Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 1081: Mầm Hoài Nghi Trong Vườn Ươm Tri Thức

Chiều muộn, ánh tà dương đổ nghiêng qua những mái nhà ngói cũ kỹ của Thị Trấn An Bình, nhuộm vàng con phố nhỏ. Trong quán sách khiêm nhường của Tạ Trần, mùi mực, mùi giấy cũ và mùi trà thanh đạm hòa quyện vào không khí, tạo nên một sự tĩnh mịch hiếm có. Tạ Trần, thân hình gầy gò, thư sinh, làn da trắng nhợt, ngồi bên cửa sổ, tay lật giở một cuốn sách cổ đã ố vàng, đôi mắt sâu thẳm ánh lên vẻ tỉnh táo, suy tư, dường như có thể nhìn thấu vạn vật. Ánh mắt ấy không thực sự đọc từng dòng chữ, mà dường như ��ang dõi theo những hình bóng nhỏ bé ngoài kia.

Ngoài phố, Thư Đồng Tiểu An, với đôi mắt thông minh lanh lợi, cùng vài đứa trẻ khác đang chơi đùa. Thế nhưng, khác với những trò rồng rắn lên mây hay cướp cờ quen thuộc, trò chơi của chúng lại mang một sắc thái kỳ lạ. Chúng giả vờ làm những "kẻ vô nghĩa", những "linh hồn lạc lối" lang thang trong một "vũ trụ rộng lớn", cố gắng tìm kiếm "ý nghĩa đã mất". Một đứa bé gái, tóc bím thắt lệch, chìa một cành cây khô ra, nghiêm nghị hỏi Tiểu An: "Này, ngươi có thấy ý nghĩa của cuộc đời ta ở đâu không? Kính Vạn Hoa Vô Định nói, chúng ta chỉ là những hạt bụi, vô số lần sinh ra và chết đi trong vô vàn vũ trụ, chẳng có gì khác biệt."

Tiểu An, vẫn còn gầy gò trong chiếc áo vải thô cũ, nhún vai một cách người lớn. Cậu bé bắt chước giọng điệu trầm ngâm của người lớn hay đọc sách: "Hừm, ta đã tìm kiếm ở hàng vạn thế giới, nhưng chỉ thấy toàn hư vô. Sách nói, nếu đã là hư vô, thì tìm làm gì cho uổng công? Chúng ta chỉ là những hạt bụi trên vô vàn thế giới. Tìm kiếm ý nghĩa làm g��, khi tất cả đều là hư vô?" Giọng nói non nớt nhưng lại vang lên những câu chữ chua chát, phản ánh trực tiếp những gì chúng nghe được từ người lớn về bộ phim 'Kính Vạn Hoa Vô Định'. Những đứa trẻ khác gật gù, vẻ mặt ngây thơ nhưng lại ánh lên sự già dặn đến bất ngờ, như thể chúng đã thực sự trải qua vô số kiếp sống vô nghĩa. Trò chơi của chúng cứ thế tiếp diễn, với những lời thoại vay mượn từ các cuộc tranh luận triết lý mà chúng vô tình nghe lỏm được.

Tạ Trần khẽ thở dài, một hơi thở nhẹ như làn khói, nhưng lại mang theo nỗi ưu tư sâu thẳm. Anh đặt cuốn sách cổ xuống, nhắm mắt lại, cảm nhận rõ rệt mầm mống của sự hoài nghi đã bén rễ quá sâu, thậm chí trong cả những tâm hồn non nớt nhất. Chúng không chỉ bắt chước, chúng đang thẩm thấu. Những khái niệm khô khan, lạnh lùng về sự vô nghĩa của tồn tại đã len lỏi vào tiềm thức của một thế hệ mới, biến trò chơi của chúng thành một vở kịch bi hài về số phận nhân loại. Tạ Trần nghĩ, đây không còn là một cuộc tranh luận triết lý trong các thư viện hay giảng đường nữa, mà đã trở thành một căn bệnh tinh thần lây lan khắp chốn nhân gian, bào mòn đi niềm tin, ý chí và cả sự ngây thơ vốn có của tuổi thơ.

Trong khoảnh khắc tĩnh lặng ấy, Tạ Trần có thể cảm nhận được sợi dây nhân quả vô hình đang run rẩy. Mỗi lời nói, mỗi hành động của con người đều tạo nên một gợn sóng, và giờ đây, những gợn sóng của sự hoài nghi đang biến thành một cơn sóng thần, đe dọa cuốn trôi mọi giá trị. Anh không thể can thiệp trực tiếp, vì đó không phải là con đường của anh, không phải là "Vô Vi Chi Đạo" mà anh đang theo đuổi. Nhưng liệu có thể giữ vững sự vô vi khi thế giới xung quanh đang chìm trong sự tuyệt vọng? Đây là một câu hỏi mà anh vẫn luôn tự vấn.

