Nhân gian bất tu tiên - Chương 1048: Tiếng Vọng Trường Sinh: Chia Rẽ Của Nhân Tâm
Tạ Trần lặng lẽ lắng nghe, đôi mắt hắn dõi theo dòng Vọng Giang, như thể muốn tìm kiếm câu trả lời trong dòng chảy vĩnh hằng của nó. Hắn khẽ nhấp một ngụm trà, hơi ấm lan tỏa trong cổ họng. “Mộ Dung Tuyết, Dương Quân, các ngươi đã quên, cái chết không phải là kết thúc, mà là một phần của dòng chảy. Nó là một sự cân bằng tự nhiên, là động lực để con người trân trọng từng khoảnh khắc sống, để tìm kiếm ý nghĩa trong sự hữu hạn.” Giọng hắn trầm, điềm tĩnh, nhưng từng lời nói lại mang sức nặng của triết lý sâu sắc, vang vọng trong không gian tĩnh mịch. “Trường thọ có thực sự là hạnh phúc nếu phải đánh đổi bằng sự bất công, lòng tham và sự mất đi ý nghĩa của từng khoảnh khắc sống? Nhân Đạo không phải là sự trường sinh, mà là cách chúng ta sống với sự hữu hạn của mình.”
Hắn quay sang nhìn Mộ Dung Tuyết, ánh mắt đầy thấu hiểu. “Phát minh của nàng là một thành tựu vĩ đại, nhưng nó cũng là một phép thử nghiệt ngã cho nhân tính. Nó buộc chúng ta phải đối mặt với câu hỏi: con người thực sự khao khát điều gì? Là sự trường tồn về thể xác, hay là sự trọn vẹn về tinh thần?” Hắn lại nhìn sang Dương Quân, “Áp lực là điều tất yếu. Nhưng chính lúc này, những người nắm giữ quyền lực phải đứng vững, phải tìm ra một con đường để ‘Bất Tử Dược’ không trở thành công cụ của sự phân hóa, mà là một cơ hội để định hình lại giá trị của cuộc sống.”
Tạ Trần khẽ thở dài, không phải vì mệt mỏi, mà vì gánh nặng của câu hỏi mà hắn vừa đặt ra, một câu hỏi mà cả nhân loại phải cùng nhau tìm kiếm lời giải đáp. “Phải chăng, cái ‘bất tử’ thực sự nằm ở những giá trị chúng ta để lại, chứ không phải ở thời gian chúng ta tồn tại?” Hắn không đưa ra giải pháp, mà chỉ đặt ra những câu hỏi, những câu hỏi đầy tính triết lý, buộc Mộ Dung Tuyết và Dương Quân phải suy ngẫm, phải tự tìm thấy con đường của mình. Hắn biết, ‘Bất Tử Dược Phàm Trần’ sẽ là một ‘phép thử’ lớn cho nền tảng của ‘Nhân Đạo’. Cách con người giải quyết vấn đề này sẽ định hình các giá trị cốt lõi của kỷ nguyên mới, một kỷ nguyên mà có lẽ, khát vọng trường thọ bằng khoa học sẽ tiếp tục đặt ra nhiều thách thức đạo đức và xã hội hơn nữa trong tương lai. Có thể, đây chính là cách mà lời tiên tri ‘Không Ai Khao Khát Thành Tiên’ sẽ được thúc đẩy nhanh hơn, khi con người tìm thấy những giải pháp ‘phàm trần’ cho những vấn đề mà trước đây chỉ tu tiên mới giải quyết được. Nhưng liệu đó có phải là một sự giải thoát, hay chỉ là một chấp niệm mới được khoác lên tấm áo khoa học? Câu trả lời vẫn còn ở phía trước, nằm trong dòng chảy vô thường của nhân gian.
