Nhân gian bất tu tiên - Chương 1080: Màn Ảnh Vô Định: Lời Tiên Tri Từ Đa Vũ Trụ
Mạc Vân rời quán, bước đi chậm rãi trên phố, nhưng mỗi bước chân của ông đều chứa đựng một năng lượng mới, một sự vững chãi mà trước đó ông chưa từng có. Ông nhìn những người qua lại, những hàng quán quen thuộc, những cảnh vật bình dị của Thị Trấn An Bình, như thể lần đầu tiên ông thực sự nhìn thấy chúng. Ông thấy những gánh hàng rong của người bán bánh, những tiếng cười giòn tan của trẻ nhỏ, những nụ cười hiền hậu của những người lao động chân tay. Tất cả những điều đó, trước đây ông coi là lẽ hiển nhiên, là vô nghĩa giữa sự bao la của vũ trụ, nhưng giờ đây, chúng lại hiện lên với một ý nghĩa sâu sắc, một vẻ đẹp chân thực đến lạ.
"Ý nghĩa... là thứ ta chọn để tạo ra." Mạc Vân lẩm bẩm trong nội tâm, như khắc sâu từng chữ vào tâm khảm. Ông cảm thấy một sự nhẹ nhõm chưa từng có, một sự giải thoát khỏi nỗi sợ hãi hư vô. Ông nhận ra rằng, việc Lý Thiên công bố lý thuyết về vũ trụ vô nghĩa không phải là một thảm họa, mà là một cơ hội, một lời mời gọi để con người tự mình kiến tạo nên những giá trị mới, những chân lý mới, không cần phải dựa dẫm vào Thiên Đạo hay bất kỳ quyền năng siêu việt nào.
Từ trong quán sách, Thư Đồng Tiểu An và Ông Lão Tiều Phu, những người đã âm thầm lắng nghe toàn bộ cuộc đối thoại, cũng có một cái nhìn khác về cuộc sống. Tiểu An, với đôi mắt to tròn, nhìn theo bóng Mạc Vân khuất dần, rồi quay sang nhìn Tạ Trần với vẻ ngưỡng mộ pha lẫn thắc mắc. Cậu bé cảm thấy một sự bình yên lạ kỳ lan tỏa khắp quán sách, một sự bình yên không đến từ sự tĩnh lặng bên ngoài, mà đến từ sự sáng tỏ trong tâm hồn. Cậu bé hiểu rằng, câu trả lời cho câu hỏi "Liệu có thật là vô nghĩa hết không?" không nằm ở việc vũ trụ có ý nghĩa hay không, mà nằm ở việc cậu sẽ chọn cách tạo ra ý nghĩa cho cuộc đời mình như thế nào.
Ông Lão Tiều Phu, ngồi ở góc quán, khẽ gật gù. Ánh mắt ông không còn vẻ lo lắng như buổi sáng, thay vào đó là một nụ cười hiền hậu, an nhiên. "Thì ra... lão già này sống cả đời cũng chỉ để vun đắp những điều ấy thôi." Ông lão lẩm bẩm, giọng nói thấm đượm sự thấu hiểu và chấp nhận. Ông nhớ lại những năm tháng vác rìu lên núi, từng nhát búa bổ vào thân cây, từng giọt mồ hôi đổ xuống. Ông nhớ lại việc chăm sóc gia đình, dạy dỗ con cháu, vun đắp cho cộng đồng làng xã. Tất cả những điều đó, tưởng chừng nhỏ bé, tầm thường, giờ đây lại hiện lên như những viên ngọc quý, những khối gạch vững chắc xây nên ý nghĩa cuộc đời ông. Lão tiều phu hiểu rằng, cuộc sống bình thường của ông, những giá trị ông đã tạo ra, chính là một phần của cái "vũ trụ riêng, rực rỡ hơn bất kỳ vì sao nào" mà Tạ Trần đã nói.
