Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 1078: Bóng Đêm Hư Vô, Ánh Lửa Ý Chí

Dòng sông vẫn miệt mài chảy xuôi, mang theo những lớp phù sa của thời gian, những trầm tích của ký ức, và cả những tiếng thở dài không thành lời của nhân gian. Tạ Trần khẽ mỉm cười, nụ cười ẩn chứa sự thấu hiểu sâu sắc, nhưng cũng phảng phất chút bi ai. Anh biết, cuộc hành trình tìm kiếm ý nghĩa không bao giờ kết thúc, đặc biệt là khi con người đang đứng trước một vực thẳm triết lý, nơi ranh giới giữa tồn tại và hư vô trở nên mong manh hơn bao giờ hết. Mặc dù Thiên Đạo sụp đổ, vũ trụ vẫn còn đó những bí ẩn chưa được khám phá, và khoa học sẽ tiếp tục đặt ra những câu hỏi nền tảng, buộc 'Nhân Đạo' phải không ngừng tự định nghĩa, thích nghi và phát triển, vượt ra ngoài những khuôn khổ cũ. Gợi mở của Tạ Trần về việc tự tạo ra ý nghĩa sẽ trở thành một triết lý cốt lõi, là kim chỉ nam cho nhiều người vượt qua giai đoạn khó khăn này. Lý Thiên, với tư cách là người khởi xướng lý thuyết, có thể sẽ tiếp tục đóng vai trò quan trọng trong việc khám phá các bí ẩn của vũ trụ, đồng thời cũng sẽ phải đối mặt với hậu quả triết lý từ những khám phá của mình. Anh đưa mắt nhìn về phía chân trời, nơi ánh bình minh đang dần hé rạng, nhuộm hồng cả một góc trời. Một ngày mới lại bắt đầu, nhưng liệu nó có mang đến một ý nghĩa mới, hay chỉ là sự lặp lại của những nỗi hoang mang và bối rối?

***

Bình minh hé rạng trên Thị Trấn An Bình, mang theo ánh nắng dịu nhẹ và làn gió mát lành, vuốt ve những mái nhà gỗ đơn sơ và những con đường đất còn ẩm sương. Tiếng gà gáy lanh lảnh từ xa vọng lại, hòa cùng tiếng chim hót líu lo trên những cành cây cổ thụ. Mùi đất ẩm quyện lẫn mùi khói bếp vương vấn từ những ngôi nhà mới nhóm lửa, tạo nên một không gian yên bình đến lạ. Các quán trọ và cửa hàng bắt đầu mở cửa, tiếng rao hàng của những người bán bánh nóng, tiếng bước chân lộc cộc của những người gánh nước, tất cả tạo nên một bức tranh sinh động của cuộc sống thường nhật. Thế nhưng, nếu quan sát kỹ, người ta sẽ nhận ra một sự khác biệt tinh tế. Sự nhộn nhịp vẫn còn đó, nhưng dường như có một lớp màn uể oải bao phủ lấy thị trấn. Những nụ cười không còn rạng rỡ như trước, ánh mắt của nhiều người dân thấp thoáng sự thờ ơ, một nỗi băn khoăn khó gọi tên. Họ vẫn làm việc, vẫn sinh hoạt, nhưng dường như động lực sâu xa đã vơi cạn.

