Nhân gian bất tu tiên - Chương 1040: Ánh Sáng Danh Vọng Và Lời Tự Vấn Thầm Lặng
Ánh trăng non treo mình trên vòm trời thăm thẳm, rải những sợi bạc mỏng manh xuống thế gian. Tại Thị Trấn An Bình, nơi mà nhịp sống dường như luôn giữ được sự chậm rãi và tĩnh tại, hoàng hôn đã buông xuống từ lâu, nhường chỗ cho màn đêm sâu thẳm. Trong quán sách nhỏ của Tạ Trần, những ánh đèn dầu đã được thắp lên, vàng vọt và ấm cúng, xua tan đi phần nào bóng tối đang dần nuốt chửng mọi vật bên ngoài. Hương trà thoang thoảng quyện cùng mùi giấy cũ và mực, tạo nên một không gian không chỉ để đọc sách, mà còn để lắng đọng tâm hồn.
Tạ Trần, người thư sinh gầy gò với làn da trắng nhợt và đôi mắt sâu thẳm luôn ánh lên vẻ tỉnh táo, suy tư, khẽ khép cuốn sách cổ "Vô Vi Chi Đạo" lại. Bìa sách đã sờn rách, gáy sách ngả màu thời gian, tựa như một nhân chứng thầm lặng của bao triết lý đã vượt qua sự xói mòn của năm tháng. Anh đã nghe những câu chuyện về Lễ Hội Vinh Danh Nhân Tài ở Thành Vô Song từ Thư Đồng Tiểu An, từ Cố Tiểu Ngư và từ những vị khách vãng lai, những người mang theo không khí náo nhiệt và cả những ẩn ức khó nói của kỷ nguyên mới về đây. Những câu chuyện ấy, dù được kể với sự ngưỡng mộ và hân hoan, nhưng trong tâm trí Tạ Trần, chúng lại hiện lên dưới một lăng kính khác, sâu sắc hơn, phức tạp hơn, một lăng kính nhìn thấu vinh quang và bóng tối đan xen trong nhân tâm.
Anh đưa tay vuốt nhẹ bìa sách, một động tác đầy trân trọng, như thể đang vỗ về một người bạn cũ. Những suy ngẫm từ đêm trước vẫn còn vương vấn trong tâm trí anh, tựa như những làn khói trầm hương lẩn khuất, không tan đi mà cứ thế lơ lửng, đợi chờ được hóa giải. Cái gọi là 'phá cục', cái gọi là 'không khao khát thành tiên', đó chỉ là bước đầu của một cuộc cách mạng. Một kỷ nguyên mới, nơi con người không còn bị ràng buộc bởi những quy tắc của Thiên Đạo, nhưng lại phải đối mặt với những ràng buộc mới, những sợi xích vô hình của chính bản thân mình – sợi xích của danh vọng, của quyền lực, của sự ganh ghét và chấp niệm vào cái 'tôi'.
"Phải chăng," Tạ Trần thầm thì trong tâm tưởng, thanh âm trầm thấp chỉ đủ cho chính anh nghe thấy, " 'không khao khát thành tiên' chỉ là bước khởi đầu, còn 'không khao khát danh lợi phàm trần' mới là cảnh giới thực sự của một kỷ nguyên mới? Liệu 'Nhân Đạo' có thể thực sự dẫn dắt con người đến một sự trọn vẹn, một sự hài hòa nếu vẫn còn tồn tại những bóng tối của ganh tị, của sự chấp niệm vào hư danh?"
Anh thở dài nhẹ, tiếng thở như một làn gió thoảng qua sự tĩnh lặng của đêm. Những gì anh đã chứng kiến, dù chỉ qua lời kể, lại càng khẳng định những suy nghĩ đã hằn sâu trong tâm trí anh bấy lâu. Anh hiểu rằng, cuộc sống bình thường, cái mà anh hằng mong ước, không phải là sự tĩnh lặng tuyệt đối, không phải là sự thoát ly khỏi mọi phiền não. Ngược lại, nó là một hành trình dài, không ngừng nghỉ của sự học hỏi và thích nghi, của việc đối mặt và hóa giải những xung đột nội tại của nhân tâm. Dù Thiên Đạo sụp đổ, vũ trụ vẫn còn đó những bí ẩn chưa được khám phá, và con người, dù không còn tu tiên, vẫn phải tiếp tục tìm kiếm ý nghĩa cho sự tồn tại của mình, phải không ngừng hoàn thiện bản thân.