Tạ Trần, sau khi Mạc Vân rời đi, tiếp tục sắp xếp sách trên kệ, động tác anh nhẹ nhàng, chậm rãi, như chưa từng có một cuộc đối thoại triết lý sâu sắc nào vừa diễn ra. Anh vẫn bình yên như mặt hồ không gợn sóng, nhưng trong lòng anh, anh biết rằng một hạt mầm đã được gieo. Triết lý về việc "tự tạo ra ý nghĩa" này, dù xuất phát từ một phàm nhân không tu luyện, sẽ dần dần trở thành nền tảng tư tưởng cốt lõi, giúp "Nhân Đạo" vượt qua những thử thách niềm tin lớn hơn trong tương lai và định hình kỷ nguyên mới. Mạc Vân, sau khi được Tạ Trần khai sáng, chắc chắn sẽ trở thành một nhân tố quan trọng trong việc lan tỏa triết lý này, trở thành một "ngọn đuốc" của Nhân Đạo trong giới trí thức, dẫn dắt họ thoát khỏi vòng xoáy hư vô. Sự ảnh hưởng của Tạ Trần, dù gián tiếp và bình dị, sẽ dần len lỏi vào mọi tầng lớp xã hội, từ trí thức đến dân thường, tạo nên một sự chuyển biến âm thầm nhưng mạnh mẽ, một sự kiến tạo lại niềm tin và ý chí sống. Cuộc sống bình thường là một hành trình dài, không ngừng nghỉ của sự học hỏi và thích nghi. Mặc dù Thiên Đạo sụp đổ, vũ trụ vẫn còn đó những bí ẩn chưa được khám phá, nhưng con người, với ý chí tự thân kiến tạo ý nghĩa, sẽ không bao giờ lạc lối.
***
Tuy nhiên, bình yên chẳng bao giờ là vĩnh cửu. Buổi sáng muộn của ngày hôm sau, một màn mây đen kịt kéo đến, không chỉ che khuất ánh dương mà còn phủ một bóng tối ảm đạm lên Thị Trấn An Bình. Gió lạnh bất chợt thổi qua, mang theo cái rét buốt len lỏi vào từng con hẻm, từng góc phố, như một điềm báo cho sự bất an đang len lỏi trong lòng người. Các ngôi nhà gỗ và gạch đơn giản, các quán trọ và cửa hàng san sát nhau, nay không còn vẻ nhộn nhịp thường ngày. Tiếng nói chuyện, tiếng rao hàng, tiếng xe ngựa, tiếng bước chân thưa thớt hẳn, thay vào đó là những tiếng bàn tán xôn xao, những lời thì thầm lo lắng về một điều gì đó vừa ập đến. Mùi thức ăn đường phố thơm lừng thường ngày dường như cũng bị át đi bởi một mùi lo âu khó tả, một cảm giác căng thẳng lan tỏa trong không khí.
Trung tâm của những cuộc bàn tán đó là một thứ được gọi là "Kính Vạn Hoa Vô Định" – một bộ phim tài liệu vừa được công chiếu rộng rãi khắp Nhân Gian. Nó không chỉ là một câu chuyện giải trí, mà là một lời "tiên tri" gieo rắc sự hoang mang, dựa trên lý thuyết Đa Vũ Trụ, khắc họa vô số tương lai u ám và vô vọng.
Trong quán sách nhỏ của Tạ Trần, Thư Đồng Tiểu An đang quét dọn. Cậu bé gầy gò, đôi mắt toát lên vẻ thông minh thường ngày, giờ đây ánh lên sự lo lắng. Mỗi nhát chổi lướt qua sàn nhà, tâm trí cậu lại vẩn vơ theo những lời đồn đại bên ngoài. "Thưa tiên sinh..." Tiểu An khẽ gọi, giọng nói lí nhí, không chắc chắn. "Con... con nghe nói... trong bộ phim đó, chúng ta... chúng ta đều sẽ không có tương lai tốt đẹp sao? Rằng mọi nỗ lực đều vô nghĩa, vì ở một vũ trụ khác, chúng ta đã thất bại, và thất bại đó sẽ mãi mãi là một phần của chúng ta?" Cậu bé ngừng quét, đôi mắt đầy hoang mang nhìn về phía Tạ Trần, người đang an nhiên ngồi bên bàn đọc sách.
