Nhân gian bất tu tiên - Chương 1079: Ánh Sáng Tự Thân: Đối Thoại Với Hư Vô
Thiên Đạo đang suy kiệt, một sợi chỉ mong manh nối liền vận mệnh nhân gian và cõi tiên đang dần đứt đoạn. Linh khí mỏng như sương, khiến con đường tu đạo trở nên gian nan và cái giá phải trả cho sức mạnh càng lúc càng đắt đỏ: đánh mất nhân tính, quên đi bản ngã, trở thành những "kẻ mất người" rỗng tuếch. Giữa bối cảnh bi tráng ấy, truyền thuyết về một kỷ nguyên mới, chỉ hé lộ khi không còn ai khao khát thành tiên, lại càng gieo rắc sự hoang mang.
Tạ Trần, thư sinh với đôi mắt sâu thẳm nhìn thấu nhân quả, vẫn bình thản giữa dòng chảy hỗn loạn. Anh không tu tiên, không tranh giành cơ duyên "vá trời", chỉ mong một đời bình thường, trọn vẹn. Nhưng chính sự bình thường ấy, cùng với khả năng suy luận cực hạn, đã biến anh thành "điểm neo nhân quả", nơi mọi lựa chọn đều có thể định đoạt vận mệnh thế giới. Các tông môn muốn anh thành tiên, phàm nhân muốn anh đứng về phía họ, Thiên Đạo lại muốn xóa sổ anh. Thế nhưng, Tạ Trần vẫn chỉ muốn sống, sống một cách chân thực, giữ trọn vẹn nhân tính. Những gì anh đã chia sẻ với Ông Lão Tiều Phu vào tối qua, về việc tự kiến tạo ý nghĩa từ sâu thẳm nội tại, không phải là một bài học giáo điều, mà là một hạt mầm hy vọng, âm thầm gieo vào lòng những kẻ đang đứng trước vực thẳm hư vô. Tia sáng le lói đó, dù nhỏ bé, lại có thể là khởi đầu cho một sự chuyển biến vĩ đại.
***
Thị Trấn An Bình đón chào một ngày mới với ánh nắng vàng dịu len lỏi qua từng kẽ lá, rải rác trên những mái nhà gỗ cũ kỹ và những con đường đá cuội còn ẩm hơi sương đêm. Không khí buổi sáng trong lành, mang theo chút se lạnh của tiết trời đầu thu, nhưng cũng tràn đầy sức sống. Tiếng gà gáy vọng từ xa, tiếng mõ đều đều của một nhà sư khất thực, và tiếng rao lanh lảnh của người bán bánh bao nóng hổi đã bắt đầu phá vỡ sự tĩnh lặng. Dòng người thưa thớt trên phố, những người nông dân gánh gồng quang gánh ra đồng, những tiểu thương mở cửa hàng, dọn dẹp bày biện hàng hóa, tất cả tạo nên một bức tranh sinh hoạt bình dị, quen thuộc.
Tuy nhiên, nếu nhìn kỹ hơn vào ánh mắt của những người qua lại, người ta có thể nhận ra một nét gì đó khác lạ. Sự lo âu, nỗi trăn trở, và cả một chút hoang mang không rõ nguyên nhân, len lỏi trong từng cử chỉ, từng ánh nhìn. Những cuộc trò chuyện bên hè phố không còn chỉ xoay quanh chuyện mùa màng, chuyện nhà cửa, mà dần chuyển sang những lời xì xào về "lý thuyết vô nghĩa" đang lan truyền, về những thanh niên bỏ bê công việc, về những người dường như mất hết phương hướng.
Ở một góc quán trà nhỏ ven đường, Ông Lão Tiều Phu, sau một đêm trằn trọc không ngủ, đang nhấp từng ngụm trà nóng hổi. Dáng người ông gầy gò, lưng đã còng xuống theo năm tháng lao động, nhưng đôi mắt tinh anh của người từng trải vẫn không ngừng dõi theo dòng người. Râu tóc bạc phơ của ông lay động nhẹ trong làn gió sớm. Ông thở dài, một tiếng thở dài nặng trĩu chất chứa bao ưu tư về thế sự, về lớp trẻ mà ông nhìn thấy đang dần đánh mất đi cái hồn cốt của nhân gian.
