Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 1041: Triết Lý Tối Ưu: Lời Nguyền Của Hiệu Suất

Ánh trăng dần lùi về sau những tầng mây xám bạc, nhường chỗ cho vầng dương đầu tiên của một ngày mới. Bình minh ló dạng, trải những tia sáng vàng óng như mật lên khắp Thị Trấn An Bình, đánh thức vạn vật từ giấc ngủ say. Mùi sương đêm còn vương vấn trên những mái ngói rêu phong, hòa quyện với hương đất ẩm và khói bếp lưa thưa bay lên từ các nếp nhà, tạo nên một bức tranh thanh bình, nhuốm màu cổ kính.

Trong quán sách nhỏ của Tạ Trần, không khí vẫn còn vương vấn chút trầm mặc của đêm qua. Những lời triết lý sâu xa về danh vọng và khiêm tốn dường như vẫn còn đọng lại trong từng thớ gỗ, từng trang sách cũ. Tạ Trần, với thân hình gầy gò, thư sinh, đang nhẹ nhàng sắp xếp lại những chồng sách cổ trên giá. Đôi tay anh lướt qua những trang giấy úa màu thời gian, cảm nhận sự tinh túy của tri thức được lưu giữ qua bao thế hệ. Làn da trắng nhợt của anh phản chiếu ánh sáng dịu nhẹ từ khung cửa sổ, làm nổi bật khuôn mặt thanh tú và đôi mắt sâu thẳm, luôn ánh lên vẻ tỉnh táo, suy tư, dường như có thể nhìn thấu mọi sự vô thường của nhân gian. Mái tóc đen dài của anh được buộc gọn gàng bằng một dải lụa đơn giản, không chút phô trương, rất hợp với bộ áo vải bố màu nâu cũ kỹ anh đang mặc.

Tiếng lật sách xào xạc, tiếng bút sột soạt khi anh kiểm tra vài cuốn ghi chép, hòa cùng tiếng gió khẽ luồn qua khe cửa, tạo nên một bản nhạc tĩnh lặng, đặc trưng của quán sách. Anh chậm rãi pha một ấm trà nóng, hương trà thanh khiết lan tỏa, xua tan đi sự lạnh lẽo còn sót lại của đêm. Anh biết, cuộc sống bình thường mà anh hằng mong ước không phải là sự tĩnh lặng tuyệt đối, không phải là sự thoát ly khỏi mọi phiền não. Ngược lại, nó là một hành trình dài, không ngừng nghỉ của sự học hỏi và thích nghi, của việc đối mặt và hóa giải những xung đột nội tại của nhân tâm. Dù Thiên Đạo đã sụp đổ, vũ trụ vẫn còn đó những bí ẩn chưa được khám phá, và con người, dù không còn tu tiên, vẫn phải tiếp tục tìm kiếm ý nghĩa cho sự tồn tại của mình, phải không ngừng hoàn thiện bản thân.

Đúng lúc đó, cánh cửa quán sách khẽ mở, và Thư Đồng Tiểu An bước vào. Cậu bé gầy gò, đôi mắt toát lên vẻ thông minh, nhưng hôm nay lại ánh lên sự phấn khích lạ thường. Trên tay Tiểu An là một tờ truyền đơn được in ấn khá tinh xảo, nét chữ thanh thoát nhưng nội dung lại đầy tính kích động. Cậu bé hăm hở chạy đến bên Tạ Trần, quên mất vẻ trầm tĩnh thường ngày.

“Tiên sinh, tiên sinh!” Tiểu An reo lên, giọng nói còn mang theo sự non nớt, “Người có nghe về ‘Chủ nghĩa Tối ưu’ không? Con vừa nghe người ta bàn tán ngoài chợ, lại còn có truyền đơn này nữa! Người ta nói rằng nó sẽ giúp mỗi người đạt được mọi thứ nhanh hơn, hiệu quả hơn!”

