Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 1055: Lời Tiên Tri Vang Vọng: Khi Thế Hệ Trẻ Chất Vấn Thiên Đạo

Thành Vô Song, thủ phủ của kỷ nguyên Nhân Gian, đang trải qua một buổi trưa nóng bức đến ngột ngạt. Ánh nắng gắt đổ vàng óng xuống Phố Thương Mại Kim Long, nơi những tòa nhà ba, bốn tầng với mái ngói cong vút, chạm khắc tinh xảo, phô trương sự phồn thịnh mới nổi. Các biển hiệu lớn bằng gỗ lim, khảm vàng bạc, lấp lánh dưới nắng, treo lủng lẳng giữa những hàng đèn lồng rực rỡ sắc màu, dù ban ngày nhưng vẫn như muốn thắp sáng cả con phố. Từ những cửa hiệu bán gấm vóc tơ lụa đến các tiệm kim hoàn lộng lẫy, từ các quán ăn nghi ngút khói đến những sạp hàng rong la liệt sản vật địa phương, tất cả đều tấp nập khách khứa, tạo nên một cảnh tượng trù phú hiếm thấy trong những năm tháng Thiên Đạo suy yếu. Tiếng rao hàng của tiểu thương lanh lảnh, tiếng mặc cả oang oang của khách buôn, tiếng nói chuyện ồn ào của đám đông chen chúc, tiếng nhạc từ các quán tửu lầu vang vọng hòa lẫn với mùi hương liệu nồng nàn từ các tiệm thuốc bắc, mùi thức ăn thơm lừng từ các gánh hàng rong, mùi vải vóc mới và cả mùi kim loại từ các xưởng rèn... Tất cả tạo nên một bản giao hưởng hỗn tạp của sự sống, một bầu không khí sầm uất, náo nhiệt đến mức có thể nuốt chửng bất kỳ ai lạc vào, khiến người ta quên đi những lo toan về vận mệnh.

Nhưng hôm nay, sự náo nhiệt ấy lại mang một sắc thái khác, căng thẳng và nặng nề hơn, như một dòng nước ngầm đang chảy xiết dưới lớp băng mỏng. Tại quảng trường trung tâm, một đài cao tạm bợ đã được dựng lên từ gỗ thông mộc mạc, đối lập hoàn toàn với sự xa hoa xung quanh. Trên đài, một cuộc tranh luận nảy lửa đang diễn ra, thu hút hàng ngàn ánh mắt đổ dồn vào. Đám đông phía dưới, từ tu sĩ vận đạo bào thanh tao đến phàm nhân áo vải thô kệch, chia thành hai phe rõ rệt, ranh giới vô hình nhưng đầy gai góc. Tiếng xì xào bàn tán, tiếng hò reo ủng hộ hoặc phản đối, như những con sóng ngầm đang chực chờ vỡ òa, mỗi tiếng động đều mang theo một chút cảm xúc hỗn độn: tò mò, phẫn nộ, hy vọng, và cả nỗi sợ hãi. Mùi mồ hôi và căng thẳng bốc lên dày đặc trong không khí nóng bức, hòa lẫn với mùi đất bụi và phấn hoa, tạo nên một bầu không khí đặc quánh khó thở.