Đột nhiên, cánh cửa quán sách khẽ mở, Tiểu An chạy vào, khuôn mặt bầu bĩnh giờ đây lộ vẻ bối rối. Cậu bé cầm trên tay một viên đá nhỏ, đôi mắt toát lên vẻ thông minh nhưng tràn đầy thắc mắc. "Thưa tiên sinh," cậu bé nói, giọng hơi hụt hơi, "bạn con vừa đưa ra một câu đố. Nếu viên đá này có thể là vô số viên đá trong vô số vũ trụ, và mỗi viên đá đều có một số phận khác nhau – có viên làm ngọc quý, có viên làm đá lát đường, có viên tan thành cát bụi – thì viên đá này của con, ý nghĩa của nó là gì? Con nên trân trọng nó, hay vứt bỏ nó, vì dù sao thì ở vũ trụ khác nó cũng đã là cát bụi rồi?"

Tạ Trần mở mắt, nhìn Tiểu An, rồi nhìn viên đá trong tay cậu bé. Anh khẽ mỉm cười, nụ cười ẩn chứa sự thấu hiểu sâu sắc. "Tiểu An," anh nói, giọng trầm, điềm tĩnh, "ngươi nghĩ xem, viên đá này, nó đang nằm trong tay ngươi ở vũ trụ nào?"

Tiểu An ngước nhìn Tạ Trần, đôi mắt chớp chớp. "Ở vũ trụ này ạ."

"Vậy thì," Tạ Trần tiếp lời, "ngươi đang sống ở vũ trụ nào?"

"Ở vũ trụ này ạ."

"Vậy thì ý nghĩa của viên đá này, hay của chính ngươi, chỉ có thể được tìm thấy trong vũ trụ mà ngươi đang tồn tại. Những vũ trụ khác, những số phận khác, chỉ là những khả năng. Khả năng không phải là hiện thực. Hiện thực của ngươi, và của viên đá này, là ở đây, ngay lúc này. Ngươi trân trọng nó, nó có giá trị. Ngươi vứt bỏ nó, nó thành vô dụng. Ý nghĩa không phải là thứ được ban tặng, mà là thứ được tạo ra, bởi chính lựa chọn và hành động của ngươi, trong vũ trụ duy nhất này."

Tiểu An vẫn đứng đó, ngẫm nghĩ. Câu trả lời của Tạ Trần không trực tiếp bác bỏ những khái niệm mà cậu bé nghe được, nhưng lại đặt chúng vào một góc nhìn khác, một góc nhìn nhấn mạnh vào hiện thực và sự tự chủ. Cậu bé gật gù, dường như một hạt mầm mới đã được gieo vào tâm trí non nớt. Tạ Trần khẽ vuốt mái tóc đen dài của Tiểu An, ánh mắt xa xăm. Dù chỉ là một lời nói nhỏ, một gợi mở tinh tế, nhưng anh tin rằng, đó chính là cách để chống lại làn sóng hư vô đang càn quét, từng chút một, từng tâm hồn một.

***

Buổi sáng hôm đó, tại Trường Học Phàm Nhân, tiếng đọc sách, tiếng cười đùa của trẻ con thường ngày vẫn vang lên, nhưng không khí trong lớp học lại nặng trĩu một sự u ám khó tả. Giáo Sư Lão Chuẩn, một thầy giáo làng với mái tóc đã ngả bạc, khuôn mặt khắc khổ và đôi mắt ẩn chứa sự mệt mỏi, đang đứng trên bục giảng. Bàn ghế gỗ mộc mạc, mùi gỗ, mùi mực, mùi giấy cũ hòa quyện, gợi lên một cảm giác thân thuộc của tri thức, nhưng hôm nay, sự thân thuộc ấy lại trở nên xa lạ. Ông cố gắng giảng về tầm quan trọng của việc học tập và cống hiến cho xã hội, về một tương lai tươi sáng của "Nhân Đạo" do con người tự kiến tạo. Ông vẽ lên bảng một bức tranh về những thành tựu của nhân loại, về những giá trị của tình yêu thương, sự đoàn kết và ý chí vươn lên. "Mỗi chúng ta đều là một phần của dòng chảy nhân sinh," ông nói, giọng khàn đặc vì cố gắng truyền đạt niềm tin, "kiến tạo nên giá trị và để lại dấu ấn của riêng mình trong dòng chảy vĩ đại ấy. Dù Thiên Đạo có suy yếu, dù thế giới có biến đổi, thì ý chí của con người, khả năng của chúng ta trong việc tạo ra cái đẹp, cái thiện, vẫn là ngọn đuốc soi sáng con đường."

