bụi mờ che phủ tâm trí họ. Mạc Vân, vị triết gia uyên bác, là người đầu tiên thấu hiểu sâu sắc. Ông lẩm bẩm, giọng nói run run vì sự xúc động và bừng tỉnh: “Sự tìm kiếm... chính là ý nghĩa... Một chân lý đơn giản nhưng lại quá đỗi sâu sắc!” Đôi mắt ông rực sáng, không còn sự khắc khổ hay bất lực, mà thay vào đó là ánh lửa của một người vừa tìm thấy một viên ngọc quý sau bao năm tháng đào bới trong hoang mạc. Ông đã dành cả đời để phân tích những khái niệm phức tạp, nhưng lại bỏ qua sự thật giản đơn nhất. Chân lý không phải là những gì được định nghĩa, mà là những gì được sống, được trải nghiệm.
Lăng Nguyệt Tiên Tử, đôi mắt phượng ban đầu còn bối rối, giờ đây dần dần bừng sáng. Nàng cảm thấy một gánh nặng vô hình đang được gỡ bỏ khỏi tâm hồn mình. Nàng đã từng nghĩ rằng nhiệm vụ của mình là phải tái thiết một Thiên Đạo đã sụp đổ, phải tìm lại một ý nghĩa đã mất cho nhân gian. Nhưng Tạ Trần đã chỉ cho nàng thấy rằng, ý nghĩa không bao giờ thực sự mất đi, nó chỉ bị lãng quên trong hành trình tìm kiếm những điều vĩ đại. Bàn tay nàng khẽ đưa lên, vô thức chạm vào chiếc Nguyệt Quang Trâm cài tóc. Chiếc trâm, vật kỷ niệm của một tình yêu đã phai tàn, giờ đây không còn gợi lên nỗi đau hay tiếc nuối, mà là một sự thấu hiểu mới mẻ về giá trị của những điều giản dị, về sự kết nối giữa cảm x��c cá nhân và những chân lý lớn lao của cuộc đời. Nàng đã từng dùng trí tuệ và quyền uy để điều khiển, nhưng giờ đây, nàng hiểu rằng cần phải dùng trái tim để khơi gợi.
Dương Quân cúi đầu, trầm ngâm suy nghĩ. Hắn luôn là người nhiệt huyết, muốn dùng hành động để thay đổi thế giới. Nhưng hành động của hắn lại thường hướng đến những mục tiêu lớn lao, những sự kiện mang tính biểu tượng, mà quên đi những giá trị nhỏ bé, thầm lặng. Lời của Tạ Trần không chỉ cho hắn một câu trả lời, mà còn cho hắn một phương hướng mới, một cách tiếp cận hoàn toàn khác. Hắn nhận ra rằng, việc củng cố Nhân Đạo không phải là xây một ngôi đền nguy nga, mà là gieo trồng hàng triệu hạt giống, chăm sóc từng cái cây nhỏ, để mỗi người tự mình tìm thấy con đường của riêng mình. Sự thay đổi trong ánh mắt hắn không chỉ là sự thấu hiểu, mà còn là một quyết tâm mới mẻ, một sự định hình lại toàn bộ lý tưởng của hắn.
Tạ Trần mỉm cười nhẹ, khẽ khép cuốn sách lại. Tiếng giấy sột soạt nhỏ nhẹ trong không gian tĩnh lặng. Ánh mắt hắn nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi cuộc sống Thị Trấn An Bình đang diễn ra, bình dị và chân thực. Tiếng rao hàng của người bán bánh, tiếng trẻ con cười đùa, tiếng lao xao của gió thổi qua những tán cây. Tất cả đều là một phần của hành trình tìm kiếm ý nghĩa, của sự sống động không ngừng nghỉ. Hắn đã gieo những hạt mầm triết lý. Giờ đây, chúng đã nảy mầm trong tâm trí của những người lãnh đạo Nhân Đạo. Sự lựa chọn là của họ. Liệu họ có thể chuyển hóa những lời lẽ sâu sắc này thành một "tuyên ngôn" sống động, một con đường mới cho nhân gian đang chìm trong sự hư vô? Hay họ sẽ lại lạc lối trong những lý tưởng vĩ đại, những mục tiêu xa vời? Tiểu An vẫn đứng yên, chăm chú lắng nghe, dù chưa thể hiểu hết mọi tầng nghĩa, nhưng cậu bé cảm nhận được sự thay đổi trong không khí, một điều gì đó trọng đại vừa được khai mở, một điều sẽ định hình tương lai mà cậu sẽ bước vào.
