Nhân gian bất tu tiên - Chương 1070: Kỷ Nguyên Cân Bằng: Thỏa Thuận Vô Vi và Nền Tảng Nhân Gian
Hoàng hôn dần tắt, ánh sao đêm bắt đầu lấp lánh trên bầu trời Thành Vô Song. Trong không gian tĩnh lặng của phủ Thành Chủ, Lăng Nguyệt Tiên Tử, với vẻ mặt kiên nghị, đã ngồi xuống, cầm bút lên. Nàng biết rằng triết lý 'hài hòa với tự nhiên' sẽ không dễ dàng được chấp nhận và áp dụng trên diện rộng, đòi hỏi sự kiên trì và đấu tranh tư tưởng. Tuy nhiên, nàng tin rằng đó là con đường duy nhất để Nhân Đạo có thể thực sự bền vững. Những nét chữ của n��ng, dứt khoát và mạnh mẽ, như đang phác thảo ra một tương lai mới cho Nhân Đạo, một tương lai nơi con người không chỉ khao khát tiến bộ, mà còn học cách sống hài hòa cùng vạn vật, giữ trọn "nhân tính" của mình trên con đường phát triển. Nàng sẽ phải triệu tập một cuộc họp khẩn cấp, một cuộc họp mà số phận của Tinh Thạch Nguyên Sinh, và rộng hơn là cả Kỷ Nguyên Nhân Gian, sẽ được định đoạt.
***
Sáng sớm hôm sau, tại Thành Vô Song, ánh nắng ban mai dịu nhẹ len lỏi qua những ô cửa sổ chạm khắc tinh xảo của căn phòng họp lớn nhất trong phủ Thành Chủ. Không khí bên trong căng như dây đàn, nặng trĩu những suy tư và cả sự bất mãn ngấm ngầm. Các công trình kiến trúc đồ sộ của Thành Vô Song, với tường thành cao vút được khắc trận pháp bảo vệ, vẫn sừng sững bên ngoài, nhưng bên trong, một cuộc chiến âm thầm đang diễn ra, không bằng binh đao mà bằng lời lẽ và ý chí. Tiếng rao hàng của thương nhân từ xa vọng lại, tiếng bước chân hối hả trên đường phố, tiếng xe ngựa lộc cộc, tất cả như bị nuốt chửng bởi sự im lặng đầy áp lực trong căn phòng này. Mùi đồ ăn sáng thoảng qua từ các quán ăn dưới phố, hòa cùng mùi hương trầm thanh khiết được đốt trong phòng, tạo nên một sự tương phản kỳ lạ giữa cái phàm tục và sự trang trọng của thời khắc lịch sử.
Lăng Nguyệt Tiên Tử ngồi ở vị trí chủ tọa, ánh mắt phượng sắc bén bao quát từng gương mặt trong phòng. Nàng mặc bạch y đơn giản nhưng không kém phần uy nghiêm, mái tóc đen nhánh búi cao gọn gàng. Trên trán nàng, dường như có thêm vài nếp nhăn mờ ảo, không phải vì tuổi tác mà vì gánh nặng của trách nhiệm. Nàng là người lãnh đạo, người đã đưa ra quyết định cuối cùng và sẽ đứng ra bảo đảm cho bất kỳ thỏa thuận nào được ký kết hôm nay. Bên cạnh nàng là Lý Phong, Bạch Hùng và Chu Kính, ba gương mặt đại diện cho thế hệ mới, cho những tư duy mới mẻ đang cố gắng định hình Kỷ Nguyên Nhân Gian. Họ đứng trước một màn hình lớn, nơi những biểu đồ phức tạp và hình ảnh minh họa về công nghệ tái chế được trình chiếu.
