Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 1054: Dòng Chảy Hội Nhập: Hạt Giống Nhân Ái Nảy Mầm

...ngoài kia, ánh nắng vẫn chiếu rọi Thành Vô Song, nhưng trong văn phòng của Dương Quân, một tia sáng khác đã được thắp lên, tia sáng của hy vọng vào một kỷ nguyên Nhân Gian thực sự, nơi con người tìm thấy sự trọn vẹn mà không cần thành tiên, nơi tri thức và lòng nhân ái là nền tảng v���ng chắc nhất cho sự phát triển của nhân loại.

***

Bình minh của một ngày mới rực rỡ chiếu rọi Phố Thương Mại Kim Long, nơi vốn nổi tiếng bởi sự phồn hoa và náo nhiệt bậc nhất Thành Vô Song. Những tia nắng vàng ươm đầu tiên len lỏi qua từng kẽ ngói cong, vẽ nên những vệt sáng lấp lánh trên các biển hiệu chạm trổ tinh xảo, trên những cánh cửa sơn son thếp vàng của các tiệm buôn lớn. Không khí nơi đây đã sớm trở nên tấp nập, ồn ào. Tiếng rao hàng của tiểu thương vang vọng, hòa cùng tiếng mặc cả của khách bộ hành, tiếng leng keng của tiền xu, và đôi khi là tiếng nhạc du dương phát ra từ những lầu trà, tửu quán sớm mở cửa. Mùi hương liệu quý giá, mùi thức ăn thơm lừng từ các gánh hàng rong, mùi vải vóc mới và mùi kim loại từ các xưởng rèn lan tỏa trong không gian, tạo nên một bức tranh sống động về sự thịnh vượng.

Giữa sự sầm uất ấy, một sân khấu tạm bằng gỗ được dựng lên, trang trí đơn giản nhưng trang trọng, thu hút sự chú ý của đông đảo quần chúng. Đám đông tụ tập ngày càng nhiều, không chỉ có các thương nhân, quan chức mà còn có cả những cư dân Thành Vô Song tò mò, và đặc biệt là một số người di cư được chọn làm đại diện, đứng ở vị trí khiêm tốn nhưng ánh mắt đầy mong chờ. Tạ Trần, thân hình gầy gò trong bộ áo vải bố cũ kỹ, cùng với thư đồng Tiểu An, đã hòa mình vào đám đông, đứng quan sát từ xa, nơi bóng một cây đại thụ cổ thụ che khuất tầm mắt khỏi sự chú ý của nhiều người. Đôi mắt sâu thẳm của hắn vẫn giữ vẻ tĩnh tại, thấu hiểu, dường như có thể nhìn thấu mọi sự phồn tạp đang diễn ra.

Trên sân khấu, Dương Quân bước lên bục, dáng vẻ anh tuấn, khí chất nho nhã nhưng đầy cương nghị. Ánh mắt anh tràn đầy nhiệt huyết và lý tưởng, quét qua từng gương mặt trong đám đông. Anh vận bộ đạo bào màu lam nhạt, toát lên vẻ thanh cao nhưng không quá xa cách, hòa mình vào không khí của nhân gian. Giọng anh vang vọng, rõ ràng và dứt khoát, mang theo một sức mạnh lay động lòng người, không cần đến pháp lực mà chỉ bằng chính đạo lý.

"Chư vị, nhân dân của ta!" Dương Quân mở lời, âm thanh đầy uy tín, "Thiên Đạo đã suy kiệt, và chúng ta đang đứng trước ngưỡng cửa của một kỷ nguyên mới, kỷ nguyên mà con người phải tự mình định đoạt vận mệnh của chính mình. Những biến cố gần đây, đặc biệt là làn sóng di cư từ các vùng đất khô cằn, là minh chứng rõ rệt nhất cho sự thay đổi ấy. Chúng ta đã từng hoang mang, đã từng sợ hãi. Nhưng chính trong những thử thách khắc nghiệt ấy, chúng ta đã tìm thấy một chân lý..."

