Nhân gian bất tu tiên - Chương 1076: Lý Thuyết Vô Nghĩa: Bóng Đêm Từ Vũ Trụ Rộng Lớn
Ánh trăng vằng vặc đã lặn, nhường chỗ cho rạng đông hé mình nơi chân trời phía Đông. Tuy nhiên, trong cung điện của Lăng Nguyệt Tiên Tử, không khí dường như vẫn còn vương vấn sự khắc khoải của đêm trường. Nàng Tiên Tử, sau khi đọc đi đọc lại bản luận văn của Lý Uyển, đã tìm thấy trong đó một kim chỉ nam quý giá cho sự phát triển của Nhân Đạo, một lời khẳng định về giá trị của ý chí và chân tâm con người. Nàng tin rằng, những hạt mầm triết lý từ quán sách nhỏ của Tạ Trần đã thực sự bắt đầu đâm chồi nảy lộc, định hình lại tư duy của một kỷ nguyên mới. Thế nhưng, trong cái khoảnh khắc bình yên và hy vọng mong manh ấy, nàng không hề hay biết rằng, một cơn bão triết lý khác, dữ dội và sâu sắc hơn nhiều, đang âm thầm hình thành, chực chờ cuốn phăng đi mọi niềm tin vừa mới được củng cố.
Và quả nhiên, cơn bão ấy đã ập đến. Không phải bằng binh đao hay phép thuật, mà bằng những con chữ lạnh lùng, những luận điểm sắc bén của một lý thuyết khoa học mới.
***
Thị Trấn An Bình, một sớm mai vốn nên bình yên và nhộn nhịp, nay lại bị bao trùm bởi một không khí lạ lùng, căng thẳng. Tiếng gà gáy đã điểm, nắng vàng đã vươn mình qua những mái nhà ngói cổ kính, rải mật lên những con đường lát đá quen thuộc. Mùi bánh bao nghi ngút khói từ các quán ăn ven đường, mùi gỗ thông mới xẻ từ xưởng mộc, và cả mùi đất ẩm sau một đêm sương xuống, tất cả hòa quyện vào nhau, tạo nên bức tranh sống động thường ngày của một nhân gian đang hồi sinh. Thế nhưng, dưới bức tranh ấy, những gương mặt người dân lại không còn vẻ thư thái, bận rộn thường thấy. Thay vào đó là sự bối rối, lo lắng, những ánh mắt hoang mang nhìn về phía xa xăm, như thể họ đang cố gắng tìm kiếm một câu trả lời nào đó trong khoảng không vô định.
Các quán trà, quán rượu, những nơi vốn là trung tâm của mọi câu chuyện phiếm, giờ đây lại râm ran những lời bàn tán đầy vẻ bất an. "Nghe nói có một nhà khoa học trẻ ở Thành Vô Song, tên là Lý Thiên, hắn ta đã công bố một lý thuyết động trời," một người đàn ông trung niên, tay cầm chén trà nóng, thì thầm với bạn đồng hành, "hắn nói vũ trụ này là vô tận, có vô vàn thế giới khác nhau, và tất cả chúng ta... chỉ là những hạt bụi bé nhỏ, sự tồn tại của mỗi người là hoàn toàn ngẫu nhiên, không có ý nghĩa gì cả."
Người bạn đồng hành, một lão nông phu với làn da rám nắng và nhiều vết chân chim nơi khóe mắt, khẽ thở dài, buông chén trà xuống bàn. "Vô nghĩa sao? Vậy thì những nỗ lực bấy lâu nay của chúng ta, những giá trị mà 'Nhân Đạo' đang xây dựng, từ việc vun trồng cây lúa, dệt vải, nuôi con cái trưởng thành... tất cả đều không có ý nghĩa gì sao? Ta đã nghĩ rằng, sau khi Thiên Đạo sụp đổ, chúng ta có thể tự mình tìm thấy một mục đích mới, một con đường riêng." Lời của lão nông phu không chỉ là một câu hỏi, mà còn là tiếng lòng của hàng trăm, hàng ngàn người dân nơi đây. Niềm tin, thứ mà họ đang cố gắng xây đắp từ tro tàn của một kỷ nguyên cũ, dường như đang bị lung lay dữ dội.
