Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 1044: Dự Án Đình Trệ: Khi Nhân Tâm Trở Thành Rào Cản

Màn đêm buông xuống, nuốt chửng những tia sáng cuối cùng của ngày, nhưng quán sách nhỏ của Tạ Trần vẫn còn vương vấn chút hơi ấm từ lời nói và suy tư. Cơn gió đêm vẫn thì thầm qua khe cửa, lay động những tán lá khô bên ngoài, như thể vũ trụ cũng đang lắng nghe, đang nghiền ngẫm những hạt giống tư tưởng vừa được gieo. Tạ Trần đứng lặng bên khung cửa sổ, ánh mắt sâu thẳm nhìn vào màn đêm tĩnh mịch, nơi những vì sao bắt đầu lấp lánh như những câu hỏi không lời. Anh biết, bài viết ẩn danh của mình chỉ là một làn sóng nhỏ, nhưng nó đã đủ sức khuấy động mặt hồ phẳng lặng của tư duy Nhân Gian, chuẩn bị cho những cơn bão lớn hơn sắp sửa ập đến.

Ngày hôm sau, một buổi sáng trong trẻo sau cơn mưa đêm đã gột rửa phố phường, trả lại cho Thành Vô Song một vẻ tinh khiết lạ thường. Không khí mát mẻ, dễ chịu, mang theo chút hương đất ẩm và mùi hoa nhài thoang thoảng từ khu vườn nhỏ phía sau quán. Trong quán sách, tiếng lật sách nhẹ nhàng của Tạ Trần là âm thanh duy nhất phá vỡ sự tĩnh lặng. Hắn ngồi ở bàn quen thuộc, một cuốn "Kinh Dịch Cổ Giải" đã ố vàng nằm mở trên tay, nhưng đôi mắt hắn lại không hoàn toàn tập trung vào những nét chữ cổ kính. Thư Đồng Tiểu An, dáng người gầy gò, đôi mắt sáng bừng vẻ thông minh, đang cẩn thận lau dọn từng kệ sách, xếp đặt lại những tập giấy đã hơi lộn xộn. Cậu bé làm việc thoăn thoắt, đôi khi lại liếc nhìn Tạ Trần, như muốn hỏi xem tiên sinh đang suy nghĩ điều gì mà đăm chiêu đến vậy.

Tiếng bước chân quen thuộc từ ngoài cửa vọng vào, nhẹ nhàng nhưng dứt khoát, báo hiệu sự xuất hiện của Lão Quán Chủ và Cố Tiểu Ngư. Lão Quán Chủ, râu tóc bạc phơ, vẻ mặt phúc hậu, tay cầm một tờ báo "Nhân Gian Nhật Báo" còn mới tinh, vừa đi vừa khẽ lắc đầu. Cố Tiểu Ngư, với khuôn mặt bầu bĩnh, đôi mắt to tròn lanh lợi, cũng mang theo một chồng tạp chí và sách mới, theo sau Lão Quán Chủ, trên gương mặt cô toát lên vẻ lo lắng khó che giấu. Mùi giấy mực mới từ những ấn phẩm này hòa quyện với mùi giấy cũ, tạo nên một bản giao hưởng quen thuộc của tri thức trong quán sách.

“Thế sự quả nhiên phức tạp,” Lão Quán Chủ thở dài, đặt tờ báo xuống bàn, tiếng giấy sột soạt phá vỡ hoàn toàn sự yên tĩnh. “Bài viết của hiền đệ vẫn còn đó, mà nay chuyện này đã bùng nổ rồi.” Ông khẽ đẩy tờ báo về phía Tạ Trần, ngón tay run run chỉ vào một tiêu đề lớn trên trang nhất: “Dự án Cải tạo Thủy lợi Vọng Giang: Lợi ích Quốc Gia hay Nỗi Đau Dân Làng?”

