Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 1066: Chân Lý Của Sự Cho Đi: Kiến Tạo Niềm Tin Từ Trách Nhiệm

Quán sách của Tạ Trần đón những tia nắng sớm đầu tiên của một ngày mới, len lỏi qua ô cửa sổ gỗ đã bạc màu thời gian, vẽ nên những vệt sáng lờ mờ trên nền gạch cũ kỹ. Không khí bên trong, dù được nắng sớm ghé thăm, lại không vì thế mà ấm áp hơn. Thay vào đó là một sự trầm lắng, nặng trĩu bao trùm, khiến cả không gian vốn dĩ yên bình nay lại mang một vẻ u buồn lạ thường. Mùi giấy cũ, mùi mực tàu và hương trà thoang thoảng vốn là đặc trưng của quán, nay dường như cũng không đủ sức xua đi cái cảm giác nặng nề đang đè nén tâm trạng những người đang ngồi đối diện Tạ Trần.

Lý Phong ngồi đó, bờ vai gầy khẽ trùng xuống, đôi mắt vốn sáng nay lại nhuốm một màu thất vọng. Bên cạnh y là Đại Diện Doanh Nhân Trẻ, giờ đây không còn vẻ hăng hái, tự tin của một người tiên phong. Khuôn mặt anh ta hằn rõ sự mệt mỏi, trang phục có phần xộc xệch hơn thường lệ, và ánh mắt, thay vì rực cháy niềm tin, giờ đây chỉ còn lại sự hoài nghi và một chút gì đó của sự tan vỡ. Anh ta cúi gằm mặt, đôi lúc lại thở dài thườn thượt, như thể gánh nặng của cả một giấc mơ vừa sụp đổ đang đè nặng lên đôi vai. Họa Sĩ Huyền Không ngồi ở góc bàn, mái tóc buộc hờ rũ xuống một bên vai, đôi mắt tinh anh thường ngày nay lại chất chứa những suy tư miên man. Anh ta cầm chiếc bút lông, thỉnh thoảng lại phác thảo vài nét buồn bã lên cuốn sổ tay đã sờn cũ, như muốn ghi lại cái không khí ảm đạm đang bao trùm. Những nét bút đó không còn bay bổng, phóng khoáng mà thay vào đó là sự đứt gãy, dang dở, phản ánh rõ ràng tâm trạng của người cầm bút.

Thư Đồng Tiểu An ngồi kế bên Tạ Trần, lặng lẽ mài mực, đôi mắt to tròn chăm chú quan sát từng nét mặt của những vị khách. Dù còn nhỏ, nhưng Tiểu An đã dần hiểu được rằng, mỗi khi có những vị khách mang theo sự lo toan, vướng mắc đến đây, tiên sinh của cậu sẽ luôn có những lời lẽ thấu tình đạt lý để gỡ rối. Cậu ghi chép cẩn thận, không bỏ sót một chi tiết nào, bởi cậu biết rằng, những lời lẽ của tiên sinh không chỉ là câu chuyện nhất thời, mà là những đạo lý sâu sắc, là nền tảng cho "Nhân Đạo" mà tiên sinh đang dày công kiến tạo.

Ông Lão Tiều Phu, sau khi đặt cây rìu gỗ cũ kỹ của mình tựa vào góc tường, cũng tìm một chỗ ngồi khuất, lặng lẽ lắng nghe. Dáng người gầy gò, lưng hơi còng của ông hòa vào bóng tối của căn phòng, nhưng đôi mắt tinh anh dưới hàng lông mày bạc phơ vẫn không ngừng dõi theo từng cử chỉ, từng biểu cảm của những người trẻ tuổi. Ông lão, với kinh nghiệm sống cả đời lăn lộn giữa núi rừng và thôn làng, đã chứng kiến không ít lần lòng người thay đổi, niềm tin bị thử thách. Trong ánh mắt ông, không có sự phán xét, chỉ có sự chiêm nghiệm sâu sắc của một người từng trải.