Tạ Trần ngồi tĩnh lặng trước quán sách của mình, bộ áo vải bố cũ kỹ màu xám nhạt ôm lấy thân hình gầy gò của anh. Làn da trắng nhợt của anh càng làm nổi bật đôi mắt sâu thẳm, luôn ánh lên vẻ tỉnh táo và suy tư. Anh nhẹ nhàng pha trà, hơi nước ấm áp bốc lên từ chén trà ngọc bích, mang theo mùi hương thanh tao của trà Long Tỉnh. Anh không vội vã, động tác của anh chậm rãi, tao nhã, như thể đang thực hiện một nghi lễ thiêng liêng. Bên cạnh anh, Ông Lão Tiều Phu, lưng còng, râu tóc bạc phơ, đang ngồi trên một chiếc ghế gỗ cũ, đôi mắt tinh anh nhìn ra dòng sông, nhưng tâm trí ông lại đang bị giằng xé bởi những suy nghĩ nặng nề. Thư Đồng Tiểu An, với bộ áo thô cũ và đôi mắt thông minh nhưng giờ đây lại đầy vẻ bối rối, đang ngồi trên bậc cửa, tay cầm cuốn sách nhưng ánh mắt cứ lơ đãng nhìn về phía những người bạn đồng trang lứa.

Ông Lão Tiều Phu thở dài, một tiếng thở dài nặng trĩu mang theo sự bất lực của một người từng trải. "Chẳng biết cái lý thuyết vô nghĩa kia từ đâu ra mà khiến lòng người cứ như bị rút cạn. Sống làm gì, phấn đấu làm gì khi cuối cùng cũng chỉ là cát bụi trong vũ trụ bao la? Ngày xưa, chúng ta có Thiên Đạo, có tiên nhân, có những đạo lý để bấu víu vào, dù có khắc nghiệt đến mấy, ít ra cũng biết mình đang sống vì cái gì. Giờ thì... mọi thứ đều như hư vô. Thanh niên làng ta, bao đứa bỏ bê công việc đồng áng, bỏ mặc gia đình, chỉ biết ngồi đó ngắm trời, ngắm đất, hoặc tìm đến những cuộc vui chóng vánh. Họ nói, sống vô nghĩa, vậy thì tại sao phải khổ cực?" Giọng ông lão run run, không phải vì tuổi tác mà vì sự tuyệt vọng đang gặm nhấm. Ông đưa bàn tay chai sần lên vuốt bộ râu bạc, trong mắt hiện lên một nỗi lo lắng khôn nguôi cho tương lai của thế hệ trẻ và cả Nhân Đạo. "Cái sự 'mất người' này, không phải vì tu luyện quá cao, mà là vì đánh mất niềm tin vào chính sự tồn tại của mình. Nó còn đáng sợ hơn bất cứ ma chướng nào."

Thư Đồng Tiểu An, gầy gò, đôi mắt toát lên vẻ thông minh thường ngày giờ đây lại chứa đựng sự hoang mang, khẽ cất lời, giọng non nớt nhưng đầy trăn trở. "Tiên sinh, con thấy nhiều bạn học bỏ bê bài vở. Họ nói học nhiều cũng có ích gì đâu, chẳng lẽ chúng ta cứ mãi là phàm nhân, không thành tiên thì cũng chỉ là hư vô sao? Con cũng đã từng nghĩ rằng, dù không tu tiên, nhưng học hành, đọc sách, hiểu biết lẽ đời cũng là một cách để vươn lên, để cuộc sống có ý nghĩa hơn. Nhưng giờ đây, khi nghe người ta nói mọi thứ đều vô nghĩa, con lại thấy lòng mình trống rỗng. Vậy thì con đường mà tiên sinh đã chọn, con đường của một phàm nhân, liệu có thực sự có giá trị?" Tiểu An nhìn Tạ Trần, ánh mắt đầy khao khát tìm kiếm một lời giải đáp, một điểm tựa trong mớ bòng bong của những ý niệm triết lý. Cậu bé đã từng tin tưởng tuyệt đối vào con đường của tiên sinh, nhưng giờ đây, làn sóng của chủ nghĩa hư vô đang lan rộng, khiến ngay cả niềm tin ngây thơ của cậu cũng bị thử thách.

