Nhân gian bất tu tiên - Chương 1065: Lòng Tin Vỡ Vụn: Phép Thử Đầu Tiên Của 'Chia Sẻ'
Những lời của Tạ Trần như một làn gió mát thổi qua sa mạc khô cằn, làm dịu đi sự bối rối, nhưng cũng gieo vào lòng họ những hạt giống của sự chiêm nghiệm sâu sắc hơn. Vẻ hào hứng ban đầu đã nhường chỗ cho một sự thận trọng, một sự hiểu biết thấu đáo hơn về những thách thức phía trước. Họ hiểu rằng, 'chia sẻ kinh tế' không chỉ là một mô hình, mà là một phép thử cho lòng ngư���i, cho sự bền vững của 'Nhân Đạo' trong kỷ nguyên mới. Con đường phía trước còn dài, còn lắm chông gai, nhưng ít nhất, họ đã có một la bàn triết lý để định hướng, một ngọn đèn soi sáng để tránh lạc lối trong mê cung của lòng người. Cái phức tạp của việc áp dụng các triết lý 'Nhân Đạo' vào đời sống thực tế, đòi hỏi không chỉ lý tưởng mà còn cả trí tuệ và sự thấu hiểu lòng người để vượt qua những phép thử, đã hiện rõ mồn một. Và Tạ Trần, vẫn là một điểm neo vững chắc, lặng lẽ quan sát và định hướng.
***
Sáng hôm ấy, một bầu trời âm u giăng mắc trên Thị Trấn An Bình, như báo hiệu một ngày không mấy trong lành. Gió se lạnh luồn qua những tán cây cổ thụ quanh quán sách, mang theo hơi ẩm của một cơn mưa sắp tới. Trong không gian tĩnh mịch của quán, mùi giấy cũ, mực tàu và hương trầm thoang thoảng quyện vào nhau, tạo nên một bầu không khí trầm mặc, dường như cũng đang lắng nghe.
Lý Phong và Thư Đồng Tiểu An ngồi đối diện Tạ Trần, vẻ mặt nặng trĩu, không còn chút hào hứng nào của những ngày tr��ớc. Nét u sầu in hằn trên gương mặt Lý Phong, đôi mắt sáng nay đã mất đi vẻ nhiệt huyết thường thấy, chỉ còn lại sự mệt mỏi và thất vọng. Tiểu An, với đôi mắt lanh lợi thường ngày, giờ đây cũng cúi gằm, đôi môi mím chặt, thỉnh thoảng lại đưa mắt nhìn tiên sinh với vẻ lo âu. Ông Lão Tiều Phu ngồi bên cạnh, lặng lẽ vót một thanh tre nhỏ, đôi mắt tinh anh của người từng trải dõi theo từng biểu cảm trên gương mặt hai người trẻ, rồi lại liếc nhìn Tạ Trần, như muốn tìm kiếm một lời giải đáp. Không khí trong quán đặc quánh sự nặng nề, chỉ có tiếng gió lướt qua khe cửa và tiếng lật nhẹ nhàng của những trang sách cũ trên giá là còn vang vọng.
"Tiên sinh, mô hình 'chia sẻ' mà chúng con hằng tâm huyết... giờ đây lại vấp phải những vấn đề nan giải. Lòng tin giữa người với người đã vỡ vụn," Lý Phong mở lời, giọng nói khản đặc, chứa đựng sự chua chát đến tận cùng. Anh ta khẽ đặt xuống bàn một xấp giấy tờ, không phải là những bản kế hoạch đầy tham vọng như trước, mà là những tờ đơn khiếu nại, những biên bản hòa giải thất bại, và cả những cáo buộc lẫn nhau, được viết nguệch ngoạc bằng nhiều nét chữ khác nhau. Chúng chất thành một chồng nhỏ, như một minh chứng cụ thể cho sự đổ vỡ của một lý tưởng.
