Nhân gian bất tu tiên - Chương 1074: Huyễn Ảnh Và Chân Tâm: Nghệ Thuật Của Kỷ Nguyên Mới
Đêm đã khuya, nhưng trong quán sách nhỏ của Tạ Trần và trong những căn phòng làm việc của các lãnh đạo Thành Vô Song, những ngọn đèn vẫn sáng. Câu chuyện ngụ ngôn của Tạ Trần đã gieo những hạt giống triết lý vào tâm hồn của những người đang cố gắng định hình tương lai. 'Hiến Chương Linh Hồn' sẽ không chỉ là một bộ luật, nó sẽ trở thành lời cam kết vĩnh cửu của nhân loại: con người mãi mãi là chủ nhân của chính mình, của những công cụ do mình tạo ra, và của cả số phận mình trong vũ trụ bao la này. Thế hệ trẻ như Thư Đồng Tiểu An sẽ là những người tiếp nhận và phát triển triết lý này, đối mặt với những thách thức phức tạp hơn của AI trong tương lai. Dù đã có 'Hiến Chương Linh Hồn', cuộc chiến để giữ vững vị thế 'chủ nhân' của con người trước sự tiến hóa không ngừng của AI sẽ là một hành trình dài và không ngừng nghỉ, một hành trình mà Nhân Đạo sẽ phải học cách thích nghi và định nghĩa lại chính mình trong từng khoảnh khắc, để không bao giờ đánh mất bản chất của một "người" trọn vẹn.
***
Hành trình ấy, dường như, đã bắt đầu từ rất sớm, ngay cả trước khi những điều khoản đầu tiên của Hiến Chương Linh Hồn kịp khô mực. Bởi lẽ, sự tiến hóa của trí tuệ nhân tạo không chỉ dừng lại ở những cỗ máy vô tri biết tính toán hay suy luận. Nó len lỏi vào từng ngóc ngách của đời sống nhân gian, từ lao động sản xuất đến cả những lĩnh vực tinh thần nhất: nghệ thuật.
Thành Vô Song, trung tâm văn hóa mới của kỷ nguyên Nhân Gian, giờ đây vươn mình sừng sững giữa đất trời, với những công trình kiến trúc đồ sộ, tường thành cao vút được khắc trận pháp bảo vệ kiên cố, tựa như một biểu tượng cho ý chí quật cường của con người sau thời kỳ Thiên Đạo suy vi. Những cung điện hoàng gia lộng lẫy, các khu phố thương mại sầm uất, và những ngôi nhà cao tầng san sát nhau vẽ nên một bức tranh thịnh vượng, đầy sức sống. Vào một ngày nắng nhẹ, khí hậu ôn hòa, không khí tại một khu triển lãm nghệ thuật công nghệ mới trong thành lại càng trở nên sôi động hơn bao giờ hết. Tiếng rao hàng của thương nhân vọng lại từ xa, hòa cùng tiếng bước chân hối hả, tiếng xe ngựa lăn bánh trên đường đá, và cả những điệu nhạc từ các tửu lầu gần đó, tạo nên một bản giao hưởng ồn ào nhưng đầy cuốn hút của một đô thị phồn hoa.
Nhưng tâm điểm của mọi sự chú ý lại đổ dồn về một không gian đặc biệt, được bao bọc bởi những bức tường đá cẩm thạch trắng muốt và mái vòm thủy tinh lấp lánh, nơi phong trào 'Huyễn Ảnh Chi Mộng' đang gây sốt. Từ bên ngoài, người ta đã có thể nghe thấy những âm thanh kỳ ảo, lúc du dương như tiếng suối chảy, lúc hùng tráng như ngàn quân reo hò, quyện vào mùi hương liệu thoang thoảng, mùi trà thanh khiết, và cả mùi sơn mài mới từ những tác phẩm chưa kịp khô. Dòng người chen chúc đổ về, từ những quan lại mặc triều phục tinh xảo đến các thương nhân áo gấm lụa là, và cả những học sĩ áo vải thư sinh, tất cả đều mang trong mình một sự tò mò khó giấu.
