Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 1067: Bí Ẩn Tinh Thạch: Lưỡng Nan Giữa Tiến Bộ Và Sinh Mệnh

Trong ánh trăng mờ nhạt, Thị Trấn An Bình dần chìm vào giấc ngủ, nhưng Tạ Trần vẫn đứng đó, như một điểm neo vững chắc, lặng lẽ quan sát và định hướng. Y biết rằng, việc xây dựng "Kỷ Nguyên Nhân Gian" sẽ là một quá trình dài, đòi hỏi sự tu dưỡng không ngừng nghỉ và những bài học đắt giá về bản chất con người. Y tin rằng, con người, với khả năng tự sửa mình, với khả năng yêu thương và tin tưởng lẫn nhau, sẽ tìm thấy con đường của riêng mình, một con đường không cần đến sức mạnh của tiên nhân, mà chỉ cần đến sức mạnh của nhân tính thuần khiết. Y vừa dứt khỏi những suy tư về lòng tin và trách nhiệm, thì nơi phương xa, một làn sóng mới của tiến bộ và hoài nghi đã bắt đầu dâng trào.

***

Tại Thành Vô Song, một trung tâm văn hóa và công nghệ mới nổi lên sau sự suy tàn của Thiên Đạo, các công trình kiến trúc đồ sộ vươn mình sừng sững, tường thành cao vút được khắc đầy trận pháp bảo vệ, như một biểu tượng cho khát vọng kiến tạo một kỷ nguyên mới của nhân loại. Cung điện hoàng gia lộng lẫy, các khu phố thương mại sầm uất với tiếng rao hàng của thương nhân, tiếng bước chân hối hả, tiếng xe ngựa lăn bánh trên đường, tiếng nhạc từ các tửu lầu và tiếng người nói chuyện ồn ào tạo nên một bức tranh sống động, tràn đầy sức sống. Mùi đồ ăn từ các quán ăn đường phố, mùi hương liệu quý giá, mùi thảo dược từ các tiệm thuốc và mùi hương hoa từ các khu vườn hòa quyện vào nhau, tạo nên một bản giao hưởng của khứu giác. Dưới ánh nắng nhẹ, ôn hòa của một buổi ban ngày trong lành, bầu không khí sầm uất và náo nhiệt ấy lại ẩn chứa một sự căng thẳng ngầm giữa các thế lực đang tranh giành vị thế trong kỷ nguyên mới.

Trong một phòng thí nghiệm hiện đại, nằm sâu bên trong một tòa tháp cao vút tại Thành Vô Song, ánh sáng xanh biếc kỳ ảo bỗng chốc bùng lên, chiếu rọi khắp căn phòng. Nhà Khoa Học Trẻ, một phụ nữ trẻ tuổi đeo kính, vẻ ngoài có phần thư sinh nhưng ánh mắt đầy sự tinh anh và nhiệt huyết của người nghiên cứu, đang đứng cạnh một chiếc bệ thủy tinh. Trên đó, một khối vật chất màu xanh thẫm lấp lánh, tựa như một vì sao bị giam cầm, phát ra luồng năng lượng huyền diệu. Nàng nâng niu khối vật chất ấy, đôi mắt rạng rỡ niềm kiêu hãnh.

"Đây chính là 'Tinh Thạch Nguyên Sinh'!" Giọng nàng, dù có chút khàn khàn vì thức đêm nghiên cứu, vẫn tràn đầy sự phấn khích, vang vọng trong không gian tĩnh mịch của phòng thí nghiệm. "Một loại vật liệu có khả năng tích trữ và giải phóng năng lượng hiệu quả phi thường, vượt xa mọi thứ chúng ta từng biết. Nó có thể thay đổi hoàn toàn cách chúng ta sử dụng năng lượng, tiên sinh!"

Đứng bên cạnh nàng là Đại Diện Doanh Nhân Trẻ, một người đàn ông trẻ tuổi, phong thái tự tin, ăn mặc chỉnh tề, toát lên vẻ thông minh và tham vọng. Đôi mắt sắc bén của hắn giờ đây cũng ánh lên vẻ hưng phấn tột độ, như thể đã nhìn thấy cả một tương lai rực rỡ đang mở ra trước mắt. Hắn bước lại gần khối tinh thạch, bàn tay nhẹ nhàng lướt qua luồng ánh sáng xanh biếc mà không dám chạm vào, như sợ làm tổn hại đến vật báu vô giá này.

