Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 1050: Lòng Nhân Vô Ngại: Nền Tảng Y Dược Nhân Gian

Dòng Vọng Giang vẫn lững lờ trôi, mang theo những gợn sóng lăn tăn, như vô vàn câu chuyện không ngừng kể lại. Khi những vị học giả, những nhà khoa học và cả Dương Quân, Mộ Dung Tuyết đã rời đi, Tạ Trần vẫn đứng đó, dưới ánh hoàng hôn đang dần tắt, nhuộm đỏ cả một khoảng trời. Làn gió nhẹ từ mặt sông thổi lên, vuốt ve mái tóc đen dài của anh, mang theo hơi ẩm và mùi đất, mùi nước. Anh khẽ nhắm mắt, cảm nhận sự giao thoa giữa ngày và đêm, giữa những ồn ào của buổi trà đàm và sự tĩnh lặng của khoảnh khắc hiện tại.

Những lời anh nói, những triết lý anh gieo mầm, không phải là thứ có thể lập tức biến thành giải pháp cụ thể, hay xóa bỏ mọi lòng tham và mâu thuẫn vốn đã ăn sâu vào nhân tâm. Anh hiểu điều đó. Nhưng chúng là ngọn đèn, soi rọi vào những góc khuất trong tư duy của con người, mở ra một lối đi mới, nơi giá trị không còn đo đếm bằng sự trường thọ vô ích hay quyền năng hư ảo, mà bằng chiều sâu và ý nghĩa của từng hơi thở, từng khoảnh khắc sống. Anh biết, thử thách với ‘Bất Tử Dược Phàm Trần’ chỉ là một khởi đầu. Kỷ nguyên Nhân Gian, dù đã thoát khỏi gông cùm của Thiên Đạo suy tàn, vẫn phải đối mặt với chính bản tính phức tạp của nhân loại. Dòng chảy thời gian vẫn cuộn trào, mang theo vô vàn những biến đổi, những bí ẩn chưa được khám phá. Và con người, dù có trong tay những phát minh vĩ đại đến đâu, vẫn sẽ không ngừng đối mặt với những câu hỏi triết lý về sự tồn tại, về giá trị chân thực của một kiếp nhân sinh. Tạ Trần mở mắt, ngư��c nhìn bầu trời đêm đang dần hé lộ những vì sao đầu tiên, lấp lánh như những hạt bụi của thời gian và vũ trụ. Anh biết, con đường phía trước còn rất dài, nhưng chỉ cần con người còn biết suy ngẫm, còn biết tìm kiếm chiều sâu thay vì chỉ chạy theo độ dài, thì ‘Nhân Đạo’ sẽ có thể vượt qua mọi phong ba bão táp.

***

Sáng sớm hôm sau, Thành Vô Song đã thức giấc trong một vầng nắng ấm áp, rực rỡ. Trên Phố Thương Mại Kim Long, nơi những tòa nhà ba, bốn tầng với mái ngói cong và những đường nét chạm khắc tinh xảo vươn mình đón nắng, không khí đã trở nên vô cùng náo nhiệt. Tiếng rao hàng của những thương nhân, tiếng mặc cả của khách buôn, tiếng nói chuyện ồn ào từ các quán trà, quán rượu, tất cả hòa quyện thành một bản giao hưởng sôi động của cuộc sống. Mùi hương liệu quý giá từ những cửa hàng tơ lụa, mùi thức ăn nóng hổi từ các quán ăn đường phố, mùi vải vóc mới, mùi kim loại từ các xưởng thủ công, tất cả quyện vào nhau, tạo nên một mùi hương đặc trưng của sự phồn thịnh và xa hoa. Đèn lồng đỏ rực, d�� là ban ngày nhưng vẫn được treo trang trí lộng lẫy, tô điểm thêm cho vẻ tấp nập của con phố.