Với một động tác dứt khoát nhưng nhẹ nhàng, Tạ Trần đứng dậy. Thân hình gầy gò của anh ẩn hiện trong ánh đèn dầu, tạo nên một cái bóng dài trên nền nhà gỗ. Anh bắt đầu đặt những chén trà sứ trắng lên chiếc bàn gỗ lim cũ kỹ giữa phòng, nơi vài chiếc ghế gỗ đã được kê sẵn. Mỗi chén trà đều được đặt ngay ngắn, như thể mỗi vị khách sắp đến đều là một phần không thể thiếu của buổi hội ngộ đêm nay. Thư Đồng Tiểu An, cậu bé gầy gò với đôi mắt toát lên vẻ thông minh, mặc chiếc áo vải thô cũ, đang lúi húi giúp anh sắp xếp lại vài cuốn sách cũ trên giá.
"Tiên sinh," Tiểu An cất tiếng hỏi, giọng nói trong trẻo và đầy vẻ tò mò, "đêm nay chúng ta không đọc sách sao ạ? Con thấy tiên sinh đã gấp cuốn 'Vô Vi Chi Đạo' lại rồi."
Tạ Trần khẽ mỉm cười, nụ cười hiếm hoi nhưng đủ để làm ấm lên cả căn phòng. "Đêm nay, Tiểu An, chúng ta không đọc sách, mà thử đọc chính mình."
Tiểu An chớp chớp mắt, vẻ mặt đầy băn khoăn. "Tiên sinh, đọc chính mình là đọc cái gì ạ? Có phải giống như đọc một quyển sách ghi lại những chuyện mình đã làm không?"
Tạ Trần lắc đầu nhẹ. "Không chỉ vậy, Tiểu An. Đọc chính mình là đọc những gì ẩn sâu bên trong tâm hồn, những suy nghĩ chưa thành lời, những cảm xúc chưa được gọi tên, những chấp niệm mà đôi khi ta không hay biết. Nó khó hơn đọc bất kỳ cuốn sách nào trên đời này, bởi vì trang sách ấy luôn biến động, và người đọc chính là người viết."
Vừa lúc đó, cánh cửa gỗ khẽ kẽo kẹt mở ra, mang theo luồng gió đêm mát lạnh và mùi hương của hoa dại từ bên ngoài. Cố Tiểu Ngư, với khuôn mặt bầu bĩnh, đôi mắt to tròn lanh lợi, và mái tóc đen tết thành hai bím nhỏ, cài một bông hoa dại nhỏ xíu, bước vào. Nàng mặc chiếc váy vải thô màu xanh lam đơn giản, trên tay là một giỏ nhỏ đựng vài loại quả tươi. Nàng nhìn Tạ Trần, ánh mắt thoáng qua một cái nhìn thấu hiểu, rồi lặng lẽ đặt giỏ quả xuống một góc, bắt đầu giúp Tạ Trần sửa soạn thêm.
Ngay sau nàng, hai người đàn ông khác cũng bước vào. Một người có vẻ ngoài phong lưu, có khí chất nghệ sĩ, nhưng ẩn chứa nét ưu tư, mệt mỏi trong ánh mắt, dù khoác lên mình y phục trang nhã. Đó là Nghệ Sĩ Thành Danh, người vừa trở về từ Thành Vô Song, nơi anh đã được vinh danh. Người còn lại là một thanh niên trẻ tuổi, tràn đầy sức sống, ánh mắt sáng ngời, trang phục thư sinh gọn gàng, đó là Học Trò Trẻ, một trong những người khao khát được công nhận và đóng góp cho kỷ nguyên mới.
Họ dừng lại ở Tạ Trần với vẻ kính trọng và chờ đợi, ánh mắt chứa đựng sự t�� mò và cả niềm hy vọng.
Tạ Trần hướng về phía họ, nở một nụ cười nhẹ nhàng. "Mời các vị an tọa. Đêm nay, chúng ta không đọc sách, mà thử đọc chính mình." Lời nói của anh trầm tĩnh, nhưng chứa đựng một sức nặng vô hình, khiến không gian dường như lắng xuống.
