Nhân gian bất tu tiên - Chương 1047: Bất Tử Dược Phàm Trần: Thách Thức Đầu Tiên Của Kỷ Nguyên Mới
Dòng Vọng Giang vẫn êm đềm trôi, mang theo hạt giống của một hy vọng mới, của sự dung hòa, của ‘Nhân Đạo’ vừa được gieo trồng. Tạ Trần đứng đó, tựa như một phần của bức tranh tĩnh lặng, nơi thời gian dường như ngưng đọng. Hắn biết, con đường phía trước không trải đầy hoa hồng. ‘Nhân Đạo’ là một hành trình xây dựng không ngừng nghỉ, một cuộc chiến vĩnh cửu với những góc khuất sâu thẳm nhất trong bản tính con người. Và quả nhiên, định mệnh không để hắn chờ lâu. Ngay khi ánh bình minh đầu tiên của kỷ nguyên mới vừa hé rạng, một thách thức khác, to lớn hơn, đã chực chờ.
***
Trong đại sảnh Viện Nghiên Cứu Y Học Thành Vô Song, ánh đèn lung linh như ngàn vạn vì sao hội tụ, phản chiếu trên những phiến đá cẩm thạch trắng muốt và những cột trụ chạm khắc tinh xảo. Kiến trúc nơi đây phảng phất vẻ cổ điển của những thư viện học thuật xưa cũ, nhưng lại mang hơi thở hiện đại của công nghệ và sự chính xác. Không khí trang trọng đến ngột ngạt, chỉ có tiếng xì xào to nhỏ của hàng trăm học giả, quan lại và thương nhân thượng lưu đang chờ đợi. Bên ngoài, trời đã vào trưa, nắng ấm như dải lụa vàng ươm chảy dài trên mái ngói lưu ly, nhưng bên trong đại sảnh lại tràn ngập một thứ năng lượng khác, năng lượng của sự chờ đợi, của khát vọng và của cả những toan tính tiềm ẩn. Mùi cồn y tế thoang thoảng xen lẫn hương trầm nhẹ, tạo nên một sự kết hợp kỳ lạ giữa khoa học và tâm linh, như thể chính khoa học đã vươn tới ngưỡng cửa của thần thánh.
Trên bục cao, Mộ Dung Tuyết đứng đó, dáng người yểu điệu trong bộ y phục xanh ngọc tinh khôi, làn da nàng trắng nõn dưới ánh đèn, toát lên vẻ đẹp dịu dàng, thanh lịch. Gương mặt nàng vẫn còn vương vấn nét mệt mỏi sau bao đêm ngày cống hiến không ngừng, nhưng đôi mắt trong veo lại rạng ngời một thứ ánh sáng khác, ánh sáng của niềm tự hào, của thành tựu vĩ đại. Nàng không chỉ là một y sư, mà giờ đây, nàng đã trở thành một nhà khoa học tiên phong, một kiến trúc sư của sự sống. Nàng nâng cao một lọ thủy tinh nhỏ, bên trong chứa đựng một giọt dung dịch trong suốt, lấp lánh như sương sớm.
“Kính thưa quý vị, sau bao năm tháng miệt mài nghiên cứu, sau vô vàn thử nghiệm và thất bại, hôm nay, ta vinh dự được tuyên bố...” Giọng nàng trong trẻo, vang vọng khắp đại sảnh, “...chúng ta đã thành công. Đây là ‘Bất Tử Dược Phàm Trần’.”
Một làn sóng xì xào, rồi một tràng vỗ tay dữ dội bùng nổ, vang dội như sấm dậy, át cả những âm thanh nhỏ nhặt khác. Tiếng vỗ tay không ngớt, kéo dài như một khúc khải hoàn ca cho một kỷ nguyên mới. Dưới khán đài, Dương Quân ngồi trang nghiêm trong bộ đạo bào lam nhạt, gương mặt tuấn tú toát lên vẻ anh tuấn nhưng cũng đầy vẻ ưu tư. Đôi mắt sáng của y dõi theo Mộ Dung Tuyết, một bên là niềm vui khôn tả trước bước tiến vĩ đại của nhân loại, một bên là gánh nặng của những trách nhiệm mà y đã lường trước. Y biết, phát minh này không chỉ là một phước lành, mà còn là một lưỡi dao hai lưỡi, có thể cắt đứt sợi dây liên kết của xã hội nếu không được sử dụng đúng cách.
