Nhân gian bất tu tiên - Chương 1051: Dòng Người Ly Hương: Nền Tảng Nhân Đạo Rung Chuyển
Ánh hoàng hôn cuối cùng đã chìm sâu vào màn đêm tĩnh mịch của Thị Trấn An Bình, mang theo những tia sáng yếu ớt của một ngày sắp qua. Tạ Trần, sau khi xoa đầu Tiểu An và chiêm nghiệm về hành trình dài của Nhân Đạo, khép lại cuốn 'Vô Vi Chi Đạo', đặt nó gọn gàng trên kệ sách đã cũ kỹ. Mùi giấy cổ, mùi trầm hương dịu nhẹ và hơi đất thoang thoảng từ đường phố sau cơn mưa chiều hòa quyện vào nhau, tạo nên một không gian đặc trưng của quán sách, nơi thời gian dường như trôi chậm hơn, đủ để con người có thể lắng nghe những tiếng vọng từ sâu thẳm tâm hồn. Anh đứng dậy, thân hình gầy gò ẩn trong bộ áo vải bố cũ kỹ, bước ra hiên, ngước nhìn lên bầu trời đêm, nơi những vì sao bắt đầu lấp lánh như vô vàn ánh mắt đang dõi theo hành trình của nhân loại. Một tiếng thở dài khẽ thoát ra từ lồng ngực anh, không phải là sự mệt mỏi, mà là sự mãn nguyện pha lẫn nhận thức sâu sắc về gánh nặng của một con đường dài phía trước. Anh biết, việc thành lập 'Tổ chức Y Dược Nhân Gian' chỉ là một bước khởi đầu, một hạt mầm thiện lương được gieo xuống mảnh đất Nhân Đạo. Nhưng mảnh đất ấy, liệu có đủ màu mỡ để nuôi dưỡng hạt mầm ấy trưởng thành, khi bản tính con người vẫn còn đầy rẫy những phức tạp, những toan tính, và những chấp niệm cũ kỹ? Liệu lòng nhân ái có thể dung hòa được với thực tế khắc nghiệt, hay sẽ trở thành một gánh nặng mới cho kỷ nguyên vừa chớm nở này? Những câu hỏi ấy lẩn khuất trong tâm trí Tạ Trần, như những vì sao xa xôi, lấp lánh nhưng đầy bí ẩn, báo hiệu những thử thách mới sẽ không ngừng xuất hiện. Và rồi, như một sự đáp lời cho những suy tư ấy, một làn sóng dữ dội hơn cả những biến cố trước đây, đã bắt đầu cuộn trào trên khắp Nhân Gian, thách thức từng hạt mầm thiện lương vừa được gieo.
***
Sáng sớm hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên vừa chạm đến những mái ngói cong của Phố Thương Mại Kim Long, Thành Vô Song đã chìm trong một sự hỗn loạn chưa từng thấy. Khác với vẻ sầm uất, náo nhiệt thường ngày, nơi những tiếng rao hàng, tiếng mặc cả và tiếng nhạc du dương vẫn thường vang vọng, hôm nay, một âm thanh khác đã chiếm lĩnh không gian: tiếng bước chân mệt mỏi, tiếng than vãn khe khẽ, và cả những tiếng ho khan nặng nhọc. Dương Quân và Mộ Dung Tuyết, cùng một nhóm quan chức cấp cao của Thành Vô Song, đang đứng trên một ban công cao, đôi mắt họ quét qua dòng người đang đổ về trung tâm thành phố. Phố Thương Mại Kim Long, vốn được biết đến với những tòa nhà ba, bốn tầng lộng lẫy, những biển hiệu lớn và đèn lồng rực rỡ, nay lại trở thành một bãi tập kết tạm bợ cho hàng ngàn con người kiệt sức.
Những gương mặt lấm lem bụi đường, quần áo rách rưới, ánh mắt mệt mỏi nhưng vẫn ánh lên niềm hy vọng mong manh. Họ đến từ những vùng đất cằn cỗi, nơi linh khí đã cạn kiệt từ lâu, nơi Thiên Đạo đã phai tàn đến mức không còn đủ sức nuôi dưỡng sự sống. Họ mang theo chút ít tài sản còn sót lại, những đứa trẻ gầy gò bám víu vào vạt áo mẹ, và một nỗi tuyệt vọng cố giấu kín dưới vẻ bề ngoài cam chịu. Mùi bụi đường, mùi mồ hôi, mùi ẩm mốc từ những bộ quần áo đã cũ kỹ hòa lẫn với mùi hương liệu và thức ăn thoang thoảng từ các cửa hàng vẫn còn đóng kín, tạo nên một sự tương phản đến nhức nhối.
