Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 1053: Dòng Sông Triết Lý và Nhánh Chảy Nhân Tâm

Đêm về khuya, ánh trăng yếu ớt hắt vào quán sách của Tạ Trần, soi rõ bóng hình trầm tư của hắn, như một điểm neo vững chãi giữa dòng chảy vô thường của nhân thế. Quán sách chìm trong tĩnh lặng, chỉ có tiếng gió đêm khẽ luồn qua khe cửa, tạo nên những âm thanh vi vút như lời thì thầm của quá khứ. Tạ Trần đứng đó, ánh mắt thấu thị mọi sự vẫn dõi theo bóng lưng xa dần của Dương Quân và Mộ Dung Tuyết, hai con người đang gánh trên vai trọng trách nặng nề c��a một kỷ nguyên mới. Hắn thấu hiểu sự mệt mỏi trong đôi mắt họ, sự kiên định ẩn sâu trong từng bước chân, và cả những nỗi lo lắng đang âm ỉ trong lòng dân chúng.

Hắn biết, cái quyết định tạm thời về khu vực tạm trú kia chỉ là một liều thuốc an thần yếu ớt, không thể chữa lành vết thương sâu hoắm của xã hội đang rạn nứt. Những lời thì thầm bất mãn của Quan Chức Địa Phương kia, tựa như những hạt mầm độc địa, đã gieo rắc sự ngờ vực và ích kỷ vào lòng người. "Rồi xem, sự bất mãn của dân chúng sẽ bùng phát cho mà xem," lời ấy vẫn văng vẳng bên tai Tạ Trần, như một điềm báo cho những sóng gió sắp tới. Hắn cũng nhìn thấy những ánh lửa le lói từ khu đất trống nơi người di cư đang tá túc, những tia hy vọng mong manh lấp lánh giữa nỗi sợ hãi và tuyệt vọng. Họ là những con người vô tội, bị Thiên Đạo suy yếu đẩy vào bước đường cùng, buộc phải tự mình tìm kiếm lẽ sống. Họ là biểu tượng cho sự khốn cùng, nhưng cũng là minh chứng cho ý chí sinh tồn mãnh liệt của nhân loại.

Tạ Trần khẽ thở dài, một tiếng thở dài mang theo cả nỗi buồn thế sự và sự trăn trở của một trí giả. Hắn biết, vũ trụ vẫn còn đó những bí ẩn chưa được khám phá, và bản tính con người thì vô cùng phức tạp, là sự pha trộn giữa thiện và ác, giữa vị tha và ích kỷ. Nhưng điều quan trọng là con người đã bắt đầu đi đúng hướng, đã bắt đầu xây dựng một nền tảng vững chắc cho chính mình, không còn chấp niệm vào sức mạnh siêu nhiên, mà tin tưởng vào sức mạnh của lòng nhân và trí tuệ phàm trần. Cuộc sống bình thường là một hành trình dài, không ngừng nghỉ của sự học hỏi và thích nghi. Mặc dù Thiên Đạo sụp đổ, vũ trụ vẫn còn đó những bí ẩn chưa được khám phá, và chính trong những bí ẩn đó, con người sẽ tìm thấy con đường của mình. Hắn lùi vào sâu trong quán sách, bóng hình gầy gò khuất dần trong bóng tối, chỉ còn lại ánh đèn dầu leo lét trên bàn, chờ đợi một đêm dài của suy tư và sáng tạo.

