Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 1042: Tiếng Vọng Triết Học: Phân Tích Chủ Nghĩa Tối Ưu

Triết lý Vô Vi, không can thiệp trực tiếp, luôn là kim chỉ nam của Tạ Trần. Nhưng giờ đây, trước làn sóng tư tưởng mới này, anh lại cảm thấy một sự đấu tranh nội tâm mạnh mẽ. Anh muốn duy trì sự “vô vi”, nhưng anh cũng nhận ra những mầm mống nguy hiểm từ “Chủ nghĩa Tối ưu” có thể làm thay đổi bản chất của Nhân Đạo, biến nó thành một xã hội lạnh lùng và ích kỷ. Anh phải tìm cách gieo hạt giống tư duy đúng đắn mà không áp đặt, một thách thức không h�� nhỏ.

“Hiệu quả và lợi ích không phải là điều xấu, hai vị ạ.” Tạ Trần chậm rãi cất lời, giọng nói anh trầm ấm, điềm tĩnh, như xoa dịu những lo lắng trong lòng Tiểu Ngư và Lão Quán Chủ. “Đó là những công cụ cần thiết để con người tiến bộ, để chúng ta có một cuộc sống tốt đẹp hơn. Nhưng, cái quan trọng là chúng ta biết đặt nó vào đâu, và vì cái gì. Một con thuyền muốn đi nhanh, cần có sức đẩy. Đó là ‘hiệu quả’. Nhưng nếu mỗi người trên thuyền chỉ lo chèo cho riêng mình, không nhìn về cùng một hướng, không có sự phối hợp, con thuyền sẽ không thể đi xa, thậm chí sẽ chìm. Cái mà Lý Phong nói, chỉ là một nửa của sự thật.”

Anh ngừng lại một chút, để những lời mình nói thấm vào lòng người nghe. “Chân lý của Nhân Đạo không phải là phủ nhận sự cố gắng cá nhân, không phải là kìm hãm sự phát triển của mỗi người. Ngược lại, nó khuyến khích con người không ngừng học hỏi, không ngừng vươn lên. Nhưng đồng thời, nó cũng đòi hỏi con người phải tìm thấy sự hài hòa giữa lợi ích của bản thân và sự ph��t triển của cộng đồng. Cái khó là làm sao để con người không lạc lối trong cuộc chạy đua không ngừng nghỉ đó, không biến những công cụ thành mục đích cuối cùng.”

Tạ Trần khẽ vuốt ve cuốn sách “Vô Vi Chi Đạo” một lần nữa. “Một cá nhân có thể ‘tối ưu hóa’ để trở nên giàu có, mạnh mẽ. Nhưng nếu xã hội xung quanh họ trở nên hỗn loạn, mục nát bởi sự ích kỷ và thiếu sẻ chia, thì sự giàu có, mạnh mẽ đó có còn ý nghĩa gì không? Cái tôi có thể tồn tại bền vững khi cái chung bị phá hủy chăng? Thiên Đạo sụp đổ, tiên môn không còn, nhưng những ‘bóng tối’ trong nhân tâm thì vẫn còn đó. Chúng không còn ẩn mình dưới lốt của ‘thành tiên’ hay ‘trường sinh’, mà sẽ đội lốt của những ‘chủ nghĩa’ mới, những ‘tư tưởng’ mới, để mê hoặc con người.”

Anh ngước nhìn lên trần nhà, đôi mắt sâu thẳm lại ánh lên vẻ tỉnh táo, suy tư. “Cái Nhân Đạo này, nó không chỉ là một hệ thống xã hội, mà còn là một con đường tu tâm, đòi hỏi sự rèn luyện nội tại không ngừng của mỗi cá nhân. Đó là cuộc chiến vĩnh cửu chống lại chính bản ngã của con người, chống lại những chấp niệm mới mọc lên. Nếu không có sự tự vấn, không có lòng khiêm tốn, con người sẽ rất dễ lạc lối trong mê cung của ‘tối ưu hóa’, và khi đó, những giá trị cốt lõi của Nhân Đạo sẽ bị xói mòn, dẫn đến sự phân hóa và cạnh tranh tiêu cực.”

