Nhân gian bất tu tiên - Chương 1049: Chiều Sâu Thay Vì Độ Dài: Trà Đàm Nhân Gian
Ánh trăng cuối cùng đã nhường chỗ cho rạng đông, xua tan đi cái bóng cô độc và mệt mỏi của Dương Quân trong thư phòng Thành Vô Song. Nhưng dù đêm có qua đi, sự kiệt sức và nỗi băn khoăn trong lòng y vẫn còn nguyên, thậm chí còn nặng nề hơn khi ánh mặt trời soi rọi rõ ràng hơn những mâu thuẫn đang giày vò. Y biết, một đêm trằn trọc không thể xóa nhòa gánh nặng của một quyết định có thể định đoạt cả một kỷ nguyên. Lời tiên tri về 'Không Ai Khao Khát Thành Tiên' đang dần hiện hữu, nhưng không phải bởi sự giác ngộ, mà bởi một chấp niệm mới, một sự khao khát trường sinh bằng phương pháp phàm trần, và điều đó lại tạo ra một Thiên Đạo mới, vô hình nhưng đầy quyền lực, đè nặng lên 'Nhân Đạo' y đang cố sức xây dựng.
Sáng sớm hôm sau, Thị Trấn An Bình thức giấc trong một ngày trời trong xanh, nắng nhẹ vàng ươm. Những tia nắng đầu tiên lách qua khe cửa sổ gỗ, nhảy múa trên nh��ng chồng sách cũ kỹ trong quán của Tạ Trần, nhuộm vàng cả không gian vốn dĩ đã ngập tràn mùi giấy, mực và hương trà thoang thoảng. Thư Đồng Tiểu An, với thân hình gầy gò và đôi mắt sáng lanh lợi, đang cẩn thận sắp xếp lại những cuốn kinh thư cổ, tiếng lật trang sách nhẹ nhàng như một nốt nhạc trầm trong bản hòa ca yên bình của buổi ban mai. Cậu bé thỉnh thoảng lại liếc nhìn vị tiên sinh của mình, người đang bình thản đọc một cuốn sách không rõ tên, khuôn mặt thanh tú với đôi mắt sâu thẳm luôn ánh lên vẻ suy tư, dường như có thể nhìn thấu vạn vật. Tạ Trần mặc bộ áo vải bố cũ kỹ, màu sắc nhã nhặn, không chút phô trương, hoàn toàn hòa mình vào không gian tri thức và thanh bình nơi đây.
Khi tiếng bước chân nặng nề vang lên bên ngoài, phá vỡ sự tĩnh lặng, Tiểu An ngẩng đầu. Cậu bé hơi nheo mắt nhìn ra cửa, rồi vội vàng chạy vào báo tin cho Tạ Trần. "Tiên sinh, có khách ạ... nhiều lắm."
Tạ Trần khẽ đóng cuốn sách lại, đặt nó nhẹ nhàng lên bàn. Anh ngước mắt nhìn ra, và đôi mắt anh đón lấy những khuôn mặt quen thuộc nhưng đầy vẻ mệt mỏi và bế tắc. Đó là Dương Quân, khí chất nho nhã nhưng giờ đây ẩn chứa sự nặng nề của một nhà lãnh đạo đang đứng trước thử thách nghiệt ngã. Bên cạnh y là Mộ Dung Tuyết, vẫn dịu dàng, thanh lịch trong bộ y phục xanh ngọc của y sư, nhưng gương mặt thông minh giờ đây lại pha lẫn một nỗi buồn khó tả, đôi môi khẽ mím chặt vì dằn vặt. Và còn có Học Sĩ Bùi Khải, dáng người hơi mập mạp, khuôn mặt tròn trịa, đôi mắt tinh ranh thường ngày giờ cũng lộ rõ vẻ bất an, ông ta vẫn giữ vẻ kiên định, lý trí nhưng dường như sự tự phụ vốn có đã bị mài mòn đi ít nhiều. Đi cùng họ là vài vị học giả uy tín khác, những người đại diện cho tầng lớp trí thức của Thành Vô Song, ai nấy đều mang vẻ trầm tư, bối rối.
Họ bước vào quán sách, không khí dường như đặc quánh lại bởi sự căng thẳng và nỗi lo âu vô hình mà họ mang theo. Mùi giấy cũ và mực bỗng trở nên nặng nề hơn, hòa lẫn với một chút hương hoa cỏ khô từ những lọ hoa nhỏ trên bàn.
