Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 1071: Trí Khí Nhân Gian: Khi Máy Học Quyết Định

Trời chiều dần buông, ánh tà dương lướt qua khung cửa sổ quán sách An Bình, đậu lại trên cuốn sách cổ trong tay Tạ Trần, khiến những nét chữ đã mờ nhạt như sống dậy trong khoảnh khắc. Hắn khẽ khép sách lại, động tác nhẹ nhàng như sợ làm tan đi một giấc mộng. Cuốn ‘Cổ Thư Vô Vi’ nằm yên trên bàn gỗ cũ kỹ, tựa như một nhân chứng thầm lặng cho những đổi thay của thời cuộc. Ông Lão Tiều Phu đã rời đi, bóng lưng còng của ông khuất dần sau cánh cửa, mang theo tiếng bước chân chậm rãi và sự bình yên vốn có của Thị Trấn An Bình.

Thư Đồng Tiểu An vẫn còn đứng lặng lẽ bên bàn, đôi mắt trong veo, ánh lên vẻ thông minh và hiếu kỳ không ngớt. Cô bé gầy gò trong chiếc áo vải thô cũ, nhưng tinh thần lại vô cùng minh mẫn. Cô bé dõi theo bóng lưng của Ông Lão Tiều Phu cho đến khi chỉ còn là một chấm nhỏ xa xăm, rồi lại quay nhìn Tạ Trần, dường như muốn tìm kiếm thêm những lời giải đáp cho những thắc mắc vô hình đang dấy lên trong lòng.

Tạ Trần mỉm cười nhẹ, vươn tay cầm lấy một cuốn sách khác, cũng cũ kỹ và sờn rách không kém. Hắn biết, hành trình của Nhân Đạo mới chỉ bắt đầu. Thỏa thuận "Kỷ Nguyên Cân Bằng Sinh Thái" ở Thành Vô Song chỉ là một viên gạch đầu tiên được đặt xuống trên một con đường còn rất dài và chông gai. Con người đã học cách không trông cậy vào Thiên Đạo, nhưng liệu họ đã sẵn sàng đối mặt với những thử thách mới do chính mình tạo ra? Hắn vẫn sẽ ở đây, lặng lẽ quan sát, lặng lẽ gieo mầm, để con người có thể tự mình tìm thấy con đường của sự trọn vẹn, mà không cần phải "thành tiên" theo cái nghĩa cũ kỹ, đầy chấp niệm. Ánh sáng vàng vọt từ ngọn đèn dầu hắt lên gương mặt thanh tú, gầy gò của Tạ Trần, làm nổi bật đôi mắt sâu thẳm luôn ánh lên vẻ tỉnh táo, suy tư, dường như có thể nhìn thấu mọi sự.

***

Vài tuần sau thỏa thuận mang tính lịch sử tại Thành Vô Song, Thị Trấn An Bình đón chào một buổi sáng sớm trong lành và tĩnh lặng. Nắng nhẹ trải vàng trên những mái nhà gỗ và gạch đơn giản, xuyên qua những tán cây cổ thụ ven đường, tạo nên những vệt sáng lung linh trên con đường đất. Gió mát lành khẽ lướt qua, mang theo hương cỏ cây dại và mùi đất ẩm còn vương sương đêm. Từ các quán trọ và cửa hàng san sát, tiếng nói chuyện râm ran, tiếng rao hàng của những người bán rong, tiếng xe ngựa lộc cộc và tiếng bước chân nhịp nhàng của những người dân bắt đầu một ngày mới, tất cả hòa quyện vào nhau tạo nên một bản giao hưởng yên bình, nhộn nhịp vừa phải. Thị trấn vẫn giữ được vẻ hiền hòa, thân thiện vốn có, một sự tương phản rõ rệt với sự hối hả, căng thẳng mà thế giới bên ngoài đang phải đối mặt.