Tạ Trần khẽ mỉm cười, nụ cười ẩn chứa sự thấu hiểu sâu sắc. Anh nhẹ nhàng đặt ấm trà xu���ng, quay sang nhìn Tiểu An. Đôi mắt anh vẫn trầm tĩnh, nhưng có điều gì đó lấp lánh trong đó, như thể anh đã đoán trước được sự xuất hiện của những luồng tư tưởng mới như thế này. Anh nhẹ nhàng vuốt ve bìa cuốn sách "Cổ Thư Vô Vi Chi Đạo" trên giá, rồi đưa tay nhận lấy tờ truyền đơn từ Tiểu An.

“Ồ? Có vẻ là một tư tưởng thú vị.” Giọng anh trầm ấm, điềm tĩnh, không chút dao động. “Con có thể kể thêm cho ta nghe được không, Tiểu An? Điều gì đã khiến con hào hứng đến vậy?”

Tiểu An gật đầu lia lịa, đôi mắt sáng rực. “Dạ thưa tiên sinh! Có một học giả tên Lý Phong đang diễn thuyết. Ông ấy nói rằng, trong kỷ nguyên Nhân Gian này, mỗi người chúng ta không cần phải trông chờ vào Thiên Đạo hay các vị tiên nhân nào nữa. Chúng ta phải tự mình trở thành ‘tiên’ của chính mình! Ông ấy nói, mỗi người nên đặt lợi ích và sự phát triển của bản thân lên hàng đầu, tối ưu hóa mọi hành động, mọi suy nghĩ để đạt được mục tiêu cá nhân nhanh nhất, tốt nhất. Như vậy, mỗi cá nhân sẽ thịnh vượng, và cả xã hội s��� cùng phát triển vượt bậc!”

Tạ Trần nhẹ nhàng vuốt ve tờ truyền đơn, ngón tay anh lướt qua những dòng chữ hùng hồn. Anh lắng nghe Tiểu An kể, ánh mắt xa xăm, như đang nhìn xuyên qua lớp sương mù của thời gian để thấy được những hệ quả tiềm ẩn của tư tưởng này. Anh pha một chén trà nóng cho Tiểu An, rồi tự rót cho mình một chén khác. Hơi trà bốc lên nghi ngút, làm mờ đi một phần khuôn mặt anh, nhưng không che giấu được vẻ suy tư sâu sắc.

“Tối ưu hóa... vì lợi ích cá nhân.” Tạ Trần lặp lại khẽ khàng, như thể đang nếm thử từng câu chữ. “Nghe có vẻ hợp lý. Con người ta, ai mà chẳng muốn sống tốt hơn, đạt được nhiều hơn. Nhưng, Tiểu An này, con có nghĩ, nếu mỗi người chỉ chăm chăm vào việc ‘tối ưu hóa’ cho riêng mình, thì liệu còn ai để ý đến những giá trị khác, như sự sẻ chia, sự đồng cảm, hay đơn giản là sự bình yên mà chúng ta đang xây dựng ở An Bình này không?”

Tiểu An ngập ngừng, vẻ hào hứng ban đầu bỗng chốc nhường chỗ cho sự bối rối và suy nghĩ. Cậu bé chưa từng nghĩ đến khía cạnh ��ó. “Con... con chưa nghĩ tới ạ. Nhưng Lý Phong tiên sinh nói, khi mỗi người đều trở nên mạnh mẽ và giàu có, thì họ sẽ có thể giúp đỡ người khác tốt hơn. Chẳng phải đó cũng là một cách để cộng đồng phát triển sao?”

Tạ Trần khẽ gật đầu, đặt chén trà xuống. “Đúng vậy, đó cũng là một cách nghĩ. Nhưng con đường đến đó lại đầy rẫy những cám dỗ. Khi lợi ích cá nhân bị đặt lên trên hết, ranh giới giữa ‘đạt được’ và ‘giành lấy’ sẽ trở nên mờ nhạt. Giữa ‘hiệu quả’ và ‘tàn nhẫn’ cũng chỉ cách nhau một sợi tóc. Một con thuyền muốn đi nhanh, cần có sức đẩy. Nhưng nếu mỗi người trên thuyền chỉ lo chèo cho riêng mình, giẫm đạp lên nhau để giành lấy vị trí tốt nhất, con thuyền sẽ chìm.”

