Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 1083: Bất Lực Hỏi Đạo: Chìa Khóa Nơi Phàm Trần

Hoàng hôn đã tắt hẳn, màn đêm buông xuống, nuốt chửng con hẻm tối tăm, nhưng trong thinh không, lời lẽ của Tạ Trần vẫn còn vọng đọng, như một âm ba của chân lý, gieo vào tâm khảm Kẻ Trộm Vặt một hạt giống nghi ngờ. Hắn ta cúi đầu, ánh mắt không còn vẻ ngạo mạn, mà thay vào đó là sự hỗn loạn, bối rối. Hắn chưa từng nghĩ sâu xa đến vậy, chưa từng nghĩ rằng cái vỏ bọc “mọi thứ đều vô nghĩa” lại có thể rách toạc bởi một câu hỏi giản đơn về “cái giá của sự vô nghĩa”. Tạ Trần không trừng phạt, không ép buộc, chỉ gieo một câu hỏi, buộc hắn ta phải đối diện với bản chất của sự lựa chọn và hệ quả của nó. Hạt mầm đã được gieo, giờ đây sự lựa chọn là của Kẻ Trộm Vặt, và của toàn bộ nhân gian đang đứng trước bờ vực suy tàn đạo đức.

***

Bình minh vừa ló dạng, Thị Trấn An Bình vẫn giữ vẻ yên bình quen thuộc, nhưng hôm nay, có một điều gì đó khác lạ đang len lỏi trong từng ngóc ngách của nó. Ánh nắng ban mai dịu nhẹ, vàng óng như mật, trải dài trên những mái nhà gỗ và gạch đơn giản, len lỏi qua những tán cây xanh mướt, nhảy múa trên những con đường lát đá. Tiếng chim hót líu lo từ những lùm cây ven đường, hòa cùng tiếng rao hàng đều đặn của những tiểu thương đầu chợ, tiếng xe ngựa lộc cộc xa xa, và tiếng bước chân vội vã của những người dân bắt đầu một ngày mới. Mùi thức ăn thơm lừng từ các quán ăn nhỏ, mùi gỗ mới và đất ẩm sau một đêm sương, xen lẫn một chút hương mồ hôi thoảng nhẹ, tạo nên một bản giao hưởng của sự sống đời thường. Thị trấn nhộn nhịp vừa phải, ồn ào nhưng vẫn giữ được vẻ yên bình, không khí thân thiện vẫn còn đó, nhưng không thể che giấu đi được những vết nứt vô hình đang dần hình thành trong tâm trí mỗi người dân.

Giữa khung cảnh ấy, ba bóng người đột ngột xuất hiện ở đầu đường chính, thu hút một vài ánh nhìn tò mò, xen lẫn kinh ngạc. Đó là Lăng Nguyệt Tiên Tử, Dương Quân, và Triết Gia Mạc Vân. Bộ dạng của họ, dù đã cố gắng giữ kín, vẫn toát lên một vẻ mệt mỏi, phong trần, như thể vừa trải qua một hành trình dài đầy gian nan, nhưng ánh mắt lại kiên quyết, mang theo một nỗi hy vọng cuối cùng. Lăng Nguyệt Tiên Tử, trong bộ bạch y tinh khôi nhưng dường như đã phai nhạt đi đôi chút bởi sương gió, dung nhan tuyệt mỹ vẫn lạnh lùng như băng tuyết, nhưng đôi mắt phượng sắc bén giờ đây chứa đựng một nỗi mệt mỏi ẩn sâu, một sự bất lực không thể che giấu. Nàng bước đi thanh thoát, mỗi cử chỉ đều toát lên vẻ cao quý, nhưng bờ vai nàng dường như nặng trĩu một gánh lo toan. Bên cạnh nàng, Dương Quân vẫn giữ khí chất nho nhã của một thư sinh, nhưng vẻ anh tuấn của người luyện võ trên gương mặt hắn giờ đây lại mang nặng vẻ thất vọng và bối rối. Đôi mắt sáng từng tràn đầy nhiệt huyết và lý tưởng, nay lại chìm trong một sự hoài nghi sâu sắc. Hắn mặc bộ đạo bào màu lam nhạt, không chút tì vết, nhưng bước chân hắn lại có vẻ nặng nề, như thể đang gánh vác trách nhiệm của cả một nhân gian. Đi sau cùng là Triết Gia Mạc Vân, gương mặt khắc khổ, ánh mắt sâu thẳm thể hiện sự suy tư miệt mài, nhưng cũng đầy bất lực. Trang phục giản dị của một học giả, chiếc áo vải thô màu xám đã bạc màu, càng làm nổi bật sự mệt mỏi trên thân hình gầy gò của ông.

