Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 1046: Bàn Cờ Nhân Quả: Thỏa Hiệp Trên Dòng Sông Vọng

Bầu trời Thị Trấn An Bình nhuộm một màu vàng cam của buổi chiều tà, thứ ánh sáng hắt hiu như lời thì thầm cuối cùng của một ngày đang lụi. Không khí hôm nay đặc quánh một vẻ chờ đợi, khác hẳn với sự ồn ào, vội vã thường nhật. Dọc theo con đường đá cổ kính dẫn vào trung tâm trấn, nơi hội trường lớn đứng sừng sững với mái ngói cong vút, từng tốp người già trẻ, nam nữ tụ tập, ánh mắt họ không ngừng hướng về phía đó, nơi một cuộc họp quan trọng sắp diễn ra – cuộc họp định đoạt vận mệnh của 'Dự án Cải tạo Thủy lợi Vọng Giang'.

Những ngôi nhà gỗ và gạch đơn giản hai bên đường, vốn thường tấp nập khách ra vào các quán trọ hay cửa hàng, nay cũng trở nên vắng vẻ hơn. Tiếng rao hàng thưa thớt, tiếng xe ngựa lộc cộc cũng dường như chậm lại, nhường chỗ cho những tiếng bàn tán xôn xao, những lời thì thầm to nhỏ truyền từ người này sang người khác. Hương thơm của thức ăn từ các quán ăn ven đường hòa lẫn với mùi gỗ mục, mùi đất ẩm sau một trận mưa phùn nhẹ và cả mùi mồ hôi của những người lao động vừa trở về từ đồng áng, tạo nên một bản giao hưởng mùi vị rất đỗi đời thường, rất đỗi nhân gian. Dù có phần nhộn nhịp bởi sự kiện sắp tới, nhưng Thị Trấn An Bình vẫn giữ được vẻ yên bình cố hữu, một sự ồn ào có chừng mực, một không khí thân thiện lan tỏa trong từng ánh mắt, từng nụ cười gượng gạo pha lẫn lo âu.

Trong cái không khí đặc biệt ấy, tại quán sách nhỏ của mình, Tạ Trần vẫn giữ nguyên vẻ điềm tĩnh thường thấy. Hắn không vội vã, không sốt ruột. Từng cử chỉ của hắn đều chậm rãi, như thể thời gian đã ngưng đọng lại trong không gian nhỏ bé này. Hắn pha một ấm trà Phổ Nhĩ, hương trà thoang thoảng, dịu nhẹ lan tỏa khắp thư phòng, mang theo một mùi vị của tháng năm và sự tĩnh lặng. Từng động tác đổ nước, ủ trà, rót trà đều được hắn thực hiện một cách tỉ mỉ, cẩn trọng, dường như mỗi tách trà đều ẩn chứa một triết lý sâu xa. Hắn đặt ấm trà lên bàn, làn hơi ấm bốc lên nghi ngút, đôi mắt sâu thẳm của hắn ánh lên vẻ tỉnh táo, suy tư, nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi xa xa là bóng dáng hội trường đang chìm dần vào ánh chiều.

Cố Tiểu Ngư, với khuôn mặt bầu bĩnh và đôi mắt to tròn, lanh lợi, đang ngồi đối diện Tạ Trần, thỉnh thoảng lại liếc nhìn về phía hội trường với vẻ tò mò không che giấu. Nàng mặc một chiếc váy vải thô màu xanh lam giản dị, mái tóc đen tết thành hai bím nhỏ, trên đó cài một bông hoa dại màu trắng tinh khôi. Nước da ngăm đen của nàng, dấu vết của những ngày tháng làm việc ngoài trời, càng làm nổi bật vẻ khỏe khoắn, tràn đầy sức sống.

“Anh Tạ Trần, không biết hôm nay có ra trò gì không?” Cố Tiểu Ngư không nhịn được, cất tiếng hỏi, giọng trong trẻo nhưng pha chút lo lắng. Nàng chống cằm, đôi mắt chớp chớp. “Nghe nói Kiến trúc sư trưởng Lý Hiên đích thân đến chủ trì đó. Lần trước hắn đến tìm anh, chắc là đã được anh khai sáng rồi.” Nàng quay sang nhìn Tạ Trần, đôi mắt lấp lánh như muốn đọc suy nghĩ của hắn.

