Nhân gian bất tu tiên - Chương 1068: Bão Tố Tinh Thạch: Lời Hồi Đáp Từ Nền Móng Nhân Đạo
Ánh trăng lạnh lẽo hắt qua khung cửa sổ bế quan, soi rọi dáng vẻ thanh thoát của Lăng Nguyệt Tiên Tử. Những lời nàng tự thì thầm về sự lựa chọn của nhân loại, về bài học từ Thiên Đạo suy kiệt và cái giá của sự tiến bộ mù quáng, vẫn còn vang vọng trong không gian tĩnh mịch. Nàng khẽ mở đôi mắt phượng sắc bén, chứa đựng sự mệt mỏi ẩn sâu, nhưng cũng ngời lên một quyết tâm sắt đá. Chiếc Nguyệt Quang Trâm trên tóc nàng khẽ rung, như một lời khẳng định cho con đường mà nàng, một người từng chứng kiến sự tan rã của một kỷ nguyên, sẽ phải bước đi. Nàng hiểu, thử thách mới đã bắt đầu, không còn là những kẻ khao khát thành tiên, mà là những kẻ cuồng vọng chạy theo "tiến bộ" mà quên mất "nhân tính".
***
Thành Vô Song, nơi từng là trung tâm phồn hoa của một nền văn minh rực rỡ dưới ánh sáng của Thiên Đạo, nay lại trở thành tâm điểm của một cuộc đối đầu nảy lửa. Quảng trường trung tâm, nơi những phiến đá xanh cổ kính từng chứng kiến bao lễ hội, bao cuộc tranh hùng, giờ đây lại ngập tràn sắc màu đối lập của những biểu ngữ và tiếng hô hào vang động. Giữa trưa, ánh nắng chói chang đổ xuống như trút, làm không khí càng thêm oi ả, nhưng không thể làm giảm đi sự nhiệt huyết, thậm chí là cuồng nhiệt, của đám đông.
Họa Sĩ Huyền Không, với mái tóc dài tung bay trong gió và chiếc áo vải thô nhuốm màu mực, ��ứng trên một bục cao dựng tạm, cạnh anh là Chu Kính, nhà khoa học trẻ với vẻ mặt đầy ưu tư và cặp kính trễ xuống sống mũi. Đôi mắt Huyền Không rực sáng một niềm đam mê cháy bỏng, anh giơ cao cánh tay, chỉ vào một bức tranh khổ lớn đang được kéo lên phía sau. Đó là hình ảnh một dòng sông khô cạn, những cây cổ thụ trơ trụi và một khối Tinh Thạch Nguyên Sinh khổng lồ, phát ra ánh sáng kỳ dị, như một vết thương lở loét trên khuôn mặt Mẹ Đất. Bên cạnh bức tranh, những biểu ngữ viết bằng thư pháp mạnh mẽ, bay phấp phới: "Bảo Vệ Hồn Đất!", "Sinh Mệnh Không Phải Thứ Để Đổi Lấy Lợi Nhuận!", "Tiến Bộ Nào Mà Không Có Tương Lai?".
"Chúng ta không thể hy sinh tương lai của con cháu chỉ vì lợi ích trước mắt!" Giọng nói của Chu Kính vang vọng qua loa phóng thanh, không quá lớn nhưng đầy kiên định, chứa đựng sự bức thiết của một người nắm giữ những con số lạnh lùng. "Dữ liệu khoa học đã chỉ rõ nguy cơ của việc khai thác vô độ Tinh Thạch Nguyên Sinh! Đất đai sẽ bị nhiễm độc, nguồn nước sẽ cạn kiệt, linh khí vốn đã mỏng manh sẽ càng suy kiệt nhanh chóng hơn nữa! Chúng ta đang đứng trên bờ vực của một thảm họa môi trường, một thảm họa do chính bàn tay con người tạo ra, chỉ vì sự mù quáng chạy theo cái gọi là 'tiến bộ'!" Anh giơ cao một tập tài liệu, những trang giấy chi chít biểu đồ và con số, như những bằng chứng không thể chối cãi. Gương mặt anh, dù mệt mỏi vì thức đêm nghiên cứu, vẫn toát lên vẻ trí thức và chính trực. Đám đông bên dưới, phần lớn là những người dân thường, những người già và trẻ em, lắng nghe trong im lặng, xen lẫn những tiếng thở dài lo lắng. Họ đã từng chứng kiến Thiên Đạo suy kiệt, và họ sợ hãi một tai họa mới.