Trước một hội trường lớn, nơi thường diễn ra các buổi họp mặt quan trọng của giới quan lại và học giả, một đám đông đã tụ tập. Họ không chỉ là những người dân tò mò, mà còn có cả những vị quan chức cấp thấp, các thương nhân lớn nhỏ, và cả những học giả từ các viện nghiên cứu. Ánh mắt họ đầy vẻ dò xét, xen lẫn chút hoài nghi khi nhìn về phía cánh cửa hội trường. Hôm nay, Dương Quân và Mộ Dung Tuyết sẽ trình bày một kế hoạch vĩ đại, một điều mà nhiều người cho là không tưởng: thành lập ‘Tổ chức Y Dược Nhân Gian’, nhằm đảm bảo mọi phàm nhân đều có quyền tiếp cận y tế cơ bản.

Một học giả lão làng, râu tóc bạc phơ, tay cầm quạt giấy, khẽ phe phẩy, nói với vẻ khó chịu: “Y tế cho tất cả? Nghe có vẻ cao đẹp, nhưng liệu có khả thi? Ai sẽ trả giá cho sự ‘công bằng’ đó? Nguồn lực ở đâu ra để duy trì một điều không tưởng như vậy? Chẳng lẽ lại thu thuế nặng hơn từ những người có của cải, hay cắt giảm những khoản chi khác cho phát triển kinh tế, cho an ninh?” Ông ta chỉ tay vào đám đông đang bàn tán xôn xao, ánh mắt đầy vẻ phê phán. "Dân chúng đâu có hiểu được sự phức tạp của việc quản lý một quốc gia. Họ chỉ nhìn thấy lợi ích trước mắt, mà không thấy được cái giá phải trả."

Một thương nhân đứng gần đó, ăn mặc sang trọng, cũng hùa theo: "Đúng vậy, học giả nói không sai. Y tế vốn là một thị trường, kẻ có tiền thì dùng dịch vụ tốt, kẻ ít tiền thì dùng dịch vụ bình dân hơn. Đó là lẽ tự nhiên của thị trường, là sự phân cấp vốn có của xã hội. Nếu ai cũng được chữa bệnh như nhau, vậy thì còn đâu là động lực để người ta nỗ lực kiếm tiền, để vươn lên?" Hắn ta nhếch mép, vẻ mặt đầy tính toán. "Hơn nữa, nếu cứ cứu chữa mãi những kẻ ốm yếu, bệnh tật, chẳng phải sẽ làm gánh nặng cho xã hội sao? Sức khỏe yếu kém, bệnh tật triền miên cũng là một dạng 'nhân quả' của chính họ."

Chính lúc này, cánh cửa hội trường từ từ mở ra. Dương Quân, trong bộ đạo bào màu lam nhạt quen thuộc, cùng M�� Dung Tuyết, khoác lên mình y phục xanh ngọc thanh lịch, bước vào. Khí chất của họ, một người quyết đoán, một người điềm tĩnh, lập tức thu hút mọi ánh nhìn. Dương Quân nhìn thẳng vào những khuôn mặt đang xì xào, ánh mắt y không hề dao động, mà ngược lại, càng thêm kiên định. "Giá trị của một xã hội không nằm ở sự giàu có của kẻ mạnh, mà ở sự chăm sóc dành cho những người yếu thế nhất," y cất tiếng, giọng nói tuy không quá lớn nhưng vang vọng rõ ràng trong không gian náo nhiệt, khiến những tiếng xì xào dần lắng xuống. "Một xã hội mà người dân phải lo lắng cái ăn, cái mặc, cái bệnh tật, thì dù có bao nhiêu của cải, bao nhiêu phát minh, cũng không thể gọi là phồn vinh thực sự. Một xã hội mà ai cũng có thể ngã bệnh mà không sợ hãi, không bị bỏ rơi, mới là nền tảng vững chắc cho sự phát triển lâu dài."