***
Tại Thành Vô Song, không khí trong phòng họp lớn của Viện Nghiên Cứu Y Học căng như dây đàn, tựa hồ chỉ một tiếng thở mạnh cũng có thể khiến nó đứt phựt. Bốn bức tường cao vút, được chạm khắc tinh xảo những phù điêu cổ kính, giờ đây như đang nén chặt những luồng khí tức đối nghịch. Ánh sáng ban ngày xuyên qua những khung cửa sổ lớn, rọi xuống tấm thảm thêu rồng phượng, nhưng lại không thể xua đi sự u ám đang bao trùm. Mùi hương trầm thoang thoảng, lẽ ra phải mang lại sự tĩnh tâm, giờ đây lại như càng làm tăng thêm sự ngột ngạt. Bên ngoài, tiếng rao hàng của thương nhân, tiếng bánh xe lộc cộc trên đường đá, tiếng nhạc từ các tửu lầu vọng vào, tạo nên một bản giao hưởng ồn ã của đời sống, nhưng trong căn phòng này, chỉ có sự im lặng đầy căng thẳng bị cắt ngang bởi những lời tranh luận gay gắt.
Dương Quân ngồi ở vị trí chủ tọa, bộ đạo bào màu lam nhạt của y dường như không còn giữ được vẻ thanh cao như thường lệ, mà thay vào đó là sự nhăn nhúm vì những áp lực vô hình. Nét tuấn tú trên khuôn mặt y hằn rõ vẻ mệt mỏi, đôi mắt sáng thường ngày nay ẩn chứa một sự ưu tư sâu sắc. Y cố gắng giữ vẻ bình tĩnh, lắng nghe từng lời phát biểu, từng luận điệu được đưa ra, nhưng trong sâu thẳm, y cảm thấy mình đang đứng trên một ngọn sóng dữ. Y nhớ lại những lời của Tạ Trần, về ý nghĩa của sự trọn vẹn, về cái chết như một phần của dòng chảy tự nhiên, và về phép thử nghiệt ngã cho nhân tính.
Đối diện y, Học Sĩ Bùi Khải, một nhân vật đại diện cho tầng lớp thượng lưu và quyền quý, đang đứng dậy, dáng vẻ cao ngạo và cố chấp. Bộ áo gấm thêu kim tuyến của y toát lên vẻ quyền uy, nhưng gương mặt y lại lạnh lùng và thiếu đi sự ấm áp của một người từng trải. Y đưa tay vuốt chòm râu đen mượt, giọng nói sắc bén, từng lời như mũi kiếm chọc thẳng vào tâm can người nghe.
“Bất Tử Dược Phàm Trần là thành quả của trí tuệ nhân loại, không thể lãng phí cho những kẻ tầm thường!” Bùi Khải tuyên bố, ánh mắt quét qua từng người trong phòng, đầy vẻ khinh miệt. “Chỉ những người có cống hiến vĩ đại, có tầm ảnh hưởng sâu rộng đến vận mệnh của Nhân Gian mới xứng đáng được ưu tiên! Đó không phải là sự bất công, thưa chư vị, đó là sự công bằng cho sự phát triển của Nhân Đạo! Nếu một loại thần dược quý giá như vậy lại được phân phát một cách cào bằng, chẳng phải đó là sự phỉ báng với công sức của Mộ Dung tiên tử, và là sự lãng phí tài nguyên vô ích sao? Kẻ tầm thường, dù có kéo dài tuổi thọ, cũng chỉ thêm một kẻ vô dụng tồn tại!”
Lời của Bùi Khải vừa dứt, một làn sóng phẫn nộ vô hình dâng lên trong phòng. Một vị quan chức trung niên, gương mặt hiền hậu và ôn hòa hơn, khẽ lắc đầu, chậm rãi đứng dậy. Y mặc bộ quan phục màu xám tro, dáng vẻ khiêm nhường nhưng ánh mắt kiên định.