Dương Quân bước lên trước, cúi đầu chào Tạ Trần, giọng nói khàn đặc vì mệt mỏi và thiếu ngủ. "Tiên sinh Tạ Trần, chúng ta đã bế tắc. Không ai có thể tìm ra một con đường vẹn toàn cho 'Bất Tử Dược'." Y đưa tay xoa nhẹ thái dương, ánh mắt đầy sự bất lực. "Cuộc họp đêm qua... đã đi vào ngõ cụt. Mọi giải pháp đều dẫn đến những hệ quả không thể chấp nhận được, hoặc là sự bất công tột cùng, hoặc là sự chia rẽ không thể hàn gắn."
Mộ Dung Tuyết tiến lên, ánh mắt cô đầy vẻ tự trách. "Phát minh của ta, thay vì mang lại hy vọng, lại đang gieo rắc thêm mầm mống của sự chia rẽ và tham vọng." Giọng nàng nhỏ nhẹ nhưng chứa đầy sự dằn vặt. Nàng nhìn Tạ Trần, như thể đang tìm kiếm một câu trả lời, một sự an ủi trong đôi mắt thấu suốt của anh. Nàng đã từng tin rằng "cứu một mạng người còn hơn tu trăm năm đạo", nhưng giờ đây, phát minh của nàng dường như đang đe dọa không chỉ một mà là vô số mạng người, không chỉ về thể xác mà còn về tâm hồn. Nàng tự hỏi, liệu đạo của nàng có phải đang đánh đổi nhân tính hay không.
Học Sĩ Bùi Khải hắng giọng, cố gắng giữ vững lập trường của mình, dù giọng ông ta cũng không còn vẻ kiên quyết như trước. "Một xã hội cần trật tự, và trật tự phải dựa trên sự phân cấp. Kẻ có cống hiến xứng đáng có được những điều tốt đẹp nhất, kể cả trường thọ." Ông ta nhìn quanh một lượt các học giả khác, như muốn tìm kiếm sự đồng tình, nhưng chỉ nhận lại những cái nhìn đầy hoài nghi và bối rối. Ông ta tin vào lý trí, vào sự thực dụng, rằng một quốc gia phải ưu tiên những người có năng lực để phát triển, nhưng những lời của Tạ Trần trong quá khứ về "nhân quả" và "giá trị của một đời người" vẫn vang vọng trong tâm trí ông, khiến lý lẽ của ông không còn vững vàng như trước.
Tạ Trần, với vẻ bình thản đến lạ thường, khẽ gật đầu chào đón khách. Anh không vội vàng trả lời, chỉ ra hiệu cho Tiểu An mang thêm ghế, rồi tự mình quay vào pha trà. Tiếng nước sôi reo nhẹ trong ấm, tiếng chén trà va vào nhau lách cách, tạo nên một sự tương phản rõ rệt với bầu không khí nặng nề đang bao trùm. Anh không nói một lời, chỉ lắng nghe, đôi mắt sâu thẳm lướt qua từng người, ghi nhận từng nét mặt, từng hơi thở, như thể đang đọc một cuốn sách phức tạp nhất thế gian. Anh hiểu rằng họ đến đây không phải để tìm một giải pháp hành chính, một kế hoạch phân phối cụ thể, mà là một lối thoát cho sự bế tắc trong tư duy, một sự định hướng về ý nghĩa của phát minh này đối với 'Nhân Đạo'. Anh biết, vấn đề 'Bất Tử Dược' không chỉ là vấn đề về vật chất, mà là vấn đề về tinh thần, về bản chất sâu xa của con người khi đứng trước khát vọng trường sinh. Mùi trà thơm thanh khiết dần lan tỏa, xoa dịu phần nào sự căng thẳng trong không gian chật hẹp của quán sách, như một lời mời gọi vô hình đến sự tĩnh tâm và suy ngẫm.