Mộ Dung Tuyết khẽ gật đầu, bổ sung: "Y tế không phải là đặc quyền của kẻ giàu có, mà là quyền cơ bản của mỗi con người. Sức khỏe là vốn quý nhất, là nền tảng để mỗi cá nhân có thể sống trọn vẹn, có thể cống hiến cho xã hội, có thể theo đuổi ước mơ và tìm kiếm ý nghĩa cuộc đời mình. Nếu chúng ta để mặc bệnh tật hoành hành trong dân chúng, đó không chỉ là sự suy yếu về thể chất, mà còn là sự bào mòn về tinh thần, về hy vọng, về cả nhân tâm của một xã hội." Nàng nói, giọng nói dịu dàng nhưng đầy sức thuyết phục, toát lên sự nhân hậu và kiên định của một y sư.

Học giả Bùi Khải, người vừa lên tiếng phản đối, cũng có mặt trong số những người tham dự. Ông ta vẫn giữ vẻ hoài nghi, nhưng ánh mắt đã chuyển từ sự khó chịu sang dò xét, đánh giá. Ông ta đã nghe về những buổi trà đàm của Tạ Trần, về triết lý "chiều sâu và ý nghĩa" của cuộc sống. Nhưng từ triết lý đến hiện thực là một khoảng cách rất lớn. Làm thế nào để những điều cao cả đó có thể áp dụng vào việc quản lý một quốc gia, với vô vàn vấn đề thực tế về nguồn lực, về con người? Dương Quân và Mộ Dung Tuyết bước vào hội trường, đối mặt với ánh mắt dò xét của hàng trăm người. Họ biết, con đường này sẽ không dễ dàng, nhưng họ đã có một kim chỉ nam m��i, một niềm tin vững chắc, được gieo mầm từ những lời chiêm nghiệm của Tạ Trần bên bờ sông Vọng Giang.

***

Trong hội trường lớn của Khách Điếm Lạc Thần, không khí đã trở nên căng thẳng đến nghẹt thở. Nắng đẹp bên ngoài cửa sổ vẫn đổ xuống, nhưng dường như không thể xua tan đi sự gay gắt của cuộc tranh luận bên trong. Hội trường được trang hoàng lộng lẫy, với những cột gỗ chạm khắc tinh xảo và những bức tranh thủy mặc treo trên tường, nhưng không ai còn tâm trí để thưởng ngoạn. Cuộc họp về việc thành lập 'Tổ chức Y Dược Nhân Gian' đã đi vào cao trào.

Học Sĩ Bùi Khải, với vẻ mặt khó chịu và đôi mắt sắc sảo, đập nhẹ cây quạt giấy lên bàn, cắt ngang lời của một học giả đang phát biểu. "Chúng ta đã có đủ gánh nặng từ việc phân phối 'Bất Tử Dược Phàm Trần'. Việc đó đã gây ra không ít tranh cãi, chia rẽ trong xã hội, và đòi hỏi nguồn lực khổng lồ để quản lý và sản xuất. Giờ lại muốn ôm đồm thêm cả y tế cho toàn dân? Nguồn lực ở đâu ra? Nhân lực y sĩ có đủ không? Chưa kể, việc này sẽ làm dấy lên những kỳ vọng không thực tế từ dân chúng, và khi không đáp ứng được, sẽ chỉ gây ra sự bất mãn lớn hơn!" Giọng ông ta vang vọng, đầy vẻ bức bối. Ông ta đại diện cho một bộ phận không nhỏ những người bảo thủ, lo ngại về sự thay đổi quá nhanh chóng và những gánh nặng tài chính, xã hội mà nó có thể mang lại. Ông ta cũng lo ngại rằng việc này sẽ khuyến khích sự ỷ lại, thay vì thúc đẩy tinh thần tự cường của con người.

