Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 1063: Vô Vi Giới Hạn: Đạo Lý Của Lao Động và Sáng Tạo

Sau những cuộc tranh luận sôi nổi về ý nghĩa của nghệ thuật, về vẻ đẹp ẩn chứa trong đời sống thường nhật và trách nhiệm của người nghệ sĩ trong Kỷ Nguyên Nhân Gian, Thị Trấn An Bình đã dần tìm thấy một nhịp điệu mới. Những bức tường thành ở Thành Vô Song, dưới bàn tay tài hoa của Họa Sĩ Huyền Không, không còn là những hình khối trừu tượng khó hiểu, mà trở thành những trang sử sống động, kể về những người thợ gốm cần mẫn, những người nông dân chân lấm tay bùn, những ng��ời lái đò dãi dầu sương gió. Vẻ đẹp của lao động, của sự sống, của những điều bình dị nhất đã được tái hiện một cách chân thực, chạm đến trái tim của mọi người. Lý Phong, với nụ cười mãn nguyện, đã chứng kiến hạt giống triết lý của Tạ Trần bén rễ và nảy mầm, mang đến một luồng sinh khí mới cho giới nghệ sĩ và trí thức.

Thế nhưng, dòng chảy của tư tưởng nhân gian chưa bao giờ là một dòng sông phẳng lặng. Khi một cánh cửa khép lại, một cánh cửa khác lại mở ra, mang theo những luồng gió mới, những câu hỏi mới, và đôi khi là cả những hiểu lầm sâu sắc.

***

Hoàng hôn buông dần trên Thị Trấn An Bình, nhuộm vàng mái ngói rêu phong của quán sách nhỏ. Ánh nắng tà xiên qua khung cửa sổ, vẽ nên những vệt sáng mơ hồ trên những chồng sách cũ, làm nổi bật mùi giấy mục và mực thơm thoang thoảng. Tiếng lật sách nhẹ nhàng của Tạ Trần, tiếng gió lùa qua khe cửa, và tiếng nói chuyện nhỏ nhẹ của Tiểu An, Lý Phong, hòa quyện vào nhau, tạo nên một bầu không khí yên tĩnh, tri thức và ấm cúng hiếm có. Tạ Trần, th��n hình gầy gò trong bộ áo vải bố nhã nhặn, vẫn giữ vẻ trầm tĩnh cố hữu. Đôi mắt sâu thẳm của y, dường như có thể nhìn thấu mọi sự, đang lẳng lặng dõi theo dòng trà xanh biếc xoáy nhẹ trong chén sứ.

Lý Phong, với vẻ mặt tinh anh thường ngày nhưng giờ đây ẩn chứa sự lo lắng rõ rệt, khẽ đặt chén trà xuống. Anh hít một hơi thật sâu, cố gắng sắp xếp lại những suy nghĩ hỗn độn. "Tiên sinh," giọng anh trầm xuống, mang theo một nỗi ưu tư khó tả. "Người dân Thành Vô Song, không chỉ giới nghệ sĩ hay trí thức, mà cả những người lao động, những kẻ buôn bán nhỏ, đang phát cuồng vì một phong trào mới. Họ gọi đó là 'Tối Giản Sinh Hoạt'." Anh ngập ngừng, nhìn Tạ Trần, mong tìm thấy một tia sáng nào đó trong ánh mắt y.