Thư Đồng Tiểu An, sau khi đã sắp xếp xong chỗ ngồi, mang ra một khay trà được Tạ Trần đích thân pha chế. Hương trà Long Tỉnh thơm ngát lan tỏa, xoa dịu phần nào bầu không khí căng thẳng. Tạ Trần nhẹ nhàng đặt chén trà trước mặt từng vị khách, ánh mắt anh vẫn trầm tĩnh, không một chút gợn sóng. Anh không ép buộc ai phải nói, cũng không thúc giục ai phải đưa ra quyết định. Anh chỉ đơn thuần hiện diện, lắng nghe và quan sát.
"Bách tính đang chia rẽ, tiên sinh," Dương Quân tiếp lời, giọng y nặng trĩu. "Một bên khao khát có được Bất Tử Dược để kéo dài sự sống, một bên oán hận vì sự bất công khi không thể tiếp cận. Những lời đe dọa, những cuộc biểu tình âm ỉ... ta sợ rằng 'Nhân Đạo' sẽ sụp đổ trước khi nó kịp định hình vững chắc." Y vuốt mái tóc đen dài, cảm thấy sức nặng của vương miện vô hình đang đè nặng lên mình. Y từng là một nhà lãnh đạo đầy nhiệt huyết, nhưng giờ đây, y cảm thấy mình đang đứng trên bờ vực của một vực thẳm mà y không biết cách nào để lấp đầy. "Thậm chí, có những người còn nói rằng sự trường sinh là một lời nguyền, rằng nó sẽ khiến con người mất đi ý nghĩa của sự sống, của tình yêu, của sự hy sinh... nhưng làm sao để thuyết phục được những tâm hồn đang khao khát vượt lên cái chết?"
Mộ Dung Tuyết khẽ gật đầu, đồng tình với Dương Quân. "Quả thực, tiên sinh. Phát minh của ta đã mở ra một cánh cửa, nhưng nó cũng hé lộ những góc khuất tăm tối nhất trong nhân tâm. Tham lam, ích kỷ, sợ hãi... tất cả đều bùng phát mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Ta đã từng nghĩ rằng việc kéo dài sự sống là một hành động nhân đạo, nhưng giờ đây ta lại tự hỏi, liệu ta có đang vô tình tạo ra một Thiên Đạo mới, một sự phân cấp mới dựa trên tuổi thọ và khả năng tiếp cận dược liệu?" Nàng nhìn vào chén trà, hình ảnh phản chiếu của nàng trong nước trà xanh ngọc bích cũng mang một vẻ băn khoăn.
Học Sĩ Bùi Khải, sau một thoáng im lặng, lại lên tiếng, cố gắng đưa ra một luận điểm mang tính xây dựng hơn. "Thưa tiên sinh, chúng ta không thể phủ nhận lợi ích của Bất Tử Dược. Nếu những người tài giỏi, những người có cống hiến cho xã hội có thể sống lâu hơn, họ sẽ mang lại nhiều giá trị hơn cho 'Nhân Đạo'. Sự trường thọ, nếu được sử dụng đúng cách, có thể là một động lực để phát triển văn minh, khoa học, chứ không nhất thiết phải là một lời nguyền." Ông ta vẫn giữ vững niềm tin vào trật tự và hiệu quả, dù trong thâm tâm, ông cũng bắt đầu cảm thấy chút hoài nghi về cái giá phải trả. Ông nhớ lại lời Tạ Trần từng nói về "nhân quả" và "chấp niệm", và ông tự hỏi liệu sự khao khát trường thọ có phải là một chấp niệm mới mà nhân loại đang mắc phải.
Tạ Trần vẫn giữ im lặng, anh chỉ nhẹ nhàng đưa chén trà lên môi, nhấp một ngụm nhỏ, đôi mắt anh lướt qua từng khuôn mặt đang chất chứa bao nỗi niềm. Anh hiểu rằng những lời nói của họ không chỉ là những tranh luận thông thường, mà là tiếng vọng của những đấu tranh nội tâm sâu sắc, của những giá trị đang va chạm và xé toạc nhau trong tâm hồn mỗi người. Anh biết, để gỡ bỏ nút thắt này, không thể chỉ dùng những giải pháp bề mặt, mà phải đi sâu vào cốt lõi của vấn đề, vào bản chất của sự sống và ý nghĩa của sự tồn tại.
"Có lẽ, không gian này chưa đủ rộng để chứa đựng những suy tư lớn lao như vậy." Tạ Trần khẽ nói, giọng anh trầm tĩnh và điềm đạm, như một làn gió mát lành xua tan đi sự oi bức. "Các vị có muốn cùng ta dạo chơi một chút, tìm một nơi thoáng đãng hơn để thưởng trà và luận đạo chăng?"