Họ không nói với nhau lời nào, chỉ bước đi trong sự im lặng nặng nề, ánh mắt cùng hướng về một điểm duy nhất: quán sách nhỏ của Tạ Trần, nằm khuất trong một con hẻm yên tĩnh. Càng đến gần quán sách, nhịp bước của họ càng chậm lại, như thể đang cân nhắc từng lời nói, từng câu hỏi sắp được thốt ra. Cửa quán sách vẫn hé mở, ánh nắng sớm chiếu vào, làm nổi bật những giá sách cũ kỹ chất đầy tri thức.

Khi họ bước vào, một mùi hương đặc trưng của giấy cũ, mực và một chút hương trà thoang thoảng đón chào họ. Tạ Trần, thân hình gầy gò, thư sinh, vẫn ngồi bên cửa sổ, tay cầm một quyển sách đã ố vàng, đôi mắt sâu thẳm lướt trên từng dòng chữ. Làn da trắng nhợt của hắn, cùng với bộ áo vải bố cũ kỹ, màu sắc nhã nhặn, càng làm nổi bật vẻ điềm nhiên, tĩnh tại của một người đã vượt thoát khỏi mọi ràng buộc trần thế. Hắn ngẩng đầu lên, đôi mắt như hồ thu không gợn sóng, khẽ gật đầu chào đón ba vị khách không mời mà đến. Không một lời nói, chỉ một cái gật đầu nhẹ nhàng, nhưng đủ để truyền tải sự thấu hiểu, sự chấp nhận. Thư Đồng Tiểu An, vẫn gầy gò với đôi mắt toát lên vẻ thông minh, đang cặm cụi quét dọn sàn nhà, tò mò nhìn các vị khách lạ nhưng không nói gì, chỉ ôm chặt lấy cây chổi, lặng lẽ quan sát. Không khí trong quán, vốn đã yên tĩnh, giờ đây càng trở nên trang trọng, nhưng cũng mang nặng một nỗi lo lắng vô hình.

Lăng Nguyệt Tiên Tử là người đầu tiên phá vỡ sự im lặng. Giọng nói nàng trong trẻo nhưng đầy mệt mỏi, vang vọng trong không gian nhỏ hẹp của quán sách. “Tạ Trần, tình hình đã vượt quá tầm kiểm soát.” Nàng không dùng kính ngữ, không dùng những lời xã giao hoa mỹ, chỉ đơn giản là một câu khẳng định trần trụi, đầy tuyệt vọng. Nàng nhìn thẳng vào Tạ Trần, ánh mắt như muốn cầu xin một lời giải đáp.

Dương Quân bước lên một bước, ánh mắt hắn chất chứa sự bối rối và thất vọng. “Chúng ta đã thử mọi cách, từ trấn áp bằng quyền uy, đến thuyết phục bằng lý lẽ, nhưng tất cả đều vô vọng. Những lời nói của ngài Mạc Vân, những triết lý cao sâu mà chúng ta hy vọng có thể thức tỉnh lòng người, giờ đây dường như không đủ sức lay chuyển. Con người không còn tin vào bất cứ điều gì nữa.” Hắn thở dài nặng nề, như trút đi một phần gánh nặng vô hình đang đè nén.