Tạ Trần, vẫn giữ vẻ điềm tĩnh thường thấy, rót trà vào những chiếc chén sứ nhỏ, hơi ấm từ chén trà lan tỏa, mang theo hương thơm dịu nhẹ, như một nỗ lực xua đi cái lạnh lẽo đang lan tỏa trong lòng người. Y không nói gì ngay, chỉ nhẹ nhàng đẩy chén trà đến trước mặt từng người, ánh mắt không chút phán xét, mà chỉ là sự thấu hiểu sâu sắc. Giọng nói của y trầm ấm, khi cất lên, dù không cao nhưng lại có một sức nặng khó tả, đủ để thu hút mọi sự chú ý.

"Các ngươi đã đến đây, vậy hẳn là đã gặp phải những điều không như ý muốn," Tạ Trần mở lời, ánh mắt lướt qua từng gương mặt. "Hãy kể ta nghe, những gì đã xảy ra ở Thành Vô Song."

Đại Diện Doanh Nhân Trẻ hít một hơi thật sâu, như thể đang cố gắng kìm nén một dòng cảm xúc đang chực trào. "Thưa tiên sinh," anh ta bắt đầu, giọng nói khàn đặc vì sự căng thẳng, "mô hình 'chia sẻ' mà chúng con đã cố gắng xây dựng... nó đã thất bại thảm hại. Ban đầu, mọi thứ có vẻ rất hứa hẹn. Mọi người hào hứng, tin tưởng vào một tương lai công bằng hơn, nơi tài nguyên được sử dụng hiệu quả, và lợi nhuận được phân chia minh bạch. Chúng con đã vẽ ra một viễn cảnh tươi đẹp về sự hợp tác, về một cộng đồng cùng phát triển."

Anh ta dừng lại, ánh mắt nhìn xa xăm, như đang hồi tưởng lại những ngày đầu tràn đầy nhiệt huyết. "Nhưng rồi, mọi thứ bắt đầu rạn nứt. Những kẻ cơ hội xuất hiện, lợi dụng sự tin tưởng của người khác để trục lợi cá nhân. Họ tuyên bố 'chia sẻ' tài nguyên của mình, nhưng lại tìm cách che giấu những khuyết điểm, những hỏng hóc, hoặc thậm chí là cố ý gian lận về chất lượng. Có người thuê nhà, hứa hẹn sẽ giữ gìn cẩn thận, nhưng lại phá hoại để trục lợi từ bảo hiểm. Có người 'chia sẻ' công cụ sản xuất, nhưng lại thay thế linh kiện tốt bằng đồ kém chất lượng để kiếm lời từ sự chênh lệch giá."

Lý Phong tiếp lời, giọng y pha lẫn sự cay đắng: "Những vụ việc tranh chấp bắt đầu nổ ra. Một số người dân đã bị lừa gạt, mất mát tài sản mà không có cách nào đòi lại. Sự thiếu minh bạch trong khâu quản lý, trong việc xác định trách nhiệm đã biến mô hình 'chia sẻ' thành một cái cớ cho sự lộng hành của lòng tham. Niềm tin, thứ mà chúng con nghĩ là nền tảng vững chắc nhất, lại là thứ dễ vỡ vụn nhất. Người dân bắt đầu nghi ngờ lẫn nhau, nghi ngờ cả những người tổ chức, và rồi, họ quay lưng lại với mô hình đó. Thay vì 'chia sẻ', giờ đây người ta lại sợ hãi việc bị lợi dụng."

Đại Diện Doanh Nhân Trẻ gật đầu lia lịa, khuôn mặt lộ rõ sự bất lực. "Đúng vậy, tiên sinh. Họ nói rằng 'chia sẻ' chỉ là một vỏ bọc đẹp đẽ cho sự thiếu trách nhiệm và lòng tham. Những người bị hại cảm thấy phẫn nộ, những người chưa bị hại thì hoài nghi, và những người còn chút niềm tin thì dần dần mất đi hy vọng. Các tổ chức nhỏ lẻ tự phát muốn quản lý mô hình cũng không đủ uy tín và quyền lực để xử lý những tranh chấp, càng không thể kiểm soát được bản chất phức tạp của lòng người. Chúng con đã cố gắng, nhưng dường như, 'Nhân Đạo' mà chúng con hằng mơ ước... nó quá mong manh."