Tạ Trần không trả lời ngay. Anh nhấp một ngụm trà, vị đắng chát của trà lan tỏa nơi đầu lưỡi, rồi dần chuyển thành vị ngọt hậu. Anh đặt chén trà xuống bàn, nhìn Tiểu An, rồi lại đưa mắt về phía Ông Lão Tiều Phu, như thể đang cân nhắc từng lời lẽ, từng ẩn ý. Giọng anh trầm ấm, điềm tĩnh, không lớn nhưng lại có sức lay động lòng người, khiến những thanh niên đang thất thần, thờ ơ ngồi ở quán bên cạnh cũng phải vô thức lắng nghe, dù có thể họ không hiểu hết. "Vậy theo con, ý nghĩa của một hạt giống là gì, Tiểu An? Nó nằm ở việc nó sẽ trở thành cây cổ thụ, hay nằm ở chính hành trình nó nảy mầm, đâm chồi, xanh lá và kết trái, dù cuối cùng rồi cũng sẽ hóa về đất?" Tạ Trần không trực tiếp đưa ra một đáp án, anh chỉ gieo một hạt giống suy nghĩ vào tâm hồn non trẻ của cậu bé. "Sự vĩ đại của một cái cây không chỉ nằm ở chiều cao của nó, hay ở bóng mát nó che phủ. Nó còn nằm ở sức sống mãnh liệt khi nó vươn mình khỏi lòng đất, ở sự kiên cường khi nó chống chọi với bão giông, ở sự hào phóng khi nó ban tặng trái ngọt, và cả sự thanh thản khi nó trở về với cát bụi, để rồi lại trở thành dưỡng chất cho những hạt giống khác."

Anh quay sang Ông Lão Tiều Phu, ánh mắt bình thản nhưng đầy thấu hiểu. "Lão nhân gia, con người không phải là những cỗ máy vô tri, cũng không phải là những con rối bị Thiên Đạo hay bất kỳ định luật nào điều khiển. Chúng ta có ý chí, có cảm xúc, có khả năng kiến tạo. Lý thuyết của Lý Thiên chỉ là một tấm gương soi chiếu sự bao la của vũ trụ, sự nhỏ bé của cá thể. Nhưng sự nhỏ bé ấy không có nghĩa là vô nghĩa. Một giọt nước tuy nhỏ, nhưng hàng triệu giọt nước có thể tạo thành đại dương. Một hạt cát tuy vô danh, nhưng vô vàn hạt cát có thể dựng nên một sa mạc hùng vĩ. Ý nghĩa không phải là một định luật từ bên ngoài áp đặt lên chúng ta, mà nó là một ngọn lửa được thắp lên từ bên trong mỗi người. Ngọn lửa ấy có thể nhỏ bé, có thể âm ỉ, nhưng nó chính là nguồn cội của mọi hành động, mọi mơ ước, mọi sự phấn đấu." Tạ Trần khẽ nhắm mắt lại, cảm nhận làn gió nhẹ lướt qua mặt. "Khi con người nhìn vào sự vô tận của vũ trụ và thấy mình nhỏ bé, đó là lúc họ có cơ hội để tự hỏi: Ta là ai trong sự bao la này? Ta muốn làm gì với cuộc đời hữu hạn của mình? Và chính từ câu hỏi ấy, từ sự trăn trở ấy, ý nghĩa mới thực sự được kiến tạo. Nó không phải là thứ được ban phát, mà là thứ được giành lấy, được vun đắp bằng chính nỗ lực và lựa chọn của mỗi người." Những lời của Tạ Trần không phải là một bài diễn thuyết hùng hồn, mà là một lời gợi mở nhẹ nhàng, một hạt giống triết lý được gieo vào tâm hồn người nghe. Anh không phủ nhận sự thật lạnh lùng của khoa học, mà anh chỉ muốn chỉ ra rằng, ngay cả trong sự lạnh lùng đó, con người vẫn có thể tìm thấy hơi ấm từ chính nội tâm mình. Một vài thanh niên ngẩng đầu lên, ánh mắt thoáng qua một tia tò mò, một chút ánh sáng le lói trong đôi mắt vốn đã trống rỗng. Họ chưa thể hiểu hết, nhưng những lời đó đã gieo vào lòng họ một câu hỏi mới, một hướng suy nghĩ mới.