Tạ Trần chỉ khẽ mỉm cười, không trả lời trực tiếp. Hắn đưa tay chỉ vào tách trà đang bốc khói. “Trà ngon nhất là khi thưởng thức trong sự tĩnh lặng, Tiểu Ngư à. Đừng vội vàng.”

Lão Quán Chủ, với dáng người trung bình, vẻ mặt phúc hậu, ngồi ở một góc quán, khẽ vuốt chòm râu bạc. Ông đang cầm một cuốn sách cũ đã sờn rách, nhưng ánh mắt tinh tường lại không rời khỏi khung cửa sổ, nơi những dòng người vẫn đang đổ về hội trường. “Hy vọng là có một giải pháp ổn thỏa,” ông trầm ngâm, giọng nói ấm áp, chậm rãi vang lên trong không gian tĩnh mịch của quán sách. “Cứ tranh chấp mãi thế này thì khổ cả đôi bên. Người dân thì mất đất, dự án thì đình trệ, cuối cùng ai cũng thiệt.” Ông thở dài một tiếng, chất chứa bao nỗi niềm của một người đã trải qua bao thăng trầm của nhân thế.

Tạ Trần không nói gì thêm, chỉ khẽ gật đầu, ngón tay hắn khẽ gõ nhẹ lên trang sách đang mở, dường như đang tìm kiếm một câu trả lời trong những dòng chữ cổ xưa. Hắn biết, Lý Hiên đã đến tìm hắn, và hắn đã gieo vào lòng vị Kiến trúc sư trưởng kia một hạt giống – hạt giống của sự thấu hiểu và lòng nhân ái, một phương pháp tư duy mới mẻ trong việc giải quyết mâu thuẫn. Hắn không đưa ra một lời giải cụ thể, bởi hắn tin rằng chân lý không thể áp đặt, mà phải tự thân mỗi người nhận ra. Hắn chỉ gợi mở, chỉ dẫn đường, còn việc đi thế nào, bước ra sao, đó là trách nhiệm của Lý Hiên.

Hắn nhớ lại lời Lý Hiên đã nói đêm qua, về việc tìm kiếm sự dung hòa, về dòng chảy của con người cần những khúc quanh, những bãi bồi. Đó là dấu hiệu cho thấy hạt giống đã nảy mầm. Nhưng để hạt giống ấy đâm chồi nảy lộc, vươn mình thành cây đại thụ, cần phải vượt qua bao nhiêu thử thách, bao nhiêu giông bão của nhân tâm. Hắn biết, cuộc họp hôm nay sẽ là một thử thách lớn, không chỉ cho Lý Hiên mà còn cho chính cái gọi là 'Nhân Đạo' mà hắn vẫn hằng theo đuổi.

Tạ Trần nhấp một ngụm trà, vị chát nhẹ rồi ngọt hậu lan tỏa nơi đầu lưỡi. Hắn nghĩ về những lời hắn đã nói với Lý Hiên: "Dòng chảy của nhân tâm còn phức tạp hơn dòng sông." Quả thật vậy. Dòng sông có thể uốn lượn theo địa hình, nhưng nhân tâm lại biến ảo khôn lường, ẩn chứa cả tham lam, ích kỷ lẫn lòng bao dung, vị tha. Việc dung hòa những đối cực ấy, tìm ra một con đường chung cho sự phát triển, đó mới là điều khó khăn nhất trong kỷ nguyên Nhân Gian này, một kỷ nguyên mà Thiên Đạo đang suy kiệt, và con người phải tự mình định đoạt vận mệnh của chính mình.

Hắn khẽ thở dài, không phải vì bi quan, mà vì sự thấu hiểu sâu sắc về bản chất của con người. Hắn biết, dù Lý Hiên có một ý tưởng tuyệt vời, một trái tim nhân ái, nhưng để thuyết phục được những người đã quen với tư duy cũ, với lợi ích cá nhân, với nỗi lo sợ mất mát, đó là một hành trình gian nan. Nhưng cũng chính trong những hành trình gian nan ấy, giá trị của 'Nhân Đạo' mới được tôi luyện, mới được khẳng định. Cái gật đầu nhẹ nhàng của hắn khi tiễn Lý Hiên ra về đêm qua không chỉ là một lời chúc may mắn, mà còn là một niềm tin sâu sắc vào khả năng của con người, vào sức mạnh của sự thấu hiểu và lòng trắc ẩn.