Anh dừng lại một chút, ánh mắt lướt qua Tạ Trần, rồi lại hướng về đám đông. "Bài thơ 'Dòng Sông và Những Nhánh Chảy' đã thức tỉnh chúng ta. Nó đã nhắc nhở chúng ta rằng, Thiên Đạo không còn, nhưng nhân đạo phải tồn tại. Chúng ta không chỉ là những cá thể độc lập, mà là một phần của một chỉnh thể vĩ đại. Chúng ta là dòng sông, và họ, những người di cư đang tìm kiếm một bến đỗ mới, chính là những nhánh chảy. Những nhánh chảy ấy, dù có khởi nguồn khác biệt, cuối cùng cũng sẽ đổ về cùng một biển lớn, cùng nuôi dưỡng sự sống, cùng tạo nên sự phồn vinh của nhân thế."

Những lời của Dương Quân chạm đến lòng người, khiến đám đông xì xào bàn tán. Một số người gật đầu đồng tình, ánh mắt đã vơi bớt sự hoài nghi. Tuy nhiên, vẫn còn đó những ánh mắt dò xét, những gương mặt cau có từ một vài quan chức địa phương và cư dân bản địa, những người vẫn còn lo ngại về gánh nặng tài nguyên và sự xáo trộn xã hội. Họ vốn đã quen với những quy tắc cũ, với ranh giới rõ ràng giữa "người của ta" và "người lạ", giờ đây lại bị thách thức bởi một triết lý mới mẻ, mang tính cách mạng.

Kế đó, Mộ Dung Tuyết, trong bộ y phục xanh ngọc thanh lịch của một y sư, bước lên. Gương mặt nàng dịu dàng, toát lên vẻ thông minh và một lòng nhân hậu sâu sắc, nhưng cũng ẩn chứa một nỗi buồn khó tả về số phận nhân thế. Giọng nàng không vang dội như Dương Quân, nhưng lại ấm áp và truyền cảm, từng lời nàng nói ra đều rõ ràng, dứt khoát, mang theo sự thực tế và hiệu quả.

"Chư vị, chúng ta không thể để những nhánh chảy ấy khô cạn, không thể để họ lạc lõng giữa dòng đời." Mộ Dung Tuyết nói, ánh mắt nàng hướng về phía những người di cư, "Vì lẽ đó, sau nhiều ngày trăn trở, cân nhắc, chúng ta quyết định triển khai một 'Chương Trình Nhân Ái' toàn diện. Chương trình này sẽ không chỉ đơn thuần là cung cấp lương thực và chỗ ở tạm thời." Nàng dừng lại, nhìn thẳng vào đám đông, "Nó sẽ tập trung vào việc kiến tạo một tương lai bền vững cho tất cả chúng ta."

"Cụ thể, chương trình sẽ cung cấp giáo dục cơ bản cho mọi trẻ em, không phân biệt xuất thân. Chúng ta sẽ xây dựng trường học, tuyển chọn những bậc thầy có tâm huyết để truyền dạy tri thức. Đồng thời, chúng ta sẽ mở các xưởng nghề thủ công, đào tạo những kỹ năng cần thiết cho người lớn, từ thợ mộc, thợ rèn, dệt vải, cho đến các kỹ thuật canh tác tiên tiến. Mỗi người di cư sẽ được coi là một công dân, một phần không thể thiếu của cộng đồng này, có quyền được học hỏi, được lao động, và được cống hiến cho sự phát triển chung." Nàng nhấn mạnh, "Bên cạnh đó, Mộ Dung Tuyết ta cùng các y giả phàm nhân sẽ tổ chức mạng lưới y tế cộng đồng, đảm bảo mọi người đều được chăm sóc sức khỏe, phòng tránh bệnh tật."