Dương Quân gật đầu ngay lập tức, ánh mắt y ánh lên một tia hy vọng. "Tiên sinh nói phải. Không gian bó hẹp này dường như càng khiến tâm trí ta thêm phần gò bó." Mộ Dung Tuyết cũng mỉm cười nhẹ, nét mặt nàng giãn ra đôi chút. Học Sĩ Bùi Khải và các học giả khác cũng đồng tình. Họ hiểu rằng, Tạ Trần không chỉ mời họ đi thưởng trà, mà là đang dẫn dắt họ đến một không gian khác, nơi tâm hồn có thể cởi mở hơn, nơi những suy tư có thể được tự do bay bổng.
Thư Đồng Tiểu An nhanh chóng thu dọn mọi thứ, còn Tạ Trần thì bình thản khoác thêm chiếc áo choàng mỏng, tựa như anh đã biết trước cuộc gặp gỡ này sẽ diễn ra, và anh đã chuẩn bị sẵn sàng cho một cuộc "trà đàm" đặc biệt.
***
Dòng sông Vọng Giang cuộn mình chảy lững lờ dưới ánh nắng ban trưa, như một dải lụa bạc uốn lượn giữa những hàng cây xanh mướt. Tiếng nước sông chảy đều đều, như một bản nhạc không lời của thiên nhiên, hòa cùng tiếng chim hót líu lo từ những lùm cây ven bờ. Nơi Quán Trà Vọng Giang, một kiến trúc gỗ đơn giản nhưng tinh tế, với ban công rộng rãi nhìn thẳng ra mặt sông, không khí trong lành và mát mẻ lan tỏa, mang theo mùi nước sông và thoang thoảng hương hoa cỏ dại. Những bàn ghế mộc mạc được kê dọc theo ban công, tạo nên một không gian yên bình, thư thái, hoàn toàn khác biệt với sự ngột ngạt trong quán sách ban sáng.
Tạ Trần chọn một bàn ở góc khuất nhất, nơi có thể bao quát được cả dòng sông và những ngọn đồi xa xa. Anh vẫn giữ vẻ điềm tĩnh thường thấy, tự tay pha thêm một ấm trà mới, lần này là trà sen, hương thơm thanh tao, dịu nhẹ lan tỏa, như đang xoa dịu những tâm hồn đang bối rối. Ánh trà xanh ngọc bích trong chén, phản chiếu ánh nắng vàng óng, trông thật đẹp mắt.
Các học giả, bao gồm Dương Quân, Mộ Dung Tuyết, và Học Sĩ Bùi Khải, đều ngồi xuống, nét mặt họ đã dịu đi phần nào nhờ không gian thoáng đãng và hương trà quyến rũ. Tuy nhiên, sự băn khoăn vẫn còn hiện rõ trong ánh mắt của họ. Họ nhìn Tạ Trần, chờ đợi anh lên tiếng, chờ đợi một câu trả lời, một sự dẫn dắt từ người thư sinh bình phàm nhưng có khả năng nhìn thấu nhân tâm này.
Tạ Trần nhẹ nhàng nâng chén trà lên, nhấp một ngụm, rồi đặt xuống. "Các vị, ta đã lắng nghe những trăn trở của các vị. Vấn đề 'Bất Tử Dược' không chỉ là vấn đề của một loại thuốc, mà là vấn đề của bản chất con người, của khát vọng và sợ hãi. Nó cũng là một phép thử cho 'Nhân Đạo' mà chúng ta đang cùng nhau xây dựng." Giọng anh trầm ấm, không nhanh không chậm, mỗi lời đều như thấm sâu vào lòng người.
Anh nhìn ra dòng sông, ánh mắt xa xăm. "Nếu sự trường thọ chỉ làm tăng thêm tham lam và sợ hãi, thì nó có còn là phước lành chăng? Khi con người không còn sợ cái chết, liệu họ có còn trân trọng sự sống? Khi mọi thứ đều có thể kéo dài vô tận, liệu ý nghĩa của sự phấn đấu, của sự hy sinh, của tình yêu... có còn vẹn nguyên?"