Tạ Trần vẫn giữ vẻ điềm tĩnh thường thấy. Y khẽ đưa tay nhấc chén trà nóng lên, nhấp một ngụm nhỏ, hơi ấm lan tỏa trong không gian. Ánh mắt y sâu thẳm, không có sự ngạc nhiên, chỉ có một sự thấu hiểu từ ngàn xưa, như thể y đã tiên liệu được tất cả. "Ngươi hãy kể rõ đầu đuôi, Lý Phong," Tạ Trần nói, giọng trầm ấm, nhưng không giấu nổi sự nghiêm nghị. "Chớ nên vội vã đưa ra kết luận. Một cái cây, nếu rễ chưa sâu, thì gió lớn ắt sẽ nghiêng ngả. Vấn đề không nằm ở cái cây, mà ở người trồng cây có hiểu được đất đai và thời tiết hay không."
Lý Phong gật đầu, đưa tay vuốt mặt, cố gắng trấn tĩnh bản thân. "Thưa tiên sinh, sau buổi nói chuyện hôm trước, chúng con đã trở về Thành Vô Song, mang theo những lời răn dạy của người. Chúng con đã cố gắng truyền tải tầm quan trọng của trách nhiệm, của lòng tin. Ban đầu, m���i việc diễn ra khá suôn sẻ. Các cộng đồng nhỏ, các nhóm thợ thủ công, nông dân, hay thậm chí là những người buôn bán nhỏ, đều hào hứng tham gia vào mô hình 'chia sẻ tài nguyên và lợi nhuận'. Một người có máy móc dư thừa sẽ cho người khác mượn, đổi lại là sản phẩm hoặc công sức. Một người có đất đai nhưng thiếu nhân công, sẽ 'chia sẻ' đất để người khác canh tác, cùng nhau thu hoạch."
Lý Phong chỉ vào một mảnh giấy, trên đó ghi chép cẩn thận về một dự án "chia sẻ nông cụ" ở ngoại ô Thành Vô Song. "Đây là trường hợp của lão Trần và lão Hứa. Lão Trần có chiếc máy cày mới, lão Hứa lại có cánh đồng rộng. Ban đầu, họ hợp tác rất tốt. Nhưng sau ba vụ mùa, lão Trần bắt đầu phàn nàn rằng lão Hứa đã sử dụng máy quá nhiều, không bảo dưỡng cẩn thận, khiến máy nhanh hỏng. Lão Hứa lại khẳng định mình đã làm đúng, và cho rằng lão Trần đã cố tình thổi phồng thiệt hại để đòi hỏi nhiều hơn. Cuối cùng, hai lão từ bạn thành thù, kiện tụng nhau ra giữa làng, khiến cả cộng đồng 'chia sẻ' đó tan rã."
Tiểu An rụt rè thêm vào: "Thưa tiên sinh, còn có trường hợp của các nhóm thợ mộc chia sẻ xưởng. Mọi người cùng đóng góp công cụ, vật liệu, cùng nhau tạo ra sản phẩm. Nhưng khi có sản phẩm bán chạy, thì lại phát sinh tranh chấp về công sức đóng góp. Người thì cho rằng mình bỏ nhiều ý tưởng hơn, người thì nói mình dành nhiều thời gian hơn. Khi lợi nhuận không đủ lớn để làm hài lòng tất cả, thì sự ganh ghét, đố kỵ lại nổi lên. Rồi có người còn lén lút bán riêng sản phẩm, giấu giếm lợi nhuận, khiến người khác mất niềm tin hoàn toàn."
Lý Phong thở dài. "Chỉ trong vòng một tháng, hàng chục mô hình 'chia sẻ' nhỏ đã gặp vấn đề tương tự. Những người nông dân chất phác thì đổ lỗi cho nhau vì thất thu, những người thợ thủ công thì nghi kỵ nhau vì lợi nhuận. Có những kẻ, Tiên sinh à, họ còn lợi dụng sự thiếu minh bạch trong quản lý tài sản chung để biển thủ vật liệu, hoặc lấy cắp sản phẩm. Khi chúng con cố gắng đưa ra quy tắc chặt chẽ hơn, thì họ lại kêu ca rằng 'chia sẻ' phải là tự do, không bị ràng buộc bởi quá nhiều quy định. Nhưng khi không có quy định, thì lại xảy ra hỗn loạn." Anh ta xòe bàn tay, những ngón tay nắm chặt lại, rồi buông thõng, thể hiện sự bất lực. "Cuối cùng, những người có tâm huyết thì nản lòng, những người bị thiệt hại thì oán giận, còn những kẻ lợi dụng thì vẫn nhởn nhơ. Mô hình 'chia sẻ' vốn dĩ để gắn kết mọi người, lại trở thành nguyên nhân của sự chia rẽ và hận thù."