Ngoài phố, một dáng người gầy gò, lưng còng, mái tóc bạc phơ bước ngang qua quán. Đó là Ông Lão Tiều Phu. Khuôn mặt khắc khổ của người từng trải qua nhiều sương gió, nay lại càng thêm trầm ngâm. Cây rìu gỗ cũ kỹ trên tay ông dường như cũng nặng hơn. Ông không nói chuyện với ai, chỉ lầm bầm đủ nghe, ánh mắt xa xăm nhìn lên bầu trời âm u: "Thế gian này... có thật sự là vô vọng như vậy không? Những hạt mầm ý nghĩa ta vừa gieo trong lòng, liệu có bị cái vô định kia nghiền nát?" Lời nói của ông lão, dù chỉ là một tiếng thở dài, cũng chứa đựng nỗi sợ hãi chung của những người phàm trần nhỏ bé trước sự bao la và khắc nghiệt của vũ trụ.
Cánh cửa quán sách lại khẽ mở ra. Một bóng người bước vào, mang theo hơi lạnh của gió và một nỗi tuyệt vọng còn sâu sắc hơn cả trước đây. Đó là Triết Gia Mạc Vân. Ông tiều tụy hơn cả lúc đầu khi tìm đến Tạ Trần, đôi mắt trũng sâu với quầng thâm hiện rõ, vẻ mặt tái mét vì hoang mang và sợ hãi. Trên tay ông, run rẩy nắm chặt một cuộn giấy, có lẽ là những ghi chép, những lý giải về bộ phim "Kính Vạn Hoa Vô Đ��nh". Mạc Vân, người vừa tìm thấy tia hy vọng từ lời Tạ Trần, giờ đây lại bị nhấn chìm trong biển cả của sự hoài nghi.
"Tiên sinh Tạ Trần..." Giọng ông khàn đặc, khô khốc, như thể đã nói quá nhiều hay đã gào thét trong câm lặng. Ông bước những bước nặng nề đến gần bàn sách của Tạ Trần, đôi mắt đỏ hoe ngước nhìn. "Lời người nói... về ý nghĩa tự tạo... liệu có thể chống lại vô số tương lai đen tối mà bộ phim kia đã phơi bày? Nó... nó thực sự đáng sợ... như thể là một lời nguyền định mệnh. Nó nói rằng, dù chúng ta có cố gắng bao nhiêu, thì ở một dòng thời gian khác, chúng ta cũng đã thất bại, rằng mọi lựa chọn của chúng ta đều đã được định trước bởi những khả năng vô hạn. Vậy thì... ý nghĩa còn ở đâu nữa?" Nỗi tuyệt vọng của Mạc Vân không chỉ là nỗi sợ hãi cá nhân, mà còn là tiếng kêu của cả một giới trí thức đang chới với giữa lý thuyết và hiện thực, giữa hy vọng mới chớm nở và vực sâu hư vô. Từng lời của ông như một câu hỏi đau đáu, một lời cầu cứu cho lý trí đang chênh vênh trên bờ vực s���p đổ.
Tạ Trần, người vẫn ngồi đó, bình thản như chưa từng có sự thay đổi nào trong thế gian, chậm rãi đặt cuốn sách cổ đang đọc dở xuống mặt bàn gỗ đã cũ. Ánh mắt anh không có sự phán xét hay bác bỏ, chỉ có sự thấu hiểu sâu sắc, như thể đã nhìn thấy trước được làn sóng hoang mang này sẽ ập đến. Anh nhìn Mạc Vân, rồi nhìn Tiểu An, và dường như cả Ông Lão Tiều Phu đang đứng tần ngần ngoài cửa. Cả quán sách chìm trong một sự tĩnh lặng đến lạ lùng, chỉ còn tiếng gió rít nhẹ bên ngoài và tiếng lá cây xào xạc. Mùi hương trầm nhẹ nhàng từ lư hương trên bàn, hòa lẫn với mùi giấy cũ và thoang thoảng hương thảo dược từ chén trà nóng của Tạ Trần, tạo nên một không gian đối lập hoàn toàn với sự hỗn loạn tinh thần đang diễn ra.
Tạ Trần khẽ nói, giọng anh trầm tĩnh, điềm đạm, nhưng mỗi chữ thốt ra đều mang sức nặng của ngàn cân triết lý, như dòng suối mát lành len lỏi vào tâm hồn đang khô cạn: "Đa Vũ Trụ, có thể có vô vàn khả năng. Vô vàn tương lai. Điều đó không sai. Nhưng đối với mỗi sinh linh, mỗi kho���nh khắc, chỉ có một hiện tại đang tồn tại, một thực tại mà ngươi đang sống, đang cảm nhận. Và trong hiện tại đó, ngươi chọn sống thế nào, lựa chọn tin tưởng điều gì, đó mới là ý nghĩa thật sự."