Bên ngoài, ánh hoàng hôn dần tắt, nhường chỗ cho màn đêm buông xuống. Những ngọn đèn lồng bắt đầu được thắp sáng, hắt lên những vệt sáng lung linh trên con đường. Tiếng bước chân thưa dần, nhưng không khí chờ đợi lại càng thêm nặng nề. Tạ Trần vẫn ngồi đó, lặng lẽ, như một điểm neo vững chãi giữa dòng chảy vô thường của nhân thế. Ngón tay hắn vẫn khẽ gõ nhẹ lên trang sách, như đang đếm từng nhịp đập của thời gian, hay đang xâu chuỗi từng sợi nhân quả của cuộc đời. Hắn tin rằng, dù kết quả có thế nào đi chăng nữa, thì việc gieo mầm cho một tư duy nhân văn, cho một phương pháp giải quyết mâu thuẫn dựa trên sự thấu hiểu, đó chính là điều quan trọng nhất mà hắn có thể làm trong kỷ nguyên này. Đó là cách hắn, một phàm nhân không tu hành, góp phần vào việc kiến tạo một 'Nhân Đạo' vững bền, nơi cuộc sống bình thường chính là sự tu luyện vĩ đại nhất.

***

Đêm dần buông, ánh trăng lưỡi liềm mỏng manh đã bắt đầu le lói trên nền trời xanh thẫm. Bên trong hội trường Thị Trấn An Bình, không khí trở nên căng thẳng đến nghẹt thở. Những ngọn đèn dầu được thắp sáng, hắt lên những vệt sáng vàng vọt, khiến không gian vốn đã trang nghiêm nay càng thêm phần nặng nề. Âm thanh bên ngoài dường như bị nuốt chửng bởi sự im lặng bao trùm, chỉ còn tiếng ghế kẽo kẹt và tiếng ho khan thỉnh thoảng vang lên.

Lý Hiên, với dáng người tuấn tú và khí chất nho nhã, đang đứng trước một tấm bản đồ dự án khổng lồ được trải ra trên bàn, ánh mắt anh ta đầy vẻ kiên nghị, nhưng cũng ẩn chứa một sự điềm tĩnh lạ thường. Anh ta mặc bộ đạo bào màu lam nhạt, toát lên vẻ thanh cao nhưng không quá xa cách, phù hợp với vai trò của một kiến trúc sư trưởng mang theo một tầm nhìn mới. Tấm bản đồ được vẽ chi tiết, không chỉ có những đường nét của kênh mương, đê điều, mà còn có cả những chấm nhỏ li ti tượng trưng cho các làng mạc, những khu rừng, những bãi chài, và cả những ngôi miếu cổ.

“...Chúng ta không thể chỉ nhìn vào lợi ích kinh tế trước mắt mà bỏ qua giá trị của đất đai, của truyền thống, của những mối liên kết cộng đồng đã tồn tại hàng trăm năm.” Giọng Lý Hiên vang lên, trầm ấm và rõ ràng, không quá lớn nhưng đủ để xuyên thấu vào từng góc nhỏ của hội trường, mang theo một sức nặng của sự chân thành. Anh ta đưa tay chỉ vào một khu vực trên bản đồ, nơi có những chấm nhỏ tượng trưng cho làng chài Vân Thủy. “Dự án này, nếu muốn bền vững, phải là sự cộng hưởng, chứ không phải sự áp đặt.”

Đối diện Lý Hiên, Lý Phong ngồi thẳng lưng, vẻ mặt phức tạp. Anh ta là một người đàn ông trung niên, ăn mặc chỉnh tề, ánh mắt sắc sảo, luôn tin vào hiệu suất và sự tối ưu hóa. Bên cạnh Lý Phong là Thương Nhân Vương, thân hình hơi béo, áo gấm lụa là, khuôn mặt tròn trịa và ánh mắt tính toán. Cả hai đều đại diện cho bên ủng hộ dự án ban đầu, những người từng nhấn mạnh vào lợi ích kinh tế và tốc độ thi công.

