Nhân gian bất tu tiên - Chương 1062: Chân Thiện Mỹ Giữa Đời Thường: Tiếng Vọng Từ Quán Sách Nhỏ
Ánh tà dương vàng ươm hắt qua khung cửa sổ quán sách nhỏ, vẽ nên những vệt sáng nhảy múa trên nền gạch cũ kỹ. Trong không gian tĩnh mịch ấy, mùi giấy cũ, mực và một chút hương trà dịu nhẹ quyện vào nhau, tạo nên một bầu không khí vừa trầm mặc vừa ấm cúng. Tiếng gió khẽ luồn qua khe cửa, làm lay động những trang sách cổ đang nằm im lìm trên kệ, tựa như hơi thở của thời gian đang thì thầm những câu chuyện xa xưa. Ngoài kia, Thị Trấn An Bình vẫn giữ nguyên vẻ bình yên vốn có, tiếng rao hàng của người bán kẹo mạch nha thoảng nghe xa xa, tiếng xe ngựa lộc cộc trên con đường đá, và tiếng trẻ con nô đùa, tất cả như một bản hòa ca không lời của cuộc sống bình dị.
Trong quán sách, Tạ Trần, với dáng người thư sinh gầy gò, làn da trắng nhợt và đôi mắt sâu thẳm ánh lên vẻ tỉnh táo, suy tư, đang nhẹ nhàng pha trà. Động tác của hắn chậm rãi, uyển chuyển, mỗi cử chỉ đều toát lên một sự điềm tĩnh lạ thường, như thể thời gian không thể chạm tới. Hắn rót chén trà đầu tiên, hương thơm thanh khiết lan tỏa, làm dịu đi không khí căng thẳng đang bao trùm. Ngồi đối diện với hắn là Họa Sĩ Huyền Không, gương mặt khắc khổ nay đã bớt đi phần nào vẻ u uất, nhưng đôi mắt vẫn còn đó sự băn khoăn, tìm kiếm. Y phục của Huyền Không đơn giản, điểm xuyết vài vết mực loang lổ, dấu vết của những đêm dài miệt mài bên giá vẽ.
Bên cạnh Huyền Không là Nàng Thơ Mộng Dao, một thiếu nữ xinh đẹp, thanh thoát trong tà y phục truyền thống. Nàng ngồi thẳng lưng, ánh mắt nhạy cảm dõi theo Tạ Trần, tay khẽ vuốt ve cuốn sổ và cây bút vẽ luôn mang theo. Nàng, đại diện cho thế hệ nghệ s�� trẻ, đang khát khao tìm kiếm một ý nghĩa mới cho cái đẹp trong kỷ nguyên Nhân Gian này. Lão Tiệm Cầm, người thợ thủ công già với dáng người gầy gò, đôi mắt cận thị và ngón tay dài, khéo léo, đang trầm tư, mùi gỗ và dây đàn thoang thoảng từ người lão. Thợ Gốm Lão Tôn, với bàn tay chai sạn dính đất sét và vẻ mặt hiền từ, ngồi cạnh, thỉnh thoảng lại gật gù như đang suy ngẫm điều gì đó sâu xa. Một vài nghệ sĩ trẻ khác, những thư sinh nho nhã và cả những nghệ nhân phong trần, cũng có mặt, lắng nghe chăm chú. Họ đều mang trong mình vẻ trầm tư, đôi khi là bối rối, sau những tranh cãi nảy lửa về nghệ thuật trừu tượng ở Thành Vô Song.
Lý Phong và Thư Đồng Tiểu An ngồi phía sau, không nói lời nào. Lý Phong, với ánh mắt tinh anh và cử chỉ nhanh nhẹn, ghi chép cẩn thận vào cuốn sổ của mình. Tiểu An, cậu thư đồng gầy gò với đôi mắt toát lên vẻ thông minh, chăm chú nhìn Tạ Trần, rồi lại nhìn các nghệ sĩ, cố gắng thu nạp từng lời, từng cử chỉ. Không khí trong quán sách tĩnh lặng, chỉ có tiếng gió khẽ lay những trang sách và tiếng thở dài của những tâm hồn đang tìm kiếm lời giải đáp cho những bế tắc trong nghệ thuật, trong đời sống.