Họa Sĩ Huyền Không bước tới, không cần loa phóng thanh, giọng nói của anh vẫn đủ sức truyền cảm hứng. "Đất mẹ không phải là mỏ tài nguyên vô tận! Nó là sinh mệnh, là di sản! Hãy nhìn vào những gì chúng ta đã mất khi chạy theo sức mạnh tiên đạo!" Anh đưa tay vuốt lên bức tranh, như đang chạm vào nỗi đau của thiên nhiên. "Thiên Đạo suy tàn, bao nhiêu tiên gia đã 'mất người' vì chấp niệm vào trường sinh, vào quyền năng! Giờ đây, chúng ta lại muốn lặp lại sai lầm đó, nhưng dưới một cái tên mới: 'Tinh Thạch Nguyên Sinh'! Chẳng phải bản chất vẫn là sự tham lam, là khát vọng vô độ muốn kiểm soát tự nhiên sao? Nghệ thuật của ta, không phải để ca ngợi vẻ đẹp, mà để tố cáo sự tàn phá! Ta sẽ vẽ cho đến khi mọi người nhận ra, một thế giới không còn thiên nhiên, chỉ còn lại những khối tinh thạch vô tri, thì 'tiến bộ' đó có ý nghĩa gì?" Anh cầm lấy cây cọ lớn, nhúng vào màu đen thẫm, bắt đầu tô điểm thêm những vết nứt, những mảng màu u ám lên "vết thương" trên trái đất trong bức tranh, như thể hiện sự đau đớn tức thì. Tiếng vỗ tay, tiếng hô hào "Bảo vệ Hồn Đất!" vang lên mạnh mẽ, át đi cả những tiếng rao hàng, tiếng xe ngựa vội vã.
Tuy nhiên, không khí không chỉ có sự đồng lòng. Đối diện với nhóm của Họa Sĩ Huyền Không, một nhóm người khác cũng đang biểu tình, tay cầm những biểu ngữ sáng màu hơn, với nội dung đối lập: "Khai Thác Tinh Thạch, Kiến Tạo Thịnh Vượng!", "Khoa Học Là Tương Lai!", "Đừng Để Lạc Hậu Cản Bước Phát Triển!". Dẫn đầu nhóm này là Hứa Gia, Đại Diện Tập Đoàn Khai Thác. Hắn ta đứng trên một chiếc xe ngựa được trang trí lộng lẫy, gương mặt toát lên vẻ tự tin, thậm chí là kiêu ngạo, cùng với sự mệt mỏi ẩn chứa trong đôi mắt sắc sảo, tính toán. Trang phục lụa là sang trọng của hắn nổi bật giữa đám đông dân thường.
"Những kẻ lạc hậu! Sự tiến bộ là tất yếu!" Hứa Gia gầm lên qua chiếc loa phóng thanh công suất lớn hơn, giọng nói đầy quyền lực và có phần coi thường. "Tinh Thạch Nguyên Sinh sẽ mang lại một kỷ nguyên thịnh vượng chưa từng có! Năng lượng dồi dào, công nghệ tiên tiến, cuộc sống sung túc! Đừng để những lời lẽ cảm tính, những nỗi sợ hãi viển vông cản bước nhân loại! Thiên Đạo suy kiệt, chúng ta cần một nguồn sức mạnh mới, một con đường mới để vươn tới! Những kẻ chỉ biết giữ gìn những thứ cũ kỹ, những kẻ chỉ biết than vãn về 'Hồn Đất' mà không nhìn thấy 'Hồn Người' đang khao khát tiến lên, chính là những kẻ đang kéo lùi lịch sử!" Hắn vung tay mạnh mẽ, ra hiệu cho đám đông ủng hộ mình hô vang khẩu hiệu. Những tiếng hô "Khai thác! Khai thác!" vang lên, tạo thành một làn sóng âm thanh đối chọi gay gắt với tiếng "Bảo vệ Hồn Đất!"