Lý Phong khẽ nhíu mày, giọng nói có phần bực bội. “Nhưng thưa Kiến trúc sư trưởng, việc điều chỉnh thế này sẽ tốn kém hơn rất nhiều, và tiến độ sẽ bị chậm lại... Chúng ta đã có những tính toán tối ưu nhất rồi. Việc thay đổi vào phút chót này liệu có đáng không?”

Lý Hiên quay lại nhìn Lý Phong, ánh mắt anh ta không hề né tránh, mà ngược lại, còn thêm phần kiên định. “Tốn kém hơn về tiền bạc, đúng vậy. Chậm lại về tiến độ, có thể. Nhưng cái giá của việc phá vỡ niềm tin, của việc tước đoạt truyền thống, của việc làm tổn thương nhân tâm, liệu có thể dùng tiền bạc hay thời gian để đong đếm được không?” Anh ta dừng lại một chút, để cho những lời nói của mình thấm sâu vào lòng người nghe. “Một dự án vĩ đại không chỉ được đánh giá bằng quy mô hay lợi nhuận, mà còn bằng sự dung hòa mà nó mang lại, bằng niềm tin mà nó kiến tạo trong lòng bách tính.”

Anh ta tiếp tục, đưa ra một bản kế hoạch mới. “Tôi đã dành nhiều ngày để nghiên cứu lại, lắng nghe ý kiến từ các trưởng lão, từ những người dân chài, người nông dân. Tôi nhận ra rằng, chúng ta đã bỏ qua quá nhiều giá trị vô hình, những giá trị không thể hiện bằng con số nhưng lại là nền tảng của sự sống. Vì vậy, tôi đề xuất một kế hoạch mới, dựa trên nguyên tắc ‘sự đồng thuận và chia sẻ lợi ích’.”

Lý Hiên chỉ vào một sơ đồ khác. “Thứ nhất, về đất đai. Thay vì cưỡng chế thu hồi, chúng ta sẽ áp dụng cơ chế ‘thuê đất đồng thuận’. Người dân sẽ không mất đất vĩnh viễn. Họ sẽ được quyền tham gia vào việc quy hoạch, canh tác các loại cây trồng phù hợp với môi trường mới sau khi dự án hoàn thành, hoặc chuyển đổi sang các ngành nghề khác như nuôi trồng thủy sản bền vững.”

Thương Nhân Vương khẽ nhíu mày, ánh mắt tính toán lướt qua các con số. “Thuê đất? Vậy thì chi phí bồi thường ban đầu sẽ cao hơn, và còn phải trả tiền thuê định kỳ. Lợi nhuận của thương hội sẽ bị ảnh hưởng đáng kể.”

“Lợi nhuận không chỉ là tiền bạc,” Lý Hiên đáp, giọng nói vẫn điềm tĩnh. “Đó còn là sự ổn định xã hội, là niềm tin của người dân, là một thị trường bền vững về lâu dài. Chúng ta sẽ trích một phần đáng kể lợi nhuận từ dự án, không chỉ để trả tiền thuê đất, mà còn thành lập một quỹ phát triển cộng đồng. Quỹ này sẽ do chính người dân quản lý, dưới sự giám sát của chính quyền địa phương, để đ��u tư vào giáo dục, y tế, và các dự án sinh kế khác cho các làng.”

Anh ta tiếp tục, ánh mắt lần lượt lướt qua Trưởng Lão Hà của làng chài Vân Thủy và Lão Nông của làng nông nghiệp Mộc Diệp Thôn. Trưởng Lão Hà, với gương mặt khắc khổ, nhiều nếp nhăn do sương gió, đôi mắt cương nghị, ban đầu vẫn giữ thái độ dè dặt, thỉnh thoảng lại thì thầm bàn bạc với những người dân chài khác ngồi cạnh. Lão Nông, da đen sạm, tay chân chai sạn, đầu đội nón lá, cũng đang lắng nghe một cách chăm chú, ánh mắt đầy vẻ nghi ngại.