Ông Lão Tiều Phu lúc này mới lên tiếng, giọng nói trầm đục như tiếng gỗ mục: "Lòng người, như nước chảy vậy. Chẳng có bờ bến nào giữ được mãi. Thuận dòng thì êm, ngược dòng thì gợn sóng. Xưa nay vẫn vậy." Ông khẽ nhấp một ngụm trà, ánh mắt xa xăm như nhìn về một miền ký ức xa xôi. "Cái gọi là 'chia sẻ', nếu không có cái tâm thật sự, thì chẳng khác nào đem muối bỏ biển. Vừa mặn chát, lại vừa tan biến."
Tạ Trần lắng nghe cặn kẽ, ánh mắt y không hề phán xét, mà chỉ là sự chiêm nghiệm sâu sắc. Y biết, đây chính là một phần của hành trình mà Nhân Đạo phải trải qua. "Vậy ngươi đã nhìn thấy gì sau những sự việc này, Lý Phong?" Tạ Trần hỏi, gi���ng điệu nhẹ nhàng nhưng ẩn chứa một sự thúc giục. "Ngươi đã học được điều gì từ những thất bại đó?"
Lý Phong ngẩng đầu, đôi mắt anh ta phản chiếu sự bối rối và một chút tuyệt vọng. "Con... con nhận ra rằng lòng tham con người là một vực thẳm không đáy. Con cứ nghĩ, trong kỷ nguyên Nhân Đạo, khi không còn sự cám dỗ của việc thành tiên, con người sẽ hướng về những giá trị chân thực hơn. Nhưng dường như, ngay cả trong những điều nhỏ nhặt nhất, sự ích kỷ và tính toán vẫn luôn tồn tại. Con đã quá ngây thơ, tiên sinh ạ. Con đã tin rằng chỉ cần có một ý tưởng tốt, một cơ chế hợp lý, thì mọi người sẽ tự giác tuân theo."
Tạ Trần khẽ mỉm cười, một nụ cười vừa bao dung vừa có chút u hoài. "Ngươi không ngây thơ, Lý Phong. Ngươi chỉ đang đối mặt với sự thật rằng, Nhân Đạo không phải là một đích đến, mà là một hành trình. Một hành trình không ngừng nghỉ của sự học hỏi và thích nghi. Mặc dù Thiên Đạo sụp đổ, nhưng vũ trụ vẫn còn đó những bí ẩn chưa được khám phá, và lòng người cũng vậy. Nó là một v��ng đất hoang sơ, cần được khai phá và vun trồng mỗi ngày. Ngươi đã nhìn thấy những hố sâu, những gốc rễ gai góc trong lòng người. Đó không phải là thất bại, mà là bài học, là cơ hội để ngươi hiểu rõ hơn về bản chất của 'Nhân Đạo' mà các ngươi đang cùng nhau kiến tạo." Y đưa tay khẽ gõ nhẹ lên mặt bàn gỗ cũ kỹ, tiếng gõ đều đều như nhịp đập của thời gian. "Cái khó của 'chia sẻ' không nằm ở việc phân chia tài sản, mà ở việc phân chia 'cái tâm'. Ngươi nghĩ sao?"
Thư Đồng Tiểu An khẽ rùng mình, dường như những lời của Tạ Trần đã chạm đến điều gì đó sâu thẳm trong lòng cậu bé. Cậu nhớ lại những câu chuyện cổ tích về sự tham lam và sự ích kỷ mà Tạ Trần từng kể, giờ đây chúng không còn là những câu chuyện viễn tưởng nữa, mà đã hiện hữu ngay trong đời sống thực tế.
Tạ Trần quay sang Ông Lão Tiều Phu, ánh mắt y như muốn tìm kiếm sự đồng điệu. "Lão bá, theo người, làm sao để vun đắp cái 'tâm' ấy, khi mà gió bão của lòng người vẫn luôn rình rập?"