Nghệ Sĩ Thành Danh và Học Trò Trẻ gật đầu đáp lễ, rồi cùng Cố Tiểu Ngư và Tiểu An an tọa vào những chiếc ghế gỗ. Ánh đèn dầu lung linh hắt sáng khuôn mặt của họ, làm nổi bật những đường nét suy tư, những ánh mắt mong chờ. Căn phòng nhỏ bỗng chốc trở nên ấm cúng lạ thường, không phải bởi sức nóng của lửa, mà bởi sự hội tụ của những tâm hồn đang kiếm tìm. Tạ Trần rót trà vào từng chén, hương trà ấm nóng lan tỏa, xua đi cái se lạnh của đêm, mở ra một không gian cho những lời tâm sự, cho những câu hỏi sâu thẳm về nhân sinh. Anh biết, những người này đến đây không chỉ để nghe chuyện, mà để tìm kiếm một con đường, một lời giải đáp cho những băn khoăn của chính họ, trong cái kỷ nguyên mới đầy hứa hẹn mà cũng lắm thử thách này.
***
Đêm khuya buông xuống trọn vẹn, bao trùm vạn vật bằng một tấm màn nhung huyền ảo. Ngoài kia, gió đêm hiu hiu thổi, mang theo tiếng côn trùng rả rích từ những bụi cây ven đường, tạo nên một bản hòa tấu trầm mặc của thiên nhiên. Trong quán sách nhỏ của Tạ Trần, ánh đèn dầu vẫn lung linh, hắt lên khuôn mặt của những người đang ngồi vòng quanh bàn, tạo nên những cái bóng nhảy múa trên tường. Mùi giấy cũ, mực, và hương trà ấm nóng quyện vào nhau, tạo thành một bầu không khí vừa tĩnh lặng, vừa sâu lắng, mời gọi những lời bộc bạch.
Tạ Trần ngồi giữa vòng tròn người nghe, ánh sáng đèn dầu hắt lên khuôn mặt thanh tú của anh, làm nổi bật đôi mắt sâu thẳm, dường như có thể nhìn thấu mọi sự. Giọng nói của anh trầm ấm, điềm tĩnh, không quá nhanh cũng không quá chậm, tựa như một dòng suối mát lành len lỏi qua những ghềnh đá gập ghềnh của tâm hồn. Anh bắt đầu câu chuyện, không phải bằng những lời cao siêu, những triết lý khó hiểu, mà bằng những ví dụ giản dị, những câu chuyện về những người đã từng mê đắm danh vọng. Đ�� có thể là những bậc tu sĩ đã một thời chấp niệm vào cảnh giới trường sinh, bất chấp mọi giá để "thành tiên", cuối cùng lại "mất người" trong chính hành trình đó; cũng có thể là những phàm nhân, trong kỷ nguyên Nhân Gian đang hình thành này, lại sa vào lưới danh vọng thế tục, khao khát sự công nhận, sự tán dương, mà quên đi giá trị thực sự của cuộc sống bình thường.
"Danh vọng, dù là tiếng tăm lẫy lừng của một bậc tiên nhân từng tung hoành cửu thiên, hay sự ngưỡng mộ nhất thời của phàm trần dành cho một nghệ sĩ tài hoa, một học giả uyên bác, cũng chỉ là cái bóng." Tạ Trần chậm rãi nói, ánh mắt anh lướt qua từng người, như đang muốn chạm đến sâu thẳm tâm hồn họ. "Khi ánh sáng tắt, cái bóng cũng tan biến. Khi những lời ca tụng ngừng vang, khi những ánh mắt ngưỡng mộ rời đi, vậy thì, điều gì mới thực sự còn lại? Điều gì mới là thật, là vĩnh cửu trong mỗi chúng ta?"
Nghệ Sĩ Thành Danh, người đàn ông có vẻ ngoài phong lưu nhưng ánh mắt ẩn chứa nét ưu tư, cúi đầu xuống, đôi vai khẽ run lên. Anh ta là một minh chứng sống cho những lời Tạ Trần vừa nói. Sau những năm tháng miệt mài sáng tạo, sau khi đạt được đỉnh cao của sự nghiệp và nhận được vô vàn lời tán dương tại Lễ Hội Vinh Danh Nhân Tài, anh ta lại cảm thấy một sự trống rỗng đến lạ lùng. Cái vinh quang ấy, nó chói chang đến mức làm mờ đi mọi thứ xung quanh, và khi ánh sáng ấy dịu đi, chỉ còn lại một khoảng tối mênh mông trong tâm hồn.
