Nhân gian bất tu tiên - Chương 1082: Vỡ Vụn Đạo Đức: Khi Ý Nghĩa Tan Biến
Dòng chữ cuối cùng của bản báo cáo được đặt xuống, và Lăng Nguyệt Tiên Tử khẽ siết chặt Nguyệt Quang Trâm, ánh mắt lướt qua tấm bản đồ, dừng lại ở một chấm nhỏ: Thị Trấn An Bình. Nơi đó, có một phàm nhân đang lặng lẽ gieo mầm hy vọng. Có lẽ, đã đến lúc, hạt mầm ấy cần được vun trồng và lan tỏa. Đây sẽ là bước ngoặt quyết định cho kỷ nguyên Nhân Gian non trẻ, một cuộc chiến mà vũ khí không phải là pháp thuật, mà là niềm tin và ý chí của con người.
***
Buổi sáng muộn tại Thị Trấn An Bình, nắng nhẹ như rót mật lên những mái ngói rêu phong, gió mát mơn man qua từng con phố nhỏ. Kiến trúc nơi đây vẫn giữ nguyên vẻ mộc mạc, với những ngôi nhà gỗ và gạch đơn giản san sát nhau, xen kẽ là các quán trọ và cửa hàng rộn ràng. Ở trung tâm thị trấn, một quảng trường nhỏ vẫn là nơi tụ họp quen thuộc của người dân. Tiếng nói chuyện, tiếng rao hàng của những người bán rong, tiếng xe ngựa lộc cộc trên đường đá cuội, và tiếng bước chân tấp nập vẫn tạo nên một bản giao hưởng quen thuộc của cuộc sống thường nhật. Mùi thức ăn thơm lừng từ các quán ăn vặt, mùi gỗ mộc mạc, mùi đất ẩm ướt sau trận mưa đêm qua, và cả mùi mồ hôi thoảng qua từ những người lao động cần mẫn, tất cả quyện vào nhau, tạo nên một bầu không khí nhộn nhịp, ồn ào nhưng vẫn giữ được vẻ yên bình đặc trưng của chốn phàm trần.
Tạ Trần, thân hình gầy gò thư sinh trong bộ áo vải bố cũ kỹ, bước đi chậm rãi trên con phố quen thuộc, bên cạnh là thư đồng Tiểu An, đôi mắt toát lên vẻ thông minh nhưng giờ đây lại ánh lên sự hoang mang. Cậu bé gầy gò, mặc áo vải thô cũ, luôn chăm chú lắng nghe từng lời tiên sinh nói, nhưng dường như những điều cậu chứng kiến hàng ngày đang làm lung lay niềm tin non nớt ấy. Tạ Trần không có v�� cường tráng của người luyện võ hay tu tiên, làn da trắng nhợt do ít tiếp xúc với nắng gió, nhưng mỗi bước đi của hắn đều toát lên vẻ trầm tĩnh, sâu sắc.
“Tiên sinh,” Tiểu An khẽ kéo vạt áo Tạ Trần, giọng nói non nớt pha chút lo lắng, “sao dạo này mọi người lại… khác lạ vậy ạ? Con thấy dì bán bánh cố tình cân thiếu cho khách du lịch đến từ Thành Vô Song, rồi nhóm thanh niên kia, họ cười cợt khi thấy ông lão bán rau vấp ngã mà không giúp đỡ… Có phải vì lời nói trong ‘Kính Vạn Hoa’ không? Họ bảo nếu không có Thiên Đạo, thì làm gì cũng được, vì tất cả đều vô nghĩa?”