"Tiên sinh," Huyền Không mở lời, giọng y trầm đục, mang theo chút nặng nề của những ngày tháng lạc lối. Y trải ra một vài bức vẽ của mình, những nét bút phóng khoáng, màu sắc pha trộn đầy ngẫu hứng, nhưng lại thiếu đi một mạch lạc rõ ràng, một câu chuyện để kể. "Chúng tôi vẫn đang lạc lối. Cái đẹp mà chúng tôi tìm kiếm, liệu có phải đang xa rời nhân gian? Những tác phẩm như 'Dòng Chảy Linh Hồn' của ta, hay những bài thơ đầy ẩn ý của Mộng Dao, dường như không thể chạm tới trái tim của đại chúng. Họ gọi đó là vô dụng, là xa hoa, là sự phung phí tài nguyên trong khi Thiên Đạo đang suy kiệt, và nhân gian đang cần những điều thiết thực hơn."
Tạ Trần đặt chén trà xuống, đôi mắt sâu thẳm nhìn lướt qua những bức vẽ trừu tượng của Huyền Không. Hắn gật đầu nhẹ, không phải để tán thành hay phủ nhận, mà là để thể hiện sự thấu hiểu. "Cái đẹp không bao giờ xa rời nhân gian, đạo hữu Huyền Không. Chỉ là đôi khi, chúng ta quên cách nhìn thấy nó trong những điều bình dị nhất, những điều mà mỗi ngày ta vẫn chạm vào, vẫn cảm nhận. Linh khí mỏng đi, Thiên Đạo suy tàn, nhưng vẻ đẹp của sự 'sống' vẫn luôn hiện hữu, bất biến giữa dòng chảy vô thường của thế sự. Vấn đề không phải là cái đẹp có tồn tại hay không, mà là chúng ta có còn đủ lòng trắc ẩn để nhìn thấy nó, và đủ kiên nhẫn để thể hiện nó một cách chân thành hay không."
Nàng Thơ Mộng Dao khẽ nâng mắt, ánh nhìn đầy suy tư. "Vậy thì, làm thế nào để nghệ thuật không chỉ là tiếng lòng của riêng người nghệ sĩ, mà còn là tiếng vọng của cộng đồng? Chúng con, những người trẻ, khát khao sáng tạo, muốn thể hiện cái tôi, nhưng cũng không muốn tác phẩm của mình trở thành những bức tranh vô hồn, những khúc nhạc lạc lõng giữa dòng đời."
Tạ Trần nhấp một ngụm trà, vị đắng chát ban đầu tan dần thành dư vị ngọt thanh, tựa như những triết lý sâu xa. "Nghệ thuật, cũng như 'chân tự do', không phải là sự vô hạn, không phải là sự tùy tiện muốn gì làm nấy, mà là sự tự do trong khuôn khổ của lòng trắc ẩn, của 'nhân quả' mà chúng ta tạo ra. Nếu một tác phẩm chỉ phản ánh cái tôi mà không thể giao hòa với 'nhân tâm', không thể gợi lên sự đồng cảm, thì nó sẽ mãi là một dòng chảy cô độc, không thể tìm về biển lớn của sự thấu hiểu chung. Hãy tìm thấy vẻ đẹp trong bát cơm người lao động đang cày bừa trên cánh đồng, trong nụ cười trẻ thơ hồn nhiên bên hiên nhà, trong giọt sương mai lấp lánh trên lá cây sau một đêm dài. Hãy để tác phẩm của các vị không chỉ chạm vào lý trí, vào những suy tư cao siêu, mà còn chạm đến trái tim của mỗi người, chạm đến những cảm xúc nguyên sơ và chân thật nhất."