Bước qua cánh cửa lớn, không gian như mở ra một thế giới khác. Ánh sáng không còn là thứ ánh sáng đơn thuần của mặt trời hay đèn lồng, mà là những dải quang phổ rực rỡ, biến hóa không ngừng, tạo nên vô vàn ảo ảnh sống động. Một con rồng khổng lồ bằng ánh sáng đang uốn lượn giữa không trung, vảy vàng lấp lánh như thật, đôi mắt đỏ rực như lửa thiêu đốt. Kế bên, một khu rừng trúc mọc lên từ hư vô, lá trúc xào xạc theo làn gió vô hình, những giọt sương đêm đọng trên kẽ lá long lanh như châu ngọc. Người ta vươn tay cố gắng chạm vào những ảo ảnh ấy, cảm nhận một sự mát lạnh như sương, hay một làn gió nhẹ nhàng mơn man qua đầu ngón tay – đó là công nghệ cảm ứng xúc giác được tích hợp một cách tinh vi.
"Thật kỳ diệu! Cứ như thật vậy!" Một nữ tử trẻ tuổi reo lên đầy kinh ngạc, đôi mắt mở to nhìn theo cánh chim loan phượng bằng ánh sáng đang sà xuống trước mặt mình. "Ta cảm thấy như mình đang ở giữa tiên cảnh vậy!"
Một lão giả râu tóc bạc phơ, tay chống gậy trúc, lắc đầu khẽ thở dài. "Công nghệ thật sự đã đạt đến đỉnh cao. Nhưng sao ta lại không cảm thấy rung động như khi nghe một khúc cầm tâm huyết? Hay như khi đứng trước một bức thủy mặc mà một bậc đại sư đã dồn hết nỗi lòng vào từng nét cọ?" Ánh mắt ông lướt qua những hình ảnh rực rỡ, nhưng dường như không tìm thấy sự đồng điệu trong tâm hồn.
"Lão trượng đã lỗi thời rồi!" Một thanh niên ăn mặc thời thượng, tay cầm một thiết bị nhỏ phát ra ánh sáng xanh lam, cười khẩy. "Đây là tương lai của nghệ thuật! Nghệ thuật cần phải chân thực, phải sống động, phải đánh thức mọi giác quan chứ không phải chỉ là những nét vẽ tĩnh lặng trên giấy hay những âm điệu đơn điệu nữa. Sự choáng ngợp này, sự sống động này, chính là 'linh hồn' của kỷ nguyên mới!" Hắn nói, đoạn vươn tay chạm vào một hình ảnh con cá chép đang vờn hoa sen, khiến mặt nước ảo ảnh gợn sóng lăn tăn, và một làn hương sen thoang thoảng bay đến.
Đám đông tiếp tục trầm trồ, khen ngợi kỹ thuật đỉnh cao của những người sáng tạo 'Huyễn Ảnh Chi Mộng'. Các tác phẩm không chỉ là hình ảnh tĩnh, mà còn là những câu chuyện được kể bằng ánh sáng và âm thanh, những vũ điệu của màu sắc và cảm xúc. Một số người nhắm mắt lại, đắm chìm trong dòng chảy âm nhạc đa giác quan, cảm nhận từng nốt trầm bổng như đang len lỏi vào tận xương tủy. Những người khác thì cố gắng giải mã ý nghĩa ẩn chứa trong những hình ảnh biến ảo không ngừng, nhưng đa số chỉ đơn thuần tận hưởng sự choáng ngợp, sự chân thực đến mức không thể phân biệt thật giả mà công nghệ mang lại.
Tuy nhiên, giữa những lời tán dương và ngợi ca, vẫn có những tiếng xì xào bàn tán về việc liệu đây có thực sự là 'nghệ thuật' theo đúng nghĩa truyền thống hay không. Một vài học sĩ tỏ vẻ nghi ngại, cho rằng sự hào nhoáng của kỹ thuật đang che lấp đi chiều sâu của cảm xúc, sự tĩnh lặng cần thiết để thấu hiểu một tác phẩm. "Nó giống như một giấc mơ vậy," một thư sinh thì thầm với bạn mình. "Đẹp đẽ, sống động, nhưng khi tỉnh giấc, ta chẳng giữ lại được gì ngoài một cảm giác trống rỗng." Lời nói của hắn bị át đi bởi tiếng reo hò của đám đông khi một màn trình diễn mới bắt đầu, biến đổi toàn bộ không gian triển lãm thành một khu vườn thượng uyển nở rộ trăm hoa, với hương thơm ngào ngạt và tiếng chim hót líu lo như thật. Sự choáng ngợp của công nghệ đã thực sự cuốn hút đại đa số quần chúng, đẩy lùi những suy tư thầm kín về giá trị chân thực của nghệ thuật vào một góc khuất của tâm hồn.