Đối diện với họ là Hứa Gia, đại diện của Tập đoàn Khai thác Nguyên Thạch lớn nhất, cùng với một vài đại diện khác từ các thế lực kinh tế hùng mạnh. Vẻ ngoài của Hứa Gia vẫn phong độ, sang trọng, nhưng ánh mắt ông ta lộ rõ sự bất mãn và khó chịu. Từng cử chỉ của ông ta đều toát lên vẻ quyền quý, song lại ẩn chứa sự lo lắng, toan tính. Ông ta liên tục liếc nhìn sang các đồng nghiệp, tìm kiếm sự đồng tình, nhưng dường như sự ủng hộ ấy đang dần tan biến.
Lý Phong, với ánh mắt kiên định và tràn đầy nhiệt huyết, bắt đầu trình bày. “Thưa Lăng Nguyệt Tiên Tử, thưa các vị đại diện. Kế hoạch ‘Kỷ Nguyên Cân Bằng Sinh Thái’ này không phải là một sự cấm đoán, mà là một sự chuyển đổi. Chúng ta không thể tiếp tục khai thác Tinh Thạch Nguyên Sinh một cách vô tội vạ, phá hủy môi trường sống, chỉ để đổi lấy lợi ích kinh tế nhất thời. Thiên Đạo đã sụp đổ, và chúng ta đã thấy cái giá của sự ‘chấp niệm’ vào sức mạnh vô hạn. Giờ đây, Nhân Đạo cần phải học cách sống hài hòa.”
Chu Kính, nhà khoa học trẻ với cặp kính nhỏ và khuôn mặt thông minh, tiếp lời. “Chúng tôi đã nghiên cứu và phát triển các công nghệ mới, cho phép tái chế Tinh Thạch Nguyên Sinh từ các phế liệu, và quan trọng hơn, khai thác năng lượng sạch từ các nguồn tự nhiên như gió, nước, và ánh sáng mặt trời. Đây là một con đường tốn kém ban đầu, nhưng về lâu dài, nó sẽ tạo ra một nền kinh tế bền vững hơn, không phụ thuộc vào việc ‘hút cạn’ nguồn tài nguyên của đất mẹ.” Anh ta trình chiếu một loạt hình ảnh về các nhà máy tái chế, các tuabin gió khổng lồ, và những tấm pin mặt trời lấp lánh.
Bạch Hùng, đại diện cho giới doanh nhân trẻ, người từng chỉ nhìn vào lợi nhuận nhưng giờ đã thay đổi tư duy, bước lên. Vẻ ngoài phong độ của hắn vẫn giữ nguyên, nhưng ánh mắt sắc sảo đã thêm phần suy tư và có chiều sâu. “Chúng tôi hiểu những lo ngại về kinh tế. Kế hoạch này sẽ đi kèm với các gói hỗ trợ chuyển đổi công nghệ, đào tạo lại lao động, và tạo ra các ngành nghề mới. Sẽ có khó khăn, nhưng đây là một cơ hội để chúng ta xây dựng một nền móng kinh tế vững chắc hơn, không bị ảnh hưởng bởi sự cạn kiệt tài nguyên.” Hắn nói, giọng điềm tĩnh nhưng chứa đựng sự tự tin. “Cái giá của sự hủy hoại môi trường sẽ còn lớn hơn nhiều, Hứa Gia. Kế hoạch của chúng tôi không chỉ bảo vệ mà còn mở ra hướng phát triển mới, bền vững hơn, dựa trên công nghệ tái chế và năng lượng sạch. Chúng ta không thể mãi nhìn vào lợi ích trước mắt mà quên đi tương lai.”
Hứa Gia, nghe đến đây, không thể kiềm chế được nữa. Ông ta gằn giọng, đập nhẹ tay xuống bàn, tiếng động vang lên khô khốc trong căn phòng tĩnh lặng. “Các vị đang muốn đẩy chúng tôi vào đường cùng sao? Việc này sẽ ảnh hưởng đến hàng vạn công ăn việc làm, đến nền kinh tế của cả Nhân Gian! Chúng tôi không thể chấp nhận những hạn chế vô lý này!” Giọng nói của ông ta đầy vẻ bất bình, xen lẫn chút hoảng sợ về một tương lai mịt mờ cho đế chế kinh doanh của mình. "Mỗi Tinh Thạch Nguyên Sinh khai thác được là mỗi cơ hội thăng tiến cho người phàm, là mỗi bước tiến của công nghệ! Nếu dừng lại, chúng ta sẽ tự trói buộc mình, mãi mãi thụt lùi!"