Hắn nhìn từng người một, ánh mắt bình tĩnh nhưng chứa đựng một sức mạnh thuyết phục lạ kỳ. "Sự trừu tượng không phải là cái xấu. Nó là một cách để vượt thoát khỏi những giới hạn của hình tướng, để chạm đến tinh thần. Nhưng nếu sự trừu tượng đó khiến người xem cảm thấy xa lạ, vô nghĩa, thì có lẽ, chúng ta cần xem xét lại cách mà tinh thần ấy được thể hiện. Một dòng sông, dù chảy qua bao nhiêu ghềnh đá, bao nhiêu thung lũng hiểm trở, cuối cùng vẫn phải tìm đường ra biển lớn. Biển lớn ấy, chính là 'nhân gian', là 'nhân tâm', là sự thấu hiểu và sẻ chia."
Lão Tiệm Cầm, người thợ già ít nói, bỗng cất tiếng, giọng khàn khàn nhưng chứa đầy suy ngẫm. "Mỗi cây đàn ta làm ra, đều mang theo câu chuyện của người thợ, của vật liệu, và của cả người chơi. Từ miếng gỗ thô sơ, qua bao công đoạn đục đẽo, chạm khắc, phủ sơn, rồi mắc dây, chỉnh âm, nó mới thành hình. Mỗi tiếng đàn vang lên đều là kết tinh của mồ hôi, nước mắt, và cả những ước vọng của nhân gian. Có lẽ, đó là cách ta kết nối cái đẹp với đời sống, với những điều bình dị và chân thật nhất." Lão khẽ vuốt ve một cây đàn tỳ bà cũ kỹ đặt bên cạnh, ánh mắt đầy trìu mến.
Thợ Gốm Lão Tôn gật đầu lia lịa, bàn tay chai sạn khẽ nắm lại. "Đất và nước, kết hợp thành nghệ thuật. Một khối đất sét vô tri, nhờ bàn tay người thợ mà thành hình, thành dáng, rồi nung trong lửa, cứng cáp mà vẫn giữ được cái hồn. Mỗi chiếc chén, mỗi chiếc bình, không chỉ ��ể ngắm nhìn, mà còn để dùng, để chứa đựng, để trở thành một phần của cuộc sống hàng ngày. Cái đẹp ấy, nó nằm ngay trong mỗi bữa ăn, mỗi buổi trà chiều." Lão Tôn nói, giọng chất phác nhưng thấu hiểu sâu sắc.
Tạ Trần mỉm cười nhẹ. "Đúng vậy. Cái đẹp chân chính, không cần phải tìm kiếm ở đâu xa xôi, nó nằm ngay trong chính cuộc sống của chúng ta, trong mỗi hơi thở, mỗi bước chân. Vấn đề là, liệu người nghệ sĩ có đủ lòng kiên nhẫn để quan sát, đủ trái tim để cảm nhận, và đủ tài năng để biến những điều bình dị ấy thành một tác phẩm có thể lay động lòng người, có thể bồi đắp cho 'nhân gian' đang trên đà tự định nghĩa lại chính mình hay không. Thiên Đạo sụp đổ, nhưng vũ trụ vẫn còn đó những bí ẩn chưa được khám phá, và tâm hồn con người cũng vậy. Nghệ thuật của đạo hữu, 'Dòng Chảy Linh Hồn', có thể là một bí ẩn đẹp đẽ, nhưng liệu nó có tìm được cách để tự giải mã, để trở thành một phần của dòng chảy chung của nhân gian, hay sẽ mãi là một dòng chảy cô độc?"
Huyền Không lắng nghe t���ng lời của Tạ Trần, đôi mắt y dần trở nên sáng hơn, không còn vẻ vô định như trước. Những lời của Tạ Trần không phải là một câu trả lời trực tiếp, không phải là một lời khen ngợi hay chỉ trích tác phẩm của y, nhưng lại như một dòng suối mát lành, gột rửa đi những lớp bụi bẩn của sự tuyệt vọng và hiểu lầm đang bao phủ linh hồn y. Y hiểu rằng Tạ Trần không hề phủ nhận giá trị của tác phẩm mình, mà đang đặt nó vào một bối cảnh rộng lớn hơn, một triết lý sâu sắc hơn về trách nhiệm của người nghệ sĩ đối với nhân gian.