Anh nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh nắng ban mai đã trở nên rạng rỡ. “Con người ta, khi đã quen với việc chạy theo lợi ích và hiệu quả, sẽ rất khó mà quay đầu nhìn lại những giá trị vô hình khác. Cái gọi là ‘tối ưu’ đó, nếu không được dẫn dắt bởi một cái tâm đúng đắn, rất dễ biến thành sự ích kỷ, sự vô cảm. Và khi đó, Nhân Đạo mà chúng ta đang gầy dựng, liệu có còn là ‘Nhân Đạo’ nữa không?”

Tiểu An lặng lẽ cúi đầu, suy nghĩ. Những lời của Tạ Trần không phải là phủ nhận hoàn toàn, mà là một lời cảnh tỉnh tinh tế, gieo vào lòng cậu bé những hạt mầm nghi vấn và tự vấn, thứ mà triết lý "Chủ nghĩa Tối ưu" dường như đã bỏ qua. Quán sách lại chìm vào sự tĩnh lặng, chỉ còn tiếng gió khẽ khàng và hơi trà ấm áp, như xoa dịu những băn khoăn đang nảy nở trong lòng thư đồng nhỏ. Tạ Trần biết, đây chỉ là khởi đầu của một làn sóng tư tưởng mới, và cuộc chiến thầm lặng để giữ gìn bản chất của Nhân Đạo sẽ ngày càng cam go hơn.

***

Buổi trưa, không khí tại Thị Trấn An Bình trở nên nhộn nhịp hơn bao giờ hết. Ánh nắng ấm áp trải đều trên những mái ngói rêu phong của các ngôi nhà gỗ và gạch đơn giản, chiếu rọi lên những con đường lát đá, làm nổi bật màu sắc rực rỡ của các quán trọ và cửa hàng san sát nhau. Tiếng nói chuyện ồn ào, tiếng rao hàng vang vọng khắp nơi, tiếng xe ngựa lộc cộc trên đường và tiếng bước chân hối hả của người qua lại, tất cả hòa quyện tạo nên một bức tranh sống động của cuộc sống phàm trần. Mùi thức ăn thơm lừng từ các quán ăn ven đường, mùi gỗ mới từ xưởng mộc, mùi đất và cả mùi mồ hôi của người lao động, tất cả quyện vào nhau tạo nên một mùi hương đặc trưng của An Bình – một sự ồn ào nhưng vẫn giữ được vẻ yên bình, một không khí thân thiện mà bất kỳ ai đến đây cũng đều có thể cảm nhận được.

Hôm nay, sự nhộn nhịp ấy càng tăng lên gấp bội, bởi tại quảng trường nhỏ ở trung tâm thị trấn, một học giả trẻ tuổi đang đứng diễn thuyết. Đó chính là Lý Phong, người mà Tiểu An đã nhắc đến. Ngoại hình của Lý Phong sáng sủa, trang phục gọn gàng, toát lên vẻ trí thức và năng động. Đôi mắt sắc sảo của y quét qua đám đông, cử chỉ dứt khoát, toát lên sự tự tin và quyết đoán. Y đứng trên một bục gỗ đơn giản, nhưng giọng nói thì hùng hồn, vang vọng khắp quảng trường, thu hút sự chú ý của mọi người.

“Hỡi những con người của kỷ nguyên Nhân Gian!” Lý Phong vung tay, nét mặt đầy tự tin, “Chúng ta đã quá quen với việc hy sinh bản thân vì những điều mơ hồ! Chúng ta đã quá mệt mỏi với việc trông chờ vào những thứ gọi là ‘thiên ý’ hay ‘tiên duyên’! Kỷ nguyên của chúng ta, kỷ nguyên Nhân Gian này, là kỷ nguyên mà mỗi người phải tự trở thành ‘tiên’ của chính mình! Không phải là tiên nhân bay lượn trên trời, mà là tiên nhân của cuộc đời mình, tự mình định đoạt vận mệnh, tự mình kiến tạo hạnh phúc!”