“Học Sĩ Bùi Khải, lời ngài nói có phần quá đáng.” Vị quan chức ấy, Hứa Đại Nhân, cất tiếng, giọng nói trầm ấm nhưng chứa đựng sự phản đối rõ ràng. “Nhân Đạo mà chúng ta đang nỗ lực xây dựng, không phải là sự bình đẳng sao? Không phải là sự trân trọng giá trị của mỗi cá thể, dù là phàm nhân hay người có công trạng? Nếu thuốc trường thọ chỉ dành cho số ít, nếu nó trở thành một đặc quyền của kẻ mạnh, của người giàu, chẳng phải chúng ta đang tạo ra một Thiên Đạo mới sao? Một giai cấp bất tử khác, nơi kẻ quyền thế được sống mãi, còn dân chúng lại chìm trong cái chết và nỗi sợ hãi? Đó có phải là ‘Nhân Đạo’ mà chúng ta hằng khao khát?” Hứa Đại Nhân nhìn thẳng vào Bùi Khải, ánh mắt không hề nao núng. “Chúng ta đã chứng kiến Thiên Đạo cũ sụp đổ vì sự bất công và xa rời nhân gian. Lẽ nào giờ đây, chúng ta lại tự tay xây dựng một phiên bản Thiên Đạo mới, tàn nhẫn hơn?”
Không khí trong phòng càng thêm nặng nề. Mộ Dung Tuyết, người tạo ra chính phát minh này, ngồi ở một góc phòng, gương mặt thanh tú giờ đây hằn lên vẻ mệt mỏi cùng cực. Đôi mắt nàng trũng sâu, quầng thâm hiện rõ, như thể nàng đã thức trắng nhiều đêm. Bộ y phục xanh ngọc nhạt, vốn nên thanh tao, giờ lại như một lớp gánh nặng vô hình đè lên đôi vai gầy của nàng. Nàng khẽ thở dài, một tiếng thở dài đầy chua chát, rồi chậm rãi lên tiếng, giọng nói trầm và yếu ớt, nhưng lại thu hút mọi sự chú ý.
“Việc sản xuất Bất Tử Dược cực kỳ phức tạp và tốn kém, không thể đáp ứng đại trà ngay lúc này là sự thật hiển nhiên.” Mộ Dung Tuyết nói, nàng không nhìn ai cụ thể, ánh mắt lướt qua những gương mặt căng thẳng trong phòng. “Mỗi liều dược cần những nguyên liệu quý hiếm, những quy trình luyện chế tỉ mỉ, đòi hỏi rất nhiều công sức và tài nguyên. Nhưng…” Nàng ngừng lại, đôi mắt dâng lên một nỗi buồn sâu thẳm. “Nhưng chúng ta có thực sự hiểu hết hậu quả của việc kéo dài tuổi thọ một cách nhân tạo không? Liệu đó có phải là ‘trường sinh’ thực sự, hay chỉ là kéo dài thêm nỗi khổ? Khi ta nghiên cứu, ta chỉ muốn giải thoát con người khỏi nỗi sợ hãi cái chết, khỏi sự hữu hạn của kiếp người. Ta đã từng nghĩ rằng đó là một ân huệ vĩ đại. Nhưng giờ đây, khi chứng kiến sự tranh giành, sự chia rẽ, sự tham lam và ích kỷ mà nó mang lại, ta bắt đầu tự hỏi, liệu mình có đang tạo ra một bi kịch mới?”
Nàng nhìn Dương Quân, ánh mắt nàng chất chứa sự cầu cứu. “Liệu kéo dài tuổi thọ có làm tăng thêm sự khôn ngoan, hay chỉ kéo dài thêm sự chấp niệm, sự cố chấp của một cá thể? Nếu nhân gian tràn ngập những kẻ trường thọ nhưng không tiến bộ, không có lòng trắc ẩn, thì đó có phải là một xã hội đáng sống? Ta… ta đã mệt mỏi rồi. Việc tạo ra ‘Bất Tử Dược’ đã vắt kiệt sức lực của ta, nhưng việc nhìn nó trở thành nguồn cơn của sự chia rẽ này lại càng khiến ta đau đớn hơn.”
