Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 1075: Bút Lực Chân Tâm: Khắc Họa Linh Hồn Nghệ Thuật Kỷ Nguyên Mới

Ánh tà dương rải vệt vàng cam lên thềm đá, nhuộm đỏ mái ngói rêu phong của quán sách nhỏ nơi Thị Trấn An Bình, mang theo chút gió heo may lành lạnh cuối thu. Hương trà thoang thoảng quyện với mùi giấy cũ, tạo nên một không gian tĩnh tại, dường như tách biệt khỏi dòng chảy hối hả của thế gian. Tạ Trần, với thân hình thư sinh gầy gò trong chiếc áo vải bố đơn giản, đang chậm rãi sắp xếp những chồng sách cũ trên kệ, đôi mắt sâu thẳm lướt qua từng trang chữ đã phai mờ của thời gian. Dáng vẻ của hắn, không chút phô trương hay uy nghi như những tu sĩ tiên môn, lại toát lên một vẻ trầm tĩnh, an nhiên đến lạ lùng.

Chính lúc này, một bóng dáng thanh lịch bước qua ngưỡng cửa, mang theo chút hương hoa thoang thoảng và sự tinh tế của người thành thị. Đó là Lý Uyển, nhà phê bình nghệ thuật nổi tiếng của Thành Vô Song, người thường xuyên xuất hiện trên các tạp chí văn hóa và có tiếng nói trọng lượng trong giới học giả. Nàng mặc m���t bộ y phục tao nhã màu lam nhạt, không quá cầu kỳ nhưng từng đường may đều toát lên vẻ trang trọng. Khuôn mặt thanh tú của nàng ánh lên vẻ trí thức, nhưng đôi mắt sáng và sắc sảo ấy lại ẩn chứa một nỗi trăn trở khó tả. Nàng bước vào, không gây tiếng động, và lặng lẽ quan sát.

Tạ Trần dường như không hề hay biết đến sự hiện diện của nàng, hoặc có biết nhưng vẫn giữ thái độ bình thản cố hữu. Hắn khẽ đặt một cuốn kinh Phật cũ kỹ lên kệ, rồi quay sang Ông Lão Tiều Phu đang ngồi nhâm nhi chén trà nóng, và Thư Đồng Tiểu An đang chăm chú ngồi nghe. Cuộc trò chuyện của họ, như thường lệ, vẫn xoay quanh những vấn đề tưởng chừng giản dị nhưng lại chứa đựng đạo lý sâu xa.

"Nghệ thuật, dù dùng công cụ nào, dù là nét cọ đơn sơ hay ánh sáng huyền ảo của 'Huyễn Ảnh Chi Mộng', rốt cuộc vẫn phải xuất phát từ trái tim người sáng tạo," Tạ Trần cất giọng trầm ấm, nhẹ nhàng như tiếng suối chảy. "Cái 'chân tâm' ấy, cái nỗi niềm muốn gửi gắm, muốn sẻ chia ấy, mới là linh hồn thực sự của tác phẩm. Công cụ, dù tinh xảo đến mấy, nếu thiếu đi cái 'chân tâm' ấy, thì cũng chỉ là một vỏ rỗng, một huyễn ảnh vô hồn mà thôi." Đôi mắt hắn khẽ quét qua không gian, như nhìn thấu những chấp niệm, những hoài nghi đang dấy lên trong lòng người.

Ông Lão Tiều Phu khẽ gật gù, vuốt chòm râu bạc phơ, ánh mắt tinh anh ánh lên vẻ chiêm nghiệm. "Lời tiên sinh nói chí lý. Cũng như cây rìu của lão đây," ông giơ cây rìu gỗ cũ kỹ, sáng bóng vì được mài dũa qua năm tháng lên. "Dù nó có sắc bén đến mấy, có là thần binh được rèn từ ngàn năm thiết mộc đi chăng nữa, thì nó cũng phải nhờ vào ý chí, vào sức mạnh và cái tâm của người tiều phu mới đốn được cây. Một người tiều phu có 'chân tâm' yêu rừng, yêu cây, sẽ biết cách dùng rìu mà không tổn hại đến sự sống, biết cách đốn sao cho cây ngã mà không làm hại những mầm non xung quanh. Còn kẻ chỉ biết vung rìu một cách vô tri, thì dù rìu có bén đến mấy cũng chỉ để lại sự hoang tàn." Lời lẽ của ông giản dị, mộc mạc nhưng lại làm rõ thêm ý nghĩa thâm sâu trong lời Tạ Trần.