Đám đông xôn xao. Có người gật gù tán thành, đôi mắt sáng lên vẻ đồng tình. Có người cau mày suy nghĩ, dường như những lời này đã chạm vào một điều gì đó sâu thẳm trong họ.

Lý Phong tiếp tục, giọng nói y đầy lôi cuốn: “Hãy nhìn xem, những con người vĩ đại của chúng ta, những nghệ sĩ, những học giả, những nhà sáng chế đã làm gì? Họ không ngồi chờ đợi ‘cơ duyên’, họ không cầu xin ‘ban phước’. Họ lao động, họ suy nghĩ, họ không ngừng ‘tối ưu hóa’ kỹ năng, thời gian, công sức của mình để tạo ra những giá trị tốt đẹp! Tối ưu hóa thời gian để học hỏi nhiều hơn, tối ưu hóa công sức để làm việc hiệu quả hơn, để đạt được lợi ích tối đa cho bản thân và cho gia đình mình! Đó mới là con đường chân chính dẫn đến thịnh vượng, đó mới là cách để chúng ta xây dựng một Nhân Đạo vững mạnh!”

Tạ Trần đứng khuất trong một con hẻm nhỏ gần đó, lặng lẽ quan sát và lắng nghe. Anh không muốn xuất hiện công khai, bởi anh biết, sự hiện diện của anh có thể tạo ra một làn sóng phản ứng không cần thi��t. Anh chỉ là một người đọc sách, một phàm nhân, nhưng đôi mắt anh dường như có thể nhìn thấu mọi lớp vỏ bọc, thấu hiểu sâu sắc những dòng chảy tư tưởng đang âm thầm định hình xã hội. Anh khẽ nhíu mày, đôi mắt sâu thẳm quét qua từng gương mặt trong đám đông, đọc thấu những suy nghĩ ẩn sâu: sự khao khát thoát khỏi cảnh nghèo khó, sự mệt mỏi với những giáo điều cũ kỹ, và cả sự bùng cháy của lòng tham danh lợi, dù là phàm tục. Anh thấy những hạt giống của sự ích kỷ, của chủ nghĩa cá nhân đang được gieo rắc một cách khéo léo, được khoác lên chiếc áo choàng của “tiến bộ” và “hiệu quả”.

Không xa Tạ Trần, Cố Tiểu Ngư và Lão Quán Chủ cũng đang đứng giữa đám đông, lắng nghe Lý Phong diễn thuyết. Cố Tiểu Ngư, với khuôn mặt bầu bĩnh và đôi mắt to tròn, lanh lợi, không giấu được vẻ lo lắng. Nàng thỉnh thoảng lại nhìn sang Lão Quán Chủ, đôi môi mím chặt. Nước da ngăm đen của nàng, do thường xuyên làm việc ngoài trời, càng làm nổi bật vẻ ưu tư trên gương mặt.

“Nghe có vẻ hay, nhưng...” Cố Tiểu Ngư thì th���m với Lão Quán Chủ, giọng nói nàng trong trẻo nhưng đầy băn khoăn. “Nếu ai cũng chỉ nghĩ cho mình, tối ưu hóa cho riêng mình, thì ai sẽ nghĩ cho làng xóm đây, lão quán chủ? Ai sẽ lo cho những người yếu thế, những người không thể ‘tối ưu hóa’ được?”