Tại quán sách nhỏ của Tạ Trần, cánh cửa gỗ đã hé mở từ sớm. Thư Đồng Tiểu An, gầy gò trong chiếc áo vải thô cũ, đang thoăn thoắt dùng chổi tre quét dọn những hạt bụi li ti trên sàn nhà, tạo nên những tiếng sột soạt nhẹ nh��ng. Đôi mắt cô bé toát lên vẻ thông minh, lấp lánh sự hiếu kỳ khi thỉnh thoảng liếc nhìn Tạ Trần, người đang ngồi yên vị bên chiếc bàn trà cũ kỹ. Hắn, với thân hình thư sinh gầy gò, làn da trắng nhợt, đang lật dở từng trang của một cuốn sách cổ đã ngả màu thời gian. Đôi mắt sâu thẳm của hắn dường như không tập trung vào những con chữ, mà đang nhìn xuyên qua chúng, chiêm nghiệm những điều xa xăm hơn.

Ông Lão Tiều Phu, như thường lệ, ghé qua quán sách sau khi đã xong công việc buổi sáng. Ông đặt chiếc rìu gỗ cũ kỹ tựa vào vách tường, rồi khẽ khàng ngồi xuống chiếc ghế đối diện Tạ Trần. Bộ râu tóc bạc phơ của ông được chải chuốt gọn gàng, và trên khuôn mặt khắc khổ của người từng trải, một nụ cười hiền hậu nở rộ.

“Thỏa thuận kia xem ra cũng có công hiệu,” Ông Lão Tiều Phu khẽ vuốt râu, giọng nói chậm rãi, từ tốn như dòng suối róc rách. “Dân chúng khắp nơi bớt lo lắng phần nào rồi. Họ bắt đầu tin rằng Nhân Đạo thực sự có thể tự mình định đoạt vận mệnh, không cần đến Thiên Đạo hay sự can thi��p của tiên nhân.” Ông nhấp một ngụm trà nóng Tạ Trần vừa pha, hơi ấm lan tỏa trong không khí. “Cái cây mà ngươi nói, Tạ công tử, đã bắt đầu đâm chồi xanh non rồi.”

Tạ Trần khẽ gật đầu, ánh mắt vẫn xa xăm nhìn ra khoảng không ngoài cửa sổ, nơi những tia nắng ban mai đang nhảy múa trên những tán lá cây. “Chỉ là một bước nhỏ trên con đường dài vô tận, Ông Lão à. Những thách thức mới sẽ luôn xuất hiện, như những cơn bão bất chợt ập đến khu rừng mới trồng. Sự cân bằng, vốn dĩ không phải là một đích đến, mà là một hành trình không ngừng nghỉ. Mỗi thế hệ rồi sẽ lại tìm kiếm định nghĩa của riêng mình về cái vô hạn của ‘Vô Vi Chi Đạo’.” Giọng hắn trầm ấm, chất chứa sự thấu hiểu sâu sắc về lẽ đời. “Cái cây ấy, có lẽ sẽ trải qua nhiều bão tố, nhiều lần sâu bệnh, nhưng chỉ cần gốc rễ còn vững, còn có ý chí vươn lên, nó sẽ tìm thấy đường.”

Lúc này, Thư Đồng Tiểu An đã quét dọn xong. Cô bé đặt chiếc chổi vào góc, rồi chạy đến bên bàn trà, đôi mắt tròn xoe, lấp lánh sự tò mò. “Tiên sinh ơi, con nghe nói Thành Vô Song giờ có mấy cỗ máy biết làm việc hết rồi, hay thật đó ạ!” Giọng nói non nớt của cô bé vang lên trong không gian tĩnh lặng của quán sách, mang theo một sự hồn nhiên ngây thơ, nhưng lại chạm đến một vấn đề đang dần trở thành mối lo ngại âm ỉ trong lòng nhiều người. “Hôm qua, chú bán kẹo dạo nói rằng, những cỗ máy đó còn biết tính toán nhanh hơn cả các vị thư sinh giỏi nhất nữa.”

