Nhân gian bất tu tiên - Chương 1043: Bút Lực Vô Danh: Phản Chiếu Lợi Ích Và Cái Giá Của Hiệu Suất
Đêm khuya buông xuống, mang theo hơi sương lạnh lẽo luồn lách qua những khe cửa sổ gỗ. Màn mưa từ chiều đã ngớt, chỉ còn lại những giọt nước đọng trên mái ngói và lá cây, thi thoảng rơi tí tách, tạo nên một bản hòa âm tĩnh mịch. Ánh trăng vờn qua những đám mây mỏng, len lỏi vào bên trong quán sách, vẽ nên những vệt sáng bạc mờ ảo trên nền gạch cũ kỹ. Tạ Trần ngồi trước bàn đọc sách quen thuộc, dưới ánh đèn dầu leo lét. Ngọn lửa nhỏ nhảy nhót, hắt bóng dáng gầy gò của anh lên bức tường, khiến hình ảnh ấy càng thêm tĩnh lặng và cô độc.
Trên bàn, không phải những cuốn cổ thư anh vẫn thường nghiền ngẫm, mà là một xấp giấy Tuyên Thành trắng tinh, vương mùi mực mới. Chiếc bút lông trong tay anh lướt đi nhẹ nhàng, uyển chuyển, để lại những nét chữ thanh thoát, hàm chứa sự sắc bén của trí tuệ và chiều sâu của suy tư. Đôi mắt sâu thẳm của Tạ Trần, thường ngày vẫn ánh lên vẻ tỉnh táo và thấu suốt, giờ đây càng thêm tập trung, như thể đang nhìn xuyên qua từng con chữ, từng khái niệm, chạm đến tận cùng bản chất của vấn đề. Anh không vội vã, mỗi từ ngữ được chọn lọc cẩn thận, mỗi câu văn được gọt giũa tỉ mỉ, như một nghệ nhân đang tạc nên một pho tượng vô hình, nhưng lại có thể lay động tận tâm can.
Tạ Trần tự nhủ, một xã hội đang trên đà phát triển nhanh chóng, với những giá trị mới được định hình, không thể thiếu đi những tiếng nói phản biện, những lời cảnh tỉnh. 'Chủ nghĩa Tối ưu', cái triết lý đang khuynh đảo tâm trí của không ít người trong Nhân Gian, với lời hứa hẹn về hiệu suất và lợi ích cá nhân tối đa, thoạt nghe thì có vẻ hấp dẫn, nhưng ẩn chứa bên trong lại là những mầm mống độc hại. Anh không muốn trực tiếp đối đầu, bởi đó không phải phong cách của anh, cũng không phải là con đường mà anh chọn để dẫn lối cho Nhân Đạo. Sự can thiệp trực diện thường gây ra những phản ứng gay gắt, đôi khi còn phản tác dụng. Thay vào đó, anh muốn gieo một "hạt giống" tư tưởng, một mầm mống của sự phản tư, để nó từ từ nảy nở trong lòng người, tự mình phá vỡ những chấp niệm sai lệch.
Anh nhớ đến câu nói của Lão Quán Chủ, "Người ta dễ dàng bị mê hoặc bởi những lời hứa hẹn về sự giàu có và tiến bộ, mà quên đi cái giá phải trả." Đúng vậy, cái giá ấy, đôi khi còn đắt hơn bất cứ lợi ích vật chất nào. Nó là sự xói mòn của lòng trắc ẩn, sự mai một của tình người, sự biến mất của những giá trị cộng đồng đã từng là nền tảng vững chắc cho Nhân Đạo. Con người, khi chỉ biết chạy theo "tối ưu hóa" mọi thứ, liệu có còn là "người" nữa không? Hay chỉ là những cỗ máy vô tri, được lập trình để đạt được mục tiêu, bất chấp mọi thứ?