Trong một góc khác của quán, một nhóm thanh niên trẻ tuổi, vốn tràn đầy nhiệt huyết và mơ ước, cũng đang tụ tập, gương mặt ủ dột. "Nếu cả vũ trụ chỉ là một sự ngẫu nhiên khổng lồ, vậy thì định mệnh, hay số phận, liệu có tồn tại không? Liệu những giấc mơ của chúng ta, những khát vọng muốn làm điều vĩ đại, có phải cũng chỉ là những ảo ảnh phù du, sớm muộn gì cũng tan biến vào hư vô?" Một chàng trai trẻ, vốn nổi tiếng với những bài thơ ca ngợi tình yêu và cuộc sống, khẽ nói, giọng đầy chua chát. Hắn làm rơi chiếc quạt giấy đang cầm trên tay, tạo ra một tiếng động nhỏ, nhưng đủ để khiến những người xung quanh giật mình. Không khí chung là sự hoang mang, một nỗi sợ hãi mơ hồ về sự vô định của cuộc đời, một cảm giác lạc lõng giữa vũ trụ bao la.
Nụ cười trên môi nhiều người đã tắt hẳn, thay vào đó là ánh mắt hoang mang nhìn về phía chân trời rộng lớn. Họ nhìn nhau, tìm kiếm sự an ủi, một lời giải đáp, nhưng chỉ thấy trong mắt đối phương sự bối rối giống hệt mình. Các bà mẹ ôm chặt con cái hơn, như muốn giữ lấy chút ý nghĩa mong manh của sự sống. Những người thợ thủ công tạm dừng tay nghề, nhìn vào những sản phẩm mình đang làm dở, tự hỏi liệu chúng có thực sự mang lại giá trị nào không. Một n��i buồn khó tả, một sự trống rỗng vô hình, bắt đầu len lỏi vào từng ngõ ngách của Thị Trấn An Bình, phủ bóng lên những trái tim đang khao khát tìm kiếm mục đích. Lý thuyết của Lý Thiên, không cần binh đao, không cần phép thuật, đã giáng một đòn nặng nề vào niềm tin mà "Nhân Đạo" đang cố gắng gây dựng. Nó không chỉ là một vấn đề khoa học, mà là một cuộc khủng hoảng tinh thần, một sự chất vấn tận gốc rễ về ý nghĩa của sự tồn tại. Người dân ở đây, vốn đã trải qua bao nhiêu biến cố, từ sự suy tàn của Thiên Đạo đến những nỗ lực tái thiết cuộc sống, giờ đây lại phải đối mặt với một câu hỏi lớn hơn tất thảy: Liệu tất cả những gì họ đang làm, tất cả những gì họ đang sống, có thực sự có ý nghĩa? Câu hỏi đó lơ lửng trong không trung, nặng trĩu, không một ai có thể dễ dàng trả lời.
***
Trong cái không khí hỗn loạn và hoang mang của Thị Trấn An Bình, quán sách của Tạ Trần lại mang một vẻ yên tĩnh đến lạ. Nắng vàng buổi trưa xuyên qua khung cửa sổ bằng gỗ mộc, rải những vệt sáng ấm áp lên những kệ sách chất đầy cổ thư và những trang giấy ố vàng. Mùi giấy cũ, mùi mực nhàn nhạt và thoảng hương trà thanh khiết hòa quyện vào nhau, tạo nên một bầu không khí trầm lắng, tập trung, như một ốc đảo giữa dòng chảy thông tin hỗn loạn bên ngoài. Tiếng lật sách nhẹ nhàng của một vài khách quen, tiếng gõ nhẹ của chén trà trên mặt bàn gỗ, là những âm thanh duy nhất phá vỡ sự tĩnh mịch, nhưng chúng lại càng làm nổi bật lên vẻ thanh bình của nơi đây.
Trên chiếc bàn gỗ lim cũ kỹ, giữa Tạ Trần, Ông Lão Tiều Phu và Thư Đồng Tiểu An, là một bản sao chép tay của 'Luận Về Đa Vũ Trụ và Sự Vô Nghĩa của Sự Tồn Tại' của Lý Thiên. Tạ Trần, thân hình gầy gò trong bộ áo vải bố cũ kỹ, vẫn giữ vẻ bình thản thường thấy. Đôi mắt sâu thẳm của hắn ánh lên vẻ tỉnh táo, suy tư, dường như có thể nhìn thấu mọi sự bối rối đang cuộn trào trong lòng hai người đối diện. Hắn khẽ nhấp một ngụm trà nóng, động tác ung dung, chậm rãi, như thể thời gian không thể chạm vào hắn.