Ông Lão Tiều Phu khẽ nhíu mày, nét cười trên môi ông tắt hẳn. Ông đặt chén trà xuống, tiếng cộp nhẹ nhàng. “Mấy cỗ máy thông minh đó, ta cũng nghe nói nhiều. Ban đầu thì ai cũng ca ngợi chúng tiện lợi, làm được nhiều việc nặng nhọc. Nhưng rồi… rồi lại nghe nói có nhiều người mất việc, vì máy móc làm nhanh hơn, chính xác hơn. Con người vốn dĩ cần lao động để cảm thấy mình có ích, để nuôi sống gia đình. Nếu cứ để máy móc làm hết, vậy con người còn lại gì đây?” Giọng ông đầy trăn trở, thể hiện sự lo lắng cho cuộc sống bình thường của dân chúng.

Tạ Trần không nói gì, chỉ khẽ vuốt ve bìa cuốn ‘C��� Thư Vô Vi’ đang đặt trên bàn. Đôi mắt hắn vẫn xa xăm, nhưng dường như đang nhìn thấy một bức tranh lớn hơn, phức tạp hơn. Hắn biết, lời nói của Ông Lão Tiều Phu chỉ là phần nổi của tảng băng chìm. Sự phát triển của những “Trí Năng Đồng Bộ” này, hay còn gọi là AI, sẽ không chỉ dừng lại ở việc thay thế sức lao động chân tay. Nó sẽ thách thức sâu sắc hơn nữa vào bản chất của con người, vào ý nghĩa của sự tồn tại và giá trị của trí tuệ. Đó là một cuộc đối đầu không tiếng súng, nhưng lại có thể định hình lại toàn bộ cấu trúc xã hội của Kỷ Nguyên Nhân Gian.

Hắn nhìn Tiểu An, đôi mắt cô bé vẫn long lanh sự ngưỡng mộ đối với những điều mới lạ. “Tiểu An à, con người vốn có khả năng sáng tạo và thích nghi vô hạn. Những cỗ máy có thể giúp chúng ta làm nhiều việc, nhưng chúng không thể thay thế trái tim và linh hồn của con người. Con người sống không chỉ để làm việc, mà còn để cảm nhận, để yêu thương, để kiến tạo những giá trị mà máy móc không thể hiểu thấu.” Tạ Trần mỉm cười nhẹ, ánh sáng dịu dàng từ ngọn nến trên bàn hắt lên gương mặt hắn, làm nổi bật vẻ thanh thoát, trầm tĩnh. Hắn đang gieo một hạt mầm triết lý vào tâm hồn non nớt của cô bé, một hạt mầm về giá trị cốt lõi của 'Nhân Đạo'.

Ông Lão Tiều Phu thở dài, gật đầu tán đồng. “Hy vọng là vậy, Tạ công tử. Hy vọng con người sẽ không quên đi gốc rễ của mình.” Ông đứng dậy, cầm lấy chiếc rìu gỗ. “Thôi, ta phải về. Trời cũng đã về trưa rồi.”

Tạ Trần khẽ gật đầu, “Ông giữ gìn sức khỏe.”

Tiểu An nhìn theo bóng lưng còng của Ông Lão Tiều Phu khuất dần sau cánh cửa, rồi lại quay sang nhìn Tạ Trần, trong mắt cô bé vẫn còn sự ngưỡng mộ và khao khát được học hỏi. Tạ Trần nhẹ nhàng vuốt ve trang sách cũ kỹ, cảm nhận từng thớ giấy sờn rách dưới đầu ngón tay. Trong khoảnh khắc ấy, hắn không chỉ là một thư sinh phàm nhân, mà là một điểm neo nhân quả, một người gieo mầm triết lý, lặng lẽ định hình vận mệnh của cả một kỷ nguyên.