Thư Đồng Tiểu An, với đôi mắt toát lên vẻ thông minh, hiếu học, liền chớp chớp mắt hỏi, giọng nói non nớt nhưng đầy tò mò: "Vậy 'Huyễn Ảnh Chi Mộng' có linh hồn không, thưa tiên sinh? Con thấy những hình ảnh ấy thật đẹp, thật chân thực, như thể có thể chạm vào được, ngửi thấy được vậy." Cậu bé ngây thơ ấy, đại diện cho một thế hệ mới đang lớn lên trong kỷ nguyên của công nghệ, đặt ra câu hỏi mà nhiều người lớn cũng đang trăn trở.

Tạ Trần mỉm cười nhẹ, ánh mắt nhìn Thư Đồng Tiểu An đầy bao dung. "Cái đẹp mà con thấy, cái chân thực mà con cảm nhận, là vẻ đẹp của kỹ thuật, của sự tinh xảo trong việc mô phỏng thế giới. Nó như một tấm gương phản chiếu, rất rõ ràng, rất sống động. Nhưng linh hồn của một tác phẩm, lại không nằm ở độ chân thực của tấm gương, mà nằm ở cái gì được phản chiếu trong đó, và ai là người cầm tấm gương ấy lên. Nếu một người nghệ sĩ vẫn còn giữ được 'chân tâm', vẫn có một 'linh hồn' muốn truyền tải, thì dù dùng nét cọ cổ điển hay ánh sáng công nghệ, tác phẩm của họ vẫn sẽ có sức sống riêng." Hắn dừng lại một chút, như để lời mình thấm vào tâm trí của cậu bé, và cả những người đang vô tình lắng nghe. "Quan trọng là người có còn giữ được ngọn lửa trong tim mình hay không, chứ không phải ngọn lửa đó được thắp lên bằng củi khô hay bằng năng lượng tinh thạch."

Lý Uyển, ban đầu chỉ định ghé qua để tìm một vài cuốn cổ tịch hiếm, giờ đây lại đứng sững sờ, cuốn sổ nhỏ trong tay nàng đang run nhẹ. Từ khi phong trào 'Huyễn Ảnh Chi Mộng' bùng nổ, nàng đã vật lộn với những định nghĩa về nghệ thuật, về cái đẹp, về giá trị của sự sáng tạo. Những tác phẩm kỹ thuật số sống động, chân thực đến mức đáng sợ, đã khiến nàng không khỏi hoài nghi về vai trò của nghệ sĩ truyền thống, và thậm chí là về chính bản chất của nghệ thuật. Nỗi lo lắng của Tuyết Mai mà nàng từng nghe kể, về việc nghệ thuật đang 'mất đi linh hồn', cũng chính là nỗi lo lắng âm ỉ trong lòng nàng bấy lâu nay. Nàng đã chứng kiến sự hào nhoáng của công nghệ dễ dàng che lấp đi chiều sâu cảm xúc, sự tinh tế của tâm hồn con người.