***

Trong quán sách nhỏ của mình, ánh chiều tà len lỏi qua ô cửa sổ, nhuộm một màu vàng cam u tịch lên những chồng sách cũ kỹ và không gian yên tĩnh. Tạ Trần ngồi bên cửa sổ, ánh mắt sâu thẳm, tĩnh mịch như mặt hồ không gợn sóng, dõi theo dòng người di cư vẫn đổ về Thị Trấn An Bình. Những khuôn mặt mệt mỏi, khắc khổ của họ hằn sâu nỗi sợ hãi và sự mất mát. Ánh mắt họ, dù đã trải qua bao gian truân, vẫn còn vương vấn một tia hy vọng mong manh vào một chốn dung thân mới. Thế nhưng, xen lẫn với niềm hy vọng ấy, Tạ Trần cũng cảm nhận được sự bất an, thậm chí là sợ hãi, từ những người dân bản địa. Họ đứng tụm năm tụm ba, những lời xì xào, bàn tán không ngừng vang vọng trong không khí, đầy vẻ nghi ngờ và phòng thủ. Mùi đất ẩm sau cơn mưa chiều, lẫn với mùi khói bếp và hương thảo mộc từ những cửa tiệm gần đó, tạo nên một bản hòa tấu buồn bã của cuộc sống.

Tạ Trần thấu hiểu nỗi bất lực trong nỗ lực của Dương Quân và Mộ Dung Tuyết. Họ đã cố gắng hết sức, nhưng sức nặng của thực tại, của những mâu thuẫn chồng chéo trong lòng người, đã khiến bước chân họ trở nên nặng nề. Hắn thấy một người phụ nữ trẻ di cư, ôm chặt đứa con nhỏ gầy g��, ánh mắt nàng lạc lối giữa dòng người. Một ông lão bản địa, ngồi bên hiên nhà, gương mặt nhăn nheo đầy vẻ lo âu, thỉnh thoảng lại liếc nhìn về phía đoàn người lạ. Từng hình ảnh, từng âm thanh, từng mùi vị đều như những mảnh ghép, vẽ nên bức tranh hỗn loạn của nhân thế.

Tiểu An, cậu thư đồng nhỏ, đang ngồi đối diện Tạ Trần, cố gắng đọc một cuốn sách cổ. Nhưng tâm trí em không thể nào tập trung được. Đôi mắt to tròn của em cứ thỉnh thoảng lại ngước lên nhìn ra ngoài, rồi lại nhìn về phía tiên sinh của mình, gương mặt chất chứa đầy những câu hỏi. Em gầy gò, nhưng ánh mắt em lại vô cùng tinh anh, phản chiếu sự thông minh và lòng trắc ẩn bẩm sinh. Bộ áo vải thô cũ kỹ của em không giấu được vẻ thanh tú của một đứa trẻ hiếu học.

"Tiên sinh..." Tiểu An khẽ gọi, giọng nói non nớt nhưng chứa đầy sự băn khoăn. "Có phải tất cả mọi người đều là một dòng sông không ạ? Sao họ lại không thể chảy cùng nhau?"

Tạ Trần nhìn Tiểu An, đôi mắt hắn ánh lên vẻ dịu dàng hiếm có. Hắn khẽ xoa đầu cậu bé, mái tóc đen mềm mại lướt qua lòng bàn tay hắn. Hắn không nói gì, chỉ lấy một cuốn sách cũ từ chồng sách bên cạnh, nhẹ nhàng mở ra. Cuốn sách đã ố vàng theo thời gian, những nét chữ cổ kính tựa như những dấu tích của một thế giới đã qua. Nhưng ánh mắt hắn vẫn xa xăm, chiêm nghiệm, không dừng lại ở những trang sách mà hướng về một chân trời vô định. Hắn đang suy nghĩ, đang tìm kiếm, không phải trong những câu chữ của tiền nhân, mà trong chính dòng chảy của nhân thế.

Trong tâm trí Tạ Trần, một dòng độc thoại triết lý bắt đầu tuôn chảy. 'Dòng chảy... luôn tìm thấy lối đi của mình. Nước thì len lỏi qua từng khe đá, vượt qua từng ghềnh thác, cuối cùng vẫn đổ về biển lớn. Dòng nước không bao giờ từ bỏ con đường của mình, dù phải đối mặt với bao chướng ngại. Nhưng lòng người, lại cố chấp dựng nên những con đê vô hình. Những con đê của nỗi sợ hãi, của sự ích kỷ, của những định kiến cổ hủ. Chúng ngăn cản dòng chảy tự nhiên của lòng trắc ẩn, của sự sẻ chia, của tình huynh đệ. Chúng biến những dòng suối trong l��nh thành những vũng nước tù đọng, biến những nhánh sông hữu tình thành những con mương khô cạn.'

