Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 1085: Cỗ Máy Hạnh Phúc: Lời Thách Thức Từ Vô Cực

Ánh nắng vàng rực rỡ của buổi sáng chiếu rọi lên con đường lát đá, làm nổi bật những bước chân của họ. Tiếng rao hàng của những người bán rong, tiếng cười đùa của trẻ thơ, mùi hương của bánh mới nướng và tiếng xì xào trò chuyện của những người dân thị trấn – tất cả đều là những âm thanh của cuộc sống bình thường, những điều mà họ đã từng coi là nhỏ bé, vô nghĩa, nhưng giờ đây lại trở thành những viên gạch đầu tiên để xây d���ng lại niềm tin. Lăng Nguyệt, Dương Quân, Mạc Vân bước đi, mỗi người mang trong mình một quyết tâm mới, một sự hiểu biết sâu sắc hơn về ý nghĩa của sự tồn tại. Họ biết rằng con đường phía trước còn dài, còn đầy rắc rối, nhưng họ không còn cô đơn trong sự bế tắc. Họ đã có một "tuyên ngôn", không phải là một lời hiệu triệu vang dội, mà là một hạt mầm triết lý được gieo vào tâm hồn mỗi người.

Tạ Trần vẫn ngồi trong quán sách, đôi mắt sâu thẳm dõi theo bóng lưng họ cho đến khi họ khuất dạng giữa đám đông. Khóe môi hắn khẽ cong lên một nụ cười thản nhiên, một nụ cười của sự an yên và thấu hiểu. Hắn quay lại với cuốn sách của mình, lật dở sang một trang mới. Cuộc trò chuyện vừa rồi, đối với hắn, chỉ là một khoảnh khắc bình dị trong cuộc sống thường ngày của anh, một khoảnh khắc để gieo mầm cho một kỷ nguyên mới. Dù Thiên Đạo có suy tàn, dù tiên môn không còn, nhưng nhân gian vẫn sẽ tiếp diễn, và con người sẽ tìm thấy ý nghĩa trong chính hành trình không ngừng nghỉ của sự học hỏi và thích nghi. Cuộc sống bình thường là một hành trình dài, không ngừng nghỉ của sự học hỏi và thích nghi. Mặc dù Thiên Đạo sụp đổ, vũ trụ vẫn còn đó những bí ẩn chưa được khám phá, và chính sự tìm kiếm những bí ẩn ấy, sự sống trọn vẹn từng khoảnh khắc ấy, sẽ là ý nghĩa vĩnh cửu của Nhân Gian.

***

Tuy nhiên, ý nghĩa vĩnh cửu đó lại bị thách thức bởi một cơn lốc mới, một cơn lốc không đến từ sức mạnh của tiên môn tàn dư, cũng chẳng phải từ sự suy tàn của Thiên Đạo, mà đến từ chính trí tuệ và khao khát thoát ly khổ đau của con người. Vài ngày sau, một sự kiện long trọng đã diễn ra tại Thành Vô Song, nơi được mệnh danh là trung tâm văn hóa mới của kỷ nguyên Nhân Gian. Quảng trường trung tâm Thành Vô Song hôm nay được trang hoàng lộng lẫy khác thường, những lá cờ nhiều màu sắc phấp phới trong gió, mang theo biểu tượng của các học viện khoa học, các hội triết lý, và cả những tông môn nhỏ còn sót lại đang cố gắng thích nghi với thời cuộc mới. Hàng ngàn người dân chen chúc, reo hò không ngớt, âm thanh náo nhiệt lan tỏa khắp các con phố, xuyên qua những công trình kiến trúc đồ sộ, tường thành cao vút được khắc trận pháp bảo vệ, rồi hòa vào tiếng xe ngựa hối hả, tiếng nhạc từ các tửu lầu và mùi hương liệu, đồ ăn từ các tiệm ven đường. Tất cả đều đổ dồn ánh mắt về một đài cao được dựng công phu ngay giữa quảng trường.