Dương Quân, trong bộ đạo bào màu lam nhạt quen thuộc, khuôn mặt tuấn tú giờ đây hằn lên vẻ ưu tư sâu sắc. Đôi mắt sáng của anh vẫn tràn đầy nhiệt huyết, nhưng đã pha thêm một nỗi lo lắng khó giấu. Anh nhìn xuống dòng người như một dòng sông bất tận, cuồn cuộn đổ về thành phố, và khẽ thốt lên, giọng nói trầm hẳn đi, không còn vẻ dứt khoát thường thấy: "Quy mô này... vượt quá dự tính của chúng ta. Nhân Đạo của chúng ta, những giá trị mà chúng ta đang cố gắng xây dựng, liệu có thể dung chứa nổi tất cả những con người này? Nền tảng Nhân Đạo của chúng ta sẽ bị thử thách đến mức nào đây?" Anh siết chặt tay vào lan can, cảm nhận được áp lực vô hình đang đè nặng lên đôi vai. Anh từng tin rằng, chỉ cần gieo mầm triết lý đúng đắn, chỉ cần có một ý chí kiên định, Nhân Đạo sẽ vững bền. Nhưng giờ đây, thực tế phũ phàng này lại cho anh thấy, lòng nhân ái mà không có trí tuệ và sự quản lý hiệu quả có thể dẫn đến hỗn loạn, đặt ra câu hỏi về giới hạn của lý tưởng 'Vô Vi Chi Đạo' khi đối diện với thực tế phũ phàng của dòng người ly hương.
Bên cạnh Dương Quân, Mộ Dung Tuyết, trong bộ y phục xanh ngọc dịu dàng, đã không còn giữ được vẻ thanh lịch thường thấy. Gương mặt nàng toát lên vẻ thông minh và một nỗi buồn khó tả, giờ đây lại càng thêm khẩn trương. Nàng đã nhanh chóng nhận ra mức độ nghiêm trọng của tình hình. "Chúng ta không còn thời gian để suy tính, Dương Quân," nàng nói, giọng nói vẫn tự nhiên nhưng pha chút gấp gáp. "Chúng ta phải hành động nhanh chóng. Bệnh tật sẽ bùng phát nếu không có vệ sinh và thuốc men cơ bản. Những đứa trẻ yếu ớt, những người già kiệt sức... họ cần được cứu giúp ngay lập tức!" Nàng quay sang nhóm y sư và quan chức địa phương, đôi mắt kiên định quét qua từng người. "Triệu tập tất cả y sư, chuẩn bị thuốc men và lương thực dự trữ. Cần thiết lập các khu vực vệ sinh tạm thời ngay lập tức. Chúng ta sẽ làm việc không ngừng nghỉ!"
Ngay lập tức, Mộ Dung Tuyết cùng đội ngũ y sư của 'Tổ chức Y Dược Nhân Gian' đã lao xuống dòng người. Nàng hướng dẫn họ cách thức sơ cứu những người yếu nhất, phân phát thuốc giảm sốt, thuốc trị tiêu chảy, và những viên lương khô đầy dinh dưỡng. Nàng không ngại ngần tự tay đỡ những người già, dỗ dành những đứa trẻ đang khóc thét vì đói và sợ hãi. Nàng hiểu rằng, đây không chỉ là một cuộc khủng hoảng y tế hay nhân đạo, mà còn là một phép thử lớn cho những giá trị mà 'Tổ chức Y Dược Nhân Gian' vừa mới được thành lập. Nếu họ không thể chứng minh được khả năng của mình trong lúc này, niềm tin của người dân vào Nhân Đạo sẽ lung lay.