Giữa sự hỗn loạn đó, Tạ Trần và Thư Đồng Tiểu An đứng khuất sau một quầy bán bánh bao ven đường, mùi bánh nóng hổi thoang thoảng xoa dịu phần nào bầu không khí căng thẳng. Tạ Trần, vẫn trong bộ áo vải bố cũ kỹ, thân hình gầy gò thư sinh, làn da trắng nhợt do ít tiếp xúc với nắng gió, mái tóc đen dài thường được buộc gọn gàng bằng một dải lụa đơn giản, nhưng đôi mắt sâu thẳm lại ánh lên vẻ tỉnh táo đến lạ lùng. Hắn không nói một lời, chỉ lặng lẽ quan sát, như một người ngoài cuộc đang chiêm nghiệm một vở kịch lớn của nhân gian, nơi mỗi diễn viên đều đang tự định nghĩa lại vai trò của mình trong một kỷ nguyên đang chuyển mình. Thư Đồng Tiểu An, với đôi mắt to tròn lanh lợi, dán chặt vào đài cao, gương mặt nhỏ nhắn hiện rõ vẻ bối rối và tò mò. Cậu bé cảm nhận được sự khác biệt trong không khí hôm nay, một sự khác biệt sâu sắc hơn bất kỳ cuộc cãi vã nào cậu từng thấy, như thể có một điều gì đó trọng đại đang được định đoạt.

Trên đài, một thư sinh trẻ tuổi tên Lý Phong, dáng người mảnh khảnh nhưng toát lên vẻ kiên định, mái tóc đen dài được buộc gọn gàng bằng một dải lụa đơn giản, đang hùng hồn trình bày quan điểm của mình. Ánh mắt hắn sáng rực nhiệt huyết, giọng nói tuy chưa đến mức lanh lảnh nhưng lại chứa đựng một sức nặng khó cưỡng, như một mũi tên xuyên thẳng vào những chấp niệm đã cũ, những giáo điều đã ăn sâu vào tâm trí con người. Hắn không hề né tránh ánh mắt dò xét hay phẫn nộ từ phía đối lập, thậm chí còn chủ động tìm kiếm chúng, như muốn khơi dậy một tia lửa trong mỗi người, muốn đối diện trực diện với những định kiến đã tồn tại ngàn năm.

"Chúng ta đã tu luyện hàng ngàn năm, nhưng Thiên Đạo vẫn suy yếu, linh khí cạn kiệt. Các tiên môn vẫn mãi tranh giành cơ duyên 'vá trời', nhưng trời đâu có vá được! Hàng vạn sinh linh cứ thế mà 'mất người', đánh mất cảm xúc, ký ức, thậm chí là nhân tính để đổi lấy thứ sức mạnh hư vô. Chúng ta đuổi theo cái bóng của sự bất tử, nhưng lại đánh mất đi ý nghĩa của sự 'sống' trọn vẹn ngay trong kiếp này. Sống mà không còn là chính mình, sống mà không còn cảm nhận được hỉ nộ ái ố, thì còn ý nghĩa gì nữa? Liệu con đường 'cầu tiên' có thật sự là cứu rỗi, hay chỉ là một ảo vọng đang lấy đi nhân tính của chúng ta, như lời tiên tri đã nói? Chẳng lẽ, việc 'không ai khao khát thành tiên' mới chính là con đường mà nhân loại cần phải đi, để tìm lại chính mình, để xây dựng một Nhân Đạo chân chính?" Lý Phong dứt lời, lời hắn vang vọng, để lại một khoảng lặng ngắn ngủi trước khi đám đông bùng nổ trong những tiếng reo hò và phản đối.

Lời tiên tri mà Lý Phong nhắc đến chính là "Không Ai Khao Khát Thành Tiên", một truyền thuyết cổ xưa bỗng nhiên được khơi dậy và lan truyền mạnh mẽ trong kỷ nguyên Nhân Gian đang định hình này, trở thành một đề tài nóng hổi, một luồng tư tưởng mới mà cả tiên môn lẫn phàm nhân đều phải đối mặt. Nó như một hạt giống nghi ngờ gieo vào lòng người, đặc biệt là thế hệ trẻ, những người chưa từng chứng kiến sự huy hoàng của Thiên Đạo mà chỉ thấy sự suy tàn và cái giá phải trả cho nó. Đối với họ, lời tiên tri ấy không phải là tà thuyết, mà là một lời giải thích hợp lý cho sự bế tắc hiện tại, một lời kêu gọi thức tỉnh.