Ông Lão Tiều Phu ngừng vót tre, chậm rãi ngẩng đầu. "Muốn vun đắp cái tâm, trước hết phải hiểu được cái tâm. Cái tâm vốn như đứa trẻ, non nớt và dễ bị cám dỗ. Cần phải có người dẫn dắt, có khuôn phép, và quan trọng nhất, là phải có sự soi rọi. Soi rọi bằng đạo lý, bằng tấm gương của người đi trước, và bằng cả những vết sẹo do vấp ngã. Một khi đã hiểu, đã thấy được hậu quả của sự tham lam, thì tự khắc sẽ biết đường mà tránh. Nhưng cái sự 'thấy' ấy, không phải ai cũng may mắn có được." Ông nói, ánh mắt xa xăm, chứa đựng bao nhiêu là triết lý của một đời người đã từng trải qua biết bao thăng trầm.
Lý Phong gật đầu, sự bối rối trong anh ta dần nhường chỗ cho một tia sáng của sự nhận thức. Anh đã quá tập trung vào cơ chế bên ngoài mà quên mất rằng, mọi thể chế xã hội đều phải dựa trên nền tảng của con người. "Con hiểu rồi, tiên sinh. Chúng con đã quá chú trọng vào hình thức mà quên đi cốt lõi."
Tạ Trần khẽ hớp thêm một ngụm trà, hương thơm của trà mới pha lan tỏa, xua đi chút không khí ảm đạm. Y biết, đây chỉ là khởi đầu của một bài học lớn hơn.
***
Đến trưa, bầu trời ngoài cửa sổ đã bắt đầu lất phất mưa phùn. Những hạt mưa li ti đọng trên tán lá xanh rì, tạo nên một khung cảnh u tịch nhưng cũng đầy thi vị. Mùi ẩm ướt của đất sau mưa cùng với hương hoa nhài thoảng qua từ khu vườn nhỏ sau quán, khiến không khí trở nên dịu mát hơn, nhưng không xua đi được sự căng thẳng trong lòng những người đang tụ tập. Tiếng gió lướt qua khe cửa vẫn đều đều, hòa lẫn với tiếng mưa rơi tí tách trên mái ngói.
Đại Diện Doanh Nhân Trẻ, người tiên phong của mô hình 'chia sẻ' tại Thành Vô Song, bước vào quán sách. Anh ta từng mang vẻ ngoài năng động, tràn đầy lý tưởng, nhưng hôm nay, khuôn mặt anh lộ rõ vẻ mệt mỏi và thất vọng. Trang phục chỉnh tề thường ngày giờ đây có vẻ hơi xộc xệch, và đôi mắt anh trũng sâu, quầng thâm hiện rõ, như thể đã trải qua nhiều đêm không ngủ. Anh ta cúi đầu chào Tạ Trần và những người khác, rồi ngồi xuống chiếc ghế trống, thở dài một hơi nặng nề.
"Tiên sinh, Lý Phong, Tiểu An... mọi chuyện thật sự đã trở nên tồi tệ hơn những gì chúng ta nghĩ," Đại Diện Doanh Nhân Trẻ mở lời, giọng nói anh ta khàn đặc vì kiệt sức. Anh ta xoa xoa thái dương, dường như đang cố gắng xua đi những hình ảnh tồi tệ đã ám ảnh mình suốt mấy ngày qua. "Chúng con cứ ngỡ chỉ cần có cơ chế hợp lý, mọi người sẽ tự giác. Nhưng... lòng người khó đoán quá, tiên sinh à. Có kẻ đã lợi dụng kẽ hở, biển thủ tài sản, khiến những người khác mất niềm tin hoàn toàn."
Họa Sĩ Huyền Không, người vốn đang ngồi trong góc quán, chăm chú phác thảo những đường nét của một cành hoa sen hé nở trong bình gốm cũ, đã ngừng bút. Đôi mắt mơ màng thường ngày của anh giờ đây ánh lên sự sắc bén, chăm chú lắng nghe từng lời của Đại Diện Doanh Nhân Trẻ. Huyền Không vốn đang tìm kiếm cái đẹp đời thường, cái vẻ đẹp của sự lao động và sáng tạo mà Tạ Trần đã định hướng. Nhưng giờ đây, anh đang đối mặt với một khía cạnh khác của đời thường, một khía cạnh đầy rẫy sự xấu xí và đổ vỡ.
