Nhân gian bất tu tiên - Chương 1052: Dòng Chảy Khổ Nạn: Lời Thách Đố Từ Lòng Người
Ánh tà dương rải những vệt vàng ảm đạm lên mái ngói cổ kính của Thị Trấn An Bình, nhuộm đẫm không gian một vẻ bi tráng. Trong một hội trường tạm bợ, vốn là nơi diễn ra các buổi học vấn của thư viện trấn, nay đang căng như dây đàn. Bầu không khí đặc quánh sự bất an và giận dữ, tựa như một cơn bão táp sắp sửa bùng nổ, dù bên ngoài, trời vẫn trong xanh, nắng nhẹ và gió mát mơn man.
Dương Quân ngồi ở vị trí chủ tọa, vẻ mặt hiện rõ sự mệt mỏi sau những ngày dài vật lộn với vô vàn vấn đề, nhưng ánh mắt anh vẫn ánh lên sự kiên định đến lạ thường. Y phục đạo bào màu lam nhạt của anh tuy có chút nhăn nheo, nhưng khí chất nho nhã, cương trực vẫn không hề suy suyển. Anh cố gắng lắng nghe, thấu hiểu, và tìm kiếm sự đồng thuận từ đám đông đang tranh cãi gay gắt. Ngồi cạnh anh, Mộ Dung Tuyết vẫn giữ được sự bình tĩnh đáng kinh ngạc. Nàng mặc y phục màu xanh ngọc của y sư, dáng vẻ dịu dàng, thanh lịch, nhưng đôi mắt thông minh lại ẩn chứa một nỗi buồn khó tả. Nàng là người đã cùng Dương Quân đặt nền móng cho "Tổ chức Y Dược Nhân Gian", và giờ đây, nàng đang đối mặt với thử thách lớn nhất của lý tưởng đó.
"Chúng ta không thể chứa chấp thêm!" một Quan Chức Địa Phương trung niên, bụng phệ, khuôn mặt đỏ gay vì tức giận, đập mạnh bàn, khiến chén trà trên bàn rung lên bần bật. Giọng ông ta khàn đặc, xen lẫn sự sợ hãi và thực dụng. "Tài nguyên của Thị Trấn An Bình có giới hạn, nước sạch, lương thực, chỗ ở... tất cả đều là hữu hạn! An ninh sẽ bị đe dọa nghiêm trọng! Ch���ng lẽ chúng ta lại vì những người từ phương xa đến mà đẩy dân chúng bản địa vào cảnh khốn cùng sao?" Ánh mắt ông ta quét qua đám đông, tìm kiếm sự đồng tình. "Lãnh đạo Dương Quân, Tiên tử Mộ Dung Tuyết, hai vị đã thấy rõ tình cảnh rồi đấy! Dân chúng đang bất an! Họ sợ hãi!"
Tiếng la ó, xì xào hưởng ứng từ một bộ phận Cư Dân Bản Địa Phản Đối vang lên. Một lão nông dân gầy gò, khuôn mặt khắc khổ, đứng bật dậy, chỉ tay về phía cửa, nơi có thể lờ mờ nhìn thấy bóng dáng những người di cư đang tập trung bên ngoài. "Họ đến đây sẽ cướp hết công việc của chúng ta! Mấy đứa trẻ của họ tranh giành thức ăn với con cháu chúng tôi! Chúng ta còn chưa đủ ăn nói gì đến họ! Ai sẽ lo cho chúng ta đây? Ai sẽ đảm bảo cuộc sống cho những người đã gắn bó với mảnh đất này bao đời nay?" Giọng ông ta tràn đầy uất ức và lo sợ, một nỗi sợ hãi nguyên thủy về sự thiếu thốn và mất mát.
Mùi ẩm mốc từ những bức tường cũ kỹ của hội trường hòa lẫn với mùi mồ hôi của đám đông đang sôi sục, tạo nên một bầu không khí ngột ngạt đến khó thở. Dương Quân hít một hơi thật sâu, cố gắng trấn an tinh thần. Anh biết những lời họ nói không phải không có lý. Thực tế khắc nghiệt đang đè nặng lên Thị Trấn An Bình, một nơi vốn yên bình, nay phải gánh chịu một lượng lớn người di cư từ những vùng đất cằn cỗi do Thiên Đạo suy yếu mà ra.