***
Trong khi Thành Vô Song đang đắm chìm trong những huyễn ảnh rực rỡ của kỷ nguyên mới, thì ở Thị Trấn An Bình, quán sách nhỏ của Tạ Trần vẫn giữ nguyên vẻ yên bình và tĩnh lặng vốn có. Chiều tà buông xuống, ánh nắng vàng nhạt xuyên qua khe cửa sổ, đậu trên những giá sách gỗ cũ kỹ, tạo nên một không gian ấm cúng, đầy hoài niệm. Mùi giấy cũ, mùi mực, mùi trà thanh khiết và mùi gỗ mục hòa quyện vào nhau, phảng phất trong không khí, tựa như hơi thở của tri thức ngàn đời. Tiếng lật sách khe khẽ của Tạ Trần, tiếng chim hót líu lo từ ngoài vườn, và tiếng gió nhẹ mơn man qua cành cây cổ thụ trước hiên, tất cả đều tạo nên một bản hòa tấu dịu êm, đối lập hoàn toàn với sự ồn ào náo nhiệt của đô thị phồn hoa.
Tạ Trần, với thân hình gầy gò của một thư sinh, đôi mắt sâu thẳm ánh lên vẻ tỉnh táo và suy tư, đang lật dở từng trang của một quyển cổ tịch đã ố màu thời gian. Mái tóc đen dài của hắn được buộc gọn gàng bằng một dải lụa đơn giản, không chút phô trương. Hắn hoàn toàn đắm chìm trong thế giới của những con chữ, như thể mọi sự xô bồ của thế gian đều không thể chạm tới được tâm hồn hắn.
Bên cạnh hắn, Ông Lão Tiều Phu ngồi trên chiếc ghế tre quen thuộc, nhấp nháp chén trà nóng hổi. Dáng người ông lão đã còng, râu tóc bạc phơ, nhưng ánh mắt vẫn tinh anh, nhìn xa xăm ra khoảng không. Trên tay ông vẫn là cây rìu gỗ cũ kỹ, một vật bất ly thân của người tiều phu. Ông lắng nghe tiếng lật sách của Tạ Trần, thỉnh thoảng khẽ gật gù như thể đang đồng điệu với những suy nghĩ của hắn.
Thư Đồng Tiểu An, với đôi mắt toát lên vẻ thông minh, đang say sưa đọc một tờ báo cũ kỹ vừa được vận chuyển từ Thành Vô Song về. Chiếc áo vải thô cũ không che giấu được sự gầy gò của cậu bé, nhưng tinh thần lại vô cùng phấn chấn. Đôi môi nhỏ mấp máy đọc thầm, rồi đột nhiên, cậu bé ngẩng phắt dậy, đôi mắt sáng rực.
"Tiên sinh, ông có biết 'Huyễn Ảnh Chi Mộng' không ạ?" Tiểu An reo lên, giọng nói trong trẻo, đầy vẻ tò mò và hào hứng. "Người ta nói nó chân thực đến mức không thể phân biệt thật giả! Báo nói ở Thành Vô Song, mọi người đều đổ xô đi xem, và ai cũng khen ngợi hết lời! Họ nói đó là nghệ thuật của tương lai, là những bức tranh biết sống, những khúc nhạc biết nhảy múa!" Cậu bé vẫy vẫy tờ báo, như muốn chứng minh cho lời mình nói.
Tạ Trần nhẹ nhàng đặt sách xuống, đôi mắt vẫn giữ vẻ trầm tĩnh, nhìn Tiểu An với một nụ cười hiền hậu. Hắn rót thêm một ấm trà mới, làn hơi ấm bốc lên nghi ngút, mang theo hương trà dìu dịu. "Ừm, ta có nghe qua đôi chút." Giọng nói hắn trầm, điềm tĩnh, không biểu lộ sự ngạc nhiên hay hào hứng như Tiểu An.