"Anh hãy kể rõ hơn, điều gì đã xảy ra?" Tạ Trần hỏi, giọng y vẫn trầm tĩnh, như một dòng nước chảy qua đá, từ tốn nhưng đầy sức mạnh.
Đại Diện Doanh Nhân Trẻ gật đầu, bắt đầu thuật lại chi tiết những sự việc đã xảy ra tại Thành Vô Song. "Tiên sinh đã nói đúng về cái 'nhu cầu' và 'sự đóng góp'. Chúng con đã cố gắng xây dựng một hệ thống đánh giá minh bạch, nơi mỗi người tham gia đều được ghi nhận công sức và lợi ích nhận được. Nhưng thực tế lại phức tạp hơn nhiều. Có một nhóm người, họ đã khéo léo lợi dụng sự tin tưởng ban đầu. Chẳng hạn, trong dự án 'chia sẻ tri thức' – nơi các học giả, thợ thủ công lành nghề 'chia sẻ' kiến thức của mình để nhận lại một phần lợi nhuận từ những sản phẩm được tạo ra từ tri thức đó. Một số 'học giả' đã cố tình cung cấp những thông tin không đầy đủ, hoặc thậm chí là sai lệch, để những người khác không thể hoàn toàn làm chủ được kỹ thuật, buộc họ phải quay lại 'nhờ cậy' liên tục, nhằm duy trì 'nhu cầu' của mình và đòi hỏi phần lợi ích cao hơn."
Anh ta đưa tay lên trán, vẻ mặt đầy sự bất lực. "Tệ hại hơn nữa, trong các dự án 'chia sẻ vật liệu' cho các công trình công cộng, chúng con đã phát hiện ra nhiều trường hợp 'rút ruột' vật liệu. Chẳng hạn, một nhóm thợ mộc được giao nhiệm vụ đóng góp gỗ quý cho việc sửa chữa đình làng. Họ đã mang đến một phần gỗ tốt, nhưng phần còn lại lại là gỗ kém chất lượng, được ngụy trang khéo léo. Khi công trình hoàn thành, chỉ sau một thời gian ngắn, các cấu kiện gỗ bắt đầu mục nát, gây nguy hiểm cho người dân. Lúc đó, họ lại đổ lỗi cho nhau, cho rằng do chất lượng gỗ ban đầu không tốt, hoặc do phương pháp thi công không đúng. Việc truy tìm trách nhiệm trở nên vô cùng khó khăn, vì tài sản đã 'chia sẻ', đã hòa lẫn vào nhau, không còn ranh giới rõ ràng."
Lý Phong lắng nghe, vẻ mặt ngày càng xanh xao. Anh ta nắm chặt tay, những móng tay hằn sâu vào lòng bàn tay. "Tâm ma... đó chính là tâm ma, không thể nào thoát khỏi."
"Đúng vậy, Lý Phong," Đại Diện Doanh Nhân Trẻ tiếp lời, giọng anh ta mang theo sự cay đắng. "Những người bị thiệt hại thì oán trách, mất niềm tin. Những người lợi dụng thì lại tìm cách che đậy, đổ lỗi cho người khác. Cộng đồng 'chia sẻ' từng đầy ắp tiếng cười và sự hợp tác, giờ đây lại tràn ngập sự nghi kỵ và tranh chấp. Các vụ kiện tụng nhỏ nổ ra liên miên. Ban đầu, chúng con hy vọng có thể tự giải quyết nội bộ, nhưng càng ngày càng có nhiều người dân bị thiệt hại tụ tập, đòi hỏi sự can thiệp của chính quyền thị trấn. Lòng tin đã vỡ vụn hoàn toàn."
Anh ta cúi đầu, bàn tay nắm chặt đến mức các khớp ngón tay trắng bệch. Sự bất lực hiện rõ trên từng đường nét của cơ thể gầy gò. "Chúng con đã cố gắng hết sức, tiên sinh ạ. Đã cố gắng xây dựng quy tắc, cố gắng phân định rạch ròi. Nhưng dường như, mỗi khi chúng con bịt được một kẽ hở, thì lòng tham lại tìm ra một kẽ hở khác. Nó giống như một con thủy quái vô hình, nuốt chửng mọi lý tưởng tốt đẹp."