Dương Quân trầm ngâm, ánh mắt y dõi theo dòng nước. "Tiên sinh nói phải. Ta đã chứng kiến sự tham lam bùng phát, sự tranh giành quyết liệt. Những gia tộc quyền thế muốn độc quyền Bất Tử Dược, những người nghèo khổ thì oán hận. Sự trường sinh, thay vì mang lại bình yên, lại đang gieo rắc thêm mầm mống của chiến tranh và bất ổn." Y nhớ lại những cuộn tấu chương xin độc quyền mà y đã ném xuống bàn đêm qua, cảm thấy một nỗi chua xót dâng trào.
Mộ Dung Tuyết khẽ thở dài, nàng nắm chặt chén trà trong tay. "Tiên sinh nói đúng... Ta đã quá tập trung vào 'làm thế nào để kéo dài', mà quên mất 'để làm gì' và 'với ý nghĩa gì'. Ta đã nghĩ rằng việc đẩy lùi cái chết là đỉnh cao của y thuật, nhưng ta lại quên mất rằng cái chết cũng là một phần của vòng luân hồi, là điều khiến mỗi khoảnh khắc sống trở nên quý giá. Cứu một mạng người còn hơn tu trăm năm đạo, nhưng đạo gì mà phải đánh đổi nhân tính?" Nàng cảm thấy một nỗi dằn vặt sâu sắc, như thể nàng đã vô tình mở ra chiếc hộp Pandora của nhân loại.
Học Sĩ Bùi Khải, mặc dù vẫn cố gắng giữ vẻ điềm tĩnh, nhưng giọng ông ta đã có chút ngập ngừng. "Nhưng nếu không có sự đảm bảo về thời gian, liệu con người có thể đạt được những thành tựu vĩ đại? Liệu những công trình nghiên cứu hàng trăm năm, những di sản văn hóa vĩ đại có thể hoàn thành nếu con người luôn bị giới hạn bởi tuổi thọ hữu hạn?" Ông ta vẫn tin vào giá trị của sự tích lũy kiến thức và kinh nghiệm qua thời gian dài, nhưng lời Tạ Trần đã gieo vào lòng ông một hạt giống hoài nghi. Ông tự hỏi, liệu "chiều sâu" có thể thay thế "độ dài" trong mọi trường hợp.
Tạ Trần mỉm cười nhẹ, ánh mắt anh vẫn hướng về dòng sông, như thể anh đang đọc được câu trả lời từ chính dòng chảy vô tận ấy. "Thành tựu vĩ đại có lẽ không nằm ở độ dài thời gian mà một cá nhân bỏ ra, mà ở chiều sâu của tư tưởng và ý chí mà họ cống hiến. Một đời người ngắn ngủi nhưng tràn đầy cống hiến, tràn đầy tình yêu thương, tràn đầy sự khám phá và sáng tạo, chẳng phải đó mới là ý nghĩa thực sự sao? Khổng Tử nói: 'Sáng nghe Đạo, chiều chết cũng cam lòng.' Điều đó không có nghĩa là ông ấy khao khát cái chết, mà là ông ấy đặt giá trị của sự giác ngộ, của sự hiểu biết, lên trên cả sự sống. Ông ấy tìm kiếm 'chiều sâu' chứ không phải 'độ dài'."
Tạ Trần quay lại nhìn thẳng vào các học giả, ánh mắt anh sâu thẳm nhưng lại toát lên một sự thấu hiểu lạ thường. "Giá trị của cuộc sống không nằm ở độ dài, mà ở chiều sâu và ý nghĩa của nó. Nếu một đời người dài vô tận nhưng rỗng tuếch, khác gì một pho tượng đá vô tri, vô giác? Nếu con người chỉ sống để tồn tại, để kéo dài hơi thở, mà không có mục đích, không có tình yêu, không có sự sẻ chia, thì sự trường thọ ấy có khác gì một lời nguyền, một ngục tù giam hãm linh hồn?"