Ông Lão Tiều Phu khẽ nhíu mày, vuốt vuốt chòm râu bạc. "Chân thực đến mức không phân biệt thật giả... Vậy thì cái 'thật' mà ta cảm nhận được nằm ở đâu?" Ông lão chậm rãi nói, giọng điệu từ tốn nhưng chất chứa đầy sự hoài nghi và suy tư. "Thời buổi bây giờ, cái gì cũng muốn làm cho giống thật, thậm chí còn muốn vượt qua cái thật. Nhưng nếu cái thật đã bị làm giả, thì người ta còn tin vào cái gì nữa đây? Liệu có phải lại là một chấp niệm mới, một sự truy cầu vô tận vào những thứ hư ảo, như con người từng khao khát thành tiên mà bỏ quên chính mình hay không?" Ông lão nhìn vào chén trà, ánh mắt lấp lánh sự lo lắng.
Tiểu An tròn mắt, có vẻ bối rối trước câu hỏi của Ông Lão Tiều Phu. Cậu bé vốn chỉ thấy sự kỳ diệu và mới mẻ, chưa từng nghĩ sâu xa đến vậy.
Tạ Trần nhẹ nhàng nâng chén trà lên, nhấp một ngụm nhỏ. Hắn không trực tiếp trả lời câu hỏi của Ông Lão Tiều Phu, mà lại nhìn ra khoảng sân nhỏ phía sau quán sách, nơi có một cây cổ thụ đang rụng lá. "Cái 'thật' ấy, có lẽ không nằm ở mắt thấy tai nghe, mà ở... cái tâm. Ở nơi mà những ảo ảnh kia không thể chạm tới." Hắn nói, giọng điệu chậm rãi, từng từ từng chữ như gieo vào lòng người nghe một hạt mầm suy tư. "Một khúc cầm không cần phải có hình ảnh rực rỡ, không cần phải có hương thơm ngào ngạt, nhưng nếu nó chạm đến tận sâu thẳm tâm hồn người nghe, khiến họ cảm nhận được nỗi buồn ly biệt hay niềm vui sum họp, thì đó há chẳng phải là cái 'thật' hơn vạn vật hữu hình sao?"
Tiểu An vẫn còn đang cố gắng tiêu hóa lời của Tạ Trần, ánh mắt đăm chiêu nhìn vào tờ báo. Cậu bé đặt tờ báo xuống, rồi nhìn Tạ Trần, như chờ đợi một lời giải đáp sâu sắc hơn. Ông Lão Tiều Phu khẽ gật gù, dường như đã hiểu được phần nào ẩn ý trong lời của Tạ Trần. Thế giới bên ngoài đang thay đổi quá nhanh, những giá trị cũ đang dần bị lãng quên, nhưng quán sách nhỏ này, và con người Tạ Trần, vẫn là một điểm neo vững chãi giữa dòng chảy vô thường của nhân thế, nhắc nhở về những giá trị vĩnh cửu mà con người không nên đánh mất. Cả ba, mỗi người một tâm trạng, nhưng đều đang cùng suy tư về một vấn đề chung: định nghĩa của "cái thật" và "linh hồn" trong một kỷ nguyên mà ranh giới giữa thực và ảo ngày càng mờ nhạt.
***
��êm đã buông xuống hẳn, những vì sao lấp lánh trên nền trời đen thẳm, và ánh trăng vàng vọt chiếu rọi qua khung cửa sổ, in hình những tán cây lờ mờ lên nền nhà. Trong quán sách nhỏ, ánh đèn dầu ấm áp hắt lên những giá sách cao ngất, tạo nên một không gian tĩnh mịch và có phần u hoài. Không khí có phần nặng nề hơn, không còn vẻ thanh bình như buổi chiều, bởi sự xuất hiện của một vị khách không mời mà đến, mang theo nỗi lo lắng và sự thất vọng.
Đó là Tuyết Mai, một nữ nghệ sĩ vẽ tranh thủy mặc có tiếng, người đã từng đến An Bình vài lần để tìm kiếm sự tĩnh lặng cho tâm hồn. Nàng là một phụ nữ trung niên, ăn mặc giản dị nhưng thanh lịch, mái tóc đen búi cao gọn gàng, để lộ khuôn mặt khắc khổ và đôi mắt ánh lên sự hoài niệm. Những nếp nhăn nơi khóe mắt và vầng trán hằn sâu nỗi ưu tư, như thể nàng đang mang trên vai gánh nặng của cả một dòng chảy nghệ thuật sắp bị lãng quên. Nàng bước vào quán sách, tiếng bước chân khẽ khàng, nhưng lại mang theo một luồng khí lạnh lẽo của sự thất vọng, khác hẳn với mùi giấy cũ và trà thanh khiết của quán.