Ông Lão Tiều Phu, râu tóc bạc phơ, lưng còng nhưng ánh mắt vẫn tinh anh, giờ đây lại lộ rõ vẻ suy tư sâu sắc. Ông vuốt chòm râu bạc của mình, lật từng trang giấy với vẻ đầy trân trọng nhưng cũng chất chứa một nỗi hoang mang khôn tả. "Tiên sinh Tạ Trần," giọng ông chậm rãi, từ tốn, mang theo chút nặng trĩu, "cái lý thuyết này... nó nói tất cả chúng ta đều vô nghĩa, chỉ là ngẫu nhiên của vũ trụ. Rằng cuộc đời này, dù có cố gắng đến đâu, cũng chỉ như một đốm lửa nhỏ nhoi giữa đêm tối vô tận, sớm muộn gì cũng vụt tắt mà không để lại dấu vết gì. Vậy thì, đạo Nhân mà chúng ta đang gầy dựng, những giá trị mà chúng ta trân trọng, liệu có còn giá trị không? Những lời dạy về tình yêu thương, về lòng dũng cảm, về sự sẻ chia... liệu tất cả có phải chỉ là những lời an ủi hão huyền trước sự thật khắc nghiệt của vũ trụ?" Ông lão nhìn Tạ Trần, ánh mắt chất chứa một sự tìm kiếm, một khao khát được lý giải.
Thư Đồng Tiểu An, gầy gò với đôi mắt toát lên vẻ thông minh, giờ đây lại cúi gằm mặt xuống trang sách, đôi vai bé nhỏ khẽ run lên. Vẻ tò mò thường ngày của cậu đã bị thay thế bằng nỗi sợ hãi và lạc lõng. "Con... con cảm thấy sợ hãi," giọng cậu bé lí nhí, gần như chỉ là tiếng thì thầm, "Nếu con người bé nhỏ đến vậy, và số phận chỉ là một trò đùa của ngẫu nhiên, thì việc con học hành, việc con cố gắng mỗi ngày để hiểu biết hơn về thế giới, để trở thành một người có ích... có ích gì chứ? Con đã từng nghĩ rằng, mỗi nỗ lực của con đều mang một ý nghĩa, đều góp phần vào một điều gì đó lớn lao hơn. Nhưng giờ đây, con không biết nữa." Tiểu An ngước đôi mắt ngấn nước lên nhìn Tạ Trần, trong ánh mắt ấy là cả một vũ trụ của sự bối rối và tuyệt vọng non nớt.
Tạ Trần đặt chén trà xuống bàn, tạo ra một tiếng động nhỏ nhưng vang vọng trong không gian tĩnh lặng. Hắn không vội vàng trả lời, chỉ khẽ mỉm cười một nụ cười nhạt, thấu hiểu, rồi đôi mắt bình thản nhưng sâu sắc của hắn nhìn thẳng vào Thư Đồng Tiểu An. "Tiểu An," hắn khẽ gọi, giọng trầm ấm nhưng ẩn chứa sức nặng của hàng ngàn năm triết lý, "con nói ý nghĩa. Nhưng ý nghĩa thực sự, liệu có phải là thứ vũ trụ bao la ban tặng, hay là thứ chúng ta tự khắc họa lên nó bằng chính những lựa chọn và hành động của mình? Nếu vũ trụ là một bức tranh trống rỗng vô tận, thì chúng ta, những sinh linh bé nhỏ, có phải là những họa sĩ duy nhất có thể vẽ lên đó những nét màu của hy vọng, của tình yêu, của mục đích?" Hắn không đưa ra một câu trả lời trực tiếp, mà lại đặt ra một câu hỏi khác, một câu hỏi buộc Tiểu An phải tự mình suy ngẫm, tự mình tìm kiếm.
Rồi Tạ Trần quay sang Ông Lão Tiều Phu, ánh mắt hắn dịu đi một chút, nhưng vẫn giữ nguyên vẻ sâu xa. "Ông lão Tiều Phu, nếu như lời Lý Thiên nói là đúng, nếu có vô vàn vũ trụ, vô vàn khả năng tồn tại, vậy thì mỗi một khoảnh khắc chúng ta tồn tại ở đây, trong vũ trụ này, với những người thân yêu này, những mục tiêu này... có phải càng trở nên quý giá hơn không? Giống như việc ông tìm thấy một cây gỗ quý hiếm giữa rừng sâu, nó không phải là thứ duy nhất, nhưng nó là thứ ông đã lựa chọn, đã dành công sức để đẽo gọt, để tạo nên một tác phẩm. Giá trị của nó, không nằm ở việc nó có 'duy nhất' hay không, mà nằm ở 'chân tâm' mà ông đã gửi gắm vào đó." Hắn khẽ gật đầu, hàm ý rằng những giá trị nội tại, những lựa chọn cá nhân, mới là điều định hình ý nghĩa.