Dương Quân, sau một thoáng ngập ngừng, cũng nhanh chóng ra lệnh cho các quan chức địa phương. "Điều phối nơi ở tạm thời cho người dân, ưu tiên phụ nữ, trẻ em và người già. Huy động lương thực từ các kho dự trữ. Cần thiết lập các trạm kiểm soát để đảm bảo an ninh và ngăn chặn những kẻ lợi dụng tình hình hỗn loạn." Giọng nói của anh đã lấy lại được sự dứt khoát, nhưng ánh mắt vẫn ánh lên sự lo lắng. Anh biết, cuộc khủng hoảng di cư này chỉ là khởi đầu cho những thách thức lớn hơn mà 'Nhân Đạo' sẽ phải đối mặt trong việc dung hòa sự khác biệt và duy trì các giá trị cốt lõi. Việc giải quyết vấn đề di cư sẽ đòi hỏi không chỉ chính sách mà còn là sự thay đổi trong nhận thức và sự kiên cường của toàn xã hội, đặc biệt là những người lãnh đạo như anh.
Những hình ảnh ấy, những khuôn mặt kiệt sức và ánh mắt cầu khẩn, đã in sâu vào tâm trí Dương Quân. Anh nhận ra rằng, dù Thiên Đạo có sụp đổ hay không, thì bản tính con người, những khát khao sinh tồn cơ bản nhất, vẫn luôn tồn tại. Và trách nhiệm của những người lãnh đạo, của Nhân Đạo, chính là phải tìm cách để những khát khao ấy không biến thành tuyệt vọng, không biến thành sự hỗn loạn. Một nền tảng vững chắc cho Nhân Đạo không chỉ cần những triết lý cao siêu, mà còn cần những hành động cụ thể, thiết thực, và một lòng nhân ái không giới hạn, nhưng cũng phải đầy trí tuệ. Áp lực khổng lồ đè nặng lên vai Dương Quân, nhưng anh biết mình không thể gục ngã. Đây là thời điểm mà anh và Mộ Dung Tuyết cần phải thể hiện sự kiên cường, lòng bao dung và trí tuệ để dẫn dắt Nhân Gian vượt qua cơn bão này.
***
Cùng lúc đó, tại Thị Trấn An Bình, cách Thành Vô Song không xa, không khí cũng không còn yên bình như mọi khi. Nắng trưa gắt gao đổ xuống những con đường đất, làm bốc lên mùi ẩm mốc và hơi nóng đặc trưng của mùa hè. Tiếng nói chuyện, tiếng rao hàng và tiếng xe ngựa vẫn vang vọng, nhưng xen kẽ vào đó là những âm thanh lạ lẫm, những tiếng bước chân mệt mỏi kéo lê trên đường, và những tiếng ho khan yếu ớt. Tại quán sách nhỏ của Tạ Trần, mọi thứ vẫn tĩnh lặng như thường lệ, nhưng anh không thể nào không cảm nhận được sự thay đổi trong không khí.
Tạ Trần, ngồi sau quầy sách cũ kỹ, đôi mắt sâu thẳm của anh lướt qua những trang sách cổ, nhưng tâm trí anh lại đang dõi theo những gì diễn ra bên ngoài. Anh không cần ra ngoài để biết. Khả năng nhìn thấu nhân quả của anh, tuy không phải phép thuật, nhưng lại cho phép anh cảm nhận được những dòng chảy của số phận, những biến động trong lòng người. Anh biết rằng một làn sóng di cư lớn đang tràn về, và những hệ quả của nó sẽ không chỉ dừng lại ở các thành phố lớn.
Cánh cửa quán sách lại một lần nữa bật mở. Thư Đồng Tiểu An, gầy gò nhưng đôi mắt toát lên vẻ thông minh và đầy tò mò, chạy vào, khuôn mặt phúng phính vì nắng. "Tiên sinh! Tiên sinh! Con vừa thấy một đoàn người đông lắm, họ đi bộ từ rất xa đến. Trông họ mệt mỏi và đói khát lắm ạ!" Cậu bé reo lên, giọng nói hồn nhiên pha chút lo lắng. "Con thấy có một bà mẹ trẻ đang bế con nhỏ, đứa bé cứ ho mãi, trông tội nghiệp lắm." Tiểu An, với trái tim non nớt nhưng đầy lòng trắc ẩn, không khỏi xót xa trước cảnh tượng đó.
