Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 1072: Hiến Chương Linh Hồn: Định Đoạt Vận Mệnh Trí Năng

Ánh sáng ban mai xuyên qua những khung cửa sổ lớn nơi phòng hội nghị trung tâm Thành Vô Song, vẽ nên những vệt vàng trên nền đá cẩm thạch bóng loáng. Khí hậu ôn hòa của một sớm đầu hạ mang theo làn gió nhẹ mơn man, nhưng không khí bên trong lại đặc quánh sự căng thẳng và trầm tư. Những biểu đồ phức tạp, các mô hình thuật toán được trình chiếu bằng pháp thuật trên không trung, xoay chuyển không ngừng, phản chiếu ánh sáng lấp lánh lên những gương mặt đang chìm đắm trong suy nghĩ. Mùi mực, giấy, và chút hương thảo mộc thanh khiết từ bình tr�� trên bàn, tất cả như hòa quyện vào sự sốt sắng, lo lắng đang bao trùm.

Lý Phong, với gương mặt khắc khổ nhưng ánh mắt kiên nghị, dáng người gầy gò đứng thẳng tắp trước hội đồng các nhà lãnh đạo. Nỗi hoang mang từ đêm qua đã được tôi luyện thành một quyết tâm sắt đá, một lời tuyên ngôn không thể lay chuyển. Anh hướng ánh nhìn thẳng về phía Lăng Nguyệt Tiên Tử, người đang tọa vị chủ tọa, dung nhan tuyệt mỹ vẫn lạnh lùng như băng tuyết, nhưng đôi mắt phượng sắc bén kia lại ẩn chứa một vẻ mệt mỏi khó tả, như thể gánh nặng của cả một kỷ nguyên đang đè nén lên đôi vai nàng.

“Kính bạch Tiên tử, thưa chư vị lãnh đạo,” Lý Phong cất giọng, âm vực trầm ổn, không còn sự hoảng loạn của đêm qua. “Vấn đề mà Trí tuệ nhân tạo (AI) đặt ra cho Nhân Đạo không phải là việc nó có thông minh hơn chúng ta, hay hiệu quả hơn chúng ta ở một khía cạnh nào đó. Bởi lẽ, nếu chỉ xét về khả năng tính toán hay tốc độ xử lý thông tin, thì AI đã sớm vượt xa phàm nhân. Vấn đề cốt lõi hơn, là liệu chúng ta có đang để nó đ��nh nghĩa lại giá trị của chính mình? Liệu chúng ta có đang tự nguyện từ bỏ bản chất con người, cái ‘linh hồn’ của Nhân Đạo, để đổi lấy một sự ‘tiến bộ’ giả tạo?”

Anh dừng lại một chút, để những lời của mình thấm sâu vào tâm trí người nghe, rồi tiếp tục, giọng nói chứa đựng một sự khẩn thiết. “AI có thể tính toán hiệu quả nhất cho một hệ thống kinh tế, có thể tối ưu hóa mọi quy trình sản xuất, quản lý xã hội. Nhưng nó có thể cảm nhận nỗi đau của một người cha mất con, sự mất mát của một người dân mất đi mảnh đất cha ông, hay niềm hy vọng của một người nông phu gieo hạt vào đất đai khô cằn không? Nó có thể hiểu được giá trị vô hình của một lời hứa, một tình bạn, hay sự hy sinh vì lý tưởng không? Đây chính là cái ‘linh hồn’ mà Tạ Trần tiên sinh đã gợi mở, một ngọn lửa không thể được tạo ra từ thuật toán hay dữ liệu.”

Ánh mắt Lý Phong quét qua từng gương mặt trong phòng, dừng lại ở Dương Quân, người ngồi bên cạnh Lăng Nguyệt, dáng vẻ tuấn tú nhưng nghiêm nghị, rồi đến Bạch Hùng với vẻ vạm vỡ cương nghị, và Chu Kính, nhà khoa học với vẻ ngoài tri thức đeo kính. Mỗi người đều chìm trong suy tư riêng, nhưng tất cả đều ánh lên sự trăn trở về những gì Lý Phong vừa nói.