Tạ Trần khẽ khép cuốn "Kinh Dịch Cổ Giải" lại, đặt nó nhẹ nhàng lên bàn. Hắn đưa tay nhận lấy tờ báo, đôi mắt sâu thẳm lướt qua những dòng chữ. Tin tức về dự án Cải tạo Thủy lợi Vọng Giang không còn xa lạ gì với hắn. Nó đã được nhắc đến trong nhiều cuộc tranh luận triết lý về "Chủ nghĩa Tối ưu", như một ví dụ điển hình cho sự phát triển "hiệu suất" mà Lý Phong và những người cùng tư tưởng thường rao giảng. Dự án hứa hẹn sẽ mang lại nguồn nước dồi dào, điều hòa lũ lụt, mở rộng diện tích canh tác, nâng cao sản lượng lương thực cho toàn vùng, nhưng đồng thời, nó cũng đòi hỏi phải di dời hàng vạn dân làng Vân Thủy, những người đã sinh sống trên mảnh đất tổ tiên hàng trăm năm, và phá bỏ những cánh đồng màu mỡ ven sông.

Cố Tiểu Ngư đặt chồng sách xuống, giọng nói trong trẻo nhưng đầy vẻ băn khoăn: “Họ nói là vì lợi ích chung, vì sự phát triển của Nhân Gian, nhưng những người dân kia sẽ sống dựa vào đâu đây? Mảnh đất là sinh mạng của họ, là nơi chôn rau cắt rốn, sao có thể nói bỏ là bỏ?” Nàng nhìn Tạ Trần, mong chờ một lời giải đáp, hoặc ít nhất là một sự trấn an.

Tạ Trần khẽ thở dài, một tiếng thở rất nhẹ, như thể hắn đang thở ra cả những gánh nặng của thế gian. Hắn đặt tờ báo xuống, ngón tay vuốt ve mép giấy. “Lợi ích chung... đôi khi là một cái giá quá đắt đối với những người nhỏ bé nhất.” Giọng hắn trầm ấm, điềm tĩnh, nhưng ẩn chứa một nỗi ưu tư sâu sắc. Hắn nhấp một ngụm trà nóng, vị đắng chát của trà lan tỏa trong khoang miệng, như vị chát của sự thật mà hắn đang suy ngẫm. “Mỗi khi một đại kế được vạch ra, một công trình vĩ đại được dựng xây, người ta thường chỉ nhìn thấy những con số lấp lánh của hiệu suất, những viễn cảnh tươi đẹp của tương lai. Nhưng ít ai chịu dừng lại, cúi xuống để nhìn xem, dưới chân những công trình ấy, có bao nhiêu mảnh đời đang bị giẫm đạp, bao nhiêu tiếng than khóc đang bị vùi lấp.”

Lão Quán Chủ gật gù, ánh mắt đục ngầu nhìn xa xăm, như thể đang nhớ về những ký ức xưa cũ. “Ngày Thiên Đạo còn thịnh, các tiên môn còn mạnh, họ cũng thường có những đại kế như vậy. Nhưng ít ra, khi ấy vẫn còn có một trật tự, một đạo lý mơ hồ nào đó ràng buộc. Giờ đây, Thiên Đạo suy yếu, Nhân Đạo vẫn còn non trẻ, con người lại càng dễ bị những cái lợi trước mắt che mờ lương tri.”

“Con người luôn tìm kiếm sự hoàn hảo, sự tiến bộ, đó là bản tính. Nhưng điều quan trọng là họ phải biết đâu là giới hạn, và đâu là cái chúng ta không thể đánh đổi,” Tạ Trần tiếp lời Lão Quán Chủ, lặp lại một phần lời nói của mình từ đêm trước. “Có những thứ, một khi đã mất đi, thì không thể lấy lại được, cho dù có 'tối ưu' đến mức nào đi chăng nữa. Đó là 'nhân tính', là 'cái người' trong mỗi chúng ta. Dự án Vọng Giang này, nói cho cùng, cũng chỉ là một phép thử cho những giá trị ấy.” Hắn khẽ nhắm mắt, hình dung ra những cánh đồng xanh mướt sẽ bị san phẳng, những nếp nhà tranh sẽ bị phá dỡ, và những gương mặt khắc khổ của người nông dân sẽ ánh lên vẻ tuyệt vọng. Hắn hình dung ra dòng sông Vọng Giang, vốn uốn lượn mềm mại, nay sẽ bị nắn thẳng, bị gò ép vào những khuôn khổ nhân tạo, mất đi vẻ hoang sơ, tự nhiên của nó.