Thế nhưng, dưới lớp, sự chú ý của học sinh dường như đã lạc về một thế giới khác. Học Sinh Trẻ (Đại diện), với vẻ ngoài non nớt của tuổi học trò nhưng đôi mắt lại ánh lên sự già dặn và thiếu niềm tin, cùng các bạn thì thầm. Chúng lật giở những tờ báo cũ kỹ, trên đó in bài phê bình về 'Kính Vạn Hoa Vô Định', với những dòng tít lớn chói chang: "Ý nghĩa tồn tại là một ảo ảnh", "Con người chỉ là bản sao vô nghĩa", "Mọi nỗ lực đều trở thành tro bụi trong biển vũ trụ". Những hình ảnh về các vũ trụ song song, nơi mọi cố gắng đều thất bại, đã in sâu vào tâm trí chúng, khiến những lời giảng của Lão Chuẩn trở nên trống rỗng.

"Thưa thầy," Học Sinh Trẻ đột nhiên đứng dậy, giọng điệu bất cần vang lên trong không gian tĩnh lặng, cắt ngang lời giảng của Lão Chuẩn, "nếu như có vô số vũ trụ, và trong vô số vũ trụ đó, chúng ta đều thất bại, đều tan biến, thì việc chúng ta cố gắng ở vũ trụ này có ý nghĩa gì chứ? Chẳng phải tất cả đều đã được định sẵn hay sao? Chúng ta đâu thể thay đổi được gì."

Lão Chuẩn ngập ngừng, ánh mắt bối rối. Ông nhìn vào đôi mắt non nớt nhưng đầy hoài nghi của học trò, cảm thấy lời lẽ của mình trở nên yếu ớt lạ thường. "Nhưng... nhưng đây là vũ trụ của chúng ta!" Ông cố gắng phản bác, nhưng giọng nói run rẩy, sự nhiệt huyết thường ngày đã biến mất. "Chúng ta chỉ có thể sống và hành động trong vũ trụ này. Những vũ trụ khác... chỉ là lý thuyết..."

"Lý thuyết?" Một học sinh khác chế giễu, "Nhưng bộ phim đã cho thấy nó chân thực đến mức nào! Nó cho thấy những cuộc đời tương tự chúng ta, những lựa chọn tương tự chúng ta, nhưng kết cục thì đều là vô nghĩa!"

Một vài học sinh khác cười khúc khích, tiếng cười vang lên như tiếng kim đâm vào trái tim Lão Chuẩn. Số đông còn lại vẫn giữ vẻ mặt vô cảm, ánh mắt trống rỗng, dường như đã bị thuyết phục bởi bộ phim, bởi cái gọi là "sự thật" tàn nhẫn về bản chất vô nghĩa của tồn tại. Lão Chuẩn cảm thấy một sự thất vọng sâu sắc. Niềm tin vào giáo dục, vào khả năng thay đổi thế giới bằng tri thức mà ông đã vun đắp cả đời, giờ đây đang sụp đổ trước những lý thuyết hư vô. Ông nhìn xuống bảng đen, nơi những hình ảnh về tương lai tươi sáng của "Nhân Đạo" giờ đây trông thật nhạt nhòa, như một ảo ảnh tan biến trong sương sớm. Ông vẫn cố gắng nói, cố gắng tìm những lời lẽ mạnh mẽ hơn, nhưng những từ ngữ ấy cứ nghẹn lại trong cổ họng, bởi chính ông cũng cảm thấy một sự bất lực bao trùm. Cuộc chiến tư tưởng này, quả thực, khốc liệt hơn bất kỳ cuộc chiến vật chất nào. Ông chỉ là một người thầy già nua, làm sao có thể chiến đấu với một "kính vạn hoa" đã phơi bày ra vô số tương lai đen tối? Sự mệt mỏi hiện rõ trên khuôn mặt khắc khổ, nhưng ông vẫn cố gắng giữ vững niềm tin, dù chỉ là một tia sáng nhỏ nhoi trong đáy mắt.