Cố Tiểu Ngư và Lão Quán Chủ nhìn Tạ Trần, lòng họ dần cảm thấy nhẹ nhõm hơn một chút, nhưng sự lo lắng thì vẫn còn đó, bởi họ hiểu rằng đây không phải là một vấn đề có thể giải quyết trong một sớm một chiều. Tạ Trần vẫn là một phàm nhân, một người đọc sách, nhưng trong cái quán sách nhỏ tĩnh lặng này, anh đã gieo những hạt giống của sự cảnh tỉnh, của triết lý sâu sắc vào lòng những người xung quanh. Anh biết, sự lan truyền của ‘Chủ nghĩa Tối ưu’ sẽ dẫn đến những hệ quả không mong muốn trong xã hội, gây ra sự phân hóa và cạnh tranh tiêu cực. Anh sẽ phải đối mặt với những tình huống cụ thể nơi ‘Chủ nghĩa Tối ưu’ gây ra mâu thuẫn hoặc tổn hại cho cộng đồng, buộc anh phải có những hành động tinh tế hơn để định hướng lại. Khái niệm về sự cân bằng giữa lợi ích cá nhân và cộng đồng sẽ trở thành một chủ đề quan trọng trong các chương tiếp theo, khi Nhân Đạo tiếp tục phát triển và đối mặt với những thách thức nội tại. Cuộc chiến thầm lặng của anh, cuộc chiến của tư tưởng, chỉ mới bắt đầu.

***

Sáng sớm hôm sau, Thị Trấn An Bình thức giấc trong ánh nắng vàng ươm, trải dài trên những mái nhà gỗ và gạch đơn giản, nơi các quán trọ và cửa hàng san sát hai bên con đường đất đỏ. Gió nhẹ mơn man qua những tán cây xanh biếc, mang theo mùi thức ăn từ các quán hàng mới mở, mùi gỗ mộc mạc và mùi đất ẩm sau sương đêm. Trên đường phố, tiếng người nói chuyện xì xào, tiếng rao hàng vang vọng từ đầu chợ, tiếng bánh xe ngựa lộc cộc và tiếng bước chân hối hả tạo nên một bản nhạc quen thuộc của cuộc sống thường nhật. Dẫu ồn ào vừa phải, thị trấn vẫn giữ được vẻ yên bình, thân thiện đặc trưng của một cộng đồng phàm nhân.

Tạ Trần, với thân hình gầy gò của một thư sinh, làn da trắng nhợt ít tiếp xúc với nắng gió, mái tóc đen dài được buộc gọn gàng bằng dải lụa đơn giản, chậm rãi mở cánh cửa quán sách nhỏ của mình. Đôi mắt sâu thẳm của anh, luôn ánh lên vẻ tỉnh táo và suy tư, lướt qua dòng người qua lại. Anh không vội vã, chỉ lặng lẽ quan sát, như một phần của bức tranh sống động ấy, nhưng lại mang trong mình cả một thế giới suy tưởng riêng.

Từ bên trong, Thư Đồng Tiểu An, dáng người gầy gò, đôi mắt toát lên vẻ thông minh lanh lợi, vội vã chạy ra. Cậu bé mặc chiếc áo vải thô cũ kỹ, trên tay cầm vài tờ giấy chép tay, nét chữ còn nguệch ngoạc nhưng đầy cẩn trọng.

“Tiên sinh, mọi người vẫn đang nói về ‘Chủ nghĩa Tối ưu’ của Lý Phong tiên sinh!” Tiểu An hào hứng reo lên, giọng nói trong trẻo của cậu bé như một dòng suối mát lành trong buổi sớm. “Có người nói nó sẽ thay đổi tất cả! Họ bàn tán sôi nổi lắm, còn bảo Lý Phong tiên sinh sắp có một buổi diễn thuyết lớn ở Thành Vô Song nữa đó!”