Giữa hai làn sóng đối lập đó, Lý Phong, với vẻ ngoài nhiệt huyết nhưng ánh mắt hiện rõ sự lo lắng và gánh nặng trách nhiệm của một nhà lãnh đạo trẻ, di chuyển không ngừng. Anh cố gắng nói chuyện với cả hai bên, đưa ra những lời khuyên ôn hòa, cố gắng xoa dịu những cái đầu nóng, nhưng dường như mọi nỗ lực đều vô vọng. Anh biết, cuộc vận động này không chỉ là một cuộc tranh luận về môi trường hay kinh tế, mà nó còn là một cuộc chiến của những lý tưởng, của những giá trị cốt lõi đang định hình "Kỷ Nguyên Nhân Gian". Anh cảm thấy một sự bất lực trào dâng, nhận ra rằng sự chia rẽ này quá lớn, quá sâu sắc, đến nỗi không thể dung hòa chỉ bằng vài lời lẽ. Cái nóng oi ả, tiếng ồn ào và sự đối đầu gay gắt khiến anh cảm thấy nghẹt thở. Anh nhìn về phía bức tranh của Huyền Không, rồi lại nhìn về phía Hứa Gia đang gào thét, lòng anh nặng trĩu. "Nhân Đạo" liệu có thể tìm thấy con đường cân bằng giữa hai thái cực này không? Đây không chỉ là một cuộc tranh luận, mà là một phép thử nghiệt ngã cho tương lai của nhân loại, một phép thử về "nhân tính" và "trách nhiệm" mà Tạ Trần đã từng nhắc đến. Sự căng thẳng và chia rẽ này, Lý Phong linh cảm, chỉ là khởi đầu cho những thách thức lớn hơn mà Nhân Đạo sẽ phải đối mặt khi con người phải tự định hình tương lai mà không có sự can thiệp của Thiên Đạo. Bụi bặm từ đám đông, mùi mồ hôi và cả mùi hương liệu xa xỉ từ nhóm Hứa Gia trộn lẫn vào nhau, tạo nên một thứ không khí ngột ngạt, khó chịu.
***
Khi ánh hoàng hôn vàng nhạt bắt đầu phủ lên Thị Trấn An Bình, xuyên qua ô cửa sổ nhỏ của quán sách, Lý Phong và Bạch Hùng (Đại Diện Doanh Nhân Trẻ) đã ngồi đối diện Tạ Trần. Cả hai đều lộ rõ vẻ mệt mỏi, nặng trĩu, như thể vừa trải qua một cuộc chiến trường kỳ chứ không phải chỉ là một buổi biểu tình. Thư Đồng Tiểu An, với đôi mắt toát lên vẻ thông minh và sự hiếu kỳ, lặng lẽ pha trà, tiếng nước chảy và tiếng chén sứ chạm vào nhau là âm thanh duy nhất ph�� vỡ sự tĩnh lặng bao trùm không gian. Quán sách vẫn vậy, mùi giấy cũ, mực tàu và hương trà thoang thoảng, mang lại một cảm giác bình yên đến lạ, trái ngược hoàn toàn với không khí căng thẳng ở Thành Vô Song mà họ vừa rời đi.
Tạ Trần, thân hình gầy gò, thư sinh, làn da trắng nhợt, vẫn giữ vẻ điềm tĩnh thường thấy. Đôi mắt sâu thẳm của anh ánh lên vẻ tỉnh táo, suy tư, dường như có thể nhìn thấu mọi sự hỗn loạn mà Lý Phong và Bạch Hùng đang trải qua. Anh nhấp một ngụm trà nóng, vị đắng chát lan tỏa trong khoang miệng, rồi hóa thành dư vị thanh tao.
"Tiên sinh," Lý Phong lên tiếng trước, giọng nói khản đặc vì phải hô hào và tranh luận quá nhiều, "chúng con bế tắc quá. Một bên là lời kêu gọi bảo vệ sinh mệnh, bảo vệ 'Hồn Đất', với những bằng chứng khoa học không thể chối cãi và sự nhiệt huyết của những người như Huyền Không. Một bên khác là hứa hẹn về một tương lai rực rỡ, về sự thịnh vượng chưa từng có nhờ Tinh Thạch Nguyên Sinh, với sự ủng hộ của những tập đoàn lớn và một bộ phận không nhỏ dân chúng đang khao khát cuộc sống tốt đẹp hơn. Làm sao để Nhân Đạo tìm được con đường cân bằng giữa hai thái cực này?" Anh thở dài, tay xoa xoa thái dương, vẻ nhiệt huyết thường thấy nay bị che lấp bởi sự lo lắng và bế tắc.