Cố Tiểu Ngư ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh, lòng nặng trĩu. “Nhưng tiên sinh à, nếu những người đứng đầu cứ khăng khăng cho rằng đó là ‘tiến bộ’, là ‘tối ưu’, thì làm sao người dân có thể chống lại được? Họ chỉ là những hạt cát giữa dòng sông cuộn chảy thôi.”

Tạ Trần mở mắt, ánh nhìn tĩnh lặng như mặt hồ không gợn sóng. “Hạt cát, nếu đủ nhiều, cũng có thể tạo thành sa mạc. Một giọt nước, dù nhỏ bé, nhưng tích tụ lại cũng thành đại dương. Vấn đề không nằm ở sức mạnh cá nhân, mà ở ý thức chung, ở sự thấu hiểu. Bài viết của ta, mục đích không phải là để chỉ trích một ai, mà là để gieo mầm những câu hỏi, để thức tỉnh những lương tri còn đang ngủ quên. Cái giá của sự ‘tối ưu’ không chỉ là những con số trên giấy, mà là những giọt nước mắt, những tiếng thở dài, những mảnh hồn tan vỡ. Chừng nào con người còn chưa nhận ra điều đó, chừng đó, những bi kịch tương tự vẫn sẽ tiếp diễn.”

Thư Đồng Tiểu An, đã lau dọn xong kệ sách, đứng cạnh bàn, đôi mắt to tròn vẫn còn chút hoang mang trước sự phức tạp của thế giới người lớn. Cậu bé đã nghe lỏm được toàn bộ cuộc trò chuyện, và những lời của Tạ Trần, dù sâu sắc, vẫn còn quá lớn lao so với tâm trí non nớt của cậu. “Vậy tiên sinh, liệu có cách nào để họ hiểu được không? Để không ai phải chịu đựng cái giá đó?”

Tạ Trần nhìn Tiểu An, khẽ mỉm cười. “Cuộc sống bình thường là một hành trình dài, không ngừng nghỉ của sự học hỏi và thích nghi. Mặc dù Thiên Đạo sụp đổ, vũ trụ vẫn còn đó những bí ẩn chưa được khám phá. Và Nhân Đạo cũng vậy, nó sẽ không ngừng đối mặt với những thử thách mới, những ‘chấp niệm’ mới mọc lên. Không có câu trả lời tuyệt đối, Tiểu An à. Chỉ có sự không ngừng suy tư, không ngừng tìm kiếm sự cân bằng. Đó là con đường mà Nhân Đạo phải đi.” Hắn nhấp thêm một ngụm trà, cảm nhận sự tĩnh lặng trước cơn bão.

Hắn biết, dự án Vọng Giang này sẽ là một phép thử khắc nghiệt, không chỉ cho những người dân làng Vân Thủy, mà còn cho cả triết lý "Chủ nghĩa Tối ưu" đang được Lý Phong rao giảng, và cả "Nhân Đạo" mà hắn hằng ấp ủ. Sự phức tạp của việc áp dụng các triết lý phát triển vào thực tế, nơi lợi ích cá nhân, lợi ích nhóm, và những giá trị truyền thống đan xen, sẽ là một thách thức lớn. Tạ Trần đứng dậy, đi về phía cửa sổ, ánh mắt hướng về phía xa xăm, nơi những ngọn núi ẩn hiện trong làn sương sớm. Hắn biết, một ngày mới lại bắt đầu, và cùng với nó là những cuộc đấu tranh mới, không phải bằng gươm đao, mà bằng tư tưởng, bằng lương tri, và bằng chính cái tâm của con người.

***

Buổi trưa hôm đó, cái nắng gắt của mùa hè đổ xuống Thành Vô Song, hầm hập như thiêu đốt mọi vật. Tại quảng trường trung tâm, một cuộc họp công khai căng thẳng đang diễn ra, biến nơi vốn là điểm tụ hội giao thương, hóng mát trở thành một chiến trường của lời nói và cảm xúc. Âm thanh huyên náo, tiếng la ó, tiếng tranh cãi ồn ào hòa lẫn với tiếng rao hàng yếu ớt của những người bán rong cố gắng mưu sinh giữa sự hỗn loạn. Mùi mồ hôi, mùi đồ ăn đường phố, mùi bụi đất và một thứ mùi khó tả của sự căng thẳng, bất mãn, phẫn nộ bốc lên nồng nặc trong không khí.