Thư Đồng Tiểu An, với đôi mắt toát lên vẻ thông minh nhưng giờ đây lại bối rối, vội vàng tiếp lời, gương mặt gầy gò lộ rõ sự hoang mang. "Thưa tiên sinh, phong trào ấy... họ nói rằng từ bỏ vật chất là cách duy nhất để thoát khỏi vòng luân hồi, để không còn khao khát thành tiên như lời tiên tri cổ xưa đã nói. Con thấy có những người bán hết gia tài, bỏ bê ruộng vườn, chỉ giữ lại một bộ quần áo và vài món đồ dùng tối thiểu. Họ ngồi thiền định cả ngày, nói rằng đó là 'vô vi', là 'thuận theo tự nhiên'." Cậu bé nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh nắng cuối cùng đang lụi tàn, như thể đang nhìn thấy một tương lai xám xịt. "Một số nhà buôn ở chợ cũng bắt đầu đóng cửa tiệm, nói rằng tiền bạc là gông cùm. Vậy rồi ai sẽ sản xuất đồ dùng, ai sẽ làm ra sách cho tiên sinh đọc ạ? Ai sẽ cày cấy để chúng ta có lương thực?" Giọng Tiểu An chứa đựng một nỗi lo lắng chân thành, không chỉ cho bản thân mà cho cả cái thế giới đang ngày càng trở nên khó hiểu này.

Tạ Trần vẫn im lặng, ngón tay thon dài khẽ miết nhẹ lên thành chén trà. Y lắng nghe cẩn thận từng lời, không một biểu cảm nào lộ rõ trên khuôn mặt thanh tú. Trong trí óc y, tấm Nhân Quả Luân Bàn vô hình lại bắt đầu xoay chuyển, kết nối những mảnh thông tin rời rạc, phác họa nên một bức tranh lớn hơn về dòng chảy tư tưởng của nhân gian. "Không khao khát thành tiên, không có nghĩa là không khao khát cuộc sống. Vô vi, không phải là vô dụng." Cuối cùng, y khẽ nói, giọng trầm ấm và điềm tĩnh, như tiếng chuông chùa giữa buổi chiều tà. Câu nói ngắn gọn, súc tích, nhưng lại chứa đựng một chiều sâu triết lý mà Tiểu An và Lý Phong còn chưa thể thấu hiểu trọn vẹn.

Lý Phong nhíu mày, cố gắng nắm bắt ý nghĩa lời Tạ Trần. "Ý tiên sinh là... họ đang hiểu sai về lời tiên tri? Rằng việc không khao khát thành tiên không có nghĩa là từ bỏ mọi thứ, mà là một sự chuyển hóa khác?" Anh vẫn nhớ lời tiên tri cổ xưa, rằng chỉ khi không còn ai khao khát thành tiên, Thiên Đạo mới thực sự tan rã, mở ra một kỷ nguyên mới. Nhưng nếu sự tan rã ấy lại đến từ sự từ bỏ hoàn toàn cuộc sống, từ sự đình trệ của nhân gian, thì đó có thực sự là một kỷ nguyên mới đáng để mong đợi? Sự hoài nghi, bối rối trước phong trào mới này đang gặm nhấm tâm trí anh. Anh đã chứng kiến những tác động tích cực của triết lý Tạ Trần trong nghệ thuật, nhưng phong trào 'tối giản' này lại đi theo một hướng hoàn toàn khác, có vẻ như là đối lập.

Tạ Tr���n đặt chén trà xuống, ánh mắt xa xăm nhìn về phía chân trời đang dần sẫm tối, nơi những tia nắng cuối cùng đang vương vấn. "Thiên Đạo suy kiệt, linh khí mỏng dần, và con người 'mất người' vì chấp niệm vào sức mạnh, vào sự trường sinh. Lời tiên tri 'không còn ai khao khát thành tiên' là một lời cảnh tỉnh, một sự giải thoát khỏi gông cùm của dục vọng siêu phàm. Nó hướng con người quay về với chính bản ngã, với giá trị nội tại của một phàm nhân. Nhưng phàm nhân không có nghĩa là vô ích, không có nghĩa là buông xuôi. Phàm nhân là người kiến tạo, là người trải nghiệm, là người cảm nhận vẻ đẹp của cuộc sống trần thế."