Dương Quân khẽ gật đầu, y hiểu nỗi lòng của Mộ Dung Tuyết. Y nhìn chồng công văn chất cao trên bàn, rồi lại nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi Thành Vô Song vẫn đang sầm uất và náo nhiệt. Y cảm nhận được sự bất an đang âm ỉ dưới vẻ phồn thịnh ấy. Những lời Tạ Trần nói vẫn văng vẳng bên tai y: "Phải chăng, cái ‘bất tử’ thực sự nằm ở những giá trị chúng ta để lại, chứ không phải ở thời gian chúng ta tồn tại?" Câu hỏi ấy như một gánh nặng, đè nén lên tâm trí y, buộc y phải tìm ra một con đường, một giải pháp cho cuộc khủng hoảng đạo đức và xã hội này. Y biết, quyết định của mình sẽ định hình tương lai của 'Nhân Đạo', và nó sẽ không dễ dàng làm hài lòng tất cả mọi người.
***
Trong khi Thành Vô Song đang chìm trong những cuộc tranh luận nảy lửa, thì tại Thị Trấn An Bình, cuộc sống vẫn diễn ra với nhịp điệu riêng của nó, dù không tránh khỏi những xao động từ tin tức chấn động về Bất Tử Dược. Buổi chiều nắng nhẹ, những con đường lát đá dẫn vào trung tâm thị trấn vẫn tấp nập người qua lại. Tiếng nói chuyện, tiếng rao hàng của những người bán rong, tiếng bánh xe ngựa lộc cộc, tất cả hòa quyện thành một bản giao hưởng quen thuộc, mang đậm hơi thở của nhân gian. Mùi thức ăn từ các quán nhỏ ven đường, mùi gỗ mục từ những căn nhà cổ, mùi đất ẩm sau cơn mưa đêm qua, cùng mùi mồ hôi của những người lao động, tạo nên một hương vị đặc trưng, mộc mạc và chân thực.
Tại quán sách nhỏ của Tạ Trần, mọi thứ vẫn tĩnh lặng và bình yên như thường lệ. Tạ Trần, thân hình gầy gò trong bộ áo vải bố cũ kỹ, đang ngồi sau quầy, lặng lẽ lật từng trang của một cuốn sách cổ. Đôi mắt sâu thẳm của hắn, như chứa đựng cả một hồ nước tĩnh lặng, dõi theo những con chữ, nhưng dường như tâm trí hắn lại đang lắng nghe những âm thanh, những câu chuyện đang diễn ra bên ngoài. Hắn không nói gì, chỉ để những lời bàn tán xung quanh trôi vào tai, như những dòng nước chảy qua một tảng đá. Hắn khẽ vuốt ve bìa cuốn "Cổ Thư Vô Vi Chi Đạo", như một lời nhắc nhở về con đường mà hắn đã chọn.
Cạnh đó, Thư Đồng Tiểu An, cậu bé gầy gò với đôi mắt lanh lợi, đang ngồi đọc sách dưới ánh nắng nhẹ hắt vào từ cửa sổ. Cậu bé mặc chiếc áo vải thô đã sờn vai, nhưng tinh thần hăng say học hỏi không hề suy giảm. Mấy ngày nay, những câu chuyện về ‘Bất Tử Dược Phàm Trần’ đã khiến cậu bé không khỏi tò mò và suy nghĩ. Cậu bé ngẩng đầu lên, ánh mắt đầy vẻ băn khoăn nhìn Tạ Trần.
“Tiên sinh,” Tiểu An khẽ gọi, giọng nói non nớt nhưng đầy sự nghiêm túc. “Con… con có một câu hỏi. Nếu người ta đều sống mãi, vậy còn ai nhớ đến cái chết nữa không? Và liệu họ có còn trân trọng cuộc sống này không?”
Tạ Trần khẽ mỉm cười, nụ cười nhẹ như làn gió thoảng. Hắn không trả lời ngay, mà chỉ đưa tay xoa nhẹ đầu Tiểu An, ánh mắt đầy vẻ thấu hiểu. Hắn lại quay về với cuốn sách, nhưng thính giác hắn lại hướng về phía bên ngoài, nơi những cuộc trò chuyện, những lời than vãn đang tiếp tục.