Tiếng xì xào, bàn tán trong đám đông trở nên mạnh mẽ hơn. Vài người di cư không kìm được xúc động, nước mắt lăn dài trên gò má hốc hác, ánh mắt ánh lên tia hy vọng mà bấy lâu họ tưởng đã mất. Đối với họ, giáo dục và đào tạo nghề là một giấc mơ xa vời, một sự đổi đời mà họ chưa từng dám nghĩ tới. Một số cư dân bản địa, ban đầu còn dè dặt, giờ đây cũng bắt đầu suy nghĩ nghiêm túc về những lợi ích mà chương trình có thể mang lại. Việc chương trình tập trung vào giáo dục và đào tạo nghề sẽ không chỉ giúp người di cư ổn định cuộc sống mà còn tạo ra một thế hệ mới hiểu rõ giá trị của lao động và tri thức trong kỷ nguyên Nhân Gian, một nền tảng vững chắc cho sự phát triển của xã hội.

Từ xa, Tạ Trần khẽ gật đầu. Hắn cảm nhận được sự chân thành trong lời nói của Dương Quân và Mộ Dung Tuyết, cũng như sự chuyển động tinh vi trong lòng người. Hắn biết rằng, việc áp dụng triết lý "Dòng Sông và Những Nhánh Chảy" vào thực tế quản trị xã hội không hề dễ dàng, nhưng đây là một bước đi đúng đắn, minh chứng cho sức mạnh của tư tưởng trong kỷ nguyên Nhân Gian. Tiểu An đứng cạnh Tạ Trần, đôi mắt to tròn lấp lánh, chăm chú lắng nghe từng lời, dường như đang cố gắng hiểu hết mọi điều lớn lao mà tiên sinh và các vị lãnh đạo đang nói. Cậu bé, đại diện cho thế hệ trẻ, đang dần hiểu thêm về thế giới và những vấn đề của nó.

Tạ Trần nhìn những gương mặt đang biến đổi trong đám đông. Sự hoài nghi, lo lắng vẫn còn đó, nhưng đã có những hạt giống của lòng trắc ẩn, của sự thấu hiểu bắt đầu nảy mầm. Hắn biết rằng, đây chỉ là khởi đầu. Con người luôn cần một điểm tựa, một niềm tin, và "Nhân Đạo" phải là niềm tin ấy. Hắn nhận thức được rằng "Nhân Đạo" cần một nền tảng vững chắc hơn là chỉ những chính sách, một nền tảng được xây dựng từ sâu thẳm trong tâm hồn mỗi người. Cuộc sống bình thường là một hành trình dài, không ngừng nghỉ của sự học hỏi và thích nghi. Mặc dù Thiên Đạo sụp đổ, vũ trụ vẫn còn đó những bí ẩn chưa được khám phá, và con người cần ph��i tự mình tìm kiếm ý nghĩa cho sự tồn tại của mình.

***

Vài tuần sau buổi công bố trang trọng tại Thành Vô Song, không khí tại Thị Trấn An Bình đã có những thay đổi rõ rệt. Dưới ánh nắng trong trẻo của buổi chiều, những con đường đất vẫn còn vương vấn mùi ẩm của những cơn mưa vừa tạnh, nhưng đã tấp nập hơn. Tiếng nói chuyện, tiếng rao hàng của các tiểu thương địa phương, tiếng xe ngựa lộc cộc trên đường, và cả tiếng bước chân vội vã của những người di cư mới đã hòa quyện vào nhau, tạo nên một bản hòa tấu sinh động. Thị trấn, vốn đã nhộn nhịp vừa phải, giờ đây càng thêm phần sôi động, nhưng vẫn giữ được nét yên bình vốn có, không quá xô bồ như Thành Vô Song.