Y dừng lại một chút, như để những lời mình nói thấm vào tâm trí hai người đối diện. "Cái gọi là 'vô vi' trong đạo lý cổ xưa không phải là không làm gì cả, mà là không can thiệp trái với quy luật tự nhiên, là thuận theo đạo lý của trời đất. Nước chảy xuôi dòng, cây cối vươn mình đón nắng, chim chóc xây tổ... đó là những hành động 'vô vi' nhưng lại tràn đầy sự sống và mục đích. Một người nông dân cần m���n cày cấy, một người thợ gốm nặn nên hình hài từ đất sét, một nghệ sĩ vẽ nên bức tranh từ cảm xúc... đó đều là những hành động thuận theo bản năng tạo hóa, là sự kiến tạo giá trị cho nhân gian. Buông bỏ mọi thứ, từ bỏ lao động, từ bỏ sáng tạo, là chống lại chính bản chất của nhân loại, là một sự can thiệp thô bạo vào dòng chảy tự nhiên của sự sống, chứ không phải là 'vô vi'."

Tạ Trần nhìn thẳng vào mắt Lý Phong, rồi sang Tiểu An, giọng y vẫn bình thản nhưng chứa đựng một lực lượng thâm sâu. "Họ đang nhầm lẫn giữa sự giải thoát khỏi chấp niệm 'thành tiên' với việc từ bỏ mọi chấp niệm vào cuộc sống. Sống, tự bản thân nó đã là một sự khao khát. Khao khát được tồn tại, khao khát được cảm nhận, khao khát được yêu thương, khao khát được kiến tạo. Nếu con người từ bỏ tất cả những khao khát đó, thì nhân gian còn ý nghĩa gì nữa? Một dòng sông không chảy, một khu rừng không xanh, một bầu trời không có ánh mặt trời... liệu có còn là thế giới mà chúng ta muốn sống?"

Tiểu An rụt rè hỏi, "Vậy... vậy thì phong trào này sẽ dẫn đến điều gì ạ, thưa tiên sinh?"

Tạ Trần thở dài nhẹ, đôi mắt y hiện lên một tia lo lắng hiếm hoi. "Sự đình trệ. Sự khô cằn. Một nhân gian không có sinh khí. Con người ta, khi không còn khao khát, không còn lao động, không còn sáng tạo, sẽ dần 'mất người' theo một cách khác, không phải vì dục vọng siêu phàm, mà vì sự trống rỗng của tâm hồn. Đó là một con đường dẫn đến sự diệt vong, chứ không phải là một kỷ nguyên mới."

Lý Phong trầm ngâm, những lời của Tạ Trần như một tiếng sét đánh thẳng vào những hoài nghi trong lòng anh. Anh nhận ra sự nguy hiểm tiềm tàng của phong trào 'tối giản' cực đoan này, nó không chỉ là một trào lưu nhất thời, mà là một sự thách thức triết lý sâu sắc đến tận gốc rễ của 'Nhân Đạo' mà Tạ Trần đang cố gắng kiến tạo. Anh cúi đầu, cảm ơn Tạ Trần, biết rằng mình đã nhận được một lời giải đáp không chỉ cho bản thân mà còn cho cả Thành Vô Song đang chìm trong sự bối rối. Ánh nắng đã tắt hẳn, chỉ còn lại ánh đèn dầu leo lét trong quán sách, nhưng trong tâm trí Lý Phong và Tiểu An, một ngọn lửa của sự hiểu biết mới đã được thắp lên.

***

Hoàng hôn đã đi qua, nhường chỗ cho bóng đêm bao phủ Thị Trấn An Bình. Gió heo may thổi se lạnh, mang theo chút hơi ẩm từ những con sông lượn lờ. Tạ Trần cùng Ông Lão Tiều Phu, người bạn già tri kỷ với dáng người gầy gò, lưng còng nhưng ánh mắt tinh anh, đang chậm rãi tản bộ qua những con đường quen thuộc. Mùi thức ăn còn vương vấn từ những quán ăn đã đóng cửa, mùi gỗ cũ và đất ẩm hòa quyện trong không khí, tạo nên một cảm giác vừa bình yên vừa man mác buồn.