Bạch Hùng tiếp lời, gương mặt lịch thiệp của anh cũng hiện rõ sự mệt mỏi và căng thẳng. "Đã có những người bị sa thải vì dám lên tiếng phản đối việc khai thác Tinh Thạch Nguyên Sinh. Áp lực kinh tế quá lớn, tiên sinh. Các tập đoàn lớn đang dùng mọi cách để đẩy nhanh dự án, họ hứa hẹn công ăn việc làm, cải thiện đời sống, và thậm chí là cả những dự án phúc lợi xã hội. Người dân thường, đứng trước miếng cơm manh áo, đứng trước viễn cảnh về một cuộc sống sung túc hơn, họ khó mà kiên định với những lý tưởng xa vời như 'bảo vệ môi trường' hay 'bền vững'. Liệu 'Nhân Đạo' có thể đứng vững trước sự cám dỗ này không, tiên sinh?" Anh nhìn Tạ Trần với ánh mắt đầy hy vọng, mong chờ một lời giải đáp, một con đường sáng.
Tạ Trần vẫn im lặng lắng nghe, không phán xét, không vội vàng đưa ra bất kỳ lời khuyên trực tiếp nào. Anh đặt chén trà xuống, ngón tay thon dài gõ nhẹ lên mặt bàn gỗ cũ kỹ, tạo ra những âm thanh đều đặn, trầm mặc. Mái tóc đen dài của anh được buộc gọn gàng bằng dải lụa đơn giản, càng tôn lên vẻ thanh tú, thoát tục. Anh nhìn vào đôi mắt đầy lo lắng của Lý Phong và Bạch Hùng, rồi chậm rãi cất lời, giọng nói trầm, điềm tĩnh, nhưng mỗi từ ngữ lại mang một sức nặng triết lý sâu sắc.
"Tiến bộ là gì? Giá trị là gì?" Anh không trả lời câu hỏi của họ, mà lại đặt ra những câu hỏi khác, những câu hỏi chạm đến tận gốc rễ của vấn đề. "Liệu một tương lai rực rỡ được xây dựng trên sự tàn phá có thực sự là tiến bộ? Hay chúng ta đang lặp lại sai lầm của những kẻ khao khát trường sinh mà quên mất nhân tính? Cái gọi là 'tiến bộ' mà hủy hoại đi nền tảng của sự sống, hủy hoại đi sinh mệnh của muôn loài, liệu có thể gọi là tiến bộ chân chính? Hay đó chỉ là một hình thức khác của sự 'mất người', của việc đánh mất đi khả năng cảm nhận, khả năng đồng cảm với vạn vật?"
Lý Phong và Bạch Hùng ngẩn người, những câu hỏi của Tạ Trần như những mũi tên xuyên thẳng vào tâm trí họ, buộc họ phải suy ngẫm từ một góc độ hoàn toàn khác. Anh không nói trực tiếp rằng họ phải làm gì, nhưng lời nói của anh lại mở ra một không gian tư duy rộng lớn hơn, nơi mà những khái niệm như "tiến bộ" và "giá trị" được lật ngược, mổ xẻ.
"Thiên Đạo suy kiệt," Tạ Trần tiếp tục, "một phần cũng vì con người đã quá chú trọng vào cái 'ta', vào sự phát triển cá nhân mà quên đi sự hài hòa của cả một hệ thống. Họ truy cầu sức mạnh, sự bất tử, mà xem nhẹ những giá trị cơ bản của sự sống, của sự tồn tại chung. Giờ đây, 'Tinh Thạch Nguyên Sinh' xuất hiện, mang theo hứa hẹn về một 'kỷ nguyên thịnh vượng'. Nhưng liệu 'thịnh vượng' đó có phải là sự 'thịnh vượng' đích thực, hay chỉ là sự phình to của lòng tham, của những tiện nghi vật chất mà không có nền tảng đạo đức vững chắc?"