"Tiềm năng là vô hạn!" Đại Diện Doanh Nhân Trẻ reo lên, giọng nói đầy quyền lực và tự tin, như thể mọi thứ đã nằm trong tầm tay. "Từ chiếu sáng đô thị đến vận hành máy móc khổng lồ, thậm chí là y học, Tinh Thạch Nguyên Sinh có thể cách mạng hóa mọi mặt của đời sống. Chúng ta có thể kiến tạo một Thành Vô Song rực rỡ hơn, một nhân gian tiện nghi hơn gấp vạn lần!" Hắn bắt đầu đưa ra các kế hoạch khai thác và ứng dụng đầy tham vọng, hình dung ra những mỏ khai thác quy mô lớn, những nhà máy chế biến hiện đại, và một mạng lưới năng lượng không giới hạn phủ khắp nhân gian.

Tin tức về "Tinh Thạch Nguyên Sinh" nhanh chóng lan truyền khắp thành, như một cơn lốc thổi qua những con phố sầm uất. Sự phấn khích dâng trào trong lòng người dân, họ hình dung về một tương lai tươi sáng, nơi cuộc sống trở nên tiện nghi hơn, công nghệ phát triển vượt bậc. Những thương nhân bắt đầu tính toán lợi nhuận khổng lồ, các nhà kỹ sư bàn bạc về những cỗ máy mới, và các học giả mơ về những phát minh vĩ đại. Tuy nhiên, giữa làn sóng hưng phấn ấy, một vài tiếng xì xào lo ngại bắt đầu len lỏi. Trong đám đông, một số nhà môi trường, những người đã từng chứng kiến sự suy tàn của Thiên Đạo vì lòng tham và sự khai thác vô độ của tu sĩ, bắt đầu cất tiếng cảnh báo. Họ đặt ra những câu hỏi về nguồn gốc của tinh thạch, về phương thức khai thác và những tác động tiềm tàng của nó đối với môi trường. Liệu đây có phải là một phúc lành hay một lời nguyền mới mà nhân loại phải đối mặt? Ánh sáng xanh biếc từ Tinh Thạch Nguyên Sinh, dù rực rỡ và hứa hẹn, cũng ẩn chứa một nỗi lo lắng mơ hồ, một bóng đen của sự vô thường đang chực chờ.

***

Chiều tối buông xuống, ánh nắng vàng nhạt len lỏi qua những rặng tre xanh mướt, phủ lên Thị Trấn An Bình một vẻ đẹp yên bình và tĩnh lặng. Gió nhẹ lay động những tán lá, tiếng chuông gió treo trước cửa quán sách của Tạ Trần khẽ kêu leng keng, hòa cùng tiếng lật sách nhè nhẹ của Thư Đồng Tiểu An đang ngồi bên bàn. Mùi giấy cũ, mực và hương trà thoang thoảng tạo nên một không gian ấm cúng, quen thuộc. Tạ Trần, với thân hình gầy gò của một thư sinh, làn da trắng nhợt và đôi mắt sâu thẳm luôn ánh lên vẻ tỉnh táo, suy tư, đang châm trà. Hắn rót từng dòng trà nóng vào chén ngọc, hơi ấm lan tỏa trong không khí, xua đi chút se lạnh của buổi hoàng hôn.

Đúng lúc đó, cánh cửa quán sách khẽ mở, hai bóng người bước vào, mang theo không khí căng thẳng và hỗn loạn từ bên ngoài. Đó là Lý Phong và Đại Diện Doanh Nhân Trẻ, những người vừa rời khỏi Thành Vô Song hào nhoáng. Lý Phong, thanh niên trẻ tuổi năng động, vẻ trí thức nhưng đầy nhiệt huyết, giờ đây ánh mắt lại mang vẻ lo lắng, bối rối. Đại Diện Doanh Nhân Trẻ, người vẫn giữ phong thái tự tin nhưng khuôn mặt đã hiện rõ sự dằn vặt, vội vàng bước đến trước mặt Tạ Trần.

"Tiên sinh," Lý Phong lên tiếng, giọng y có chút gấp gáp, pha lẫn sự hoang mang. "Phát hiện này... Tinh Thạch Nguyên Sinh... nó có thể mang lại cuộc sống tốt đẹp hơn, nhưng cũng có thể hủy hoại tất cả." Y đặt một bản vẽ phác thảo về khối tinh thạch lên bàn, bên cạnh là một vài báo cáo sơ bộ về khả năng năng lượng của nó, và cả những dự đoán đáng lo ngại về tác động môi trường.