Tạ Trần viết, "Hiệu suất, suy cho cùng, cũng chỉ là một công cụ, không phải mục đích cuối cùng. Một người thợ mộc tài hoa, có thể đóng ra chiếc bàn vững chãi nhất, nhưng nếu chiếc bàn ấy chỉ dùng để chất chồng những tham vọng cá nhân, mà không phải để gia đình quây quần, hay những tri kỷ đàm đạo, thì sự 'tối ưu' ấy có còn ý nghĩa gì?" Anh dùng những câu chuyện ngụ ngôn, những ví dụ gần gũi với đời sống phàm nhân, để minh họa cho luận điểm của mình. Anh không dùng từ ngữ cao siêu, khó hiểu, mà dùng văn phong uyển chuyển, dễ đi vào lòng người, như một làn gió nhẹ nhưng mang theo hương thơm của triết lý.
Bài viết của anh không trực tiếp chỉ trích Lý Phong hay 'Chủ nghĩa Tối ưu', mà chỉ đặt ra những câu hỏi, những vấn đề mang tính triết lý sâu sắc, buộc người đọc phải tự suy ngẫm. "Một dòng sông, nếu chỉ chảy xiết để đạt đến biển cả nhanh nhất, liệu có còn kịp nuôi dưỡng những cánh đồng phù sa, những làng chài ven bờ? Hay nó sẽ trở thành một dòng lũ hung hãn, cuốn trôi tất cả những gì trên đường đi của nó?" Anh nhắc nhở rằng, "Cái gọi là 'lợi ích cá nhân tối đa', khi được đặt lên trên tất cả, thường dẫn đến sự 'tổn hại cộng đồng tối đa'. Bởi lẽ, không một cá nhân nào có thể thực sự 'tối ưu' nếu đứng đơn độc, nếu cái nền tảng xã hội xung quanh nó mục ruỗng."
Tạ Trần vuốt ve cuốn "Cổ Thư Vô Vi Chi Đạo" đặt cạnh đó. Cuốn sách cũ kỹ, sờn gáy, như một người bạn tri kỷ, luôn ở bên anh, nhắc nhở anh về sự cân bằng, về cái gọi là "tự nhiên", "thuận theo tự nhiên". Triết lý 'Vô Vi' không phải là không làm gì, mà là làm những gì cần làm, theo một cách thuận tự nhiên nhất, không cưỡng cầu, không cố chấp. Và lúc này, việc gieo mầm tư tưởng này, chính là một hành động 'vô vi' của anh. Anh không muốn trở thành một lãnh tụ, một người đứng lên hô hào. Anh chỉ muốn là một ngọn đèn, soi sáng một góc nhỏ, để những ai hữu duyên có thể nhìn thấy, và tự tìm lấy con đường của mình.
Anh viết tiếp về cái "giá" của sự "tối ưu": "Cái giá ấy không phải lúc nào cũng hiển hiện bằng tiền bạc hay của cải. Đôi khi, nó là một nụ cười tắt lịm trên môi người mẹ, là giọt nước mắt lặng lẽ của một đứa trẻ vì sự bận rộn 'tối ưu' của cha, là sự cô đơn trong một xã hội tưởng chừng kết nối. Một khi con người đã 'mất người', đã đánh mất đi những cảm xúc, ký ức và nhân tính của mình trong hành trình 'tối ưu' hóa, thì dù có đạt được đỉnh cao của quyền lực hay của cải, liệu còn có thể tìm thấy hạnh phúc chân thực? Liệu đó có phải là một cuộc sống 'trọn vẹn' mà chúng ta hằng khao khát?"
Tạ Trần đặt bút xuống, nhẹ nhàng hít một hơi thật sâu. Mùi mực mới quyện với mùi giấy cũ, tạo nên một hương thơm đặc trưng của tri thức. Anh cẩn thận đọc lại từng dòng, đôi lúc khẽ gật đầu hài lòng, đôi lúc lại chau mày suy nghĩ, rồi lại sửa chữa một vài từ ngữ cho thêm phần tinh tế. Bài bình luận này, không ký tên, không ghi xuất xứ, nhưng lại chứa đựng toàn bộ nỗi lòng và tầm nhìn của một người phàm nhân có thể nhìn thấu nhân tâm. Nó là lời cảnh báo, cũng là lời nhắc nhở, về sự mong manh của những giá trị nhân văn trong một kỷ nguyên đang hừng hực tiến lên phía trước.