Lý Phong, với vẻ ngoài gọn gàng, toát ra khí chất của một học giả có tầm nhìn, nhưng đôi mắt đã lộ rõ vẻ sốt ruột và áp lực, đứng trên một bục gỗ tạm bợ giữa quảng trường. Bên cạnh hắn là Thương Nhân Vương, ăn vận sang trọng, thái độ tự mãn, đôi mắt sắc bén toát lên vẻ tính toán. Hai người họ, đại diện cho những người ủng hộ "Chủ nghĩa Tối ưu" và lợi ích kinh tế, đang cố gắng giải thích về "lợi ích to lớn" của dự án Cải tạo Thủy lợi Vọng Giang.

“Chúng ta đang xây dựng một tương lai tốt đẹp hơn! Một tương lai mà con cháu chúng ta sẽ được hưởng nguồn nước dồi dào, những mùa màng bội thu, và một cuộc sống thịnh vượng!” Lý Phong, cố gắng giữ giọng điệu hùng hồn, nhưng tiếng nói của hắn gần như bị nuốt chửng bởi những tiếng la ó phản đối từ đám đông bên dưới. Hắn giơ cao một tập bản vẽ, nhưng không ai thèm nhìn. “Hãy nhìn vào những con số, sự hiệu quả mà dự án này mang lại! Nó sẽ tăng sản lượng lương thực lên ba phần mười, điều hòa dòng chảy, giảm thiểu lũ lụt, mang lại sự ổn định cho toàn vùng!”

Phía dưới, đám đông chen lấn, xô đẩy. Trưởng Lão Hà của làng Vân Thủy, với khuôn mặt khắc khổ của người nông dân, râu tóc bạc phơ, đôi mắt ánh lên sự kiên cường và nỗi sợ hãi mất đi nguồn cội, đứng lên, giọng nói đầy phẫn nộ và tuyệt vọng. “Đất đai này là mồ hôi nước mắt của tổ tiên chúng tôi! Là nơi chúng tôi sinh ra, lớn lên, và sẽ nằm xuống! Các người nói vì lợi ích, nhưng lợi ích đó là của ai? Là của những kẻ muốn kiếm chác trên xương máu dân lành chúng tôi sao?!”

Tiếng hô ứng của dân làng Vân Thủy vang lên dữ dội: “Trả lại đất cho chúng tôi! Đừng cướp đi sinh kế của chúng tôi!”

Thương Nhân Vương, với vẻ mặt dần trở nên thiếu kiên nhẫn, bước tới, giọng nói cứng rắn và đầy tính thực dụng. “Trưởng Lão Hà, xin hãy hiểu cho. Thời đại đang thay đổi, những giá trị cũ cần phải nhường chỗ cho sự tiến bộ! Nếu cứ mãi bám víu vào những gì đã cũ kỹ, thì Nhân Gian này sẽ chẳng bao giờ có thể vươn mình, chẳng bao giờ có thể sánh vai với những nền văn minh khác!” Hắn lướt ánh mắt khinh miệt qua những gương mặt lam lũ bên dưới. “Sự hy sinh của một vài người là cần thiết cho sự phồn thịnh của hàng vạn người khác! Đó là cái giá phải trả cho sự ‘tối ưu’!”

Câu nói của Thương Nhân Vương như đổ thêm dầu vào lửa. Những tiếng la ó, phản đối ngày càng lớn. Một vài người dân làng Vân Thủy, với vẻ mặt đỏ gay vì tức giận và uất ức, cố gắng xông lên bục, nhưng bị cản lại bởi những người lính gác lực lưỡng. Cảnh tượng trở nên hỗn loạn hơn bao giờ hết. Những tiếng kêu khóc của phụ nữ, trẻ con vang lên, hòa lẫn với tiếng chửi rủa của đàn ông.