Đại Diện Doanh Nhân Trẻ tiếp lời, ánh mắt sắc bén giờ đây ẩn chứa sự phức tạp của một người đứng trước lựa chọn khó khăn. "Chúng tôi đang đứng trước một lựa chọn, tiên sinh. Tiến bộ hay bảo tồn? Làm sao để cân bằng giữa khát vọng phát triển và trách nhiệm với nhân gian? Sự phấn khích ban đầu đã biến thành nỗi lo sợ về hậu quả, chúng tôi thực sự không biết phải làm sao." Hắn kể chi tiết về sự cuồng nhiệt của Thành Vô Song, về những kế hoạch khai thác khổng lồ, và cả những tiếng nói phản đối yếu ớt nhưng đầy thuyết phục từ các nhà môi trường. Hắn miêu tả cảm giác lạnh lẽo khi chạm vào khối tinh thạch, cảm giác quyền năng nhưng cũng đầy hiểm họa ẩn chứa bên trong nó.

Ông Lão Tiều Phu, dáng người gầy gò, lưng còng, nhưng ánh mắt tinh anh và nụ cười hiền hậu, đang ngồi nhấp trà ở một góc quán, lắng nghe câu chuyện với vẻ trầm tư. Râu tóc bạc phơ của ông lay động nhẹ theo từng làn gió. Khuôn mặt khắc khổ của người từng trải qua nhiều sương gió giờ đây hiện lên một nỗi ưu tư sâu sắc. Ông đặt chén trà xuống, khẽ thở dài, giọng nói chậm rãi, từ tốn nhưng chứa đựng đạo lý sâu xa: "Đất mẹ có thể nuôi người, nhưng người có biết trân trọng đất mẹ không? Cây có thể cho quả ngọt, nhưng nếu chặt đi rễ thì cây còn sống sao?" Ông nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những hàng cây cổ thụ của Thị Trấn An Bình đang rì rào trong gió, như một lời nhắc nhở về sự bền vững của tự nhiên.

Tạ Trần im lặng lắng nghe, đôi mắt sâu thẳm phản chiếu những suy tư. Hắn không nói gì, chỉ tiếp tục pha trà, động tác điềm tĩnh và khoan thai. Hắn hiểu rằng, đây không chỉ l�� một vấn đề khoa học hay kinh tế, mà là một phép thử mới đối với "Nhân Đạo", một thử thách khác về lòng tham và trách nhiệm của con người trong kỷ nguyên mới. Mùi trà thơm dịu nhẹ lan tỏa, xoa dịu phần nào bầu không khí căng thẳng trong quán sách, nhưng những câu hỏi triết lý vẫn lơ lửng, nặng trĩu trong tâm trí mọi người. Thư Đồng Tiểu An, với đôi mắt toát lên vẻ thông minh, cũng im lặng lắng nghe, vẻ hiếu kỳ và có chút lo lắng hiện rõ trên gương mặt non nớt của cậu. Cậu cảm nhận được sự nghiêm trọng của vấn đề, dù chưa hoàn toàn thấu hiểu hết ý nghĩa sâu xa của nó.

***

Đêm khuya, ánh trăng sáng vằng vặc treo lơ lửng trên bầu trời, rọi qua khung cửa sổ, hắt bóng lên các kệ sách cổ kính, tạo nên một không gian vừa ấm cúng, vừa đầy triết lý trong quán của Tạ Trần. Tiếng gió đêm rì rào qua tán cây bên ngoài, cùng với tiếng chuông gió khẽ kêu mỗi khi có làn gió lướt qua, càng làm tăng thêm vẻ tĩnh mịch. Bầu không khí vẫn còn nặng trĩu những băn khoăn về tương lai của "Tinh Thạch Nguyên Sinh". Tạ Trần, sau khi lắng nghe mọi chuyện, không đưa ra bất kỳ giải pháp trực tiếp nào. Hắn biết rằng, một giải pháp do mình đưa ra sẽ chỉ là một sự áp đặt, không phải là sự giác ngộ từ bên trong. Thay vào đó, hắn kể một câu chuyện ngụ ngôn, giọng nói trầm tĩnh, đều đều, nhưng mỗi lời đều như khắc sâu vào tâm trí người nghe.