Tạ Trần mỉm cười nhẹ, nụ cười hiếm hoi nhưng đủ ấm áp để xua đi vẻ lạnh lùng thường trực trên khuôn mặt thanh tú của anh. Anh chậm rãi rót một chén trà nóng, hương trà thoang thoảng bay lên, hòa vào không khí buổi sáng. “Thay đổi? Có lẽ. Nhưng thay đổi theo cách nào, và cái giá phải trả là gì, thì cần phải suy nghĩ.” Anh đặt chén trà xuống bàn, đoạn cầm lấy những tờ giấy từ tay Tiểu An, đôi mắt trầm tĩnh lướt qua những dòng chữ, những luận điểm mà Lý Phong đã trình bày. Anh hiểu rằng, sự hấp dẫn của ‘Chủ nghĩa Tối ưu’ nằm ở lời hứa về sự tiến bộ, về một cuộc sống tốt đẹp hơn thông qua hiệu suất cá nhân. Nhưng cái gì cũng có hai mặt, và một nửa sự thật đôi khi lại nguy hiểm hơn cả một lời nói dối trắng trợn.

Anh ngẩng đầu lên, nhìn ra phía con đường đang dần đông đúc, nơi những người dân vẫn đang rôm rả bàn tán. “Con người luôn khao khát điều tốt đẹp hơn, đó là bản tính. Nhưng con đường dẫn đến điều tốt đẹp đó lại không phải lúc nào cũng rõ ràng. Đôi khi, chính những thứ tưởng chừng là ‘tối ưu’ lại dẫn chúng ta vào mê lộ. Cái gọi là ‘hiệu suất’ hay ‘lợi ích’ giống như một thanh kiếm sắc bén, có thể dùng để khai phá, nhưng cũng có thể tự làm tổn thương mình, hoặc gây hại cho người khác, nếu không biết cách sử dụng.”

Tạ Trần đặt tay lên cuốn “Cổ Thư Vô Vi Chi Đạo” đang mở trên bàn, cảm nhận sự lạnh lẽo của bìa sách cũ kỹ. Anh hiểu rằng, sự lan truyền của ‘Chủ nghĩa Tối ưu’ sẽ không chỉ dừng lại ở các cuộc tranh luận triết lý mà sẽ bắt đầu được áp dụng vào đời sống xã hội, dẫn đến những hệ quả cụ thể, cả tích cực lẫn tiêu cực. Anh pha thêm một ấm trà nữa, hương trà thanh khiết lan tỏa khắp căn phòng, xua đi chút u ám trong lòng. Tạ Trần biết, những hạt giống của sự cảnh tỉnh mà anh gieo hôm qua sẽ cần thời gian để nảy mầm, và có lẽ, anh sẽ phải tiếp tục gieo những hạt giống khác, tinh tế hơn, để định hướng lại dòng chảy tư tưởng này, không để nó cuốn phăng đi những giá trị cốt lõi của Nhân Đạo.

Anh nhìn Tiểu An đang chăm chú nghe mình nói, đoạn mỉm cười. “Chuyện của Lý Phong, có lẽ sẽ còn kéo dài. Ngươi hãy ghi chép cẩn thận những gì nghe được, và đừng vội vàng phán xét. Hãy dùng đôi mắt và khối óc của mình để nhìn nhận mọi việc, như cách chúng ta đọc sách vậy. Một cuốn sách hay không chỉ mang đến kiến thức, mà còn dạy chúng ta cách suy ngẫm, cách đặt câu hỏi.” Tiểu An gật đầu lia lịa, đôi mắt sáng rỡ. Cậu bé hiểu rằng, tiên sinh không chỉ dạy chữ, mà còn dạy cách làm người, cách tư duy. Tạ Trần biết, cuộc chiến thầm lặng này, cuộc chiến của tư tưởng, chỉ mới bắt đầu. Và có lẽ, câu hỏi về 'cái giá' của sự 'tối ưu' sẽ trở thành một chủ đề trung tâm, khi xã hội bắt đầu cảm nhận được những tác động phụ của triết lý này.