Giữa đám đông xô bồ, chen lấn, Tạ Trần đứng lặng lẽ, như một cái bóng không ai để ý. Hắn khoác trên mình bộ áo vải bố cũ kỹ, mái tóc đen dài buộc gọn gàng, đôi mắt sâu thẳm vẫn ánh lên vẻ tỉnh táo, suy tư, dường như có thể nhìn thấu mọi sự. Hắn không nói một lời, chỉ lặng lẽ quan sát từng gương mặt, từng biểu cảm. Hắn thấy sự quyết đoán đến tàn nhẫn trong ánh mắt Lý Phong, sự thực dụng đến vô cảm của Thương Nhân Vương. Hắn thấy sự phẫn nộ, tuyệt vọng và cả sự bất lực trong ánh mắt của Trưởng Lão Hà và những người dân làng Vân Thủy.

Mỗi tiếng la ó, mỗi giọt nước mắt, mỗi cái nghiến răng đều như một minh chứng sống động cho những gì hắn đã viết trong bài bình luận ẩn danh. Cái giá của sự "tối ưu", sự "tiến bộ" này, không phải là những con số vô tri trên giấy tờ, mà là máu, nước mắt, và những mảnh hồn tan vỡ của con người. "Một con đường thẳng tắp có thể nhanh hơn, nhưng nó có bỏ quên những bông hoa ven đường không? Một dòng sông được nắn thẳng có thể dẫn nước hiệu quả hơn, nhưng nó có làm mất đi linh hồn của dòng chảy tự nhiên không?" Câu hỏi ấy vang vọng trong tâm trí Tạ Trần, càng lúc càng rõ ràng, càng lúc càng thấm thía.

Hắn nhìn thấy một lão nông gầy gò, da đen sạm vì nắng gió, tay chân chai sạn, đang quỳ gối van xin, nhưng không ai lắng nghe. Nước mắt lã chã lăn dài trên khuôn mặt đầy nếp nhăn, hằn sâu nỗi lo lắng về tương lai mờ mịt. Bên cạnh là một người phụ nữ trẻ, ôm chặt đứa con thơ vào lòng, ánh mắt đầy sợ hãi và tuyệt vọng. Họ không hiểu những khái niệm cao siêu về "lợi ích quốc gia", "tối ưu hóa", hay "tiến bộ". Họ chỉ biết mảnh đất là sinh mạng, dòng sông là cội nguồn. Mất đi những thứ đó, họ sẽ mất đi tất cả.

Tạ Trần cảm nhận rõ ràng sự chao đảo của "Nhân Đạo" trước những cơn sóng dữ của "Chủ nghĩa Tối ưu". Triết lý này, dù mang danh nghĩa tốt đẹp, nhưng khi bị áp dụng một cách cực đoan, lại trở thành một thứ xiềng xích vô hình, bóp nghẹt những giá trị nhân văn cốt lõi. Dự án đình trệ này là một dấu hiệu cho thấy việc phát triển xã hội loài người mà không có sự cân bằng giữa hiệu suất và nhân văn sẽ dẫn đến những mâu thuẫn sâu sắc và kéo dài. Nó cũng là một bài học đắt giá, nhắc nhở rằng, dù Thiên Đạo có sụp đổ, dù con người có cố gắng xây dựng một kỷ nguyên mới, thì những chấp niệm về lợi ích, về quyền lực vẫn sẽ luôn là những rào cản lớn nhất. Tạ Trần khẽ thở dài. Hắn biết, cuộc chiến của tư tưởng, không thể chỉ dừng lại ở những bài viết hay cuộc tranh luận. Nó cần những minh chứng sống động, cần những bài học đau đớn để con người thực sự thấu hiểu.

***

Khi ánh chiều tà dần tắt, nhường chỗ cho màn đêm buông xuống Thành Vô Song, sự hỗn loạn tại quảng trường cũng dần lắng xuống, chỉ còn lại những dư âm của sự thất vọng và phẫn nộ. Những người dân làng Vân Thủy, với vẻ mặt thất thần, lê bước về những con đường quen thuộc, mang theo nỗi lo âu trĩu nặng. Một trong số đó, một lão nông già nua, dáng đi xiêu vẹo, đôi mắt trống rỗng như thể đã mất đi tất cả hy vọng, vô thức tìm đến quán sách nhỏ của Tạ Trần. Tiếng dế kêu rả rích từ vườn cây sau nhà, tiếng lá cây xào x���c trong gió đêm, và tiếng bút viết sột soạt của Tạ Trần là những âm thanh duy nhất phá vỡ sự tĩnh mịch của màn đêm. Mùi giấy cũ, mực, và hương hoa nhài thoang thoảng từ vườn cây tạo nên một bầu không khí yên bình trở lại, nhưng nặng trĩu những suy tư.