Hắn nhớ lại những tranh cãi nảy lửa trong hội nghị hôm qua, những lời lẽ sắc bén của Quan Chức Địa Phương, những ánh mắt bất mãn của cư dân bản địa. Họ không phải là những kẻ ác, chỉ là những con người đang bị nỗi sợ hãi chi phối. Sợ hãi mất mát, sợ hãi thay đổi, sợ hãi những điều không quen thuộc. Nỗi sợ hãi ấy, giống như những con đê vô hình, đã chia cắt họ khỏi những người đồng loại đang khốn khó. Dương Quân và Mộ Dung Tuyết đã cố gắng dùng lý trí, dùng chính sách để giải quyết vấn đề. Nhưng liệu lý trí và chính sách có đủ sức phá vỡ những con đê dựng từ cảm xúc, từ bản năng sâu thẳm của con người?

Tạ Trần khẽ nhắm mắt, hình ảnh những gương mặt mệt mỏi của người di cư và những ánh mắt lo âu của người bản địa cứ luân phiên hiện lên trong tâm trí hắn. Hắn tự hỏi, liệu có một cách nào đó, một cách nhẹ nhàng nhưng sâu sắc, để lay động những con đê ấy, để khơi thông lại dòng chảy nhân ái đã bị tắc nghẽn? Cách của hắn không phải là can thiệp trực tiếp, không phải là ra lệnh hay thuyết phục bằng lời nói. Hắn là một thư sinh, một trí giả, và vũ khí của hắn là trí tuệ, là văn chương, là những lời thơ ẩn dụ có thể chạm đến sâu thẳm tâm hồn con người.

Ánh sáng chiều tà dần tắt hẳn, nhường chỗ cho bóng tối bao trùm. Tiếng gió bên ngoài vẫn thổi, mang theo hơi lạnh của đêm. Tạ Trần vẫn ngồi đó, bất động như một bức tượng, nhưng trong tâm trí hắn, một dòng chảy khác đang cuộn trào, dòng chảy của những ý tưởng, của những con chữ đang dần thành hình. Hắn muốn dùng lời thơ để vẽ ra một bức tranh, một dòng sông vĩ đại mà mỗi con người, dù là người di cư hay cư dân bản địa, đều là một nhánh chảy, cùng chung một nguồn cội, cùng chung một biển lớn. Một bức tranh đủ sức lay động, đủ sức phá vỡ những con đê vô hình trong lòng người.

***

Đêm khuya buông xuống, trăng vằng vặc treo trên nền trời thăm thẳm, hắt những tia sáng bạc yếu ớt qua khung cửa sổ quán sách của Tạ Trần. Không khí se lạnh, tĩnh mịch bao trùm, chỉ có tiếng gió khẽ rít qua mái hiên và tiếng côn trùng rả rích từ đâu đó vọng lại, tạo nên một bản nhạc buồn man mác. Dưới ánh đèn dầu leo lét, ngọn lửa vàng vọt nhảy múa, đổ bóng hình Tạ Trần lên bức tường sau lưng, tạo thành một cái bóng cao lớn, trầm tư. Mùi giấy cũ, mùi mực tàu thoang thoảng trong không khí, hòa quyện với chút hương trà thoảng nhẹ còn sót lại trong chén sứ đặt trên bàn.

Tạ Trần ngồi trước bàn, trên tay là cây bút lông, trước mặt là một cuộn giấy lụa trắng ngà. Anh đã thức trắng nhiều đêm, suy nghĩ về bản chất của "dòng chảy khổ nạn" mà con người đang phải gánh chịu, về những "con đê" vô hình đã ngăn cách lòng người. Tâm trí anh là một dòng suối triết lý không ngừng tuôn chảy, gạn lọc từng ý tứ, từng câu chữ. Anh muốn tìm ra một con đường, không phải bằng quyền năng siêu phàm, mà bằng chính trí tuệ và lòng trắc ẩn của một phàm nhân, để gỡ bỏ những "con đê" trong lòng người, để khơi thông lại dòng chảy nhân ái.