Tại một khu đất trống rộng lớn ở rìa thị trấn, nơi trước đây chỉ là bãi đất hoang, giờ đây đã trở thành một công trường nhộn nhịp. Hàng trăm người, cả người di cư và một số cư dân bản địa, đang hăng say làm việc. Những ngôi nhà gỗ và gạch đơn giản, các trường học và xưởng nghề đầu tiên đang dần hình thành. Tiếng búa gõ lốc cốc, tiếng cưa gỗ xèn xẹt, tiếng trộn vữa xì xào vang vọng không ngớt. Mùi gỗ mới, mùi đất ẩm và mùi mồ hôi của những người lao động hòa quyện vào nhau, tạo nên một không khí lao động khẩn trương nhưng tràn đầy hy vọng.

Dương Quân và Mộ Dung Tuyết, không quản ngại khó khăn, thường xuyên có mặt tại công trường. Dương Quân, với ánh mắt sáng ngời và nụ cười khích lệ, đi qua từng nhóm người, động viên họ, hỏi han về tiến độ công việc. Anh không ngại tự tay vác một khúc gỗ, hay cùng những người thợ san phẳng một nền đất, thể hiện sự đồng lòng và không phân biệt đẳng cấp. Mộ Dung Tuyết, trong bộ y phục y sư màu xanh ngọc, không chỉ giám sát các công việc liên quan đến y tế mà còn tận tình hướng dẫn một nhóm y giả phàm nhân cách tổ chức trạm y tế dã chiến, đảm bảo vệ sinh và phòng ngừa dịch bệnh. Nàng giải thích cặn kẽ về tầm quan trọng của nước sạch, thực phẩm an toàn và cách sơ cứu cơ bản, từng bước xây dựng một hệ thống y tế cộng đồng vững chắc, không dựa vào phép thuật mà dựa vào tri thức phàm trần.

"Chúng tôi chưa từng nghĩ sẽ có ngày được học hành, được học nghề như thế này!" Một người di cư trung niên, gương mặt hốc hác nhưng giờ đây rạng rỡ, nói với Dương Quân, tay vẫn thoăn thoắt xếp gạch. "Ở quê cũ, chúng tôi chỉ biết trông chờ vào trời đất, vào những lời cầu nguyện không hiệu nghiệm. Cảm ơn 'Nhân Đạo'! Cảm ơn các ngài đã cho chúng tôi một cơ hội sống mới!" Nước mắt anh rơm rớm, không phải vì tủi thân mà vì biết ơn và hy vọng. Anh cùng những người khác, những người đã trải qua bao ngày tháng lưu lạc, giờ đây tìm thấy một ý nghĩa mới cho cuộc sống của mình.

Bên cạnh đó, một cư dân bản địa lớn tuổi, ban đầu vẫn còn cau có, đứng nhìn nhóm người di cư làm việc. Ông ta vốn là một trong những người phản đối gay gắt nhất việc tiếp nhận người tị nạn. Giờ đây, khi thấy họ làm việc chăm chỉ, nhiệt tình, và đặc biệt là khi chứng kiến những ngôi trường, những xưởng nghề đang dần mọc lên, ánh mắt ông ta đã bớt đi phần nào sự dò xét. Ông ta thở dài một tiếng, nhưng trong tiếng thở dài ấy không còn là sự bất mãn hoàn toàn. "Cũng đành vậy," ông lẩm bẩm với người bạn đứng cạnh, "Miễn là họ không gây rắc rối, không tranh giành miếng ăn của chúng ta. Xem ra, cái ý tưởng của bọn trẻ này cũng có lý." Sự chấp nhận và thành công của 'Chương Trình Nhân Ái' sẽ không đến dễ dàng, mà đòi hỏi thời gian, sự kiên nhẫn và những hy sinh, cho thấy 'Nhân Đạo' là một hành trình dài và không ngừng hoàn thiện.