“Thứ hai, về truyền thống và môi trường,” Lý Hiên nói tiếp. “Chúng ta sẽ điều chỉnh thiết kế dòng chảy để bảo tồn tối đa những khu vực linh thiêng, những ngôi miếu cổ thờ thần sông. Các bãi chài truyền thống sẽ được chuyển đổi thành các khu vực nuôi trồng thủy sản kiểu mẫu, kết hợp du lịch sinh thái, đảm bảo nguồn thu nhập mới và bảo vệ đa dạng sinh học. Và quan trọng nhất, người dân địa phương sẽ được ưu tiên tuyển dụng vào các vị trí phù hợp trong quá trình xây dựng và vận hành dự án, đảm bảo họ không bị bỏ lại phía sau.”

Trưởng Lão Hà ngẩng đầu lên, ánh mắt sắc bén nhìn thẳng vào Lý Hiên. “Lời nói suông thì dễ, nhưng liệu có ai đảm bảo những cam kết này sẽ được thực hiện không? Chúng tôi đã quá quen với những lời hứa hão huyền rồi.” Giọng ông trầm đục, chất chứa bao nhiêu năm tháng của sự thất vọng và ngờ vực.

Lý Hiên không tránh né câu hỏi khó này. Anh ta hít một hơi sâu, rồi nói: “Sự đảm bảo đến từ chính cam kết của chúng ta, và từ sự tham gia của quý vị. Một ủy ban giám sát dự án sẽ được thành lập, với đại diện từ các làng, từ chính quyền, và cả từ các thương hội. Mọi quyết định quan trọng, mọi khoản chi tiêu của quỹ phát triển cộng đồng, đều phải được ủy ban này thông qua. Chúng ta sẽ xây dựng một cơ chế minh bạch, nơi mọi người đều có quyền lên tiếng, quyền giám sát.”

Lý Phong vẫn còn vẻ bực bội, nhưng ánh mắt của Thương Nhân Vương đã bắt đầu sáng lên. Hắn ta, một người thực dụng, đã nhìn thấy lợi ích lâu dài của sự ổn định và niềm tin cộng đồng. Một dự án không bị phản đối, không bị đình trệ, cuối cùng lại là một dự án hiệu quả hơn.

Lão Nông, người vốn im lặng nãy giờ, cuối cùng cũng cất tiếng, giọng nói chân chất nhưng đầy sức nặng. “Một hạt gạo làm ra, bao nhiêu giọt mồ hôi rơi xuống. Đất đai là hồn cốt của chúng tôi. Nếu dự án có thể giữ được hồn cốt ấy, chúng tôi sẽ cùng nhau xây dựng.” Ánh mắt ông nhìn Lý Hiên, dường như đang dò xét, nhưng cũng đã có một tia hy vọng lóe lên.

Lý Hiên kiên nhẫn giải thích từng điểm, từng con số cụ thể, từng điều khoản bảo vệ môi trường, từng cơ chế chia sẻ lợi nhuận. Anh ta không tránh né bất kỳ câu hỏi khó nào, thậm chí còn chủ động lắng nghe những lo ngại sâu sắc nhất của người dân, của các trưởng lão. Anh ta dùng những từ ngữ đơn giản, dễ hiểu, tránh đi những thuật ngữ phức tạp của giới quan lại hay thương nhân. Sự chân thành và kiên nhẫn của anh ta dần dần làm tan chảy bức tường nghi ngờ, lo lắng trong lòng những người dân. Tiếng thì thầm bàn bạc không còn là sự nghi ngại, mà đã chuyển thành những tiếng xì xào đồng tình, những cái gật đầu nhẹ.

Lý Hiên biết, đây không chỉ là một cuộc họp để thông qua một dự án. Đây là một cuộc chiến của niềm tin, một bài học về 'Nhân Đạo'. Anh ta nhớ lại lời Tạ Trần đã nói: "Cái đích cuối cùng phải là sự trọn vẹn, sự hài hòa của 'Nhân Đạo'." Và anh ta đang cố gắng biến những lời triết lý ấy thành hiện thực, từng bước một, dù cho có phải đối mặt với bao nhiêu trở ngại và sự phản đối. Anh ta tin rằng, sự đồng thuận chân thành, sự chia sẻ lợi ích công bằng, mới là con đường duy nhất để xây dựng một tương lai bền vững cho tất cả mọi người, không chỉ cho riêng dự án Vọng Giang này. Anh ta đã học được rằng, việc xây dựng một con đê kiên cố không chỉ cần xi măng cốt thép, mà còn cần sự gắn kết của nhân tâm, cần những viên gạch của niềm tin được đặt xuống một cách vững chắc.