"Chư vị bình tĩnh!" Dương Quân lên tiếng, giọng anh kiên định nhưng cố gắng ôn hòa. "Chúng ta hiểu những lo lắng của chư vị. Nhưng Nhân Đạo của chúng ta không thể bỏ rơi những người yếu thế, những người đang tìm kiếm một cuộc sống mới! Chúng ta đã xây dựng 'Tổ chức Y Dược Nhân Gian' để đảm bảo rằng mọi người đều có quyền được sống, được chữa trị. Giờ đây, khi họ cần chúng ta nhất, chúng ta lại quay lưng sao? Chúng ta cần tìm giải pháp, chứ không phải quay lưng!" Anh dừng lại, ánh mắt tràn đầy chính khí nhìn thẳng vào từng người. "Lòng trắc ẩn không phải là sự yếu đuối, mà là nền tảng của một xã hội văn minh. Nếu chúng ta để nỗi sợ hãi chi phối, thì Nhân Đạo mà chúng ta đang xây dựng sẽ trở th��nh gì?"
Mộ Dung Tuyết tiếp lời, giọng nàng tuy nhỏ nhẹ nhưng lại mang theo sức nặng của lý trí và sự quả quyết. "Chư vị, chúng tôi đã khảo sát tình hình. Đúng là tài nguyên có hạn, nhưng không phải là không có cách giải quyết. 'Tổ chức Y Dược Nhân Gian' đã chuẩn bị các kho dược liệu và đội ngũ y sư để đảm bảo không có dịch bệnh bùng phát. Chúng tôi có thể thiết lập các khu tạm cư có quy củ, phân phát lương thực và nước uống theo định mức hợp lý. Chúng ta có thể huy động lực lượng lao động từ những người di cư để khai hoang, phát triển nông nghiệp ở các vùng đất mới, hoặc phụ giúp xây dựng cơ sở hạ tầng. Việc này không chỉ giúp họ có một cuộc sống mới, mà còn có thể đóng góp vào sự phát triển chung của Thị Trấn An Bình." Nàng giơ cao một cuộn bản đồ, chỉ rõ những khu vực có thể khai thác, những kế hoạch đã được phác thảo. Những số liệu, những giải pháp thực tế mà nàng đưa ra đã phần nào làm dịu đi những tiếng ồn ào. Nàng tin rằng, lòng nhân ái là nền tảng của Nhân Đạo, và nếu mất đi lòng nhân ái, thì Nhân Đạo sẽ không còn ý nghĩa. "Hơn nữa," Mộ Dung Tuyết tiếp tục, "chúng ta đã chứng kiến sự suy tàn của Thiên Đạo. Các vùng đất cằn cỗi ngày càng nhiều, các tiên môn tranh giành lẫn nhau, bỏ mặc phàm nhân. Nếu chúng ta không tự cứu lấy mình, không xây dựng một nền tảng vững chắc dựa trên sự đoàn kết và lòng nhân ái, thì khi Thiên Đạo hoàn toàn sụp đổ, chúng ta sẽ dựa vào ai? Ai sẽ bảo vệ chúng ta?"
Một Quan Chức Địa Phương khác, giọng điệu nhỏ nhẹ hơn nhưng vẫn đầy nghi ngờ, hỏi: "Nhưng tiên tử, việc này cần bao nhiêu thời gian? Bao nhiêu nhân lực? Bao nhiêu của cải? Chúng ta có thể gánh vác được không? Liệu có đảm bảo rằng những người di cư này sẽ không gây ra bất kỳ rắc rối nào không? Liệu họ có thực sự hòa nhập, hay chỉ là một gánh nặng mãi mãi?" Những câu hỏi đó giống như những nhát dao đâm thẳng vào những lý tưởng cao đẹp nhất.