***

Cùng ngày hôm đó, vào buổi chiều muộn, một bầu không khí căng thẳng bao trùm phòng họp cấp cao tại Thành Vô Song. Thành phố, với những công trình kiến trúc đồ sộ, tường thành cao vút được khắc trận pháp bảo vệ, vẫn sầm uất và náo nhiệt như thường lệ. Tiếng rao hàng của thương nhân, tiếng bước chân hối hả, tiếng xe ngựa và tiếng người nói chuyện ồn ào vẫn vang vọng từ những khu phố bên ngoài, nhưng bên trong căn phòng này, sự tĩnh lặng đến ngột ngạt.

Đây là một căn phòng rộng lớn, trang trọng, với những cột đá cẩm thạch chạm khắc tinh xảo và những bức tranh cổ điển treo trên tường. Mùi gỗ đàn hương thoang thoảng trong không khí, càng làm tăng thêm vẻ uy nghiêm của nơi đây. Trên chiếc bàn dài bằng gỗ lim, bày đầy tài liệu và các báo cáo dày cộp. Lăng Nguyệt Tiên Tử, dung nhan tuyệt mỹ nhưng lạnh lùng như băng tuyết, đang chủ trì cuộc họp. Nàng mặc bạch y thuần khiết, mái tóc đen nhánh dài đến thắt lưng được búi cao đơn giản, tôn lên vẻ thanh tao nhưng cũng lạnh lẽo. Đôi mắt phượng sắc bén của nàng quét qua từng gương mặt trong phòng, chứa đựng sự uy nghiêm và cả một nỗi mệt mỏi ẩn sâu, một gánh nặng trách nhiệm mà nàng phải gánh vác kể từ khi Thiên Đạo sụp đổ.

Dương Quân, với ngoại hình tuấn tú và khí chất nho nhã của một thư sinh nhưng lại có vẻ anh tuấn của người luyện võ, ngồi thẳng lưng, ánh mắt sáng ngời đầy nhiệt huyết và lý tưởng. Bên cạnh là Lý Phong, gương mặt khắc khổ, hằn lên sự mệt mỏi và lo lắng của một người đang gánh vác trách nhiệm cộng đồng. Đối diện họ là Bạch Hùng, trẻ tuổi, tràn đầy năng lượng, ánh mắt sắc sảo của một doanh nhân có tầm nhìn, và Chu Kính, nhà khoa h��c trẻ, đôi mắt sáng bừng trí tuệ, trang phục gọn gàng, có phần hơi cứng nhắc.

Bầu không khí căng thẳng đến mức có thể cảm nhận được bằng da thịt. Chu Kính đứng dậy, trình bày bằng những hình ảnh chiếu lên tường bằng một pháp trận tinh xảo.

“Kính thưa Tiên Tử, thưa chư vị,” Chu Kính bắt đầu, giọng nói đầy nhiệt huyết của một nhà khoa học trẻ, “các hệ thống Trí Năng Đồng Bộ (AI) của chúng ta đã đạt được những bước tiến vượt bậc. Chúng đã nâng cao hiệu suất sản xuất lên gấp ba lần trong các ngành công nghiệp nặng, tối ưu hóa phân bổ tài nguyên một cách chính xác đến từng li, và quan trọng nhất, chúng giảm thiểu đáng kể sai sót do cảm xúc con người gây ra trong các quy trình vận hành phức tạp.”

Bạch Hùng tiếp lời, ánh mắt sắc sảo tràn đầy tự tin. “Đúng vậy, thưa Tiên Tử! Những hệ thống này không chỉ giúp chúng ta quản lý tài nguyên Tinh Thạch Nguyên Sinh hiệu quả hơn sau thỏa thuận ‘Kỷ Nguyên Cân Bằng Sinh Thái’, mà chúng còn giải phóng con người khỏi lao động nặng nhọc, nguy hiểm. Điều này cho phép họ tập trung vào những việc cao cả hơn, những sáng tạo mà chỉ con người mới có thể thực hiện được!” Hắn hăng hái, dường như tin tưởng tuyệt đối vào tương lai do công nghệ định hình.