Ông Lão Tiều Phu khẽ lắc đầu, đôi môi mím chặt. "Cái sự đời, vốn dĩ là vậy. Người ta có thể giấu được của cải, nhưng khó mà giấu được lòng tham. Nó như cái bóng, càng cố che giấu, càng lộ rõ."
Họa Sĩ Huyền Không đặt bút chì xuống, ánh mắt anh ta đăm chiêu. Anh nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những hạt mưa phùn vẫn không ngừng rơi, làm nhòe đi cảnh vật bên ngoài. Trong tâm trí anh, cái đẹp của sự lao động và sáng tạo mà Tạ Trần đã chỉ ra, giờ đây dường như đang bị bao phủ bởi một màn sương u ám của sự ích kỷ và tranh đoạt. Anh cảm thấy một trách nhiệm nặng nề dấy lên trong lòng, một trách nhiệm phải dùng ngòi bút của mình để phản ánh không chỉ cái đẹp mà còn cả cái xấu, để thức tỉnh lòng người.
Tạ Trần vẫn ngồi yên lặng, lắng nghe một cách kiên nhẫn. Y nhắm mắt lại trong giây lát, như đang chiêm nghiệm toàn bộ những gì đã được kể. Khi y mở mắt ra, ánh mắt y không còn sự bao dung u hoài nữa, mà thay vào đó là một sự nghiêm nghị, nhưng vẫn chứa đựng một niềm hy vọng mong manh. "Vậy, sau tất cả những sự việc này, các ngươi đã nhận ra điều gì về 'Nhân Đạo' mà các ngươi đang theo đuổi?"
Câu hỏi của Tạ Trần không phải là một sự trách móc, mà là một lời dẫn dắt, một sự thúc đẩy để họ nhìn sâu hơn vào bản chất của vấn đề, không chỉ dừng lại ở những thất bại bề ngoài. Đại Diện Doanh Nhân Trẻ ngẩng đầu lên, ánh mắt anh ta lóe lên một tia sáng của sự suy tư, dường như đã hiểu ra điều gì đó quan trọng. Lý Phong và Tiểu An cũng vậy, họ nhìn tiên sinh với vẻ khao khát được chỉ lối.
"Cuộc sống bình thường là một hành trình dài, không ngừng nghỉ của sự học hỏi và thích nghi," Tạ Trần khẽ nói, giọng y vang vọng trong không gian tĩnh mịch của quán sách, hòa lẫn với tiếng mưa phùn bên ngoài. "Mặc dù Thiên Đạo sụp đổ, vũ trụ vẫn còn đó những bí ẩn chưa được khám phá. Và lòng người, chính là một trong những bí ẩn lớn nhất."
***
Chiếc đồng hồ cát trong quán sách đã cạn dần, báo hiệu hoàng hôn đang buông xuống. Mưa phùn đã ngớt, nhưng bầu trời vẫn giăng mắc những đám mây xám xịt, chỉ để lộ một vầng trăng mờ nhạt, yếu ớt xuyên qua màn sương đêm. Không khí trong quán sách giờ đây không còn nặng nề bởi sự thất vọng, mà thay vào đó là một sự tĩnh lặng, chờ đợi. Mùi hương trầm trong lư đồng đã lan tỏa khắp không gian, tạo nên một cảm giác thanh tịnh và sâu lắng.
Tạ Trần ngồi tĩnh lặng, ánh mắt y quét qua từng người: Lý Phong vẫn còn vẻ hoang mang, Tiểu An đầy lo lắng, Đại Diện Doanh Nhân Trẻ mệt mỏi nhưng đã bắt đầu lắng nghe với một tâm thế khác, và Huyền Không, với cây bút chì vẫn nắm chặt trên tay, ánh mắt đăm chiêu. Tạ Trần khẽ gõ ngón tay lên cuốn sách cũ đặt trên bàn, một nhịp điệu đều đặn, như tiếng gõ cửa vào một cánh cửa tâm hồn.