Mạc Vân, với giọng điệu trầm buồn, bổ sung, “Chủ nghĩa hư vô đang gặm nhấm nền tảng xã hội từ bên trong, như một loài sâu bọ không ngừng đục khoét. Con người không còn tin vào bất cứ điều gì, kể cả chính mình. Họ hỏi: ý nghĩa là gì? Nếu mọi thứ đều vô nghĩa, tại sao phải cố gắng? Tại sao phải thiện lương? Tại sao phải giữ gìn đạo đức? Những câu hỏi đó, chúng ta không thể trả lời một cách thỏa đáng, không thể lấp đầy được khoảng trống trong tâm hồn họ bằng những lời lẽ rỗng tuếch.” Ông day day trán, thể hiện sự bất lực tột độ của một học giả đã cạn kiệt mọi lý lẽ.

Tạ Trần chỉ khẽ gật đầu, đặt quyển sách xuống bàn một cách nhẹ nhàng, không một tiếng động. Hắn vẫn im lặng, đôi mắt sâu thẳm không lộ bất kỳ cảm xúc nào, chỉ đơn thuần lắng nghe, như một hồ nước tĩnh lặng phản chiếu mọi vật. Sự hiện diện của hắn, dù không nói một lời, lại mang đến một cảm giác trấn an kỳ lạ, như một điểm neo vững chắc giữa biển cả hỗn loạn. Tiểu An, vẫn đứng yên lặng lẽ, đôi mắt to tròn chăm chú nhìn Tạ Trần, dường như cậu bé cũng đang chờ đợi một lời giải đáp, một tia sáng giữa màn đêm dày đặc. Trong khoảnh khắc đó, không khí trong quán sách trở nên nặng nề hơn bao giờ hết, như thể mọi gánh nặng của nhân gian đều đang dồn cả vào căn phòng nhỏ bé này, chờ đợi một phán quyết, một hướng đi từ vị thư sinh điềm nhiên kia.

***

Trong quán sách nhỏ, mùi giấy cũ và hương trà thoang thoảng vẫn vương vấn, nhưng không khí đã trở nên tập trung hơn, nặng nề bởi sự lo lắng và tuyệt vọng. Tiếng chim hót bên ngoài cũng dần thưa thớt, nhường chỗ cho sự im lặng bao trùm. Lăng Nguyệt Tiên Tử, sau những lời chào hỏi qua loa, đã bắt đầu trình bày về tình hình một cách chi tiết hơn, giọng nói nàng vẫn trong trẻo nhưng chứa đựng sự mệt mỏi đến tận cùng. Nàng mô tả những hiện tượng suy đồi đạo đức lan rộng khắp nhân gian, từ những vụ lừa dối, trộm cắp nhỏ lẻ đến sự vô cảm kinh hoàng trước nỗi đau của đồng loại, sự mất mát ý nghĩa trong từng hành động, từng lựa chọn. “Chúng ta đã dùng mọi quyền lực, mọi lý lẽ, mọi lời giáo huấn mà chúng ta có,” nàng nói, khẽ chạm tay vào chiếc Nguyệt Quang Trâm cài trên tóc, “nhưng nó như đổ nước vào cát. Con người không còn tin vào điều gì để mà giữ vững, không còn một Thiên Đạo để mà nương tựa, không còn một mục đích cao cả để mà hướng tới. Họ chỉ sống, tồn tại, và tự hỏi: có ích gì?” Đầu ngón tay nàng miết nhẹ lên bề mặt trơn nhẵn của chiếc trâm, vật kỷ niệm gợi nhắc về “nhân tính” và những cảm xúc đã từng là nền tảng của nàng, giờ đây lại mang một vẻ lạnh lẽo, xa vời.