Ngay tại quán trà đối diện, nơi những chiếc bàn gỗ cũ kỹ đã sờn màu vì thời gian, Bà Lão Bán Nước, lưng còng, tóc bạc phơ, đang ngồi nhai trầu bỏm bẻm. Gương mặt hiền từ của bà lão thường ngày luôn nở nụ cười, nhưng hôm nay lại chất chứa đầy vẻ lo lắng. Bà vừa đưa tay bán một gói trầu cho khách, vừa cằn nhằn với giọng the thé đặc trưng.
“Nghe nói cái thuốc trường thọ đó quý như vàng, chỉ có quan lại, phú hộ mới dùng được. Người dân đen như chúng ta thì nằm mơ đi!” Bà lão phẩy tay, vẻ bất bình hiện rõ. “Nhân Đạo gì mà bất công thế! Ngày xưa tu tiên còn có hy vọng cho kẻ phàm phu, giờ khoa học tiến bộ rồi lại chỉ dành cho người giàu? Khác nào Thiên Đạo cũ chứ!”
Ngồi đối diện bà lão là Lão Nông, da đen sạm vì nắng gió, tay chân chai sạn vì quanh năm bám đất. Ông đang chậm rãi nhấp chén trà nóng, vẻ mặt hoang mang và u sầu. Chiếc nón lá đã bạc màu vẫn còn đội trên đầu, như một phần không thể thiếu của cuộc đời ông. Ông thở dài, tiếng thở dài nặng trĩu những lo toan.
“Đời người có sinh có tử, thuận theo tự nhiên mới phải.” Lão Nông đặt chén trà xuống, giọng nói chất phác nhưng đầy suy tư. “Cứ kéo dài mãi, đất đâu mà ở, gạo đâu mà ăn? Rồi con cái chúng ta sẽ sống sao? Một hạt gạo làm ra, bao nhiêu giọt mồ hôi rơi xuống. Cứ thế này, rồi ai sẽ làm ruộng, ai sẽ làm lụng? Chẳng lẽ cả đời chỉ ngồi không mà sống mãi sao?” Ông lão lắc đầu, hình dung về một tương lai mà ông cảm thấy xa lạ và đáng sợ. “Cái gì cũng có cái giá của nó. Sống lâu chưa chắc đã là phúc.”
Cách đó không xa, tại Tiệm Rượu Hảo Hữu, Chưởng Quán Tiệm Rượu đang tay cầm khăn lau bàn, miệng nở nụ cười xởi lởi. Ông ta béo tốt, vui vẻ, nhưng hôm nay, nụ cười ấy cũng có chút gượng gạo khi tham gia vào câu chuyện đang xôn xao khắp thị trấn.
“Cái này khó nói lắm, khó nói lắm!” Chưởng Quán xoa xoa hai bàn tay, giọng nói lè nhè vì đã nhấp mấy chén rượu. “Ai chẳng muốn sống lâu? Nhưng nếu chỉ có kẻ có tiền mới được sống lâu, thì kẻ nghèo chết đi rồi có ai nhớ không? Rồi con cháu họ có còn nhớ đến tổ tiên đã khuất, hay chỉ ngưỡng mộ những người trường sinh bất tử? Cái gọi là ‘Nhân Đạo’ này, liệu có giữ vững được giá trị cốt lõi của nó không, hay lại bị chính khát vọng của con người làm cho lệch lạc?” Ông ta đặt chai rượu xuống, ánh mắt nhìn ra ngoài cửa, nơi những người dân vẫn đang bàn tán xôn xao. “Sợ rằng, cái ‘Bất Tử Dược’ này, sẽ là một mồi lửa châm ngòi cho sự phân hóa, chia rẽ sâu sắc hơn nữa.”