"Mô hình 'chia sẻ' bản chất là tốt," Tạ Trần mở lời, giọng y trầm bổng, mang theo một sự uyên thâm khiến mọi người phải lắng tai. "Nó là một biểu hiện của sự gắn kết, của tinh thần tương trợ mà 'Nhân Đạo' hướng tới. Nhưng nó đòi hỏi một nền tảng vững chắc hơn cả cơ chế: đó là lòng tin. Lòng tin không tự nhiên mà có, cũng không thể xây dựng chỉ bằng luật lệ. Nó đến từ sự minh bạch và, quan trọng hơn cả, từ sự tu dưỡng nội tâm của mỗi người."
Y ngừng lại một chút, để cho những lời nói đó thấm sâu vào tâm trí mọi người. "Các ngươi đã thấy, khi lòng tin bị xói mòn, khi sự minh bạch bị che đậy, thì dù cơ chế có hoàn hảo đến mấy, cũng sẽ bị lòng tham và sự ích kỷ làm cho méo mó. Cái gọi là 'chia sẻ' khi đó, không còn là sự trao đổi giá trị mà là sự tranh đoạt. Những kẻ lợi dụng, họ không chỉ cướp đi tài sản vật chất, mà còn cướp đi niềm tin, cướp đi hy vọng của cả một cộng đồng. Đó là cái giá đắt nhất mà bất cứ mô hình xã hội nào cũng phải trả nếu không hiểu rõ bản chất của con người."
Đại Diện Doanh Nhân Trẻ khẽ gật đầu, khuôn mặt anh ta đã bớt đi vẻ tuyệt vọng mà thay vào đó là sự suy tư sâu sắc. "Nhưng làm sao để vun đắp lòng tin, làm sao để mọi người tự giác tu dưỡng nội tâm, thưa tiên sinh? Dường như đó là một nhiệm vụ bất khả thi trong một thế giới mà lòng người phức tạp đến thế."
Tạ Trần khẽ mỉm cười, ánh mắt y nhìn xa xăm, như thể nhìn thấu được những ngàn năm lịch sử của nhân loại. "Nhiệm vụ ấy, không hề dễ dàng, nhưng không phải là bất khả thi. 'Tu dưỡng nội tâm' không phải là một điều gì đó cao siêu, xa vời. Nó bắt đầu từ những điều nhỏ nhặt nhất: sự thành thật với chính mình và với người khác, sự tôn trọng công sức của người khác, sự bao dung trước những sai lầm nhỏ, và trên hết, là sự nhận thức về trách nhiệm của bản thân đối với cộng đồng. Một người thợ mộc, khi đóng góp g�� cho đình làng, nếu anh ta nghĩ rằng đây là công trình chung của cả làng, của con cháu mình sau này, thì anh ta sẽ không bao giờ dám dùng gỗ kém chất lượng. Đó là sự 'tự giác', là sự 'tu dưỡng' từ trong tâm."
Y quay sang Lý Phong. "Ngươi đã hỏi 'ai định nghĩa nhu cầu, ai gánh vác trách nhiệm'. Câu trả lời chính là mỗi người trong chúng ta. 'Minh bạch' không chỉ là công khai sổ sách, mà là công khai tấm lòng. Nó đòi hỏi mỗi cá nhân phải có dũng khí để đối diện với sự thật, với những thiếu sót của bản thân, và với những đòi hỏi của người khác. Khi mọi người đều minh bạch với nhau, lòng tin sẽ tự khắc được xây dựng. Khi mỗi người tự giác nhận trách nhiệm, gánh nặng sẽ không còn đè lên vai bất kỳ cá nhân hay tổ chức nào."
Tạ Trần khẽ gõ ngón tay lên cuốn sách cũ, ánh mắt thâm thúy nhìn từng người. "Những thất bại ban đầu của mô hình 'chia sẻ' này sẽ là bài học đắt giá, thúc đẩy sự phát triển của các cơ chế kiểm soát minh bạch và sự chú trọng vào giáo dục đạo đức, tu dưỡng nội tâm trong kỷ nguyên Nhân Gian. Nó sẽ buộc chúng ta phải nhìn nhận lại, rằng 'chia sẻ' không chỉ là một hành động, mà là một trạng thái tồn tại, một triết lý sống. Nếu không có nền tảng vững chắc của lòng tin và sự tu dưỡng, thì mọi mô hình dù có vẻ đẹp đẽ đến đâu, cũng chỉ là cát trên sóng biển, sớm muộn rồi cũng bị nhấn chìm."