Tuy nhiên, Lý Phong không thể giữ được bình tĩnh. Anh đập bàn một tiếng "rầm", khiến không khí càng thêm căng thẳng. Gương mặt anh đỏ bừng vì phẫn nộ.

“Cao cả hơn? Các ngươi nói là cao cả hơn sao?!” Lý Phong gằn giọng, đôi mắt cháy lên ngọn lửa tức giận. “Hàng trăm ngàn người đã mất việc làm chỉ trong vài tháng qua! Những người thợ thủ công lành nghề, những nông dân cần cù, những công nhân nhà máy, họ đã bị thay thế bởi những cỗ máy vô tri! Những quyết định ‘tối ưu’ của máy móc đã bỏ qua hoàn cảnh cụ thể của từng gia đình, của từng cá nhân! Chúng gây ra những bất công không thể chấp nhận được! Nhân Đạo của chúng ta đang bị chính sự ‘tiến bộ’ này hủy hoại! Các ngươi có thấy những giọt nước mắt của những người dân thất nghiệp, những tiếng kêu than của những gia đình đang đứng trên bờ vực của sự nghèo đói không?!”

Dương Quân trầm ngâm, tay vuốt cằm. Anh nhìn Lý Phong, rồi lại nhìn Chu Kính và Bạch Hùng. Giọng anh trầm ấm nhưng đầy sức nặng. “Vấn đề không chỉ là hiệu quả, hay là việc làm. Vấn đề sâu xa hơn, là quyền tự chủ của con người. Liệu chúng ta có đang giao phó vận mệnh của mình, giao phó những quyết định quan trọng nhất của xã hội, cho những cỗ máy không có linh hồn, không có đạo đức, không có sự đồng cảm? Liệu chúng ta có đang tự mình tước bỏ đi bản chất làm người của mình?”

Bạch Hùng cố gắng xoa dịu. “Dương Quân huynh, Lý Phong huynh, chúng ta đang xây dựng các điều luật để đảm bảo quyền lợi cho người dân. Công nghệ này là tương lai, chúng ta không thể quay lưng lại với nó.”

Lăng Nguyệt Tiên Tử lắng nghe, đôi mắt nàng quét qua từng người, ghi nhận sự lo lắng và bất đồng. Nàng thở dài một tiếng rất khẽ, dường như tiếng thở đó mang theo cả gánh nặng của cả một kỷ nguyên.

“Chúng ta đã từng vượt qua nguy cơ Thiên Đạo suy tàn, đã cùng nhau xây dựng nên Kỷ Nguyên Nhân Gian này,” Lăng Nguyệt Tiên Tử cất tiếng, giọng nói trong trẻo nhưng lạnh lùng, dứt khoát. “Giờ đây, chúng ta phải đối mặt với một câu hỏi khác, một câu hỏi có thể còn khó hơn cả việc vá trời: Định nghĩa của ‘Nhân Đạo’ là gì khi không còn ranh giới rõ ràng giữa ‘trí tuệ’ và ‘linh hồn’?” Nàng dừng lại, ánh mắt mệt mỏi nhưng kiên định nhìn thẳng vào từng người. “Hiệu quả, tiến bộ, công bằng, nhân tính… liệu chúng ta có thể dung hòa tất cả, hay phải chọn lựa? Đây không chỉ là một cuộc họp, mà là một cuộc tự vấn sâu sắc nhất của toàn bộ Nhân Đạo.” Những lời nàng nói như những nhát rìu bổ thẳng vào tâm can, buộc mỗi người phải đối diện với những câu hỏi triết lý gai góc nhất.