Anh khẽ nhấc tay, chỉ vào một trang sách cổ mở ra trên bàn, nơi có một đoạn văn tự cổ xưa viết về sức mạnh của ý chí con người. "Cuốn sách này, từ ngàn xưa, đã nói về một chân lý đơn giản. 'Vạn pháp duy tâm tạo, nhất thiết duy tâm sở hiện.' Mọi thứ đều do tâm tạo, do tâm mà hiện. Bộ phim 'Kính Vạn Hoa Vô Định' đã vẽ ra một bức tranh của vô hạn khả năng, nhưng lại quên mất một điều cốt yếu: con người, với ý chí của mình, chính là họa sĩ của bức tranh hiện tại, chứ không phải một khán giả bị động."
Tạ Trần tiếp lời, ánh mắt sâu thẳm nhìn thẳng vào Mạc Vân, như xuyên thấu mọi lớp màn hoài nghi. "Một dòng sông có thể rẽ ra ngàn nhánh, mỗi nhánh một số phận, một hướng chảy khác nhau, dẫn đến vô vàn đại dương hay đồng bằng. Nhưng giọt nước, khi nó chảy, nó chỉ chảy theo một hướng duy nhất mà nó chọn, trong khoảnh khắc đó. Giọt nước không thể cùng lúc chảy về ngàn hướng. Giọt nước không bận tâm đến những nhánh sông mà nó không chọn. Nó chỉ sống trọn vẹn trong dòng chảy mà nó đang là. Sự lựa chọn của giọt nước, dù nhỏ bé, cũng là sự khẳng định sự tồn tại của chính nó."
Mạc Vân lắng nghe từng lời của Tạ Trần, lòng ông khẽ run lên. Cuộn giấy trong tay ông, lúc nãy còn siết chặt đến mức các khớp ngón tay trắng bệch, giờ đây dần nới lỏng. Một tia sáng yếu ớt bắt đầu le lói trong đôi mắt trũng sâu của ông. "Vậy... vậy tất cả những tương lai vô vọng kia... có thật sự tồn tại không? Hay chúng chỉ là những bóng ma do tâm trí ta tự vẽ nên?" Giọng ông vẫn còn run rẩy, nhưng đã có thêm một chút chất vấn, một chút tìm tòi, chứ không còn là sự tuyệt vọng hoàn toàn nữa.
Tạ Trần khẽ mỉm cười, một nụ cười ẩn chứa sự thấu hiểu và bao dung. "Sự tồn tại của chúng, có thể chỉ là một giả thuyết để ta nhìn lại chính mình. Để ta nhận ra, dù vũ trụ có rộng lớn đến đâu, có vô số khả năng đến chừng nào, thì ý chí của một sinh linh trong hiện tại, cũng có thể tạo ra một tương lai khác. Chúng không phải là lời nguyền định mệnh, mà là một phép thử cho niềm tin và ý chí của con người. Nếu ta tin rằng mình có thể định hình hiện tại, thì hiện tại đó sẽ là hạt mầm cho một tương lai khác, rực rỡ hơn những gì 'Kính Vạn Hoa Vô Định' đã vẽ ra."
Anh nhẹ nhàng nhấp một ngụm trà, tiếp tục nói, ánh mắt xa xăm như nhìn thấu cả ngàn vạn dải ngân hà. "Chấp nhận sự vô hạn của vũ trụ không có nghĩa là chấp nhận sự vô nghĩa của bản thân. Ngược lại, chính khi đối diện với cái vô hạn ấy, ta mới càng thấy rõ giá trị của một sinh mệnh, của một hành động, của một lựa chọn trong cái hữu hạn mà ta đang có. Ngươi không thể kiểm soát vô vàn tương lai, nhưng ngươi hoàn toàn có thể kiểm soát hành động của mình trong hiện tại. Và chính hành động ấy, là thứ duy nhất có thể xoay chuyển bánh xe số phận, tạo nên một quỹ đạo riêng, dù cho hàng ngàn quỹ đạo khác đã được vạch sẵn."