Lời của Tạ Trần, giản dị mà thấu triệt, như một tia chớp xé ngang màn đêm u tối trong tâm trí nàng. "Nếu chiếc bút vẽ tinh xảo đến mấy cũng không thể tự vẽ ra một bức tranh có hồn, thì lỗi là ở chiếc bút, hay ở... người cầm bút?" Câu hỏi đó của hắn từ hôm trước, nay lại vang vọng trong tâm trí Lý Uyển, nhưng với một ngữ cảnh rộng lớn hơn, bao trùm cả một kỷ nguyên nghệ thuật mới. Nàng nhận ra, vấn đề không phải là công cụ có hiện đại đến đâu, mà là ý chí của người sử dụng công cụ ấy, cái "chân tâm" mà họ muốn gửi gắm. Công nghệ, chỉ là một phương tiện, một "chiếc bút vẽ" vô cùng tinh xảo mà nhân loại tự tạo ra. Giá trị của nó không nằm ở bản thân nó, mà nằm ở cách người ta sử dụng nó, ở "chân tâm" mà người ta muốn gửi gắm vào đó.

Lý Uyển khẽ ghi chép kín đáo vào cuốn sổ nhỏ của mình. Từng câu chữ của Tạ Trần, từng lời ví von của Ông Lão Tiều Phu, từng câu hỏi ngây thơ của Thư Đồng Tiểu An, đều được nàng cẩn thận ghi lại. Ánh mắt nàng nhìn Tạ Trần, từ hoài nghi chuyển sang ngưỡng mộ, và rồi là một tia sáng của cảm hứng lóe lên. Hắn không hề phán xét, không hề ép buộc, chỉ đơn thuần là gieo những hạt mầm triết lý vào mảnh đất tâm hồn người nghe, để chúng tự nảy mầm và phát triển. Nàng chợt hiểu rằng, cuộc tranh luận về giá trị nghệ thuật trong kỷ nguyên công nghệ không phải là cuộc chiến giữa cái cũ và cái mới, mà là cuộc chiến để giữ gìn bản chất con người, giữ gìn "chân tâm" trước sự choáng ngợp của vật chất và kỹ thuật. Ngẩng đầu lên, Lý Uyển thấy Tạ Trần vẫn đang bình thản nhấp một ngụm trà, đôi mắt hắn dường như có chút ý cười, như thể đã nhìn thấu mọi suy nghĩ trong lòng nàng. Nàng không nói một lời, chỉ khẽ cúi đầu chào, rồi lặng lẽ rời khỏi quán sách, mang theo một ngọn lửa mới trong tâm hồn.

***

Thành Vô Song, dưới ánh nắng vàng rực rỡ ban ngày, hiện lên như một bức tranh hùng vĩ của sự phồn thịnh và tiến bộ. Các công trình kiến trúc đồ sộ, được khắc trận pháp bảo vệ, vươn cao ngất trời. Tường thành cao vút, vững chãi như một lời thề của Nhân Đạo trước sự suy tàn của Thiên Đạo. Cung điện hoàng gia lộng lẫy, các khu phố thương mại sầm uất với tiếng rao hàng của thương nhân, tiếng bước chân hối hả của người qua lại, tiếng xe ngựa lộc cộc trên đường đá, và cả những giai điệu du dương từ các tửu lầu. Mùi đồ ăn từ các quán ăn đường phố quyện lẫn mùi hương liệu, mùi thảo dược từ các tiệm thuốc, và mùi hương hoa từ các khu vườn, tạo nên một bản hòa tấu khứu giác đầy sống động. Nơi đây, mọi thứ đều sầm uất, náo nhiệt, tràn đầy sức sống, nhưng đâu đó vẫn ẩn chứa một sự căng thẳng ngầm giữa các thế lực, giữa những tư tưởng cũ và mới.

Lý Uyển, sau khi rời khỏi quán sách của Tạ Trần, không quay về thư phòng ngay mà quyết định dạo bước qua những khu trưng bày nghệ thuật 'Huyễn Ảnh Chi Mộng' đang sôi động khắp Thành Vô Song. Nàng muốn nhìn lại những tác phẩm ấy, nhưng không phải bằng con mắt của một nhà phê bình đang tìm kiếm lỗi lầm hay sự hào nhoáng, mà bằng con mắt của một người đã được khai sáng, một người đang tìm kiếm "chân tâm" ẩn sâu bên trong.