Anh ta đưa tay lên day thái dương, "Những cuộc họp, những cuộc tranh luận kéo dài không ngừng nghỉ. Chúng con đưa ra quy tắc, đưa ra điều lệ, nhưng rồi, luôn có kẻ tìm được 'kẽ hở' để lách luật, để trục lợi. Một vài kẻ xấu đã làm hỏng cả một nỗ lực của hàng trăm, hàng ngàn người. Giờ đây, ở Thành Vô Song, không còn ai dám tin tưởng vào mô hình 'chia sẻ' nữa. Nó đã trở thành một bài học đau đớn về sự ngây thơ và bản chất khó lường của con người."

Họa Sĩ Huyền Không, lúc này mới khẽ ngẩng đầu, ánh mắt vẫn còn chút mông lung. "Ta đã nghĩ rằng, cái đẹp của sự hợp tác, của tình người sẽ là nguồn cảm hứng vô tận. Ta đã muốn vẽ về một thế giới nơi con người sống chan hòa, sẻ chia mọi thứ. Nhưng giờ đây, những gì ta thấy chỉ là sự đổ vỡ, là những mảnh vỡ của niềm tin. Ta không biết phải vẽ gì nữa, tiên sinh. Có lẽ nào, lòng người... thực sự không thể nào vượt qua được sự cám dỗ của lợi ích cá nhân?" Giọng anh ta mang theo một nỗi thất vọng sâu sắc, như thể cả thế giới quan của anh ta đang bị lung lay.

Tạ Trần vẫn giữ im lặng, chỉ nhấp một ngụm trà, hương trà thanh khiết lan tỏa trong không khí. Y lắng nghe một cách chân thành, không ngắt lời, không biểu lộ bất kỳ cảm xúc phán xét nào. Đối với y, những thất bại này không phải là điều bất ngờ, mà là một phần tất yếu của quá trình kiến tạo. "Nhân Đạo" không phải là một con đường bằng phẳng, mà là một hành trình đầy thử thách, nơi con người phải không ngừng đối diện với chính mình, với những góc khuất tăm tối nhất của lòng người. Những gì họ vừa kể, chính là minh chứng cho sự phức tạp của việc áp dụng các triết lý "Nhân Đạo" vào đời sống thực tế, đòi hỏi không chỉ lý tưởng mà còn cả trí tuệ và sự thấu hiểu lòng người để vượt qua những phép thử.

Thư Đồng Tiểu An vẫn chăm chú ghi chép, cậu bé cảm nhận được sự tuyệt vọng đang lan tỏa, nhưng trong ánh mắt của cậu vẫn ánh lên tia hy vọng, bởi cậu tin rằng, tiên sinh sẽ tìm ra lời giải đáp. Ông Lão Tiều Phu khẽ nhắm mắt, như thể đang tiêu hóa từng lời mà những người trẻ tuổi vừa nói. Ông lão đã thấy điều này nhiều lần trong cuộc đời mình, những ý tưởng đẹp đẽ nhưng lại vỡ tan tành trước bức tường của lòng tham và sự ích kỷ.

Tạ Trần đặt chén trà xuống, tạo ra một âm thanh nhẹ nhàng trong không gian tĩnh mịch. "Những gì các ngươi đã trải qua, không phải là vô ích," y chậm rãi nói, giọng nói vẫn trầm ấm nhưng lại mang một sức mạnh trấn an kỳ lạ. "Nó là một bài học đắt giá, là một phép thử mà bất kỳ mô hình xã hội nào cũng phải đối mặt. Các ngươi đã đặt ra một câu hỏi rất đúng, rằng liệu lòng người có thể vượt qua được sự cám dỗ của lợi ích cá nhân hay không. Và câu trả lời không nằm ở mô hình, không nằm ở quy tắc, mà nằm ở chính bản chất của sự 'cho đi' và 'nhận lại'."