Các đại diện khác của tập đoàn cũng bắt đầu lên tiếng phản đối, đưa ra những luận điểm về chi phí, về thị trường, về sự cạnh tranh. Họ liên tục đặt câu hỏi, đưa ra phản đối, cố gắng tìm kẽ hở trong kế hoạch của Lý Phong và đồng sự. Không khí trong phòng trở nên ngột ngạt, căng thẳng đến nghẹt thở. Mùi mực in từ các bản kế hoạch, mùi giấy mới của những tài liệu dày cộp, hòa quyện với mùi hương trầm, tạo nên một hỗn hợp khó chịu.
Trong lúc hỗn loạn, Lăng Nguyệt Tiên Tử vẫn giữ thái độ lạnh lùng, chỉ thỉnh thoảng gõ nhẹ ngón tay thon dài xuống mặt bàn đá cẩm thạch. Tiếng gõ nhẹ nhàng, nhưng lại có sức nặng của hàng vạn cân, lập tức khiến mọi tranh cãi lắng xuống. Nàng nhìn thẳng vào Hứa Gia, đôi mắt phượng sắc bén như xuyên thấu tâm can ông ta.
“Kỷ Nguyên Nhân Gian không chỉ là sự thịnh vượng vật chất, mà còn là sự cân bằng,” Lăng Nguyệt Tiên Tử cất tiếng, giọng nói trong trẻo nhưng vang vọng, dứt khoát, như một lời phán quyết không thể chối cãi. “Lợi ích của một thế hệ không thể đánh đổi tương lai của vạn thế hệ. Đây không phải là một yêu cầu, mà là một hướng đi buộc phải có, vì sự tồn vong và phát triển chân chính của Nhân Đạo. Chúng ta đã học được bài học quá đắt từ Thiên Đạo, từ sự ‘chấp niệm’ vào quyền năng tuyệt đối mà không màng đến hệ quả. Giờ đây, khi không còn tiên môn, không còn Thiên Đạo để nương tựa, con người phải tự mình định đoạt vận mệnh. Và vận mệnh ấy, không thể xây dựng trên nền tảng của sự hủy hoại.”
Nàng đứng dậy, tiên bào bạch y khẽ tung bay, khí chất lãnh đạo toát ra mạnh mẽ. “Tạ Trần từng nói, mọi hành động đều có hệ quả, và con người cần phải biết đặt ra giới hạn cho chính mình. ‘Vô vi mà vô bất vi’ không phải là không làm gì, mà là làm theo lẽ tự nhiên, thuận theo đạo lý. Khai thác quá mức, hủy hoại môi trường, chính là đi ngược lại đạo lý đó. Các vị có thể thấy trước mắt là lợi nhuận, nhưng cái giá phải trả cho đời sau sẽ là một ‘nhân quả’ không thể gánh vác.” Lời nói của nàng, vốn luôn ngắn gọn và dứt khoát, giờ đây lại mang theo một chiều sâu triết lý, m��t sự uyên bác mà nàng đã hấp thụ từ những lời gợi mở của Tạ Trần.
Hứa Gia và các đại diện khác cúi đầu, không ai dám phản bác. Ánh mắt họ vẫn còn sự toan tính, nhưng cũng đã bắt đầu hiện lên vẻ suy tư. Họ hiểu rằng Lăng Nguyệt Tiên Tử không chỉ nói suông, mà nàng đang đại diện cho ý chí của một kỷ nguyên mới, của một Nhân Đạo đang trưởng thành. Sự cương quyết của nàng, kết hợp với những luận điểm khoa học và kinh tế vững chắc của Lý Phong, Bạch Hùng và Chu Kính, đã dần phá vỡ bức tường phòng thủ của họ. Họ biết, họ không thể chống lại làn sóng này.