Anh chậm rãi cuộn tròn xấp giấy Tuyên Thành đã hoàn thiện, cảm nhận sự mềm mại, tinh khiết của nó trong lòng bàn tay. Sau đó, anh đặt nó vào một chiếc túi gấm màu xanh nhạt, thêu hoa văn đơn giản. Chiếc túi gấm không cầu kỳ, nhưng lại cẩn trọng, như chính cách Tạ Trần gửi gắm tư tưởng của mình vào thế gian này – không phô trương, không ồn ào, nhưng chắc chắn sẽ tìm được đường đến những tâm hồn đồng điệu. Anh đặt chiếc túi trên bàn, nhìn nó một lúc lâu, rồi khẽ thở dài một tiếng, một tiếng thở dài mang theo chút trăn trở, nhưng cũng đầy hy vọng. Anh biết, những gì anh vừa viết, dù là một hạt giống nhỏ bé, cũng sẽ tìm được mảnh đất để nảy mầm, và tạo ra những làn sóng suy tư, những cuộc đối thoại triết lý lớn hơn trong kỷ nguyên Nhân Gian. Đây chính là cách anh định hướng cho nhân loại, không phải bằng quyền năng hay pháp thuật, mà bằng sức mạnh của trí tuệ và sự thấu hiểu nhân tâm.
***
Sáng hôm sau, Thành Vô Song thức giấc trong ánh nắng nhẹ và bầu trời trong xanh. Thành phố, một trung tâm văn hóa và thương mại sầm uất của kỷ nguyên Nhân Gian, nhanh chóng tràn ngập sự sống. Tiếng rao hàng của các thương nhân vang vọng từ các khu phố chợ, tiếng bước chân hối hả của người đi đường, tiếng xe ngựa lộc cộc trên những con đường lát đá, tiếng nhạc du dương từ các tửu lầu, và tiếng người nói chuyện ồn ào, tất cả hòa quyện thành một bản giao hưởng của cuộc sống. Mùi đồ ăn thơm lừng từ các quán ăn đường phố, mùi hương liệu từ các cửa hàng lớn, mùi thảo dược thoang thoảng từ tiệm thuốc, và mùi hoa tươi từ các khu vườn nhỏ, cùng nhau tạo nên một không khí rộn ràng, đầy màu sắc.
Giữa dòng người tấp nập ấy, Thư Đồng Tiểu An, với dáng người gầy gò và đôi mắt toát lên vẻ thông minh, đang len lỏi qua đám đông. Cậu bé mặc một chiếc áo vải thô cũ kỹ, nhưng bước chân lại vô cùng nhanh nhẹn và dứt khoát, trên tay ôm một chiếc túi gấm nhỏ. Khuôn mặt cậu bé hôm nay có vẻ nghiêm túc hơn thường lệ, không còn vẻ tò mò, háo hức như khi lắng nghe Lý Phong diễn thuyết. Cậu bé hiểu rằng nhiệm vụ lần này không đơn thuần là một cuộc dạo chơi. Tiên sinh đã dặn dò rất kỹ, và cậu phải hoàn thành nó một cách chu toàn nhất.
Tiểu An tìm đến tòa soạn tạp chí văn học 'Nhân Gian Bách Khoa', một tòa nhà ba tầng với kiến trúc cổ kính nhưng trang nhã, nằm trên một con phố yên tĩnh hơn, nơi tụ hội của những người yêu mến văn chương và tri thức. Cánh cửa gỗ lim chạm trổ tinh xảo mở ra, dẫn vào một sảnh rộng, với những kệ sách cao ngất và mùi giấy mực thoang thoảng. Biên Tập Viên của tạp chí, một người đàn ông trung niên đeo kính, vẻ mặt hơi khắc khổ vì công việc nhưng ánh mắt lại tinh anh, đang ngồi sau bàn làm việc chất đầy bản thảo. Ông ta tên là Trần Hiền, nổi tiếng với khả năng đọc và thẩm định các tác phẩm văn học một cách sắc sảo và công tâm.