Ông Lão Tiều Phu, với râu tóc bạc phơ, tay vẫn cầm cây rìu gỗ cũ kỹ đã theo ông bao năm tháng, khẽ thở dài. "Cái phong trào này... nó giống như một con sâu đục khoét vậy, Tạ công tử ạ." Giọng ông chậm rãi, từ tốn, mang theo sự từng trải của một đời người đã chứng kiến bao thăng trầm. "Người ta cứ nghĩ buông bỏ là giải thoát, nhưng lại buông bỏ cả trách nhiệm với chính cuộc sống của mình. Sông không chảy, cá không bơi, cây không ra lá... thì còn gì là sự sống? Cái sự 'tối giản' này, nó không phải là sự thanh thản, mà là sự héo úa dần mòn."

Họ đi ngang qua một khu chợ nhỏ, vốn luôn tấp nập nay vắng vẻ lạ thường. Vài cửa hàng đã đóng cửa im ỉm, trên cánh cửa còn dán những tờ giấy viết tay nguệch ngoạc với dòng chữ "Tìm về bản nguyên, từ bỏ phồn hoa." Một người bán vải, từng là người hồ hởi mời chào khách, giờ ngồi thẫn thờ bên hiên nhà, ánh mắt vô định nhìn về phía xa xăm.

"Con người ta, ai mà không muốn bình yên, không muốn thanh thản?" Ông Lão Tiều Phu tiếp tục, như nói với Tạ Trần, lại như tự vấn chính mình. "Nhưng sự bình yên đó phải đến từ lao động, từ sự vun đắp. Con chim xây tổ, con ong làm mật, loài người cày cấy, dệt vải... đó là đạo lý của trời đất. Buông bỏ hết, thì lấy gì mà sống? Lấy gì mà nuôi dưỡng gia đình? Lấy gì mà giữ gìn nhân gian?"

Tạ Trần không nói gì, y chỉ khẽ gật đầu, ánh mắt sâu thẳm quét qua những cánh đồng lúa xanh non bên vệ đường, rồi lại nhìn về phía những ngôi nhà đang chìm dần vào bóng tối. Trong đầu y, hình ảnh Nhân Quả Luân Bàn lại hiện lên rõ nét, phác họa ra những hậu quả khôn lường của một tư tưởng bị hiểu lầm. Y nhìn thấy mối liên hệ sâu xa giữa hành động từ bỏ lao động của cá nhân và sự suy yếu của toàn bộ xã hội. Nếu mọi người đều ngừng cày cấy, ngừng dệt vải, ngừng xây dựng, thì nhân gian này sẽ trở thành một hoang mạc khô cằn.

Họ dừng lại bên một góc phố, nơi một nhóm nhỏ người đang quây quần quanh một bóng người gầy gò, ăn mặc đơn giản đến mức sơ sài. Đó là một người cổ động phong trào 'tối giản', khuôn mặt anh ta thanh thản đến lạ, nhưng lại thiếu đi sức sống, ánh mắt mơ hồ, không có sự tinh anh hay nhiệt huyết của những người đang thực sự sống. Anh ta đang nói về việc "buông bỏ mọi chấp niệm", "rũ bỏ gông cùm vật chất" để đạt được "sự tự do tuyệt đối" khỏi thế tục. Lời lẽ của anh ta nghe có vẻ cao siêu, đầy triết lý, nhưng lại mang đến một cảm giác lạnh lẽo, xa cách.

"Nếu mọi người đều như thế này, thì ai sẽ gánh vác nhân gian?" Ông Lão Tiều Phu thì thầm, giọng ông chứa đựng một nỗi lo lắng sâu sắc. "Xưa kia, Thiên Đạo còn đó, tiên nhân còn đó, người ta tranh giành tu luyện để thành tiên, để thoát ly phàm trần. Giờ Thiên Đạo suy kiệt, tiên nhân dần biến mất, người ta lại tìm cách 'thoát ly' theo một hướng khác. Họ nói không khao khát thành tiên, nhưng lại khao khát một sự 'không' nào đó, một sự trống rỗng."