Ngay lập tức, một tiếng "Vô tri!" vang lên như sấm sét, cắt ngang lời của Lý Phong, khiến cả quảng trường như nín thở. Liễu Thanh Phong, một trưởng lão của phái Tiêu Dao Kiếm Tông, dáng người cao gầy, vẻ ngoài chính trực nhưng ánh mắt ẩn chứa sự tự phụ, phẫn nộ đập mạnh tay xuống bàn. Thanh kiếm Bích Lạc bên hông hắn khẽ rung lên, phát ra tiếng ngân lạnh lẽo, như tiếng lòng hắn đang gầm gừ. Khuôn mặt hắn đỏ bừng, bộ đạo bào màu xanh biếc khẽ run lên vì tức giận, từng sợi tóc đen dài buộc cao cũng như muốn bung ra. Hắn nhìn Lý Phong b��ng ánh mắt căm phẫn, như thể đang nhìn một kẻ nghịch tặc dám báng bổ thần linh, dám đạp đổ những giá trị đã được xây dựng ngàn đời.

"Vô tri! Kẻ phàm nhân sao hiểu được đại nghĩa của tu tiên? Ngươi có biết ngàn vạn năm qua, bao nhiêu tiền bối đã đổ xương máu để giữ gìn đạo thống, để bảo vệ chúng sinh khỏi vực sâu suy tàn không? Lời tiên tri đó chỉ là mê hoặc lòng người, là tà thuyết! Ai dám cả gan gieo rắc những tư tưởng phản nghịch này? Chẳng lẽ ngươi muốn hủy hoại nền tảng của nhân gian sao? Chỉ có tu luyện đến đỉnh cao mới có thể 'vá trời', mới có thể bảo vệ chúng sinh! Đó là chân lý ngàn đời, là con đường duy nhất để chống lại sự suy tàn của Thiên Đạo! Ngươi dám phủ nhận công lao của tổ tiên, dám bôi nhọ con đường chính đạo? Ngươi có biết cái giá phải trả cho sự vô tri của ngươi sẽ là gì không? Là sự sụp đổ hoàn toàn của trật tự, là cái chết của hàng tỷ sinh linh!" Liễu Thanh Phong gào lên, tiếng hắn vang vọng khắp quảng trường, như muốn dập tắt mọi ý nghĩ chống đối, muốn áp đặt sự sợ hãi lên đám đông.

Đám đông dưới quảng trường lập tức dậy sóng. Một bên, chủ yếu là người trẻ và những phàm nhân đã chán ghét sự thờ ơ của tiên môn, hò reo ủng hộ Lý Phong, tuyên bố "Nhân tính mới là đạo!", "Thiên Đạo không cứu được chúng ta!". Họ là những người đã chứng kiến người thân "mất người", đã cảm nhận được sự lạnh lẽo của linh khí cạn kiệt, và tìm thấy hy vọng trong lời nói của Lý Phong, một tia sáng giữa bóng đêm vô vọng. Bên còn lại, chủ yếu là các tu sĩ già dặn, những người còn tin vào đạo thống, và những phàm nhân được hưởng lợi từ sự che chở của tiên môn, gầm gừ phản đối, hô vang "Tu tiên là chính đạo!", "Kẻ phàm nhân không được can thiệp vào đại sự của tiên môn!". Sự chia rẽ rõ rệt như vết nứt trên tảng băng, báo hiệu một cuộc chiến không chỉ trên lý lẽ mà còn trong lòng người, một cuộc chiến giành giật niềm tin và định hướng tương lai. Những ánh mắt thù địch giao nhau, những lời lẽ sắc bén va chạm, tạo nên một trường khí căng thẳng tột độ.