Tiểu An rụt rè bước vào, đặt chiếc túi gấm lên bàn. "Thưa Biên Tập Viên, con có một bài viết cần gửi. Tiên sinh dặn, chỉ cần gửi, không cần nói danh tính." Giọng nói của cậu bé vẫn còn non nớt, nhưng lại toát lên sự nghiêm túc hiếm thấy.
Trần Hiền ngước nhìn Tiểu An, khẽ cau mày. Ông ta đã quen với việc các học giả hay thư sinh đến gửi bản thảo, nhưng một đứa trẻ con lại mang đến một cách bí ẩn như vậy thì quả là hiếm có. "Ồ? Bài viết của vị tiên sinh nào mà lại thần bí đến vậy?" Ông ta nhận lấy chiếc túi gấm, cảm nhận chất liệu tinh xảo của nó, rồi cẩn thận mở ra, lấy tập giấy Tuyên Thành bên trong. Mùi mực mới và chất giấy thượng hạng khiến ông ta nheo mắt. Đây không phải là bản thảo của một người tầm thường.
Trần Hiền bắt đầu đọc lướt qua những dòng đầu tiên. Ban đầu, ánh mắt ông ta vẫn còn vẻ hoài nghi, nhưng càng đọc, lông mày ông ta càng giãn ra, rồi dần dần thay thế bằng sự kinh ngạc. Những câu từ trau chuốt, những hình ảnh ẩn dụ sâu sắc, và đặc biệt là chiều sâu triết lý được thể hiện qua từng luận điểm, khiến ông ta không khỏi xuýt xoa. Bài viết không chỉ đơn thuần là một bài bình luận, mà nó còn là một tác phẩm nghệ thuật, một dòng chảy tư tưởng trong trẻo nhưng mạnh mẽ, chạm đến những vấn đề cốt lõi của nhân sinh.
"Văn phong này... thật sự có một không hai!" Trần Hiền thốt lên, giọng nói trầm ấm giờ đây tràn đầy sự phấn khích. Ông ta thậm chí còn không để ý đến sự hiện diện của Tiểu An, đôi mắt dán chặt vào trang giấy, như thể đang lạc vào một thế giới khác. Ông ta lật giở từng trang, đọc ngấu nghiến, quên cả thời gian. Những phân tích về cái giá của sự "tối ưu", những lời nhắc nhở về lòng trắc ẩn và giá trị cộng đồng, những hình ảnh so sánh độc đáo, tất cả đều khiến ông ta rùng mình. Nó không chỉ là một bài viết hay, mà nó còn là một lời cảnh tỉnh cần thiết, một tiếng chuông thức tỉnh giữa lúc xã hội đang bị cuốn vào vòng xoáy của lợi ích cá nhân.
"Tuyệt diệu! Tuyệt diệu!" Trần Hiền không ngừng khen ngợi. Ông ta ngẩng đầu lên, ánh mắt sáng rực nhìn Tiểu An. "Này tiểu huynh, vị tiên sinh của ngươi là ai? Phải chăng là một ẩn sĩ cao nhân đã mai danh ẩn tích? Văn chương thế này, không thể không cho đăng!"
Tiểu An lắc đầu, vẻ mặt vẫn giữ nguyên sự nghiêm túc. "Tiên sinh dặn con không được nói. Người chỉ nói, nếu Biên Tập Viên thấy bài viết có ích, thì cứ việc đăng."
Trần Hiền gật đầu lia lịa, không còn nghi ngờ gì nữa. "Có ích! Không chỉ có ích, mà còn là một làn gió mới, một ngọn lửa soi đường cho biết bao tâm hồn đang lạc lối! Nhận, nhất định phải nhận! Bài viết này sẽ chấn động cả Nhân Gian Bách Khoa, thậm chí là cả Thành Vô Song này!" Ông ta thậm chí còn quên hỏi tên tác giả, niềm vui và sự kinh ngạc đã lấn át mọi thứ.