Nàng dừng lại trước một bức "Thủy Mạc Cảnh", được tạo tác hoàn toàn bằng kỹ thuật số. Những dòng nước chảy xiết, những ngọn núi mờ ảo trong sương khói, những cánh chim liệng bay trên nền trời xanh thẳm, tất cả đều chân thực đến kinh ngạc. Từng hạt sương, từng gợn sóng đều được mô phỏng một cách hoàn hảo, khiến người xem có cảm giác như đang đứng giữa thiên nhiên hùng vĩ. Trước đây, nàng sẽ trầm trồ khen ngợi sự tinh xảo của công nghệ, nhưng giờ đây, trong đầu nàng lại vang vọng lời của Tạ Trần: "Nếu chiếc bút vẽ tinh xảo đến mấy cũng không thể tự vẽ ra một bức tranh có hồn..." Nàng tự hỏi, liệu người tạo ra "Thủy Mạc Cảnh" này, có gửi gắm nỗi niềm gì vào đó không? Hay nó chỉ đơn thuần là một sự tái tạo hoàn hảo của thiên nhiên, thiếu đi sự lay động của tâm hồn?

Lý Uyển tiếp tục bước đi, qua những khu trưng bày khác. Có những tác phẩm "Huyễn Ảnh Chi Mộng" mô phỏng những trận chiến cổ xưa, những tiên cảnh thần bí, những con người sống động như thật. Chúng đều đẹp mắt, đều hoành tráng, nhưng sau lời Tạ Trần, nàng cảm thấy một sự thiếu vắng nào đó. Chúng như những bức tượng được tạc quá hoàn hảo, nhưng lại thiếu đi cái ánh mắt biết nói, thiếu đi cái thần thái của một sinh linh thực sự.

"Công cụ có thể tinh xảo, nhưng nếu thiếu đi ý chí, thiếu đi nỗi niềm của người sáng tạo, thì nó chỉ là một chiếc vỏ rỗng..." Nàng tự độc thoại, giọng nói khe khẽ gần như hòa lẫn vào tiếng ồn ào của phố xá. Nàng đã hiểu rằng, cái gọi là "linh hồn" của nghệ thuật không nằm ở chất liệu hay công cụ, mà nằm ở cái "tâm" của người nghệ sĩ. Một người nghệ sĩ có thể dùng công cụ tối tân nhất để vẽ nên một bức tranh vô hồn, nhưng cũng có thể dùng một nhánh cây khô để khắc họa nên một tuyệt tác chứa chan cảm xúc.

Trở về thư phòng của mình ở một góc yên tĩnh trong Thành Vô Song, Lý Uyển ngồi xuống bàn. Căn phòng được bài trí gọn gàng, sách vở chất đầy các kệ gỗ, toát lên vẻ tri thức và sự ngăn nắp. Ánh nắng vàng vẫn chiếu qua khung cửa sổ, rọi xuống mặt bàn, nơi có bút, mực và giấy trắng tinh tươm. Nàng đặt cuốn sổ nhỏ xuống, mở ra những dòng ghi chép vội vàng khi còn ở quán sách của Tạ Trần. Từng ý tưởng, từng câu nói của hắn, giờ đây như những mảnh ghép, dần dần hình thành một bức tranh hoàn chỉnh trong tâm trí nàng.

Nàng nhắm mắt lại, hít thở sâu, để lắng nghe những suy nghĩ đang cuộn trào bên trong. Phong trào 'Huyễn Ảnh Chi Mộng' đã gây ra một cuộc khủng hoảng lớn trong giới nghệ thuật. Nhiều người cho rằng công nghệ đang hủy hoại nghệ thuật, biến nó thành một thứ giải trí rẻ tiền, đánh mất đi chiều sâu và sự thiêng liêng. Nhưng lời Tạ Trần đã mở ra một hướng đi khác: không phải chống đối công nghệ, mà là học cách làm chủ nó, học cách truyền "chân tâm" vào nó.