***

Trong khi Thị Trấn An Bình còn đang vật lộn với những suy tư triết lý, Thành Vô Song, trái tim của Nhân Đạo, lại đang chìm trong một không khí nặng nề đến nghẹt thở. Chiều tối buông xuống, mang theo những đám mây âm u và làn gió lạnh cắt da từ phía Bắc. Tiếng gió rít qua những khe tường thành cao vút, như tiếng thở dài của chính thành phố. Bên trong một sảnh đường trang nghiêm của cung điện hoàng gia, ánh sáng từ những ngọn nến và pháp trận chiếu rọi lên những khuôn mặt căng thẳng. Mùi hương trầm thoang thoảng, cố gắng xua đi không khí ảm đạm, nhưng lại càng làm nổi bật sự u uất đang bao trùm. Các học giả hàng đầu, những nhà lãnh đạo uyên bác nhất của Nhân Đạo, đang tề tựu. Thế nhưng, khác với những cuộc họp trước đây tràn đầy khí thế và quyết tâm, lần này, sự bối rối và bất lực hiện rõ trên từng gương mặt.

Lăng Nguyệt Tiên Tử, vẫn trong bộ bạch y thanh thoát, dung nhan tuyệt mỹ của nàng giờ đây lại in hằn vẻ mệt mỏi và lo lắng sâu sắc. Đôi mắt phượng sắc bén của nàng quét một lượt qua những gương mặt đang cúi gằm, không còn vẻ uy nghiêm lạnh lùng mà thay vào đó là một sự trăn trở khôn nguôi. Nàng ngồi ở vị trí chủ tọa, dáng người cao ráo, thanh thoát nhưng giờ đây lại tựa như đang gánh vác một gánh nặng vô hình. Dương Quân, tuấn tú và anh tuấn, thường ngày luôn tràn đầy nhiệt huyết và lý tưởng, giờ đây cũng hiện rõ vẻ bối rối. Anh mặc bộ đạo bào màu lam nhạt, nhưng khí chất thanh cao thường thấy đã bị che lấp bởi sự lo âu. Mộ Dung Tuyết, dịu dàng và thanh lịch trong y phục xanh ngọc của một y sư, ngồi bên cạnh, gương mặt nàng toát lên vẻ thông minh nhưng cũng ẩn chứa một nỗi buồn khó tả. Nàng không ngừng xoa xoa chiếc cối giã thuốc nhỏ bằng ngọc bích trong tay, như một thói quen giúp nàng xoa dịu tâm trí.

Dương Quân đứng dậy, giọng nói của anh vẫn rõ ràng, dứt khoát, nhưng không còn sự tự tin thường thấy, thay vào đó là một sự gấp gáp đến tuyệt vọng. Anh đọc một xấp báo cáo dày cộp, giọng anh vang vọng trong sảnh đường tĩnh lặng. "Tình hình ngày càng tệ. Các báo cáo từ khắp nơi đều cho thấy sự suy giảm ý chí lao động, học tập, thậm chí là cả lòng trung thành. Lý thuyết của Lý Thiên đã gieo rắc sự hỗn loạn vào lòng người, không chỉ ở các thị trấn nhỏ mà ngay cả trong lòng Thành Vô Song này. Số lượng người xin nghỉ việc tăng vọt, các trường học vắng vẻ, và thậm chí các dự án khoa học, công nghệ cũng bị đình trệ vì thiếu hụt nhân lực và tinh thần. Họ nói rằng, nếu mọi thứ đều vô nghĩa, thì cống hiến để làm gì? Xây dựng để làm gì? Chúng ta đang đối mặt với một cuộc khủng hoảng ý chí chưa từng có." Anh đập mạnh xấp báo cáo xuống bàn, tiếng động khô khốc vang vọng. "Chẳng lẽ chúng ta cứ đứng nhìn Nhân Đạo mà chúng ta đã vất vả xây dựng sụp đổ chỉ vì một lý thuyết sao?"