Ông ta vội vàng đứng dậy, cầm chặt bản thảo trong tay. "Tiểu huynh, ngươi cứ về báo lại với tiên sinh của ngươi rằng ta sẽ cho đăng ngay lập tức, và sẽ dành cho nó vị trí trang trọng nhất! Đây không chỉ là một bài bình luận, đây còn là một tuyên ngôn, một tiếng vọng triết học mà Nhân Gian đang rất cần!" Trần Hiền nói, giọng nói vẫn còn run run vì xúc động. Ông ta biết, bài viết này sẽ không chỉ gây ra một làn sóng tranh luận trong giới học giả, mà nó còn sẽ gieo vào lòng người dân những suy nghĩ sâu sắc về con đường mà họ đang đi. Nó là một bằng chứng cho thấy, dù Thiên Đạo có sụp đổ, dù tiên môn có không còn, thì trí tuệ và những giá trị nhân văn vẫn luôn tìm được cách để tồn tại và phát triển trong kỷ nguyên Nhân Gian này.
Tiểu An cúi chào Biên Tập Viên Trần Hiền, rồi nhanh chóng rời đi. Cậu bé cảm thấy một niềm tự hào nho nhỏ trong lòng khi hoàn thành nhiệm vụ mà tiên sinh giao phó. Cậu không hiểu hết được sự thâm thúy của bài viết, nhưng cậu cảm nhận được sự phấn khích của Biên Tập Viên, và biết rằng tiên sinh của cậu đã làm được một điều gì đó rất quan trọng.
***
Vài ngày sau, quán Trà Vọng Giang, một quán trà nhỏ nhắn với kiến trúc gỗ đơn giản và ban công nhìn ra con sông êm đềm, luôn là nơi dừng chân yêu thích của Lão Quán Chủ và Cố Tiểu Ngư. Hoàng hôn đang dần buông xuống, nhuộm một màu vàng cam ấm áp lên mặt sông. Tiếng nước sông chảy róc rách, tiếng chim hót líu lo từ những lùm cây ven bờ, tiếng nói chuyện nhỏ nhẹ của vài vị khách khác, cùng với mùi trà thơm dịu và hương hoa cỏ thoang thoảng, tạo nên một bầu không khí yên bình, thư thái đến lạ thường.
Lão Quán Chủ, với dáng người trung bình và vẻ mặt phúc hậu, đang trầm ngâm vuốt bộ râu bạc của mình. Trên tay ông là một chén trà nghi ngút khói, hương trà Long Tỉnh thanh đạm lan tỏa trong không khí. Đối diện ông là Cố Tiểu Ngư, khuôn mặt bầu bĩnh, đôi mắt to tròn lanh lợi, nhưng lúc này lại ánh lên vẻ nghiêm túc và có chút lo lắng. Giữa hai người, trên chiếc bàn gỗ mộc mạc, là một số tạp chí 'Nhân Gian Bách Khoa' vừa được phát hành. Ánh mắt của họ, cùng lúc, đang tập trung vào một bài bình luận ẩn danh nằm ở vị trí trang trọng nhất của tạp chí.
"Bài viết này... thật sự chạm đến cốt lõi." Lão Quán Chủ phá vỡ sự im lặng, giọng nói ấm áp, chậm rãi, nhưng chứa đựng sự suy tư sâu sắc. Ông đặt chén trà xuống, ngón tay khẽ miết nhẹ lên tiêu đề bài viết. "Ai lại có thể viết ra được những lời như vậy? Không chỉ sâu sắc về triết lý, mà còn thấm đẫm tình người, sự lo lắng cho vận mệnh của Nhân Đạo."