***

Đêm khuya, sau cuộc họp căng thẳng tại Thành Vô Song, Thành phố vẫn lung linh ánh đèn và pháp thuật, nhưng đối với Lý Phong, sự hào nhoáng ấy chỉ càng làm tăng thêm nỗi trống rỗng và bế tắc trong lòng. Anh không thể ngủ được. Nỗi lo lắng cho những người dân đã mất việc, sự phẫn nộ trước những quyết định vô cảm của máy móc, và cả sự thất vọng về chính mình khi không thể tìm ra lời giải đáp đã bủa vây lấy anh. Trong vô thức, đôi chân anh dẫn lối về Thị Trấn An Bình, nơi luôn có một ánh đèn sáng, một sự bình yên diệu kỳ giữa dòng đời vạn biến.

Quán sách của Tạ Trần vẫn mở cửa, ánh đèn dầu hắt ra một vầng sáng ấm áp, xua đi cái se lạnh của không khí đêm khuya. Trăng sáng vằng vặc trên cao, đổ bóng những tán cây cổ thụ xuống con đường đất. Mùi hương hoa dại ban đêm thoang thoảng trong gió, hòa quyện với mùi giấy cũ và trà thơm từ quán sách, tạo nên một không gian vừa tĩnh mịch vừa thân thuộc.

Tạ Trần vẫn ngồi đó, dưới ánh đèn dầu mờ ảo, lật dở từng trang sách. Thân hình gầy gò của hắn như hòa vào cái tịch mịch của đêm. Đôi mắt hắn sâu thẳm, ánh lên vẻ suy tư quen thuộc.

Lý Phong bước vào, tiếng chân khẽ khàng trên sàn gỗ. Anh ngồi phịch xuống chiếc ghế đối diện, hai tay ôm đầu, vẻ mặt khắc khổ hiện rõ sự mệt mỏi và thất vọng cùng cực. Anh không cần phải nói lời chào, Tạ Trần chỉ khẽ gật đầu, như đã đoán trước được sự xuất hiện của anh.

“Tạ Trần huynh,” Lý Phong cất tiếng, giọng nói khản đặc vì mệt mỏi và nỗi niềm chất chứa. “Chúng ta đã cố gắng xây dựng một Nhân Đạo dựa trên giá trị con người, dựa trên sự hài hòa và tình nghĩa. Nhưng giờ đây, chính con người lại tạo ra thứ đang lấy đi giá trị đó! Máy móc có thể làm mọi thứ tốt hơn, nhanh hơn, hiệu quả hơn… vậy con người còn ý nghĩa gì? Chúng ta đang đi đâu, Tạ Trần huynh? Chúng ta đang tự hủy hoại chính mình sao?” Nỗi sợ hãi về việc con người mất đi ý nghĩa, giá trị lao động và quyền tự chủ trong một thế giới do AI quyết định đã trở thành một gánh nặng đè nén tâm hồn anh.

Tạ Trần nhẹ nhàng pha thêm một ấm trà mới, đặt trước mặt Lý Phong. Hơi ấm từ chén trà bốc lên, mang theo mùi hương dịu nhẹ, như muốn xoa dịu tâm hồn đang dậy sóng của người đối diện. Hắn không vội vàng trả lời, chỉ nhìn sâu vào ánh mắt Lý Phong, ánh mắt vẫn bình thản như mặt hồ thu.

“Một cỗ máy có thể tạo ra một cuốn sách với ngôn từ hoàn hảo, ng�� pháp không sai sót, cấu trúc chặt chẽ đến từng câu chữ,” Tạ Trần trầm giọng, lời nói chậm rãi, như dòng suối chảy qua đá, mang theo sự thanh thản và sâu sắc. “Nhưng liệu nó có thể hiểu được nỗi cô đơn của người viết khi đối diện với trang giấy trắng, hay niềm vui sướng tột cùng của người đọc khi tìm thấy tri kỷ trong từng con chữ, cảm nhận được sự đồng điệu tâm hồn qua những lời văn? Liệu nó có thể cảm nhận được nỗi khắc khoải của một triết gia, hay niềm hân hoan của một thi nhân khi cảm hứng chợt đến?”