Sau nhiều giờ tranh luận căng thẳng, với sự kiên nhẫn và quyết đoán của Lăng Nguyệt Tiên Tử, cùng với sự thuyết phục logic từ thế hệ trẻ, cuối cùng, một sự đồng thuận miễn cưỡng đã đạt được. Các điều khoản của thỏa thuận 'Kỷ Nguyên Cân Bằng Sinh Thái' được chỉnh sửa, dung hòa giữa lợi ích kinh tế và yêu cầu bảo vệ môi trường, nhưng vẫn giữ vững tinh thần cốt lõi của sự phát triển bền vững. Nàng nhìn những gương mặt vẫn còn chút do dự, nhưng đã chấp nhận thỏa hiệp, và trong lòng nàng dấy lên một niềm hy vọng mong manh. Đây mới chỉ là khởi đầu, nhưng nó là một khởi đầu quan trọng. Nhân Đạo, cuối cùng, đã chọn con đường của sự cân bằng.
***
Dưới ánh nắng trưa rực rỡ, trước Cổng Thành Vọng Nguyệt hùng vĩ của Thành Vô Song, một buổi lễ ký kết trang trọng được tổ chức. Cánh cổng thành, vốn là biểu tượng của sự phòng thủ và sức mạnh quân sự, giờ đây lại chứng kiến một khoảnh khắc hòa bình, một dấu mốc quan trọng trong lịch sử Nhân Đạo. Các công trình kiến trúc xung quanh vẫn giữ vẻ đồ sộ, tráng lệ, nhưng bầu không khí không còn sự căng thẳng ngột ngạt như trong phòng họp. Thay vào đó là sự náo nhiệt, hân hoan của một đám đông người dân tụ tập đông nghịt, ánh mắt dõi theo đầy kỳ vọng. Tiếng rao hàng đã tạm lắng, nhường chỗ cho những tiếng bàn tán xôn xao, tiếng cười nói vui vẻ. Mùi hương hoa từ những vòng hoa trang trí, mùi trầm hương thanh khiết, và cả mùi mồ hôi của đám đông hòa quyện vào nhau, tạo nên một không khí trang trọng nhưng cũng rất gần gũi.
Trên bục cao, Lăng Nguyệt Tiên Tử đứng ở vị trí trung tâm, bên cạnh nàng là Lý Phong, Bạch Hùng, Chu Kính. Và ở phía đối diện, với vẻ mặt miễn cưỡng nhưng cuối cùng cũng phải chấp thuận, là Hứa Gia cùng các đại diện tập đoàn khai thác. Lăng Nguyệt Tiên Tử vẫn khoác trên mình bộ bạch y, vẻ mặt nghiêm nghị nhưng ánh mắt đã ánh lên một tia hy vọng. Nàng biết, khoảnh khắc này không chỉ là một buổi lễ ký kết đơn thuần, mà là một lời tuyên bố, một cam kết của toàn thể Nhân Đạo.
Sau những lời phát biểu ngắn gọn về tầm quan trọng của sự kiện, về trách nhiệm của con người đối với tự nhiên và thế hệ mai sau, các văn bản thỏa thuận được lần lượt mang đến. Giấy tờ được làm từ loại giấy quý nhất, mực son đỏ tươi, và được niêm phong bằng ấn tín của phủ Thành Chủ. Cảm giác trang trọng lan tỏa khắp không gian.
Lăng Nguyệt Tiên Tử là người đầu tiên cầm bút. Nàng hít thở sâu, nhìn lướt qua những điều khoản cuối cùng, rồi đặt bút xuống. Nét chữ của nàng dứt khoát, mạnh mẽ, như khắc sâu lời thề nguyện vào từng thớ giấy. Tiếng bút sột soạt trên giấy, dù nhỏ, lại vang vọng như một tiếng chuông lịch sử.