"Tiên sinh nói chí phải." Nghệ Sĩ Thành Danh ngẩng đầu lên, ánh mắt anh ta chất chứa sự mệt mỏi và một chút hoang mang. Giọng nói anh ta khàn khàn, tựa như vừa trải qua một cơn bão táp. "Kẻ tiểu nhân này, sau khi đạt được chút tiếng tăm, sau khi được người đời xưng tụng là 'bậc thầy', lại thấy lòng mình trống rỗng, bất an đến lạ kỳ. Cứ ngỡ vinh quang sẽ mang lại hạnh phúc, sẽ lấp đầy những khoảng trống trong tâm hồn, nhưng lại chỉ thấy thêm gánh nặng. Mỗi tác phẩm mới ra đời, mỗi lời ca tụng được nghe, lại giống như thêm một xiềng xích vô hình trói buộc, khiến ta không dám bước đi tự do, không dám sống thật với cảm xúc của mình. Chẳng lẽ, cái giá của danh vọng lại đắt đỏ đến vậy, Tiên sinh?"
Học Trò Trẻ, người thanh niên với ánh mắt sáng ngời, chăm chú lắng nghe từng lời Tạ Trần và Nghệ Sĩ Thành Danh. Anh ta là thế hệ mới, tràn đầy nhiệt huyết và khao khát được cống hiến, khao khát được công nhận. Nhưng qua những gì chứng kiến tại Lễ Hội Vinh Danh Nhân Tài, anh ta cũng bắt đầu nhận ra những cạm bẫy tiềm ẩn. Anh ta thấy những người vì danh lợi mà bất chấp thủ đoạn, thấy những ánh mắt ganh ghét, đố kỵ ẩn sau vẻ bề ngoài hào nhoáng.
"Con... con khao khát được cống hiến, được người đời ghi nhận những đóng góp của mình cho kỷ nguyên Nhân Gian này, Tiên sinh." Học Trò Trẻ nói, giọng nói vẫn còn sự nhiệt huyết nhưng đã pha lẫn chút băn khoăn. "Con muốn tạo ra những tác phẩm có ích, những phát minh giúp đời. Nhưng con cũng sợ, sợ mình sẽ lạc lối trong những lời tán dương, sẽ đánh mất bản ngã, như những kẻ đã vì danh lợi mà bất chấp tất cả trong Lễ Hội vừa qua, những kẻ đã quên đi mục đích ban đầu của sự cống hiến." Anh ta dừng lại, nhìn Tạ Trần với ánh mắt khẩn cầu, như muốn tìm kiếm một lời giải đáp. "Làm sao để vừa cống hiến, vừa được công nhận, mà không bị cái bóng của danh vọng nuốt chửng, không bị 'mất người' trong chính vinh quang của mình, thưa Tiên sinh?"
Thư Đồng Tiểu An ngồi bên cạnh, tuy chưa hiểu hết những điều sâu xa mà Nghệ Sĩ Thành Danh và Học Trò Trẻ đang nói, nhưng đôi mắt cậu bé vẫn chăm chú nhìn Tạ Trần, như muốn nắm bắt từng ý nghĩa ẩn sâu trong lời nói của Tiên sinh. Cố Tiểu Ngư thì vẫn lặng lẽ ngồi đó, đôi mắt to tròn lướt qua mọi người, thỉnh thoảng lại nhìn Tạ Trần, như một người quan sát thấu đáo, một người đồng hành thầm lặng.
Tạ Trần khẽ gật đầu, sự trầm tĩnh trên khuôn mặt anh không hề thay đổi. Anh biết rằng đây không chỉ là câu hỏi của Nghệ Sĩ Thành Danh hay Học Trò Trẻ, mà là câu hỏi chung của rất nhiều người trong kỷ nguyên mới này, một kỷ nguyên mà Thiên Đạo suy tàn, tiên môn không còn là đích đến, nhưng con người vẫn tìm kiếm một ý nghĩa, một mục tiêu để bám víu.
"Cái khó không nằm ở danh vọng, mà nằm ở chính bản tâm ta." Tạ Trần cất tiếng, giọng nói anh tựa như một dòng nước mát lành xoa dịu những băn khoăn trong lòng người nghe. "Danh vọng tự thân nó không có tội. Nó chỉ là một thước đo, một sự phản hồi từ thế gian về những gì ta đã làm. Vấn đề nằm ở cách ta đón nhận nó, cách ta để nó tác động đến mình. Để không bị cái bóng của danh vọng nuốt chửng, chúng ta cần hai thứ: 'tự vấn' và 'khiêm tốn'."