Tạ Trần dừng lại bên một gốc đa cổ thụ, ánh mắt sâu thẳm lướt qua từng gương mặt người qua lại. Hắn không vội trả lời, chỉ khẽ vỗ đầu Tiểu An, động tác nhẹ nhàng nhưng ẩn chứa sự trấn an. Từ khi bộ phim "Kính Vạn Hoa Vô Định" được công chiếu và lan truyền, Thị Trấn An Bình, từng là một biểu tượng của sự bình yên và nhân nghĩa, đã bắt đầu xuất hiện những vết rạn nứt. Ban đầu chỉ là những lời nói bông đùa, những câu hỏi vu vơ về ý nghĩa cuộc đời, nhưng dần dà, chúng biến thành những hành động cụ thể, những biểu hiện của sự xói mòn đạo đức. Một người bán hàng cố tình cân thiếu, không còn là do sơ suất, mà là do một niềm tin mới: "Kiếm được bao nhiêu thì kiếm, đằng nào cũng vô nghĩa cả." Một nhóm thanh niên, thay vì giúp đỡ người già, lại đứng cười cợt, trong ánh mắt họ là sự thờ ơ lạnh lẽo, như thể mọi đau khổ của người khác đều không đáng để bận tâm, vì "mọi thứ đều sẽ tan biến, vậy thì quan tâm làm gì?"
Cái không khí thân thiện, ấm áp ngày nào dường như đã bị một màn sương lạnh lẽo bao phủ. Tạ Trần thấu cảm nỗi lo lắng của Tiểu An, bởi những gì cậu bé nhìn thấy chỉ là phần nổi của tảng băng chìm. Hắn biết, lời lẽ của "Kính Vạn Hoa Vô Định" đã gieo vào lòng người một hạt giống của chủ nghĩa hư vô, nói rằng nếu vũ trụ có vô số tương lai đen tối, nếu mọi nỗ lực đều trở nên vô nghĩa, thì tại sao phải cố gắng? Tại sao phải giữ gìn đạo đức, khi chính Thiên Đạo cũng đang suy kiệt, không còn đủ sức duy trì trật tự?
Hắn khẽ thở dài, trong lòng mang nỗi lo lắng thầm kín về hướng đi của nhân loại. Tạ Trần không bi quan, nhưng hắn cũng không thể làm ngơ trước sự thật. Hắn trọng chữ "sống", một cuộc sống trọn vẹn, chân thực, và hắn nhận ra rằng khi con người đánh mất niềm tin vào ý nghĩa của sự tồn tại, họ cũng đánh mất đi chính bản chất "người" của mình.
Gần đó, Ông Lão Tiều Phu, dáng người gầy gò, lưng còng, nhưng ánh mắt vẫn tinh anh và nụ cười hiền hậu, đang ngồi bên quán trà. Râu tóc ông bạc phơ, bộ quần áo tiều phu đơn giản nhưng sạch sẽ, và trên tay ông vẫn cầm cây rìu gỗ cũ kỹ quen thuộc. Khuôn mặt khắc khổ của người từng trải qua nhiều sương gió giờ đây lại hiện rõ vẻ u buồn. Ông nghe thấy lời Tiểu An hỏi, và tiếng thở dài của ông vang lên, hòa vào tiếng ồn ào của phố xá, mang theo sự bi tráng của một thời đại đang chuyển mình.
“Chao ôi, cái Thiên Đạo nó lung lay, thì lòng người cũng theo đó mà loạn,” Ông Lão Tiều Phu chậm rãi nói, giọng nói từ tốn, mang tính chất khuyên răn, nhưng lại chứa đ��ng nỗi tiếc nuối sâu sắc. Ông đặt cây rìu xuống đất, nhấp một ngụm trà nóng. “Cứ tưởng không còn gì là thật, thì làm gì còn luật lệ... Mấy đứa trẻ giờ cũng chẳng còn kính già yêu trẻ như xưa nữa. Cứ nghĩ rằng mình chỉ là hạt cát trong dòng sông vô tận của số phận, nên làm gì cũng được, chẳng cần phải chịu trách nhiệm. Nhưng mà, Tiểu An này, con người ta sống, đâu chỉ có nhìn lên trời mà phải nhìn xuống đất, nhìn xung quanh mình nữa chứ. Cái đạo lý ông cha dạy, đâu phải chỉ là lời nói suông...”
Ông lão ngước nhìn Tạ Trần, ánh mắt tinh anh thoáng qua một tia hy vọng mong manh, như thể ông đang tìm kiếm sự đồng cảm, một lời khẳng định từ người thư sinh này. Tạ Trần khẽ gật đầu, không nói gì, nhưng sự tĩnh lặng của hắn lại có sức mạnh hơn vạn lời lẽ. Hắn biết, lời nói của ông lão tiều phu, giản dị nhưng chứa đựng đạo lý sâu xa, là tiếng nói của người phàm, của những giá trị truyền thống đang đứng trước bờ vực bị lãng quên. Những lời ấy, trong một thế giới đang dần "mất người," lại càng trở nên quý giá.