Ông Lão Tiều Phu, người thường ngồi uống trà bên hiên quán sách vào mỗi buổi trưa, nay cũng không còn vẻ bình thản như mọi khi. Ông đặt cây rìu gỗ cũ kỹ xuống, nhấp một ngụm trà nóng, rồi thở dài thườn thượt. Râu tóc bạc phơ rung nhẹ theo từng nhịp thở. "Đời người mà, ai chẳng có lúc ly hương... Chiến loạn, thiên tai, hay chỉ đơn giản là đất đai cằn cỗi không nuôi nổi người. Nhưng lần này, đông quá, công tử ạ. Lão chưa từng thấy cảnh tượng nào như thế này bao giờ." Giọng nói chậm rãi, từ tốn của ông lão mang theo sự từng trải của một người đã chứng kiến bao nhiêu thăng trầm của nhân thế. Ông nhìn Tạ Trần, ánh mắt tinh anh ẩn chứa một nỗi lo lắng sâu xa, không chỉ cho những người di cư, mà còn cho cả Thị Trấn An Bình này, cho cả cái Nhân Đạo mà họ đang cố gắng xây dựng.
Tạ Trần khẽ mỉm cười, nụ cười vẫn nhẹ như làn gió thoảng, nhưng đôi mắt anh vẫn giữ vẻ sâu thẳm, chiêm nghiệm. Anh đặt tay lên đầu Tiểu An, xoa nhẹ. "Giúp đỡ là một chuyện, Tiểu An. Giúp đỡ mà không làm mất đi phẩm giá của họ, lại là chuyện khác." Anh nói, giọng điềm tĩnh như mặt nước hồ thu, nhưng mỗi lời lại mang một trọng lượng triết lý sâu sắc. "Bản tính con người là vậy. Khi khó khăn, họ tìm kiếm sự giúp đỡ. Nhưng nếu sự giúp đỡ ấy biến họ thành những kẻ phụ thuộc, những kẻ ăn xin, thì chúng ta đã vô tình lấy đi ý chí và tinh thần của họ. Nhân Đạo không chỉ là cho đi, mà còn là nâng đỡ, là trao cho họ cơ hội để tự đứng vững."
Ngay lúc đó, một nhóm người di cư, trong đó có người phụ nữ trẻ và đứa con ốm yếu mà Tiểu An vừa kể, dừng lại trước quán sách. Đôi mắt họ đầy vẻ mệt mỏi, cầu khẩn, nhưng vẫn cố giữ một chút phẩm giá cuối cùng. Họ không nói gì, chỉ đứng lặng lẽ, ánh mắt dõi vào trong quán. Tạ Trần hiểu ý. Anh không cần phải hỏi, cũng không cần phải nói nhiều. Anh khẽ đẩy cánh cửa gỗ ra, bước ra ngoài. Anh không dùng đến bất kỳ thứ gì xa hoa, chỉ đơn giản là lấy một ít bánh bao nóng hổi và hai bình nước sạch từ trong quán, đặt lên chiếc ghế gỗ nhỏ trước hiên. "Mời dùng," anh nói, giọng nói ấm áp nhưng không hề có sự thương hại. "Đường xa vạn dặm, cần phải có sức lực."
Người phụ nữ trẻ nhìn Tạ Trần, đôi mắt đỏ hoe nhưng vẫn ánh lên sự biết ơn sâu sắc. Nàng khẽ cúi đầu, rồi vội vàng đỡ đứa con đã ngủ gật vì kiệt sức ngồi dậy, đưa bánh bao và nước cho con. Những người khác trong nhóm cũng tiến lại, không chen lấn, không giành giật, chỉ lặng lẽ đón nhận. Họ hiểu rằng, đây không chỉ là lương thực, mà còn là một sự tôn trọng, một sự sẻ chia mà họ đã đánh mất trên chặng đường ly hương.