***

Tối đó, tại Giảng đường Ngoại Môn của Thành Vô Song, không khí se lạnh vì trăng non đã lên cao và gió bắt đầu rít qua những khe cửa. Triết Gia Mạc Vân, người từng mang vẻ mặt tiều tụy vì tuyệt vọng nhưng đã được Tạ Trần khai sáng, giờ đây lại đứng trên bục giảng, cố gắng truyền đạt triết lý "ý nghĩa tự tạo" mà anh đã gieo mầm. Ông nói về sức mạnh của ý chí con người, về giá trị của những hành động nhỏ bé trong hiện tại, về việc con người có thể tự định nghĩa số phận của mình mà không cần dựa vào bất kỳ Thiên Đạo nào. Giọng ông dứt khoát, đầy nhiệt huyết, cố gắng lay động những tâm hồn đang chìm trong sự hoài nghi.

"Thưa quý vị," Mạc Vân nói, ánh mắt quét qua khán phòng, "chúng ta không thể kiểm soát sự vô hạn của vũ trụ, không thể thay đổi những khả năng vô tận mà 'Kính Vạn Hoa Vô Định' đã phơi bày. Nhưng chúng ta có thể kiểm soát ý nghĩa mà chúng ta lựa chọn để gán cho cuộc đời mình! Ý nghĩa không phải là thứ được ban tặng, mà là thứ được tạo ra. Được tạo ra bởi tình yêu thương, bởi sự cống hiến, bởi từng hơi thở, từng bước chân mà chúng ta chọn đi trong hiện tại này!"

Khán phòng, vốn đông đúc lúc đầu, giờ đây thưa thớt dần. Những người còn lại, chủ yếu là giới trí thức và các tu sĩ cấp thấp đang tìm kiếm câu trả lời, nhưng ánh mắt họ lại ánh lên sự hoài nghi, thậm chí là công kích. Một người đàn ông trung niên, vẻ mặt đầy vẻ khinh miệt, đột nhiên ngắt lời Mạc Vân: "Nhưng nếu sự lựa chọn đó cũng chỉ là một ảo ảnh được lặp lại vô số lần trong các vũ trụ khác, thì nó còn ý nghĩa gì nữa? Ch��ng ta chỉ là những diễn viên trên một sân khấu kịch đã được định sẵn, đang diễn lại những vở kịch mà chúng ta đã diễn vô số lần ở những thế giới khác! Cái gọi là 'ý nghĩa tự tạo' của ông, chẳng qua cũng chỉ là một sự tự lừa dối bản thân mà thôi!"

Những tiếng xì xào đồng tình vang lên. Những câu hỏi, những lời lẽ công kích liên tục được ném về phía Mạc Vân, tất cả đều lặp lại các luận điểm từ bộ phim 'Kính Vạn Hoa Vô Định', như thể đó là chân lý không thể lay chuyển. Ông cảm thấy cô độc giữa đám đông, lời nói của ông dường như không thể xuyên thủng bức tường hoài nghi và tuyệt vọng. Niềm hy vọng mà Tạ Trần đã nhen nhóm trong ông, giờ đây lại bị thử thách bởi chính những người mà ông muốn khai sáng.

Mạc Vân nhìn xuống đôi tay mình, nắm chặt. Sự thất vọng hiện rõ trên khuôn mặt tiều tụy của ông. Ông đã cố gắng hết sức, đã dùng hết tâm huyết của mình để truyền tải triết lý mà ông tin là cứu cánh cho nhân loại. Nhưng dường như, sức mạnh của một bộ phim, của một tư tưởng tiêu cực, l���i có sức ảnh hưởng lớn hơn gấp vạn lần những lời lẽ chân thành. Ông vẫn tiếp tục nói, cố gắng giữ vững giọng điệu, nhưng với một sự mệt mỏi rõ rệt, biết rằng những lời lẽ của mình không đủ sức lay chuyển. Ông nhớ lại lời Tạ Trần nói về "sức mạnh của sự lựa chọn trong hiện tại duy nhất này", và rằng "chỉ có một tương lai thật sự quan trọng, đó là tương lai mà chúng ta đang cùng nhau kiến tạo". Nhưng làm sao để những lời lẽ ấy có thể đến được với những tâm hồn đã bị phủ đầy bụi hoài nghi và hư vô? Ông thở dài, sự bi tráng của một người trí thức đang cố gắng chống lại dòng chảy của thời đại đè nặng lên vai ông.