"Thật là, cái thời này..." Ông lão lẩm bẩm, giọng nói khàn đặc vì sương gió, "người ta cứ bảo mọi thứ đều vô nghĩa. Chả biết đâu mà lần." Ông đặt chén trà xuống, lòng bàn tay chai sần xoa xoa mép chén, như muốn tìm kiếm một sự an ủi nào đó từ vật vô tri. "Lớp trẻ giờ... chúng nó như những cánh diều đứt dây, cứ bay lượn vô định giữa trời cao, không biết đâu là bến đỗ, không biết đâu là ý nghĩa của cuộc đời." Ông lắc đầu ngao ngán, ánh mắt thoáng hiện vẻ bất lực. Những lời Tạ Trần nói đêm qua vẫn văng vẳng trong tâm trí ông, gieo vào lòng ông một hạt giống của hy vọng, nhưng cũng xen lẫn nỗi lo âu về việc liệu hạt giống ấy có thể nảy mầm giữa mảnh đất tâm hồn đang khô cằn của nhân gian này hay không.
Cách đó không xa, tại quán sách nhỏ của Tạ Trần, Thư Đồng Tiểu An đang cặm cụi quét dọn. Cậu bé gầy gò, với đôi mắt toát lên vẻ thông minh và sự hiếu học, cẩn thận quét từng hạt bụi trên kệ sách, sắp xếp lại những cuốn sách cũ kỹ. Cậu lắng nghe những lời xì xào từ bên ngoài, những cuộc trò chuyện đứt quãng mà cậu không thể hiểu hết ý nghĩa, nhưng lại cảm nhận được sự nặng nề trong giọng điệu của họ. Tiểu An cũng đã nghe loáng thoáng về cái gọi là "lý thuyết vô nghĩa", và trong tâm trí non nớt của cậu, những câu hỏi lớn dần hình thành.
"Liệu có thật là vô nghĩa hết không?" Cậu bé tự nhủ, giọng nói rất nhỏ, như sợ làm vỡ tan sự yên tĩnh của buổi sớm mai. Tay cậu khẽ chạm vào bìa một cuốn sách cổ, cảm nhận sự lạnh lẽo của giấy và mực. Cậu nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh nắng đang nhảy múa trên những chiếc lá xanh biếc, nơi những người dân vẫn đang hối hả với cuộc sống thường nhật của họ. "Nếu mọi thứ đều vô nghĩa, vậy những cuốn sách này, những câu chuyện này, những bài học này... chúng có ý nghĩa gì đây?" Tiểu An cau mày suy nghĩ. Cậu vẫn còn quá nhỏ để hiểu hết được chiều sâu của triết lý hư vô, nhưng sự lo lắng của người lớn đã gián tiếp gieo vào lòng cậu những hạt mầm bối rối. Cậu quay lại nhìn vào bên trong quán sách, nơi Tạ Trần đang ngồi lặng lẽ.
Tạ Trần, với thân hình gầy gò của một thư sinh, vẫn ẩn mình trong chiếc áo vải bố cũ kỹ, màu sắc nhã nhặn. Anh ngồi sau bàn đọc sách quen thuộc, đôi mắt sâu thẳm ánh lên vẻ tĩnh táo và suy tư. Anh khẽ lật từng trang sách cũ, nhưng ánh mắt anh không hoàn toàn tập trung vào dòng chữ. Thay vào đó, anh dõi theo dòng người qua lại trên phố qua khung cửa sổ. Từng cử chỉ, từng biểu cảm của họ không thoát khỏi tầm mắt anh. Anh nhận thấy sự thay đổi trong không khí của Thị Trấn An Bình, một sự thay đổi tinh tế mà ít người có thể nhận ra. Sự bình yên bên ngoài che giấu một dòng chảy ngầm của sự hoang mang và mất định hướng. Anh không nói gì, chỉ trầm tư, như một bức tượng sống động giữa dòng đời. Ngón tay anh khẽ vuốt ve bìa sách, cảm nhận sự thô ráp của giấy, sự lạnh lẽo của thời gian. Trong tâm trí anh, những dòng suy nghĩ cứ chảy trôi, về bản chất của ý nghĩa, về sự kiên định của nhân tính trước những thử thách của vũ trụ vô thường. Anh hiểu rằng, những gì anh đã gieo mầm đêm qua, dù nhỏ bé, cũng đang bắt đầu nảy nở, và thử thách thực sự vẫn còn ở phía trước. Đây không phải là cuộc chiến của quyền năng, mà là cuộc chiến của tư tưởng, của niềm tin, và anh, một phàm nhân, chính là điểm tựa duy nhất cho nhân gian trong cơn bão này.