Tiểu An vẫn còn bối rối, nhưng cậu bé cảm nhận được sự trấn an từ tiên sinh và nỗi buồn từ ông lão. Cậu nhìn Tạ Trần, mong đợi một lời giải thích, một con đường sáng rõ hơn. Nhưng Tạ Trần chỉ khẽ mỉm cười, ánh mắt vẫn trầm tư, như đang nhìn sâu vào dòng chảy vô thường của nhân quả. Hắn không đưa ra lời phán xét trực tiếp về những hành vi sai trái, bởi hắn biết, phán xét chỉ là một bề mặt. Vấn đề nằm sâu hơn, trong niềm tin, trong ý nghĩa mà mỗi con người tự gán cho sự tồn tại của mình. Hắn chỉ lặng lẽ ghi nhận sự thay đổi trong xã hội, như một nhà quan sát, một triết gia vô vi, nhưng trong sâu thẳm, hắn đang gieo mầm cho một tư tưởng mới, một con đường khác, mà hắn tin rằng sẽ là câu trả lời cho nhân loại trong kỷ nguyên đầy biến động này. Hắn tin rằng, ngay cả khi Thiên Đạo sụp đổ, vũ trụ vẫn còn đó những bí ẩn chưa được khám phá, và cuộc sống bình thường vẫn là một hành trình dài, không ngừng nghỉ của sự học hỏi và thích nghi.
Tiếng gió khẽ reo qua tán lá đa, mang theo những lời than thở c���a quá khứ và những câu hỏi của hiện tại, hòa vào nhịp đập của Thị Trấn An Bình đang dần thay đổi.
***
Chiều tối, trời âm u, có gió nhẹ thổi qua Thành Vô Song, khiến những lá cây khô rụng đầy trên các con phố. Trong một căn phòng kín đáo tại Thiên Cơ Các, mùi giấy cũ, mực và thảo dược thoang thoảng trong không khí, tạo nên một bầu không khí bí ẩn, yên tĩnh nhưng tràn ngập thông tin. Lăng Nguyệt Tiên Tử, dung nhan tuyệt mỹ, lạnh lùng như băng tuyết, thường mặc bạch y, giờ đây lại lộ rõ vẻ mệt mỏi dưới ánh nến lờ mờ. Mái tóc đen nhánh dài đến thắt lưng của nàng, thường được búi cao đơn giản, nay lại có vài sợi buông lơi vì sự căng thẳng. Đôi mắt phượng sắc bén của nàng chứa đựng sự uy nghiêm, nhưng sâu thẳm lại ẩn chứa nỗi lo lắng không thể giấu giếm.
Ngồi đối diện nàng là Dương Quân, ngoại hình tuấn tú, khí chất nho nhã của một thư sinh nhưng lại có vẻ anh tuấn của người luyện võ. Anh mặc bộ đạo bào màu lam nhạt, toát lên vẻ thanh cao nhưng không quá xa cách. Đôi mắt sáng, tràn đầy nhiệt huyết v�� lý tưởng, giờ đây cũng ánh lên vẻ lo lắng sâu sắc.
Và Triết Gia Mạc Vân, người từng tràn đầy hy vọng sau cuộc đối thoại với Tạ Trần, giờ đây lại xuất hiện với vẻ mặt tái mét, tâm trạng hỗn loạn. Ông kiệt sức, nhưng vẫn cố gắng giữ mình tỉnh táo để trình bày những báo cáo mới nhất. Trên bàn, những cuộn giấy ghi chép chi tiết về tình hình xã hội được trải ra, mỗi dòng chữ là một bằng chứng cho sự suy đồi đang lan rộng.