***

Đêm khuya, trăng sáng vằng vặc trên bầu trời, không khí lạnh lẽo bao trùm Thiên Cơ Các ở Thành Vô Song. Mùi hương trầm thoang thoảng trong không gian rộng lớn, hòa lẫn với mùi giấy và mực từ vô số bản báo cáo. Lăng Nguyệt Tiên Tử, dung nhan tuyệt mỹ, lạnh lùng như băng tuyết, thường mặc bạch y, giờ đây lại lộ rõ vẻ mệt mỏi. Nàng và Dương Quân đứng trước một tấm bản đồ l���n của nhân gian, trên đó đánh dấu những khu vực bị ảnh hưởng nặng nề nhất bởi làn sóng hoài nghi. Những chấm đỏ, những vòng tròn đen dày đặc, biểu thị cho sự sụt giảm tinh thần, tăng cường các hành vi vô kỷ luật và sự sụp đổ của các giá trị đạo đức cơ bản. Mái tóc đen nhánh dài đến thắt lưng của nàng, thường được búi cao đơn giản, nay lại có vài sợi buông lơi vì sự mệt mỏi.

Dương Quân, ngoại hình tuấn tú, khí chất nho nhã, đôi mắt sáng, tràn đầy nhiệt huyết và lý tưởng, giờ đây cũng ánh lên vẻ lo lắng sâu sắc. Chàng chỉ vào một chấm đỏ trên bản đồ, giọng nói rõ ràng, dứt khoát thường ngày giờ cũng pha chút nặng nề: "Tình hình ngày càng tệ, Lăng Nguyệt. Các trường học đang trống rỗng, những người lao động mất đi động lực, và ngay cả binh lính cũng bắt đầu đặt câu hỏi về mục đích chiến đấu của họ. Lời nói không còn đủ sức nặng. Chúng ta đã cố gắng dùng mọi biện pháp, từ những lời hiệu triệu của các tông môn, đến những bài giảng của các triết gia, nhưng tất cả đều như muối bỏ biển. Làn sóng hư vô này... nó đang ăn mòn Nhân Đạo từ tận gốc rễ."

Lăng Nguyệt Tiên Tử, ánh mắt phượng sắc bén, chạm nhẹ tay vào chiếc Nguyệt Quang Trâm trên tóc. Chiếc trâm, một vật kỷ niệm quý giá, luôn nhắc nhở nàng về giá trị của "nhân tính", về những cảm xúc và ký ức mà nàng đã từng suýt đánh mất trên con đường tu tiên. Nàng quay lại nhìn Dương Quân, giọng nói trong trẻo nhưng lạnh lùng, dứt khoát: "Chúng ta cần một thứ gì đó hơn cả lời nói. Một biểu tượng. Một hành động có thể lay động tận sâu tâm khảm con người, cho họ thấy rằng dù Thiên Đạo có suy yếu, dù vũ trụ có vô tận những khả năng đen tối, thì ý nghĩa của con người vẫn còn đó. Giá trị của cuộc sống, của sự lựa chọn, của tình yêu thương, là điều không thể phủ nhận. Chúng ta cần một 'tuyên ngôn' sống động cho Nhân Đạo. Một minh chứng hùng hồn rằng con người không phải là những bản sao vô nghĩa, mà là những cá thể độc đáo, có khả năng kiến tạo nên tương lai của chính mình."

Nàng bước đến bên cửa sổ, nhìn ra màn đêm tĩnh mịch, nơi ánh trăng lạnh l���o rọi xuống. Tiếng gió rít qua Thiên Cơ Các như một lời nhắc nhở về sự cấp bách. Dương Quân gật đầu, hiểu được ý nàng. Chàng biết rằng giải pháp có thể không nằm ở sức mạnh tu vi hay triết lý khô khan, mà ở chính những giá trị nhân sinh cốt lõi, những điều mà Tạ Trần luôn trân trọng. Chàng bắt đầu phác thảo các kế hoạch, nhận ra rằng để chống lại một cuộc khủng hoảng tư tưởng, không thể chỉ dùng lời lẽ suông, mà cần một hành động mang tính biểu tượng, một sự kiện có thể khuếch đại triết lý của Tạ Trần, biến nó thành một niềm tin mới, một ngọn hải đăng cho thế hệ đang lạc lối. Lăng Nguyệt Tiên Tử khẽ siết chặt Nguyệt Quang Trâm, ánh mắt lướt qua tấm bản đồ, dừng lại ở một chấm nhỏ: Thị Trấn An Bình. Nơi đó, có một phàm nhân đang lặng lẽ gieo mầm hy vọng. Có lẽ, đã đến lúc, hạt mầm ấy cần được vun trồng và lan tỏa. Đây sẽ là bước ngoặt quyết định cho kỷ nguyên Nhân Gian non trẻ, một cuộc chiến mà vũ khí không phải là pháp thuật, mà là niềm tin và ý chí của con người.

Nội dung truyện thuộc bản quyền sáng tác của Long thiếu, phát hành riêng tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free