Mộ Dung Tuyết khẽ thở dài, chiếc cối giã thuốc trên tay nàng ngừng chuyển động. "Ta đã chứng kiến nhiều bệnh nhân không còn thiết tha sống. Họ không bệnh thể chất, không có vết thương thể xác, nhưng tâm hồn đã khô héo, như một cái cây bị rút cạn nhựa sống. Họ nằm đó, đôi mắt vô định, không khóc than, không đau đớn, chỉ đơn thuần là không còn khao khát gì nữa. Đây không phải là bệnh tật mà y thuật có thể chữa được bằng thảo dược hay kim châm, mà là một căn bệnh của tinh thần, của niềm tin, một loại suy kiệt ý chí. Ta có thể làm dịu cơn đau thể xác, nhưng không thể chữa lành một trái tim đã từ bỏ hy vọng. Những lời của Tạ công tử về việc 'mất người' do đánh mất nhân tính, giờ đây lại ứng nghiệm theo một cách khác, một cách còn đau đớn hơn." Giọng nàng dịu dàng nhưng chứa đựng sự bất lực và nỗi buồn sâu sắc. Nàng đã cứu sống vô số người, nhưng căn bệnh tinh thần này lại nằm ngoài khả năng của nàng.

Lăng Nguyệt Tiên Tử chậm rãi đứng dậy, bước đến bên cửa sổ lớn, nhìn ra màn đêm u ám đang bao trùm Thành Vô Song. Tiếng gió rít bên ngoài cửa sổ dường như càng làm tăng thêm sự lạnh lẽo trong lòng nàng. "Chúng ta đã thử mọi cách, từ trấn an, cấm đoán lý thuyết này lan truyền, đến thuyết phục người dân bằng những đạo lý về sự cống hiến, về ý nghĩa của cộng đồng. Nhưng vô ích. Lòng người đã lung lay, như một tòa thành bị ăn mòn từ bên trong. Mỗi lời trấn an của chúng ta dường như chỉ khiến họ thêm nghi ngờ, mỗi lời cấm đoán lại càng khiến họ tin rằng có điều gì đó được che giấu. Lý thuyết 'vô nghĩa' đã trở thành một loại chấp niệm mới, một chấp niệm về sự hư vô, ăn sâu vào tận gốc rễ. Nếu cứ tiếp diễn, nền tảng của Nhân Đạo mà chúng ta đang cố gắng xây dựng sẽ sụp đổ trước cả khi Thiên Đạo hoàn toàn tan rã. Chẳng lẽ truyền thuyết 'không ai khao khát thành tiên' lại ứng nghiệm theo cách này sao, không phải vì họ đã đạt được mọi thứ, mà là vì họ đã đánh mất mọi khao khát, kể cả khao khát được sống một cuộc đời trọn vẹn?" Ánh mắt nàng nhìn xa xăm, ẩn chứa một nỗi sợ hãi mơ hồ. Nàng đã từng là một trong những người tiên phong phá bỏ sự trói buộc của Thiên Đạo cũ, giờ đây lại phải đối mặt với một kẻ thù vô hình, không thể dùng kiếm, dùng pháp thuật để đánh bại. Đây là một cuộc chiến tư tưởng, một cuộc chiến của niềm tin, và nàng cảm thấy mình đang lạc lối. Sự bế tắc của Lăng Nguyệt và Dương Quân với các giải pháp truyền thống báo hiệu rằng họ sẽ phải tìm kiếm sự giúp đỡ hoặc nguồn cảm hứng từ Tạ Trần, dù có thể là gián tiếp.