Trên đài cao đó, một cỗ máy khổng lồ sừng sững, làm từ kim loại lấp lánh và pha lê trong suốt, tỏa ra ánh sáng dịu nhẹ đầy mê hoặc. Nó không mang vẻ thần bí của pháp khí, cũng không có vẻ thô kệch của công cụ phàm trần, mà là sự kết hợp hài hòa giữa kỹ thuật tinh vi và vẻ đẹp nghệ thuật, như một kiệt tác của một thời đại mới. Từng đường nét chạm khắc trên thân máy đều phản ánh sự khéo léo và trí tuệ vượt bậc của những người đã tạo ra nó. Ánh sáng từ cỗ máy lan tỏa, phủ lên những gương mặt háo hức bên dưới, tạo nên một cảnh tượng vừa rực rỡ vừa huyền ảo.

Một học giả trẻ tuổi, ăn nói hùng hồn, đứng cạnh cỗ máy. Hắn không có vẻ ngoài của một tu sĩ với khí chất siêu phàm, mà là một thanh niên với đôi mắt tinh anh, tràn đầy sự tự tin và niềm kiêu hãnh của một người tiên phong trong lĩnh vực khoa học. Giọng nói của hắn vang vọng, được khuếch đại bằng một loại pháp thuật âm thanh mới, đủ để hàng ngàn người phía dưới đều có thể nghe rõ từng lời: “Hỡi những người con của Nhân Gian! Hỡi những tâm hồn đã từng chịu đựng khổ đau và phiền muộn! Hôm nay, chúng ta đứng đây để chứng kiến một kỷ nguyên mới, một kỷ nguyên mà con người sẽ thực sự được giải phóng!”

Hắn giơ cao tay, hướng về phía cỗ máy, ánh mắt rực sáng. “Chúng ta đã chứng kiến Thiên Đạo suy tàn, linh khí mỏng manh, và sự ‘mất người’ dần trở thành nỗi ám ảnh. Con người tìm kiếm ý nghĩa, tìm kiếm hạnh phúc, nhưng lại lạc lối trong vô vàn khổ ải. Nhưng không còn nữa! Hôm nay, ‘Máy Thức Tỉnh Ý Chí’ đã ra đời!”

Tiếng reo hò bùng nổ, càng lúc càng lớn, át cả tiếng gió thổi qua những lá cờ.

“Không còn lo âu, không còn phiền muộn! Không còn những day dứt của quá khứ, không còn nỗi sợ hãi về tương lai! Chỉ còn lại niềm hạnh phúc thuần túy, vĩnh cửu!” Học giả đó tiếp tục, giọng điệu đầy mê hoặc. “Đây là món quà vĩ đại nhất mà khoa học và trí tuệ nhân loại có thể mang lại cho kỷ nguyên mới! Một kỷ nguyên mà mỗi cá nhân đều có thể sống trong sự viên mãn, không cần phải chịu đựng bất kỳ gánh nặng nào của cuộc đời!”

Giữa đám đông đang cuồng nhiệt, Lăng Nguyệt Tiên Tử đứng đó, dung nhan tuyệt mỹ nhưng lạnh lùng như băng. Nàng vẫn mặc bạch y đơn giản, mái tóc đen nhánh búi cao, toát lên vẻ thanh thoát nhưng cũng đầy uy nghiêm. Ánh mắt phượng sắc bén của nàng quét qua từng gương mặt say mê của quần chúng, không bỏ sót một biểu cảm nào, từ sự tò mò, háo hức cho đến niềm hy vọng mù quáng. Nàng cảm nhận được một luồng khí tức kỳ lạ đang lan tỏa từ cỗ máy, không phải linh khí, cũng không phải ma khí, mà là một thứ năng lượng vô hình đang tác động sâu sắc đến tâm trí con người.