Dương Quân tiếp lời, giọng hắn trầm hơn, chất chứa nỗi thất vọng sâu sắc. “Các giá trị Nhân Đạo mà chúng ta cố gắng xây dựng, những quy tắc đạo đức mà chúng ta tin rằng sẽ là kim chỉ nam cho một kỷ nguyên mới, đang sụp đổ dần. Họ không còn coi trọng sự trung thực, lòng bác ái, hay tinh thần trách nhiệm. Thay vào đó, họ chỉ tìm kiếm sự thỏa mãn tức thời, sự lợi ích cá nhân, và biện minh cho mọi hành động bằng câu hỏi: ‘Ý nghĩa là gì? Nếu mọi thứ đều vô nghĩa, tại sao phải cố gắng, tại sao phải hy sinh, tại sao không sống theo bản năng thấp hèn nhất của mình?’ Chúng ta không thể đưa ra một câu trả lời thuyết phục nào khi chính nền tảng của niềm tin đã lung lay tận gốc rễ.” Hắn nắm chặt tay, gân xanh nổi lên trên mu bàn tay, biểu lộ sự bất lực và phẫn nộ trước tình cảnh hiện tại.

Mạc Vân, với giọng điệu trầm buồn hơn cả, bổ sung bằng một phân tích sâu sắc về tác động của ‘Kính Vạn Hoa Vô Định’ và chủ nghĩa hư vô lên tâm lý con người. “Nó không chỉ là sự suy đồi đạo đức, mà là một cuộc kh��ng hoảng niềm tin toàn diện,” ông nói, đôi mắt sâu thẳm nhìn vào hư không, như thể đang nhìn xuyên qua bức tường của sự tồn tại. “Kính Vạn Hoa Vô Định đã phơi bày một chân lý tàn khốc: Thiên Đạo đang trên bờ suy kiệt, và tu hành càng cao, con người càng dễ ‘mất người’. Nó gieo vào tâm trí con người một câu hỏi mà chúng ta không thể nào trả lời: ‘Nếu ngay cả tiên nhân cũng không thể giữ vững nhân tính, thì phàm nhân chúng ta có ý nghĩa gì khi cố gắng?’ Họ không cần những lý thuyết cao siêu, những đạo lý khô khan. Họ cần một lý do để sống, một lý do để tin tưởng vào ngày mai, vào chính bản thân họ. Nhưng chúng ta, những người lãnh đạo, những người triết gia, lại đang bất lực trước làn sóng hư vô đang càn quét khắp nhân gian.” Ông day day trán, thể hiện rõ sự mệt mỏi và bất lực của một trí tuệ sắc sảo đang đối mặt với một vấn đề không thể dùng lý lẽ để giải quyết.

Tạ Trần vẫn im lặng lắng nghe, đôi mắt sâu thẳm của hắn không lộ bất kỳ cảm xúc nào, chỉ đơn thuần là sự tĩnh tại tuyệt đối. Hắn không ngắt lời, không biểu lộ sự ngạc nhiên hay thất vọng, chỉ đơn giản là hấp thụ mọi lời nói, mọi cảm xúc mà ba vị khách đang trút ra. Ánh sáng dịu nhẹ từ cửa sổ chiếu vào, làm nổi bật khuôn mặt thanh tú của hắn, tạo nên một vầng hào quang mong manh. Tiểu An, đứng ở một góc khuất, cũng nín thở lắng nghe, cảm nhận được sự căng thẳng và tuyệt vọng trong không khí, đôi mắt to tròn của cậu bé chứa đựng sự tò mò và một chút sợ hãi trước những điều lớn lao mà người lớn đang nói đến.

Lăng Nguyệt, Dương Quân, và Mạc Vân nhìn nhau, ánh mắt đầy bất lực. Họ đã cạn kiệt mọi phương sách, mọi lý lẽ, mọi quyền uy. Các biện pháp trấn áp chỉ mang lại sự phản kháng ngầm, các bài giảng đạo lý chỉ gặp phải sự thờ ơ. Chủ nghĩa hư vô đã trở thành một thứ tín ngưỡng mới, một tấm khiên vững chắc che chở cho mọi hành vi sai trái, mọi sự buông thả. Trong khoảnh khắc đó, họ cảm thấy mình nhỏ bé và vô dụng đến lạ thường, dù từng là những người quyền uy nhất, trí tuệ nhất của nhân gian. Họ đã đến đây, không phải để Tạ Trần ra tay can thiệp bằng sức mạnh, mà là để tìm kiếm một tia sáng triết lý, một lời giải đáp cho câu hỏi lớn nhất của thời đại: ý nghĩa của sự tồn tại, khi Thiên Đạo đã gần như sụp đổ, và nhân tính đang dần phai nhạt.