Cố Tiểu Ngư gật đầu lia lịa, đôi mắt vẫn không rời khỏi trang giấy. "Những gì tiên sinh Tạ Trần từng lo lắng, nay đã được phơi bày rõ ràng. Cái gọi là 'Chủ nghĩa Tối ưu', thoạt nghe thì có vẻ hợp lý, nhưng khi được phân tích kỹ lưỡng như thế này, mới thấy những lỗ hổng đạo đức, những nguy cơ tiềm ẩn mà nó mang lại." Nàng thở dài, một tiếng thở dài nhẹ nhõm vì có người đã nhìn ra, nhưng cũng đầy lo lắng. "Nhưng liệu mấy ai có thể thấu hiểu hết được? Liệu những người đang bị mê hoặc bởi lời hứa hẹn về lợi ích cá nhân, về sự giàu có nhanh chóng, có chịu dừng lại để suy ngẫm?"
Lão Quán Chủ khẽ nhấp một ngụm trà, vị trà thanh đạm lan tỏa trong miệng, làm dịu đi phần nào sự nặng nĩu trong lòng. "Cũng như dòng nước chảy vậy, Tiểu Ngư à. Dòng nước xiết thì cuốn trôi mọi thứ, nhưng dòng nước êm đềm mới có thể nuôi dưỡng vạn vật. Con người, khi chạy theo cái 'tối ưu' một cách mù quáng, sẽ biến mình thành dòng nước xiết, chỉ biết phá hủy." Ông trầm ngâm một lát, rồi tiếp tục. "Vị ẩn sĩ này, không chỉ nhìn thấu bản chất của 'Chủ nghĩa Tối ưu', mà còn nhìn thấy cái 'mất người' tiềm tàng trong đó. 'Một xã hội chỉ biết chạy theo hiệu suất mà quên đi lòng trắc ẩn, chỉ biết vun vén lợi ích cá nhân mà bỏ mặc cộng đồng, thì dù có ‘tối ưu’ đến mấy, cũng sẽ mất đi nhân tính, mất đi cái ‘người’ trong Nhân Đạo.' Lời này quả là chí lý!"
Cố Tiểu Ngư nhíu mày. "Nhưng Lão Quán Chủ, nếu bài viết này là của tiên sinh Tạ Trần, tại sao người lại không ký tên? Người có thể đứng lên, dùng trí tuệ của mình để dẫn dắt mọi người mà."
Lão Quán Chủ mỉm cười hiền từ, ánh mắt xa xăm nhìn về phía dòng sông đang phản chiếu ánh hoàng hôn. "Tạ Trần, hắn không phải là người thích đứng ở tiền tuyến, hô hào thiên hạ. Hắn thích gieo mầm. Một hạt giống, khi được gieo xuống đất, không cần phải ồn ào. Nó cứ thế âm thầm hút dưỡng chất, từ từ nảy mầm, rồi đâm chồi, mọc lá. Sức sống của nó nằm ở sự kiên trì, ở sự tự thân vận động. Bài viết này cũng vậy. Nó sẽ âm thầm len lỏi vào tâm trí người đọc, gieo vào đó một hạt giống của sự phản tư, của sự nghi vấn. Và chính những nghi vấn ấy, khi nảy nở, sẽ tạo ra những cuộc đối thoại, những tranh luận, thậm chí là những sự thay đổi lớn lao. Đó là cái cách Tạ Trần 'phá cục', không dùng sức mạnh, mà dùng trí tuệ."
Nàng Tiểu Ngư vẫn còn chút băn khoăn. "Vậy là, tiên sinh sẽ tiếp tục dùng cách này để định hướng xã hội sao? Cứ mãi ẩn danh như vậy?"