Bên cạnh nàng, Dương Quân cau mày, vẻ mặt thư sinh tuấn tú của hắn giờ đây hiện rõ sự lo lắng. Hắn thì thầm với Lăng Nguyệt, giọng nói trầm h���n đi giữa tiếng ồn ào: “Họ đang bán một ảo ảnh, Lăng Nguyệt Tiên Tử. Một ảo ảnh quá đỗi quyến rũ, đặc biệt trong thời đại mà Thiên Đạo suy yếu và niềm tin lung lay. Con người đang khao khát một lối thoát, và cỗ máy này hứa hẹn ban tặng điều đó mà không đòi hỏi bất kỳ nỗ lực nào.” Hắn cảm thấy một sự bất an sâu sắc, một cảm giác rằng con đường mà Tạ Trần đã gợi mở, con đường của sự tìm kiếm và nỗ lực, đang bị thách thức một cách trực diện nhất.

Triết Gia Mạc Vân, với vẻ ngoài trầm tư và đôi mắt tinh anh, thì lại nhìn chằm chằm vào cỗ máy, dường như đang cố gắng thấu hiểu từng chi tiết ẩn sâu bên trong nó. Ông vuốt chòm râu bạc, giọng nói nhỏ nhẹ nhưng đầy sức nặng của sự chiêm nghiệm: “Nó không chỉ là một cỗ máy, Dương Quân. Mà là một triết lý. Một triết lý đối lập hoàn toàn với con đường chúng ta đang cố gắng xây dựng, con đường của ‘sự tìm kiếm ý nghĩa’. Nó hứa hẹn một sự kết thúc của sự tìm kiếm, một điểm đến mà không cần hành trình. Đây chính là một cuộc chiến về bản chất của sự tồn tại.” Ông thở dài, sự lo lắng hiện rõ trong đôi mắt vốn luôn tĩnh tại. Ông nhận ra rằng đây là một loại thách thức mới, quỷ quyệt hơn bất kỳ thứ sức mạnh vật chất nào. Nó đánh thẳng vào tận cùng khao khát sâu thẳm nhất của con người: được hạnh phúc mà không cần phải trả giá.

Đúng lúc đó, học giả trẻ ra hiệu. Cỗ máy khổng lồ bắt đầu rung động nhẹ, ánh sáng từ nó bỗng trở nên rực rỡ hơn, một âm thanh du dương như tiếng chuông ngân vang vọng khắp quảng trường. Vài người tình nguyện, với vẻ mặt đầy hoài nghi và một chút sợ hãi, bước vào bên trong cỗ máy. Cánh cửa pha lê khép lại. Một lát sau, cánh cửa mở ra. Những người tình nguyện bước ra, và cảnh tượng ấy khiến cả quảng trường vỡ òa trong tiếng reo hò. Vẻ mặt họ không còn chút hoài nghi hay sợ hãi nào, thay vào đó là một sự ngây dại, rạng rỡ, đôi mắt mơ màng như đang chìm đắm trong một giấc mộng đẹp nhất. Họ tuyên bố, với giọng điệu trầm bổng, như được thoát thai từ cõi tiên: “Chúng tôi đã tìm thấy hạnh phúc vĩnh cửu! Không còn đau kh���! Không còn lo toan! Chỉ còn lại sự viên mãn tuyệt đối!”

Tiếng reo hò bùng nổ khắp quảng trường, to hơn bao giờ hết, như một cơn sóng thần nhấn chìm mọi sự nghi ngờ. Một vài tiếng nghi ngờ nhỏ bé, loáng thoáng vang lên từ những góc khuất, nhưng chúng nhanh chóng bị nhấn chìm trong làn sóng cuồng nhiệt của đám đông. Lăng Nguyệt, Dương Quân và Mạc Vân trao đổi ánh mắt. Họ biết, một cuộc chiến thực sự đã bắt đầu, không phải bằng gươm đao mà bằng triết lý và niềm tin của con người.