Mạc Vân im lặng, đôi mắt nhắm nghiền, như đang cố gắng hấp thụ từng lời của Tạ Trần, cố gắng sắp xếp lại những mảnh vỡ trong tâm trí ông. Mùi hương trầm, mùi giấy cũ, và giọng nói trầm tĩnh của Tạ Trần dường như đã tạo nên một bức tường vô hình, che chắn ông khỏi những tiếng ồn ào và hoang mang bên ngoài. Ông bắt đầu cảm thấy một sự bình yên quay trở lại, một sự chắc chắn đến từ bên trong, không phải từ việc phủ nhận những khả năng đen tối, mà từ việc khẳng định sức mạnh của chính mình. Sự thật không nằm ở việc phủ nhận các khả năng, mà ở việc khẳng định giá trị của hành động trong hiện tại. Triết lý của Tạ Trần, một lần nữa, đã gieo mầm vào tâm hồn ông, không phải là một sự phủ nhận, mà là một sự đối diện và vượt lên trên.
***
Đêm buông xuống Thành Vô Song, mang theo gió lớn và những đám mây đen kịt, nặng trĩu. Thỉnh thoảng, một tiếng sấm rền vang vọng từ phía xa, xé toạc màn đêm và báo hiệu một cơn giông sắp đến. Trong một căn phòng tối của Thiên Cơ Các, ánh nến leo lét rọi lên những gương mặt trầm tư của Lăng Nguyệt Tiên Tử và D��ơng Quân. Cả hai đang xem xét những báo cáo khẩn cấp, không phải về ma vật hay tiên môn đối địch, mà là về một thứ vô hình nhưng lại đang tàn phá Nhân Đạo từ bên trong: sự suy sụp tinh thần của dân chúng do bộ phim "Kính Vạn Hoa Vô Định".
Lăng Nguyệt, dung nhan tuyệt mỹ nhưng lạnh lùng như băng tuyết, thường mặc bạch y, giờ đây đôi mắt phượng sắc bén của nàng lại chứa đựng sự uy nghiêm pha lẫn mệt mỏi ẩn sâu. Nàng khẽ thở dài, âm thanh nhỏ đến mức gần như bị tiếng gió rít bên ngoài cửa sổ nuốt chửng. "Bộ phim này... nó không chỉ là một lý thuyết suông. Nó là một mũi tên độc tẩm vào trái tim Nhân Đạo. Nó đang biến hư vô thành hiện thực trong tâm trí bách tính. Những con số về tỷ lệ trầm cảm, bỏ việc, thậm chí là tự vẫn đang tăng lên chóng mặt ở khắp các thị trấn, thôn làng. Nó gieo rắc sự vô vọng, khiến người ta tin rằng mọi nỗ lực đều là vô ích trước vô vàn những tương lai đã được định sẵn."
Nàng đặt một xấp giấy xuống bàn, những con số và thống kê được ghi chép cẩn thận. Mùi mực mới và mùi giấy từ các báo cáo hòa lẫn với mùi ẩm mốc của căn phòng, tạo nên một không khí ngột ngạt. Lăng Nguyệt biết, đây là một loại 'ma chướng' mới, không thể dùng kiếm hay pháp thuật của tiên gia để đối phó. Nó tấn công vào niềm tin, vào ý chí, vào chính bản chất con người.
Dương Quân, ngoại hình tuấn tú, khí chất nho nhã của một thư sinh nhưng lại có vẻ anh tuấn của người luyện võ, siết chặt tay trên mặt bàn gỗ lạnh lẽo. Đôi mắt sáng, tràn đầy nhiệt huyết và lý tưởng của chàng, giờ đây cũng ánh lên vẻ lo lắng sâu sắc. "Chúng ta không thể cấm đoán. Càng cấm, sự hoang mang càng lớn, sự tò mò càng bị đẩy lên cao. Người dân sẽ tìm mọi cách để xem, để rồi chìm đắm trong những ảo ảnh vô vọng đó. Nhưng nếu để mặc, Nhân Đạo sẽ sụp đổ từ bên trong. Nền tảng luân thường đạo lý, ý chí kiến tạo xã hội sẽ tan rã. Một xã hội không còn niềm tin, không còn mục đích, thì còn gì là Nhân Đạo nữa?"