***

Chiều muộn cùng ngày, bầu trời Thành Vô Song âm u, gió nhẹ thổi từng đợt, mang theo hơi ẩm báo hiệu một cơn mưa sắp đổ. Trong một giảng đường lớn của Học Viện Nhân Văn, không khí lại nóng hừng hực. Giảng đường chật kín người, từ giới học giả râu tóc bạc phơ, các triết gia uyên bác, cho đến những quan lại áo mũ chỉnh tề và cả những người dân có học thức, ai nấy đều tề tựu, chen chúc nhau để có thể nghe rõ từng lời. Các công trình kiến trúc đồ sộ, tường thành cao vút được khắc trận pháp bảo vệ của Thành Vô Song, dường như cũng không thể che giấu được sự sầm uất, náo nhiệt, tràn đầy sức sống của nơi đây. Tiếng rao hàng của thương nhân, tiếng bước chân hối hả, tiếng xe ngựa, tiếng nhạc từ các tửu lầu, và tiếng người nói chuyện ồn ào vẫn vang vọng từ bên ngoài, nhưng trong giảng đường, mọi âm thanh đều như bị nuốt chửng bởi sự chú ý tập trung.

Lý Phong đứng trên bục giảng, phong thái tự tin, thanh lịch, toát lên vẻ trí thức và năng động. Hắn mặc một bộ trường bào màu xanh nhạt, mái tóc đen mượt được búi gọn gàng. Giọng nói của hắn rõ ràng, dứt khoát, mang một sức lôi cuốn đặc biệt, vang vọng khắp giảng đường. Hắn đang trình bày lại triết lý ‘Chủ nghĩa Tối ưu’ của mình, nhấn mạnh vào việc tối đa hóa hiệu quả cá nhân để đóng góp vào sự phát triển chung của xã hội, như một cỗ máy được bôi trơn hoàn hảo.

“...Chỉ khi mỗi cá nhân đạt được hiệu suất tối đa, xã hội mới có thể thực sự tiến bộ, loại bỏ sự trì trệ và lãng phí!” Lý Phong hùng hồn tuyên bố, ánh mắt hắn lướt qua từng gương mặt, như muốn gieo vào lòng họ một niềm tin mãnh liệt. “Chúng ta không thể cứ mãi sống trong sự an nhàn giả tạo của quá khứ, khi Thiên Đạo và tiên môn còn che chở. Giờ đây, Nhân Đạo cần phải tự cường, tự lập! Và cách duy nhất để làm điều đó, chính là tối ưu hóa mọi nguồn lực, từ vật chất đến tinh thần, từ sản xuất đến tư duy!”

Những lời của Lý Phong dường như chạm đến khát vọng tiềm ẩn của nhiều người, khát vọng về một xã hội mạnh mẽ, thịnh vượng. Tuy nhiên, không phải ai cũng đồng tình.

“Thưa Lý Phong tiên sinh, hiệu suất đó được đo lường bằng gì?” Một giọng nói trầm ấm nhưng sắc bén vang lên từ hàng ghế đầu. Đó là Học Giả Thanh, một triết gia nổi tiếng, dáng người cao gầy, râu tóc bạc phơ, phong thái uyên bác. Ông nghiêm túc và cẩn trọng, ánh mắt đầy trăn trở. “Và liệu trong cuộc đua vì ‘tối ưu’ đó, chúng ta có bỏ quên những giá trị vô hình nhưng cốt lõi của nhân tính như lòng trắc ẩn, sự sẻ chia, hay thậm chí là quyền được ‘không tối ưu’? Chẳng lẽ, một người nông dân dành cả đời chăm sóc mảnh vườn của mình, không hề nghĩ đến việc mở rộng hay tăng năng suất, lại là một kẻ ‘không tối ưu’, một gánh nặng cho xã hội sao?”