"Đúng vậy, ta nghĩ là vậy." Lão Quán Chủ gật đầu. "Bài bình luận ẩn danh này đã tạo ra một tiền lệ. Nó cho phép Tạ Trần tiếp tục định hướng xã hội thông qua các tác phẩm triết học, nghệ thuật mà không cần lộ diện. Đây là một con đường tinh tế hơn, sâu sắc hơn. Và sự chấp nhận, lan truyền của bài viết này cũng cho thấy rằng, xã hội Nhân Gian, dù đang phát triển mạnh mẽ, vẫn có những trí thức và người dân quan tâm đến các giá trị đạo đức và nhân văn. Đó là cơ sở để 'Nhân Đạo' phát triển bền vững." Ông thở dài một tiếng, đôi mắt tinh tường ẩn chứa sự lo lắng sâu sắc. "Làn sóng thảo luận từ bài viết chắc chắn sẽ khiến 'Chủ nghĩa Tối ưu' bị xem xét kỹ lưỡng hơn. Có thể nó sẽ dẫn đến sự chia rẽ trong những người ủng hộ, và những hệ quả xã hội rõ rệt hơn trong các chương tới. Con đường phía trước còn rất dài, rất nhiều chông gai."
Hoàng hôn dần tắt, để lại một màu tím thẫm trên nền trời. Gió từ sông thổi vào se lạnh. Lão Quán Chủ và Cố Tiểu Ngư ngồi đó, bên chén trà đã nguội, lòng họ vẫn còn nặng trĩu những lo âu, nhưng cũng có một niềm tin vững chắc vào Tạ Trần. Họ biết, dù cho thế giới có biến động đến đâu, dù cho những "chấp niệm" mới có mọc lên như nấm, thì vẫn luôn có một người phàm nhân không tu hành, với trái tim chân thật và trí tuệ sắc bén, âm thầm gieo những hạt giống của sự thật và lòng nhân ái, để dẫn lối cho Nhân Đạo trong kỷ nguyên mới.
***
Cùng lúc đó, tại quán sách nhỏ bé của Tạ Trần, ánh nắng vàng cuối ngày vẫn còn vương vấn, chiếu xiên qua khung cửa sổ, tạo nên một vầng sáng ấm áp trên sàn gỗ. Tạ Trần ngồi bên cửa sổ, tay cầm một cuốn sách cũ đã sờn gáy, nhưng ánh mắt anh lại hướng ra xa xăm, nhìn về phía những mái nhà ngói đỏ, nơi làn khói bếp đã bắt đầu bay lên. Một cảm giác bình yên bao trùm lấy anh, nhưng sâu thẳm trong đó, vẫn là dòng chảy tư tưởng miên man không ngừng nghỉ.
Đột nhiên, tiếng bước chân nhanh nhẹn vang lên, rồi cánh cửa gỗ khẽ mở. Thư Đồng Tiểu An, với khuôn mặt rạng rỡ và đôi mắt lấp lánh niềm vui, hăm hở chạy vào, tay ôm khư khư một cuốn tạp chí 'Nhân Gian Bách Khoa' còn mới tinh. Mùi giấy mực mới từ cuốn tạp chí hòa quyện với mùi giấy cũ quen thuộc trong quán sách, tạo nên một hương vị đặc trưng của tri thức.
"Tiên sinh! Tiên sinh!" Tiểu An không giấu nổi sự phấn khích, giọng nói trong trẻo vang vọng khắp căn phòng. "Biên Tập Viên Trần Hiền khen bài viết của người là 'chấn động tâm can', nói rằng nó sẽ khiến nhiều người phải suy nghĩ lại! Người còn nói, đây là 'một tuyên ngôn, một tiếng vọng triết học mà Nhân Gian đang rất cần'!" Cậu bé đưa cuốn tạp chí cho Tạ Trần, chỉ vào bài bình luận ẩn danh với niềm tự hào không giấu giếm, như thể đó là công lao của chính mình.
Tạ Trần khẽ mỉm cười, một nụ cười nhẹ như làn gió, không hề có chút tự mãn hay kiêu ngạo. Anh nhận lấy cuốn tạp chí, đôi mắt sâu thẳm lướt qua những dòng chữ quen thuộc của chính mình. Anh không cần đọc lại, bởi từng câu, từng chữ đều đã in sâu trong tâm trí anh. Điều quan trọng không phải là lời khen ngợi, mà là sự lan tỏa của tư tưởng, là việc hạt giống anh gieo đã được đón nhận.