***
Khi Tạ Trần khép lại cuốn sách, tựa như khép lại một chương dài của sự chiêm nghiệm, Lăng Nguyệt Tiên Tử, Dương Quân, và Mạc Vân vẫn đứng đó, chìm trong sự tĩnh lặng của quán sách. Nhưng giờ đây, sự tĩnh lặng đó không còn là sự bế tắc, mà là một không gian của sự bừng tỉnh và tái định hình. Ánh nắng đã ngả vàng hơn, dịu nhẹ chiếu qua cửa sổ, vẽ nên những vệt sáng ấm áp trên sàn gỗ cũ kỹ. Mùi giấy cũ, mùi trầm, mùi trà vẫn quấn quýt, nhưng giờ đây lại mang một ý nghĩa khác, như một lời nhắc nhở về sự trường tồn của những giá trị bình dị.
Lăng Nguyệt Tiên Tử là người đầu tiên cất bước. Nàng quay lại, đối mặt với Dương Quân và Mạc Vân. Gương mặt nàng không còn vẻ u ám hay hoang mang của những ngày qua, mà thay vào đó là sự bừng sáng của một ý niệm mới, một hướng đi rõ ràng hơn. Đôi mắt phượng sắc bén của nàng giờ đây ánh lên tia lửa của quyết tâm. Nàng nhìn Dương Quân, trao đổi ánh mắt với hắn, không cần nói nhiều lời, chỉ cần một cái gật đầu nhẹ để khẳng định sự đồng thuận, một sự hiểu biết sâu sắc vừa được hình thành giữa họ.
“Chúng ta đã có câu trả lời, Dương Quân,” Lăng Nguyệt nói, giọng nàng không còn khẽ khàng mà trở nên dứt khoát, vang vọng nhưng không hề lớn tiếng, như một dòng suối đã tìm thấy dòng chảy của mình. “Nhiệm vụ của chúng ta không phải là tìm lại một ‘ý nghĩa’ đã mất, thứ mà vốn dĩ không bao giờ thực sự mất đi, mà là khơi gợi lại hành trình ‘tìm kiếm’ trong mỗi con người. Đó là bản năng bẩm sinh của vạn vật, là sự sống động của nhân tính mà chúng ta đã vô tình lãng quên.” Nàng đưa tay khẽ vuốt lên chiếc Nguyệt Quang Trâm, như thể đang chạm vào chính bản ngã của mình, vào những giá trị nhân sinh cốt lõi mà Tạ Trần đã khơi gợi. Sự kết nối giữa triết lý vĩ đại và cảm xúc cá nhân của nàng chưa bao giờ rõ ràng đến thế.
Dương Quân gật đầu mạnh mẽ, vẻ mặt hắn tràn đầy nhiệt huyết nhưng giờ đây đã được tôi luyện bằng sự chiêm nghiệm sâu sắc. “Đúng vậy, Lăng Nguyệt Tiên Tử,” hắn đáp, giọng nói rõ ràng, đầy tự tin. “Và Nhân Đạo sẽ là con đường, là môi trường cho hành trình đó. Chúng ta sẽ không cố gắng ép buộc một ‘ý nghĩa’ nào đó lên họ, mà sẽ tạo ra một không gian, một xã hội nơi mỗi cá nhân có thể tự do khám phá, tự do trải nghiệm, tự do gieo trồng những hạt mầm ý nghĩa của riêng mình. Chúng ta sẽ bắt đầu từ những điều nhỏ nhất, chân thực nhất, từ những hành động tử tế, từ những câu chuyện về lòng trắc ẩn, về sự kiên cường của phàm nhân. Như Tạ tiên sinh đã nói, một nụ cười, một lời hỏi han, một bàn tay giúp đỡ… những điều tưởng chừng vô cùng nhỏ bé ấy, lại chính là những hạt mầm của sự kết nối, của nhân quả mà chúng ta cần vun đắp.”