Họa Sĩ Huyền Không vội vàng ghi chép những ý tưởng mới vào cuốn sổ tay của mình. Ánh mắt anh ta rạng rỡ trở lại, không còn vẻ bối rối hay thất vọng. Anh nhận ra rằng nghệ thuật không chỉ là phản ánh cái đẹp thanh cao, mà còn phải là tấm gương phản chiếu những góc khuất của xã hội, những vết rạn nứt trong lòng người, để từ đó tìm ra cách chữa lành. Anh đã hiểu rằng, dùng nghệ thuật để phản ánh những vấn đề xã hội và truyền tải các giá trị cốt lõi của 'Nhân Đạo', không chỉ ca ngợi cái đẹp mà còn chỉ ra cái xấu để hướng tới cái thiện, chính là sứ mệnh của mình.
"Cuộc khủng hoảng niềm tin này, không phải là dấu chấm hết," Tạ Trần tiếp tục, giọng y vang vọng trong không gian tĩnh mịch, "mà là một phần của quá trình chuyển đổi. Nó chứng minh rằng việc xây dựng một kỷ nguyên mới đòi hỏi sự nỗ lực không ngừng nghỉ và sự thích nghi liên tục, chứ không phải một giải pháp 'một lần và mãi mãi'. 'Nhân Đạo' không phải là một lý thuyết khô khan, mà là một dòng sông không ngừng chảy, uốn lượn qua những ghềnh đá, những thác ghềnh của lòng người. Mỗi thử thách, mỗi thất bại, đều là những ghềnh đá giúp dòng sông ấy trở nên sâu sắc và mạnh mẽ hơn."
Y đứng dậy, bước đến bên cửa sổ, nhìn ra màn đêm đã bao phủ khắp thị trấn. Ánh trăng mờ nhạt xuyên qua màn mây, soi rọi một vệt sáng yếu ớt xuống con đường đất. "Các ngươi, những người đang cùng ta kiến tạo Kỷ Nguyên Nhân Gian, sẽ phải học cách chấp nhận rằng, con đường này không trải hoa hồng. Nó đầy rẫy chông gai, đầy rẫy những phép thử mà mỗi người đều phải tự mình vượt qua. Nhưng đừng vì thế mà nản lòng. Bởi lẽ, chính trong những thất bại đó, chúng ta mới thực sự hiểu rõ mình là ai, và 'Nhân Đạo' thực sự có ý nghĩa gì."
Tạ Trần quay lại nhìn mọi người, ánh mắt y đầy vẻ nghiêm túc nhưng cũng ẩn chứa một niềm hy vọng mãnh liệt. "Hãy nhớ rằng, sức mạnh lớn nhất của con người không phải là khả năng thành tiên, mà là khả năng tự sửa mình, khả năng yêu thương và tin tưởng lẫn nhau, ngay cả khi đối mặt với những góc khuất tăm tối nhất của lòng người. Đó chính là bản chất của 'phàm nhân', và cũng chính là nền tảng vững chắc nhất cho một kỷ nguyên mới."
Những lời của Tạ Trần như một ngọn hải đăng soi sáng giữa biển đêm giông bão, xua tan đi phần nào màn sương mù của sự tuyệt vọng. Dù con đường phía trước còn nhiều thử thách, nhưng ít nhất, họ đã tìm thấy được một kim chỉ nam, một triết lý để bám víu. Họ hiểu rằng, cái phức tạp của việc áp dụng các triết lý 'Nhân Đạo' vào đời sống thực tế, đòi hỏi không chỉ lý tưởng mà còn cả trí tuệ và sự thấu hiểu lòng người để vượt qua những phép thử. Và Tạ Trần, vẫn là một điểm neo vững chắc, lặng lẽ quan sát và định hướng, không ngừng gieo những hạt giống của sự chiêm nghiệm sâu sắc vào lòng người.
Tác phẩm này là sáng tác độc quyền của Long thiếu trên nền tảng truyen.free.