***

Sau một khoảng im lặng dài, khi sự tuyệt vọng dường như bao trùm cả căn phòng nhỏ, Tạ Trần khẽ đặt cuốn sách xuống bàn, không một tiếng động nhỏ. Hắn không nhìn thẳng vào Lăng Nguyệt, Dương Quân hay Mạc Vân, mà nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh nắng mặt trời đã lên cao, nhảy múa trên những tán cây xanh tươi, vẽ nên những vệt sáng vàng óng trên nền đất. Bên ngoài quán sách, tiếng rao hàng đã thưa dần, chỉ còn tiếng gió xào xạc qua tán lá, tạo nên một bản nhạc nhẹ nhàng, tĩnh mịch. Không khí trong quán, vốn đã căng thẳng, giờ đây trở nên tập trung hơn, như thể mọi hơi thở đều đang nín lại, chờ đợi một lời tiên tri, một hướng đi mới từ vị thư sinh điềm nhiên này.

Giọng nói của Tạ Trần trầm tĩnh, không một chút gợn sóng, nhưng lại chứa đựng sức nặng của vạn vật, của cả một dòng chảy triết lý đã thấm đẫm vào từng tế bào của hắn. Từng lời hắn thốt ra, không phải là một giải pháp trực tiếp, một mệnh lệnh, mà là một câu hỏi, một gợi mở về bản chất của sự tồn tại và lựa chọn, nhắc nhở họ về sức mạnh của “nhân quả” và “ý nghĩa tự tạo” mà hắn đã gieo mầm từ rất lâu.

“Nếu ý nghĩa không đến từ bên ngoài,” Tạ Trần bắt đầu, ánh mắt vẫn dõi theo những vệt nắng trên tán cây, “từ Thiên Đạo, từ những lời giáo huấn, từ những quyền uy... vậy nó đến từ đâu?” Hắn quay đầu, ánh mắt sâu thẳm như hai hố đen nuốt chửng mọi ánh sáng, nhẹ nhàng lướt qua ba người, dừng lại ở Lăng Nguyệt Tiên Tử, rồi Dương Quân, và cuối cùng là Mạc Vân. Không có sự phán xét, chỉ có một sự thấu hiểu sâu sắc.

Hắn nhấp một ngụm trà, hương thơm nhẹ nhàng lan tỏa trong không gian. “Chính là từ mỗi chúng ta, từ mỗi lựa chọn, mỗi hành động nhỏ nhất,” Tạ Trần tiếp tục, từng chữ thong thả, như gõ vào sâu thẳm tâm hồn người nghe. “Nếu con người tin rằng mọi thứ đều vô nghĩa, thì chính niềm tin đó sẽ tạo ra một thế giới vô nghĩa, một cái vòng luẩn quẩn của sự hư vô. Nhưng nếu họ chọn tạo ra ý nghĩa, dù chỉ là một khoảnh khắc, một nụ cười trao đi, một sự giúp đỡ vô tư, một hành động thiện lương không mong cầu hồi đáp... liệu thế giới có còn vô nghĩa? Một hạt giống, dù nhỏ bé đến đâu, vẫn có thể nảy mầm thành một đại thụ, nếu được gieo vào đúng mảnh đất và được chăm sóc.”

Lời nói của Tạ Trần không chỉ cho họ con đường, mà chỉ cho họ thấy rằng con đường nằm ngay trong chính bản thân họ, và trong mỗi hành động nhỏ bé, chân thực. Hắn không hề đề cập đến những quyền năng siêu phàm hay những phép thuật cao cường, mà chỉ nói về những điều bình dị nhất, căn bản nhất của nhân sinh.