“Tình hình không khả quan hơn chút nào, Lăng Nguyệt, Dương Quân,” Mạc Vân nói, giọng ông khàn đi vì mệt mỏi và sự thất vọng. Ông chỉ vào một số điểm nổi bật trong các báo cáo. “Các hành vi tội phạm vặt như lừa đảo, trộm cắp nhỏ lẻ gia tăng chóng mặt. Những vụ lừa đảo quy mô nhỏ, lợi dụng sự hoang mang của người dân để trục lợi, trở nên phổ biến. Tệ hơn nữa, các ‘tín ngưỡng hư vô’ đang nổi lên như nấm sau mưa. Chúng hứa hẹn ‘giải thoát’ khỏi mọi ràng buộc bằng các phương pháp cực đoan, như sống buông thả hoàn toàn, không tuân thủ bất kỳ quy tắc đạo đức nào. Họ cho rằng nếu mọi thứ đều vô nghĩa, Thiên Đạo cũng chẳng còn, thì mọi luật lệ đều không còn giá trị. Họ tìm kiếm lối thoát trong sự buông thả, thậm chí là phá hoại mà không màng hậu quả. Các giáo phái mới cũng xuất hiện, kêu gọi con người từ bỏ mọi ràng buộc để ‘đón nhận sự tự do của vô nghĩa’.”
Mạc Vân ngừng lại, hít một hơi sâu, đôi mắt thâm quầng nhìn Lăng Nguyệt. “Niềm tin vào ‘ý nghĩa tự tạo’ mà ta cố gắng gieo mầm… nó không đủ sức mạnh để chống lại làn sóng hư vô này. Con người dường như dễ dàng chấp nhận sự vô nghĩa hơn là nỗ lực để kiến tạo ý nghĩa cho chính mình. Họ muốn một lối thoát dễ dàng, một lời biện minh cho sự buông thả, và ‘Kính Vạn Hoa Vô Định’ đã cho họ điều đó. Nó đã biến nỗi sợ hãi về một tương lai vô vọng thành một lý do để từ bỏ mọi trách nhiệm trong hiện tại.”
Lăng Nguyệt Tiên Tử lắng nghe từng lời của Mạc Vân, ánh mắt sắc lạnh lướt qua các báo cáo, đôi khi đưa tay chạm nhẹ vào chiếc Nguyệt Quang Trâm trên tóc. Chiếc trâm, một vật kỷ niệm quý giá, luôn nhắc nhở nàng về giá trị của “nhân tính”, về những cảm xúc và ký ức mà nàng đã từng suýt đánh mất trên con đường tu tiên. Nàng hiểu rằng, đây không còn là cuộc chiến của pháp thuật, cũng không phải là cuộc chiến của lời lẽ suông, mà là một cuộc chiến giành giật linh hồn nhân loại.
“Vậy thì, ‘ý nghĩa tự tạo’ của ngươi, Mạc Vân, đã không đủ sức mạnh để chống lại nó sao?” Lăng Nguyệt hỏi, giọng nói trong trẻo nhưng lạnh lùng, chứa đựng sự chất vấn và cả nỗi thất vọng sâu sắc. “Hay chúng ta đã sai lầm khi nghĩ rằng con người có thể tự mình định nghĩa giá trị? Phải chăng, trong sâu thẳm, con người cần một Thiên Đạo, một quy tắc bất biến để nương tựa, để không lạc lối?”
Dương Quân đặt bút xuống, vẻ mặt nặng trĩu. “Không, Lăng Nguyệt. Ta không nghĩ chúng ta đã sai khi tin vào khả năng của con người. Vấn đề là cách chúng ta truyền tải nó. Lời lẽ không đủ. Giáo điều không đủ. Ngay cả những bài giảng sâu sắc nhất cũng trở nên vô lực khi đối mặt với một niềm tin đã ăn sâu vào tiềm thức rằng ‘mọi thứ đều vô nghĩa’. Chúng ta cần một ‘tuyên ngôn’ mạnh mẽ hơn, một hành động có thể lay động tận gốc rễ niềm tin của con người, chứ không phải chỉ là lời nói hay giáo điều. Một thứ gì đó… chân thực và gần gũi hơn bao giờ hết. Một minh chứng sống động, rằng ngay cả trong s�� suy tàn của Thiên Đạo, con người vẫn có thể tìm thấy ý nghĩa, vẫn có thể kiến tạo giá trị cho cuộc sống của chính mình.”