Tạ Trần vẫn ngồi ở vị trí cũ, tay vẫn cầm quyển sách, nhưng đôi mắt hắn đã ngước lên nhìn Tuyết Mai. Hắn nhận ra nàng, và khẽ gật đầu chào hỏi. Ông Lão Tiều Phu khẽ thở dài, dường như đã đoán được lý do Tuyết Mai tìm đến. Thư Đồng Tiểu An vẫn im lặng ngồi một góc, cố gắng lắng nghe và nắm bắt tình hình.
Tuyết Mai ngồi xuống chiếc ghế đối diện Tạ Trần, không giấu nổi vẻ mệt mỏi trên khuôn mặt. Nàng đặt nhẹ một cuộn giấy lụa đã cũ lên bàn, rồi khẽ thốt ra một tiếng thở dài nặng nề. "Tiên sinh Tạ Trần, người có nghe về 'Huyễn Ảnh Chi Mộng' không?" Giọng nàng trầm, khan đặc, chứa đựng sự uất nghẹn. "Nó đang nuốt chửng mọi thứ! Từ Thành Vô Song lan đến các thị trấn lớn, rồi có lẽ chẳng mấy chốc sẽ lan đến cả những thôn làng hẻo lánh này. Người ta không còn cảm nhận được nét cọ, không còn hiểu được nỗi lòng của người nghệ sĩ nữa! Họ chỉ mải mê đuổi theo những thứ hào nhoáng, những ảo ảnh được tạo ra bởi máy móc vô tri!" Nàng nói, đôi mắt đỏ hoe, ánh lên sự phẫn nộ và tuyệt vọng.
"Người ta nói, đó là nghệ thuật của tương lai," Tạ Trần nhẹ nhàng đáp, giọng nói điềm tĩnh, như muốn xoa dịu nỗi lòng của nàng. "Họ cho rằng nó sống động hơn, chân thực hơn, và có thể mang lại trải nghiệm đa giác quan mà nghệ thuật truyền thống không thể sánh bằng."
Tuyết Mai lắc đầu quầy quậy, mái tóc khẽ bay. "Sống động? Chân thực? Hừm! Đó chỉ là sự phô trương của kỹ thuật! Họ chỉ thấy sự choáng ngợp của công nghệ, mà quên mất rằng nghệ thuật cần có 'linh hồn', cần có 'máu' của người sáng tạo! Một bức tranh thủy mặc, dù chỉ là vài nét chấm phá, nhưng nếu nó được vẽ ra từ tận đáy lòng, từ nỗi đau hay niềm hân hoan của người nghệ sĩ, thì nó mới thật sự có giá trị. Còn những thứ 'Huyễn Ảnh Chi Mộng' kia, chúng chỉ là những sản phẩm của thuật toán, của những dòng mã lạnh lẽo! Chúng có thể tinh xảo đến mấy, nhưng lại thiếu đi 'chân tâm'!" Nàng nói, hai bàn tay siết chặt vào nhau, như thể đang níu giữ một điều gì đó sắp vụt mất.
"Vậy thì, liệu có phải những người đang say mê 'Huyễn Ảnh Chi Mộng' đã đánh mất khả năng cảm nhận 'chân tâm' của người nghệ sĩ, hay chính những người nghệ sĩ như ta đã không còn tìm thấy cách để truyền tải 'chân tâm' của mình vào những nét cọ nữa?" Tuyết Mai tự hỏi, giọng điệu đầy chua chát, không phải đang hỏi Tạ Trần, mà như đang tự vấn chính mình. "Ta cảm thấy thế giới đang quên đi giá trị thực sự của sự sáng tạo từ trái tim con người. Nghệ thuật của chúng ta, những gì chúng ta đã cống hiến cả đời, giờ đây bỗng trở nên vô nghĩa trước những màn trình diễn hào nhoáng kia..."
Ông Lão Tiều Phu khẽ gật gù, ánh mắt đăm chiêu. Ông hiểu nỗi lòng của Tuyết Mai, bởi ông cũng là một người đã gắn bó cả đời với những giá trị cũ, với những gì chân chất và nguyên bản nhất. Ông cũng cảm nhận được sự thay đổi chóng mặt của thế giới, và nỗi lo lắng về việc những giá trị cốt lõi của con người đang dần bị mai một.