'Dòng sông nào cũng có khởi nguồn, cũng có những nhánh chảy. Mỗi nhánh tưởng chừng riêng biệt, nhưng đều cùng chung một dòng, cùng chung một biển lớn... Chẳng phải lòng người cũng vậy sao?' Tạ Trần tự nhủ trong thâm tâm, ngón tay khẽ gõ nhẹ lên mặt bàn. 'Con người sinh ra từ đâu? Đều từ cùng một cội nguồn, cùng một tạo hóa. Dù có phân chia thành nhiều tộc người, nhiều quốc gia, nhiều tín ngưỡng, nhưng sâu thẳm bên trong, họ vẫn là những con người, mang cùng một bản chất, cùng một dòng máu chảy trong huyết quản.'

Anh nghĩ về những người di cư, những người đã mất đi tất cả, bị đẩy đến bước đường cùng bởi sự suy yếu của Thiên Đạo. Họ không phải là những kẻ xa lạ, mà là những nhánh sông đã bị khô cạn, đang tìm về dòng chính. Và những người bản địa, họ cũng là những nhánh sông khác, đang lo sợ dòng chính sẽ bị cạn kiệt nếu đón nhận quá nhiều nhánh rẽ. Tất cả đều là những dòng chảy, những phận người, nhưng lại bị ngăn cách bởi nỗi sợ hãi và sự hiểu lầm.

Tạ Trần hít một hơi thật sâu, đôi mắt sâu thẳm khẽ khép lại, rồi mở ra. Ánh mắt anh giờ đây không còn vẻ mơ hồ, mà đã ngời sáng một sự kiên định. Anh nhúng bút vào nghiên mực, bắt đầu viết. Từng nét chữ như chứa đựng cả nỗi niềm thế sự, từng câu thơ như được gọt giũa từ chính những trải nghiệm, những quan sát sâu sắc của anh về nhân loại.

Bút lông lướt nhẹ trên giấy, tiếng sột soạt nhỏ nhẹ vang lên trong đêm tĩnh mịch. Từng câu chữ hiện ra, uyển chuyển và sâu sắc:

"Dòng sông khởi nguồn từ ngàn suối,

Chảy qua đá ghềnh, vượt núi non.

Mỗi nhánh rẽ, một hành trình,

Mà chung nguồn cội, một tình liên.

Ngàn năm trôi, dòng vẫn chảy,

Mang phù sa đắp bãi bờ.

Khi nước cạn, nhánh khô héo,

Lại tìm về dòng chính, đợi mưa.

Biển lớn bao la, lòng rộng mở,

Đón ngàn dòng, muôn nhánh về.

Con người, ôi! Chẳng phải thế?

Cùng chung một kiếp, một trời quê.

Đừng ngăn dòng, đừng khép lối,

Để yêu thương, để sẻ chia.

Dòng sông đời, mãi luân chuyển,

Nhân tâm hòa hợp, nắng ban trưa."

Tạ Trần miệt mài viết, đôi khi dừng lại trầm ngâm, ngón tay khẽ vuốt ve chòm râu lưa thưa. Anh khẽ lắc đầu, rồi lại tiếp tục. Có những câu chữ anh gạch bỏ, có những đoạn anh sửa đổi, để mỗi từ ngữ đều mang sức nặng của triết lý và lòng trắc ẩn, để mỗi hình ảnh đều chạm đến sâu thẳm tâm hồn con người. Anh muốn bài thơ này không chỉ là lời lẽ hoa mỹ, mà là một lời thức tỉnh, một lời nhắc nhở về sự gắn kết không thể tách rời của vạn vật, của con người trong vũ trụ này.