Ở một góc khác của quảng trường, Dương Quân, người đã được Tạ Trần gián tiếp dẫn dắt để trở thành một nhà lãnh đạo của Thành Vô Song, đứng lẫn trong đám đông, gương mặt tuấn tú giờ đây lại hiện rõ vẻ bối rối. Anh mặc bộ đạo bào màu lam nhạt, nhưng khí chất thanh cao thường ngày đã bị che phủ bởi một lớp sương mù của sự hoài nghi. Anh khẽ siết chặt tay, ánh mắt dõi theo Lý Phong, rồi lại nhìn về phía Liễu Thanh Phong đang giận dữ. *Lời tiên tri... và những gì ta đã thấy... cái giá phải trả cho việc "mất người" để đổi lấy sức mạnh... liệu có thật là chúng ta đã đi sai đường?* Dương Quân thầm nhủ. Triết lý "Dòng Sông và Những Nhánh Chảy" mà Tạ Trần đã gieo vào lòng anh đã khiến anh nhìn nhận mọi thứ dưới một lăng kính khác, không còn tuyệt đối tin vào con đường tu tiên truyền thống nữa. Anh biết rằng sự lựa chọn của mình sẽ định đoạt vận mệnh của cả một thế hệ, và gánh nặng đó đè nặng lên vai anh, khiến anh cảm thấy nặng trĩu.

Không xa Dương Quân, Lăng Nguyệt Tiên Tử cũng đang đứng đó, dung nhan tuyệt mỹ vẫn lạnh lùng như băng tuyết, nhưng đôi mắt phượng sắc bén giờ đây lại hiện lên một tia dao động khó nhận thấy, như một gợn sóng nhỏ trên mặt hồ tĩnh lặng, báo hiệu một cơn bão sắp đến. Nàng vận tiên bào trắng thuần, không họa tiết, tôn lên vẻ thanh tao nhưng cũng lạnh lẽo. Vốn là một tu sĩ lý trí và nghiêm khắc, nàng luôn tin vào con đường tu luyện để đạt đến đỉnh cao, tin vào sứ mệnh của tiên môn, rằng đó là con đường duy nhất để duy trì trật tự. Nhưng những gì nàng chứng kiến, những câu chuyện về những tu sĩ "mất người" mà nàng từng biết, và cả những suy tư về "nhân tính" mà Tạ Trần đã khơi gợi, đang dần phá vỡ bức tường kiên cố trong lòng nàng. *Cái giá của sự trường sinh, sự bất tử... liệu có phải là toàn bộ nhân tính? Khi ta đạt đến đỉnh cao, ta còn là chính ta không? Liệu Liễu trưởng lão có thật sự hiểu được điều đó, hay chỉ là chấp niệm vào một thứ đã lỗi thời, một vinh quang đã mục ruỗng?* Nàng thầm hỏi, bàn tay khẽ đặt lên chuôi kiếm Bích Lạc Kiếm, cảm nhận sự lạnh lẽo của kim loại, nhưng trong lòng lại bùng lên một ngọn lửa chất vấn.

Tiểu An, không hiểu hết những gì đang diễn ra, kéo nhẹ vạt áo Tạ Trần, giọng nói ngây thơ nhưng đầy thắc mắc: "Tiên sinh, sao họ lại cãi nhau dữ vậy? Có phải tu tiên là sai sao?" Cậu bé nhìn Tạ Trần, cầu mong một lời giải đáp đơn giản, dễ hiểu, một câu trả lời có thể xoa dịu sự bối rối trong lòng.