"Mỗi hạt giống đều cần thời gian để nảy mầm, Tiểu An à." Tạ Trần nói, giọng trầm ấm, điềm tĩnh, đầy triết lý. Anh vuốt nhẹ lên trang giấy, cảm nhận chất liệu tinh tế của nó. "Và không phải hạt giống nào cũng nảy mầm ngay lập tức, cũng không phải cái cây nào cũng ra hoa kết trái chỉ sau một đêm. Có những thứ cần sự kiên nhẫn, sự âm thầm bồi đắp. Cái mà Biên Tập Viên Trần Hiền gọi là 'chấn động tâm can' ấy, kỳ thực, chỉ là một làn gió nhỏ. Nhưng làn gió ấy, nếu đủ mạnh và đủ kiên trì, có thể lay động cả một rừng cây."
Tiểu An nhìn Tạ Trần, đôi mắt to tròn vẫn còn chút ngây thơ, chưa thể hiểu hết được chiều sâu trong lời nói của tiên sinh. Cậu bé chỉ thấy Biên Tập Viên phấn khích, và tiên sinh thì lại bình thản đến lạ thường. "Vậy là, tiên sinh tin rằng mọi người sẽ hiểu ra sao? Về cái giá của sự 'tối ưu' đó?"
Tạ Trần khẽ gật đầu, ánh mắt hướng về phía xa xăm, nơi những ngọn núi ẩn hiện trong màn sương chiều. "Con người luôn tìm kiếm sự hoàn hảo, sự tiến bộ. Đó là bản tính, và không thể thay đổi. Nhưng điều quan trọng là họ phải biết đâu là giới hạn, và đâu là cái chúng ta không thể đánh đổi. Có những thứ, một khi đã mất đi, thì không thể lấy lại được, cho dù có 'tối ưu' đến mức nào đi chăng nữa. Đó là 'nhân tính', là 'cái người' trong mỗi chúng ta." Anh nhẹ nhàng đặt cuốn tạp chí xuống bàn, bên cạnh cuốn "Cổ Thư Vô Vi Chi Đạo". "Cuộc sống bình thường là một hành trình dài, không ngừng nghỉ của sự học hỏi và thích nghi. Mặc dù Thiên Đạo sụp đổ, vũ trụ vẫn còn đó những bí ẩn chưa được khám phá. Và Nhân Đạo cũng vậy, nó sẽ không ngừng đối mặt với những thử thách mới, những 'chấp niệm' mới mọc lên."
Ánh nắng cuối cùng của ngày dần tắt hẳn, nhường chỗ cho màn đêm buông xuống. Tạ Trần đứng dậy, đi đến bên cửa sổ, nhìn ra màn đêm tĩnh mịch bên ngoài. Gió đêm bắt đầu thổi mạnh hơn, lùa qua khe cửa, làm lay động những tán lá cây. Anh biết, bài viết của anh chỉ là khởi đầu. Nó sẽ tạo ra một làn sóng thảo luận, khiến 'Chủ nghĩa Tối ưu' bị xem xét kỹ lưỡng hơn, và có thể dẫn đến sự chia rẽ trong những người ủng hộ nó. Những hệ quả xã hội rõ rệt hơn sẽ xuất hiện trong các chương tiếp theo của câu chuyện Nhân Gian này.
Tạ Trần, một phàm nhân không tu hành, không sùng bái sức mạnh, chỉ có một ước nguyện duy nhất là được sống một đời bình thường, giữ trọn nhân tính của mình. Nhưng chính sự bình thường ấy, chính sự thấu suốt nhân tâm ấy, lại khiến anh trở thành "điểm neo nhân quả", âm thầm định đoạt vận mệnh thế giới. Cuộc chiến của tư tưởng, chỉ mới bắt đầu, và Tạ Trần đã sẵn sàng để trở thành người quan sát, người định hướng, và đôi khi là người gieo mầm cho những giá trị chân thực nhất của Nhân Đạo.
Truyện nguyên tác của Long thiếu, được công bố độc quyền tại truyen.free.