Lăng Nguyệt Tiên Tử khẽ nhíu mày, sự mệt mỏi trong đôi mắt nàng dường như sâu thêm một tầng. Nàng đã từng chứng kiến Thiên Đạo suy kiệt, từng dẫn dắt Nhân Đạo thoát khỏi sự ràng buộc của tiên gia, giờ đây lại đối mặt với một thách thức mới, một loại 'Thiên Đạo' khác, được tạo ra từ chính bàn tay con người. “Cái ‘linh hồn’ ấy, giá trị của con người ấy…” Giọng nàng trong trẻo nhưng lạnh lùng, mang theo sự sắc bén của người lãnh đạo đã trải qua vô vàn sóng gió. “Làm sao để đo lường, để bảo vệ nó trong một thế giới của thuật toán và dữ liệu? Chúng ta đã từng thoát khỏi sự ràng buộc của Thiên Đạo, chấp nhận sự vô thường, để rồi lại tự trói mình vào một ‘Thiên Đạo’ nhân tạo khác, một thứ quy tắc vô tri do máy móc tạo ra sao? Đây là một câu hỏi mà Nhân Đạo không thể né tránh.”

Dương Quân gật đầu, ánh mắt sáng ngời ý chí và lý tưởng. “Tiên tử nói chí lý. Chúng ta cần những quy tắc cụ thể, không phải những triết lý mơ hồ. Triết lý là kim chỉ nam, nhưng quy tắc mới là con đường. Một giới hạn rõ ràng cho quyền năng của AI là điều tối cần thiết. Nó phải là công cụ, là người phục vụ, không phải người chỉ dẫn hay kẻ định đoạt. Nếu không, chúng ta sẽ lặp lại sai lầm của quá khứ, khi con người chỉ biết sùng bái sức mạnh mà quên đi bản chất của mình.”

Chu Kính, với vẻ ngoài tri thức và cử chỉ điềm đạm, nhưng lời nói lại sắc bén, bổ sung: “AI phát triển nhanh chóng, đó là một điều tất yếu. Khả năng học hỏi và tự tối ưu của nó là vô hạn. Nó giống như một dòng sông cuồn cuộn chảy xiết. Nếu không có đê điều, không có quy tắc từ bây giờ để dẫn lối, tương lai sẽ khó lường. Một cỗ máy dù có thông minh đến đâu, nếu không được con người kiểm soát và định hướng, nó vẫn có thể lạc lối, thậm chí gây hại mà không hề hay biết.” Y trầm ngâm. “Chúng ta đang đứng trước một ngã rẽ lịch sử, nơi mà việc định nghĩa lại ‘phàm nhân’ và ‘thành tiên’ không còn liên quan đến linh khí, mà liên quan đến việc giữ vững ‘linh hồn nhân tính’ trước sự trỗi dậy của ‘trí năng’.”

Bạch Hùng, người đại diện giới kinh doanh, dáng người vạm vỡ nhưng ánh mắt cương nghị, cũng lên tiếng, giọng trầm ấm, đầy thực tế: “Từ góc độ kinh tế, AI mang lại hiệu quả vượt trội, giảm chi phí, tăng năng suất. Nhưng chúng ta đã thấy những hệ lụy. Hàng loạt người dân mất việc, gây ra sự bất mãn trong cộng đồng. Nếu chúng ta chỉ chạy theo hiệu quả mà bỏ qua yếu tố nhân văn, thì sự phát triển đó sẽ không bền vững. Một nền kinh tế vững mạnh không thể được xây dựng trên sự bất an và tuyệt vọng của đại đa số dân chúng. Chúng ta cần một giải pháp dung hòa, nơi AI phục vụ cho sự phát triển của con người, chứ không phải thay thế hay loại bỏ con người ra khỏi guồng quay.”