Dương Quân nhìn xuống bàn, đôi mắt mệt mỏi nhưng vẫn cố gắng tìm kiếm một câu trả lời thỏa đáng, một con đường dung hòa. Anh là người gánh vác trọng trách lãnh đạo, anh phải cân bằng giữa lý tưởng và thực tế phũ phàng. Anh nhìn từng khuôn mặt, từng ánh mắt, cố gắng tìm ra một con đường. "Cái giá của sự bao dung là gì?" anh nói, giọng trầm mặc, vang vọng trong căn phòng. "Và cái giá của sự từ chối là gì? Nếu chúng ta từ chối họ, liệu lương tâm chúng ta có yên? Liệu Nhân Đạo của chúng ta có còn đúng với bản chất của nó? Nhưng nếu chúng ta bao dung vô hạn, liệu chúng ta có thể đảm bảo sự ổn định cho những người đã tin tưởng vào chúng ta?" Anh nhớ lại lời Tạ Trần đã nói: "Giá trị của cuộc sống không nằm ở độ dài, mà ở chiều sâu và ý nghĩa của nó." Và "Sức khỏe không chỉ là không có bệnh tật, mà là khởi đầu của mọi 'chiều sâu và ý nghĩa'." Nhưng làm thế nào để trao cho những người di cư này một cuộc sống có chiều sâu và ý nghĩa, khi họ thậm chí còn không có chỗ để đặt lưng? Làm thế nào để duy trì sự ổn định của xã hội khi một lượng lớn người dân mới đổ về, mang theo những nhu cầu cấp thiết và sự khác biệt về văn hóa, tập quán?
Sự im lặng bao trùm hội trường. Mỗi người đều đang cân nhắc, đấu tranh với những suy nghĩ của riêng mình. Có người vẫn giữ vẻ mặt hoài nghi, có người thì ánh mắt bắt đầu lay động. Dương Quân biết, đây không phải là một cuộc chiến dễ dàng. Đây là cuộc chiến giữa lòng trắc ẩn và nỗi sợ hãi, giữa lý tưởng và thực tế, giữa sự đoàn kết và bản năng sinh tồn cá nhân. Anh nhìn Mộ Dung Tuyết, nàng khẽ gật đầu, truyền cho anh thêm sức mạnh. Anh biết họ không đơn độc, và họ phải kiên cường. Anh biết rằng, cuộc khủng hoảng này chỉ là khởi đầu cho những thách thức lớn hơn mà 'Nhân Đạo' sẽ phải đối mặt trong việc dung hòa sự khác biệt và duy trì các giá trị cốt lõi. Việc giải quyết vấn đề di cư sẽ đòi hỏi không chỉ chính sách mà còn là sự thay đổi trong nhận thức và sự kiên cường của toàn xã hội, đặc biệt là những người lãnh đạo. Lòng nhân ái mà không có trí tuệ và sự quản lý hiệu quả có thể dẫn đến hỗn loạn, đặt ra câu hỏi về giới hạn của lý tưởng 'Vô Vi Chi Đạo' khi đối diện với thực tế phũ phàng. Anh đã cảm nhận được một số thế lực hoặc cá nhân có thể lợi dụng tình hình hỗn loạn này để gây bất ổn hoặc trục lợi, thách thức trực tiếp sự ổn định của kỷ nguyên Nhân Gian. Những suy nghĩ đó khiến anh càng thêm mệt mỏi, nhưng cũng càng thêm quyết tâm.
***
Bên ngoài hội trường, trên con đường lát đá quen thuộc của Thị Trấn An Bình, mặt trời đã leo lên đỉnh đầu, nắng trưa bắt đầu gắt hơn, rải những tia vàng chói chang lên những mái nhà và tán cây cổ thụ. Trong quán sách nhỏ của mình, Tạ Trần vẫn giữ nguyên tư thế trầm tĩnh. Hắn ngồi sau quầy, thân hình gầy gò, thư sinh, làn da trắng nhợt phản chiếu ánh sáng lờ mờ từ khung cửa sổ. Đôi mắt sâu thẳm của hắn lướt qua những dòng chữ trên trang sách cũ, một cuốn cổ thư mang tên "Vô Vi Chi Đạo", nhưng tâm trí hắn lại như một mặt hồ phẳng lặng, phản chiếu mọi âm thanh và hình ảnh hỗn loạn đang diễn ra bên ngoài. Hắn có thể nghe thấy tiếng tranh cãi gay gắt từ hội trường, tiếng la ó phản đối từ đám đông, và cả tiếng rao hàng xa xăm của những người bán rong cố gắng duy trì cuộc sống thường nhật.