Mộ Dung Tuyết, vẫn giữ vẻ điềm tĩnh thường thấy, khẽ khàng đứng dậy. Nàng không nóng vội phản bác, mà chờ cho tiếng xì xào lắng xuống. "Kính thưa Học Sĩ Bùi Khải và quý vị," nàng bắt đầu, giọng nói trong trẻo nhưng đầy tự tin. "Việc phân phối 'Bất Tử Dược' quả thực là một thử thách lớn, nhưng nó cũng đã mở ra một kỷ nguyên mới cho khoa học dược liệu của Nhân Gian. Với công nghệ dược liệu hiện tại, đặc biệt là những tiến bộ trong việc tổng hợp các hoạt chất tự nhiên và phát triển phương pháp điều chế mới mà không cần linh khí, việc sản xuất thuốc men cơ bản cho phàm nhân l�� hoàn toàn khả thi. Chúng ta đã có những phát minh vĩ đại, những bài thuốc hiệu nghiệm có thể chữa khỏi nhiều loại bệnh tật mà trước đây tưởng chừng vô phương cứu chữa, chỉ cần dùng những nguyên liệu phàm tục." Nàng dừng lại một chút, ánh mắt lướt qua từng người, dường như muốn truyền đi sự tự tin của mình. "Hơn nữa, trong những năm qua, với sự tan rã của các tiên môn và sự suy yếu của Thiên Đạo, rất nhiều y sĩ, dược sư từng phục vụ trong các phái tu hành đã trở về nhân gian, mang theo kiến thức và kinh nghiệm quý báu. Điều chúng ta thiếu không phải là năng lực, không phải là nguồn lực y sĩ, mà là ý chí, là một hệ thống tổ chức đủ mạnh để tập hợp và phát huy những tiềm năng đó." Nàng nhấn mạnh. "Chúng ta có thể xây dựng các trạm y tế nhỏ ở mỗi làng xã, đào tạo thêm các y tá, dược tá từ chính người dân địa phương để hỗ trợ. Việc này không chỉ giải quyết vấn đề sức khỏe mà còn tạo ra công ăn việc làm, nâng cao trình độ dân trí."

Dương Quân đứng dậy, bước đến cạnh Mộ Dung Tuyết. Y nhìn thẳng vào Học Sĩ Bùi Khải, ánh mắt đầy kiên quyết. "Học Sĩ Bùi Khải, quý vị nói đúng, cuộc sống không chỉ là hơi thở dài ngắn. Nhưng để có thể theo đuổi 'chiều sâu và ý nghĩa' của cuộc đời, thì trước hết, con người phải có cơ hội để sống, để khỏe mạnh. Một người bệnh tật triền miên, đói kém, liệu có thể suy nghĩ về đạo lý, về những giá trị cao đẹp? Một người cha phải nhìn con mình chết dần chết mòn vì không có tiền mua thuốc, liệu có thể sống một đời bình thường, giữ trọn nhân tính?" Giọng y trầm xuống, nhưng sức nặng của từng lời nói lại tăng lên gấp bội. "Đây không phải là gánh nặng, mà là nền tảng của một xã hội nhân văn. Đây là sự hiện thực hóa triết lý mà Tiên sinh Tạ Trần đã gieo mầm: 'Giá trị của cuộc sống không nằm ở độ dài, mà ở chiều sâu và ý nghĩa của nó.' Và để có được chiều sâu đó, mỗi người phải có cơ hội để đứng vững trên đôi chân của mình, để không bị bệnh tật nhấn chìm, để có thể theo đuổi lý tưởng của mình. Sức khỏe là khởi đầu của mọi 'chiều sâu và ý nghĩa'."

Y tiếp tục, ��nh mắt y nhìn bao quát cả hội trường, như muốn chạm đến từng người. "Việc thành lập 'Tổ chức Y Dược Nhân Gian' không chỉ là một hành động từ thiện, mà là một khoản đầu tư vào tương lai của Nhân Đạo. Một dân tộc khỏe mạnh sẽ là một dân tộc cường thịnh. Một xã hội mà mỗi cá nhân đều được chăm sóc, được trao cơ hội, sẽ là một xã hội gắn kết, đầy lòng tin và hy vọng. Chúng ta không thể xây dựng một kỷ nguyên mới trên nền tảng của sự thờ ơ và bất công. Chúng ta phải phá bỏ chấp niệm về sự phân cấp, về việc y tế là đặc quyền, để hướng tới một tương lai nơi lòng nhân được đặt lên trên tất cả."