“Cuộc khủng hoảng này,” Tạ Trần nói tiếp, giọng nói vẫn điềm nhiên, nhưng giờ đây mang một vẻ kiên định, “không phải là thiếu một ‘tuyên ngôn’ hùng tráng, một lời hiệu triệu vang dội khắp cửu thiên thập địa. Mà là thiếu đi những ‘hành động’ nhỏ bé, chân thực, lặp đi lặp lại, để mỗi người tự mình tìm thấy ‘ý nghĩa’ trong chính cuộc sống bình thường của họ. Các người không thể ban phát ý nghĩa cho ai cả, giống như không thể ban phát hạnh phúc hay tình yêu. Nhưng các người có thể tạo ra môi trường để họ tự gieo trồng, tự vun đắp, tự khám phá ra ý nghĩa cho riêng mình. Một nụ cười, một lời hỏi han, một bàn tay giúp đỡ, một câu chuyện kể về lòng tốt... những điều tưởng chừng như vô cùng nhỏ bé ấy, lại chính là những hạt mầm của ý nghĩa, của sự kết nối, của nhân quả mà chúng ta đã lãng quên.”

Lăng Nguyệt Tiên Tử, ban đầu vẫn còn nét bối rối, giờ đây khẽ nhíu mày, ánh mắt từ từ chuyển sang suy tư sâu sắc. Nàng lặp lại, giọng nói khẽ như một tiếng thở dài, “Tạo ra môi trường... gieo trồng ý nghĩa...” Một tia sáng mong manh bắt đầu lóe lên trong đôi mắt phượng của nàng, như thể một cánh cửa mới vừa được mở ra trong tâm trí. Nàng không còn nhìn vào chiếc Nguyệt Quang Trâm bằng ánh mắt lạnh lẽo, mà bằng một sự thấu hiểu mới mẻ, về giá trị thực sự của những điều giản dị.

D��ơng Quân, người luôn tin vào sức mạnh của lý lẽ và hành động vĩ đại, giờ đây cũng cúi đầu, trầm ngâm suy nghĩ. Những lời của Tạ Trần như một làn gió mát thổi tan đi lớp bụi mờ che phủ tâm trí hắn, giúp hắn nhìn nhận vấn đề từ một góc độ hoàn toàn khác. Mạc Vân, vị triết gia uyên bác, cũng gật đầu nhẹ nhàng, ánh mắt sâu thẳm giờ đây không còn sự bất lực, mà thay vào đó là một sự chiêm nghiệm sâu sắc. Ông đã tìm kiếm câu trả lời ở những triết lý cao siêu, ở những cuộc tranh luận hàn lâm, mà quên mất rằng chân lý đôi khi lại nằm ở những điều bình dị nhất, những hành động nhân văn nhất.

Tạ Trần nhấp một ngụm trà nữa, đôi mắt vẫn bình thản, như một hồ nước tĩnh lặng phản chiếu mọi vật. Hắn biết, hạt mầm đã được gieo. Giờ đây, sự lựa chọn là của Lăng Nguyệt, Dương Quân, và Mạc Vân. Họ sẽ tiếp tục tìm kiếm một giải pháp vĩ đại từ bên ngoài, hay sẽ quay vào bên trong, tìm kiếm sức mạnh từ những hành động nhỏ bé, chân thực, để tạo nên một ‘tuyên ngôn’ sống động, một minh chứng hùng hồn r��ng con người không phải là những bản sao vô nghĩa, mà là những cá thể độc đáo, có khả năng kiến tạo nên tương lai của chính mình, ngay cả khi Thiên Đạo sụp đổ. Tiểu An vẫn đứng yên, chăm chú lắng nghe, dường như đã hiểu được điều gì đó từ lời của Tạ Trần, một điều mà cậu bé sẽ mang theo suốt cuộc đời mình. Ánh nắng trưa xuyên qua khung cửa sổ, chiếu rọi vào căn phòng, như một lời hứa hẹn về một khởi đầu mới, một kỷ nguyên mà ý nghĩa không còn là một khái niệm trừu tượng, mà là một hành trình dài, không ngừng nghỉ của sự học hỏi và thích nghi, được xây dựng từ những điều bình dị nhất của nhân gian.

Bản truyện chính thức do Long thiếu sáng tác, độc quyền trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free