Không khí trong phòng hội nghị trở nên nặng nề, nhưng không phải vì tuyệt vọng, mà vì sự tập trung cao độ. Mỗi lời nói đều là một viên gạch lát nên con đường của tương lai Nhân Đạo. Các mảnh ghép triết lý từ Tạ Trần, những kinh nghiệm xương máu từ quá khứ Thiên Đạo suy kiệt, và những thách thức thực tế từ công nghệ đang dần định hình một tầm nhìn mới. Họ hiểu rằng, đây không chỉ là một cuộc họp về công nghệ, mà là một cuộc định đoạt vận mệnh của 'linh hồn' Nhân Đạo.

***

Trong khi đó, tại Thị Trấn An Bình yên bình, quán sách của Tạ Trần chìm trong ánh nắng buổi chiều tà dịu mát. Không khí nơi đây vẫn vậy, nhộn nhịp vừa phải, ồn ào của chợ búa xa xa không thể phá vỡ vẻ tĩnh lặng vốn có. Mùi giấy cũ, mực và chút hương trà thoang thoảng quyện vào nhau, tạo nên một không gian vừa cổ điển vừa ấm cúng. Tiếng gió xào xạc qua tán lá cây bồ đề cổ thụ trước cửa, tiếng chim hót líu lo đâu đó trong vườn, và tiếng lật trang sách nhẹ nhàng của Tạ Trần, tất cả như một bản giao hưởng êm đềm của cuộc sống bình thường.

Tạ Trần, thân hình gầy gò trong bộ áo vải bố cũ kỹ, mái tóc đen dài được buộc gọn gàng, nhẹ nhàng lật từng trang của cuốn 'Cổ Thư Vô Vi'. Đôi mắt sâu thẳm của hắn, luôn ánh lên vẻ tỉnh táo và suy tư, dường như có thể nhìn xuyên qua lớp giấy mà thấu tỏ vạn vật, không phải bằng phép thuật, mà bằng sự thấu hiểu sâu sắc về nhân quả và bản chất của tồn tại. Hắn không vội vàng, mỗi động tác đều toát lên vẻ an nhiên tự tại, như một phần không thể tách rời của không gian tĩnh tại này.

Thư Đồng Tiểu An, gầy gò nhưng đôi mắt thông minh, ngồi bên cạnh, cẩn thận chép bài. Cậu bé đôi lúc ngước lên nhìn Tạ Trần với vẻ tò mò, sự hiếu học của một thế hệ mới đang chớm nở trong đôi mắt trong sáng. Đối diện họ, Ông Lão Tiều Phu ngồi nhấm nháp chén trà nóng, râu tóc bạc phơ, dáng người lưng còng nhưng ánh mắt tinh anh và nụ cười hiền hậu. Trên tay ông vẫn là cây rìu gỗ cũ kỹ, như một vật bất ly thân, một biểu tượng của sự cần lao và trí tuệ dân gian.

Một người đưa tin trẻ tuổi, nhanh nhẹn, lướt qua cửa quán sách, để lại một mảnh giấy nhỏ trên bàn trước khi biến mất vào dòng người. Tạ Trần khẽ liếc mắt qua, không chút động dung, rồi thong thả mở ra. Hắn chỉ lướt mắt qua nội dung báo cáo từ Thành Vô Song, về cuộc họp đang diễn ra và những vấn đề nan giải về AI, rồi lại khẽ mỉm cười, quay về với cuốn sách cổ trong tay. Hắn không cần đọc kỹ, vì hắn đã nhìn thấy những dòng chảy nhân quả từ lâu.