Những lời nói của Dương Quân, kết hợp với những phân tích khoa học và thực tiễn của Mộ Dung Tuyết, dần dần làm lung lay sự hoài nghi của những người có mặt. Học Sĩ Bùi Khải, ban đầu vẫn giữ thái độ khó chịu, giờ đây đã hạ cây quạt giấy xuống, ánh mắt ông ta trở nên trầm tư. Ông ta đã từng cho rằng sự trường thọ bằng khoa học sẽ là một gánh nặng, một nguồn gốc của chấp niệm mới, nhưng giờ đây ��ng ta nhận ra rằng, ngay cả việc chăm sóc sức khỏe cơ bản cũng cần một triết lý đúng đắn để không trở thành gánh nặng, mà là một sự nâng đỡ. Các học giả khác, các thương nhân, những quan chức, dần dần bắt đầu xiêu lòng. Họ không còn tranh cãi gay gắt, mà bắt đầu lắng nghe, suy ngẫm. Cuộc họp dần đi đến hồi kết, không phải bằng một sự đồng thuận hoàn toàn tuyệt đối, nhưng bằng một cái gật đầu chậm rãi từ đa số, một sự chấp nhận miễn cưỡng nhưng đầy hy vọng cho một tương lai mới.

***

Khi những tia nắng cuối cùng của buổi chiều tà đang cố gắng níu giữ trên những mái nhà, nhuộm vàng cả Thị Trấn An Bình, Tạ Trần vẫn ngồi yên vị tại quán sách nhỏ của mình. Ánh sáng yếu ớt từ ô cửa sổ hắt vào, rọi lên trang sách cổ anh đang đọc, cuốn 'Vô Vi Chi Đạo'. Mùi giấy cũ, mùi gỗ đàn hương thoang thoảng từ giá sách, và mùi thảo dược nhẹ nhàng từ tiệm thuốc đối diện, tất cả tạo nên một không gian tĩnh lặng, tách biệt với sự ồn ào của thế giới bên ngoài. Tạ Trần, thân hình gầy gò trong bộ áo vải bố c�� kỹ, đôi mắt sâu thẳm vẫn ánh lên vẻ tỉnh táo, suy tư, dường như có thể nhìn thấu vạn vật mà không cần phải dùng lời. Anh khẽ lật từng trang sách, cảm nhận sự thô ráp của giấy, sự uyên thâm của từng nét chữ.

Bỗng, cánh cửa quán sách bật mở, phá tan bầu không khí yên tĩnh. Thư Đồng Tiểu An, gầy gò nhưng đôi mắt lanh lợi sáng bừng, chạy ào vào, khuôn mặt hớn hở, không giấu nổi sự phấn khích. "Tiên sinh! Tiên sinh!" Tiểu An thở hổn hển, tóc tai rối bù vì chạy vội. "Có tin vui ạ! Thành Vô Song đã quyết định rồi! 'Tổ chức Y Dược Nhân Gian' sẽ được thành lập! Từ nay, mọi người sẽ được chữa bệnh mà không cần quá lo lắng về tiền bạc! Thật là tốt quá, tiên sinh ơi!" Cậu bé reo lên, giọng nói hồn nhiên, trong trẻo, mang theo niềm vui thuần túy của một đứa trẻ.