Thư Đồng Tiểu An, thấy vậy, vội vàng chạy vào lấy thêm nước. Cậu bé, dù còn nhỏ, cũng đã bắt đầu hiểu được ý nghĩa sâu xa trong lời nói của tiên sinh. Lão Già Gác Cổng, với lưng còng và râu tóc bạc, đứng xa xa quan sát từ cổng làng, ánh mắt đầy lo ngại. Ông đã chứng kiến quá nhiều, và ông biết rằng, việc cho đi một chiếc bánh bao hay một bình nước chỉ là giải pháp tạm thời. Dòng người này sẽ còn tiếp tục đổ về, và thử thách thực sự sẽ nằm ở cách mà Nhân Đạo, mà những người đứng đầu, sẽ đối mặt với cuộc khủng hoảng này. Cuộc sống bình thường là một hành trình dài, không ngừng nghỉ của sự học hỏi và thích nghi. Mặc dù Thiên Đạo sụp đổ, vũ trụ vẫn còn đó những bí ẩn chưa được khám phá, và lòng người thì vẫn muôn vàn phức tạp.
Tạ Trần nhìn những người di cư ăn uống một cách vội vã nhưng đầy trật tự. Anh biết, cuộc khủng hoảng di cư này chỉ là khởi đầu cho những thách thức lớn hơn mà 'Nhân Đạo' sẽ phải đối mặt trong việc dung hòa sự khác biệt và duy trì các giá trị cốt lõi. Việc giải quyết vấn đề di cư sẽ đòi hỏi không chỉ chính sách mà còn là sự thay đổi trong nhận thức và sự kiên cường của toàn xã hội, đặc biệt là những người lãnh đạo. Lòng nhân ái mà không có trí tuệ và sự quản lý hiệu quả có th��� dẫn đến hỗn loạn, đặt ra câu hỏi về giới hạn của lý tưởng 'Vô Vi Chi Đạo' khi đối diện với thực tế phũ phàng.
***
Tối đó, tại Khách Điếm Lạc Thần tráng lệ của Thành Vô Song, không khí sang trọng thường thấy đã hoàn toàn biến mất, thay vào đó là sự căng thẳng, áp lực bao trùm. Trong một phòng họp kín, ánh nến lung linh hắt lên những khuôn mặt đầy lo âu của Dương Quân, Mộ Dung Tuyết và các quan chức cấp cao. Tiếng nói chuyện nhỏ nhẹ, tiếng nhạc du dương thường ngày đã bị thay thế bằng tiếng tranh luận gay gắt, tiếng gõ bàn, và những lời lẽ thẳng thừng. Mùi hương liệu cao cấp, mùi gỗ đàn hương từ những chiếc bàn ghế nay pha lẫn mùi khói thuốc và sự căng thẳng, khiến không khí trở nên ngột ngạt.
Một Quan Chức Địa Phương, với trang phục chỉnh tề nhưng khuôn mặt nhăn nhó vì mệt mỏi, đập mạnh tay xuống bàn, giọng nói đầy bức xúc: "Chúng ta không thể chứa chấp tất cả! Tài nguyên của Thành Vô Song có hạn. Người dân địa phương đã bắt đầu than phiền về việc thiếu lương thực, thiếu nước sạch. Nếu không kiểm soát, sẽ có bạo loạn! Chúng ta phải đặt lợi ích của người dân Thành Vô Song lên hàng đầu!" Ánh mắt ông ta đầy vẻ sợ hãi và thực dụng, đại diện cho nỗi lo lắng của một bộ phận người dân địa phương.
Mộ Dung Tuyết, mặc dù đã trải qua một ngày dài mệt mỏi, vẫn giữ được sự bình tĩnh đáng kinh ngạc. Nàng kiên quyết phản bác: "Nhân Đạo của chúng ta không thể bỏ rơi những người yếu thế, những người đang tìm kiếm một cuộc sống mới! Chúng ta đã xây dựng 'Tổ chức Y Dược Nhân Gian' để đảm bảo rằng mọi người đều có quyền được sống, được chữa trị. Giờ đây, khi họ cần chúng ta nhất, chúng ta lại quay lưng sao? Chúng ta cần tìm giải pháp, không phải đóng cửa và để họ chết đói bên ngoài thành!" Giọng nói của nàng, dù không lớn, nhưng lại vang vọng đầy sức nặng của lòng trắc ẩn và lý tưởng. Nàng tin rằng, lòng nhân ái là nền tảng của Nhân Đạo, và nếu mất đi lòng nhân ái, thì Nhân Đạo sẽ không còn ý nghĩa.