Lý Phong mỉm cười tự tin. “Thưa Học Giả Thanh, đó là một câu hỏi hay. Hiệu suất được đo lường bằng kết quả, bằng sự đóng góp cụ thể vào sự phát triển chung. Tất nhiên, chúng ta không phủ nhận những giá trị nhân văn. Nhưng sự sẻ chia, lòng trắc ẩn liệu có thể tồn tại bền vững trong một xã hội yếu kém, không đủ khả năng tự bảo vệ mình? Chúng ta cần một nền tảng vững chắc để xây dựng những giá trị đó.”

Trước khi Học Giả Thanh kịp phản bác, Học Giả Triệu, một học giả trẻ tuấn tú, tràn đầy sức sống, mặc áo chỉnh tề và cử chỉ dứt khoát, đã chen lời. Anh ta nhiệt huyết và thực tế, đôi khi hơi vội vàng. “Nhưng thưa Học Giả Thanh, nếu chúng ta cứ mãi trì trệ, không tìm cách tối ưu hóa mọi thứ, làm sao nhân gian có thể vững mạnh khi không còn Thiên Đạo hay ti��n môn che chở? Những kẻ yếu thế sẽ càng bị chèn ép, và toàn bộ Nhân Đạo sẽ khó lòng đứng vững trước những biến cố của vũ trụ!”

Cuộc tranh luận trở nên gay gắt hơn, với những lập luận sắc bén va chạm vào nhau, tạo nên một bầu không khí căng thẳng nhưng đầy trí tuệ. Tạ Trần, với vẻ ngoài thư sinh, mái tóc đen dài được buộc gọn gàng, khuôn mặt thanh tú và đôi mắt sâu thẳm, ngồi ở một góc khuất phía sau giảng đường, lặng lẽ quan sát. Anh đã đến Thành Vô Song từ sớm, hòa mình vào dòng người, và giờ đây, anh chỉ là một khán giả bình thường. Anh không có vẻ cường tráng của người luyện võ hay tu tiên, nhưng sự hiện diện của anh lại mang một khí chất đặc biệt. Anh nhấp một ngụm trà nóng từ chiếc chén sứ đơn giản mà anh luôn mang theo, vị trà đắng chát nhưng hậu vị lại ngọt thanh, giúp anh giữ được sự tỉnh táo giữa dòng thác tư tưởng đang đổ dồn. Anh lắng nghe chăm chú, đôi mắt anh như có thể nhìn thấu mọi sự, mọi ẩn ý đằng sau từng lời nói.

Khi Lý Phong chuẩn bị đưa ra một luận điểm mới, và Học Gi�� Thanh đang nheo mắt suy tư, một giọng nói trầm ấm, điềm tĩnh nhưng lại mang một sức nặng khó tả bỗng vang lên, phá vỡ sự căng thẳng trong giảng đường. Giọng nói không lớn, nhưng lại như một làn gió mát lành thổi qua, khiến mọi người phải giật mình quay đầu lại tìm kiếm chủ nhân.

“Liệu một bông hoa ‘tối ưu’ nhất có phải là bông hoa đẹp nhất, hay bông hoa phải trải qua gió sương mới có thể nở rộ?”

Câu hỏi vang vọng khắp giảng đường, đơn giản nhưng lại đầy triết lý, khiến cả Lý Phong, Học Giả Thanh, và Học Giả Triệu đều phải im lặng. Mọi ánh mắt đổ dồn về phía Tạ Trần. Anh vẫn ngồi đó, bình thản như không, đôi mắt sâu thẳm nhìn về phía bục giảng, như thể anh đang hỏi chính bản thân mình. Câu hỏi của Tạ Trần về 'cái giá' của sự 'tối ưu' đã trở thành một chủ đề trung tâm, buộc mọi người phải suy ngẫm về những giá trị không thể định lượng bằng hiệu suất hay lợi ích vật chất.