Lăng Nguyệt Tiên Tử khẽ gật đầu, ánh mắt nàng lại vô thức chạm vào Nguyệt Quang Trâm. Nàng biết, lời Dương Quân nói rất đúng. Để chống lại một cuộc khủng hoảng niềm tin và đạo đức, không thể chỉ dùng quyền uy hay lý lẽ khô khan. Cần một điều gì đó chạm đến trái tim, khơi gợi lại những giá trị nhân sinh cốt lõi mà con người đang dần lãng quên. Những điều đó, nàng nhận ra, không phải là thứ có thể tìm thấy trong thư tịch cổ hay pháp thuật cao siêu, mà nằm ở chính bản ngã, ở những cảm xúc và ký ức đã định hình nên con người. Nàng cảm thấy áp lực nặng nề, một sự bất lực trước vấn đề phi vật chất này. Dù có quyền lực tối thượng của một tiên tử, nàng cũng không thể ép buộc niềm tin vào tâm trí con người.
Mạc Vân, dù kiệt sức, vẫn cố gắng đưa ra các phân tích sâu sắc, tìm kiếm một tia hy vọng. Ông biết rằng mình và những triết gia khác đã thất bại trong việc truyền tải trọn vẹn triết lý "ý nghĩa tự tạo" theo cách mà Tạ Trần đã làm. Có lẽ, giải pháp không nằm ở việc trình bày một triết lý phức tạp, mà ở việc thể hiện nó một cách giản dị, dễ hiểu nhất, thông qua hành động, thông qua một câu chuyện.
Ba người chìm vào im lặng, chỉ còn tiếng gió rít nhẹ bên ngoài Thiên Cơ Các. Ánh nến chập chờn, hắt lên những bóng hình dài và đổ bóng trên tường, như phản chiếu sự mờ mịt của tương lai Nhân Gian. Lăng Nguyệt lại siết chặt Nguyệt Quang Trâm, trong lòng nhen nhóm một ý nghĩ. Nàng biết, để cứu vãn niềm tin, họ sẽ phải dựa vào những giá trị nhân sinh cốt lõi, những thứ gợi nhớ về bản ngã và cảm xúc. Và có lẽ, chìa khóa nằm ở nơi mà nàng đã từng nhìn thấy một tia sáng hy vọng: Thị Trấn An Bình, nơi có một phàm nhân đang lặng lẽ gieo mầm trí tuệ.
***
Hoàng hôn buông xuống, nhuộm vàng cam cả Thị Trấn An Bình, hắt ánh sáng dịu nhẹ vào quán sách nhỏ của Tạ Trần. Mùi giấy cũ, mực và hương trà thoang thoảng trong không khí, tạo nên một bầu không khí yên bình, tĩnh lặng và ấm cúng. Tiếng lật sách khe khẽ, tiếng gió nhẹ từ cửa sổ, tất cả như ru ngủ tâm hồn. Tạ Trần đang ngồi bên bàn trà, nhấp một ngụm trà nóng, ánh mắt dõi theo những tia nắng cuối cùng đang dần tắt. Tiểu An ngồi bên cạnh, chăm chú đọc một quyển sách cũ, thi thoảng lại ngước nhìn tiên sinh, vẻ mặt vẫn còn chút bối rối từ những gì cậu chứng kiến ban sáng.
Bỗng, cánh cửa quán sách bật mở, phá tan sự yên tĩnh. Bà Mối Mai, người hàng xóm béo tròn, đeo kính, mái tóc búi cao, thường ngày luôn tươi cười và nói nhanh như gió, giờ lại hớt hải chạy vào, nước mắt giàn giụa. Khuôn mặt bà đỏ bừng vì khóc và tức giận, đôi vai run lên bần bật.
“Cậu Tạ Trần ơi! Cậu Tạ Trần ơi!” Bà Mối Mai vừa khóc vừa than, giọng nói nghẹn ngào. “Thằng nhóc đó… thằng Kẻ Trộm Vặt đó… nó dám lừa tôi! Nó bảo là ‘sống chết có số, tiền bạc cũng vậy, chẳng ai quan tâm nữa đâu’, rồi giật lấy… tiền dưỡng già của tôi! Nó hứa hẹn sẽ mang lại cho tôi ‘cơ hội đổi đời’ không cần nỗ lực gì cả, chỉ cần đưa nó số tiền đó để ‘đầu tư vào một bí mật của Thiên Đạo sắp sụp đổ’... Tôi tin lời nó, tôi đưa hết… giờ thì nó biến mất rồi!”