Mặc dù Thiên Đạo sụp đổ, vũ trụ vẫn còn đó những bí ẩn chưa được khám phá, và chính trong những bí ẩn đó, con người sẽ tìm thấy con đường của mình. Anh tin rằng, sức mạnh của lời nói, của văn chương, đôi khi còn mạnh hơn cả pháp thuật hay quyền lực, bởi nó có thể thay đổi nhận thức, cảm hóa lòng người. Bài thơ này là một nỗ lực của anh, một nỗ lực thầm lặng để khơi dậy lại bản tính thiện lương vốn có trong mỗi con người, để họ nhận ra rằng, dù ở đâu, dù là ai, họ đều là một phần của dòng chảy nhân thế, đều cần được yêu thương và sẻ chia.

Khi hoàn thành bài thơ, Tạ Trần đặt bút xuống, khẽ thở ra một hơi. Cảm giác mệt mỏi ập đến, nhưng trong ánh mắt anh lại ánh lên vẻ thanh thản. Anh cuộn tròn cuộn giấy, đặt nó cẩn thận sang một bên. Anh biết, đây không phải là một giải pháp trực tiếp, nhưng nó là một hạt mầm. Một hạt mầm của triết lý, của lòng trắc ẩn, được gieo vào lòng người. Hắn tin rằng, những hạt mầm ấy, một khi đã nảy mầm, sẽ dần phá vỡ những con đê vô hình, khơi thông lại dòng chảy yêu thương trong nhân thế. Ngoài kia, ánh trăng vẫn chiếu sáng vằng vặc, soi rõ con đường vô thường của kiếp người, và Tạ Trần, một phàm nhân không tu hành, lại một lần nữa dùng trí tuệ của mình để định hướng vận mệnh thế giới.

***

Sáng hôm sau, ánh nắng sớm trong lành trải dài khắp Thị Trấn An Bình, mang theo hơi sương đêm còn vương vấn và mùi đất ẩm sau một đêm lạnh giá. Tiếng rao hàng của những người bán rong đã vang lên từ sớm, tiếng bước chân hối hả của những người đi chợ, tiếng xe ngựa lộc cộc trên đường đá, tất cả hòa quyện tạo nên một bản giao hưởng nhộn nhịp của cuộc sống thường nhật. Các quán trà đã mở cửa, hương trà thơm nhẹ lan tỏa. Các cửa tiệm bán vải vóc, đồ gốm sứ đã bắt đầu bày biện hàng hóa. Bầu không khí vẫn giữ được vẻ yên bình vốn có, nhưng đâu đó, vẫn còn những ánh mắt lo âu, những lời bàn tán về làn sóng người di cư từ các vùng đất cằn cỗi đang đổ về thị trấn.

Thư Đồng Tiểu An, với bộ áo vải thô cũ kỹ, đôi mắt toát lên vẻ thông minh, đang cẩn thận dọn dẹp quán sách của Tiên sinh Tạ Trần. Em lau bụi trên những chồng sách, sắp xếp lại những cuộn giấy đã đọc dở. Khi em chạm tay vào bàn viết của tiên sinh, em phát hiện một cuộn giấy lụa trắng ngà, được cuộn tròn gọn gàng. Tò mò, em nhẹ nhàng mở ra. Những nét chữ thanh thoát, uyển chuyển hiện ra trước mắt em. Đ�� là bài thơ "Dòng Sông và Những Nhánh Chảy" mà Tạ Trần đã thức đêm để hoàn thành.

Tiểu An đọc đi đọc lại từng câu, từng chữ. Đôi mắt em dần mở to, gương mặt non nớt lộ rõ vẻ ngạc nhiên và xúc động. Bài thơ không chỉ là những lời lẽ hoa mỹ, mà nó còn chứa đựng một ý nghĩa sâu sắc, chạm đến tận đáy lòng em. Em cảm thấy như có một luồng sáng bất chợt xua tan đi những nỗi lo lắng, những băn khoăn về tình cảnh hiện tại.