Tạ Trần khẽ vuốt mái tóc đen của cậu bé, ánh mắt sâu thẳm vẫn không rời khỏi đài cao, dõi theo từng biểu c��m của đám đông, từng gợn sóng cảm xúc đang cuộn trào. Hắn chỉ khẽ lắc đầu, không trả lời trực tiếp. "Không có gì là đúng hay sai tuyệt đối, Tiểu An. Chỉ có sự lựa chọn, và cái giá phải trả cho mỗi lựa chọn. Con người, vốn dĩ là sinh linh của nhân quả, mỗi hành động, mỗi suy nghĩ đều tạo nên một kết quả, một dòng chảy mới." Giọng hắn trầm ấm, như một tiếng chuông ngân vang trong tâm trí Tiểu An, nhưng không đủ lớn để lọt vào tai đám đông đang náo loạn. Tạ Trần biết rằng, hạt giống đã được gieo. Cuộc tranh luận này không phải là kết thúc, mà là sự khởi đầu của một hành trình chất vấn, một hành trình mà nhân loại phải tự mình vượt qua để tìm thấy ý nghĩa thật sự của sự tồn tại, để định hình lại niềm tin và giá trị của mình. Đây là cái giá phải trả cho việc chất vấn những giá trị cốt lõi và niềm tin đã ăn sâu vào xã hội, nhưng cũng là động lực không thể thiếu cho sự chuyển mình và phát triển của nhân loại. Dù có gian nan, dù có máu và nước mắt, nhưng đây mới chính là bước đầu tiên để lời tiên tri "Không Ai Khao Khát Thành Tiên" trở thành hiện thực, định hình kỷ nguyên Nhân Gian. Những câu hỏi như "Sống là gì?", "Ý nghĩa của nhân tính?", "Đâu là con đường chân chính?" sẽ không ngừng được đặt ra, thách thức mỗi người trong thế giới này, buộc họ phải tự mình tìm kiếm câu trả lời.

***

Khi ánh hoàng hôn bắt đầu buông xuống, nhuộm đỏ cả một góc trời Thành Vô Song, tô điểm những đám mây trắng thành những vệt màu cam, tím, hồng rực rỡ, Tạ Trần và Thư Đồng Tiểu An đã rời khỏi quảng trường náo nhiệt, bỏ lại phía sau những tiếng tranh cãi còn vương vấn trong không khí, như một dư âm khó phai. Họ tìm đến Quán Trà Vọng Giang, một nơi ẩn mình trong sự tĩnh lặng, đối lập hoàn toàn với sự ồn ào và căng thẳng vừa rồi. Quán trà nằm ngay bên bờ sông, kiến trúc giản dị nhưng tinh tế, với những ô cửa sổ lớn bằng gỗ lim nhìn ra dòng sông phẳng lặng như một tấm gương khổng lồ. Mặt sông phản chiếu trọn vẹn vẻ đẹp của buổi chiều tà, biến mỗi gợn sóng nhỏ thành một nét cọ nghệ thuật, một bức tranh sống động không ngừng thay đổi. Tiếng nước sông chảy êm dịu, như một bản hòa tấu bất tận của tự nhiên, hòa cùng tiếng chim hót líu lo từ những lùm cây ven bờ, tạo nên một giai điệu thanh bình đến lạ. Mùi trà thơm dịu nhẹ, thanh thoát của trà Bích Loa Xuân, quyện lẫn với mùi nước sông trong lành, mùi phù sa và hương hoa cỏ dại ven đường, xua tan đi mọi ưu phiền và những dấu vết còn sót lại của sự hỗn loạn. Bầu không khí yên bình, thư thái đến lạ thường, như một sự an ủi, một chốn trú ẩn cho những tâm hồn đang tìm kiếm sự bình yên sau cơn bão.

Tạ Trần ngồi bên cửa sổ, tay nhâm nhi chén trà, hương thơm thanh khiết lan tỏa, làm dịu đi những căng thẳng vô hình còn đọng lại trong tâm trí. Ánh mắt hắn dõi theo dòng sông, nhìn những chiếc thuyền nhỏ lững lờ trôi, những bóng người câu cá kiên nhẫn bên bờ. Dòng sông cứ thế chảy, không vội vã, không oán thán, dù có gặp ghềnh đá hay dòng xiết, nó vẫn tìm thấy con đường của mình, vẫn kiên trì chảy về biển lớn. Trên bàn trà, cuốn "Cổ Thư 'Vô Vi Chi Đạo'" mà hắn thường đọc vẫn nằm đó, bìa sách cũ sờn theo tháng năm, những trang giấy ố vàng chứa đựng những triết lý sâu xa về sự thuận theo tự nhiên và sức mạnh của sự không hành động. Cuốn sách như một người bạn đồng hành thầm lặng, một chất xúc tác cho những suy tư của hắn, nhắc nhở hắn về sự vĩnh cửu của những quy luật tự nhiên, dù Thiên Đạo có suy yếu đến đâu.