Sau nàng, Lý Phong bước tới, vẻ mặt đầy tự hào và quyết tâm. Hắn đã dành rất nhiều công sức để nghiên cứu, thuyết phục, và giờ đây, thành quả đang hiện hữu trước mắt. Hắn ký tên, nét mặt rạng rỡ. Tiếp theo là Bạch Hùng, ánh mắt hắn không còn chỉ là sự thực dụng mà đã ngập tràn trách nhiệm. Hắn ký, như đặt một lời hứa cho một tương lai bền vững hơn. Chu Kính, với nụ cười hiền lành nhưng kiên định, đặt bút ký, như đánh dấu một bước tiến vĩ đại của khoa học vì sự sống.
Và cuối cùng, đến lượt Hứa Gia. Ông ta bước lên bục, vẻ mặt phức tạp, ánh mắt vẫn còn chút do dự, chút tiếc nuối về những lợi ích sẽ mất đi. Nhưng dưới áp lực của cộng đồng, sự bảo đảm từ Lăng Nguyệt Tiên Tử, và có lẽ là cả một chút nhận thức về tính đúng đắn của triết lý mới, ông ta cũng đặt bút ký. Nét chữ của ông ta không mạnh mẽ như Lăng Nguyệt, không rạng rỡ như Lý Phong, nhưng nó là một nét chữ của sự chấp nhận, của sự thích nghi.
Ngay khi chữ ký cuối cùng được đặt xuống, một tràng pháo tay lớn như sấm sét nổ tung từ đám đông. Tiếng reo hò vỡ òa, tiếng chúc mừng vang vọng khắp Thành Vô Song. Mọi người ôm chầm lấy nhau, nước mắt lăn dài trên má. Họ không chỉ mừng cho một thỏa thuận, mà mừng cho một tương lai, một hy vọng mới được mở ra.
Lăng Nguyệt Tiên Tử giơ cao bản thỏa thuận, ánh mắt quét qua từng gương mặt hân hoan. Nàng tuyên bố, giọng nói đầy quyền uy và sự tự tin, vang vọng đến tận những ngóc ngách xa nhất của quảng trường: “Ngày hôm nay, chúng ta đã cùng nhau đặt viên g���ch đầu tiên cho một kỷ nguyên mới của sự cân bằng, nơi con người và vạn vật cùng tồn tại hài hòa. Thỏa thuận ‘Kỷ Nguyên Cân Bằng Sinh Thái’ này không chỉ là một văn bản pháp lý, mà còn là lời hứa của Nhân Đạo với chính tương lai của mình! Nó sẽ là kim chỉ nam cho sự phát triển bền vững, vì một Nhân Gian thịnh vượng và trường tồn!”
Lý Phong, nhìn về phía đám đông, cảm xúc dâng trào. “Thỏa thuận này không chỉ là một văn bản, mà là lời hứa của chúng ta với tương lai. Nó là sự khởi đầu của một hành trình mới, mà chúng ta sẽ cùng nhau thực hiện, bằng trí tuệ và sự đồng lòng của tất cả nhân loại.”
Các đại diện trao đổi văn bản và bắt tay nhau, những cái bắt tay không còn là xã giao mà mang ý nghĩa của sự hợp tác, của một sự đồng thuận lịch sử. Những tia nắng trưa vàng óng đổ xuống, chiếu sáng rực rỡ lên những gương mặt hân hoan, lên những bản thỏa thuận được ký kết, như một sự chúc phúc từ chính trời đất. Thỏa thuận ‘Kỷ Nguyên Cân Bằng Sinh Thái’ chỉ là bước khởi đầu. Việc thực thi và duy trì sự cân bằng này sẽ là một thách thức không ngừng nghỉ, đòi hỏi sự thích nghi và ý chí mạnh mẽ từ mỗi cá nhân và tổ chức trong ‘Nhân Đạo’. Nhưng khoảnh khắc này, với sự hân hoan của người dân và quyết tâm của những người lãnh đạo, đã gieo một hạt giống hy vọng vững chắc cho một tương lai khác biệt, nơi con người không còn “mất người” vì khao khát vô độ.