Anh dừng lại một chút, để những lời ấy thấm vào tâm trí mọi người, rồi tiếp tục. "Tự vấn là nhìn vào gương tâm hồn mình mỗi ngày, không phải để ngắm nhìn vẻ đẹp hay sự tài giỏi của bản thân, mà để hỏi mình là ai, mình muốn gì thực sự, và điều gì thực sự có giá trị trong cuộc đời này. Nó là một cuộc đối thoại không ngừng nghỉ với chính mình, để bóc tách những lớp vỏ bọc, những ảo ảnh mà thế gian và cả bản thân ta tạo ra. Ta có đang sống thật với những giá trị cốt lõi của mình không? Ta có đang làm những điều này vì mục đích cao cả, vì lợi ích chung, hay chỉ vì một sự thỏa mãn nhất thời của cái 'tôi' đang khao khát được tán dương? Đó là một quá trình lọc rửa tâm hồn, một con đường tu tâm không cần đến linh khí hay pháp bảo, nhưng lại khó khăn hơn vạn lần."
Tạ Trần đưa mắt nhìn Học Trò Trẻ. "Còn khiêm tốn, không phải là hạ thấp mình, không phải là chối bỏ những thành quả và tài năng của bản thân. Khiêm tốn là nhận ra rằng mình chỉ là một phần nhỏ bé trong vũ trụ rộng lớn này, một mắt xích trong chuỗi nhân quả vô tận. Mọi thành tựu đều không phải do một mình ta tạo nên. Nó là sự tổng hòa của những cơ duyên, của sự giúp đỡ từ người khác, của những kiến thức được truyền lại từ tiền nhân, và của cả sự vận hành của Thiên Địa. Khi ta hiểu được điều đó, ta sẽ không còn quá tự mãn trước vinh quang, cũng không quá tuyệt vọng trước thất bại. Ta sẽ giữ được sự bình thản, và danh vọng sẽ không còn là một gánh nặng, mà chỉ là một làn gió thoảng qua, một nốt nhạc trong bản giao hưởng của cuộc đời."
Những lời của Tạ Trần không chỉ là triết lý suông, mà còn là ánh sáng soi rọi vào những ngóc ngách sâu kín trong tâm hồn người nghe. Nghệ Sĩ Thành Danh gật đầu liên tục, như trút bỏ được gánh nặng vô hình. Học Trò Trẻ thì chăm chú ghi chép, từng nét chữ của anh ta giờ đây không chỉ là sự ghi nhớ kiến thức, mà còn là sự khắc sâu những triết lý vào tâm khảm. Tạ Trần biết, những lời này chỉ là hạt giống, việc chúng có nảy mầm và đơm hoa kết trái hay không còn phụ thuộc vào chính những người đã lắng nghe, vào sự "tự vấn" và "khiêm tốn" mà họ lựa chọn thực hành mỗi ngày. Bởi lẽ, cái kỷ nguyên Nhân Gian này, dù không còn Thiên Đạo hay tiên môn, vẫn là một thử thách vô cùng lớn cho bản tính con người, một hành trình dài của sự tự hoàn thiện.
***
Tiếng gió đêm mỗi lúc một mạnh hơn, thổi xào xạc qua những tán cây bên ngoài, mang theo cái lạnh sâu hơn của màn đêm. Trong quán sách nhỏ, không khí đã trở nên tĩnh lặng sau những lời tâm sự và triết lý thâm sâu. Nghệ Sĩ Thành Danh và Học Trò Trẻ đã đứng dậy, cúi đầu thật sâu trước Tạ Trần, ánh mắt họ không còn vẻ hoang mang hay băn khoăn ban đầu, mà thay vào đó là sự thanh thản và một niềm tin mới mẻ. Lời cảm ơn của họ không cần phải thốt ra thành tiếng, bởi sự thay đổi trong ánh mắt và thần thái đã nói lên tất cả. Họ lặng lẽ rời đi, bước chân nhẹ nhàng như thể không muốn phá vỡ sự yên bình còn đọng lại trong quán sách. Thư Đồng Tiểu An cũng cúi chào, rồi trở về căn phòng nhỏ của mình, có lẽ để suy ngẫm về những điều đã nghe.
Khi cánh cửa gỗ khẽ khàng đóng lại, chỉ còn lại Tạ Trần và Cố Tiểu Ngư trong không gian ấm cúng của quán sách. Tạ Trần đứng dậy, thân hình gầy gò của anh ẩn hiện trong ánh đèn dầu, bắt đầu dọn dẹp những chén trà đã cạn, xếp lại những cuốn sách đã được mang ra để minh họa cho những câu chuyện. Mỗi động tác của anh đều chậm rãi, thư thái, như thể đang thực hiện một nghi lễ thiêng liêng chứ không phải công việc thường nhật. Mùi giấy cũ, mực và hương trà vẫn còn vương vấn trong không khí, hòa quyện với mùi trầm hương thoang thoảng, tạo nên một cảm giác an yên đến lạ lùng.