Tạ Trần nhìn những cánh đồng bỏ hoang ở phía xa, nơi ánh trăng non đang bắt đầu ló dạng, đổ một thứ ánh sáng bạc nhợt nhạt lên mặt đất. "Cây không vun trồng thì không cho quả. Đất không cày xới thì không nuôi sống con người. Đó là đạo lý đơn giản nhất của nhân gian." Y khẽ nói, giọng trầm ấm vang vọng trong không gian tĩnh mịch của đêm. "Con người, bản chất sinh ra đã là một phần của tự nhiên. Chúng ta sống, chúng ta tương tác, chúng ta kiến tạo. Buông bỏ tất cả, là buông bỏ chính sự tồn tại của mình. Cái gọi là 'tối giản' này, họ đang nhầm lẫn giữa sự thanh lọc tâm hồn với sự từ bỏ trách nhiệm, giữa sự giản dị trong lối sống với sự vô dụng trong tồn tại."

Ông Lão Tiều Phu gật đầu lia lịa, như thể Tạ Trần đã nói ra chính những điều ông đang nghĩ. "Đúng vậy, đúng vậy! Con người ta, ai mà không thích sự thanh đạm, không thích bớt đi những gánh nặng. Nhưng đó là bớt đi những ham muốn thừa thãi, những dục vọng phù phiếm, chứ không phải là bớt đi những điều cơ bản làm nên cuộc sống. Một bữa cơm đạm bạc, một mái nhà đơn sơ, một bộ quần áo lành lặn... đó là giản dị. Nhưng để có được những điều đó, cũng cần phải lao động, phải vun đắp. Chẳng lẽ, cứ ngồi đó mà chờ trời ban phước sao?"

Tạ Trần nhìn về phía người cổ động tối giản đang say sưa diễn thuyết, ánh mắt y không có sự phán xét, chỉ có sự chiêm nghiệm sâu sắc. Y hiểu rằng, phong trào này không phải là ác ý, mà là một sự ngộ nhận đáng sợ về ý nghĩa của sự giải thoát, về con đường đi đến một kỷ nguyên mới. Con người đang tìm kiếm một lối thoát khỏi gánh nặng của cuộc sống, nhưng lại lựa chọn một con đường dẫn đến sự trống rỗng và diệt vong. Cái giá của sự giải thoát đó, nếu không được hiểu đúng, sẽ là sự hủy hoại nhân gian từ chính bên trong. Đêm càng về khuya, gió càng lạnh, mang theo một nỗi bất an vô hình đang bao trùm lên Thị Trấn An Bình.

***

Đêm đã khuya, mưa phùn lất phất bên ngoài quán sách, gõ nhẹ vào mái ngói và khung cửa sổ, tạo nên một bản hòa tấu trầm buồn. Bên trong, ánh đèn dầu leo lét soi rõ từng nét chữ Tạ Trần đang ghi chép trên cuộn giấy. Tiếng bút lông sột soạt trên giấy, mùi mực và hương trà thanh khiết hòa quyện vào nhau, tạo nên một bầu không khí yên tĩnh, trang trọng và tập trung.

Cánh cửa khẽ mở, Lý Phong và Họa Sĩ Huyền Không bước vào. Khuôn mặt Lý Phong vẫn còn vương vấn sự lo lắng, nhưng ánh mắt đã có thêm phần kiên định. Huyền Không, với vẻ ngoài phong trần và ánh mắt ưu tư thường trực, mang theo một bức tranh mới. Bức tranh ấy, dường như cố gắng thể hiện sự bình dị của đời sống, những con người lao động, nhưng lại toát ra một sự trống rỗng kỳ lạ, thiếu đi linh hồn và chiều sâu mà những tác phẩm trước của y đã đạt được sau khi được Tạ Trần khai sáng.