Bà Mối Mai ngồi sụp xuống ghế, ôm mặt khóc nức nở. “Nó bảo là ‘nếu mọi thứ đều vô nghĩa, thì sao phải tuân theo luật lệ cũ kỹ? Ta chỉ đang sống thật với bản thân thôi’. Cậu xem, cái bọn trẻ bây giờ, chúng nó bị cái thứ ‘Kính Vạn Hoa’ gì đó tiêm nhiễm vào đầu, giờ thì chẳng coi ai ra gì nữa rồi!”
Tạ Trần đặt chén trà xuống, ánh mắt tĩnh lặng, nhưng trong sâu thẳm lại ẩn chứa một sự thấu cảm sâu sắc. Hắn khẽ vỗ vai Tiểu An, ra hiệu cho cậu bé đứng dậy. “Tiểu An, con ở đây an ủi Bà Mối Mai. Ta sẽ đi xem sao.”
Tiểu An vâng lời, dù trong lòng vẫn còn lo lắng, nhưng cậu tin tưởng vào tiên sinh. Cậu nhìn theo bóng Tạ Trần khuất dần ra ngoài cửa.
Tạ Trần bước nhanh ra con hẻm gần đó, nơi Bà Mối Mai nói rằng Kẻ Trộm Vặt đã lẩn trốn. Con hẻm tối tăm, ẩm thấp, mùi ẩm mốc xộc lên mũi. Hắn tìm thấy Kẻ Trộm Vặt đang lẩn trốn sau một đống thùng cũ, trên tay hắn ta là túi tiền của Bà Mối Mai. Kẻ Trộm Vặt là một thanh niên nhỏ bé, lanh lợi, mặc đồ cũ nát, đôi mắt tinh ranh. Hắn ta thấy Tạ Trần, ban đầu có vẻ giật mình, nhưng sau đó lại nở một nụ cười khẩy, không hề hối lỗi mà còn tự mãn.
“Ôi chao, chẳng phải là Tạ công tử đây sao?” Kẻ Trộm Vặt nói, giọng điệu đầy mỉa mai và khinh thường, như thể hắn ta đã tìm thấy một chân lý tối thượng. “Ngươi đến giảng đạo cho ta à? Ha! Mọi thứ đều vô nghĩa, Thiên Đạo cũng sắp sụp đổ rồi, vậy thì luật lệ có ích gì? Ta chỉ đang sống thật với bản thân thôi! Đằng nào thì cũng chẳng có ý nghĩa gì khác!”
Hắn ta vung vẩy túi tiền trước mặt Tạ Trần, đôi mắt tinh ranh lấp lánh sự thách thức. “Bà già đó ngu dốt, tin lời ta. Nếu không có Thiên Đạo soi sáng, thì ai cũng chỉ là con rối của số phận, ta chỉ đang giành lấy phần của mình thôi. Chẳng phải tất cả đều là hư vô sao?”
Tạ Trần không trừng phạt, không giảng đạo, thậm chí không hề tỏ vẻ tức giận hay thất vọng. Ánh mắt hắn vẫn tĩnh lặng, giọng nói trầm ấm, nhưng lời lẽ lại sắc bén, chạm đến tận cùng suy nghĩ của Kẻ Trộm Vặt, buộc hắn ta phải đối diện với chính mình.
“Ngươi nói đúng,” Tạ Trần đáp, từng chữ thong thả, như đang soi rọi vào tâm can đối phương. “Mọi thứ có thể vô nghĩa. Và ngươi cũng có thể chọn tin rằng chúng vô nghĩa. Nhưng ngươi chọn hành động như vậy, ngươi đã ‘chọn’ một ý nghĩa cho mình. Ngươi chọn ý nghĩa của sự chiếm đoạt, của sự buông thả, của việc lợi dụng niềm tin người khác. Vậy, cái ý nghĩa đó, có thực sự mang lại cho ngươi điều ngươi muốn không? Hay nó chỉ là một lối thoát tạm bợ, để rồi lại đối mặt với một sự vô nghĩa lớn hơn trong chính lương tâm mình? Khi ngươi cầm số tiền này, ngươi có thực sự cảm thấy hạnh phúc, hay chỉ là một khoảnh khắc thỏa mãn ngắn ngủi, rồi lại bị nỗi trống rỗng và sự truy đuổi bủa vây?”