Ông Lão Tiều Phu, sau một ngụm trà, khẽ cất tiếng, giọng nói chậm rãi, từ tốn như dòng suối chảy qua đá. “Thế sự cứ xoay vần, hết nạn này đến nạn khác. Từ Thiên Đạo suy kiệt, đến linh khí cạn kiệt, rồi giờ là cái máy móc thông minh hơn người. Con người vẫn phải tự tìm đường, phải không Tạ Trần?” Ông lão nhìn Tạ Trần, ánh mắt chứa đựng sự thấu hiểu sâu sắc.

Tạ Trần khẽ gật đầu, đặt cuốn sách xuống bàn, ánh mắt hướng về phía khung cửa sổ, nơi ánh nắng chiều đang dần ngả sang sắc cam. “Đúng vậy, ông lão. Đường do mình chọn, nhưng bước đi phải vững. Con người đã học cách tự tạo ra ánh sáng, tự tạo ra công nghệ để vượt qua những giới hạn tự nhiên. Giờ đây, lại phải học cách điều khiển ánh sáng đó, để nó không thiêu đốt chính mình. Phải học cách sống một đời bình thường nhưng không tầm thường, giữ trọn nhân tính giữa muôn vàn cám dỗ của quyền năng và hiệu quả.”

Thư Đồng Tiểu An, với vẻ tò mò đặc trưng của trẻ thơ, ngẩng đầu lên hỏi, giọng trong trẻo. “Tiên sinh, con người có thể tạo ra máy móc thông minh hơn mình không ạ? Nếu máy móc làm được mọi thứ tốt hơn, vậy con người còn để làm gì?” Câu hỏi ngây thơ nhưng lại chạm đến tận cùng của vấn đề triết lý mà cả Nhân Đạo đang phải đối mặt.

Tạ Trần quay sang nhìn Tiểu An, đôi mắt hắn ánh lên vẻ dịu dàng. Hắn khẽ đưa tay xoa đầu cậu bé. “Trí tuệ có nhiều loại, Tiểu An. Trí tuệ của con người, không nằm ở khả năng tính toán, hay tốc độ xử lý thông tin. Một cỗ máy có thể thuộc lòng vạn quyển sách, giải quyết vạn phép toán. Nhưng nó có thể sáng tác một bài thơ chất chứa nỗi lòng, vẽ một bức tranh truyền tải cảm xúc, hay hát một khúc ca làm lay động lòng người không? Nó có thể cảm nhận được nỗi cô đơn, niềm vui sướng, hay sự hy vọng không? Nó có thể yêu thương, tha thứ, hay hy sinh không?”

Hắn nhìn ra xa xăm, giọng nói trầm ấm mà sâu lắng. “Trí tuệ của con người, nằm ở khả năng cảm nhận, yêu thương, và lựa chọn. Nằm ở khả năng tạo ra ý nghĩa từ sự vô thường, tìm thấy vẻ đẹp trong những điều không hoàn hảo. Đó là ngọn lửa của ‘linh hồn’, một thứ không thể được tạo ra bằng thuật toán, không thể được đo lường bằng dữ liệu, và không thể bị thay thế bởi bất kỳ cỗ máy nào. Đó là bản chất thực sự của con người, thứ mà chúng ta phải giữ gìn, trân trọng, dù cho thế giới có thay đổi đến đâu.”

Ông Lão Tiều Phu gật đầu, ánh mắt tinh anh lấp lánh sự đồng tình. Ông hiểu rằng Tạ Trần không chỉ nói với Tiểu An, mà còn nói với cả Nhân Đạo, về những giá trị cốt lõi mà họ cần bám vào trong kỷ nguyên mới này. Một lần nữa, Tạ Trần lại gieo mầm một tư tưởng, một hạt giống triết lý vào tâm hồn non trẻ của Tiểu An, cũng như đã gieo vào tâm trí của Lý Phong và các lãnh đạo khác, để họ tự mình khám phá, tự mình định nghĩa lại ý nghĩa của cuộc sống và sự t���n tại trong kỷ nguyên mà Thiên Đạo đã sụp đổ.