Tạ Trần khẽ mỉm cười, nụ cười nhẹ như làn gió thoảng, nhưng đủ để xóa đi vẻ trầm tư trên khuôn mặt anh. Anh đặt cuốn 'Vô Vi Chi Đạo' xuống bàn, dùng tay xoa nhẹ lên mái tóc rối bù của Tiểu An. "Đó là một bước đi đúng đắn, Tiểu An à," anh nói, giọng điềm tĩnh như mặt nước hồ thu. "Một xã hội chỉ thực sự vững mạnh khi mỗi con người trong đó đều có thể đứng vững trên đôi chân của mình. Sức khỏe không chỉ là không có bệnh tật, mà là khởi đầu của mọi 'chiều sâu và ý nghĩa'. Nếu một người không có sức khỏe, không có cơ hội được chữa trị, thì làm sao họ có thể theo đuổi ước mơ, làm sao họ có thể cống hiến, làm sao họ có thể tìm thấy ý nghĩa trong cuộc đời mình?"

Anh nhẹ nhàng kéo Tiểu An lại gần, chỉ tay ra ngoài cửa sổ, nơi ánh hoàng hôn đang dần tắt, nhuộm đỏ cả những mái nhà cổ kính của Thị Trấn An Bình. Tiếng trẻ con nô đùa từ xa vọng lại, tiếng gió thổi qua những tán cây, tất cả hòa quyện vào nhau, tạo nên một khung cảnh yên bình đến lạ. "Thành lập một tổ chức như vậy, không phải là điều dễ dàng. Sẽ có rất nhiều thử thách, rất nhiều khó khăn ở phía trước, những sự hoài nghi, những toan tính, những chấp niệm cũ kỹ của con người." Tạ Trần tiếp tục, ánh mắt anh xa xăm, nhìn về phía chân trời đang dần chìm vào bóng tối. "Nhưng chỉ cần có một khởi đầu tốt đẹp, một triết lý đúng đắn để soi lối, thì con người sẽ không ngừng học hỏi và thích nghi. Đây chỉ là một bước nhỏ trên một hành trình rất dài của Nhân Đạo."

Nụ cười vẫn vương trên môi Tạ Trần, nhưng đôi mắt anh vẫn giữ vẻ sâu thẳm, chiêm nghiệm. Anh biết, việc thành lập 'Tổ chức Y Dược Nhân Gian' sẽ là một tiền lệ quan trọng, một dấu mốc cho sự phát triển của kỷ nguyên Nhân Gian, định hình lại cấu trúc quyền lực và vai trò của chính phủ, không còn là những kẻ chỉ biết tranh giành linh khí hay quyền lực tiên môn. Nó cũng cho thấy triết lý của anh đang dần len lỏi và thay đổi nhận thức xã hội, mở đường cho những thay đổi lớn hơn, nơi lòng nhân được đặt lên hàng đầu. Sự phát triển mạnh mẽ của khoa học phàm trần, đặc biệt là trong lĩnh vực y dược, cũng sẽ dần giải quyết nhiều vấn đề mà tu tiên từng độc quyền, làm suy yếu hơn nữa niềm tin vào Thiên Đạo đang dần tan rã.

Tạ Trần ngước nhìn lên bầu trời đêm, nơi những vì sao đã bắt đầu lấp lánh rực rỡ, như vô vàn ánh mắt đang dõi theo hành trình của nhân loại. Anh biết, cuộc sống bình thường là một hành trình dài, không ngừng nghỉ của sự học hỏi và thích nghi. Những thách thức mới sẽ luôn xuất hiện, bởi vũ trụ vẫn còn đó những bí ẩn chưa được khám phá, và bản tính con người thì vô cùng phức tạp. Nhưng điều quan trọng là con người đã bắt đầu đi đúng hướng, đã bắt đầu xây dựng một nền tảng vững chắc cho chính mình, không còn chấp niệm vào sức mạnh siêu nhiên, mà tin tưởng vào sức mạnh của lòng nhân và trí tuệ phàm trần. Anh khẽ thở dài, một tiếng thở dài của sự mãn nguyện, nhưng cũng ẩn chứa sự nhận thức sâu sắc về gánh nặng của một con đường dài phía trước.

Truyện nguyên tác Long thiếu, hiện chỉ phát hành duy nhất tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free