***

Đêm khuya buông xuống Thị Trấn An Bình, mang theo vẻ tĩnh lặng tuyệt đối. Ánh trăng tròn vành vạnh treo lơ lửng trên bầu trời đen kịt, tỏa ra thứ ánh sáng bạc mờ ảo, nhuộm bạc cả những mái nhà và con đường. Làn gió nhẹ nhàng lướt qua những tán cây, tạo nên tiếng xào xạc mơ hồ như những lời thì thầm cổ xưa. Tiếng chim đêm thỉnh thoảng cất lên một tiếng hót đơn lẻ, rồi lại chìm vào im lặng. Mùi đất ẩm và mùi cỏ cây đêm quyện vào nhau, thanh khiết và dịu mát.

Trong quán sách nhỏ của Tạ Trần, một ngọn nến nhỏ lay động trên bàn, hắt ra thứ ánh sáng vàng vọt, ấm áp. Mùi trà thơm còn vương vấn trong không khí, hòa lẫn với mùi giấy cũ và mực tàu, tạo nên một không gian đặc trưng, nơi thời gian dường như trôi chậm lại. Tạ Trần ngồi đó, gầy gò trong bộ áo vải, làn da trắng nhợt phản chiếu ánh nến. Anh đang đọc một cuốn sách cổ, bìa đã sờn cũ, những trang giấy ố vàng chứa đựng những triết lý sâu xa của tiền nhân. Ánh nến lay động trên khuôn mặt thanh tú của anh, phản chiếu sự suy tư sâu sắc trong đôi mắt anh.

Một tiếng gõ cửa nhẹ nhàng vang lên, phá vỡ sự tĩnh mịch của đêm khuya. Tạ Trần khẽ ngẩng đ��u, nhìn về phía cửa. Ông Lão Tiều Phu, dáng người còng, râu tóc bạc phơ, đứng đó, trên tay vẫn cầm cây rìu gỗ cũ kỹ. Dù đã khuya, nhưng ánh mắt tinh anh của ông vẫn hiện rõ sự trăn trở, không thể ngủ yên.

"Tiên sinh Tạ Trần, xin lỗi đã quấy rầy giờ nghỉ ngơi của người." Giọng Ông Lão Tiều Phu chậm rãi, từ tốn, mang theo một sự tôn kính sâu sắc. "Con... con không thể ngủ được. Những lời nói ban ngày của người cứ văng vẳng bên tai con. Con đã từng nói rằng ý nghĩa không phải là thứ có thể tìm thấy bên ngoài, mà phải được tự mình tạo ra. Nhưng khi mọi thứ đều vô nghĩa, khi tâm hồn con người đã khô héo, thì ý chí nào để tạo ra nó đây? Con đã sống gần trọn một đời, thấy bao thăng trầm, bao hưng phế. Con đã tin vào ý nghĩa của lao động, của gia đình, của cộng đồng. Nhưng giờ đây, khi nhìn thấy lớp trẻ chìm đắm trong sự hư vô, con lại cảm thấy bất lực, tự hỏi, liệu những gì con tin tưởng có phải chỉ là những chấp niệm cũ kỹ, vô giá trị trong một vũ trụ rộng lớn và thờ ơ này không?" Ông lão đi vào, ngồi xuống chiếc ghế đối diện Tạ Trần, đưa đôi tay chai sần ra hơ trên ngọn nến, như thể đang tìm kiếm chút hơi ấm cho tâm hồn đang lạnh giá.