***
Chiều muộn, tại quán sách nhỏ ở Thị Trấn An Bình, ánh nắng vàng nhạt cuối cùng của một ngày dài len lỏi qua khung cửa gỗ cũ kỹ, vẽ nên những vệt sáng ấm áp trên nền nhà. Thị trấn vẫn giữ vẻ nhộn nhịp vừa phải, tiếng nói chuyện râm ran từ những người qua lại, tiếng rao hàng đều đều của người bán dạo, tiếng xe ngựa lộc cộc xa xa, tất cả tạo nên một bản hòa ca yên bình, khác xa với sự huyên náo lịch sử ở Thành Vô Song. Mùi thức ăn từ các quán nhỏ ven đường, mùi gỗ mục, mùi đất ẩm, và mùi trà thảo mộc thoang thoảng trong quán sách, tất cả mang đến một cảm giác an yên, quen thuộc.
Tạ Trần ngồi bên bàn trà cũ, thân hình gầy gò của một thư sinh ẩn mình trong bộ áo vải bố cũ kỹ, màu sắc nhã nhặn. Hắn đang lật dở một cuốn sách cổ đã ố vàng, những trang giấy mỏng manh như chứa đựng cả ngàn năm tri thức. Đôi mắt sâu thẳm của hắn, luôn ánh lên vẻ tỉnh táo và suy tư, giờ đây lại mang một nét hài lòng kín đáo. Hắn đã nghe tin về thỏa thuận lịch sử ở Thành Vô Song, nhưng không có chút huyên náo hay phấn khích nào trong cử chỉ. Đối với hắn, đó chỉ là một hệ quả tất yếu của những hạt mầm hắn đã gieo.
Đối diện hắn, Ông Lão Tiều Phu nhấp trà một cách khoan thai. Dáng người gầy gò, lưng hơi còng, nhưng ánh mắt ông vẫn tinh anh và nụ cười hiền hậu, ẩn chứa sự thấu hiểu sâu sắc về thế sự. Bộ râu tóc bạc phơ của ông lay động nhẹ trong làn gió khẽ lùa vào.
“Thỏa thuận đó, giống như một cái cây mới nhú,” Ông Lão Tiều Phu khẽ vuốt râu, mỉm cười. Giọng nói của ông chậm rãi, từ tốn, mang tính chất khuyên răn. “Cần rất nhiều nắng mưa và sự chăm sóc để nó có thể lớn mạnh, đơm hoa kết trái. Con người giờ đây phải tự tay vun trồng tương lai của mình, không còn Thiên Đạo để đổ lỗi hay trông cậy.” Ông đặt chén trà xuống, tiếng cộp nhẹ nhàng. “Tạ công tử, những hạt giống người gieo, cuối cùng đã nảy mầm.”
Tạ Trần khẽ cười, ánh mắt xa xăm nhìn ra khoảng không ngoài cửa sổ, nơi những tán lá cây đang lay động nhẹ nhàng. “Đúng vậy. Sự cân bằng không phải là một điểm đến, mà là một hành trình không ngừng nghỉ. Mỗi thế hệ sẽ lại tìm kiếm định nghĩa của riêng mình, trong cái vô hạn của ‘Vô Vi Chi Đạo’, và mỗi lần tìm kiếm đó là một thử thách mới.” Hắn vuốt ve trang sách cũ kỹ, cảm nhận từng thớ giấy sờn rách dưới đầu ngón tay. “Cái cây ấy, có lẽ sẽ trải qua nhiều bão tố, nhiều lần sâu bệnh, nhưng chỉ cần gốc rễ còn vững, còn có ý chí vươn lên, nó sẽ tìm thấy đường.”
Thư Đồng Tiểu An, đang cẩn thận viết chữ trên góc bàn, bỗng ngẩng đầu lên, đôi mắt to tròn đầy thắc mắc nhìn Tạ Trần. Cô bé gầy gò, mặc áo vải thô cũ, nhưng ánh mắt thông minh của cô bé lại chứa đựng một sự hiếu kỳ không giới hạn. “Tiên sinh, v���y con người có thực sự có thể sống hòa hợp với tự nhiên không ạ? Có khó lắm không?” Giọng nói non nớt của cô bé, nhưng lại chạm đến một trong những triết lý cốt lõi nhất của Kỷ Nguyên Nhân Gian.