Lão Quán Chủ, với dáng người trung bình và vẻ mặt phúc hậu, nụ cười hiền từ thường trực trên môi, giờ đây đã biến mất. Râu tóc ông đã điểm bạc, đôi mắt tinh tường nhìn thẳng vào Lý Phong, nhưng trong đó lại chứa đựng sự hoài nghi và bất an sâu sắc. Ông khẽ lắc đầu, chậm rãi đáp: “Một lời nói suông dễ làm lòng người dao động, Tiểu Ngư à. Con người ta, một khi đã quen với lợi ích cá nhân, quen với việc chạy theo cái gọi là ‘hiệu quả tối ưu’, sẽ khó mà quay đầu nhìn lại cộng đồng, nhìn lại những giá trị vô hình đã tạo nên sự gắn kết của Nhân Đạo. Chân lý không phải là thứ có thể nói một cách hùng hồn như vậy mà không cần suy xét đến mọi mặt.”

Ông thở dài một tiếng, đôi mắt ngước nhìn lên bầu trời xanh ngắt. “Thiên Đạo sụp đổ, tiên môn kh��ng còn, con người ta bỗng chốc mất đi một ‘chấp niệm’ lớn. Nhưng rồi, những ‘chấp niệm’ mới lại mọc lên, dưới những cái tên hoa mỹ hơn. Ngày xưa là ‘thành tiên’, bây giờ là ‘tối ưu hóa bản thân’. Bản chất của lòng người, e rằng vẫn khó mà thay đổi.”

Tạ Trần đứng lặng lẽ, nghe rõ từng lời của Tiểu Ngư và Lão Quán Chủ. Anh thầm nghĩ, những gì họ lo lắng chính là cái bóng tối của nhân tâm mà anh đã cảm nhận được từ lâu – sự ganh tị, khao khát danh tiếng, và giờ đây là sự ám ảnh về hiệu quả và lợi ích cá nhân. Những tư tưởng này, nếu không được cân bằng, sẽ là mầm mống phá hoại tinh thần cộng đồng và sự phát triển của xã hội, gặm nhấm cái nền tảng ‘Nhân Đạo’ đang cố gắng dựng xây. Sự phân hóa giữa những người thực sự cống hiến cho lợi ích chung và những kẻ mưu cầu danh lợi cá nhân sẽ là một chủ đề xuyên suốt, định hình sự trưởng thành của ‘Kỷ nguyên Nhân Gian’. Anh biết, cuộc chiến này không phải là cuộc chiến bằng kiếm pháp hay thần thông, mà là cuộc chiến của tư tưởng, của những hạt giống được gieo vào tâm trí con người.

***

Chiều tối, Thị Trấn An Bình dần chìm vào vẻ tĩnh lặng quen thuộc. Ánh hoàng hôn rực rỡ đã tắt, nhường chỗ cho màn đêm buông xuống, mang theo hơi mát và những cơn gió nhẹ khẽ khàng. Tiếng côn trùng kêu vo ve bên ngoài, như khúc nhạc đêm bất tận của nhân gian. Trong quán sách của Tạ Trần, không khí trở nên trầm lắng hơn bao giờ hết. Mùi giấy cũ, mực, gỗ và mùi trà thơm thoang thoảng quyện vào nhau, tạo nên một không gian cổ kính, nhưng hôm nay lại mang theo một chút suy tư và lo lắng không lời.

Cố Tiểu Ngư và Lão Quán Chủ, với vẻ mặt đầy ưu tư, đã tìm đến quán sách của Tạ Trần. Họ ngồi đối diện anh, chén trà nóng bốc khói nghi ngút trên chiếc bàn gỗ đã sờn màu thời gian. Ánh nến leo lét rọi lên khuôn mặt của ba người, làm nổi bật những nét khắc khoải trên gương mặt Cố Tiểu Ngư và vẻ trầm ngâm của Lão Quán Chủ. Không khí trong quán sách trở nên nặng trĩu bởi những nỗi lo không lời, như thể những phiền muộn của toàn bộ thị trấn đã tụ lại trong căn phòng nhỏ n��y.