Y quay sang nhìn Ông Lão Tiều Phu, như ngầm mời ông lão chia sẻ quan điểm. Ông lão gật đầu nhẹ, mỉm cười hiền hậu. "Đời người cũng như dòng nước, tiên sinh ạ. Nước trong thì cá mới sống, nước đục thì cá cũng chết. Lòng người mà không trong sáng, thì làm sao mà tin nhau được?" Lời nói giản dị của ông lão như một ngọn gió mát lành xoa dịu phần nào bầu không khí căng thẳng.

Tạ Trần khẽ gật đầu, đồng tình với lời của ông lão. Y biết rằng, những người trẻ tuổi này cần nhiều hơn là một lời an ủi, họ cần một con đường, một triết lý để tiếp tục bước đi. Họ cần hiểu rằng, việc xây dựng một kỷ nguyên mới đòi hỏi sự nỗ lực không ngừng nghỉ và sự thích nghi liên tục, chứ không phải một giải pháp "một lần và mãi mãi". Và lúc này, chính là thời điểm để gieo những hạt giống của sự chiêm nghiệm sâu sắc vào lòng họ.

Ánh nắng trưa bắt đầu rọi thẳng vào quán sách, vàng ươm và ấm áp, xua đi phần nào sự ảm đạm của buổi sáng. Hương trà dường như cũng đậm đà hơn, hòa quyện với mùi gỗ mục và sách cũ, tạo nên một không gian tĩnh mịch, rất đỗi quen thuộc. Sau khi lắng nghe hết những lời than thở và thất vọng từ Lý Phong, Đại Diện Doanh Nhân Trẻ, và Họa Sĩ Huyền Không, Tạ Trần không vội vàng đưa ra lời khuyên hay phán xét. Y nhấp một ngụm trà, đôi mắt sâu thẳm khẽ nheo lại, dường như đang nhìn thấu vào tận cùng bản chất của vấn đề.

"Ta có một câu chuyện," Tạ Trần cất tiếng, giọng y trầm ấm và chậm rãi, như một dòng suối chảy qua ghềnh đá, gột rửa những bụi trần. "Ngày xưa, ở một ngôi làng nhỏ, nằm sâu trong thung lũng, người dân sống dựa vào một con sông duy nhất. Dòng sông ấy mang lại nguồn nước tưới mát cho đồng ruộng, cung cấp cá tôm dồi dào, và là con đường vận chuyển hàng hóa duy nhất đến thế giới bên ngoài. Nhưng dòng sông cũng có những lúc hung dữ, vào mùa mưa lũ, nó có thể cuốn trôi nhà cửa, nhấn chìm cả làng mạc. Vì vậy, người dân đã cùng nhau bàn bạc, quyết định xây dựng một con đập lớn để điều tiết dòng nước."

Lý Phong, Đại Diện Doanh Nhân Trẻ và Họa Sĩ Huyền Không đều ngừng hẳn mọi hành động, chăm chú lắng nghe. Thư Đồng Tiểu An cũng tạm gác lại việc mài mực, đôi mắt to tròn dán chặt vào tiên sinh. Ông Lão Tiều Phu khẽ nhếch mép cười, ông biết những câu chuyện của Tạ Trần không bao giờ chỉ là những câu chuyện đơn thuần.

"Mỗi người trong làng, dù là già hay trẻ, trai hay gái, đều tự nguyện góp công, góp sức. Người khỏe mạnh thì vác đá, đào đất. Người yếu hơn thì gánh nước, chuẩn bị bữa ăn. Những người có của thì đóng góp tiền bạc, vật liệu. Không ai bị bắt buộc, nhưng mọi người đều hiểu rằng, con đập ấy không chỉ bảo vệ ngôi làng, mà còn là tương lai của con cháu họ. Họ 'cho đi' sức lao động, của cải của mình, với một niềm tin mãnh liệt rằng mình đang kiến tạo một điều tốt đẹp cho cộng đồng. Và họ 'nhận lại' sự an toàn, sự thịnh vượng, và trên hết, là niềm tin vào một tương lai chung, nơi mọi người đều được hưởng lợi từ thành quả lao động của mình."