"Bài thơ này... Tiên sinh viết hay quá!" Tiểu An thốt lên, giọng nói khẽ run lên vì xúc động. "Nó nói về chúng ta, về những người di cư... và cả những người ở đây nữa!" Em vội vàng cẩn thận sao chép bài thơ lên một mảnh giấy khác. Tạ Trần tiên sinh luôn dạy em rằng, những lời lẽ hay, những đạo lý sâu sắc cần được lan truyền, để nhiều người cùng suy ngẫm.

Sau khi dọn dẹp xong, Tiểu An mang mảnh giấy có bài thơ đến trường học. Em khoe với bạn bè, đọc cho họ nghe. Những đứa trẻ khác, cũng đang mang trong lòng những nỗi lo lắng của người lớn, cũng bị cuốn hút bởi những câu thơ đầy hình ảnh và ý nghĩa. Chúng sao chép lại, rồi mang về nhà, đọc cho cha mẹ nghe. Từ đó, giống như những gợn sóng nhỏ lan tỏa trên mặt hồ, bài thơ của Tạ Trần bắt đầu được truyền đi khắp Thị Trấn An Bình.

Tại một quán trà gần chợ, một Cư Dân Bản Địa tên Lão Trương, một người đàn ông trung niên với gương mặt khắc khổ, đang nhấp chén trà nóng. Con trai ông ta, một thanh niên trẻ tuổi, vừa đi học về, hào hứng kể cho cha nghe về bài thơ.

"Cha ơi, thầy con vừa cho chép một bài thơ rất hay!" Người con trai nói, rồi bắt đầu đọc: "Dòng sông khởi nguồn từ ngàn suối... Mỗi nhánh rẽ, một hành trình... Mà chung nguồn cội, một tình liên."

Lão Trương đặt chén trà xuống, lắng nghe con trai đọc. Ông ta trầm ngâm, đôi mắt nheo lại. "Dòng sông và những nhánh chảy... Chẳng phải chúng ta đều là một sao? Sao lại phải chia xa?" Ông ta lẩm bẩm, như thể đang nói với chính mình, nhưng lời nói ấy lại vang vọng trong quán trà, khiến những người xung quanh cũng phải chú ý.

Tại một góc chợ, nơi những người di cư đang tìm kiếm chút thức ăn, m���t Người Di Cư Vô Danh, một bà lão với khuôn mặt hằn sâu những nếp nhăn của gió sương, đang ngồi co ro. Một người phụ nữ trẻ di cư khác, tình cờ nghe được những câu thơ từ một người bán hàng rong đang đọc, liền đến gần, chép lại rồi đọc cho bà lão nghe.

Bà lão nhắm mắt lại, từng câu thơ như xoa dịu những vết thương lòng của bà. "Những câu thơ này... như xoa dịu vết thương lòng," bà thì thầm, nước mắt lăn dài trên gò má khô héo. "Chúng ta không phải là những kẻ xa lạ, chúng ta chỉ là những nhánh sông lạc lối, đang tìm về dòng chính."

Chẳng mấy chốc, bài thơ của Tạ Trần được sao chép và lan truyền với tốc độ chóng mặt. Những bản sao của bài thơ xuất hiện trên tường các quán trà, trên bàn của các tửu lầu, trong những cuộc trò chuyện tại chợ búa, thậm chí là trên những bức tường của khu tạm trú dành cho người di cư. Người dân chuyền tay nhau đọc, có người trầm ngâm suy nghĩ, có người rơi lệ vì xúc động. Mùi hương giấy cũ và mực tàu, giờ đây, không còn chỉ giới hạn trong quán sách của Tạ Trần, mà đã lan tỏa khắp thị trấn, mang theo một làn gió mới của triết lý và lòng trắc ẩn.

Các bản sao được viết vội vàng, đôi khi nguệch ngoạc, nhưng ý nghĩa của nó thì không hề bị suy giảm. Những người ban đầu còn hoài nghi, còn lo sợ, giờ đây cũng bắt đầu lắng nghe, bắt đầu suy ngẫm. Một số người dân bản địa bắt đầu nhìn những người di cư bằng ánh mắt khác, không còn hoàn toàn là sự đề phòng mà đã có thêm chút thấu hiểu, chút thương cảm. Ngược lại, những người di cư cũng cảm thấy được an ủi, được kết nối hơn với cộng đồng mới.