"Trách nhiệm của sự thấu cảm..." Huyền Không khẽ lặp lại, như nếm trải hương vị của những lời đó. "Vậy thì, tiên sinh, ta phải làm gì? Tiếp tục theo đuổi cái đẹp mà chỉ mình ta hiểu, hay cố gắng thay đổi để chiều lòng công chúng?"
Tạ Trần khẽ lắc đầu. "Đó là một câu hỏi mà chỉ chính đạo hữu mới có thể trả lời. Nhưng hãy nhớ rằng, sự thay đổi không nhất thiết là thỏa hiệp. Đôi khi, sự thay đổi là sự trưởng thành, là sự thấu hiểu sâu sắc hơn về mối liên hệ giữa linh hồn mình và linh hồn của nhân gian. Một dòng sông có thể thay đổi hướng chảy, có thể tạo ra những ghềnh thác mới, nhưng mục tiêu cuối cùng của nó vẫn là tìm về biển lớn, hòa mình vào đại dương bao la. Và biển lớn đó, chính là 'nhân tâm', là sự thấu hiểu chung, là 'chân thiện mỹ' mà nhân gian khao khát."
Hắn nhìn Huyền Không, ánh mắt đầy sự khuyến khích. "Đừng vì những lời chỉ trích mà từ bỏ khát vọng sáng tạo của mình. Nhưng cũng đừng vì khát vọng sáng tạo mà bỏ quên những linh hồn đang cố gắng tìm kiếm cái đẹp trong thế giới này, những linh hồn bình thường đang chìm đắm trong cuộc sống mưu sinh. Hãy tìm một nhịp điệu, một cách thức để 'Dòng Chảy Linh Hồn' của đạo hữu có thể giao hòa với dòng chảy của cuộc sống bình thường. Bởi vì, cái đẹp chân chính, dù là tr��u tượng đến đâu, cuối cùng cũng phải tìm được cách để bồi đắp cho nhân gian, để trở thành một điểm neo tinh thần, một nguồn an ủi cho những 'phàm nhân' đang sống một đời bình thường."
Ánh hoàng hôn dần buông xuống, nhuộm đỏ cả một góc trời. Không khí trong quán sách cũng dần thay đổi, từ sự bối rối ban đầu, ánh mắt của các nghệ sĩ dần trở nên sáng rõ, như những vì sao vừa được thắp lên trong đêm tối. Huyền Không khẽ gật đầu, cất những bức vẽ của mình đi, nhưng không còn là sự thất vọng hay cam chịu, mà là một ánh nhìn đầy quyết tâm, một ngọn lửa hy vọng mới vừa bùng cháy trong sâu thẳm tâm hồn. Y đã tìm thấy một hướng đi mới, không phải từ bỏ nghệ thuật trừu tượng, mà là tìm cách dung hòa nó với nhân gian, biến nó thành một phần của dòng chảy cuộc sống, chứ không còn là một dòng chảy cô độc.
Nàng Thơ Mộng Dao khẽ mỉm cười, vẻ đẹp thanh thoát của nàng càng thêm rạng rỡ dưới ánh chiều tà. Nàng đã tìm thấy câu trả lời cho những băn khoăn bấy lâu nay. Lão Tiệm Cầm và Thợ Gốm Lão Tôn gật gù, như thể những đạo lý đó vốn đã nằm trong nghề nghiệp của họ từ bao đời, chỉ chờ được khơi gợi, được Tạ Trần hệ thống hóa thành những lời lẽ thâm thúy. Họ nhận ra, nghệ thuật của họ, từ bao giờ đã là một phần của cuộc sống bình thường, một cách để kết nối cái đẹp với đời sống thường nhật.