***
Mặt trời dần lên cao, ánh nắng đã trở nên gay gắt hơn, xuyên qua khung cửa sổ, tạo nên những vệt sáng vàng óng trên nền gỗ lát sàn của quán sách. Không khí trong quán vẫn giữ được vẻ yên tĩnh vốn có, chỉ có tiếng lật sách khẽ khàng và tiếng gió nhẹ luồn qua khe cửa sổ, mang theo mùi hương thoang thoảng của thảo dược từ nhà bên cạnh. Mùi giấy cũ, mực và một chút hương trầm nhẹ nhàng tạo nên một bầu không khí trầm mặc, dường như tách biệt khỏi sự ồn ào bên ngoài.
Chính lúc đó, một bóng người cao gầy xuất hiện ở ngưỡng cửa. Đó là Triết Gia Mạc Vân, một học giả uyên bác có tiếng trong vùng, thường xuyên lui tới quán sách của Tạ Trần để tìm kiếm những tri thức mới. Tuy nhiên, hôm nay, vẻ mặt ông tiều tụy thấy rõ, đôi mắt trũng sâu vì thiếu ngủ và suy nghĩ, ẩn chứa một nỗi tuyệt vọng khó tả. Tóc ông đã điểm bạc, rối bời, và chiếc áo choàng học giả đã cũ kỹ của ông dường như càng làm tăng thêm vẻ mệt mỏi. Bước chân ông nặng nề, như thể đang vác trên vai một gánh nặng vô hình.
Tạ Trần ngẩng đầu lên, ánh mắt anh khẽ lướt qua Mạc Vân, nhận ra ngay sự thay đổi trong khí chất của vị học giả này. Anh khẽ gật đầu chào, không nói lời nào, chỉ đưa tay mời Mạc Vân ngồi xuống chiếc ghế đối diện bàn trà. Tạ Trần bình tĩnh đặt cuốn sách xuống, tay cầm lấy ấm trà bằng đất nung, nhẹ nhàng rót một chén trà nóng hổi, hơi nước bốc lên nghi ngút, mang theo hương trà thanh khiết.
Mạc Vân ngồi xuống, thân thể như xụi lơ, hai tay ông đặt lên bàn, nắm chặt vào nhau, khớp xương trắng bệch. Ông hít một hơi thật sâu, cố gắng trấn tĩnh bản thân. "Tiên sinh Tạ Trần," giọng ông khàn đặc, mang theo một sự run rẩy nhẹ, "tôi đã đọc 'Lý Luận Về Đa Vũ Trụ và Sự Vô Nghĩa của Sự Tồn Tại' của Lý Thiên." Ông ngừng lại, như thể chính cái tên đó cũng đủ khiến ông rùng mình. "Càng suy ngẫm, tôi càng thấy bế tắc. Một vực thẳm... một vực thẳm không đáy."
Tạ Trần vẫn giữ vẻ bình thản, ánh mắt sâu thẳm của anh nhìn thẳng vào Mạc Vân, không hề phán xét, chỉ có sự lắng nghe và thấu hiểu. Anh đẩy chén trà về phía Mạc Vân. "Mời Mạc Vân tiên sinh dùng trà. Có lẽ, trà nóng sẽ giúp tâm trí người thanh tĩnh hơn chút ít."
Mạc Vân khẽ gật đầu, nâng chén trà lên, hơi ấm từ chén trà lan tỏa vào lòng bàn tay ông, nhưng dường như không thể xua tan cái lạnh giá đang bao trùm tâm hồn. "Nếu vũ trụ bao la này vốn dĩ không có mục đích, không có ý nghĩa nào được ban tặng... thì sự tồn tại của chúng ta, tiên sinh ạ, mọi nỗ lực, mọi giá trị chúng ta vun đắp, mọi di sản chúng ta muốn để lại... có thực sự vô nghĩa không?" Giọng ông Mạc Vân chất chứa nỗi tuyệt vọng tột cùng. "Tôi đã dành cả đời để nghiên cứu kinh điển, để tìm kiếm chân lý. Tôi tin rằng mọi thứ đều có một trật tự, một mục đích siêu việt. Nhưng giờ đây, lý thuyết của Lý Thiên... nó như một lưỡi dao sắc bén, cứa nát mọi niềm tin, mọi lý tưởng mà tôi đã ôm ấp. Những tri thức mà tôi từng tự hào, giờ đây chỉ còn là những mảnh vụn vô giá trị trong một vũ trụ rộng lớn và thờ ơ. Tôi cảm thấy mình... trở thành một kẻ 'mất người' theo một cách khác, không phải vì tu luyện, mà vì mất đi tất cả những gì tôi từng tin tưởng."