Dương Quân ngồi ở vị trí chủ tọa, cố gắng giữ bình tĩnh, nhưng trong lòng anh là một trận chiến nội tâm dữ dội. Anh hiểu cả hai phía. Anh là người gánh vác trọng trách lãnh đạo, anh phải cân bằng giữa lý tưởng và thực tế phũ phàng. Anh nhìn từng khuôn mặt, từng ánh mắt, cố gắng tìm ra một con đường dung hòa. "Cái giá của sự bao dung là gì?" anh nói, giọng trầm mặc, vang vọng trong căn phòng. "Và cái giá của sự từ chối là gì? Nếu chúng ta từ chối họ, liệu lương tâm chúng ta có yên? Liệu Nhân Đạo của chúng ta có còn đúng với bản chất của nó? Nhưng nếu chúng ta bao dung vô hạn, liệu chúng ta có thể đảm bảo sự ổn định cho những người đã tin tưởng vào chúng ta?"
Anh nhớ lại lời Tạ Trần đã nói: "Giá trị của cuộc sống không nằm ở độ dài, mà ở chiều sâu và ý nghĩa của nó." Và "Sức khỏe không chỉ là không có bệnh tật, mà là khởi đầu của mọi 'chiều sâu và ý nghĩa'." Nhưng làm thế nào để trao cho những người di cư này một cuộc sống có chiều sâu và ý nghĩa, khi họ thậm chí còn không có chỗ để đặt lưng? Làm thế nào để duy trì sự ổn định của xã hội khi một lượng lớn người dân mới đổ về, mang theo nh��ng nhu cầu cấp thiết và sự khác biệt về văn hóa, tập quán?
Sau một hồi tranh luận nảy lửa, Dương Quân đã đưa ra một quyết định tạm thời, một quyết định mà anh biết sẽ không làm hài lòng tất cả mọi người, nhưng là cần thiết trong lúc này. "Chúng ta sẽ không từ chối bất kỳ ai. Nhưng chúng ta cũng không thể để sự hỗn loạn tiếp diễn. Cần thiết lập các khu tạm cư có quy củ ở ngoại ô thành phố, dưới sự giám sát chặt chẽ của 'Tổ chức Y Dược Nhân Gian' và lực lượng phòng vệ. Lương thực, nước uống và thuốc men sẽ được phân phát theo định mức, đảm bảo không ai bị bỏ đói hay bệnh tật." Anh dừng lại, ánh mắt quét qua từng người. "Đồng thời, chúng ta cần thành lập một ủy ban đặc biệt để tìm kiếm các giải pháp dài hạn hơn: kế hoạch tái định cư, kế hoạch phát triển nông nghiệp ở các vùng đất mới, và quan trọng nhất, là kế hoạch dung hòa văn hóa, để những người di cư có thể trở thành một phần của Nhân Đạo, chứ không phải là một gánh nặng."
Quyết định của Dương Quân, dù mang tính tạm thời, đã phần nào làm dịu đi không khí căng thẳng. Tuy nhiên, anh biết rằng đây chỉ là bước khởi đầu. Cuộc khủng hoảng này là một phép thử lớn cho Nhân Đạo, một cuộc thử nghiệm về lòng trắc ẩn, trí tuệ và khả năng quản trị của con người. Anh biết rằng, một số thế lực hoặc cá nhân có thể lợi dụng tình hình hỗn loạn này để gây bất ổn hoặc trục lợi, thách thức trực tiếp sự ổn định của kỷ nguyên Nhân Gian. Những thách thức mới sẽ luôn xuất hiện, bởi vũ trụ vẫn còn đó những bí ẩn chưa được khám phá, và bản tính con người thì vô cùng phức tạp. Nhưng điều quan trọng là con người đã bắt đầu đi đúng hướng, đã bắt đầu xây dựng một nền tảng vững chắc cho chính mình, không còn chấp niệm vào sức mạnh siêu nhiên, mà tin tưởng vào sức mạnh của lòng nhân và trí tuệ phàm trần. Đêm về khuya, Dương Quân vẫn ngồi đó, ánh nến đã tàn, chỉ còn lại ánh trăng yếu ớt hắt vào qua khung cửa sổ, soi rõ vẻ mệt mỏi nhưng kiên định trên khuôn mặt anh. Con đường của Nhân Đạo vẫn còn rất dài.
Truyện do Long thiếu trực tiếp sáng tác, phát hành độc quyền trên truyen.free.