Tạ Trần đặt cuốn sách xuống, khẽ khép lại, nhưng ngón tay anh vẫn đặt lên những dòng chữ cũ kỹ, như thể đang tiếp tục suy ngẫm. Anh nhìn ra cửa sổ, nơi ánh trăng đang chiếu rọi, vẽ nên những bóng cây đen nhánh trên nền đất. Giọng anh nhẹ nhàng, trầm ấm, như một dòng suối mát lành chảy qua tâm hồn khô cằn của Ông Lão Tiều Phu. "Ý chí không phải là một mệnh lệnh, lão nhân gia, cũng không phải là một sức mạnh siêu nhiên từ bên ngoài ban tặng. Nó là một ngọn lửa nhỏ, âm ỉ trong mỗi người, cần được chính mình vun đắp. Cuộc sống, suy cho cùng, là một hành trình tự định nghĩa. Sự vô nghĩa của vũ trụ chỉ là một tấm phông nền rộng lớn, để con người có thể tự vẽ lên bức tranh ý nghĩa của riêng mình." Tạ Trần ngừng một lát, ánh mắt anh quay về phía Ông Lão Tiều Phu, sâu thẳm và đầy thấu hiểu. "Chúng ta không thể thay đổi sự bao la của vũ trụ, không thể thay đổi sự thờ ơ của các vì sao. Nhưng chúng ta có thể thay đổi cách chúng ta nhìn nhận bản thân trong vũ trụ ấy. Một hạt bụi nhỏ bé, nếu biết mình là hạt bụi, biết mình đang trôi nổi trong không gian vô tận, thì nó có thể chọn cách lấp lánh theo cách riêng của mình, hay chọn cách hòa tan vào bóng tối. Sự lựa chọn ấy, chính là ý chí, chính là sự kiến tạo ý nghĩa."

Anh khẽ thở dài, một hơi thở mang theo sự tĩnh tại của một người đã nhìn thấu nhân gian. "Con người, khi đối mặt với sự hư vô, có hai lựa chọn. Một là buông xuôi, để cho mình bị cuốn trôi vào dòng chảy của sự vô nghĩa, trở thành một cái xác không hồn, một 'kẻ mất người' theo một cách đau đớn hơn cả sự tu luyện đánh mất nhân tính. Hai là, chính trong sự vô vọng ấy, họ mới tìm thấy sức mạnh để khẳng định sự tồn tại của mình, để chứng minh rằng, dù vũ trụ có vô tận và thờ ơ đến mấy, thì một trái tim biết yêu thương, biết phấn đấu, biết kiến tạo, vẫn là một kỳ tích, một ngọn lửa không thể bị dập tắt." Tạ Trần đặt cuốn sách xuống bàn, nhìn thẳng vào Ông Lão Tiều Phu. "Ý nghĩa không phải là một đích đến, mà là một hành trình. Mỗi bước chân chúng ta đi, mỗi hơi thở chúng ta hít vào, mỗi gi���t mồ hôi chúng ta đổ xuống, nếu được làm bằng một trái tim chân thành và một ý chí kiên định, thì bản thân nó đã là ý nghĩa. Chẳng cần phải thành tiên, chẳng cần phải vĩ đại trong mắt thiên hạ. Chỉ cần sống một đời bình thường, nhưng trọn vẹn, chân thực, và tự mình kiến tạo nên những giá trị nhỏ bé, thì đó đã là một vũ trụ riêng, rực rỡ hơn bất kỳ vì sao nào." Lời gợi mở của Tạ Trần về việc tự tạo ra ý nghĩa và tìm kiếm sức mạnh trong sự vô vọng sẽ trở thành kim chỉ nam cho các nhà lãnh đạo Nhân Đạo trong việc định hình lại triết lý và phương pháp quản trị xã hội, dù họ có thể chưa nhận ra điều đó ngay lúc này. Ông Lão Tiều Phu im lặng lắng nghe, ánh mắt ông dần dần sáng lên, như thể một hạt giống hy vọng vừa được gieo vào mảnh đất khô cằn trong lòng ông. Ông không nói gì thêm, chỉ khẽ gật đầu, sự bối rối và nản lòng trong ông dần được thay thế bằng một tia sáng le lói của sự thấu hiểu.

Truyện do Long thiếu chấp bút, độc quyền đăng tải tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free