Thư Đồng Tiểu An ngồi đối diện, gương mặt nhỏ nhắn vẫn còn lộ vẻ thắc mắc. Mặc dù đã được Tạ Trần trấn an, nhưng những lời lẽ đầy lửa của Lý Phong và sự phẫn nộ của Liễu Thanh Phong vẫn còn ám ảnh cậu bé. Cậu không thể nào hiểu nổi tại sao người lớn lại có thể tranh cãi gay gắt đến vậy về một chuyện mà với cậu, dường như rất đơn giản. Cậu bé đã chứng kiến những nụ cười của người di cư khi được học chữ, được làm nghề, được hòa nhập vào cuộc sống mới, và những nụ cười ấy có vẻ thật hơn bất kỳ lời hứa hẹn trường sinh bất tử nào mà cậu từng nghe. Niềm vui từ những điều bình dị, đó mới là thứ mà cậu bé có thể chạm vào.

"Tiên sinh," Tiểu An khẽ gọi, phá vỡ s�� tĩnh lặng đang bao trùm. "Vậy rốt cuộc ai đúng? Lời tiên tri có thật không? Có phải chúng ta không nên khao khát thành tiên nữa không?" Cậu bé ngẩng đầu nhìn Tạ Trần, đôi mắt to tròn tràn ngập sự khao khát được giải đáp, như muốn tìm kiếm một la bàn giữa biển khơi của những luồng tư tưởng đối lập đang va đập dữ dội trong thế giới này.

Tạ Trần nhẹ nhàng đặt chén trà xuống, tiếng men sứ va vào bàn gỗ khẽ vang lên, nhưng không làm phá vỡ sự yên tĩnh. Hắn không vội trả lời, mà nhìn sâu vào đôi mắt trong veo của Tiểu An, như muốn truyền đạt một điều gì đó sâu sắc hơn cả lời nói, một sự thấu hiểu mà chỉ thời gian và trải nghiệm mới có thể mang lại. "Tiểu An, con sông này chảy về đâu, không phải do một giọt nước quyết định. Nó do vô số giọt nước cùng nhau tạo thành dòng chảy, có khi cuộn xiết, có khi êm đềm, có khi rẽ sang hướng khác khi gặp chướng ngại vật. Nhưng dù thế nào, dòng sông vẫn là dòng sông, vẫn kiên trì hướng về biển lớn, tìm thấy con đường của mình. Con người cũng vậy, con đường tương lai không phải do một lời nói hay một người định đoạt, mà do sự lựa chọn của mỗi chúng ta, do hàng vạn, hàng triệu giọt nước nhân sinh cùng nhau tạo nên. Mỗi giọt nước đều quan trọng, mỗi lựa chọn đều định hình dòng chảy."