Nàng cầm bút lên, ngòi bút lướt nhanh trên giấy, từng nét chữ thanh thoát mà dứt khoát. Nàng viết về "người thợ và công cụ", về "người cầm bút" và "chân tâm". Nàng phân tích sự tinh xảo của 'Huyễn Ảnh Chi Mộng' như một bước tiến vĩ đại của nhân loại, nhưng cũng cảnh báo về nguy cơ đánh mất bản chất nếu người nghệ sĩ không còn giữ được "linh hồn" của mình. Nàng khẳng định rằng, nghệ thuật thực sự không phải là cuộc chiến giữa công nghệ và truyền thống, mà là sự hòa quyện giữa chúng, nơi công nghệ trở thành đôi cánh nâng đỡ cho cảm xúc và ý niệm bay cao.

"Giá trị của một tác phẩm nghệ thuật không nằm ở độ chân thực của hình ảnh, sự sống động của âm thanh, hay sự tinh xảo của kỹ thuật," nàng viết, ngòi bút như có phép, "mà nằm ở khả năng lay động tâm hồn người xem, ở cái 'chân tâm' mà người nghệ sĩ đã gửi gắm. Công nghệ, chỉ là phương tiện để truyền tải. 'Huyễn Ảnh Chi Mộng', cũng như cây cọ, cây đàn, hay ngọn bút, đều là những công cụ. Vấn đề không nằm ở bản thân công cụ, mà nằm ở người sử dụng nó. Một nghệ sĩ vĩ đại sẽ biết cách biến công cụ thô sơ nhất thành kiệt tác, và cũng sẽ biết cách làm cho công cụ tối tân nhất không bị vô hồn. Linh hồn của nghệ thuật, mãi mãi nằm trong trái tim người sáng tạo."

Từng dòng chữ, từng đoạn văn, là sự kết tinh của tri thức, của chiêm nghiệm và của những lời gợi mở từ quán sách nhỏ. Lý Uyển viết không ngừng, quên cả thời gian, cho đến khi ánh nắng ngoài cửa sổ dần ngả sang màu tím của hoàng hôn, và ngọn đèn lồng trong thư phòng được thắp lên. Nàng cảm thấy một sự giải tỏa sâu sắc, như thể đã tìm thấy một chân lý quan trọng, không chỉ cho riêng mình mà còn cho cả một kỷ nguyên đang đứng trước ngã ba đường. Bài báo của nàng, không chỉ là một bài phê bình nghệ thuật, mà còn là một tuyên ngôn triết lý, một lời định hướng cho "Nhân Đạo" trong thời đại mới.

***

Sáng hôm sau, một tờ báo mới tinh, mực in còn thơm mùi giấy, đã được đặt trên bàn trà ở quán sách của Tạ Trần. Ánh nắng ban mai xuyên qua khung cửa sổ, chiếu rọi vào từng trang chữ. Hôm nay, trời trong xanh, gió nhẹ nhàng mơn man qua những tán lá bàng đã ngả màu. Không khí trong quán sách vẫn tĩnh lặng như mọi ngày, chỉ có tiếng gió khẽ lay động rèm cửa và tiếng nước trà reo trong ấm.

Ông Lão Tiều Phu, như thường lệ, đã có mặt từ sớm. Ông nhấp một ngụm trà, rồi chăm chú đọc bài báo trên tay. "Cô bé này, đúng là có mắt nhìn xa trông rộng, lại còn có bút lực mạnh mẽ nữa," ông khẽ thốt lên, giọng điệu đầy vẻ tán thưởng. "Lời lẽ sắc sảo, lại thấu tình đạt lý. Không hổ danh là nhà phê bình hàng đầu của Thành Vô Song." Ông gật gù liên tục, trên môi nở nụ cười hiền hậu.