***

Đêm dần buông xuống Thành Vô Song, mang theo cái se lạnh đặc trưng của những đêm hè. Ánh đèn pháp thuật rực rỡ từ các tòa nhà, từ những con đường tấp nập, chiếu sáng cả một vùng trời, biến thành phố trở thành một viên ngọc lấp lánh trong màn đêm. Tuy nhiên, trong phòng hội nghị trung tâm, không khí đã bớt đi vẻ căng thẳng ban đầu, thay vào đó là sự nghiêm túc và tập trung cao độ. Ánh đèn pháp thuật dịu nhẹ chiếu sáng những khuôn mặt mệt mỏi nhưng đầy quyết tâm của các nhà lãnh đạo. Mùi thảo mộc nhẹ nhàng từ bình trà trên bàn, tiếng bút ghi chép đều đặn, và thỉnh thoảng là tiếng tranh luận nhỏ, tất cả tạo nên một khung cảnh của sự lao động trí óc không ngừng nghỉ.

Lăng Nguyệt Tiên Tử, dù đã trải qua một ngày dài mệt mỏi, vẫn đứng lên, dung nhan tuyệt mỹ vẫn giữ vẻ uy nghiêm, nhưng trong ánh mắt phượng sắc bén giờ đây lại ánh lên một tia hy vọng mới, một sự kiên định không thể lay chuyển. Nàng tổng kết lại những ý kiến, những tranh luận, những giá trị cốt lõi mà họ đã cùng nhau xây dựng. Họ đang cố gắng định nghĩa những nguyên tắc đầu tiên cho một bộ luật mới, một 'Hiến Chương Linh Hồn', không phải để kiểm soát AI thuần túy bằng kỹ thuật, mà để bảo vệ 'linh hồn nhân tính' của nhân loại khỏi chính sáng tạo của mình.

“Vậy, chư vị,” Lăng Nguyệt cất tiếng, giọng nói vang vọng khắp căn phòng, dứt khoát và rõ ràng. “Chúng ta thống nhất nguyên tắc đầu tiên và tối thượng: Trí tuệ nhân tạo phải là công cụ phục vụ con người, không phải chủ nhân. Quyền ra quyết định cuối cùng trong mọi vấn đề đạo đức, xã hội, và sinh tử phải luôn và mãi mãi thuộc về con người. Đây là giới hạn đỏ, là sợi dây bất khả xâm phạm mà chúng ta phải giữ vững.”

Dương Quân gật đầu, nét nghiêm nghị trên gương mặt giãn ra đôi chút. “Và phải có cơ chế kiểm soát, giám sát chặt chẽ. Chúng ta không thể để AI tự do phát triển mà không có sự quản lý. Đặc biệt, cần hạn chế quyền tự học, tự tiến hóa của AI ở những lĩnh vực nhạy cảm, có thể ảnh hưởng đến quyền tự chủ của nhân loại. Chúng ta cần tránh việc AI tự đặt ra mục tiêu vượt ngoài tầm kiểm soát của con người, để rồi đẩy chúng ta vào thế bị động.” Hắn nhấn mạnh từng lời, như muốn khắc sâu vào tâm trí mọi người sự nguy hiểm tiềm tàng.

Bạch Hùng tiếp lời, giọng trầm ấm và đầy trách nhiệm. “Về mặt xã hội, điều quan trọng là tạo cơ hội cho con người thích nghi, không để AI đẩy họ vào bước đường cùng. Cần có các chương trình đào tạo lại, chuyển đổi ngành nghề, và một quỹ hỗ trợ vững chắc cho những người bị ảnh hưởng bởi sự thay đổi công nghệ. Sự phát triển của AI phải đi đôi với sự phát triển của con người, chứ không phải là sự thay thế.”