***

Buổi chiều cùng ngày, trong một gian phòng yên tĩnh tại Khách Điếm Lạc Thần, ba người Lăng Nguyệt, Dương Quân và Triết Gia Mạc Vân đang ngồi đối diện nhau. Không khí căng thẳng bao trùm căn phòng, trái ngược hẳn với vẻ sang trọng, lịch sự và yên tĩnh xung quanh. Căn phòng được bài trí tinh tế, với những bức tranh thủy mặc treo trên tường, một lư hương trầm hương tỏa mùi thơm dịu nhẹ, và ánh nắng chiều mát mẻ hắt qua khung cửa sổ chạm trổ. Tiếng nhạc du dương từ một khúc đàn cổ từ gian sảnh dưới vọng lên, nhưng không thể xoa dịu đi sự lo âu trong lòng ba người họ. Trên bàn trà gỗ mun sáng bóng là một bản vẽ phác thảo mơ hồ của ‘Máy Thức Tỉnh Ý Chí’, được sao chép vội vàng từ những gì họ quan sát được, cùng với những ghi chép lộn xộn về tuyên bố hùng hồn của học giả ban trưa.

“Lời của Tạ Trần là ‘chính sự tìm kiếm đã là ý nghĩa’,” Lăng Nguyệt Tiên Tử nói, giọng nàng trầm thấp, vang vọng trong không gian tĩnh lặng của căn phòng. Nàng đưa tay khẽ chạm vào Nguyệt Quang Trâm cài trên tóc, ánh mắt phượng sắc bén nhưng giờ đây ẩn chứa một nỗi ưu tư sâu sắc. “Nhưng cỗ máy này lại hứa hẹn xóa bỏ cả sự tìm kiếm đó, mang đến một ‘ý nghĩa’ được định sẵn, một thứ hạnh phúc được ban tặng mà không cần bất kỳ nỗ lực nào. Đây không chỉ là một cuộc cạnh tranh về công nghệ, mà là một cuộc chiến về bản chất của sự tồn tại, một đòn tấn công trực diện vào Nhân Đạo, vào ý nghĩa của một cuộc đời trọn vẹn.”

Nàng nhớ lại những lời Tạ Trần đã nói, về giá trị của hành trình, về sự trưởng thành qua khổ ải và sự khám phá ý nghĩa của bản thân. Cỗ máy này, bằng cách loại bỏ mọi đau khổ, cũng đồng thời loại bỏ cả cơ hội để con người thực sự thấu hiểu chính mình, để rèn luyện ý chí và xây dựng nên những giá trị bền vững. Nó là một con dao hai lưỡi, cắt đứt cả sợi dây kết nối giữa con người với hành trình sống của mình.

Dương Quân gõ ngón tay nhè nhẹ lên mặt bàn, vẻ mặt hắn đầy vẻ suy tư. “Chúng ta không thể cấm đoán một phát minh hứa hẹn hạnh phúc. Điều đó sẽ đi ngược lại tinh thần ‘Nhân Đạo’ mà chúng ta đang cố gắng xây dựng, một Nhân Đạo đề cao sự tự do lựa chọn và sự phát triển của mỗi cá nhân. Nếu chúng ta cấm đoán, chúng ta sẽ trở thành kẻ độc tài, kẻ đi ngược lại mong muốn của chính quần chúng. Nhưng nếu để nó lan tràn, con người sẽ đánh mất mình, đánh mất cả khả năng ‘tìm kiếm’, và cuối cùng là đánh mất ý nghĩa thực sự của cuộc sống. Họ sẽ trở thành những con rối rỗng tuếch, sống trong một ảo ảnh hạnh phúc.”

Hắn hình dung ra một thế giới mà tất cả mọi người đều sống trong trạng thái ngây dại, rạng rỡ như những người bước ra từ cỗ máy, không còn tham vọng, không còn đau khổ, cũng không còn tình yêu, hận thù, hay bất kỳ cảm xúc chân thật nào. Đó sẽ không phải là một thế giới đáng sống, mà là một nhà tù tinh thần được trang hoàng bằng sự giả tạo. Con người sẽ không còn là con người nữa.