Cạnh Dương Quân, Học Sĩ Bùi Khải, ăn vận sang trọng với áo gấm thêu kim tuyến, khuôn mặt sắc sảo, khóe môi khẽ cong lên một nụ cười đắc ý. Y không vỗ tay quá cuồng nhiệt, mà chỉ khẽ vỗ hai bàn tay vào nhau, ánh mắt đầy tính toán quét một lượt qua đám đông. Y thì thầm với vị quan lớn ngồi bên cạnh, giọng điệu đầy tự mãn: “Loại dược này chỉ nên dành cho những người biết sử dụng nó một cách xứng đáng. Kẻ phàm phu tục tử thì sao xứng có được trường thọ?”
Vị quan lớn gật gù, ánh mắt cũng lướt qua những gương mặt kém sang hơn trong đám đông, sự đồng tình hiển hiện rõ ràng. Giữa những tiếng vỗ tay cuồng nhiệt, những lời thì thầm đầy toan tính bắt đầu len lỏi. Những câu hỏi về giá cả, về quyền sở hữu, về khả năng tiếp cận đã bắt đầu nhen nhóm trong tâm trí mọi người, chia rẽ sự hân hoan ban đầu thành những mảnh vụn của lợi ích cá nhân.
Mộ Dung Tuyết chờ cho tiếng vỗ tay lắng xuống, nàng hít một hơi thật sâu, ánh mắt nàng quét qua từng gương mặt, như muốn tìm kiếm một sự thấu hiểu. “...Đây kh��ng chỉ là thuốc, mà là một bước nhảy vọt của nhân loại, một minh chứng cho khả năng vượt lên giới hạn của chúng ta.” Nàng nói, giọng nói trở nên trầm hơn, mang theo một nỗi ưu tư khó tả. “Tuy nhiên, nó cũng đặt ra những câu hỏi sâu sắc về trách nhiệm và đạo đức. Về sự công bằng, về ý nghĩa của sinh tử, về giới hạn của tự nhiên và ý chí con người.” Nàng không che giấu đi những lo lắng của mình, nàng biết rằng, phát minh của nàng đã mở ra một cánh cửa, nhưng cánh cửa đó có thể dẫn đến thiên đường hay địa ngục, nàng vẫn chưa thể biết được. Những lời cuối của nàng vang lên trong một không gian tĩnh lặng hơn, như một lời cảnh báo, một lời cầu xin. Nhưng trong biển người cuồng nhiệt kia, mấy ai thực sự lắng nghe được tiếng lòng của nàng? Họ chỉ thấy một "Bất Tử Dược", một lời hứa hẹn về sự trường tồn, một cơ hội để thoát ly khỏi giới hạn nghiệt ngã của phàm trần.
***
Chiều muộn, nắng dịu buông mình trên mái ngói rêu phong của Thị Trấn An Bình, nhuộm vàng con đường đá cuội dẫn vào quán sách nhỏ của Tạ Trần. Trong không gian tĩnh lặng, chỉ có tiếng gió khẽ thổi qua những trang sách cũ và tiếng nước chảy từ ấm trà sen đá. Tạ Trần ngồi sau quầy, dáng người gầy gò ẩn mình trong bộ áo vải bố cũ kỹ, đôi mắt sâu thẳm ánh lên vẻ tỉnh táo, suy tư, dường như có thể nhìn thấu mọi sự đang diễn ra bên ngoài cánh cửa khép hờ. Hắn lặng lẽ pha một ấm trà Phổ Nhĩ, hương trà thoang thoảng lan tỏa, xua đi cái oi ả còn sót lại của ban trưa.