Học Giả Thanh khẽ thở dài một tiếng, ánh mắt ông nhìn Tạ Trần đầy vẻ kinh ngạc và thán phục. Lý Phong nhíu mày, rõ ràng là hắn chưa từng nghĩ đến khía cạnh này. Cả giảng đường chìm vào tĩnh lặng suy tư. Không khí nặng trĩu. Bên ngoài cửa sổ, những hạt mưa phùn lất phất bắt đầu rơi, đập nhẹ vào mái ngói, như tiếng vọng của những trăn trở sâu xa trong lòng người. Tạ Trần biết, cuộc tranh luận này chỉ là khởi đầu cho một loạt các cuộc đối thoại và mâu thuẫn triết lý lớn hơn trong kỷ nguyên Nhân Gian, khi con người phải tự định hình các giá trị của mình.

***

Đêm khuya, mưa phùn lất phất bên ngoài cửa sổ, không khí se lạnh, mang theo mùi đất ẩm và hơi nước. Tạ Trần trở về quán sách của mình, bước chân nhẹ nhàng như không muốn phá vỡ sự tĩnh lặng bao trùm. Ngọn đèn dầu yếu ớt trên bàn chiếu sáng căn phòng, làm nổi bật những giá sách cao ngất, chứa đựng vô số tri thức của nhân gian. Mùi giấy cũ, mực, gỗ đàn hương và hơi ẩm của trà nóng hòa quyện vào nhau, tạo nên một không gian ấm cúng nhưng cũng đầy suy tư.

Anh ngồi xuống chiếc ghế quen thuộc, không đọc sách, mà chỉ im lặng lắng nghe tiếng mưa rơi đều đ���n, tiếng gió đêm rì rào qua khe cửa. Những suy nghĩ cuộn trào trong tâm trí anh về buổi tranh luận vừa diễn ra ở Thành Vô Song vẫn còn rất rõ ràng. Anh nhớ lại ánh mắt đầy nhiệt huyết của Lý Phong, sự trăn trở của Học Giả Thanh, và sự vội vàng của Học Giả Triệu. Mỗi người đều có cái lý của riêng mình, và mỗi lý lẽ đều có sức hấp dẫn nhất định.

Tiếng gõ cửa nhẹ nhàng vang lên, phá vỡ dòng suy tưởng của Tạ Trần. Anh không ngạc nhiên, bởi anh biết ai sẽ đến vào giờ này. Cố Tiểu Ngư và Lão Quán Chủ bước vào, trên vai họ vẫn còn vương chút hơi ẩm của màn mưa. Cố Tiểu Ngư, với khuôn mặt bầu bĩnh, đôi mắt to tròn lanh lợi, nhìn Tạ Trần với vẻ lo lắng hiện rõ. Lão Quán Chủ, dáng người trung bình, vẻ mặt phúc hậu, râu tóc đã điểm bạc, chỉ khẽ gật đầu chào.

“Tiên sinh, câu hỏi của người khiến họ đều phải im lặng.” Cố Tiểu Ngư lên tiếng trước, giọng nói trong trẻo của nàng vẫn không giấu được sự quan ngại. “Nhưng e rằng, ‘Chủ nghĩa Tối ưu’ này sẽ không dễ dàng bị dập tắt. Chuyện nó sẽ thay đ��i cuộc sống của chúng ta, e rằng là điều không thể tránh khỏi.”

Lão Quán Chủ gật đầu phụ họa, đôi mắt tinh tường nhưng ẩn chứa sự mệt mỏi. “Đúng vậy. Lợi ích cá nhân và sự tiện lợi luôn là cám dỗ lớn nhất. Nhân Đạo của chúng ta, e rằng còn phải đối mặt với nhiều thử thách hơn nữa, nếu không có sự định hướng rõ ràng. Người ta dễ dàng bị mê hoặc bởi những lời hứa hẹn về sự giàu có và tiến bộ, mà quên đi cái giá phải trả.”