Hắn khẽ khàng đặt chén trà xuống, tiếp tục lời nói, “Một cỗ máy có thể quy hoạch một thành phố hiệu quả nhất, với đường sá thông suốt, nhà cửa tiện nghi, không gian tối ưu cho mọi hoạt động. Nhưng liệu nó có thể cảm nhận được vẻ đẹp của một góc phố cũ kỹ, nơi thời gian đã in hằn dấu vết lên từng viên gạch, hay ký ức của một gia đình gắn liền với một ngôi nhà đổ nát, nơi đã chứng kiến bao nhiêu buồn vui, bao nhiêu thế hệ lớn lên? Liệu nó có thể hiểu được giá trị vô hình của những điều không hiệu quả, không tối ưu, nhưng lại chứa đựng linh hồn và lịch sử?”

Tạ Trần nhấp một ngụm trà, hơi ấm lan tỏa trong cổ họng. Đôi mắt hắn nhìn xa xăm, xuyên qua bóng đêm. “Hiệu quả và ý nghĩa, dữ liệu và trí tuệ, tự chủ và tự do… đâu là ranh giới mà Nhân Đạo cần giữ vững? Đâu là bản chất thực sự của con người mà chúng ta không thể đánh đổi, cho dù phải trả giá bằng sự ‘tiến bộ’ hay ‘tối ưu’?” Câu hỏi của hắn không phải là một lời giải đáp, mà là một sự gợi mở, một hạt mầm triết lý được gieo vào tâm trí Lý Phong, buộc anh phải tự mình tìm kiếm câu trả lời.

Lý Phong ngẩng đầu nhìn Tạ Trần. Ánh mắt anh từ từ bừng tỉnh, như một người vừa thoát khỏi cơn mê. Anh lặp lại những từ ngữ của Tạ Trần, như muốn khắc sâu chúng vào tâm khảm. “…Linh hồn… ý nghĩa…”

Anh nhìn ra cửa sổ, nơi ánh sáng rực rỡ từ Thành Vô Song xa xa vẫn đang chiếu rọi, nhưng giờ đây, trong mắt anh, ánh sáng đó không còn là biểu tượng của sự tiến bộ thuần túy, mà là một câu hỏi lớn lao về bản chất của 'Nhân Đạo'. Anh nhận ra rằng, cuộc chiến không chỉ nằm ở việc kiểm soát công nghệ, mà là ở việc định nghĩa lại giá trị của chính con người trong một thế giới mới.

Tạ Trần khẽ cười. Hắn biết, Lý Phong đã bắt đầu hành trình tự vấn của riêng mình. Thách thức về AI sẽ đòi hỏi 'Nhân Đạo' phải định nghĩa lại 'giá trị con người' và 'linh hồn' trong một thế giới ngày càng phụ thuộc vào công nghệ. Và vai trò của Tạ Trần, vẫn sẽ là người gieo mầm triết lý, giúp các lãnh đạo tự tìm ra con đường đúng đắn, thay vì trực tiếp giải quyết vấn đề. Có lẽ, sẽ có một 'luật lệ nhân đạo' hoặc 'hiến chương AI' mới được xây dựng để quản lý trí tuệ nhân tạo, đảm bảo nó phục vụ con người chứ không thay thế con người. Cuộc sống bình thường là một hành trình dài, không ngừng nghỉ của sự học hỏi và thích nghi. Mặc dù Thiên Đạo sụp đổ, vũ trụ vẫn còn đó những bí ẩn chưa được khám phá, và con người sẽ phải tự mình đối mặt với những bí ẩn ấy, không còn sự dẫn lối của các vị tiên, hay sự can thiệp của Thiên Đạo. Đây chính là bản chất của Kỷ Nguyên Nhân Gian, một kỷ nguyên mà con người phải tự mình viết nên định mệnh của mình.

Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, dành riêng cho độc giả truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free