Dòng người di cư mệt mỏi, quần áo rách rưới, tóc tai bù xù, vẫn tiếp tục đổ về Thị Trấn An Bình, như những dòng sông khô cạn đang tìm về biển cả. Mùi bụi bặm, mùi mồ hôi và cả mùi tuyệt vọng phả vào không khí, hòa lẫn với mùi đất ẩm và hương hoa dại ven đường. Những khuôn mặt khắc khổ, ánh mắt vô định, bước chân nặng nề, họ mang theo những câu chuyện về vùng đất cằn cỗi, nơi Thiên Đạo đã bỏ rơi, nơi sự sống dần lụi tàn. Những hình ảnh đó, dù chỉ lướt qua khung cửa sổ, cũng đủ để Tạ Trần cảm nhận được sự vô thường của nhân thế.
Đột nhiên, cánh cửa quán sách khẽ mở, Thư Đồng Tiểu An chạy ùa vào, hơi thở hổn hển, vẻ mặt hoảng hốt. Cậu bé gầy gò, đôi mắt toát lên vẻ thông minh, nhưng giờ đây lại tràn đầy lo lắng. Chiếc áo vải thô cũ của cậu dính vài vết bụi đường.
"Tiên sinh, tiên sinh!" Tiểu An thở không ra hơi, giọng run rẩy. "Con vừa nghe người ta nói... họ sợ người di cư sẽ mang bệnh tật đến, sẽ... sẽ làm hại chúng ta! Có thật không ạ? Con thấy họ tội nghiệp quá, nhưng mọi người lại nói họ sẽ làm hại chúng ta..." Cậu bé nhìn Tạ Trần với ánh mắt đầy bối rối và hoang mang, một sự ngây thơ trước khủng hoảng.
Tạ Trần không vội trả lời. Hắn khẽ nhấp một ngụm trà thanh khiết, hương thơm dịu nhẹ lan tỏa trong không gian tĩnh lặng của quán sách, đối lập hoàn toàn với sự hỗn loạn bên ngoài. Ánh mắt hắn sâu thẳm, từ tốn nhìn Tiểu An, rồi lại hướng ra ngoài cửa sổ, nơi một cơn gió nhẹ vừa thổi qua, làm rung rinh những chiếc lá cây cổ thụ đang dần úa vàng.
"Con thấy lá cây này không, Tiểu An?" Tạ Trần chỉ tay ra ngoài. "Khi nó xanh tươi, nó che chở cho những con chim nhỏ, nó mang lại bóng mát cho người lữ hành. Nhưng khi nó úa vàng, nó vẫn là một phần của cây, và khi rơi xuống, nó nuôi dưỡng đất, trở thành chất dinh dưỡng cho mầm sống mới. Vạn vật đều có giá trị của mình, ngay cả trong sự yếu đuối, ngay cả khi nó không còn ở đỉnh cao rực rỡ nhất." Hắn nhìn Tiểu An, giọng nói trầm ấm, điềm tĩnh. "Nỗi sợ hãi thường đến từ sự thiếu hiểu biết, Tiểu An ạ. Nó bưng bít tầm nhìn của con người, khiến họ chỉ thấy điều xấu mà quên đi bản chất tốt đẹp. Còn lòng trắc ẩn... lòng trắc ẩn không phải là sự yếu đuối, mà là sức mạnh để nhìn thấy giá trị đó, nhìn thấy sự liên kết giữa vạn vật, giữa con người với con người."
Tiểu An chớp chớp mắt, cố gắng tiêu hóa những lời tiên sinh nói. Cậu bé nhìn ra chiếc lá vàng đang chao nghiêng trong gió, rồi lại nhìn Tạ Trần, vẻ mặt dần bớt hoảng hốt, thay vào đó là sự suy tư.
Tạ Trần tiếp tục, giọng điệu mang theo vẻ triết lý sâu sắc. Hắn đặt cuốn cổ thư xuống bàn, ánh mắt dường như có thể nhìn thấu vạn vật, cảm nhận rõ ràng từng sợi nhân quả đang đan xen trong thế giới này, tựa như một Nhân Quả Luân Bàn vô hình đang vận chuyển trong tâm trí hắn. "Một con sông, khi gặp đá cản, nó sẽ làm gì? Nó sẽ không dừng lại, không biến mất. Nó sẽ tìm cách lách qua, len lỏi qua từng khe đá nhỏ nhất, hoặc bào mòn tảng đá theo thời gian. Dòng chảy của sự sống cũng vậy, nó không ngừng nghỉ, không thể bị ngăn cản hoàn toàn. Việc chúng ta cần làm không phải là ngăn cản nó, mà là tìm cách dẫn dắt nó, tìm con đường cho nó chảy về nơi có thể nuôi dưỡng vạn vật, thay vì để nó đâm vào đá rồi gây ra lũ lụt."