Lão Nông bước vào quán, không nói một lời. Ông chỉ đứng lặng ở ngưỡng cửa, đôi mắt đục ngầu nhìn quanh, như thể đang tìm kiếm một thứ gì đó đã mất. Thân hình ông gầy gò, đôi vai gập xuống vì gánh nặng cuộc đời, da mặt hằn sâu những nếp nhăn của nắng gió và lo toan. Trên đầu ông vẫn đội chiếc nón lá đã sờn cũ, như một phần không thể thiếu của cuộc đời gắn bó với đồng ruộng.

Tạ Trần, đang ngồi viết bên bàn với ánh đèn dầu hiu hắt, ngẩng đầu lên. Hắn không hỏi han, không chào mời, chỉ lặng lẽ đứng dậy, đi đến bên ấm trà đang nghi ngút khói. Hắn rót một chén trà nóng, hơi nước ấm áp bốc lên, mang theo mùi hương dịu nhẹ của trà mạn. Rồi hắn nhẹ nhàng đặt chén trà xuống chiếc bàn nhỏ bên cạnh Lão Nông, không nói một lời an ủi sáo rỗng nào. Hắn biết, trong những lúc như thế này, lời nói chỉ là vô nghĩa. Cái mà con người cần, là sự lắng nghe, là sự thấu hiểu.

Lão Nông khẽ gật đầu, đôi tay chai sạn run rẩy đón lấy chén trà nóng. Hơi ấm từ chén trà lan tỏa vào lòng bàn tay lạnh ngắt, dường như mang lại chút hơi ấm cho tâm hồn đang tan nát của ông. Ông ngồi xuống, đôi mắt vẫn nhìn xa xăm, vô định, như thể đang nhìn vào một khoảng không vô tận.

Sau một lúc lâu, khi chén trà đã vơi đi một nửa, Lão Nông mới khẽ cất tiếng, giọng nói khàn đặc, đầy mệt mỏi và bất lực. “Họ nói là vì tương lai, vì con cháu… nhưng con cháu chúng tôi sẽ nhớ về cái gì nếu tất cả những gì chúng tôi có đều bị phá hủy? Mảnh đất này là mồ hôi nước mắt của bao thế hệ, là nơi chôn cất tổ tiên, là linh hồn của chúng tôi. Giờ đây, họ muốn san bằng tất cả, biến nó thành một cái hồ nước, thành những con kênh thẳng tắp.” Ông nuốt khan, đôi mắt ướt đẫm lệ. “Một hạt gạo làm ra, bao nhiêu giọt mồ hôi rơi xuống. Họ có hiểu không? Họ có biết rằng, thứ họ gọi là ‘tiến bộ’ đó, đang cướp đi sinh mạng của biết bao người?”

Tạ Trần lắng nghe chăm chú, đôi khi khẽ gật đầu. Hắn không ngắt lời, để Lão Nông trút hết nỗi lòng. Hắn hiểu rằng, trong những lời than thở của Lão Nông, không chỉ là nỗi đau mất đất, mà còn là nỗi đau mất đi ký ức, mất đi bản sắc, mất đi cái gọi là "cội nguồn" đã gắn bó với họ qua bao đời.

Khi Lão Nông tạm ngừng, Tạ Trần mới khẽ cất tiếng, giọng trầm tĩnh, như dòng suối mát lành chảy qua tâm hồn khô cằn. “Sự phát triển nào cũng có cái giá của nó. Vấn đề là… ai sẽ trả cái giá đó, và cái giá đó có thực sự xứng đáng với những gì được nhận lại không?” Hắn không đưa ra phán xét, chỉ đặt ra những câu hỏi, những câu hỏi mà chính Lão Nông, và có lẽ cả những người đang thực hiện dự án kia, cũng cần phải tự vấn.