***

Đêm đã về khuya, những ánh đèn lồng hiu hắt soi rọi những con đường đá ẩm ướt của Thị Trấn An Bình, tạo nên những vệt sáng mờ ảo trên mặt đất. Tiếng nước sông Vọng Giang vẫn cuồn cuộn chảy, mang theo âm thanh trầm mặc của thời gian, hòa cùng tiếng côn trùng đêm rả rích, tạo nên một bản giao hưởng tĩnh lặng. Tại Quán Trà Vọng Giang, cách hội trường không xa, Tạ Trần vẫn ngồi đó, bên chén trà đã cạn từ lâu, giờ chỉ còn vương lại chút cặn khô dưới đáy. Hơi ấm của trà đã tan biến, nhường chỗ cho sự se lạnh của đêm khuya.

Cố Tiểu Ngư, với khuôn mặt bầu bĩnh, đôi mắt to tròn, lanh lợi, giờ đây đã ngủ gục trên bàn, mái tóc đen tết hai bím nhỏ khẽ xõa ra, phập phồng theo từng nhịp thở đều đều. Nàng mơ một giấc mơ êm đềm, không còn những lo toan hay tò mò về cuộc họp căng thẳng. Lão Quán Chủ, với vẻ mặt phúc hậu, cũng đang lim dim trên chiếc ghế gỗ cũ kỹ, cuốn sách đã khép lại trên lòng, dường như đã chìm vào cõi mộng mị của riêng mình. Tiếng ngáy khẽ khàng của ông là âm thanh duy nhất phá vỡ sự im lặng trong quán sách.

Từ hội trường, tiếng nói chuyện đã nhỏ lại, không còn sự gay gắt, căng thẳng như ban đầu. Thay vào đó là những tiếng trao đổi bình tĩnh hơn, xen lẫn tiếng thở phào nhẹ nhõm, như thể một gánh nặng vô hình vừa được trút bỏ. Tạ Trần nhắm mắt lại, cảm nhận làn gió mát từ dòng Vọng Giang thổi qua, mang theo hơi ẩm và mùi đất phù sa. Hắn lắng nghe từng âm thanh vọng lại, từng cung bậc cảm xúc được truyền tải qua những lời nói cuối cùng.

Giọng Lý Hiên vang vọng, đầy nhiệt huyết nhưng cũng thấm đẫm sự thấu hiểu. “...Sự đồng thuận này, không chỉ là một thỏa hiệp, mà là nền tảng cho một tương lai chung, một tương lai nơi con người và tự nhiên cùng phát triển, nơi lợi ích cá nhân hòa mình vào lợi ích cộng đồng.” Tạ Trần có thể hình dung ra Lý Hiên đang đứng đó, ánh mắt rạng rỡ, khuôn mặt anh ta không còn vẻ ưu tư, căng thẳng của một kiến trúc sư chịu áp lực, mà thay vào đó là sự thanh thản của một người đã tìm thấy con đường đúng đắn.

Sau đó là giọng Trưởng Lão Hà, trầm ấm và đầy sự tín nhiệm. “...Chúng ta tin tưởng vào Kiến trúc sư trưởng. Hy vọng rằng, lời hứa hôm nay sẽ là khởi đầu cho một kỷ nguyên mới, nơi tiếng nói của người dân được lắng nghe thực sự.” Có một sự chân thành sâu sắc trong giọng nói của ông, một sự chấp nhận sau bao nhiêu năm tháng của sự nghi ngờ và bảo thủ. Hắn biết, để một người già cả, gắn bó với đất đai, với truyền thống như Trưởng Lão Hà có thể nói ra những lời này, Lý Hiên đã phải làm được một điều phi thường, đó chính là kiến tạo niềm tin.