Hắn ngước nhìn ra ngoài cửa sổ, ánh mắt trầm tư dõi theo dòng người di cư vẫn đang chậm rãi bước đi dưới cái nắng gay gắt. Mỗi bước chân của họ là một câu chuyện về sự mất mát, về khao khát được sống. Hắn hiểu rằng, việc Thiên Đạo suy yếu đang gây ra những hậu quả xã hội nghiêm trọng như đất đai cằn cỗi ở các vùng khác, đẩy con người vào những thử thách mới mà họ phải tự giải quyết, không còn dựa vào tiên giới. Đây là một phần của cái giá mà Nhân Gian phải trả cho sự suy tàn của Thiên Đạo, nhưng cũng là cơ hội để con người tự đứng vững trên đôi chân của mình, để xây dựng một kỷ nguyên mới, không còn chấp niệm vào sức mạnh siêu nhiên.
Tiểu An ngồi xuống ghế, chăm chú lắng nghe, gương mặt nhỏ nhắn hiện rõ vẻ suy ngẫm. Cậu bé cảm nhận được sự bình yên lạ kỳ từ tiên sinh, và những lời nói của tiên sinh, dù ban đầu có vẻ khó hiểu, nhưng lại dần dần mở ra một chân trời mới trong tâm trí non nớt của cậu. "Dẫn dắt dòng chảy..." cậu lẩm bẩm. "Vậy chúng ta không nên sợ hãi, mà nên tìm cách giúp họ sao, tiên sinh?"
Tạ Trần khẽ gật đầu, một nụ cười mỉm nhẹ hiện lên trên khóe môi. "Giúp họ, và giúp chính mình. Bởi vì tất cả chúng ta đều là một phần của cùng một dòng chảy, Tiểu An ạ. Sự bất mãn của cư dân bản địa và một số quan chức cho thấy vấn đề người tị nạn sẽ không dễ dàng được giải quyết và có thể bùng phát thành các xung đột lớn hơn trong tương lai, thách thức sự ổn định của 'Nhân Đạo'. Nhưng lời khuyên gián tiếp của ta về 'dẫn dắt dòng chảy' cho thấy một giải pháp sâu xa hơn, không chỉ là tạm thời, mà có thể liên quan đến việc thay đổi nhận thức cốt lõi và cách quản trị xã hội. Đó là một hành trình dài, không ngừng nghỉ của sự học hỏi và thích nghi." Hắn biết, dù Thiên Đạo sụp đổ, vũ trụ vẫn còn đó những bí ẩn chưa được khám phá, và bản chất con người thì vô cùng phức tạp, nhưng đó cũng là vẻ đẹp của cuộc sống.
***
Hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ cả một khoảng trời phía Tây Thị Trấn An Bình. Ánh nắng dịu dần, hắt những tia sáng cuối cùng qua khung cửa sổ hội trường, phủ một màu u ám lên những gương mặt mệt mỏi. Hội nghị đã kết thúc với một quyết định tạm thời: một khu vực tạm trú sẽ được thiết lập ở ngoại ô Thị Trấn An Bình, và các chương trình hỗ trợ y tế, lương thực ban đầu sẽ được triển khai dưới sự giám sát của "Tổ chức Y Dược Nhân Gian" và lực lượng phòng vệ. Tuy nhiên, việc nhập cư vĩnh viễn sẽ được xem xét kỹ lưỡng hơn, đòi hỏi một kế hoạch dài hạn và sự đồng thuận rộng rãi hơn.
Dương Quân và Mộ Dung Tuyết bước ra khỏi hội trường, vai trĩu nặng nhưng vẫn cố gắng giữ vẻ kiên định. Mùi đất ẩm sau một ngày nắng gắt hòa lẫn với hơi sương của buổi chiều tà phả vào không khí, mang theo một chút cảm giác lạnh lẽo. Ánh mắt họ mệt mỏi, phản chiếu sự căng thẳng của một cuộc họp kéo dài.