Tạ Trần khẽ thở dài, một tiếng thở dài nhẹ nhõm nhưng cũng đầy chất chứa. Anh nhẹ nhàng rót thêm trà vào ba chiếc chén, hương trà ấm áp tỏa ra, xua đi cái lạnh của đêm mưa. Anh lắng nghe họ, đôi mắt sâu thẳm nhìn vào làn khói mờ ảo bốc lên từ chén trà, như thể đang tìm kiếm câu trả lời trong đó.

“Con người luôn tìm kiếm sự hoàn hảo, sự tiến bộ. Đó là bản tính.” Tạ Trần chậm rãi cất lời, giọng nói trầm ấm, điềm tĩnh. “Nhưng điều quan trọng là phải biết đâu là giới hạn, và đâu là cái chúng ta không thể đánh đổi. Một xã hội chỉ biết chạy theo hiệu suất mà quên đi lòng trắc ẩn, chỉ biết vun vén lợi ích cá nhân mà bỏ mặc cộng đồng, thì dù có ‘tối ưu’ đến mấy, cũng sẽ mất đi nhân tính, mất đi cái ‘người’ trong Nhân Đạo.”

Anh vuốt ve cuốn “Cổ Thư Vô Vi Chi Đạo” một lần nữa, cảm nhận sự vững chãi của nó. “Thiên Đạo sụp đổ, tiên môn không còn, nhưng những ‘bóng tối’ trong nhân tâm thì vẫn còn đó. Chúng không còn ẩn mình dưới lốt của ‘thành tiên’ hay ‘trường sinh’, mà sẽ đội lốt của những ‘chủ nghĩa’ mới, những ‘tư tưởng’ mới, để mê hoặc con người. ‘Chủ nghĩa Tối ưu’ chỉ là một trong số đó. Sự lan truyền của ‘Chủ nghĩa Tối ưu’ sẽ không chỉ dừng lại ở các cuộc tranh luận triết lý mà sẽ bắt đầu được áp dụng vào đời sống xã hội, dẫn đến những hệ quả cụ thể, cả tích cực lẫn tiêu cực. Câu hỏi của ta về ‘cái giá’ của sự ‘tối ưu’ sẽ trở thành một chủ đề trung tâm, khi xã hội bắt đầu cảm nhận được những tác động phụ của triết lý này.”

Tạ Trần ngước nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi màn mưa vẫn đang rơi không ngừng. “Cuộc sống bình thường là một hành trình dài, không ngừng nghỉ của sự học hỏi và thích nghi. Mặc dù Thiên Đạo sụp đổ, vũ trụ vẫn còn đó những bí ẩn chưa được khám phá. Và Nhân Đạo cũng vậy, nó sẽ không ngừng đối mặt với những thử thách mới, những ‘chấp niệm’ mới mọc lên. Cuộc tranh luận này chỉ là khởi đầu cho một loạt các cuộc đối thoại và mâu thuẫn triết lý lớn hơn trong kỷ nguyên Nhân Gian, khi con người phải tự định hình các giá trị của mình.”

Cố Tiểu Ngư và Lão Quán Chủ nhìn Tạ Trần, lòng họ vẫn còn nặng trĩu những lo âu, nhưng những lời của anh đã gieo vào họ một chút bình yên, một chút hy vọng. Họ hiểu rằng, con đường phía trước còn rất dài và đầy chông gai, nhưng ít nhất, họ có Tạ Trần – người phàm nhân không tu hành, nhưng lại có khả năng nhìn thấu nhân tâm, luôn giữ cho mình một trái tim chân thật và một trí tuệ sắc bén, để dẫn lối cho Nhân Đạo trong kỷ nguyên mới. Cuộc chiến của tư tưởng, chỉ mới bắt đầu.

Tác phẩm này là sáng tác độc quyền của Long thiếu trên nền tảng truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free