"Ngày xưa, có một khu rừng cổ thụ vĩ đại, nơi những cây đại thụ vươn mình chạm tới trời xanh, rễ cắm sâu vào lòng đất mẹ. Bên cạnh khu rừng là một dòng sông hiền hòa, cung cấp nước cho mọi sinh linh. Cá tôm sống dưới sông, chim muông làm tổ trên cây, và muông thú uống nước từ dòng sông. Tất cả đều nương tựa vào nhau, tạo nên một sự cân bằng tinh tế, một vòng tuần hoàn của sự sống." Tạ Trần ngừng lại, nhấp một ngụm trà. "Rồi một ngày, những người đến từ xa nhìn thấy khu rừng và dòng sông. Họ kinh ngạc trước vẻ đẹp và sự phong phú của nó. Nhưng thay vì học cách hòa hợp, họ bắt đầu khai thác. Họ chặt cây để xây nhà, đắp đập ngăn sông để dẫn nước về những cánh đồng khô cằn của họ. Ban đầu, mọi thứ có vẻ tốt đẹp. Những cánh đồng của họ trở nên tươi tốt, những ngôi nhà của họ trở nên vững chãi."

Hắn nhìn Lý Phong và Đại Diện Doanh Nhân Trẻ, đôi mắt sâu thẳm như nhìn thấu tâm can họ. "Nhưng dần dần, khu rừng trở nên thưa thớt, dòng sông cạn kiệt. Cá chết, chim không còn nơi làm tổ, và muông thú không còn nước uống. Đất đai trở nên khô cằn, và những ngôi nhà vững chãi kia, dù đẹp đẽ đến mấy, cũng không thể tồn tại trong một môi trường đã bị hủy hoại. Họ nhận ra rằng, cái giá của sự tiện nghi tức thời, của sự phát triển mà không đi kèm sự trân trọng, là sự hủy diệt chính nền tảng của sự sống."

Tạ Trần đặt chén trà xuống, ánh mắt hướng về phía ánh trăng ngoài khung cửa. "Nhân Đạo không phải là chinh phục tự nhiên, mà là hòa hợp cùng tự nhiên. Mỗi bước tiến phải đi kèm với một bước lùi, một sự trân trọng, một sự thấu hiểu về giới hạn và sự hữu hạn của tài nguyên. Cái giá của sự tiện nghi tức thời có đáng để đánh đổi đi sự bền vững của ngàn đời sau không? Đó là câu hỏi mà mỗi ngư��i, mỗi thế hệ phải tự tìm lời giải đáp, bằng cả trí tuệ và lương tâm của mình." Giọng hắn bình thản, nhưng ẩn chứa một sức nặng ngàn cân, khiến Lý Phong và Đại Diện Doanh Nhân Trẻ phải suy ngẫm sâu sắc. Họ cảm nhận được sự lạnh lẽo của Tinh Thạch Nguyên Sinh không chỉ nằm ở bản thân vật liệu, mà còn ở sự lạnh lùng của lòng tham con người.

Ông Lão Tiều Phu khẽ gật gù, ánh mắt đượm buồn. "Sông cạn, núi mòn, tất cả đều là do lòng tham của con người. Vật chất có thể tái tạo, nhưng sinh mệnh thì không. Ta đã từng thấy những khu rừng bị đốn trụi chỉ vì một vài khúc gỗ quý, những con sông bị ô nhiễm chỉ vì một vài mỏ khoáng. Kết quả là gì? Đất đai cằn cỗi, bệnh tật lan tràn. Con người có thể tạo ra nhiều thứ, nhưng không thể tạo ra một dòng sông hay một khu rừng nguyên vẹn đã bị hủy hoại." Lời lẽ giản dị của ông lão tiều phu, đúc kết từ kinh nghiệm sống thực tế, củng cố thêm ý nghĩa sâu xa trong câu chuyện của Tạ Trần.

Lý Phong và Đại Diện Doanh Nhân Trẻ lắng nghe, dần dần hiểu ra rằng vấn đề không nằm ở "Tinh Thạch Nguyên Sinh" hay tiềm năng của nó, mà nằm ở "nhân tâm" và "lòng tham" của con người. Sự phát hiện này, giống như một thanh kiếm hai lưỡi, có thể là cứu cánh, nhưng cũng có thể là vực thẳm. Vấn đề không phải là có nên khai thác hay không, mà là khai thác như thế nào, với tâm thế nào, và liệu con người có thể thiết lập những "giới hạn" và "quy tắc đạo đức" đủ mạnh để bảo vệ nhân gian khỏi chính sự tiến bộ của mình hay không. Họ nhận ra rằng, mặc dù Thiên Đạo đã suy yếu, vũ trụ vẫn còn đó những bí ẩn chưa được khám phá và những tài nguyên mới có thể định hình lại tương lai nhân loại, nhưng cũng tiềm ẩn hiểm họa khôn lường.