Mạc Vân, sau một lúc trầm tư, cuối cùng cũng cất tiếng. Giọng ông bình thản hơn, nhưng ẩn chứa sự sắc bén của một học giả đã nhìn thấu bản chất của vấn đề. “Họ đang đưa ra một con đường tắt đến sự viên mãn, nhưng con đường tắt đó có thể dẫn đến một vực thẳm của sự trống rỗng. Cái ‘hạnh phúc vĩnh cửu’ mà cỗ máy hứa hẹn không phải là sự viên mãn đến từ sự thấu hiểu, sự trưởng thành, mà là một trạng thái tê liệt cảm xúc, một sự tẩy não tinh thần. Nó là sự phủ nhận hoàn toàn giá trị của trải nghiệm, của hành trình. Chúng ta cần một ‘tuyên ngôn’ mạnh mẽ hơn, không phải để chống lại cỗ máy, mà để khẳng định giá trị của hành trình, của những khổ đau và nỗ lực trong quá trình tìm kiếm. Một ‘tuyên ngôn’ mà Tạ Trần đã gợi mở cho chúng ta, về việc ‘gieo trồng ý nghĩa’ và ‘chính sự tìm kiếm đã là ý nghĩa’.”

Ba người trao đổi ánh mắt, sự căng thẳng trong không khí dần chuyển hóa thành sự quyết tâm. Lăng Nguyệt Tiên Tử siết chặt Nguyệt Quang Trâm trong tay, cảm nhận sự lạnh lẽo của nó, nhưng ánh mắt nàng dần lấy lại sự kiên định. Nàng nhớ lại cảm giác khi chạm vào Nguyệt Quang Trâm ở quán sách của Tạ Trần, cảm giác kết nối với những giá trị nhân sinh cốt lõi. Giờ đây, nàng cần phải làm cho những giá trị đó trở nên rõ ràng hơn bao giờ hết.

“Vậy thì, chúng ta cần phải làm gì?” Dương Quân hỏi, nhìn vào hai người còn lại, ánh mắt tràn đầy kỳ vọng.

Mạc Vân khẽ gật đầu. “Chúng ta không thể chiến đấu với một lời hứa. Chúng ta phải đưa ra một lời hứa khác, một lời hứa chân thật hơn, bền vững hơn. Chúng ta phải khẳng định lại rằng, hành trình sống, với tất cả những hỉ nộ ái ố, với tất cả những nỗ lực và vấp ngã, mới chính là món quà quý giá nhất. Rằng hạnh phúc không phải là một đích đến tĩnh tại, mà là một trạng thái được tạo ra trong quá trình tìm kiếm.”

Họ bắt đầu phác thảo những ý tưởng ban đầu cho một chiến lược đối phó. Đây sẽ không phải là một cuộc chiến nhanh chóng hay dễ dàng. Nó sẽ là một cuộc chiến tư tưởng, một cuộc chiến để giành lại tâm hồn con người. Họ biết rằng, Tạ Trần sẽ không trực tiếp can thiệp, nhưng lời nói của hắn, triết lý của hắn, sẽ là kim chỉ nam cho mọi hành động của họ. Họ đã có một hướng đi, một nền tảng vững chắc để chống lại cơn sóng thần của “hạnh phúc giả tạo” này, mặc dù họ biết rằng con đường phía trước còn dài và đầy phức tạp.

***

Hoàng hôn buông xuống Thị Trấn An Bình, nhuộm vàng mái hiên quán sách nhỏ của Tạ Trần bằng một thứ ánh sáng tĩnh lặng, ấm áp. Từng tia nắng cuối ngày rọi qua khung cửa sổ, vẽ nên những vệt sáng dài trên nền nhà gỗ cũ kỹ và những chồng sách cao ngất. Anh vẫn ngồi đó, bên cửa sổ, không đọc sách mà chỉ lặng lẽ nhìn ra bên ngoài, nơi những người dân làng đang vội vã trở về nhà sau một ngày làm việc. Tiếng rao hàng cuối cùng của người bán rau, tiếng cười đùa của trẻ con trên con đường đất, và cả tiếng chó sủa từ xa vọng lại, tất cả đều tạo nên một bức tranh bình yên của cuộc sống phàm trần.