Tạ Trần quay sang nhìn Tiểu An, ánh mắt đầy trìu mến. Giọng nói của hắn trầm ấm, như dòng suối chảy qua đá, mang theo sự thanh thản và sâu sắc. “Chỉ cần lòng người còn hướng thiện, còn biết tự vấn và thích nghi, thì luôn có hy vọng. Đó chính là bản chất của ‘Nhân Đạo’ – không phải là chinh phục, mà là thấu hiểu và hòa hợp. Hành trình đó sẽ không dễ dàng, nhưng nó đáng giá hơn bất kỳ sự bất tử nào.” Hắn khẽ đưa tay, xoa nhẹ mái tóc của Tiểu An, như muốn truyền cho cô bé một phần tri thức và niềm tin của mình.
Ông Lão Tiều Phu gật đầu tán đồng, nhấp thêm một ngụm trà. Ông hiểu rằng, lời nói của Tạ Trần không chỉ dành cho Tiểu An, mà còn dành cho cả Nhân Đạo. Thỏa thuận ở Thành Vô Song chỉ là một bước khởi đầu. Cuộc sống bình thường là một hành trình dài, không ngừng nghỉ của sự học hỏi và thích nghi. Mặc dù Thiên Đạo sụp đổ, vũ trụ vẫn còn đó những bí ẩn chưa được khám phá, và con người sẽ phải tự mình đối mặt với những bí ẩn ấy, không còn sự dẫn lối của các vị tiên, hay sự can thiệp của Thiên Đạo. Sự phát triển của công nghệ tái chế và năng lượng sạch được Chu Kính nhắc đến sẽ là trọng tâm của các chương sau, cho thấy một hướng tiến bộ không phụ thuộc vào khai thác tài nguyên thiên nhiên, mở ra những ngành nghề và khám phá mới.
Một tia nắng chiều cuối cùng lọt qua khung cửa, chiếu lên cuốn sách cổ trên tay Tạ Trần, làm nổi bật những nét chữ đã mờ nhạt. Hắn khép sách lại, nhẹ nhàng đặt xuống bàn. Trong khoảnh khắc ấy, Tạ Trần không chỉ là một thư sinh phàm nhân, mà là một điểm neo nhân quả, một người gieo mầm triết lý, lặng lẽ định hình vận mệnh của cả một kỷ nguyên. Lời nói của hắn về ‘hành trình không ngừng nghỉ’ và ‘mỗi thế hệ sẽ tìm kiếm định nghĩa riêng’ gợi mở về những thách thức triết lý mới sẽ xuất hiện trong tương lai, khi ‘Nhân Đạo’ tiếp tục phát triển và đối mặt với những vấn đề chưa từng có.
Ông Lão Tiều Phu đứng dậy, cầm lấy cây rìu gỗ cũ kỹ của mình. “Trời cũng đã về chiều rồi. Ta về đây.”
Tạ Trần gật đầu. “Ông giữ gìn sức khỏe.”
Tiểu An nhìn theo bóng lưng còng của Ông Lão Tiều Phu khuất dần sau cánh cửa, rồi lại quay sang nhìn Tạ Trần, trong mắt cô bé vẫn còn sự ngưỡng mộ và khao khát được học hỏi.
Tạ Trần mỉm cười nhẹ, vươn tay cầm lấy một cuốn sách khác. Hắn biết, hành trình của Nhân Đạo mới chỉ bắt đầu. Và hắn, vẫn sẽ ở đây, lặng lẽ quan sát, lặng lẽ gieo mầm, để con người có thể tự mình tìm thấy con đường của sự trọn vẹn, mà không cần phải "thành tiên".
Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, được phát hành độc quyền tại truyen.free.