Mạc Vân, vị triết gia luôn tìm kiếm sự uyên thâm trong lý lẽ, giờ đây lại bị thuyết phục bởi sự đơn giản mà sâu sắc. Ánh mắt ông rực sáng, nét khắc khổ trên gương mặt đã được thay thế bằng một vẻ minh triết. “Chính sự tìm kiếm đã là ý nghĩa… Đây không chỉ là một chân lý, mà còn là một ‘tuyên ngôn’ có thể lay động tận cùng tâm hồn con người! Một lời hiệu triệu không cần hùng tráng, không cần uy quyền, mà chỉ cần chạm vào bản chất của nhân tính. Nó sẽ là nền tảng mới cho Nhân Đạo, một nền tảng được xây dựng trên sự tự do cá nhân và giá trị của mỗi hành trình sống.” Ông cảm thấy như mình vừa tìm thấy mảnh ghép cuối cùng cho toàn bộ hệ thống triết học của mình, một mảnh ghép mà ông đã tìm kiếm suốt bao nhiêu năm, nhưng lại nằm ở một nơi ông không ngờ tới nhất: trong lời nói của một thư sinh bình dị.
Ba người họ, những người từng mang trong mình gánh nặng của cả một thế giới đang sụp đổ, giờ đây đã tìm thấy một tia hy vọng mới, một hướng đi rõ ràng. Họ không còn tìm kiếm một phép màu vĩ đại từ bên ngoài, mà đã nhận ra sức mạnh nằm ngay trong chính bản thân con người, trong hành trình sống động của mỗi cá thể. Họ trao nhau thêm một ánh mắt, không cần thêm lời nói, và cùng bước ra khỏi quán sách, hòa vào dòng người tấp nập của Thị Trấn An Bình.
Ánh nắng vàng rực rỡ của buổi sáng chiếu rọi lên con đường lát đá, làm nổi bật những bước chân của họ. Tiếng rao hàng của những người bán rong, tiếng cười đùa của trẻ thơ, mùi hương của bánh mới nướng và tiếng xì xào trò chuyện của những người dân thị trấn – tất cả đều là những âm thanh của cuộc sống bình thường, những điều mà họ đã từng coi là nhỏ bé, vô nghĩa, nhưng giờ đây lại trở thành những viên gạch đầu tiên để xây dựng lại niềm tin. Lăng Nguyệt, Dương Quân, Mạc Vân bước đi, mỗi người mang trong mình một quyết tâm mới, một sự hiểu biết sâu sắc hơn về ý nghĩa của sự tồn tại. Họ biết rằng con đường phía trước còn dài, còn đầy rắc rối, nhưng họ không còn cô đơn trong sự bế tắc. Họ đã có một "tuyên ngôn", không phải là một lời hiệu triệu vang dội, mà là một hạt mầm triết lý được gieo vào tâm hồn mỗi người.
Tạ Trần vẫn ngồi trong quán sách, đôi mắt sâu thẳm dõi theo bóng lưng họ cho đến khi họ khuất dạng giữa đám đông. Khóe môi hắn khẽ cong lên một nụ cười thản nhiên, một nụ cười của sự an yên và thấu hiểu. Hắn quay lại với cuốn sách của mình, lật dở sang một trang mới. Cuộc trò chuyện vừa rồi, đối với hắn, chỉ là một khoảnh khắc bình dị trong cuộc sống thường ngày của anh, một khoảnh khắc để gieo mầm cho một kỷ nguyên mới. Dù Thiên Đạo có suy tàn, dù tiên môn không còn, nhưng nhân gian vẫn sẽ tiếp diễn, và con người sẽ tìm thấy ý nghĩa trong chính hành trình không ngừng nghỉ của sự học hỏi và thích nghi. Cuộc sống bình thường là một hành trình dài, không ngừng nghỉ của sự học hỏi và thích nghi. Mặc dù Thiên Đạo sụp đổ, vũ trụ vẫn còn đó những bí ẩn chưa được khám phá, và chính sự tìm kiếm những bí ẩn ấy, sự sống trọn vẹn từng khoảnh khắc ấy, sẽ là ý nghĩa vĩnh cửu của Nhân Gian.
Nội dung truyện thuộc bản quyền sáng tác của Long thiếu, phát hành riêng tại truyen.free.