“Một con đường thẳng tắp có thể nhanh hơn, nhưng nó có bỏ quên những bông hoa ven đường không? Một dòng sông được nắn thẳng có thể dẫn nước hiệu quả hơn, nhưng nó có làm mất đi linh hồn của dòng chảy tự nhiên không?” Tạ Trần tiếp tục, giọng nói chứa đựng đầy triết lý. “Con người luôn muốn kiểm soát, muốn điều chỉnh thiên nhiên theo ý mình, để đạt được hiệu suất tối đa. Nhưng liệu sự kiểm soát ấy có thực sự mang lại sự trọn vẹn, hay nó chỉ tạo ra những khoảng trống vô hình trong tâm hồn?”

Lão Nông ngước nhìn Tạ Trần, đôi mắt đục ngầu chợt ánh lên một tia sáng yếu ớt, như thể những lời của Tạ Trần đã chạm đến một điều gì đó sâu thẳm trong ông, một điều mà ông chưa từng gọi tên được. Ông không trả lời, chỉ lặng lẽ nhấp thêm một ngụm trà, cảm nhận vị chát đắng nhưng cũng đầy thanh khiết của nó.

Thư Đồng Tiểu An, ngồi lặng lẽ ở một góc, chăm chú lắng nghe từng lời Tạ Trần và Lão Nông nói. Cậu bé, với đôi mắt thông minh, dù chưa thể hiểu hết mọi chiều sâu, nhưng đã bắt đầu cảm nhận được sự phức tạp của thế giới người lớn, nơi những khái niệm tưởng chừng đơn giản như "lợi ích" và "tương lai" lại chứa đựng biết bao nhiêu mâu thuẫn và đau khổ. Cậu bé ghi nhớ từng lời nói, từng biểu cảm, như thể đang thu thập những mảnh ghép đầu tiên để xây dựng nên bức tranh của "Nhân Đạo".

Tạ Trần nhìn Lão Nông, ánh mắt đầy sự thấu hiểu. Hắn biết, dự án Vọng Giang này không chỉ là một cuộc tranh chấp về đất đai, mà là một cuộc chiến của những giá trị, giữa cái cũ và cái mới, giữa truyền thống và tiến bộ, giữa hiệu suất và nhân văn. Sự thất bại hoặc thành công (có cái giá đắt) của dự án này sẽ là một bài học quan trọng cho xã hội Nhân Gian, định hướng các chính sách và tư duy về phát triển trong kỷ nguyên mới. Và Tạ Trần, một phàm nhân không tu hành, không sùng bái sức mạnh, chỉ có một ước nguyện duy nhất là được sống một đời bình thường, giữ trọn nhân tính của mình, lại trở thành người quan sát, người định hướng, và đôi khi là người gieo mầm cho những giá trị chân thực nhất của Nhân Đạo thông qua những câu hỏi gợi mở của mình.

Đêm dần khuya, những giọt sương bắt đầu đọng trên lá cây. Không gian trở nên tĩnh lặng hơn, chỉ còn tiếng dế kêu rả rích và tiếng gió thổi nhè nhẹ. Lão Nông đứng dậy, cúi đầu tạ ơn Tạ Trần, rồi lặng lẽ bước ra khỏi quán sách, mang theo trong lòng không phải là một câu trả lời, mà là một hạt giống của sự suy tư, một tia hy vọng yếu ớt rằng, có lẽ, những giá trị nhân văn vẫn còn có thể được gìn giữ, ngay cả trong thời đại mà con người đang chạy theo sự "tối ưu" một cách mù quáng. Tạ Trần nhìn theo bóng dáng xiêu vẹo của Lão Nông khuất dần trong màn đêm. Hắn biết, cuộc chiến của tư tưởng, chỉ mới bắt đầu. Và hắn, với cây bút và trí tuệ của mình, sẽ tiếp tục là người giữ lửa, âm thầm định đoạt vận mệnh thế giới.

Tác phẩm này là bản sáng tác nguyên gốc của Long thiếu, chỉ có tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free