Hắn khẽ vuốt ve bìa cuốn "Cổ Thư 'Vô Vi Chi Đạo'", cảm nhận sự sần sùi của giấy cũ dưới đầu ngón tay, ánh mắt xa xăm, chứa đựng sự thấu hiểu sâu sắc mà ít ai có thể nắm bắt. *Khao khát hay không khao khát... rốt cuộc, nhân tâm mới là thứ định đoạt.* Tạ Trần thầm nghĩ. *Lời tiên tri "Không Ai Khao Khát Thành Tiên" không phải là một điểm cuối, một phán quyết tuyệt đối buộc con người phải tuân theo. Nó là một khởi đầu cho một hành trình chất vấn, một hành trình tìm kiếm ý nghĩa thật sự của 'nhân sinh'. Nó là một lời nhắc nhở, một tia sáng dẫn lối cho những tâm hồn đang lạc lối giữa sự suy tàn của Thiên Đạo và sự bất định của tương lai. Nó không cấm đoán khao khát, mà là hướng khao khát về đúng giá trị. Có thể, khao khát một cuộc sống bình thường, trọn vẹn nhân tính, chính là khao khát vĩ đại nhất, là con đư��ng để nhân loại tìm lại chính mình, sau bao nhiêu năm chạy theo ảo vọng.*

Tạ Trần biết rằng, cái giá của sự chất vấn này không hề nhỏ. Sẽ có những người mãi mãi bám víu vào quá khứ, vào những vinh quang đã mất của Thiên Đạo, vào những lời hứa hẹn hão huyền về sự bất tử, dù chúng đã trở nên vô nghĩa. Họ sẽ là rào cản, là những chấp niệm khó lòng phá bỏ, sẽ đấu tranh đến cùng để bảo vệ những gì họ tin là chân lý. Và sẽ có những người sẵn sàng buông bỏ, đi tìm một con đường mới, một ý nghĩa mới cho sự tồn tại, một tương lai do chính họ kiến tạo. Sự phân hóa xã hội là điều tất yếu, và những xung đột tư tưởng như cuộc tranh luận hôm nay sẽ còn tái diễn nhiều lần nữa, đôi khi còn gay gắt hơn, dữ dội hơn, có thể dẫn đến những biến động lớn lao. Nhưng chính trong những cuộc chất vấn, những va chạm ấy, nhân loại mới có thể tự định hình lại giá trị của mình, mới có thể trưởng thành thực sự, thoát khỏi vòng luẩn quẩn của sự phụ thuộc.

"Con đường tu tiên xưa kia, là một niềm tin, một mục tiêu mà nhiều người theo đuổi để tìm kiếm sự trường sinh, sức mạnh, và hy vọng cứu vãn thế giới," Tạ Trần tiếp tục, giọng nói chậm rãi, như đang rót từng lời vào tâm hồn cậu bé, mỗi từ đều mang theo sức nặng của triết lý, của những năm tháng hắn đã chiêm nghiệm. "Nhưng khi niềm tin ấy dần trở thành chấp niệm, khi nó khiến con người đánh mất đi bản thân mình, đánh mất đi những cảm xúc, ký ức, những giá trị làm nên một 'con người' thực sự, thì đó có còn là con đường đúng đắn không? Vấn đề không phải là 'có nên khao khát thành tiên hay không', mà là 'chúng ta khao khát điều gì, và vì sao lại khao khát điều đó'. Khao khát thành tiên để được bất tử, hay khao khát được sống một đời bình thường, trọn vẹn nhân tính, để mỗi khoảnh khắc đều có ý nghĩa, để mỗi giọt nước đều đóng góp vào dòng chảy nhân sinh?" Hắn nhìn Tiểu An, đôi mắt như muốn truyền tải tất cả những suy tư của mình, tất cả những trăn trở về vận mệnh nhân loại. "Sức mạnh thực sự, có lẽ không nằm ở việc bay lượn trên mây hay trường sinh bất lão, mà nằm ở khả năng giữ gìn và phát triển những giá trị nhân bản, những kết nối giữa người với người, giữa con người và thế giới này, để từ đó tạo nên một dòng chảy vững bền, bất diệt."