Thư Đồng Tiểu An, ngồi đối diện, đôi mắt toát lên vẻ thông minh, đang chăm chú đọc một cuốn sách cổ về lịch sử nhân gian. Nhưng tâm trí của cậu lại không hoàn toàn nằm trên những dòng chữ. Đôi tai nhỏ bé của cậu liên tục lắng nghe những lời bàn tán xôn xao từ bên ngoài, từ những người khách qua đường, từ những tiểu thương đang bày hàng, tất cả đều xoay quanh một chủ đề duy nhất: ‘Bất Tử Dược Phàm Trần’.
“Tiên sinh, nếu có thuốc trường sinh, ai cũng sẽ được sống mãi phải không ạ?” Tiểu An đột ngột ngẩng đầu lên, ánh mắt ngây thơ xen lẫn sự hiếu kỳ và một chút bối rối. Cậu chưa bao giờ nghe nói về thứ gì có thể khiến con người sống mãi, ngoại trừ những câu chuyện cổ tích về các vị tiên nhân.
Tạ Trần đặt chén trà xuống, khẽ vuốt mái tóc đen dài của Tiểu An. “Sống mãi chưa chắc đã là phúc, Tiểu An. Có khi, đó lại là gánh nặng lớn hơn cái chết.” Giọng hắn trầm ấm, điềm tĩnh, nhưng lại chứa đựng một tầng nghĩa sâu sắc mà một đứa trẻ khó lòng thấu hiểu. Hắn biết, trong suy nghĩ của nhiều người, trường thọ đồng nghĩa với hạnh phúc, với quyền năng. Nhưng dưới con mắt của hắn, trường thọ nhân tạo, đặc biệt khi nó bị giới hạn bởi khả năng tiếp cận, lại là một lời nguyền, một phép thử nghiệt ngã cho ‘Nhân Đạo’.
Ngay lúc đó, cánh cửa quán sách khẽ mở, một bóng người cao lớn, ăn vận sang trọng bước vào. Đó là Học Sĩ Bùi Khải. Gương mặt y sắc sảo, ánh mắt đầy toan tính, và một nụ cười tự mãn thường trực trên môi. Y không thèm để ý đến sự yên tĩnh của quán sách, mà cố tình nói lớn, phẩy phẩy cuốn sách cổ trong tay với một vị khách quen đang ngồi ở góc phòng, uống trà.
“Hôm nay quả là một ngày đáng nhớ! Phát minh ‘Bất Tử Dược Ph��m Trần’ của Mộ Dung Tuyết đã mở ra một kỷ nguyên mới cho nhân loại!” Bùi Khải nói, giọng điệu khoa trương. “Quả nhiên, những bậc hiền tài như nàng mới có thể làm nên việc lớn. Nhưng quý vị có biết không, loại dược quý giá như vậy phải được ưu tiên cho những người tài năng, có cống hiến cho xã hội, chứ không thể lãng phí cho kẻ vô dụng!” Y nhấn mạnh từng chữ “vô dụng”, ánh mắt liếc nhìn những người ăn mặc giản dị hơn trong quán, ẩn chứa sự khinh miệt.
Tiểu An ngơ ngác nhìn Tạ Trần, rồi nhìn sang Bùi Khải, trong đầu cậu bé đang diễn ra một cuộc chiến giữa những khái niệm mới lạ. “Nhưng tiên sinh... nếu không phải ai cũng có thể có được, vậy những người nghèo thì sao ạ?”
Tạ Trần chỉ khẽ lắc đầu, ánh mắt hướng về phía Bùi Khải, nhưng không nói lời nào. Hắn hiểu ý nghĩa sâu xa trong lời nói của Học Sĩ Bùi Khải. Đó không chỉ là sự phân biệt giai cấp, mà còn là sự áp đặt một thứ “thiên mệnh” mới, một sự định đoạt giá trị con người dựa trên quyền năng và tài sản. ‘Bất Tử Dược Phàm Trần’ không đơn thuần là một loại thuốc, nó là một tấm gương phản chiếu lòng tham lam, sự ích kỷ và những chấp niệm sâu xa nhất của con người. Những người nghèo ngoài kia, họ bày tỏ hy vọng, họ khát khao thoát khỏi cái chết để có thêm thời gian lao động, chăm sóc gia đình. Nhưng đồng thời, họ cũng lo sợ về một sự bất công mới, một gánh nặng mới sẽ đè lên vai họ. Trong khi đó, giới thượng lưu lại coi đó là một quyền lợi hiển nhiên, một phần thưởng cho địa vị và tài năng của họ.