Lời nói của Tạ Trần như một tiếng chuông vang vọng, đánh thẳng vào tâm can của mỗi người. Dương Quân khẽ giật mình, y nhìn Tạ Trần với một ánh mắt đầy ngưỡng mộ và sự tỉnh ngộ. "Một cuộc đời ngắn ngủi nhưng trọn vẹn... đó có lẽ là điều 'Nhân Đạo' chúng ta đang tìm kiếm. Không phải là sự trường sinh vô nghĩa, mà là một cuộc sống có ý nghĩa, có giá trị, dù cho nó có hữu hạn." Y cảm thấy như một tảng đá đè nặng trong lòng đã được nhấc bổng lên đôi chút. Y chợt hiểu ra rằng, mục tiêu của 'Nhân Đạo' không phải là đối chọi với cái chết, mà là làm cho sự sống trở nên có ý nghĩa nhất.
Mộ Dung Tuyết cũng gật đầu lia lịa, đôi mắt nàng ánh lên vẻ rạng rỡ. "Tiên sinh đã khai sáng cho ta. Ta đã mê mải theo đuổi sự trường thọ về thể xác, mà quên mất sự trường thọ về tinh thần, về giá trị để lại cho đời. Phát minh của ta... có lẽ cần một định hướng mới, một triết lý phù hợp để không trở thành tai họa, mà thực sự là một phước lành." Nàng nhìn vào lòng bàn tay mình, nơi nàng đã từng nghĩ mình nắm giữ chìa khóa của sự bất tử, nhưng giờ đây nàng lại nhận ra mình chỉ đang nắm giữ một lưỡi dao hai lưỡi.
Học Sĩ Bùi Khải im lặng, ông ta không còn phản biện. Khuôn mặt tròn trịa của ông ta đăm chiêu, đôi mắt tinh ranh giờ đây nhìn vào hư không, như thể ông ta đang cố gắng sắp xếp lại toàn bộ hệ thống tư tưởng của mình. "Chiều sâu... ý nghĩa..." Ông ta lẩm bẩm, như đang nếm trải từng chữ, từng lời. Ông ta nhận ra rằng, sự "cống hiến" mà ông ta luôn đề cao, cũng cần phải có "ý nghĩa" và "chiều sâu" để thực sự có giá trị, chứ không phải chỉ là sự kéo dài một cách máy móc.
Tạ Trần rót thêm trà, ánh mắt anh lướt qua từng người, ghi nhận những suy tư đang nảy nở trong họ. Anh biết, những hạt giống triết lý đã được gieo. Chúng sẽ không nở hoa ngay lập tức, nhưng chúng sẽ định hình hướng đi cho những quyết định sắp tới của họ. Anh mỉm cười nhẹ, nụ cười bình thản nhưng lại ẩn chứa một sự thấu hiểu vô hạn về nhân sinh. Tiếng nước sông vẫn chảy đều đều, như một lời nhắc nhở về sự vô thường của vạn vật, nhưng cũng là sự tuần hoàn vĩnh cửu của cuộc sống.
***
Hoàng hôn dần buông xuống trên dòng sông Vọng Giang, nhuộm cả không gian bằng một sắc vàng nhạt, sau đó chuyển dần sang tím biếc. Ánh nắng cuối ngày trải dài trên mặt sông, tạo nên những dải lụa vàng óng ả, lung linh. Tiếng nước sông chảy đều đều, nhưng giờ đây mang một âm hưởng trầm lắng hơn, hòa cùng tiếng gió nhẹ thoảng qua những cành liễu rủ. Tiếng chim cuối ngày vội vã bay về tổ, tạo nên một bản hòa ca u hoài của buổi chiều tà. Không khí lúc này không còn sự trong lành của buổi trưa, mà thay vào đó là một sự yên tĩnh, suy tư, mang chút hoài niệm của một ngày sắp tàn. Mùi nước sông trong lành hòa quyện với mùi đất ẩm và hương hoa cỏ dại ven bờ, tạo nên một cảm giác vừa gần gũi, vừa xa xăm.
Dương Quân, Mộ Dung Tuyết và các học giả khác đứng dậy, cúi chào Tạ Trần. Nét mặt họ đã không còn sự bế tắc như khi mới đến, thay vào đó là một sự thanh thản và định hướng rõ ràng hơn trong ánh mắt. Họ chưa có một giải pháp cụ thể cho vấn đề phân phối 'Bất Tử Dược', nhưng họ đã có một kim chỉ nam mới để suy nghĩ về nó, không chỉ dựa trên chính sách hành chính hay sự thực dụng, mà còn trên ý nghĩa cốt lõi của 'Nhân Đạo'.