"Tiên sinh đã mở ra một con đường mới cho chúng tôi," Huyền Không đứng dậy, giọng y giờ đã vững vàng hơn, mang theo sự kính trọng sâu sắc. "Nghệ thuật không cần phải cao siêu, không cần phải tách biệt khỏi thế tục, mà cần phải chân thành, phải gắn liền với những gì bình dị nhất của cuộc sống. Chúng tôi sẽ tìm cách để 'kết nối cái đẹp với đời sống thường nhật', để tác phẩm của mình không chỉ là tiếng lòng riêng, mà còn là tiếng vọng của cả cộng đồng."
Tạ Trần mỉm cười nhẹ. Nụ cười của hắn không rạng rỡ, nhưng lại ẩn chứa một sự mãn nguyện sâu sắc, một niềm tin vào khả năng tự định nghĩa lại chính mình của 'nhân gian'. "Chân thành là đủ, đạo hữu. Cái đẹp nằm ở sự thật, sự thật n��m ở cuộc sống. Hãy để tác phẩm của các vị là chiếc cầu nối giữa tâm hồn và đời sống thường nhật, là nơi mà 'chân thiện mỹ' hội tụ. Khi ấy, nghệ thuật sẽ không còn là một khái niệm xa vời, mà là một phần không thể thiếu trong hành trình 'sống' của mỗi con người."
Lý Phong, người đã chăm chú ghi chép nãy giờ, ngẩng đầu lên, ánh mắt tinh anh. "Những lời này, chắc chắn sẽ thay đổi cách nhìn của rất nhiều người ở Thành Vô Song, thưa tiên sinh. Cuộc tranh luận về 'Dòng Chảy Linh Hồn' sẽ không còn chỉ là sự chỉ trích, mà sẽ trở thành một cuộc đối thoại sâu sắc hơn về ý nghĩa của nghệ thuật trong kỷ nguyên mới."
Tiểu An, cậu thư đồng nhỏ tuổi, khẽ kéo tay áo Lý Phong, giọng nhỏ nhẹ nhưng đầy tò mò. "Anh Lý Phong, vậy con có thể vẽ những gì con nhìn thấy mỗi ngày, như chú bán bánh bao ở đầu phố, hay bà lão bán hoa ở chợ không? Những bức vẽ đó có được gọi là nghệ thuật không ạ?" Cậu bé nhìn Lý Phong với đôi mắt sáng rực, trong đó ẩn chứa một sự hồn nhiên và khao khát được thể hiện.
Lý Phong mỉm cười, xoa đầu Tiểu An. "Tất nhiên rồi, Tiểu An. Đó chính là cái đẹp của đời thường, cái đẹp mà Tạ Trần tiên sinh vừa nói đến. Thậm chí, đôi khi, những bức vẽ chân thật về cuộc sống bình dị còn có sức lay động lớn hơn gấp bội những tác phẩm trừu tượng cao siêu mà không ai hiểu được." Anh nhìn sang Tạ Trần, ánh mắt tràn đầy sự ngưỡng mộ.
Các nghệ sĩ đứng dậy, cúi chào Tạ Trần với sự kính trọng sâu sắc. Không phải vì hắn là một tu sĩ hay một nhân vật quyền lực, mà vì những lời hắn nói đã chạm đến tận cùng tâm hồn họ, đã gỡ bỏ những nút thắt trong tư tưởng và tâm trí họ. Họ rời đi, mang theo một ngọn lửa cảm hứng mới, một định hướng rõ ràng hơn cho con đường nghệ thuật của mình. Quán sách lại trở về với sự tĩnh lặng vốn có, chỉ còn Tạ Trần, Lý Phong và Tiểu An.
Lý Phong gấp cuốn sổ lại, nhìn Tạ Trần. "Hạt giống đã được gieo, tiên sinh. Giờ đây, chỉ còn chờ đợi nó nảy mầm và đơm hoa kết trái."