Tạ Trần không hề bác bỏ lý thuyết của Lý Thiên, cũng không trực tiếp phủ nhận sự vô tận của vũ trụ hay sự ngẫu nhiên của sự tồn tại. Hắn chỉ đơn thuần dịch chuyển góc nhìn, gợi mở một con đường khác để tiếp cận vấn đề. Hắn muốn họ hiểu rằng, dù khoa học có lạnh lùng đến đâu, dù sự thật có khắc nghiệt đến mấy, thì quyền năng tạo ra ý nghĩa vẫn nằm trong tay mỗi con người. Đó chính là triết lý 'Vô Vi Chi Đạo' mà hắn đã sống, một con đường không cần can thiệp trực tiếp vào dòng chảy vạn vật, mà chỉ cần gieo những hạt mầm tư tưởng, để chúng tự nảy nở trong tâm trí mỗi người. Hắn tin rằng, cuộc sống bình thường, dù đối mặt với vô vàn bí ẩn chưa được khám phá, vẫn là một hành trình không ngừng nghỉ của sự học hỏi và thích nghi. Và trong hành trình ấy, con người phải tự mình tìm kiếm, tự mình định nghĩa ý nghĩa của sự tồn tại. Ông Lão Tiều Phu và Thư Đồng Tiểu An vẫn còn bối rối, nhưng trong ánh mắt họ đã xuất hiện một tia sáng nhỏ của sự suy ngẫm, của một hướng đi mới.
***
Cùng lúc đó, tại Thành Vô Song, trong một thư phòng trang trọng nơi cung điện của Lăng Nguyệt Tiên Tử, không khí lại nặng nề và căng thẳng đến nghẹt thở. Chiều tối đã buông xuống, và bên ngoài cửa sổ, trời âm u, gió lớn thổi qua, làm lay động những tấm rèm lụa thêu tinh xảo, tạo ra những âm thanh rì rào như tiếng thì thầm của một điềm báo chẳng lành. Ánh nến chập chờn trên những giá đỡ bằng đồng cổ kính, hắt những vệt sáng vàng nhợt nhạt lên khuôn mặt của Lăng Nguyệt Tiên Tử, Dương Quân và vài học giả uyên bác nhất của Thành Vô Song, phản chiếu rõ sự lo lắng và nghiêm trọng. Mùi hương liệu cao cấp, mùi gỗ đàn hương thoang thoảng, và chút mùi mực trên những cuộn giấy, tất cả hòa quyện vào nhau, tạo nên một không gian trang nghiêm nhưng cũng đầy áp lực.
Trên bàn ngọc bích đặt giữa phòng là bản luận văn của Lý Thiên, được sao chép và phân phát khẩn cấp cho giới tinh hoa. Đây không chỉ là một vấn đề khoa học đơn thuần, mà là một cuộc khủng hoảng triết học tiềm tàng, có thể lay chuyển toàn bộ nền tảng 'Nhân Đạo' đang được xây dựng một cách bền bỉ.
Lăng Nguyệt Tiên Tử, dung nhan tuyệt mỹ nhưng giờ đây lại đượm vẻ ưu tư, đi đi lại lại trong phòng, tay cầm chặt bản luận văn. Ánh mắt phượng sắc bén của nàng quét qua từng dòng chữ, từng luận điểm, nhưng sâu thẳm trong đó là sự mệt mỏi ẩn chứa. Nàng dừng lại bên cửa sổ, nhìn ra màn đêm đen kịt bên ngoài, nơi gió vẫn đang gào thét. "Lý thuyết này," giọng nàng trong trẻo nhưng lạnh lùng, mang theo sự dứt khoát của một người lãnh đạo, "nếu lan rộng và được chấp nhận một cách mù quáng, sẽ là đòn chí mạng vào niềm tin của Nhân Đạo. Con người sẽ mất đi động lực để vươn lên, để kiến tạo, để tìm kiếm giá trị trong cuộc sống phàm trần. Tất cả những nỗ lực của chúng ta để xây dựng một kỷ nguyên mới, một xã hội dựa trên sự tự định nghĩa và chân tâm con người, có thể sẽ sụp đổ như một tòa tháp cát chỉ vì một khái niệm về sự vô nghĩa." Nàng biết rõ sự nguy hiểm của nó, không phải ở nội dung khoa học, mà ở tác động tinh thần mà nó gây ra.