Tạ Trần dừng lại một chút, để những lời y vừa nói thấm sâu vào tâm trí người nghe. "Con đập hoàn thành, ngôi làng trở n��n thịnh vượng hơn bao giờ hết. Đồng ruộng xanh tốt quanh năm, cá tôm đầy sông, và những con thuyền buôn bán tấp nập mang của cải đến. Niềm tin giữa người với người được củng cố, bởi họ đã cùng nhau vượt qua khó khăn, cùng nhau kiến tạo một cuộc sống tốt đẹp. Đó là sự 'cho đi' chân thành, và sự 'nhận lại' xứng đáng."

"Nhưng rồi," Tạ Trần tiếp tục, giọng y bỗng mang một sắc thái trầm buồn hơn, "thời gian trôi qua, thế hệ mới lớn lên, họ không còn nhớ đến những ngày tháng khó khăn xưa kia. Con đập vẫn sừng sững, mang lại lợi ích cho họ, nhưng họ lại xem đó là điều hiển nhiên. Một ngày nọ, có một người thợ xây được giao nhiệm vụ sửa chữa một đoạn đập bị xuống cấp. Anh ta tính toán, nếu dùng loại gỗ tốt, chắc chắn, thì sẽ tốn nhiều công sức và tiền bạc. Nhưng nếu dùng loại gỗ kém chất lượng hơn, trộn lẫn vào những chỗ khuất lấp, thì anh ta có thể bỏ túi một khoản tiền lớn."

Đại Diện Doanh Nhân Trẻ khẽ rùng mình, ánh mắt anh ta lộ rõ sự hiểu biết. Lý Phong nắm chặt tay, như thể đang dự cảm ��ược điều tồi tệ sắp xảy ra.

"Ban đầu, anh ta do dự. Nhưng rồi, lòng tham đã chiến thắng. Anh ta nghĩ, ai mà biết được chứ? Cả làng đều đang hưởng lợi, mình có làm kém một chút cũng chẳng ai phát hiện ra. Thế là anh ta làm theo ý mình. Một thời gian sau, lại có người khác được giao nhiệm vụ quản lý nguồn nước. Thay vì chia đều nước cho tất cả các cánh đồng, người này lại bí mật ưu tiên cho cánh đồng của mình và những người thân quen, hoặc thậm chí là bán bớt nước cho làng bên cạnh để kiếm lời. Những người khác thì thấy rằng, tại sao mình phải bỏ công sức ra nạo vét kênh mương, khi mà nước chảy về ruộng mình lại ít hơn, trong khi ruộng người khác lại xanh tốt hơn?"

"Cứ thế, sự nghi ngờ bắt đầu nhen nhóm. Những hành động ích kỷ, những toan tính cá nhân bắt đầu len lỏi vào từng ngóc ngách của ngôi làng. Người thợ xây, người quản lý nước, và những người khác dần dần phá vỡ 'lòng tin' mà bao đời nay đã xây dựng. Họ không còn 'cho đi' sự chân thành, sự trách nhiệm của mình nữa. Thay vào đó, họ chỉ 'nhận lại' lợi ích cá nhân, mà không màng đến sự tổn hại chung. Con đập dần xuống cấp mà không ai muốn sửa chữa tử tế, bởi vì mỗi người đều nghĩ rằng 'đó không phải là việc của mình'. Nguồn nước không còn được chia đều, khiến nhiều cánh đồng khô hạn. Cuối cùng, một trận lụt lớn ập đến, con đập đã bị ăn mòn từ bên trong bởi sự thiếu trách nhiệm và lòng tham, đã vỡ tan tành. Nước lũ cuốn trôi tất cả, ngôi làng thịnh vượng ngày nào giờ chỉ còn là đống đổ nát. Niềm tin giữa người với người cũng tan vỡ theo con đập."