Tiểu An lặng lẽ nhìn Tạ Trần, cố gắng hiểu những lời nói sâu xa của anh. Cậu bé tuy còn nhỏ, nhưng sự thông minh lanh lợi cùng với sự dạy dỗ của Tạ Trần đã khiến cậu có khả năng tiếp thu những triết lý phức tạp hơn những đứa trẻ cùng tuổi. Cậu bé cảm nhận được sự sâu sắc trong từng lời của tiên sinh mình, như những hạt giống đang được gieo vào mảnh đất tâm hồn non nớt, hứa hẹn sẽ nảy mầm và phát triển thành những cây cổ thụ vững chãi trong tương lai, định hình một thế giới mới. Lời Tạ Trần nói, đã gieo vào lòng cậu bé một cái nhìn mới về thế giới, về ý nghĩa của sự tồn tại, về con đường mà nhân loại cần phải đi.

Tạ Trần nhìn ra dòng sông một lần nữa. Hoàng hôn đã gần tắt hẳn, chỉ còn lại những vệt tím than cuối cùng trên nền trời, và những vì sao đầu tiên đã bắt đầu lấp lánh, như những viên kim cương nhỏ li ti trên tấm màn nhung đen. Gió từ sông thổi nhẹ, mang theo hơi nước mát lành, khẽ lay động tà áo vải của hắn, khiến hắn cảm thấy một chút se lạnh, nhưng trong lòng lại thấy ấm áp lạ thường. *Dương Quân và Lăng Nguyệt, họ đang đứng trước ngã ba đường. Một bên là con đường cũ đã sờn mòn, đầy rẫy ảo vọng và cái giá phải trả. Một bên là con đường mới đầy chông gai nhưng cũng hứa hẹn vô vàn điều tốt đẹp, nơi nhân tính được đề cao, nơi con người là trung tâm.* Hắn biết, sự hoài nghi ban đầu của họ sẽ dần phát triển thành niềm tin vững chắc vào 'Nhân Đạo', định hình vai trò lãnh đạo của họ trong tương lai, hướng tới một xã hội không cần tu tiên, một xã hội do con người tự mình xây dựng. Sẽ không có một ai "cứu thế" từ bên ngoài, mà là cả nhân loại cùng nhau tự cứu lấy mình, bằng chính những giá trị nội tại, bằng sự thấu hiểu và lòng trắc ẩn.

Tạ Trần khép lại cuốn sách, một nụ cười ẩn hiện trên môi, có chút mệt mỏi nhưng cũng đầy hy vọng. Ảnh hưởng của hắn, như những hạt mầm triết lý được gieo rắc, không phải bằng vũ lực hay quyền năng, mà bằng những suy tư sâu sắc, bằng khả năng nhìn thấu nhân tâm và nhân quả, chính là đặc điểm xuyên suốt vai trò "người thầy vô danh" của anh. Cuộc sống bình thường là một hành trình dài, không ngừng nghỉ của sự học hỏi và thích nghi. Mặc dù Thiên Đạo sụp đổ, vũ trụ vẫn còn đó những bí ẩn chưa được khám phá, và con người cần phải liên tục tìm kiếm, khám phá và định nghĩa lại chính mình. Những lời tiên tri, những cuộc tranh luận, những chất vấn này, tất cả đều là những mảnh ghép cần thiết để nhân loại tự mình viết nên nhân quả, tự mình tìm thấy sự trọn vẹn mà không cần thành tiên. Hành trình vĩ đại của Nhân Gian Bất Tu Tiên, nơi con người tự mình viết nên nhân quả, chỉ mới bắt đầu. Và đây, chính là bước đầu tiên để một thế hệ trẻ mới lớn lên trong kỷ nguyên Nhân Đạo, bắt đầu đặt câu hỏi về những giá trị truyền thống, tìm kiếm con đường riêng của mình. Ngọn lửa chất vấn đã được thắp lên, và nó sẽ thiêu cháy đi những xiềng xích cũ kỹ, mở ra một chân trời mới cho nhân loại, một chân trời của tự do và sự trưởng thành.

Tác phẩm này là sáng tác độc quyền của Long thiếu trên nền tảng truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free