Thư Đồng Tiểu An, với đôi mắt to tròn, chăm chú đọc từng chữ một, đôi lúc lại nhíu mày suy nghĩ. Cậu bé đọc đến đoạn: "Linh hồn của nghệ thuật không nằm ở độ chân thực của hình ảnh, sự sống động của âm thanh, hay sự tinh xảo của kỹ thuật, mà nằm ở khả năng lay động tâm hồn người xem, ở cái 'chân tâm' mà người nghệ sĩ đã gửi gắm." Cậu bé ngước nhìn Tạ Trần, ánh mắt đầy vẻ thán phục và hiểu biết. "Vậy ra, một bức tranh vẽ bằng ánh sáng cũng có thể có linh hồn, nếu người tạo ra nó đặt cả trái tim vào đó, thưa tiên sinh?"

Tạ Trần, đang chậm rãi nhấp một ngụm trà nóng, khẽ mỉm cười. Nụ cười ấy rất nhẹ, gần như không thể nhận ra, nhưng lại chứa đựng một sự hài lòng kín đáo. "Đúng vậy," hắn đáp, giọng nói trầm ấm như tiếng gió xôn xao qua lá. "Công cụ chỉ là phương tiện, chân tâm mới là bản chất. Một câu chuyện được kể bằng miệng, bằng chữ viết, hay bằng hình ảnh huyễn ảo, đều có thể lay động lòng người, miễn là câu chuyện ấy xuất phát từ một trái tim chân thành." Hắn ��ặt tờ báo xuống, đôi mắt sâu thẳm nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh nắng đang nhảy múa trên những cành cây. Hắn biết, những lời hắn gieo đã nảy mầm.

Bài báo của Lý Uyển, với tiêu đề "Bút Lực Chân Tâm: Khắc Họa Linh Hồn Nghệ Thuật Kỷ Nguyên Mới", đã nhanh chóng lan truyền khắp Nhân Gian. Nó không chỉ được giới học giả và nghệ sĩ đón nhận nồng nhiệt, mà còn được các tầng lớp dân chúng bình thường bàn tán xôn xao. Bài viết không lên án 'Huyễn Ảnh Chi Mộng', mà thay vào đó, nó đưa ra một định hướng mới, một triết lý sâu sắc về cách con người nên đối diện với sự phát triển của công nghệ. Nó ca ngợi sự tinh xảo của công nghệ, nhưng nhấn mạnh rằng giá trị cốt lõi của nghệ thuật vẫn phải nằm ở 'chân tâm' của người nghệ sĩ, ở khả năng truyền tải cảm xúc và ý niệm sâu sắc, không để công nghệ làm lu mờ. Bài viết của Lý Uyển như một luồng gió mát, làm dịu đi những tranh cãi gay gắt, những nỗi lo sợ về việc nghệ thuật đang 'mất người'. Nó đưa ra một lời giải thỏa đáng cho cuộc tranh cãi về 'Huyễn Ảnh Chi Mộng', giúp mọi người nhìn nhận vấn đề một cách toàn diện và sâu sắc hơn.

Ở một nơi khác trong Thành Vô Song, tại một căn gác nhỏ nơi Tuyết Mai vẫn thường lui tới để luyện tập nghệ thuật truyền thống, nàng cũng đang cầm trên tay tờ báo của Lý Uyển. Khuôn mặt thanh tú của nàng, từng vương vấn nỗi lo âu, giờ đây đã bừng sáng. Đôi mắt nàng, chứa đựng sự tinh tế của người làm nghệ thuật, ánh lên niềm hy vọng và nguồn cảm hứng mới. Nàng đọc đi đọc lại từng đoạn, từng câu, đặc biệt là những phần trích dẫn ý tưởng về "người cầm bút" và "chân tâm".