Dương Quân nghe thấy lời lẩm bẩm ấy, anh khẽ mỉm cười. Anh biết rằng, sự thay đổi trong lòng người không thể diễn ra trong một sớm một chiều. Những mâu thuẫn nhỏ và sự hoài nghi còn sót lại có thể bùng phát thành những xung đột lớn hơn nếu không được giải quyết triệt để, buộc 'Nhân Đạo' phải chứng tỏ giá trị thực sự của mình. Nhưng ít nhất, đây đã là một khởi đầu. Anh nhìn những đứa trẻ di cư, gầy gò nhưng đôi mắt sáng ngời, đang tò mò nhìn vào những cuốn sách được các cán bộ mang đến. Một vài đứa đã bắt đầu học cách cầm bút, nắn nót những nét chữ đầu tiên, dưới sự hướng dẫn của những tình nguyện viên. Tiếng cười trong trẻo của chúng vang vọng trong không gian, mang theo một làn gió tươi mới.

Mộ Dung Tuyết cũng nhận thấy những thay đổi nhỏ bé nhưng quan trọng ấy. Nàng biết rằng, việc hàn gắn những vết rạn nứt trong lòng người, xóa bỏ những định kiến và nỗi sợ hãi là một quá trình dài và gian nan. Nhưng nàng tin tưởng vào sức mạnh của lòng nhân ái và trí tuệ phàm trần. Nàng cùng Dương Quân, dưới sự ảnh hưởng gián tiếp từ triết lý của Tạ Trần, đã bắt đầu một hành trình vĩ đại, không phải để chống lại Thiên Đạo, mà để xây dựng một "Nhân Đạo" vững chắc từ chính bản chất tốt đẹp của con người. Nàng tin rằng, những hạt giống nhân ái được gieo trồng hôm nay, một ngày nào đó sẽ nở hoa, kết trái, mang lại sự phồn vinh thực sự cho nhân gian.

***

Hoàng hôn buông xuống, phủ một tấm màn vàng cam lên Thị Trấn An Bình. Những ánh đèn lồng bắt đầu được thắp sáng dọc theo các con phố, lan tỏa một thứ ánh sáng ấm áp, xua đi bóng tối đang dần bao trùm. Từ xa, có thể nghe thấy tiếng cười nói rộn ràng của những người di cư mới, tiếng hát vu vơ của một đứa trẻ, tiếng bếp lửa tí tách từ các gia đình đang chuẩn bị bữa tối. Những âm thanh ấy, giờ đây đã hòa lẫn vào cuộc sống thường nhật của thị trấn, tạo nên một bản giao hưởng yên bình của nhân gian.

Trong quán sách nhỏ của Tạ Trần, không khí vẫn giữ nguyên vẻ thanh bình, tĩnh lặng. Mùi giấy cũ và mực in thoang thoảng trong không gian, hòa quyện với mùi trà thảo mộc dịu nhẹ. Hắn ngồi bên cửa sổ, ánh mắt dõi theo những ánh đèn lồng dần sáng rực ngoài kia, nơi có những dấu hiệu đầu tiên của sự hội nhập đang diễn ra. Trên tay hắn là cuốn "Cổ Thư 'Vô Vi Chi Đạo'", một cuốn sách chứa đựng những triết lý sâu xa về sự thuận theo tự nhiên và sức mạnh của sự không hành động. Hắn khẽ vuốt ve trang sách, đôi mắt sâu thẳm ánh lên vẻ suy tư.

Tạ Trần biết rằng, "Dòng chảy đã bắt đầu." Triết lý của hắn, dù chỉ được thể hiện qua một bài thơ, đã được Dương Quân và Mộ Dung Tuyết tiếp nhận và biến thành hành động cụ thể. Đây là một sự khởi đầu đầy hứa hẹn. Nhưng để những nhánh chảy ấy thực sự hòa vào dòng sông, để những người di cư và cư dân bản địa thực sự trở thành một thể thống nhất, đó là một hành trình dài của sự thấu hiểu, của lòng trắc ẩn, và của việc vượt qua những định kiến đã ăn sâu bám rễ. Con người đã trải qua quá nhiều biến động, đã chứng kiến quá nhiều sự suy tàn của Thiên Đạo, nên nỗi sợ hãi và sự ích kỷ vẫn còn là những bức tường vô hình ngăn cách.