Tạ Trần khẽ mỉm cười, một nụ cười nhẹ nhàng như gió thoảng, nhưng lại chứa đựng một sức mạnh trấn an phi thường. "Mạc Vân tiên sinh, nếu vũ trụ không gán cho chúng ta một ý nghĩa, vậy tại sao chúng ta không tự gán cho nó một ý nghĩa?" Giọng anh trầm ấm, điềm tĩnh, từng lời như được gọt giũa kỹ càng, mang theo một chiều sâu triết lý mà không hề xa cách. "Người đã dành cả đời để tìm kiếm chân lý, ấy chính là một hành động kiến tạo ý nghĩa rồi vậy. Chân lý không phải lúc nào cũng là thứ đã định sẵn, chờ đợi chúng ta khai quật. Đôi khi, chân lý lại là những gì chúng ta tự mình tạo ra, tự mình định nghĩa."
Mạc Vân ngẩng đầu lên, ánh mắt hoang mang của ông giao với ánh mắt sâu thẳm của Tạ Trần. Ông dường như không thể tin vào những gì mình vừa nghe. "Tự gán... tự tạo ra ư? Nhưng... làm sao có thể? Nếu bản chất vũ trụ là vô nghĩa, thì mọi sự kiến tạo của chúng ta chẳng phải cũng trở thành vô nghĩa sao?"
Tạ Trần lắc đầu nhẹ, ngón tay anh gõ nhẹ lên mặt bàn trà, tạo ra một âm thanh tinh tế. "Ý nghĩa không phải là thứ được ban tặng, Mạc Vân tiên sinh, mà là thứ được tạo ra. Nó không phải là một chân lý cố định nằm chờ chúng ta khám phá, mà là một hành trình ta tự định nghĩa qua từng lựa chọn, từng hành động. Nỗi sợ hãi sự vô nghĩa chính là khởi nguồn cho ý chí tạo ra ý nghĩa." Anh ngừng lại, để những lời của mình thấm sâu vào tâm trí Mạc Vân. "Người lo sợ sự trống rỗng, sự vô định. Nhưng chính trong sự trống rỗng ấy, con người mới có không gian để lấp đầy bằng những giá trị của riêng mình. Chính trong sự vô định ấy, con người mới có quyền tự do để lựa chọn con đường của mình."
"Người đã từng nhìn thấy một cây cầu chưa?" Tạ Trần hỏi, ánh mắt anh lại nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi có một cây cầu nhỏ bắc qua con suối. "Nó có ý nghĩa vì nó kết nối hai bờ, giúp người ta qua lại. Một bài thơ, một bữa ăn do người thân chuẩn bị, một hành động nhân ái cứu giúp kẻ khốn cùng... chúng có ý nghĩa vì chúng chạm đến tâm hồn, vì chúng tạo ra sự kết nối, sự thay đổi. Ý nghĩa nằm trong sự cho đi, sự vun đắp, sự hiện hữu của chính chúng ta, bất chấp sự vô hạn của vũ trụ."
Anh quay lại nhìn Mạc Vân, giọng nói anh trở nên nhẹ nhàng nhưng đầy sức thuyết phục. "Vũ trụ có thể bao la, có thể thờ ơ, có thể không mang một mục đích tự thân nào cả. Nhưng điều đó không làm giảm đi giá trị của một cuộc đời, của một khoảnh khắc mà chúng ta sống trọn vẹn, trân trọng, và kiến tạo. Con người chúng ta, dù chỉ là một hạt bụi trong vũ trụ bao la, nhưng lại có khả năng làm một điều mà cả vũ trụ kia không làm được: đó là tự mình định nghĩa ý nghĩa, tự mình tạo ra ánh sáng cho riêng mình. Đây không phải là sự tự lừa dối, mà là sự tự chủ, là một tuyên ngôn mạnh mẽ về sự tồn tại của nhân tính. Chấp niệm vào một ý nghĩa được định sẵn từ bên ngoài, ấy mới là xiềng xích. Sự tự do kiến tạo ý nghĩa, ấy mới là cánh cửa đến với sự trọn vẹn."