Cố Tiểu Ngư là người phá vỡ sự im lặng. Giọng nói nàng, dù vẫn trong trẻo, nhưng đã mất đi vẻ lanh lợi thường ngày, thay vào đó là sự bất an rõ rệt. “Tiên sinh Tạ Trần, những lời của Lý Phong... nó làm tôi thấy bất an quá. Suốt buổi chiều nay, tôi cứ nghĩ mãi. Nếu mọi người đều chạy theo cái gọi là ‘tối ưu’ cho riêng mình, thì ai sẽ còn quan tâm đến những người xung quanh? Ai sẽ còn tình nguyện giúp đỡ nhau khi hoạn nạn? Liệu Nhân Đạo mà chúng ta đang xây dựng, thứ mà tiên sinh vẫn luôn răn dạy, có bị xói mòn bởi những tư tưởng như vậy không?”

Lão Quán Chủ khẽ thở dài, đặt chén trà xuống. “Đúng vậy, Tạ tiên sinh. Tôi đã sống ngần ấy năm, đã chứng kiến bao thăng trầm của nhân thế. Tôi thấy rõ, khi con người ta quá chú trọng vào cái tôi, vào lợi ích cá nhân, thì tình làng nghĩa xóm, sự sẻ chia, lòng nhân ái… liệu có còn nữa không? Hay tất cả sẽ bị thay thế bằng sự cạnh tranh không ngừng nghỉ, bằng sự lạnh lùng của những con số ‘hiệu quả’?” Ông lắc đầu, vẻ mặt đầy bất lực. “Cái mà Lý Phong nói, tự nó không sai, nhưng nó lại quá dễ khiến lòng người lạc lối. Người ta có thể lầm tưởng rằng việc ‘tối ưu hóa bản thân’ là con đường duy nhất để hạnh phúc, mà quên mất rằng hạnh phúc chân chính còn nằm ở sự kết nối với cộng đồng, ở sự cho đi.”

Tạ Trần nhấp một ngụm trà nóng, vị trà đắng chát nhưng hậu vị lại ngọt thanh. Anh lắng nghe chăm chú, đôi mắt sâu thẳm nhìn vào chén trà, như thể có thể tìm thấy câu trả lời trong làn khói mờ ảo. Anh đặt tay lên cuốn “Cổ Thư Vô Vi Chi Đạo” trên bàn, cảm nhận sự lạnh lẽo của bìa sách cũ kỹ. Triết lý Vô Vi, không can thiệp trực tiếp, luôn là kim chỉ nam của anh. Nhưng giờ đây, trước làn sóng tư tưởng mới này, anh lại cảm thấy một sự đấu tranh nội tâm mạnh mẽ. Anh muốn duy trì sự “vô vi”, nhưng anh cũng nhận ra những mầm mống nguy hiểm từ “Chủ nghĩa Tối ưu” có thể làm thay đổi bản chất của Nhân Đạo, biến nó thành một xã hội lạnh lùng và ích kỷ. Anh phải tìm cách gieo hạt giống tư duy đúng đắn mà không áp đặt, một thách thức không hề nhỏ.

“Hi���u quả và lợi ích không phải là điều xấu, hai vị ạ.” Tạ Trần chậm rãi cất lời, giọng nói anh trầm ấm, điềm tĩnh, như xoa dịu những lo lắng trong lòng Tiểu Ngư và Lão Quán Chủ. “Đó là những công cụ cần thiết để con người tiến bộ, để chúng ta có một cuộc sống tốt đẹp hơn. Nhưng, cái quan trọng là chúng ta biết đặt nó vào đâu, và vì cái gì. Một con thuyền muốn đi nhanh, cần có sức đẩy. Đó là ‘hiệu quả’. Nhưng nếu mỗi người trên thuyền chỉ lo chèo cho riêng mình, không nhìn về cùng một hướng, không có sự phối hợp, con thuyền sẽ không thể đi xa, thậm chí sẽ chìm. Cái mà Lý Phong nói, chỉ là một nửa của sự thật.”