Hắn độc thoại nội tâm: *Thiên Đạo không còn, vậy thì con người phải tự mình viết nên nhân quả của chính mình. Không có một đấng tối cao nào ban phát phước lành hay giáng xuống tai ương một cách tùy tiện nữa. Mỗi hành động, mỗi suy nghĩ của con người sẽ trực tiếp định hình nên tương lai của chính họ và của cả thế giới này. Đây là gánh nặng, nhưng cũng là một cơ hội vĩ đại. Một cơ hội để nhân loại thực sự trưởng thành, thoát khỏi sự phụ thuộc vào những quyền năng siêu phàm, và xây dựng một nền văn minh dựa trên những giá trị nhân bản.*

Tiểu An, sau khi quét dọn xong các kệ s��ch, chạy đến bên Tạ Trần, gương mặt rạng rỡ. Cậu bé, gầy gò nhưng đôi mắt toát lên vẻ thông minh, luôn là một nguồn năng lượng tích cực trong quán sách yên tĩnh này.

"Tiên sinh, tiên sinh!" Tiểu An phấn khích reo lên, "Hôm nay con thấy nhiều người di cư cười lắm. Họ nói họ sẽ được học chữ và làm bánh. Có người còn khoe sẽ được học làm thợ mộc, đóng những chiếc bàn ghế thật đẹp cho trường học mới!"

Tạ Trần mỉm cười nhẹ, ánh mắt ấm áp nhìn Tiểu An. "Đó là một khởi đầu tốt, Tiểu An. Những nụ cười ấy, những hy vọng ấy, chính là thứ mà nhân gian đang cần." Hắn khẽ vuốt mái tóc đen của cậu bé, giọng trầm ấm vang lên. "Nhưng con người luôn cần một điểm tựa, một niềm tin. Khi Thiên Đạo suy sụp, những niềm tin cũ cũng lung lay. Đạo của chúng ta, Nhân Đạo, phải là niềm tin ấy. Không phải là một hệ thống giáo điều cứng nhắc, mà là một đạo lý sống, một kim chỉ nam cho lòng người."

Hắn nhìn ra ngoài cửa sổ một lần nữa, dõi theo những hoạt động cuối ngày của thị trấn. Những ngôi nhà mới đang dần mọc lên, những xưởng nghề đang được hoàn thiện, và quan trọng hơn cả, những mối quan hệ mới đang được hình thành. Tạ Trần hiểu rằng, cuộc sống bình thường là một hành trình dài, không ngừng nghỉ của sự học hỏi và thích nghi. Mặc dù Thiên Đạo sụp đổ, vũ trụ vẫn còn đó những bí ẩn chưa được khám phá, và con người cần phải liên tục tìm kiếm, khám phá và định nghĩa lại chính mình.

Tương lai của 'Chương Trình Nhân Ái' này, và xa hơn là của 'Nhân Đạo', sẽ không phải là một con đường trải đầy hoa hồng. Sẽ có những thách thức về niềm tin, những xung đột văn hóa, những lo ngại về tài nguyên vẫn còn âm ỉ. Nhưng ít nhất, ngọn lửa của hy vọng đã được thắp lên, và những hạt giống của lòng nhân ái đã được gieo trồng. Tạ Trần tin rằng, chỉ khi con người tự nguyện vun đắp cho nhau, tự xây dựng một thế giới dựa trên sự thấu hiểu và lòng trắc ẩn, thì đó mới là sự trọn vẹn mà không cần thành tiên. Hắn khép lại cuốn sách, một nụ cười ẩn hiện trên môi. Hành trình vĩ đại của Nhân Gian Bất Tu Tiên, nơi con người tự mình viết nên nhân quả, chỉ mới bắt đầu.

Nội dung truyện thuộc bản quyền sáng tác của Long thiếu, phát hành riêng tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free