Trên môi họ, những lời bàn tán xôn xao về ‘cỗ máy hạnh phúc’ ở Thành Vô Song không ngừng vang lên, dù đã cách xa hàng trăm dặm. Tin tức lan truyền nhanh chóng, như một cơn dịch lan khắp nhân gian, cuốn theo cả những câu chuyện thêu dệt, những lời đồn đại đầy mê hoặc. “Nghe nói, chỉ cần bước vào đó, mọi lo âu đều tan biến,” một người phụ nữ nói vọng vào tai người bạn đi cùng. “Thật sao? Vậy thì ta cũng muốn thử một lần,” một người khác đáp lại, giọng điệu đầy khao khát.

Tiểu An, thư đồng nhỏ gầy gò với đôi mắt toát lên vẻ thông minh, vừa mang về một vài tờ báo mới nhất từ thành trấn gần đó, đang tò mò đọc chúng. Gương mặt em lúc hớn hở vì những lời hứa hẹn tuyệt vời của cỗ máy, lúc lại nhăn nhó vì những tin tức không mấy vui vẻ khác, phản ánh sự bối rối và phân vân của xã hội trước làn sóng thông tin mới này. Em ngẩng đầu lên, đôi mắt trong veo nhìn Tạ Trần, người vẫn đang im lặng quan sát khung cảnh hoàng hôn.

“Tiên sinh,” Tiểu An cất tiếng, giọng nói trong trẻo nhưng chứa đựng một chút lo lắng. “Người ta nói cỗ máy đó có thể giúp mọi người không còn buồn bã nữa! Như vậy có phải là tốt lắm không ạ? Con thấy nhiều người vui vẻ lắm ạ!” Em chỉ vào một dòng chữ lớn trên tờ báo, “Giải phóng con người khỏi khổ đau!”

Tạ Trần không quay đầu lại, ánh mắt hắn vẫn nhìn xa xăm, dõi theo bóng dáng một lão nhân đang chậm rãi bước đi trên con đường làng. Giọng nói hắn trầm tĩnh, không một chút gợn sóng, như tiếng nước chảy qua khe đá. “Không buồn bã, cũng sẽ không biết vui sướng thực sự là gì, Tiểu An. Không có bóng tối, ánh sáng sẽ mất đi ý nghĩa. Hạnh phúc được ban tặng, hạnh phúc không cần tìm kiếm, liệu có phải là hạnh phúc chân thật mà ta khao khát?”

Hắn khẽ thở dài, trong lòng anh, một sự ưu tư sâu sắc đang dần hình thành. Sự xuất hiện của ‘Máy Thức Tỉnh Ý Chí’ không phải là một điều bất ngờ đối với hắn. Hắn đã lường trước được rằng, khi Thiên Đạo suy tàn, khi con người mất đi niềm tin vào những giá trị cũ, họ sẽ tìm kiếm những lối thoát mới, những con đường tắt để đạt được sự viên mãn. Nhưng cỗ máy này, với lời hứa về “hạnh phúc tuyệt đối” mà không cần nỗ lực, lại là một thách thức quỷ quyệt hơn bất kỳ thứ gì hắn từng đối mặt.

Tạ Trần đưa tay khẽ vuốt cuốn Cổ Thư ‘Vô Vi Chi Đạo’ đang đặt trên bàn, cảm nhận lớp giấy đã cũ và những nét chữ phai mờ. Hắn lẩm bẩm, như nói với chính mình, nhưng cũng như đang giải thích cho Tiểu An, cho cả nhân gian đang lạc lối: “Cái giá của sự vô cực… là sự trống rỗng của ý chí. Một kỷ nguyên mới, một thách thức mới cho bản chất con người. Hạnh phúc nếu không phải là kết quả của sự tìm kiếm, của sự nỗ lực, của những trải nghiệm cả vui lẫn buồn, thì đó chỉ là một trạng thái giả tạo, một sự đánh lừa bản thân.”