Tạ Trần nhắm mắt lại. Hắn cảm nhận được sự hỗn loạn của nhân tâm, sự xáo động trong dòng chảy ‘Nhân Đạo’ vừa mới được gieo mầm. Phát minh của Mộ Dung Tuyết, thay vì mang lại sự bình đẳng, lại có nguy cơ khoét sâu thêm hố ngăn cách giữa người với người. Cái giá của sự trường thọ không chỉ nằm ở dược liệu, mà còn nằm ở sự tan vỡ của những giá trị nhân văn mà hắn hằng chiêm nghiệm. Hắn đã từng nghĩ, khi con người không còn khao khát thành tiên, họ sẽ tìm thấy sự trọn vẹn trong cuộc sống bình thường. Nhưng giờ đây, một hình thái “tiên” mới lại hiện hữu, không phải là tiên giới xa vời, mà là “tiên phàm trần” – những kẻ trường thọ, vượt lên trên cái chết mà không cần tu luyện, và điều đó lại tạo ra một sự bất bình đẳng mới, một khát vọng mới, một chấp niệm mới.
***
Đêm muộn, ánh trăng mờ ảo đổ bóng bạc lên dòng Vọng Giang cuồn cuộn chảy, tạo nên một khung cảnh huyền ảo, thơ mộng. Quán Trà Vọng Giang, với kiến trúc gỗ đơn giản và ban công nhìn ra sông, giờ đây trở nên yên tĩnh hơn bao giờ hết. Chỉ có tiếng nước sông vỗ nhẹ vào bờ, tiếng chim đêm gọi bầy và hương trà thơm thoang thoảng quyện vào mùi nước sông mát lạnh. Không khí trong lành và dễ chịu, như muốn xoa dịu những tâm hồn đang trĩu nặng.
Mộ Dung Tuyết ngồi đối diện Tạ Trần, gương mặt nàng hiện rõ vẻ mệt mỏi và lo âu. Vẻ rạng rỡ của buổi sáng đã hoàn toàn biến mất, thay vào đó là một nỗi buồn sâu thẳm trong đôi mắt nàng. Bộ y phục xanh ngọc giờ đây như nặng trĩu những gánh nặng vô hình. Nàng nâng chén trà lên, hơi ấm từ chén trà không đủ để sưởi ấm trái tim đang lạnh lẽo của nàng.
“Tạ Trần, ta đã cố gắng vì nhân loại, vì muốn giải thoát con người khỏi nỗi sợ hãi về cái chết, khỏi sự hữu hạn của kiếp người.” Giọng nàng khẽ run, “Nhưng giờ đây, phát minh của ta lại trở thành lưỡi dao đe dọa sự công bằng và bình yên. Ta nhận được hàng trăm lá thư, hàng ngàn lời thỉnh cầu từ giới thượng lưu, muốn độc quyền ‘Bất Tử Dược’. Họ sẵn sàng trả giá cao ngất trời, họ thậm chí còn đe dọa nếu ta không đáp ứng. Trong khi đó, dân chúng lại vừa mừng vừa lo. Họ hy vọng, nhưng cũng sợ hãi rằng thứ thuốc này sẽ mãi mãi nằm ngoài tầm với của họ.” Nàng thở dài, một tiếng thở dài nặng nề. “Ta nên làm gì để ‘Nhân Đạo’ không bị tổn hại bởi ‘Bất Tử Dược’?”
Dương Quân ngồi bên cạnh, nét mặt tuấn tú giờ đây cũng đầy ưu tư. Y gật đầu đồng tình với Mộ Dung Tuyết. “Áp lực từ triều đình và các gia tộc lớn là rất lớn, Mộ Dung tiên tử. Họ muốn độc quyền loại dược này, coi đó là biểu tượng của quyền lực và địa vị. Nếu không có một chính sách rõ ràng, minh bạch, xã hội sẽ hỗn loạn. Những mâu thuẫn giai cấp sẽ bị đẩy lên đỉnh điểm. Có lẽ, đây là thử thách lớn nhất mà ‘Nhân Đạo’ phải đối mặt kể từ khi Thiên Đạo sụp đổ.” Y nói, giọng nói vẫn dứt khoát, nhưng ẩn chứa sự bất lực. Y từng là một nhà lãnh đạo lý tưởng, nhưng giờ đây, y phải đối mặt với thực tế xã hội khắc nghiệt, với lòng tham vô đáy của con người.