Tạ Trần ngồi đó, đôi mắt hắn khẽ nhắm lại, như đang nhập định. Hắn nghe rõ từng lời, từng tiếng thở dài, từng câu hỏi chất chứa sự lo lắng của những người dân bình thường. Hắn cảm nhận được sự xao động trong lòng người, sự hỗn loạn của những giá trị đang bị lung lay. Phát minh của Mộ Dung Tuyết, dù xuất phát từ ý định tốt đẹp, giờ đây lại trở thành một phép thử nghiệt ngã cho nền tảng của 'Nhân Đạo', một phép thử mà Tạ Trần biết, sẽ không dễ dàng có được lời giải đáp. Cuộc sống bình thường là một hành trình dài, không ngừng nghỉ của sự học hỏi và thích nghi. Mặc dù Thiên Đạo sụp đổ, vũ trụ vẫn còn đó những bí ẩn chưa được khám phá, và nhân tâm, chính là một trong những bí ẩn phức tạp nhất, luôn biến động trước những cám dỗ của quyền năng và sự trường tồn. Hắn mở mắt, khẽ vuốt ve bìa cuốn sách, ánh mắt xa xăm nhìn về phía dòng Vọng Giang đang chảy xiết, như thể muốn tìm kiếm một lời giải đáp trong dòng chảy vô thường của thời gian.
***
Đêm khuya buông xuống Thành Vô Song, mang theo một vẻ tĩnh mịch khác hẳn với sự ồn ào ban ngày. Ánh trăng sáng vằng vặc treo giữa tầng không, rọi xuống những mái ngói cong vút, những con đường vắng lặng, khiến cả thành phố chìm trong một màu bạc huyền ảo. Từ cửa sổ thư phòng của Dương Quân, có th��� nhìn thấy những ánh đèn lập lòe từ xa, điểm xuyết trên nền đêm đen kịt, tựa như những vì sao rơi xuống trần gian. Mùi hương ngọc lan từ khu vườn bên ngoài thoảng vào, cố gắng xoa dịu bầu không khí nặng nề đang bao trùm căn phòng.
Dương Quân ngồi một mình trong thư phòng, trước mặt là chồng công văn và các đề xuất chính sách chất cao như núi, cao hơn cả chiều cao của y khi ngồi. Từng tờ giấy đều ghi chép những ý kiến đối lập, những đòi hỏi gay gắt, những lời thỉnh cầu đầy nước mắt, và cả những lời đe dọa ngầm. Ánh nến trên bàn lung lay, hắt bóng y lên tường, tạo thành một cái bóng cô độc và mệt mỏi. Y cảm thấy kiệt sức cùng cực, không chỉ về thể xác mà còn về tinh thần. Tâm trí y rối bời bởi những tranh cãi không hồi kết, bởi những áp lực từ mọi phía. Từng lời nói của Học Sĩ Bùi Khải, của Hứa Đại Nhân, và đặc biệt là sự mệt mỏi cùng cực của Mộ Dung Tuyết, cứ luẩn quẩn trong đầu y, như những mũi kim châm vào tâm can.
Y đưa tay xoa trán, cảm giác đau nhức lan tỏa. Y từng là một nhà lãnh đạo đầy nhiệt huyết, tin tưởng vào lý tưởng của 'Nhân Đạo', tin rằng con người có thể tự xây dựng một xã hội công bằng và tốt đẹp hơn sau khi Thiên Đạo sụp đổ. Nhưng giờ đây, y phải đối mặt với thực tế khắc nghiệt của bản tính con người, với lòng tham vô đáy, với sự ích kỷ cố hữu, và với khát vọng trường thọ đã trở thành một chấp niệm mới.
“Trường thọ liệu có phải là phúc?” Dương Quân lẩm bẩm, giọng nói khản đặc vì mệt mỏi, vang vọng trong không gian tĩnh mịch của thư phòng. “Hay là gánh nặng cho cả người sống và người chết? Tạ Trần đã nói, ‘giá trị của một đời người không nằm ở độ dài mà ở chiều sâu và những gì để lại’. Nhưng làm sao để giải thích điều đó cho một xã hội đang khao khát sự trường sinh đến điên cuồng? Làm sao để họ hiểu rằng sự sống hữu hạn mới là điều khiến mỗi khoảnh khắc trở nên quý giá?”