Tạ Trần kết thúc câu chuyện, giọng y trở lại vẻ trầm lắng nhưng vẫn đầy sức nặng. "Các ngươi thấy đó, 'sự cho đi' không phải chỉ là của cải, không phải chỉ là vật chất hữu hình. Nó là sự tin tưởng vào người khác, là sự chân thành trong từng hành động, là trách nhiệm với cộng đồng, với tương lai chung. Và 'sự nhận lại' cũng không chỉ là lợi ích vật chất. Nó là niềm tin được đền đáp, là sự an toàn, là sự thịnh vượng bền vững mà mỗi người đều được hưởng. Khi trách nhiệm không được gánh vác một cách trọn vẹn, khi sự chân thành bị thay thế bởi toan tính, lòng tin sẽ vỡ vụn. Và mọi hệ thống, dù có vẻ hoàn hảo đến mấy, dù được xây dựng trên nền tảng vững chắc đến đâu, cũng sẽ tan rã, giống như con đập trong câu chuyện kia."

Ông Lão Tiều Phu khẽ gật đầu, bổ sung bằng một câu ngạn ngữ cổ: "Người xưa nói, một cây làm chẳng nên non, ba cây chụm lại nên hòn núi cao. Nhưng nếu mỗi cây chỉ lo cho cành lá của mình mà không vun gốc cho nhau, không cùng nhau chống chọi bão giông, thì núi cũng sẽ lở thôi, tiên sinh ạ. Cái gọi là 'chia sẻ' cũng vậy. Nó phải từ gốc rễ, từ cái tâm, chứ không phải chỉ là cái vỏ bọc bên ngoài."

Lý Phong và Đại Diện Doanh Nhân Trẻ lắng nghe từng lời, nét mặt họ dần chuyển từ sự thất vọng sang vẻ suy tư sâu sắc. Họ nhận ra rằng, những gì Tạ Trần kể, những gì Ông Lão Tiều Phu nói, chính là bản chất của vấn đề mà mô hình 'chia sẻ' của họ đang gặp phải. Họ đã quá tập trung vào cơ chế, vào quy tắc, mà quên mất đi nền tảng cốt lõi là lòng tin và trách nhiệm cá nhân.

H��a Sĩ Huyền Không ngừng vẽ, ánh mắt anh ta nhìn xa xăm ra bên ngoài cửa sổ, nơi ánh nắng vàng óng đang nhảy múa trên tán lá cây. Anh ta dường như đang hình dung ra những hình ảnh mới cho tác phẩm của mình. Không còn là những nét bút buồn bã, mà là sự đối lập giữa một con đập vững chãi được xây nên từ lòng người, và một con đập đổ nát vì sự ích kỷ. Anh ta đã thấy cái đẹp của sự tin cậy, và cái giá của trách nhiệm. Anh ta hiểu rằng, nghệ thuật không chỉ là phản ánh cái đẹp thanh cao, mà còn phải là tấm gương phản chiếu những góc khuất của xã hội, những vết rạn nứt trong lòng người, để từ đó tìm ra cách chữa lành.

Tạ Trần khẽ nhấp một ngụm trà cuối cùng, để hương vị thanh tao đọng lại nơi đầu lưỡi. Y biết rằng, những hạt giống đã được gieo. Giờ đây, chỉ còn chờ đợi chúng nảy mầm trong tâm trí những người trẻ tuổi này.

Chiều muộn, hoàng hôn bắt đầu buông xuống, nhuộm đỏ cả một khoảng trời phía tây, hắt những vệt nắng cuối ngày qua ô cửa sổ, tạo nên một khung cảnh huyền ảo và tĩnh mịch. Gió heo may khẽ lùa qua khe cửa, mang theo chút hơi lạnh của đêm về, nhưng trong quán sách, một luồng khí ấm áp của sự thấu hiểu và hy vọng đã bắt đầu lan tỏa, xua đi cái lạnh lẽo của sự thất vọng ban đầu. Hương trà vẫn còn vương vấn, quyện với mùi gỗ cũ và sách vở, tạo nên một bầu không khí thanh tịnh, lý tưởng cho những suy ngẫm sâu xa.