Mạc Vân lắng nghe, đôi mắt ông dần thay đổi. Từ sự tuyệt vọng ban đầu, một tia sáng yếu ớt bắt đầu lóe lên, rồi dần dần trở nên rõ ràng hơn, như ngọn nến được thắp lên trong đêm tối. Ông không còn vẻ tiều tụy, mà thay vào đó là sự suy tư sâu sắc. Ông cảm nhận được sự ấm áp từ chén trà, và lần này, hơi ấm đó dường như đã chạm đến tận tâm hồn ông. Những lời của Tạ Trần không phải là một lời giải đáp trực tiếp, mà là một hướng đi, một ngọn hải đăng giữa biển khơi hoang mang. Ông đã tìm kiếm ý nghĩa ở bên ngoài, ở những chân lý cao siêu, ở những mục đích vĩ đại của vũ trụ, mà không nhận ra rằng, điều ông cần tìm lại nằm ngay trong chính bản thân ông, trong từng lựa chọn, từng hành động của ông. Đây là một sự khai sáng, một sự giải thoát khỏi gánh nặng của sự vô nghĩa mà Lý Thiên đã gieo rắc.
***
Hoàng hôn buông xuống, nhuộm Thị Trấn An Bình trong một sắc vàng cam dịu dàng, lãng đãng. Những tia nắng cuối ngày trải dài trên những mái nhà, in bóng những hàng cây cổ thụ xuống con đường đá. Gió chiều thổi nhẹ, mang theo mùi hương của khói bếp từ những ngôi nhà đang chuẩn bị bữa tối, và tiếng cười nói xa xăm của những đứa trẻ đang chơi đùa. Bầu không khí trở nên nhẹ nhõm hơn, không còn sự căng thẳng nặng nề như buổi sáng, nhưng vẫn còn đó một sự suy tư, một cảm giác mới mẻ của hy vọng đang len lỏi vào từng ngóc ngách của thị trấn.
Trong quán sách, Triết Gia Mạc Vân đứng dậy, dáng vẻ ông không còn tiều tụy như khi mới bước vào. Ánh mắt ông đã có lại sự bình thản, thậm chí còn ánh lên một tia quyết tâm. Ông cúi đầu thật sâu trước Tạ Trần, một cái cúi đầu đầy sự tôn kính và biết ơn chân thành. "Tạ Trần tiên sinh," giọng ông Mạc Vân vẫn còn hơi khàn, nhưng đã trở nên vững vàng hơn rất nhiều, "những lời của người... đã khai sáng cho ta. Ta đã đi lạc quá lâu trong mê trận của tư tưởng, mãi đuổi theo những thứ phù du bên ngoài, mà quên mất rằng, ngọn đèn soi sáng nằm ngay trong chính mình." Ông khẽ thở dài, một tiếng thở dài nhẹ nhõm, như trút bỏ được gánh nặng ngàn cân.
Tạ Trần chỉ khẽ gật đầu, môi anh nở một nụ cười rất nhẹ, rất tĩnh tại. Anh không nói thêm lời nào, chỉ đưa tay mời Mạc Vân không cần đa lễ. Với Tạ Trần, việc gieo mầm triết lý không phải là để nhận lại sự ca tụng hay biết ơn, mà là một lẽ tự nhiên, một hành động cần thiết để giữ gìn nhân tính trong thời khắc Thiên Đạo đang suy vong. Anh hiểu rằng, những lời nói của mình chỉ là một hạt giống, và việc hạt giống ấy có nảy mầm, có đơm hoa kết trái hay không, hoàn toàn phụ thuộc vào ý chí của người đã tiếp nhận nó.
Mạc Vân rời quán, bước đi chậm rãi trên phố, nhưng mỗi bước chân của ông đều chứa đựng một năng lượng mới, một sự vững chãi mà trước đó ông chưa từng có. Ông nhìn những người qua lại, những hàng quán quen thuộc, những cảnh vật bình dị của Thị Trấn An Bình, như thể lần đầu tiên ông thực sự nhìn thấy chúng. Ông thấy những gánh hàng rong của người bán bánh, những tiếng cười giòn tan của trẻ nhỏ, những nụ cười hiền hậu của những người lao động chân tay. Tất cả những điều đó, trước đây ông coi là lẽ hiển nhiên, là vô nghĩa giữa sự bao la của vũ trụ, nhưng giờ đây, chúng lại hiện lên với một ý nghĩa sâu sắc, một vẻ đẹp chân thực đến lạ.