Bài thơ không giải quyết được vấn đề về lương thực, về chỗ ở, hay về an ninh. Nhưng nó đã làm được một điều quan trọng hơn: nó đã chạm đến trái tim con người, đã khơi gợi lại những giá trị cốt lõi của "Nhân Đạo" mà con người tưởng chừng đã lãng quên trong cơn khủng hoảng. Sức mạnh của bài thơ cho thấy rằng trong Kỷ Nguyên Nhân Gian, tri thức và nghệ thuật sẽ trở thành những công cụ mạnh mẽ để định hình xã hội và giải quyết xung đột, chứ không phải sức mạnh tu vi. Những lời thơ của Tạ Trần, một phàm nhân không tu hành, đã bắt đầu thay đổi dòng chảy của lòng người, từng chút một, nhẹ nhàng nhưng kiên định.

***

Vài ngày sau, làn sóng lan truyền của bài thơ "Dòng Sông và Những Nhánh Chảy" cuối cùng cũng vượt qua những bức tường thành cao vút của Thành Vô Song, đến tai Dương Quân và Mộ Dung Tuyết. Thành Vô Song, trung tâm của kỷ nguyên Nhân Gian, vẫn sầm uất và náo nhiệt như thường lệ. Tiếng rao hàng của thương nhân, tiếng bước chân hối hả của người dân, tiếng xe ngựa lộc cộc, và tiếng nhạc từ các tửu lầu vẫn vang vọng khắp các con phố. Mùi đồ ăn từ các quán ăn đường phố, mùi hương liệu từ các tiệm thuốc, và mùi hương hoa từ những khu vườn xen kẽ trong thành phố vẫn tạo nên một bầu không khí sống động, tràn đầy sức sống. Thế nhưng, trong văn phòng làm việc của Dương Quân, một không khí trầm lắng, suy tư lại bao trùm.

Dương Quân đang ngồi trước bàn, trên tay là một bản sao của bài thơ, do một quan chức từ Thị Trấn An Bình gửi đến. Gương mặt anh tuấn của anh giờ đây mang vẻ mệt mỏi, nhưng đôi mắt vẫn sáng, tràn đầy nhiệt huyết. Bên cạnh anh, Mộ Dung Tuyết cũng đang đọc bản sao của bài thơ, nét mặt nàng dịu dàng, thanh lịch nhưng cũng ẩn chứa một nỗi buồn khó tả. Nàng vẫn mặc bộ y phục màu xanh ngọc của y sư, toát lên vẻ thông minh và một lòng nhân hậu.

Họ đọc đi đọc lại từng câu, từng chữ. Mỗi lần đọc, một lớp ý nghĩa mới lại hiện ra, chạm đến sâu thẳm tâm hồn họ. Bài thơ không chỉ là một áng văn chương, mà nó còn là một lời nhắc nhở, một lời thức tỉnh về bản chất của con người và ý nghĩa thực sự của "Nhân Đạo".

"Bài thơ này... Nó không chỉ là thơ, mà là một đạo lý." Dương Quân khẽ nói, giọng anh trầm khàn, chứa đựng sự thấu hiểu. Anh đặt bài thơ xuống bàn, ánh mắt nhìn xa xăm ra ngoài cửa sổ, nơi những mái ngói vàng son của cung điện lấp lánh dưới ánh nắng trời trong xanh. "Tạ tiên sinh muốn chúng ta nhìn thấy điều gì?"

Mộ Dung Tuyết khẽ thở dài, nhưng trong ánh mắt nàng đã có thêm sự kiên định. "Nhánh sông dù khác biệt, cuối cùng cũng đổ về biển lớn... Con người dù khác biệt, cũng cùng chung một số phận. Chúng ta đã quên mất điều đó." Nàng ngước nhìn Dương Quân, đôi mắt thông minh của nàng ánh lên vẻ trăn trở. "Chúng ta đã quá tập trung vào việc quản lý, vào chính sách, vào việc phân chia ranh giới giữa người di cư và cư dân bản địa. Chúng ta đã quên mất rằng, tất cả họ đều là con người, đều là những nhánh chảy của cùng một dòng sông nhân thế."