Tạ Trần nhìn ra ngoài cửa sổ, ánh sáng yếu ớt của hoàng hôn đang dần tan vào bóng đêm. "Cuộc sống bình thường là một hành trình dài, không ngừng nghỉ của sự học hỏi và thích nghi, Lý Phong. Mặc dù Thiên Đạo sụp đổ, vũ trụ vẫn còn đó những bí ẩn chưa được khám phá, và tâm hồn con người cũng vậy. Hạt giống đã gieo, nhưng để nó lớn lên thành cây đại thụ, cần sự chăm sóc, sự kiên nhẫn, và quan trọng hơn cả, là sự thấu hiểu từ chính 'nhân gian'. Cuộc đấu tranh tư tưởng vẫn tiếp diễn, không ồn ào như những trận chiến, nhưng sâu sắc hơn, bền bỉ hơn. Đây là một phép thử cho 'Nhân Đạo', cho thấy việc xây dựng một nền văn hóa không có Thiên Đạo cần sự dung hòa và lý giải triết lý sâu sắc hơn về mọi khía cạnh của đời sống. Tư tưởng 'chân tự do' của ta sẽ tiếp tục được áp dụng và thử thách trong nhiều tình huống khác nhau, cho thấy nó không chỉ là lý thuyết mà còn là nền tảng cho cuộc sống thực tế."
Vài ngày sau, tại Thành Vô Song, trung tâm văn hóa mới của kỷ nguyên Nhân Gian, không khí bàn tán về dự án nghệ thuật công cộng 'Dòng Chảy Linh Hồn' vẫn còn nóng hổi. Tuy nhiên, giờ đây, cuộc tranh luận đã không còn là những lời chỉ trích gay gắt hay sự khó hiểu đơn thuần. Những luồng ý kiến mới bắt đầu xuất hiện, len lỏi vào các ngóc ngách của thành phố, mang theo một góc nhìn khác, sâu sắc hơn.
Tại một khu phố nhộn nhịp, nơi tiếng rao hàng của thương nhân, tiếng bước chân hối hả và tiếng xe ngựa hòa vào nhau tạo nên một bản giao hưởng của đời sống, một nhóm người đang tụ tập trước một bức tường thành lớn. Bức tường này, vốn là một phần của dự án 'Dòng Chảy Linh Hồn' nhưng chưa được hoàn thiện, giờ đây đã được Họa Sĩ Huyền Không phác thảo những nét bút đầu tiên. Không còn là những hình khối trừu tượng khó hiểu, mà là những đường nét mềm mại, khắc họa hình ảnh một người nông dân đang cày ruộng dưới ánh mặt trời rực rỡ, một bà mẹ đang ru con bên khung cửa sổ, một người thợ gốm đang nặn đất sét, và một ông lão đang ngồi đánh cờ dưới gốc cây cổ thụ. Mỗi hình ảnh đều bình dị, chân thực, nhưng lại ẩn chứa một vẻ đẹp lay động lòng người.
Lý Phong đứng từ xa quan sát, mỉm cười nh���. Kể từ buổi gặp Tạ Trần, anh đã không ngừng truyền bá những lời của tiên sinh đến các nhóm trí thức và nghệ sĩ ở Thành Vô Song. Anh kể về triết lý 'chân tự do' không phải là sự vô hạn, mà là tự do trong khuôn khổ của lòng trắc ẩn, và cách nghệ thuật nên tìm thấy vẻ đẹp trong những điều bình dị nhất của đời sống thường nhật. Những lời ấy, ban đầu chỉ là những hạt giống nhỏ, giờ đây đã bắt đầu nảy mầm trong tâm trí nhiều người.