"Tiên sinh," Huyền Không lên tiếng, giọng y chứa đựng sự bối rối và hoài nghi. "Ta đã cố gắng vẽ những cảnh đời thường, những con người lao động, những khoảnh khắc bình dị của nhân gian. Nhưng rồi phong trào 'tối giản' lại nói rằng những thứ đó là phù phiếm, là chấp niệm, không có ý nghĩa gì khi chúng ta từ bỏ khao khát thành tiên. Họ cho rằng nghệ thuật, sự sáng tạo, tất cả đều là những thứ ràng buộc chúng ta vào vòng vật chất. Vậy đâu là chân lý? Liệu những gì ta đã cố gắng làm, có phải là vô nghĩa?" Y giơ bức tranh lên, như một lời chất vấn không lời. Bức tranh tả một người nông dân đang gieo hạt, nhưng nét vẽ lại thiếu đi sự sống động, đôi mắt của người nông dân trong tranh trống rỗng, không còn niềm hy vọng hay sự cần mẫn.

Lý Phong tiếp lời, giọng anh đầy trăn trở. "Nếu mọi người đều sống tối giản như vậy, ai sẽ xây nhà, ai sẽ dệt vải, ai sẽ viết sách? Cuộc sống sẽ trở nên khô cằn và tẻ nhạt, liệu đó có phải là điều mà 'Nhân Đạo' hướng tới? Chúng ta đã từng nói về việc kiến tạo một kỷ nguyên mới, nơi con người tìm thấy sự trọn vẹn mà không cần thành tiên. Nhưng sự trọn vẹn đó, liệu có phải là sự từ bỏ tất cả?" Anh nhìn Tạ Trần, ánh mắt đầy mong đợi một lời giải đáp.

Tạ Trần đặt bút xuống, chậm rãi quay người lại, đôi mắt sâu thẳm nhìn lướt qua bức tranh của Huyền Không, rồi dừng lại ở ánh mắt hoài nghi của hai người. Y hít một hơi thật sâu, giọng nói trầm ấm và điềm tĩnh vang lên trong không gian tĩnh mịch của đêm mưa. "Chân lý không nằm ở việc buông bỏ tất cả, mà ở việc thấu hiểu giá trị thực sự của mỗi thứ."

Y khẽ nhấp một ngụm trà, rồi tiếp tục. "Không khao khát thành tiên là để tìm về bản ngã, để sống một đời trọn vẹn. Và sự trọn vẹn đó được kiến tạo từ bàn tay, khối óc của con người. Lao động là bản năng, sáng tạo là linh hồn của nhân loại. Buông bỏ lao động, buông bỏ sáng tạo, là buông bỏ chính mình. Con người ta không phải là những tảng đá vô tri, chúng ta là những sinh linh có khả năng cảm nhận, có khả năng kiến tạo, có khả năng thay đổi thế giới xung quanh mình."

Tạ Trần đứng dậy, bước đến bên cửa sổ, nhìn ra màn mưa phùn giăng mắc. "Mỗi giọt mưa rơi xuống, mỗi hạt mầm nảy nở, mỗi dòng sông chảy, mỗi ngọn gió thổi... đó đều là những sự vận động không ngừng của tự nhiên. Con người cũng vậy. Chúng ta được ban cho trí tuệ, cho đôi tay, để vun trồng, để xây dựng, để kiến tạo. Đó không phải là chấp niệm, đó là sự sống. Một người nông dân đổ mồ hôi trên cánh đồng để có hạt gạo nuôi sống bao người, một người thợ gốm nhào nặn đất sét để tạo nên một vật phẩm hữu dụng, một nghệ sĩ vẽ nên một bức tranh để chạm đến tâm hồn... đó đều là những hành động mang ý nghĩa sâu sắc, kiến tạo giá trị cho nhân gian."

Y quay lại nhìn Huyền Không, ánh mắt y không có sự trách cứ, chỉ có sự thấu hiểu. "Bức tranh của ngươi, Huyền Không, thiếu đi linh hồn không phải vì ngươi vẽ cảnh đời thường, mà vì trong tâm trí ngươi đang có sự mâu thuẫn. Ngươi đang cố gắng dung hòa giữa vẻ đẹp của lao động và lời kêu gọi từ bỏ lao động. Sự trống rỗng trong bức tranh ấy, chính là sự trống rỗng trong tâm hồn ngươi khi ngươi chưa tìm thấy câu trả lời cho chính mình."