Y cầm lấy một cuộn tấu chương, đọc lướt qua những dòng chữ yêu cầu độc quyền 'Bất Tử Dược' của một gia tộc quyền thế, rồi lại ném nó xuống bàn, tiếng động khô khốc vang lên giữa đêm khuya. Y nhắm mắt lại, hình dung về những gương mặt lo lắng, bất bình của dân chúng ở Thị Trấn An Bình mà y từng thấy trong những chuyến vi hành. Y hiểu nỗi lo của họ, nỗi sợ bị bỏ rơi, bị gạt ra khỏi một cơ hội mà họ cho là vĩ đại.
“Nếu ta chọn sự công bằng tuyệt đối, nguồn lực sẽ không bao giờ đủ.” Y lại lẩm bẩm, giọng nói đầy sự bất lực. “Sản lượng Bất Tử Dược quá ít ỏi, không thể phân phát cho tất cả mọi người. Sẽ có kẻ được, kẻ mất, và sự oán hận sẽ ngày một chồng chất. Nhưng nếu ta chọn hiệu quả, ưu tiên cho những người có cống hiến, có tầm ảnh hưởng, thì 'Nhân Đạo' sẽ trở thành Thiên Đạo thứ hai, một công cụ củng cố quyền lực và địa vị, chà đạp lên những giá trị bình đẳng mà chúng ta đã vất vả xây dựng.” Y vuốt ngược mái tóc đen dài, cảm thấy như có một tảng đá đè nặng lên ngực. “Lẽ nào không có con đường vẹn toàn? Lẽ nào mọi giải pháp đều phải đánh đổi bằng một sự hy sinh khác?”
Dương Quân đứng dậy, bước đến bên cửa sổ. Y nhìn ra thành phố Vô Song lung linh ánh đèn, một biểu tượng của sự phồn thịnh và tiến bộ trong kỷ nguyên mới. Nhưng dưới vẻ hào nhoáng ấy, y cảm nhận được sự bất an và chia rẽ đang âm ỉ, như những dòng dung nham nóng chảy dưới lớp vỏ bề mặt tưởng chừng vững chắc. Y biết, quyết định của mình trong những ngày tới sẽ định đoạt tương lai của 'Nhân Đạo', sẽ là một phép thử cho nền tảng của nó. Liệu con người có thể vượt qua cám dỗ của sự trường sinh, tìm thấy giá trị đích thực của cuộc sống, hay sẽ chìm đắm trong một chấp niệm mới, một Thiên Đạo mới do chính họ tạo ra?
Sự chia rẽ xã hội sâu sắc về 'Bất Tử Dược Phàm Trần' sẽ không dễ dàng được giải quyết, có thể dẫn đến các cuộc biểu tình, xung đột hoặc thậm chí là bạo loạn trong các chương tiếp theo. Việc tìm kiếm 'trường sinh' bằng khoa học thay vì tu luyện sẽ tiếp tục là một 'phép thử' lớn cho 'Nhân Đạo', và có thể dẫn đến những phát minh hoặc xung đột phức tạp hơn nữa trong tương lai. Lời tiên tri 'Không Ai Khao Khát Thành Tiên' có thể được thúc đẩy nhanh hơn không chỉ bởi sự thất bại của tu tiên mà còn bởi sự thành công của khoa học trong việc giải quyết những vấn đề mà tu tiên từng độc quyền. Dương Quân biết, y sẽ phải đưa ra một quyết định mang tính lịch sử, định hình tương lai của 'Nhân Đạo', và nó sẽ không thể làm hài lòng tất cả mọi người. Y thở dài, ánh mắt dõi theo ánh trăng, tự hỏi Tạ Trần, người thư sinh bình phàm nhưng có thể nhìn thấu nhân tâm, sẽ làm gì trong tình cảnh này. Y chỉ biết, con đường phía trước còn rất dài, và đầy chông gai.
Truyện do Long thiếu trực tiếp sáng tác, phát hành độc quyền trên truyen.free.