Tạ Trần đứng dậy, bước đến bên cửa sổ, dõi mắt nhìn về phía chân trời đang dần chìm vào bóng tối. Dáng người gầy gò của y hiện rõ dưới ánh hoàng hôn, như một cái cây cổ thụ đứng vững giữa dòng chảy vô thường của nhân gian. Y kết thúc buổi nói chuyện bằng một lời đúc kết, không phải là một mệnh lệnh, mà là một sự gợi mở, một kim chỉ nam cho những tâm hồn đang lạc lối.

"Việc xây dựng lại niềm tin và gánh vác trách nhiệm không phải là một nhiệm vụ dễ dàng, thậm chí nó còn khó khăn hơn nhiều so với việc xây dựng một con đập vật chất," Tạ Trần cất tiếng, giọng y vang vọng trong không gian tĩnh lặng, mang theo một sức nặng của trí tuệ và sự chiêm nghiệm. "Nó đòi hỏi một quá trình không ngừng nghỉ của sự tu dưỡng, của việc nhìn nhận lại chính mình, của việc đối diện với những góc khuất tăm tối nhất trong tâm hồn mỗi người. 'Chia sẻ' không chỉ là một cơ chế kinh tế, một phương thức hoạt động, mà nó phải là một triết lý sống, một trạng thái tồn tại. Nó bắt nguồn từ sự tin cậy chân thành, từ việc mỗi cá nhân tự giác nhận thức và gánh vác trách nhiệm của mình, dù là nhỏ nhất."

Đại Diện Doanh Nhân Trẻ, với đôi mắt vẫn còn chút mệt mỏi nhưng đã sáng lên những tia hy vọng mới, khẽ ngẩng đầu hỏi, giọng nói đầy sự chân thành: "Vậy chúng con phải bắt đầu từ đâu, thưa tiên sinh? Làm sao để có thể xây dựng lại lòng tin đã vỡ vụn, làm sao để mọi người tự giác gánh vác trách nhiệm khi mà lòng tham vẫn luôn rình rập?"

Tạ Trần quay lại nhìn anh ta, ánh mắt y sâu thẳm như giếng cổ, phản chiếu ánh hoàng hôn đỏ rực. Một nụ cười nhẹ nhàng nở trên môi y, một nụ cười không chỉ là sự bao dung mà còn là sự khích lệ vô bờ. "Từ chính mình," y chậm rãi đáp, từng lời như khắc sâu vào t��m trí người nghe. "Từ việc tin tưởng vào lòng tốt tiềm ẩn của người khác, ngay cả khi các ngươi đã phải đối mặt với sự ích kỷ. Từ việc gánh vác trách nhiệm của mình một cách chân thành, minh bạch trong từng hành động, dù là nhỏ nhất. Đừng chỉ trông chờ vào quy tắc hay cơ chế bên ngoài để kiểm soát lòng người. Hãy bắt đầu từ việc tu dưỡng nội tâm, từ việc vun đắp sự chân thành từ bên trong. Bởi lẽ, khi mỗi cá nhân tự giác làm điều đúng, khi mỗi người tin tưởng vào thiện niệm của nhau, thì lòng tin sẽ tự khắc được xây dựng lại, vững chắc hơn bao giờ hết."

Lý Phong khẽ lẩm bẩm, như thể đang tự vấn chính mình: "Tu dưỡng nội tâm... Lòng tin... Trách nhiệm..." Y ngẩng đầu lên, ánh mắt đã không còn vẻ thất vọng mà thay vào đó là sự quyết tâm. Y hiểu rằng, "Nhân Đạo" không phải là một lý thuyết khô khan, mà là một dòng sông không ngừng chảy, uốn lượn qua những ghềnh đá, những thác ghềnh của lòng người. Mỗi thử thách, mỗi thất bại, đều là những ghềnh đá giúp dòng sông ấy trở nên sâu sắc và mạnh mẽ hơn.