"Lời tiên sinh Tạ Trần... không phải là giải pháp, nhưng là ngọn đèn soi lối." Dương Quân nói, ánh mắt y hướng về phía Tạ Trần với sự kính trọng sâu sắc. Y quay sang Mộ Dung Tuyết. "Chúng ta phải tìm cách để sự trường thọ phục vụ cho chiều sâu và ý nghĩa của cuộc sống, chứ không phải trở thành gánh nặng, thành một chấp niệm mới làm băng hoại nhân tâm." Y thở dài, nhưng lần này không phải là tiếng thở dài của sự bất lực, mà là của sự thấu hiểu và quyết tâm. Y hiểu rằng, con đường phía trước của 'Nhân Đạo' sẽ không hề dễ dàng, nhưng ít nhất, y đã tìm thấy một hướng đi đúng đắn.
Mộ Dung Tuyết khẽ gật đầu, đồng tình tuyệt đối. "Đúng vậy. Có lẽ phát minh của ta cần một triết lý phù hợp để không trở thành tai họa. Nó phải là công cụ để con người sống có ý nghĩa hơn, chứ không phải là mục đích sống của con người." Nàng nhìn xuống bàn tay mình, nơi đã tạo ra thứ dược liệu vĩ đại nhưng cũng đầy thử thách, và trong lòng nàng, một hạt giống ý nghĩa mới đã nảy mầm. Nàng biết, công việc của nàng với 'Bất Tử Dược' chưa kết thúc, mà chỉ mới bắt đầu một chương mới, khó khăn hơn nhưng cũng ý nghĩa hơn.
Học Sĩ Bùi Khải cũng khẽ cúi đầu, ánh mắt ông ta không còn vẻ tự phụ, thay vào đó là sự khiêm nhường. "Thứ mà 'Nhân Đạo' cần, không phải là sự trường sinh vô hạn, mà là sự trường tồn của những giá trị tốt đẹp. Tiên sinh đã dạy cho ta một bài học quý giá." Ông ta đã nhìn thấy một con đường khác, nơi lý trí và thực dụng có thể hòa hợp với chiều sâu của nhân văn, chứ không phải đối lập nhau.
Từng người một rời đi, mang theo những suy tư và trọng trách mới. Tạ Trần đứng một mình bên bờ sông Vọng Giang, nhìn dòng nước trôi lững lờ. Anh khẽ nhắm mắt, cảm nhận làn gió mát lạnh từ sông thổi qua, vuốt nhẹ mái tóc đen dài của mình. Anh đưa tay chạm nhẹ vào mặt nước, những gợn sóng lăn tăn lan tỏa, như thể muốn gửi gắm những suy tư của mình vào dòng chảy thời gian.
Anh biết, những lời anh nói sẽ không giải quyết được mọi thứ ngay lập tức, cũng không thể xóa bỏ mọi mâu thuẫn hay lòng tham. Nhưng chúng sẽ gieo mầm vào tâm trí những nhà lãnh đạo, những nhà khoa học, những người kiến tạo nên kỷ nguyên mới. Chúng sẽ định hình tư tưởng của 'Nhân Đạo', hướng con người không chỉ tìm kiếm 'độ dài' của sự sống, mà còn cả 'chiều sâu' và 'ý nghĩa' của nó.
Cuộc sống bình thường là một hành trình dài, không ngừng nghỉ của sự học hỏi và thích nghi. Mặc dù Thiên Đạo sụp đổ, vũ trụ vẫn còn đó những bí ẩn chưa được khám phá, và nhân loại, với những phát minh khoa học tưởng chừng vĩ đại, vẫn phải đối mặt với chính bản tính của mình. Thử thách của 'Bất Tử Dược' chỉ là một khởi đầu. Tạ Trần ngước nhìn bầu trời đêm đang dần hiện lên những vì sao lấp lánh, biết rằng con đường phía trước còn rất dài, và những câu hỏi triết lý về sự tồn tại, về giá trị con người, sẽ không bao giờ ngừng lại. Nhưng chỉ cần con người còn biết suy ngẫm, còn biết tìm kiếm chiều sâu thay vì chỉ chạy theo độ dài, thì 'Nhân Đạo' sẽ có thể vượt qua mọi phong ba bão táp.
Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, dành riêng cho độc giả truyen.free.