"Tôi đã hiểu..." Tuyết Mai lẩm bẩm, giọng nói run run vì xúc động. Nàng nhìn vào cuộn tranh lụa đang dang dở trên bàn, rồi nhìn ra khung cửa sổ, nơi ánh nắng ban mai đang chiếu rọi. "Không phải từ bỏ công cụ mới, mà là dùng nó để bộc lộ chân tâm của mình." Nàng nhận ra rằng, nỗi sợ hãi của nàng không phải là công nghệ, mà là sự thiếu tự tin vào chính bản thân, vào khả năng giữ vững "linh hồn" nghệ thuật của mình. Lời của Tạ Trần, được Lý Uyển diễn giải một cách rõ ràng, đã giải tỏa gánh nặng trong lòng nàng. Nàng không cần phải chống lại dòng chảy của thời đại, mà cần phải học cách hòa mình vào đó, biến những công cụ mới thành phương tiện để thể hiện cái "tâm" của mình, để những tác phẩm của nàng vẫn có thể lay động lòng người, dù là qua nét cọ truyền thống hay ánh sáng huyễn ảo. Một ngọn lửa mới, ngọn lửa của sự sáng tạo và hy vọng, đã bùng cháy trong lòng người nghệ sĩ.

***

Đêm buông xuống Thành Vô Song, mang theo ánh trăng sáng vằng vặc và những đám mây nhẹ trôi. Từ Thiên Đỉnh Cung, tòa tháp cao nhất và hùng vĩ nhất, biểu tượng của quyền lực và trí tuệ Nhân Đạo, có thể nhìn thấy toàn cảnh thành phố lung linh ánh đèn và pháp thuật. Trong thư phòng của mình, Lăng Nguyệt Tiên Tử, dung nhan tuyệt mỹ nhưng đôi mắt phượng lại ẩn chứa sự mệt mỏi sâu thẳm dưới vẻ lạnh lùng như băng tuyết, đang ngồi trước bàn đọc sách. Nàng mặc một bộ bạch y thuần khiết, mái tóc đen nhánh dài đến thắt lưng được búi cao đơn giản, tôn lên vẻ thanh tao nhưng cũng lạnh lẽo.

Trên bàn, bên cạnh những chồng báo cáo mật về tình hình Nhân Gian và những văn kiện quan trọng của triều đình, là tờ báo có bài viết của Lý Uyển. Nàng đã đọc nó. Đọc đi đọc lại nhiều lần, không phải chỉ để nắm bắt nội dung, mà để thẩm thấu từng tầng ý nghĩa sâu xa mà bài viết mang lại. Lăng Nguyệt Tiên Tử là một người lãnh đạo, một người phải gánh vác vận mệnh của cả một kỷ nguyên, nên nàng luôn nhìn mọi vấn đề dưới góc độ rộng lớn và có tầm ảnh hưởng.

Bài viết của Lý Uyển, dưới ngòi bút sắc sảo và trí tuệ, đã phân tích một cách thấu đáo mối quan hệ giữa nghệ thuật, công nghệ và bản chất con người. Nó không chỉ đơn thuần là một bài phê bình, mà còn là một tuyên ngôn triết lý, một kim chỉ nam cho sự phát triển của "Nhân Đạo" trong bối cảnh Thiên Đạo suy tàn và công nghệ lên ngôi.

Lăng Nguyệt Tiên Tử đặt bài báo xuống, ngón tay thanh mảnh khẽ vuốt ve trang giấy. Trong tâm trí nàng, những lời Tạ Trần từng nói về "con người là chủ thể", về "ý chí" và "chân tâm" lại hiện lên rõ ràng. Nàng nhớ lại cuộc gặp gỡ đầu tiên với hắn, nhớ lại những lời hắn đã gieo mầm trong tâm trí nàng và những người khác. Hắn không hề trực tiếp can thiệp vào chính sự, không hề dùng quyền năng hay phép thuật, nhưng những triết lý hắn gieo đã âm thầm định hình lại tư duy, định hướng lại niềm tin của cả một xã hội.