Anh ngừng lại một chút, để những lời mình nói thấm vào lòng người nghe. “Chân lý của Nhân Đạo không phải là phủ nhận sự cố gắng cá nhân, không phải là kìm hãm sự phát triển của mỗi người. Ngược lại, nó khuyến khích con người không ngừng học hỏi, không ngừng vươn lên. Nhưng đồng thời, nó cũng đòi hỏi con người phải tìm thấy sự hài hòa giữa lợi ích của bản thân và sự phát triển của cộng đ��ng. Cái khó là làm sao để con người không lạc lối trong cuộc chạy đua không ngừng nghỉ đó, không biến những công cụ thành mục đích cuối cùng.”

Tạ Trần khẽ vuốt ve cuốn sách “Vô Vi Chi Đạo” một lần nữa. “Một cá nhân có thể ‘tối ưu hóa’ để trở nên giàu có, mạnh mẽ. Nhưng nếu xã hội xung quanh họ trở nên hỗn loạn, mục nát bởi sự ích kỷ và thiếu sẻ chia, thì sự giàu có, mạnh mẽ đó có còn ý nghĩa gì không? Cái tôi có thể tồn tại bền vững khi cái chung bị phá hủy chăng? Thiên Đạo sụp đổ, tiên môn không còn, nhưng những ‘bóng tối’ trong nhân tâm thì vẫn còn đó. Chúng không còn ẩn mình dưới lốt của ‘thành tiên’ hay ‘trường sinh’, mà sẽ đội lốt của những ‘chủ nghĩa’ mới, những ‘tư tưởng’ mới, để mê hoặc con người.”

Anh ngước nhìn lên trần nhà, đôi mắt sâu thẳm lại ánh lên vẻ tỉnh táo, suy tư. “Cái Nhân Đạo này, nó không chỉ là một hệ thống xã hội, mà còn là một con đường tu tâm, đòi hỏi sự rèn luyện nội tại không ngừng của mỗi cá nhân. Đó là cuộc chiến vĩnh cửu chống lại chính bản ngã của con người, chống lại những chấp niệm mới mọc lên. Nếu không có sự tự vấn, không có lòng khiêm tốn, con người sẽ rất dễ lạc lối trong mê cung của ‘tối ưu hóa’, và khi đó, những giá trị cốt lõi của Nhân Đạo sẽ bị xói mòn, dẫn đến sự phân hóa và cạnh tranh tiêu cực.”

Cố Tiểu Ngư và Lão Quán Chủ nhìn Tạ Trần, lòng họ dần cảm thấy nhẹ nhõm hơn một chút, nhưng sự lo lắng thì vẫn còn đó, bởi họ hiểu rằng đây không phải là một vấn đề có thể giải quyết trong một sớm một chiều. Tạ Trần vẫn là một phàm nhân, một người đọc sách, nhưng trong cái quán sách nhỏ tĩnh lặng này, anh đã gieo những hạt giống của sự cảnh tỉnh, của triết lý sâu sắc vào lòng những người xung quanh. Anh biết, sự lan truyền của ‘Chủ nghĩa Tối ưu’ sẽ dẫn đến những hệ quả không mong muốn trong xã hội, gây ra sự phân hóa và cạnh tranh tiêu cực. Anh sẽ phải đối mặt với những tình huống cụ thể nơi ‘Chủ nghĩa Tối ưu’ gây ra mâu thuẫn hoặc tổn hại cho cộng đồng, buộc anh phải có những hành động tinh tế hơn để định hư��ng lại. Khái niệm về sự cân bằng giữa lợi ích cá nhân và cộng đồng sẽ trở thành một chủ đề quan trọng trong các chương tiếp theo, khi Nhân Đạo tiếp tục phát triển và đối mặt với những thách thức nội tại. Cuộc chiến thầm lặng của anh, cuộc chiến của tư tưởng, chỉ mới bắt đầu.

Tác phẩm này là bản sáng tác nguyên gốc của Long thiếu, chỉ có tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free