Chàng thở dài, giọng nói rõ ràng, dứt khoát thường ngày nay cũng pha chút bất lực. "Những giải pháp truyền thống đều vô dụng. Chúng ta không thể đánh bại một tư tưởng bằng vũ lực, không thể xóa bỏ một nỗi sợ bằng những lời hứa suông. Đây là một cuộc chiến của triết lý, của niềm tin. Chúng ta cần một lời đáp trả, một tuyên ngôn mạnh mẽ hơn bất kỳ bộ phim nào."
Lăng Nguyệt gật đầu, mái tóc đen nhánh dài đến thắt lưng, thường được búi cao đơn giản, nay lại có vài sợi buông lơi vì sự mệt mỏi. Nàng đứng dậy, bước đến bên cửa sổ, nhìn ra màn đêm gió lớn. Tiếng sấm xa lại vọng đến, như tiếng trống báo hiệu một thử thách cam go. "Chúng ta cần một đối trọng. Một ngọn hải đăng đủ sáng để xua tan màn đêm này. Một lời khẳng định mãnh liệt về giá trị của cuộc sống, của sự lựa chọn, mà không sợ hãi trước sự bao la của vũ trụ hay những tương lai vô định."
Nàng quay lại nhìn Dương Quân, ánh mắt phượng sắc bén như xuyên thấu màn đêm. "Có lẽ, đã đến lúc chúng ta cần một sự 'khuếch đại' cho những lời tiên sinh Tạ Trần đã gieo mầm. Triết lý của anh ấy, về việc tự tạo ra ý nghĩa, về sức mạnh của hiện tại và sự lựa chọn, chính là 'phương thuốc' duy nhất cho căn bệnh tinh thần này. Chúng ta không thể chỉ trông chờ vào sự khai sáng từng người một. Chúng ta cần một tuyên ngôn, một giáo lý, một niềm tin mới, được lan tỏa đến mọi ngóc ngách của Nhân Gian, để chống lại làn sóng hư vô đang càn quét."
Dương Quân im lặng, nhìn Lăng Nguyệt. Chàng hiểu ý nàng. Việc một phàm nhân như Tạ Trần lại có thể đưa ra một triết lý sâu sắc đến vậy, và nó lại là lời giải cho một cuộc khủng hoảng mà ngay cả những tu sĩ đỉnh cao cũng bó tay, là một điều kỳ lạ. Nhưng giờ đây, đó là hy vọng duy nhất. Cảm giác bất an lan tỏa trong không khí, sự lạnh lẽo của đêm và tiếng sấm xa càng làm tăng thêm sự cấp bách. Bộ phim Đa Vũ Trụ và sự hoang mang nó gây ra là khởi đầu cho một cuộc khủng hoảng niềm tin/đạo đức toàn diện, đòi hỏi một phản ứng mạnh mẽ và toàn diện hơn từ các nhà lãnh đạo Nhân Đạo. Họ bất lực trong việc tìm ra giải pháp thông thường, điều này cho thấy họ sẽ phải tìm kiếm sự can thiệp (dù gián tiếp) từ Tạ Trần, có thể là thông qua việc lan truyền triết lý của anh một cách có hệ thống hơn. Lời gợi mở của Tạ Trần cho Mạc Vân về 'sức mạnh của sự lựa chọn trong hiện tại' là chìa khóa để chống lại triết lý hư vô của bộ phim, báo hiệu rằng sự thật không nằm ở việc phủ nhận các khả năng, mà ở việc khẳng định giá trị của hành động trong hiện tại. Dù vũ trụ có thể có vô số tương lai đen tối, ý chí và hành động của con người trong hiện tại mới là điều có thể định hình một tương lai khác.
Cả hai cùng nhận ra rằng, đây là lúc Nhân Đạo cần một lời khẳng định mới, một kim chỉ nam để vượt qua cơn bão triết lý này, một cuộc chiến mà vũ khí không phải là pháp thuật, mà là niềm tin và ý chí. Đây sẽ là bước ngoặt quyết định cho kỷ nguyên Nhân Gian non trẻ.
Bản quyền sáng tác thuộc về Long thiếu, phát hành chính thức tại truyen.free.