Anh nhấp thêm một ngụm trà, đôi mắt nhìn xa xăm, như đang nhìn xuyên qua bức tường của quán sách, nhìn thấy những cuộc tranh luận gay gắt ở Thành Vô Song, nhìn thấy những tâm hồn đang dao động giữa lợi ích và đạo đức. "Các ngươi nói về 'cân bằng'," Tạ Trần nói tiếp, "nhưng 'cân bằng' không phải là chia đôi mọi thứ một cách máy móc. 'Cân bằng' là sự hài hòa, là sự hiểu biết sâu sắc về mối liên hệ giữa mọi hành động và hệ quả, về 'nhân quả' của vạn vật. Một hành động tưởng chừng nhỏ hôm nay, một quyết định chạy theo lợi ích trước mắt, có thể gieo mầm cho một tai họa khôn lường trong tương lai. Nền móng của 'Nhân Đạo' không phải là sự giàu có vật chất, mà là sự tu dưỡng nội tâm, là 'trách nhiệm cá nhân' của mỗi người đối với cộng đồng, đối với sinh mệnh. Nếu mỗi người đều 'mất người' vì lòng tham, vì sự tiện nghi, thì dù có bao nhiêu Tinh Thạch Nguyên Sinh, nhân loại cũng sẽ không thể tìm thấy 'sự trọn vẹn' mà các ngươi đang tìm kiếm."
Tạ Trần dừng lại, để những lời nói của mình thấm sâu vào tâm trí Lý Phong và Bạch Hùng. Ánh nắng hoàng hôn đã ngả hẳn, mang theo một vẻ buồn man mác. Lý Phong và Bạch Hùng không nói gì, họ chỉ ngồi đó, lặng lẽ suy ngẫm. Những lời gợi mở của Tạ Trần đã gieo mầm cho một tư duy mới về 'tiến bộ' và 'giá trị' trong kỷ nguyên này, một tư duy có thể dẫn đến sự thay đổi trong cách nhìn nhận về tài nguyên và môi trường. Trong khoảnh khắc tĩnh lặng đó, họ cảm nhận được gánh nặng của một trách nhiệm lớn lao, trách nhiệm không chỉ với hiện tại, mà còn với những thế hệ mai sau. Cuộc sống bình thường, Tạ Trần đã từng nói, là một hành trình dài, không ngừng nghỉ của sự học hỏi và thích nghi. Và giờ đây, họ đang đối mặt với một bài học lớn nhất trong hành trình ấy.
***
Trong một thư phòng yên tĩnh thuộc cơ quan quản lý của Thành Vô Song, nơi ánh sáng lung linh của những ngọn đèn dầu cổ kính hòa vào ánh trăng sáng vằng vặc hắt qua khung cửa sổ, Lăng Nguyệt Tiên Tử đang ngồi trước bàn làm việc. Đêm đã khuya, nhưng nàng vẫn chưa ngủ, trên tay nàng là những báo cáo chi tiết về cuộc vận động 'Bảo Vệ Hồn Đất' và phản ứng từ các tập đoàn khai thác Tinh Thạch Nguyên Sinh. Gương mặt tuyệt mỹ của nàng, thường lạnh lùng như băng tuyết, nay ẩn chứa một nỗi ưu tư sâu sắc. Mái tóc đen nhánh dài đến thắt lưng, được búi cao đơn giản, phản chiếu ánh sáng dịu nhẹ, tôn lên vẻ thanh tao nhưng cũng đầy trăn trở.
Nàng lật từng trang báo cáo, những con số về tiềm năng kinh tế và những dự báo về thiệt hại môi trường đan xen vào nhau, tạo thành một bức tranh phức tạp, đầy mâu thuẫn. Tiếng gió đêm se lạnh luồn qua khe cửa sổ, mang theo những tiếng động mơ hồ của Thành Vô Song về đêm, nhưng không thể phá vỡ sự tĩnh lặng trong tâm trí nàng. Ánh mắt nàng nhìn xa xăm, vượt qua những con chữ, nhìn về một quá khứ xa xăm, về những ngày Thiên Đạo suy tàn.
"Tiến bộ... cái giá của nó là gì?" Nàng độc thoại nội tâm, giọng nói trong trẻo nhưng lạnh lùng, như thể đang chất vấn chính mình, chất vấn cả lịch sử. Nàng nhớ về cái giá của sự chấp niệm vào sức mạnh, vào sự bất tử mà các tu sĩ đời trước đã phải trả. Họ đã "mất người", đã đánh mất đi nhân tính, đánh mất đi sự kết nối với thế giới phàm trần, chỉ để rồi cuối cùng chứng kiến Thiên Đạo s���p đổ, và chính họ cũng không thể thoát khỏi số mệnh vô thường.