"Ý nghĩa... là thứ ta chọn để tạo ra." Mạc Vân lẩm bẩm trong nội tâm, như khắc sâu từng chữ vào tâm khảm. Ông cảm thấy một sự nhẹ nhõm chưa từng có, một sự giải thoát khỏi nỗi sợ hãi hư vô. Ông nhận ra rằng, việc Lý Thiên công bố lý thuyết về vũ trụ vô nghĩa không phải là một thảm họa, mà là một cơ hội, một lời mời gọi để con người tự mình kiến tạo nên những giá trị mới, những chân lý mới, không cần phải dựa dẫm vào Thiên Đạo hay bất kỳ quyền năng siêu việt nào.
Từ trong quán sách, Thư Đồng Tiểu An và Ông Lão Tiều Phu, những người đã âm thầm lắng nghe toàn bộ cuộc đối thoại, cũng có một cái nhìn khác về cuộc sống. Tiểu An, với đôi mắt to tròn, nhìn theo bóng Mạc Vân khuất dần, rồi quay sang nhìn Tạ Trần với vẻ ngưỡng mộ pha lẫn thắc mắc. Cậu bé cảm thấy một sự bình yên lạ kỳ lan tỏa khắp quán sách, một sự bình yên không đến từ sự tĩnh lặng bên ngoài, mà đến từ sự sáng tỏ trong tâm hồn. Cậu bé hiểu rằng, câu trả lời cho câu hỏi "Liệu có thật là vô nghĩa hết không?" không nằm ở việc vũ trụ có ý nghĩa hay không, mà nằm ở việc cậu sẽ chọn cách tạo ra ý nghĩa cho cuộc đời mình như thế nào.
Ông Lão Tiều Phu, ngồi ở góc quán, khẽ gật gù. Ánh mắt ông không còn vẻ lo lắng như buổi sáng, thay vào đó là một nụ cười hiền hậu, an nhiên. "Thì ra... lão già này sống cả đời cũng chỉ để vun đắp những điều ấy thôi." Ông lão lẩm bẩm, giọng nói thấm đượm sự thấu hiểu và chấp nhận. Ông nhớ lại những năm tháng vác rìu lên núi, từng nhát búa bổ vào thân cây, từng giọt mồ hôi đổ xuống. Ông nhớ lại việc chăm sóc gia đình, dạy dỗ con cháu, vun đắp cho cộng đồng làng xã. Tất cả những điều đó, tưởng chừng nhỏ bé, tầm thường, giờ đây lại hiện lên như những viên ngọc quý, những khối gạch vững chắc xây nên ý nghĩa cuộc đời ông. Lão tiều phu hiểu rằng, cuộc sống bình thường của ông, những giá trị ông đã tạo ra, chính là một phần của cái "vũ trụ riêng, rực rỡ hơn bất kỳ vì sao nào" mà Tạ Trần đã nói.
Tạ Trần, sau khi Mạc Vân rời đi, tiếp tục sắp xếp sách trên kệ, động tác anh nhẹ nhàng, chậm rãi, như chưa từng có một cuộc đối thoại triết lý sâu sắc nào vừa diễn ra. Anh vẫn bình yên như mặt hồ không gợn sóng, nhưng trong lòng anh, anh biết rằng một hạt mầm đã được gieo. Triết lý về việc "tự tạo ra ý nghĩa" này, dù xuất phát từ một phàm nhân không tu luyện, sẽ dần dần trở thành nền tảng tư tưởng cốt lõi, giúp "Nhân Đạo" vượt qua những thử thách niềm tin lớn hơn trong tương lai và định hình kỷ nguyên mới. Mạc Vân, sau khi được Tạ Trần khai sáng, chắc chắn sẽ trở thành một nhân tố quan trọng trong việc lan tỏa triết lý này, trở thành một "ngọn đuốc" của Nhân Đạo trong giới trí thức, dẫn dắt họ thoát khỏi vòng xoáy hư vô. Sự ảnh hưởng của Tạ Trần, dù gián tiếp và bình dị, sẽ dần len lỏi vào mọi tầng lớp xã hội, từ trí thức đến dân thường, tạo nên một sự chuyển biến âm thầm nhưng mạnh mẽ, một sự kiến tạo lại niềm tin và ý chí sống. Cuộc sống bình thường là một hành trình dài, không ngừng nghỉ của sự học hỏi và thích nghi. Mặc dù Thiên Đạo sụp đổ, vũ trụ vẫn còn đó những bí ẩn chưa được khám phá, nhưng con người, với ý chí tự thân kiến tạo ý nghĩa, sẽ không bao giờ lạc lối.
Truyện gốc của Long thiếu, chỉ được công bố chính thức trên truyen.free.