"Chân tự do không phải là sự tùy tiện làm gì cũng được, hay không làm gì cả," Tạ Trần tiếp tục, giọng y vang vọng như một lời tuyên ngôn. "Mà là tự do lựa chọn làm những điều có ý nghĩa, kiến tạo giá trị, sống một cuộc đời chân thực. Kể cả khi thế gian không còn tiên, thì nhân gian vẫn phải tồn tại, vẫn phải phát triển, và sự phát triển đó đến từ chính sự cần cù, sáng tạo của con người. Sự 'vô vi' mà ta nói, là thuận theo đạo lý tự nhiên, không phải là chống lại nó bằng cách từ bỏ bản chất của mình."

"Nếu mọi người đều từ bỏ lao động, từ bỏ sáng tạo, nhân gian sẽ đình trệ, sẽ lụi tàn. Đó không phải là một kỷ nguyên mới, mà là một sự diệt vong. Lời tiên tri 'không còn ai khao khát thành tiên' không phải là lời kêu gọi con người từ bỏ khao khát sống, mà là từ bỏ khao khát một sự siêu việt ảo ảnh, để quay về trân trọng và kiến tạo cuộc sống hiện hữu, bình thường nhưng đầy ý nghĩa."

Huyền Không hạ bức tranh xuống, ánh mắt y dần sáng rõ. Những lời của Tạ Trần như một làn gió mát lành xua tan đi những mây mù trong tâm trí y. Y nhận ra sự khác biệt sâu sắc giữa "vô vi" đích thực – thuận theo tự nhiên và phát triển – với chủ nghĩa "tối giản" cực đoan – từ bỏ và đình trệ. Vẻ đẹp của sự bình dị không nằm ở sự trống rỗng, mà ở sự phong phú được tạo nên từ lao động và sáng tạo chân chính.

Lý Phong gật đầu lia lịa, những hoài nghi trong lòng anh dần tan biến, thay vào đó là sự rõ ràng và một hướng đi mới. Anh hiểu rằng, cuộc sống bình thường là một hành trình dài, không ngừng nghỉ của sự học hỏi và thích nghi. Mặc dù Thiên Đạo sụp đổ, vũ trụ vẫn còn đó những bí ẩn chưa được khám phá, và con người vẫn phải tiếp tục kiến tạo giá trị của mình.

Thư Đồng Tiểu An, lặng lẽ ghi chép lại từng lời của Tạ Trần, đôi mắt cậu bé lấp lánh sự hiểu biết. Cậu biết rằng, những l��i này không chỉ là lời giải đáp cho một phong trào nhất thời, mà là nền tảng cho một triết lý sống vững chắc, định hình tương lai của Kỷ Nguyên Nhân Gian.

Mưa phùn vẫn rơi, nhưng không khí trong quán sách không còn vẻ u ám. Một sự rõ ràng, một định hướng mới đã được thắp lên, như ánh đèn hải đăng giữa biển đêm, dẫn lối cho những con thuyền đang lạc lối trong cơn bão của tư tưởng. Tạ Trần nhìn Huyền Không và Lý Phong, khóe môi khẽ nở một nụ cười ẩn chứa sự ấm áp. Y biết, con đường phía trước còn nhiều thử thách, nhưng hạt giống của triết lý đúng đắn đã được gieo, và những con người như Huyền Không, Lý Phong sẽ là người tiếp tục vun trồng và phát triển nó, để cái đẹp của lao động và sáng tạo sẽ trở thành nền móng vững chắc cho 'Nhân Đạo' trong kỷ nguyên mới.

Truyện do Long thiếu trực tiếp sáng tác, phát hành độc quyền trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free