Một người dân, với gương mặt lam lũ vì nắng gió, đưa tay chỉ vào bức phác thảo của Huyền Không, giọng trầm ấm. "Nghe nói Họa Sĩ Huyền Không đang vẽ một bức tường thành mới, kể về cuộc sống của chúng ta. Xem kìa, đó chẳng phải là chú Ba bán bánh bao ở chợ sao? Và kia, hình như là bà Tám bán hoa cúc mỗi sáng." Ánh mắt ông ta rạng rỡ một niềm vui khó tả. "Có lẽ, đó mới là nghệ thuật mà mọi người đều có thể hiểu và yêu mến, cái đẹp mà chúng ta có thể chạm vào mỗi ngày."
Một trí thức trẻ, tay cầm quạt giấy, gật đầu tán thành. "Những lời của Tạ Trần tiên sinh thật thâm thúy. Cái đẹp không chỉ là những thứ cao xa, chỉ dành cho số ít người tinh thông, mà còn là sự thật trong những điều gần gũi nhất, những điều mà mỗi chúng ta đều trải nghiệm. Nghệ thuật, nếu tách rời khỏi đời sống, sẽ chẳng khác nào một dòng suối cạn, không thể bồi đắp cho nhân gian." Anh ta nhìn về phía Lý Phong, ánh mắt đầy sự kính trọng, như muốn xác nhận lại những điều mình vừa nói.
Huyền Không, đứng trước bức tường, tay cầm bút, ánh mắt đầy quyết tâm. Mùi mực và vôi vữa hòa quyện trong không khí, nhưng y không còn cảm thấy mệt mỏi hay lạc lõng. Trong tâm trí y, những lời của Tạ Trần vẫn vang vọng, như một kim chỉ nam. "Đúng vậy," y lẩm bẩm, không phải với ai khác, mà là với chính mình. "Vẻ đẹp của nhân gian, của những điều bình dị... Đó mới là dòng chảy linh hồn thực sự, dòng chảy mà ta phải tìm cách để nó giao hòa với biển lớn của 'nhân tâm'." Y vẽ thêm một nét, khắc họa nụ cười hiền hậu của một người lái đò già, như thể đang đưa những linh hồn về bến bờ bình yên.
Nàng Thơ Mộng Dao, cũng c�� mặt tại đó, không cầm bút vẽ mà là một cuộn giấy lụa. Nàng đang say sưa sáng tác những bài thơ ca ngợi vẻ đẹp của những người lao động, của những buổi chợ sớm, của những mái nhà tranh yên bình. "Vẻ đẹp thực sự nằm ở sự bình dị," nàng khẽ ngâm nga, những vần thơ tuôn chảy từ trái tim, không còn là những ẩn dụ phức tạp mà là những lời lẽ chân thành, dễ hiểu.
Những cuộc tranh luận từ đó trở nên sâu sắc hơn, không chỉ dừng lại ở việc 'có hiểu hay không hiểu', mà là 'làm thế nào để nghệ thuật phục vụ đời sống', 'làm thế nào để 'chân thiện mỹ' trở thành một phần của kỷ nguyên Nhân Gian mà không cần đến Thiên Đạo'. Hạt giống của triết lý Tạ Trần đã bén rễ, và những nụ xanh đầu tiên đang hé nở, báo hiệu một phong trào nghệ thuật mới, nơi cái đẹp không còn là đặc quyền của giới tinh hoa, mà là di sản chung của toàn thể nhân gian. Tác phẩm của Huyền Không, cùng với những bài thơ của Mộng Dao, và cả những tiếng đàn của Lão Tiệm Cầm, những vật phẩm gốm sứ của Lão Tôn, đang dần trở thành minh chứng sống ��ộng cho triết lý ấy, định hình văn hóa của một kỷ nguyên mới, nơi con người tìm thấy sự trọn vẹn mà không cần thành tiên. Lý Phong dõi theo cảnh tượng ấy, lòng tràn đầy hy vọng. Anh biết, đây mới chỉ là khởi đầu. Con đường phía trước còn dài, nhưng hạt giống đã được gieo đúng chỗ, và nó đang nảy mầm một cách mạnh mẽ.
Truyện nguyên tác của Long thiếu, được công bố độc quyền tại truyen.free.