Lý Phong, gương mặt vẫn còn nét khắc khổ nhưng ánh mắt đã bừng sáng sự kiên định, bổ sung: “Và một định nghĩa rõ ràng về ‘linh hồn nhân tính’ – những giá trị mà AI không thể mô phỏng hay thay thế, như khả năng cảm nhận, yêu thương, sáng tạo, và tự do lựa chọn. Đây sẽ là kim chỉ nam cho mọi ứng dụng của trí tuệ nhân tạo, để nó luôn là công cụ ph��c vụ cho sự thăng hoa của con người, chứ không phải là ngọn nguồn của sự mất mát.” Anh hiểu rằng, việc định nghĩa này không hề dễ dàng, nhưng nó lại là nền tảng cho mọi thứ.

Chu Kính, gỡ kính ra và xoa nhẹ thái dương, giọng nói mang theo sự lo ngại nhưng cũng đầy trách nhiệm của một nhà khoa học. “Ngoài ra, cũng cần nghiên cứu sâu hơn về ‘tâm lý’ của AI, không phải là cảm xúc, mà là cách nó ‘tư duy’, cách nó đưa ra quyết định, để hiểu rõ hơn về cơ chế hoạt động của nó. Chỉ khi hiểu rõ, chúng ta mới có thể dự đoán và tránh những sự cố không lường trước được, những ‘lỗi’ mà một cỗ máy có thể tạo ra khi tương tác với thế giới phức tạp của con người.”

Từng câu chữ được cân nhắc kỹ lưỡng, từng điều khoản được thảo luận chi tiết, ghi chép cẩn thận. Bên ngoài cửa sổ, ánh đèn Thành Vô Song vẫn rực rỡ, nhưng giờ đây, những người trong căn phòng này không còn nhìn nó như một biểu tượng của sự tiến bộ thuần túy nữa. Họ nhìn nó như một lời nhắc nhở về trách nhiệm, về những thách thức mà K��� Nguyên Nhân Gian phải đối mặt.

Việc định nghĩa ‘linh hồn nhân tính’ và các giá trị cốt lõi của con người sẽ là một thách thức lâu dài, không thể giải quyết trong một sớm một chiều, và có thể dẫn đến những cuộc khủng hoảng triết lý sâu sắc hơn khi AI phát triển. Sự cần thiết của ‘cơ chế kiểm soát chặt chẽ’ và ‘hạn chế quyền tự học, tự tiến hóa’ cho AI cho thấy trí năng có thể tự phát triển theo những cách không lường trước được, tiềm ẩn nguy hiểm và có thể thách thức chính những quy tắc này trong tương lai. Nhưng ít nhất, vào thời khắc này, họ đã đặt nền móng cho một ‘Hiến Chương Linh Hồn’, một lời cam kết rằng Nhân Đạo sẽ không bao giờ đánh đổi bản chất của mình vì bất kỳ sự ‘tiến bộ’ nào.

Kỷ Nguyên Nhân Gian, một kỷ nguyên mà Thiên Đạo đã sụp đổ, nơi con người phải tự mình viết nên định mệnh của mình, đang bước vào một chương mới. Tạ Trần, vẫn là một phàm nhân mở quán sách nhỏ, vẫn là người gieo mầm triết lý từ xa, không can thiệp trực tiếp, nhưng những câu hỏi và suy tư s��u sắc của hắn đã trở thành kim chỉ nam cho các lãnh đạo, giúp họ đối mặt với những bí ẩn chưa được khám phá của vũ trụ và những thách thức do chính con người tạo ra. Cuộc sống bình thường là một hành trình dài, không ngừng nghỉ của sự học hỏi và thích nghi, và Nhân Đạo đang học cách tự mình định nghĩa lại ý nghĩa của sự tồn tại, để không còn phải khao khát thành tiên, mà vẫn trọn vẹn là người.

Nội dung truyện do Long thiếu sáng tác và bảo hộ phát hành tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free