Họa Sĩ Huyền Không đứng phắt dậy, ánh mắt anh ta rạng rỡ lạ thường, như thể vừa nhìn thấy một chân trời mới. Anh ta không nói gì, chỉ vội vàng mở cuốn sổ tay, những nét bút lông giờ đây không còn buồn bã hay đứt gãy, mà trở nên mạnh mẽ, dứt khoát, như đang phác họa một ý tưởng lớn lao vừa lóe lên trong tâm trí. "Tôi đã thấy rồi, tiên sinh!" anh ta reo lên, giọng nói tràn đầy cảm hứng. "Cái đẹp của sự tin cậy, cái giá của trách nhiệm, và cả sự đau đớn của lòng tham. Tôi sẽ vẽ nó! Tôi sẽ khắc họa nó để mọi người cùng nhìn thấy, để họ hiểu rằng, 'chia sẻ' không chỉ là một hành động, mà là một triết lý sống, một hành trình tu dưỡng không ngừng nghỉ. Nghệ thuật của tôi sẽ phản ánh không chỉ những vết rạn nứt, mà còn cả quá trình chữa lành, quá trình kiến tạo niềm tin từ đống đổ nát!" Anh ta đã hiểu rằng, nghệ thuật của mình sẽ trở thành một công cụ quan trọng để truyền tải các giá trị cốt lõi của "Nhân Đạo" và chữa lành những vết rạn nứt trong xã hội.

Ông Lão Tiều Phu khẽ mỉm cười, ánh mắt đầy vẻ tán thưởng. "Đúng vậy đó, chàng họa sĩ trẻ. Chân lý không chỉ nằm trong sách vở, mà còn nằm trong những tấm lòng, trong những nét vẽ, trong những câu chuyện mà người đời kể cho nhau."

Nhóm người trẻ, những người từng mang theo sự tuyệt vọng và hoài nghi, giờ đây đã tìm thấy một nguồn năng lượng mới, một định hướng rõ ràng hơn cho con đường phía trước. Họ đứng dậy, cúi chào Tạ Trần với sự tôn kính sâu sắc, không chỉ vì trí tuệ của y, mà còn vì niềm tin mà y đã gieo vào lòng họ. Họ rời quán sách, mang theo không còn là gánh nặng của sự thất bại, mà là một hạt giống hy vọng, một triết lý mới mẻ về lòng tin và trách nhiệm.

Tạ Trần lại bước đến bên cửa sổ, nhìn theo bóng họ khuất dần trong màn đêm đang buông xuống. Y biết rằng, cuộc sống bình thường là một hành trình dài, không ngừng nghỉ của sự học hỏi và thích nghi. Mặc dù Thiên Đạo sụp đổ, vũ trụ vẫn còn đó những bí ẩn chưa được khám phá, và nhân gian này vẫn sẽ không ngừng đối diện với những phép thử. Các mô hình xã hội mới sẽ liên tục phải ��ối mặt với những thử thách từ lòng tham và sự ích kỷ, đòi hỏi sự điều chỉnh và củng cố liên tục dựa trên nền tảng của tin cậy và trách nhiệm. Và tầm quan trọng của "tu dưỡng nội tâm" sẽ là yếu tố then chốt quyết định sự thành bại của các thể chế trong kỷ nguyên mới.

Dưới ánh trăng mờ nhạt, Thị Trấn An Bình dần chìm vào giấc ngủ. Tạ Trần vẫn đứng đó, như một điểm neo vững chắc, lặng lẽ quan sát và định hướng, không ngừng gieo những hạt giống của sự chiêm nghiệm sâu sắc vào lòng người. Y biết rằng, việc xây dựng "Kỷ Nguyên Nhân Gian" sẽ là một quá trình dài, đòi hỏi sự tu dưỡng không ngừng nghỉ và những bài học đắt giá về bản chất con người, nhưng y tin rằng, con người, với khả năng tự sửa mình, với khả năng yêu thương và tin tưởng lẫn nhau, sẽ tìm thấy con đường của riêng mình, một con đường không cần đến sức mạnh của tiên nhân, mà chỉ cần đến sức mạnh của nhân tính thuần khiết.

Truyện do Long thiếu trực tiếp sáng tác, phát hành độc quyền trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free