"Đây là bước đầu tiên để chúng ta cùng nhau vượt qua thử thách này," Dương Quân nói với Mộ Dung Tuyết, giọng anh trầm khàn. "Nhân Đạo đòi hỏi chúng ta phải có lòng trắc ẩn, nhưng cũng cần sự khôn ngoan và thực tế. Chúng ta không thể chỉ nói về lý tưởng mà không có giải pháp cụ thể cho những vấn đề của thực tại." Anh thở dài, một tiếng thở dài nặng nề chứa đựng cả sự lo âu và quyết tâm.
Mộ Dung Tuyết nhìn anh, đôi mắt thông minh của nàng ẩn chứa một sự đồng cảm sâu sắc. Nàng biết anh đã phải đấu tranh nhiều như thế nào. "Chúng ta sẽ làm hết sức mình, Dương Quân. Chỉ hy vọng lòng người sẽ không trở nên quá lạnh lẽo trước những khó khăn này." Nàng tin vào khả năng của mình trong việc cung cấp giải pháp y tế thực tế, khoa học phàm trần ngày càng chứng minh giá trị, tiếp tục suy yếu niềm tin vào các phương pháp tu tiên và củng cố sự tự chủ của con người. Đó là một niềm hy vọng mong manh nhưng kiên định trong lòng nàng.
Từ phía sau, một Quan Chức Địa Phương khác, người đã phản đối quyết liệt nhất, thì thầm với đồng nghiệp khi họ đi ngang qua: "Quyết định này sẽ gây ra nhiều rắc rối hơn là giải quyết vấn đề... Họ sẽ không chịu đi đâu, rồi lại trở thành gánh nặng của chúng ta. Rồi xem, sự bất mãn của dân chúng sẽ bùng phát cho mà xem." Ánh mắt ông ta đầy vẻ bất mãn và ngờ vực, như thể đã nhìn thấy trước một tương lai hỗn loạn.
Tạ Trần, đứng ẩn mình trong bóng tối của quán sách, lặng lẽ dõi theo họ. Ánh mắt hắn trầm tư, nhìn xa xăm về phía chân trời đang dần chìm vào màn đêm. Hắn thấy được sự mệt mỏi của Dương Quân và Mộ Dung Tuyết, sự kiên định của họ, và cả những ánh mắt ngờ vực, những lời thì thầm bất mãn từ một bộ phận dân chúng. Hắn biết, con đường của Nhân Đạo vẫn còn rất dài, đầy chông gai và thử thách. Cuộc khủng hoảng này chỉ là một trong vô vàn những thử thách mà kỷ nguyên Nhân Gian phải đối mặt.
Những người di cư vẫn ngồi chờ đợi ở một khu đất trống gần đó, những ánh lửa nhỏ le lói trong bóng tối. Trên khuôn mặt họ là sự pha trộn giữa hy vọng mong manh và nỗi sợ hãi mơ hồ. Họ đã trải qua quá nhiều gian khổ, đã mất mát quá nhiều, và giờ đây, họ chỉ mong tìm được một chốn dung thân, một tia sáng cho cuộc đời mình. Họ là những nạn nhân của một Thiên Đạo đang suy yếu, buộc phải tự mình tìm kiếm sự sống.
Tạ Trần khẽ thở dài, một tiếng thở dài gần như không nghe thấy. Hắn biết, những thách thức m��i sẽ luôn xuất hiện, bởi vũ trụ vẫn còn đó những bí ẩn chưa được khám phá, và bản tính con người thì vô cùng phức tạp. Nhưng điều quan trọng là con người đã bắt đầu đi đúng hướng, đã bắt đầu xây dựng một nền tảng vững chắc cho chính mình, không còn chấp niệm vào sức mạnh siêu nhiên, mà tin tưởng vào sức mạnh của lòng nhân và trí tuệ phàm trần. Cuộc sống bình thường là một hành trình dài, không ngừng nghỉ của sự học hỏi và thích nghi. Mặc dù Thiên Đạo sụp đổ, vũ trụ vẫn còn đó những bí ẩn chưa được khám phá, và chính trong những bí ẩn đó, con người sẽ tìm thấy con đường của mình. Đêm về khuya, ánh trăng yếu ớt hắt vào quán sách của Tạ Trần, soi rõ bóng hình trầm tư của hắn, như một điểm neo vững chãi giữa dòng chảy vô thường của nhân thế.
Tác phẩm thuộc quyền sáng tác của Long thiếu, được phát hành riêng tại truyen.free.