"Một bài viết đơn giản, nhưng lại có sức mạnh định hướng cả một kỷ nguyên... đúng là lời lẽ hơn vạn quân binh," Lăng Nguyệt Tiên Tử khẽ thì thầm, giọng nói trong trẻo nhưng đầy suy tư, gần như tự độc thoại. Nàng nhận ra sự sâu sắc trong tư tưởng của bài báo, và cách nó củng cố những giá trị "Nhân Đạo" mà họ đang xây dựng. Cái ý niệm về "chân tâm" của người nghệ sĩ, về việc công nghệ chỉ là công cụ để biểu đạt, sẽ không chỉ giới hạn trong lĩnh vực nghệ thuật mà còn lan rộng sang các lĩnh vực khác của đời sống.

Nàng nghĩ đến "Hiến Chương Linh Hồn" mà họ đang xây dựng cho AI, nghĩ đến những cuộc tranh luận về quyền tự chủ của trí tuệ nhân tạo. Bài viết của Lý Uyển, được khơi nguồn từ Tạ Trần, đã cung cấp một góc nhìn quan trọng: dù AI có thông minh đến đâu, có tinh xảo đến mấy, thì nó vẫn là một "công cụ", một "chiếc bút vẽ" vĩ đại. "Chân tâm" và "linh hồn" phải luôn thuộc về con người, kẻ tạo ra và điều khiển công cụ đó.

Lăng Nguyệt Tiên Tử đứng dậy, bước đến bên cửa sổ. Ánh trăng sáng vằng vặc rọi qua biển mây, đổ bóng nàng lên sàn đá cẩm thạch. Đôi mắt phượng của nàng nhìn ra xa xăm, vượt qua những mái nhà san sát, những ánh đèn rực rỡ của Thành Vô Song, hướng về phía chân trời vô định. Nàng hiểu rằng, những triết lý tưởng chừng đơn giản của Tạ Trần, lại có thể định hình và củng cố nền tảng xã hội "Nhân Đạo" một cách hiệu quả và bền vững. Sức mạnh của "Nhân Đạo" không nằm ở quyền lực hay phép thuật, mà ở sự thấu hiểu và định hướng tư duy.

Cuộc sống bình thường, như Tạ Trần hằng mong muốn, lại là một hành trình dài, không ngừng nghỉ của sự học hỏi và thích nghi. Mặc dù Thiên Đạo sụp đổ, vũ trụ vẫn còn đó những bí ẩn chưa được khám phá, và con người vẫn phải không ngừng tìm kiếm ý nghĩa của sự tồn tại, giữ trọn "nhân tính" của mình. Bài báo của Lý Uyển, và những triết lý mà Tạ Trần đã gieo mầm, chỉ là khởi đầu. Thế hệ trẻ như Thư Đồng Tiểu An sẽ là những người tiếp tục phát triển và ứng dụng những triết lý này, đối mặt với những thách thức mới của công nghệ và cuộc sống. Triết lý "kết hợp công nghệ và cảm xúc" sẽ không chỉ giới hạn trong nghệ thuật mà còn lan rộng sang các lĩnh vực khác của đời sống, định hình cách con người tương tác với AI và công nghệ trong tương lai. Sự lan tỏa của những tư tưởng triết lý từ quán sách của Tạ Trần cho thấy sức mạnh của 'Nhân Đạo' không nằm ở quyền lực hay phép thuật, mà ở sự thấu hiểu và định hướng tư duy.

Lăng Nguyệt Tiên Tử khẽ thở dài, một hơi thở mang theo cả sự mệt mỏi và niềm hy vọng. Nàng quay trở lại bàn, cầm lấy bài báo một lần nữa, đôi mắt nàng ánh lên vẻ suy tư sâu sắc. Con đường phía trước còn dài, nhưng với những hạt mầm triết lý đã được gieo, Nhân Đạo có thể sẽ tìm thấy một lối đi riêng, một con đường để giữ vững bản chất con người giữa vô vàn biến động của vũ trụ.

Tác phẩm thuộc quyền sáng tác của Long thiếu, được phát hành riêng tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free