Lời nói của Mộ Dung Tuyết như một tia sáng, rọi chiếu vào những góc khuất trong tâm trí Dương Quân. Anh nhớ lại những tranh cãi nảy lửa trong hội nghị, những lời lẽ phản đối của các quan chức địa phương, những nỗi lo sợ về tài nguyên và an ninh. Anh đã cố gắng cân bằng giữa lý tưởng nhân đạo và thực tế khắc nghiệt, nhưng dường như anh đã bỏ quên đi một yếu tố quan trọng nhất: lòng người.

"Con người đã quá tập trung vào những khác biệt bề ngoài, vào những lợi ích cá nhân, mà quên mất đi nguồn cội chung, quên mất đi sự kết nối sâu sắc giữa vạn vật." Dương Quân nói, ngón tay khẽ gõ nhẹ lên mặt bàn. "Chúng ta đã mắc kẹt trong những 'con đê' do chính mình dựng nên, ngăn cản dòng chảy của lòng trắc ẩn và sự thấu hiểu."

Mộ Dung Tuyết gật đầu đồng tình. "Cứu một mạng người còn hơn tu trăm năm đạo. Đạo gì mà phải đánh đổi nhân tính? Tạ tiên sinh đã từng nói như vậy. Và giờ đây, bài thơ này lại một lần nữa nhắc nhở chúng ta về điều đó. Thiên Đạo suy yếu đã đẩy con người vào bước đường cùng, nhưng nó cũng là cơ hội để chúng ta tự mình xây dựng một 'Nhân Đạo' đích thực, không phải bằng sức mạnh siêu nhiên, mà bằng chính lòng nhân ái và trí tuệ phàm trần."

Họ bắt đầu thảo luận, không phải về việc làm thế nào để "quản lý" người di cư, mà là làm thế nào để "kết nối" họ với cộng đồng. Không phải là áp đặt chính sách từ trên xuống, mà là khơi gợi sự thấu hiểu từ trong lòng người. Sự thay đổi trong cách tiếp cận của Dương Quân và Mộ Dung Tuyết cho thấy 'Nhân Đạo' sẽ không chỉ là một lý thuyết mà là một hệ thống giá trị liên tục được thử thách, điều chỉnh và củng cố bởi những bài học từ thực tế. Họ nh��n ra rằng, vấn đề không chỉ nằm ở việc cung cấp lương thực hay chỗ ở, mà còn ở việc hàn gắn những vết rạn nứt trong lòng người, xóa bỏ những định kiến và nỗi sợ hãi.

Mặc dù bài thơ giúp xoa dịu căng thẳng, vấn đề di cư và sự suy yếu của Thiên Đạo vẫn còn đó. Điều này ngụ ý rằng đây chỉ là một giải pháp tạm thời cho một vấn đề lớn hơn, và nhiều thách thức khác sẽ xuất hiện, đòi hỏi sự kiên cường và khả năng thích nghi của con người. Nhưng ít nhất, họ đã tìm thấy một hướng đi mới, một con đường để xây dựng một xã hội không chỉ công bằng về vật chất, mà còn giàu lòng nhân ái và sự thấu hiểu. Ngoài kia, ánh nắng vẫn chiếu rọi Thành Vô Song, nhưng trong văn phòng của Dương Quân, một tia sáng khác đã được thắp lên, tia sáng của hy vọng vào một kỷ nguyên Nhân Gian thực sự, nơi con người tìm thấy sự trọn vẹn mà không cần thành tiên, nơi tri thức và lòng nhân ái là nền tảng vững chắc nhất cho sự phát triển của nhân loại.

Tác phẩm thuộc quyền sáng tác của Long thiếu, được phát hành riêng tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free