Tạ Trần bước lại gần hơn một bước, ánh mắt hắn như xuyên thấu. “Và những người xung quanh ngươi, họ sẽ nhìn thấy gì trong sự lựa chọn của ngươi? Một kẻ mạnh mẽ sống thật với bản thân, hay một kẻ yếu đuối không dám đối mặt với trách nhiệm, trốn chạy vào cái vỏ bọc của sự vô nghĩa để biện minh cho hành động của mình? Ngươi nghĩ rằng không có Thiên Đạo, thì không có luật lệ. Nhưng luật lệ của con người, của nhân quả, của lương tâm, thì sao? Ngươi có thể trốn tránh được chúng sao?”
Kẻ Trộm Vặt, ban đầu vẫn còn cười khẩy, nhưng khi Tạ Trần nói đến những lời đó, nụ cười trên môi hắn dần tắt. Đôi mắt tinh ranh bắt đầu dao động, lộ vẻ bối rối, suy nghĩ. Hắn ta chưa từng nghĩ sâu xa đến vậy. Hắn chỉ nghe theo những lời lẽ trên trời dưới đất về sự vô nghĩa, coi đó là tấm khiên che chắn cho những hành động của mình. Hắn chưa từng nghĩ đến “cái giá của sự vô nghĩa” mà Tạ Trần nhắc đến, cái giá của lương tâm, của sự nhìn nhận từ những người xung quanh, cái giá của một cuộc sống mà hắn tự xây dựng trên sự trống rỗng.
Tiểu An, đứng ở cửa quán sách, chứng kiến toàn bộ cuộc đối thoại. Cậu bé ghi nhớ từng lời của Tạ Trần, từng câu hỏi sâu sắc mà tiên sinh đặt ra. Bà Mối Mai cũng nín khóc, ngẩng đầu nhìn Tạ Trần, ánh mắt đầy hy vọng và lo lắng, nhưng cũng có một tia sáng mới về việc “lựa chọn”. Dường như, không chỉ Kẻ Trộm Vặt, mà chính bà cũng đang suy nghĩ về những lựa chọn của mình, và cái giá của chúng.
Kẻ Trộm Vặt cúi đầu, ánh mắt không còn vẻ ngạo mạn, mà thay vào đó là sự hỗn loạn. Hắn ta không biết phải phản bác thế nào. Tạ Trần không ép buộc hắn trả lại tiền, không trừng phạt. Hắn chỉ gieo vào tâm trí Kẻ Trộm Vặt một hạt giống của sự nghi ngờ, một câu hỏi về ý nghĩa thực sự của những gì hắn đang làm. Cuộc đối thoại ngắn ngủi, nhưng đầy ý nghĩa, buộc người nghe phải suy ngẫm, phải đối diện với bản chất của sự lựa chọn và hệ quả của nó.
Hoàng hôn đã tắt hẳn, màn đêm buông xuống, nuốt chửng con hẻm tối tăm. Tạ Trần quay lưng, không nói thêm lời nào. Hắn biết, hạt mầm đã được gieo. Giờ đây, sự lựa chọn là của Kẻ Trộm Vặt. Hắn ta sẽ tiếp tục trốn chạy trong cái vỏ bọc của sự vô nghĩa, hay sẽ bắt đầu tìm kiếm một ý nghĩa thật sự, một lựa chọn khác cho cuộc đời mình? Và những câu hỏi đó, không chỉ dành cho Kẻ Trộm Vặt, mà cho toàn bộ nhân gian đang đứng trước bờ vực của sự suy tàn đạo đức, chờ đợi một “tuyên ngôn” mạnh mẽ, một minh chứng hùng hồn rằng con người không phải là những bản sao vô nghĩa, mà là những cá thể độc đáo, có khả năng kiến tạo nên tương lai của chính mình, ngay cả khi Thiên Đạo sụp đổ.
Tác phẩm này là sáng tác độc quyền của Long thiếu trên nền tảng truyen.free.