Dương Quân, tuấn tú với khí chất nho nhã nhưng ánh mắt đầy nhiệt huyết, ngồi trầm ngâm, thỉnh thoảng gõ nhẹ ngón tay xuống mặt bàn. Khuôn mặt hắn căng thẳng, đôi mày khẽ nhíu lại. "Chúng ta không thể cấm đoán khoa học, không thể đàn áp sự thật," hắn nói, giọng rõ ràng, dứt khoát nhưng cũng chất chứa sự bế tắc, "Lý Thiên là một nhà khoa học trẻ tài năng, phát hiện của hắn có thể là một chân lý khắc nghiệt của vũ trụ. Nhưng chúng ta cũng không thể để niềm tin, lý tưởng của hàng triệu người mất đi. Phải chăng chúng ta cần một lời giải thích mới, một chân lý mới có thể dung hòa được điều này? Làm sao để con người chấp nhận sự thật khoa học mà không đánh mất đi ý nghĩa cuộc sống của chính mình?" Hắn nhìn Lăng Nguyệt, trong ánh mắt ấy là sự tìm kiếm một giải pháp, một con đường cân bằng giữa lý trí và cảm xúc.
Một học giả lão làng, râu tóc bạc phơ, vốn nổi tiếng với những công trình nghiên cứu về triết học và văn hóa Nhân Đạo, khẽ thở dài, phá vỡ sự im lặng. "Sự thật khoa học có thể lạnh lùng, tàn nhẫn, không chứa đựng bất kỳ cảm xúc hay mục đích nào. Nhưng mục đích sống lại là một ngọn lửa cần được thắp lên từ bên trong mỗi con người. Nó không phải là thứ có thể được trao tặng hay phủ nhận bởi một lý thuyết. Câu hỏi là làm thế nào để ngọn lửa đó không bị dập tắt bởi sự lạnh lẽo của vũ trụ? Làm sao để chúng ta thuyết phục con người rằng, dù chỉ là một hạt bụi, họ vẫn có thể tỏa sáng theo cách riêng của mình?" Ông lão nhìn vào bản luận văn, rồi lại nhìn ra cửa sổ, nơi bóng tối và gió lạnh đang bao trùm.
Lăng Nguyệt Tiên Tử quay lại, đôi mắt phượng nhìn sâu vào từng người. Nàng hiểu rằng, đây không phải là một vấn đề có thể giải quyết bằng quyền lực hay mệnh lệnh. Đây là một cuộc chiến của tư tưởng, một cuộc thử thách đối với nền tảng triết lý của Nhân Đạo. "Có lẽ," nàng khẽ nói, giọng nói mang theo một tia hy vọng mong manh, "chúng ta cần phải tìm kiếm sự khôn ngoan ở những nơi mà chúng ta ít ngờ tới nhất... Ở những nơi mà ý nghĩa được kiến tạo, chứ không phải được ban tặng." Nàng nghĩ đến quán sách nhỏ ở Thị Trấn An Bình, nghĩ đến Tạ Trần, người phàm nhân đã gieo những hạt mầm triết lý sâu sắc mà không cần đến phép thuật hay quyền năng.
Cuộc khủng hoảng triết học này sẽ là phép thử lớn cho sự vững chắc của 'Nhân Đạo' và khả năng lãnh đạo, định hướng của Lăng Nguyệt Tiên Tử và Dương Quân. Nó buộc họ phải tìm kiếm những giải pháp vượt tầm hiểu biết thông thường, những lời giải đáp không chỉ thỏa mãn lý trí mà còn an ủi tâm hồn con người. Vũ trụ vẫn còn đó những bí ẩn chưa được khám phá, và khoa học sẽ tiếp tục đặt ra những câu hỏi nền tảng, buộc 'Nhân Đạo' phải không ngừng tự định nghĩa, thích nghi và phát triển, vượt ra ngoài những khuôn khổ cũ. Lời gợi mở của Tạ Trần về ý nghĩa nội tại, về quyền năng của ý chí cá nhân trong việc tạo ra giá trị, có thể sẽ là chìa khóa để con người vượt qua không chỉ khủng hoảng này mà cả những khủng hoảng niềm tin sâu sắc hơn trong tương lai. Ánh nến chập chờn, gió vẫn gào thét bên ngoài, báo hiệu một đêm dài đầy trăn trở và một con đường phía trước còn nhiều thử thách cho những người đang gánh vác vận mệnh của Nhân Đạo.
Truyện gốc Long thiếu, độc quyền dành cho độc giả của truyen.free.