Tạ Trần đặt quyển sách xuống hoàn toàn, đôi mắt thấu triệt nhìn thẳng vào Tuyết Mai, nhưng giọng nói vẫn nhẹ nhàng, điềm tĩnh như làn gió đêm. "Nếu chiếc bút vẽ tinh xảo đến mấy cũng không thể tự vẽ ra một bức tranh có hồn, thì lỗi là ở chiếc bút, hay ở... người cầm bút?" Hắn ngừng lại một chút, để lời nói của mình thẩm thấu vào không gian tĩnh lặng. "Nếu một khúc cầm không chạm đến được tâm hồn người nghe, liệu có phải vì cây đàn đã cũ nát, hay vì người nghệ sĩ đã đánh mất 'chân tâm' khi gảy khúc?"
Lời của Tạ Trần như một tia sáng xé toạc màn đêm u tối trong tâm trí Tuyết Mai. Nàng ngước nhìn hắn, đôi mắt từ từ mở to, vẻ tuyệt vọng dần tan biến, thay vào đó là sự suy tư sâu sắc. Ông Lão Tiều Phu khẽ mỉm cười, vuốt râu. Ông đã hiểu ẩn ý trong lời của Tạ Trần, rằng vấn đề không nằm ở công cụ, mà nằm ở người sử dụng công cụ, ở ý chí và mục đích của con người. Thư Đồng Tiểu An, dù còn nhỏ, cũng lờ mờ nhận ra một chân lý quan trọng.
Tạ Trần tiếp tục, giọng nói trầm ấm, gieo vào lòng Tuyết Mai những hạt mầm mới. "Huyễn Ảnh Chi Mộng, hay bất kỳ kỹ thuật nào, cũng chỉ là một công cụ, một 'chiếc bút vẽ' tinh xảo mà nhân loại tự tạo ra. Giá trị của nó không nằm ở bản thân nó, mà nằm ở cách người ta sử dụng nó, ở 'chân tâm' mà người ta muốn gửi gắm vào đó. Nếu một người nghệ sĩ vẫn giữ được 'linh hồn' của mình, vẫn có một 'chân tâm' mãnh liệt muốn truyền tải, thì dù dùng nét cọ cổ điển hay ánh sáng công nghệ, tác phẩm của họ vẫn sẽ có sức sống riêng." Hắn nhìn Tuyết Mai, đôi mắt như muốn nói: *Quan trọng là người có còn giữ được ngọn lửa trong tim mình hay không.*
Tuyết Mai ngồi lặng lẽ, đôi mắt nhìn vào cuộn tranh trên bàn, rồi lại nhìn ra cửa sổ, nơi ánh trăng vẫn đang chiếu rọi. Nàng nhận ra rằng, cuộc chiến không phải là chống lại công nghệ, mà là chống lại sự lãng quên bản thân, sự đánh mất 'chân tâm' của chính người nghệ sĩ. Lỗi không nằm ở 'chiếc bút vẽ' quá tinh xảo, mà có lẽ là ở 'người cầm bút' đã quá dễ dàng bị choáng ngợp bởi sự hào nhoáng bên ngoài mà quên đi giá trị cốt lõi bên trong.
Cuộc tranh luận này, về bản chất của nghệ thuật và giá trị của 'linh hồn' trong kỷ nguyên công nghệ, chỉ là khởi đầu cho một quá trình dài mà xã hội Nhân Đạo phải đối mặt. Sự phát triển vượt bậc của công nghệ sẽ tiếp tục đặt ra những câu hỏi triết lý sâu sắc hơn về bản chất của con người và giá trị của 'linh hồn' trong nhiều lĩnh vực khác ngoài nghệ thuật. Lời gợi mở của Tạ Trần về 'người cầm bút' sẽ là kim chỉ nam cho việc đánh giá các sản phẩm công nghệ tương lai, nhắc nhở rằng giá trị thực sự vẫn nằm ở ý chí và mục đích của con người. Con người vẫn phải không ngừng học hỏi và thích nghi, để không bao giờ đánh mất bản chất của một "người" trọn vẹn, dù vũ trụ vẫn còn đó những bí ẩn chưa được khám phá, và cuộc sống bình thường là một hành trình dài, không ngừng nghỉ.
Tác phẩm này là bản sáng tác nguyên gốc của Long thiếu, chỉ có tại truyen.free.