Hắn biết, cỗ máy này không chỉ tước đi khả năng cảm nhận khổ đau, mà còn tước đi khả năng cảm nhận niềm vui chân thật, tước đi ý chí tự thân để tìm tòi, khám phá và xây dựng ý nghĩa cuộc đời. Nó biến con người thành những sinh vật thụ động, sống trong một vòng lặp của sự mãn nguyện vô nghĩa. Đó chính là sự ‘mất người’ theo một cách tàn nhẫn nhất, một sự mất mát sâu sắc hơn cả việc mất đi ký ức hay cảm xúc đơn thuần.

Tạ Trần quay đầu lại, nhìn Tiểu An, đôi mắt sâu thẳm của hắn ánh lên vẻ thấu hiểu và một chút ưu tư. “Tiểu An, cuộc sống bình thường là một hành trình dài, không ngừng nghỉ của sự học hỏi và thích nghi. Mặc dù Thiên Đạo sụp đổ, vũ trụ vẫn còn đó những bí ẩn chưa được khám phá. Và chính sự tìm kiếm những bí ẩn ấy, sự sống trọn vẹn từng khoảnh khắc ấy, với tất cả những thăng trầm của nó, sẽ là ý nghĩa vĩnh cửu của Nhân Gian.”

Hắn lại nhìn ra cửa sổ, nơi ánh sáng cuối ngày đang dần tắt, để lại một khoảng không gian chạng vạng đầy suy tư. Anh chìm vào suy nghĩ sâu sắc, thấu hiểu hiểm họa tiềm ẩn của cỗ máy đối với bản chất của Nhân Đạo. Tạ Trần biết, hắn sẽ không trực tiếp đứng ra chống lại cỗ máy, bởi đó không phải là con đường của hắn. Hắn sẽ chỉ gieo mầm triết lý, gieo mầm những hạt giống của sự thấu hiểu và ý chí tự thân vào lòng người, để rồi chính họ sẽ là người lựa chọn con đường của mình. Cuộc chiến thực sự không nằm ở cỗ máy, mà là ở lòng người. Và hắn, Tạ Trần, sẽ vẫn là một phàm nhân bình thường, một người gieo mầm triết lý, lặng lẽ chứng kiến và định hướng một kỷ nguyên mới.

Lời hứa về ‘hạnh phúc tuyệt đối’ của cỗ máy có thể che giấu một cái giá khủng khiếp hoặc một sự thật trần trụi về sự trống rỗng và mất mát nhân tính. Tạ Trần biết điều đó. Và hắn tin rằng, Lăng Nguyệt, Dương Quân và Mạc Vân, những người đã thấu hiểu triết lý của hắn, sẽ tìm ra cách để thực hiện một ‘tuyên ngôn’ hoặc hành động cụ thể, để đối phó với làn sóng tư tưởng mới này, thử thách khả năng lãnh đạo và sự kiên định của họ trong việc định hình một ‘Nhân Đạo’ mới. Sự ra đời của ‘Máy Thức Tỉnh Ý Chí’ mở đầu cho một kỷ nguyên mới của các thách thức công nghệ và triết học đối với Nhân Đạo, không còn là những xung đột tu tiên thông thường, mà là cuộc chiến về bản chất con người. Tạ Trần sẽ phải tìm ra cách thức mới, tinh tế hơn để gieo mầm triết lý của mình, khi nhân loại đứng trước lựa chọn lớn về bản chất của ‘sự sống’ và ‘hạnh phúc’.

Nội dung truyện thuộc bản quyền sáng tác của Long thiếu, phát hành riêng tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free