"Liệu Nhân Đạo có đủ sức mạnh để chống lại chính những tham vọng của mình?" Nàng khẽ thở dài, một tiếng thở dài ẩn chứa sự mệt mỏi của hàng nghìn năm lịch sử lặp lại. "Hay chúng ta sẽ lại bước vào một vòng lặp khác của sự hủy diệt, chỉ khác tên gọi? Từ 'tu tiên' đến 'khoa học', từ 'linh khí' đến 'tinh thạch', bản chất của sự truy cầu, của lòng tham vẫn vậy. Con người vẫn luôn khao khát sức mạnh, khao khát tiện nghi, khao khát kiểm soát vạn vật, mà ít khi chịu học cách sống hài hòa cùng vạn vật."
Lăng Nguyệt Tiên Tử gấp lại tập báo cáo, đặt nó gọn gàng trên bàn. Nàng đứng dậy, bước đến bên cửa sổ, nhìn xuống Thành Vô Song đang lung linh trong ánh trăng. Những con phố vẫn còn chút ánh sáng le lói từ những tửu lầu, những ngôi nhà cao tầng vẫn sừng sững, nhưng trong mắt nàng, tất cả đều mang một vẻ mong manh lạ thường. Nàng nhớ lại những lời Tạ Trần từng nói về "nhân quả", về sự liên kết sâu xa giữa mọi hành động và hệ quả. Anh không nói về sức mạnh của pháp thuật, mà nói về sức mạnh của "nhân tâm", về sự lựa chọn của mỗi cá nhân.
"Tạ Trần..." Nàng lẩm bẩm, tên của thư sinh phàm trần ấy bật ra từ môi nàng như một lời thỉnh cầu, một lời chất vấn. "Liệu ngươi đã nhìn thấy điều này từ trước? Ngươi đã từ bỏ con đường tu tiên, chọn sống một đời bình thường, giữ trọn nhân tính. Phải chăng ngươi đã nhìn thấy rằng, dù có thành tiên, hay thành kẻ thống trị thế gian bằng khoa học, nếu 'nhân tâm' không vững, thì tất cả cũng chỉ là cát bụi?"
Một làn gió lạnh thổi qua, làm mái tóc nàng khẽ bay. Nàng đưa tay vuốt nhẹ lên chiếc Nguyệt Quang Trâm, cảm nhận hơi ấm dịu nhẹ từ nó. Nàng biết, vai trò của mình trong kỷ nguyên Nhân Gian này không chỉ là một tiên tử lãnh đạo, mà còn là một "hiền giả", một người phải đưa ra những định hướng, những quy tắc đạo đức cho một xã hội đang tự định hình tương lai mà không có sự chỉ dẫn của Thiên Đạo. Lăng Nguyệt Tiên Tử, với tầm nhìn của một người từng chứng kiến sự tan rã của một kỷ nguyên, biết r��ng mình sẽ phải đóng một vai trò quan trọng hơn trong việc định hình các chính sách và triết lý quản lý tài nguyên, thể hiện sự trưởng thành của một người lãnh đạo Nhân Đạo. Nàng nhận ra rằng, sức mạnh của nghệ thuật (từ Họa Sĩ Huyền Không) và khoa học (từ Chu Kính) sẽ trở thành công cụ quan trọng trong việc định hình ý thức cộng đồng và giải quyết các vấn đề xã hội, nhưng điều cốt lõi vẫn là "nhân tâm".
Nàng nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu. Khi mở mắt ra, ánh mắt nàng đã trở nên kiên định hơn, không còn chỉ là ưu tư, mà đã pha lẫn một quyết tâm mạnh mẽ. Cuộc vận động 'Bảo Vệ Hồn Đất' chỉ là khởi đầu. Con đường phía trước của Nhân Đạo sẽ đầy rẫy chông gai, những thách thức mới sẽ liên tục xuất hiện, không ngừng thử thách "nhân tính" và "trách nhiệm" của con người. Nàng hiểu rằng, để Nhân Đạo không đi vào vết xe đổ của Thiên Đạo, nàng và những người như nàng, phải tìm ra một con đường thực sự cân bằng, nơi tiến bộ không phải là sự hủy diệt, và thịnh vượng không phải là cái giá của sinh mệnh.
Tác phẩm này là sáng tác độc quyền của Long thiếu trên nền tảng truyen.free.