Cuối cùng là giọng Lão Nông, chân chất nhưng đầy kiên định. “Đất đai là hồn cốt. Nếu dự án có thể giữ được hồn cốt ấy, chúng tôi sẽ cùng nhau xây dựng.” Những lời nói ấy như một lời thề, một cam kết từ sâu thẳm trái tim của những người dân đã gắn bó cả đời với mảnh đất này. Tạ Trần khẽ mỉm cười. Hắn biết, điều khó khăn nhất không phải là xây dựng một con đê, mà là xây dựng một cây cầu nối những trái tim.

Khi cánh cửa hội trường từ từ mở ra, tiếng kẽo kẹt khẽ vang lên trong đêm. Lý Hiên bước ra, ánh mắt anh ta ngay lập tức tìm kiếm Tạ Trần. Khuôn mặt anh ta vẫn còn chút mệt mỏi, nhưng tràn đầy vẻ mãn nguyện và một niềm hy vọng mới. Anh ta nhìn Tạ Trần, và trong khoảnh khắc ấy, không cần bất kỳ lời nói nào, cả hai đều hiểu. Một cái gật đầu nhẹ nhàng từ Tạ Trần, như một lời khẳng định cho con đường anh đã chọn, một sự tán thành vô thanh cho triết lý 'Nhân Đạo' đã được gieo mầm và nay đang đâm chồi. Đó không chỉ là lời khen ngợi cho một giải pháp thành công, mà còn là sự công nhận cho một sự chuyển mình trong tư duy, một bước tiến lớn của nhân loại.

Lý Hiên khẽ cúi đầu, một cái cúi đầu đầy sự tôn kính và biết ơn, rồi quay bước đi, hòa mình vào màn đêm, mang theo trọng trách của một người kiến tạo tương lai. Hắn biết, việc giải quyết thành công tranh chấp này bằng 'sự đồng thuận và chia sẻ lợi ích' sẽ trở thành một tiền lệ, một kim chỉ nam, định hình cách các mâu thuẫn xã hội khác được giải quyết trong kỷ nguyên Nhân Gian. Đây không chỉ là thắng lợi của Lý Hiên, mà là thắng lợi của một tư duy mới, một triết lý mới đang dần được hình thành và củng cố: triết lý 'Nhân Đạo'.

Tạ Trần đứng dậy, nhẹ nhàng vuốt ve trang sách, ánh mắt hắn lại hướng về dòng Vọng Giang cuồn cuộn chảy. Hắn biết, Lý Hiên sẽ trở thành một nhân vật quan trọng, một người tiên phong trong việc áp dụng các nguyên tắc nhân văn vào phát triển hạ tầng, đối mặt với nhiều thách thức tương tự trong tương lai. Sự kiện này cho thấy rằng mặc dù Thiên Đạo đã tan rã, những thách thức từ bản tính con người như tham lam, bảo thủ vẫn còn đó, và 'Nhân Đạo' không phải là một khái niệm tĩnh tại, mà là một hành trình xây dựng không ngừng nghỉ.

Cuộc sống bình thường là một hành trình dài, không ngừng nghỉ của sự học hỏi và thích nghi. Mặc dù Thiên Đạo sụp đổ, vũ trụ vẫn còn đó những bí ẩn chưa được khám phá, và con người vẫn còn phải không ngừng tìm kiếm ý nghĩa của sự tồn tại, của sự phát triển. Tạ Trần khẽ thở dài, không phải vì mệt mỏi, mà vì cảm nhận được gánh nặng của trách nhiệm đang đặt trên vai mỗi người trong kỷ nguyên này. Hắn tin rằng, một ngày nào đó, con người sẽ không còn khao khát thành tiên, mà sẽ tìm thấy sự trọn vẹn ngay trong chính cuộc sống bình thường, nơi những giá trị nhân văn được đề cao, nơi mỗi dòng sông, mỗi mảnh đất đều được nhìn nhận không chỉ là tài nguyên, mà là một phần hồn cốt của nhân loại.

Hắn nhìn ra dòng sông Vọng Giang, con sông vẫn êm đềm trôi, nhưng giờ đây, nó không chỉ mang theo nước, mà còn mang theo một hạt giống mới của hy vọng, của sự dung hòa, của 'Nhân Đạo' vừa được gieo trồng.

Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, dành riêng cho độc giả truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free