Tạ Trần lặng lẽ lắng nghe, đôi mắt hắn dõi theo dòng Vọng Giang, như thể muốn tìm kiếm câu trả lời trong dòng chảy vĩnh hằng của nó. Hắn khẽ nhấp một ngụm trà, hơi ấm lan tỏa trong cổ họng. “Mộ Dung Tuyết, Dương Quân, các ngươi đã quên, cái chết không phải là kết thúc, mà là một phần của dòng chảy. Nó là một sự cân bằng tự nhiên, là động lực để con người trân trọng từng khoảnh khắc sống, để tìm kiếm ý nghĩa trong sự hữu hạn.” Giọng hắn trầm, điềm tĩnh, nhưng từng lời nói lại mang sức nặng của triết lý sâu sắc, vang vọng trong không gian tĩnh mịch. “Trường thọ có thực sự là hạnh phúc nếu phải đánh đổi bằng sự bất công, lòng tham và sự mất đi ý nghĩa của từng khoảnh khắc sống? Nhân Đạo không phải là sự trường sinh, mà là cách chúng ta sống với sự hữu hạn của mình.”
Hắn quay sang nhìn Mộ Dung Tuyết, ánh mắt đầy thấu hiểu. “Phát minh của nàng là một thành tựu vĩ đại, nhưng nó cũng là một phép thử nghiệt ngã cho nhân tính. Nó buộc chúng ta phải đối mặt với câu hỏi: con người thực sự khao khát điều gì? Là sự trường tồn về thể xác, hay là sự trọn vẹn về tinh thần?” Hắn lại nhìn sang Dương Quân, “Áp lực là điều tất yếu. Nhưng chính lúc này, những người nắm giữ quyền lực phải đứng vững, phải tìm ra một con đường để ‘Bất Tử Dược’ không trở thành công cụ của sự phân hóa, mà là một cơ hội để định hình lại giá trị của cuộc sống.”
Tạ Trần khẽ thở dài, không phải vì mệt mỏi, mà vì gánh nặng của câu hỏi mà hắn vừa đặt ra, một câu hỏi mà cả nhân loại phải cùng nhau tìm kiếm lời giải đáp. “Phải chăng, cái ‘bất tử’ thực sự nằm ở những giá trị chúng ta để lại, chứ không phải ở thời gian chúng ta tồn tại?” Hắn không đưa ra giải pháp, mà chỉ đặt ra những câu hỏi, những câu hỏi đầy tính triết lý, buộc Mộ Dung Tuyết và Dương Quân phải suy ngẫm, phải tự tìm thấy con đường của mình. Hắn biết, ‘Bất Tử Dược Phàm Trần’ sẽ là một ‘phép thử’ lớn cho nền tảng của ‘Nhân Đạo’. Cách con người giải quyết vấn đề này sẽ định hình các giá trị cốt lõi của kỷ nguyên mới, một kỷ nguyên mà có lẽ, khát vọng trường thọ bằng khoa học sẽ tiếp tục đặt ra nhiều thách thức đạo đức và xã hội hơn nữa trong tương lai. Có thể, đây chính là cách mà lời tiên tri ‘Không Ai Khao Khát Thành Tiên’ sẽ được thúc đẩy nhanh hơn, khi con người tìm thấy những giải pháp ‘phàm trần’ cho những vấn đề mà trước đây chỉ tu tiên mới giải quyết được. Nhưng liệu đó có phải là một sự giải thoát, hay chỉ là một chấp niệm mới được khoác lên tấm áo khoa học? Câu trả lời vẫn còn ở phía trước, nằm trong dòng chảy vô thường của nhân gian.
Nội dung truyện thuộc bản quyền sáng tác của Long thiếu, phát hành riêng tại truyen.free.