***

Cùng lúc đó, tại Thái Huyền Tông, trong một phòng bế quan riêng tư dành cho các trưởng lão, nơi linh khí dồi dào nhờ những trận pháp tụ linh được khắc sâu vào tường đá, Lăng Nguyệt Tiên Tử đang ngồi thiền. Căn phòng hoàn toàn im lặng, chỉ có tiếng hít thở nhẹ nhàng của nàng hòa vào mùi linh khí thanh khiết thoang thoảng. Lăng Nguyệt, dung nhan tuyệt mỹ, lạnh lùng như băng tuyết, thường mặc bạch y, nay đôi mắt phượng sắc bén của nàng mở hé, chứa đựng sự uy nghiêm nhưng cũng ẩn chứa nỗi mệt mỏi sâu sắc. Mái tóc đen nhánh dài đến thắt lưng, được búi cao đơn giản, tôn lên vẻ thanh tao nhưng cũng lạnh lẽo.

Tin tức về "Tinh Thạch Nguyên Sinh" và những tranh cãi xung quanh nó đã đến tai nàng, dù nàng đang ở trong bế quan. Nàng không còn là một tu sĩ chỉ quan tâm đến tu vi cá nhân, mà là một người "hiền giả" với trách nhiệm lớn lao đối với vận mệnh nhân gian. Nàng suy ngẫm về những bài học từ sự sụp đổ của Thiên Đạo, về cái giá của sự truy cầu sức mạnh và sự bất tử một cách mù quáng. Thiên Đạo sụp đổ không chỉ vì suy kiệt, mà còn vì con người đã "mất người", đã đánh mất nhân tính trong hành trình tu luyện.

"Lại một lần nữa, con người đứng trước lựa chọn..." Nàng tự thì thầm, giọng nói trong trẻo nhưng lạnh lùng, vang vọng trong không gian tĩnh mịch. "Liệu họ có học được bài học từ Thiên Đạo không? Hay lại lặp lại những sai lầm cũ, dưới một lớp vỏ bọc mới của 'khoa học' và 'tiến bộ'?" Nàng thở dài, vẻ ưu tư hiện rõ trên gương mặt vốn luôn trầm tĩnh. Nàng nhớ lại những lời Tạ Trần từng nói về "nhân quả", về sự liên kết giữa mọi hành động và hệ quả, dù là nhỏ nhất. Cái gọi là "tiến bộ" nếu không có "đạo" dẫn dắt, nếu không đi kèm với "trách nhiệm" và "tu dưỡng nội tâm", chẳng khác nào tự hủy diệt. Sự ham muốn "sức mạnh" và "tiện nghi" mà không đi kèm "trách nhiệm" có thể dẫn đến một thảm họa mới, dù là dưới danh nghĩa "khoa học" hay "tu tiên".

Lăng Nguyệt Tiên Tử khẽ nhắm mắt, hình ảnh khối Tinh Thạch Nguyên Sinh màu xanh biếc lấp lánh hiện lên trong tâm trí nàng. Nàng cảm nhận được luồng năng lượng khổng lồ ẩn chứa bên trong nó, một sức mạnh có thể thay đổi nhân gian, nhưng cũng có thể hủy diệt nó. Chiếc Nguyệt Quang Trâm trên tóc nàng khẽ rung, tỏa ra hơi ấm dịu nhẹ, như một lời nhắc nhở về sự cân bằng và hài hòa. Nàng hiểu rằng, sự xuất hiện của "Tinh Thạch Nguyên Sinh" báo hiệu rằng kỷ nguyên Nhân Gian sẽ phải đối mặt với nhiều thách thức mới, không chỉ từ bên trong "nhân tâm" mà còn từ những phát hiện khoa học và công nghệ. Tầm quan trọng của việc thiết lập các "giới hạn" và "quy tắc đạo đức" trong khoa học và công nghệ để đảm bảo sự bền vững của "Nhân Đạo" trở nên cấp thiết hơn bao giờ hết. Lăng Nguyệt Tiên Tử, với tầm nhìn của một người từng chứng kiến sự tan rã của một kỷ nguyên, biết rằng mình sẽ phải đóng một vai trò quan trọng trong việc định hình các chính sách hoặc triết lý về cách nhân loại tương tác với những phát hiện mới này, dựa trên kinh nghiệm đau thương từ thời Thiên Đạo. Nàng mở mắt, ánh mắt kiên định, biết rằng một thử thách mới, khó khăn hơn cả việc đối phó với Thiên Đạo suy kiệt, đang chờ đợi nhân loại.

Nội dung truyện thuộc bản quyền sáng tác của Long thiếu, phát hành riêng tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free