Cố Tiểu Ngư không nói gì, chỉ lặng lẽ giúp anh thu dọn. Nàng đặt những chiếc ghế gỗ về vị trí cũ, lau nhẹ vết trà vương trên bàn. Đôi mắt to tròn, lanh lợi của nàng thỉnh thoảng lại nhìn Tạ Trần, chứa đựng sự thấu hiểu và một tình cảm sâu sắc không cần ngôn từ. Nàng biết, những gì Tạ Trần đã làm đêm nay, không chỉ là một buổi trò chuyện, mà là một sự gieo mầm, một sự định hướng cho những tâm hồn đang lạc lối trong kỷ nguyên mới. Nàng cũng biết, gánh nặng trên vai anh, dù không biểu lộ ra ngoài, nhưng vẫn luôn hiện hữu.
Khi mọi thứ đã được sắp xếp gọn gàng, Tạ Trần bước đến bên khung cửa sổ, nơi ánh trăng sáng vằng vặc đang soi rọi con đường vắng. Anh ngước nhìn lên bầu trời đêm, nơi những vì sao lấp lánh như vô vàn câu hỏi chưa lời đáp, như những bí ẩn của vũ trụ v���n còn chờ đợi con người khám phá. Ánh trăng lạnh lẽo nhưng đầy thơ mộng hắt lên khuôn mặt thanh tú của anh, làm nổi bật vẻ suy tư sâu sắc trong đôi mắt.
Cố Tiểu Ngư khẽ bước đến bên cạnh anh, giọng nói nàng nhẹ nhàng như làn gió thoảng, nhưng lại chứa đựng một sức mạnh xoa dịu lạ kỳ. "Những lời tiên sinh nói đêm nay, có lẽ sẽ thức tỉnh nhiều người."
Tạ Trần khẽ thở dài, nhưng tiếng thở lần này không còn mang theo sự u hoài mà ẩn chứa một chút quyết tâm. Ánh mắt anh vẫn nhìn ra xa xăm, dõi theo những vì sao vô tận. "Thức tỉnh hay không, Tiểu Ngư, là lựa chọn của mỗi người. Ta chỉ gieo một hạt, rồi để gió trời mang đi. Hạt giống ấy có nảy mầm, có đơm hoa kết trái hay không, còn phụ thuộc vào mảnh đất tâm hồn mà nó rơi xuống, và vào sự chăm sóc của chính chủ nhân mảnh đất ấy. Quan trọng là họ có dám tự vấn, có dám nhìn thẳng vào bản ngã, và giữ lòng khiêm tốn trước mọi cám dỗ hay không."
Anh biết, cuộc sống bình thường mà anh hằng mong ước không phải là sự tĩnh lặng tuyệt đối, không phải là sự thoát ly khỏi mọi phiền não. Ngược lại, nó là một hành trình dài, không ngừng nghỉ của sự học hỏi và thích nghi, của việc đối mặt và hóa giải những xung đột nội tại của nhân tâm. Mặc dù Thiên Đạo sụp đổ, vũ trụ vẫn còn đó những bí ẩn chưa được khám phá, và con người, dù không còn tu tiên, vẫn phải tiếp tục tìm kiếm ý nghĩa cho sự tồn tại của mình, phải không ngừng hoàn thiện bản thân.
Bóng tối của sự ganh tị và khao khát danh tiếng, như anh đã cảm nhận được từ những lời kể về Đối Thủ Ngấm Ngầm, sẽ không dừng lại ở sự bất mãn nhất thời. Nó có thể phát triển thành những âm mưu, những hành động phá hoại tinh thần cộng đồng và sự phát triển của xã hội, gặm nhấm cái nền tảng 'Nhân Đạo' đang cố gắng dựng xây. Sự phân hóa giữa những người thực sự cống hiến cho lợi ích chung và những kẻ mưu cầu danh lợi cá nhân sẽ là một chủ đề xuyên suốt, định hình sự trưởng thành của 'Kỷ nguyên Nhân Gian'.
Tạ Trần quay lại, đôi mắt sâu thẳm lại ánh lên vẻ tỉnh táo, suy tư. Anh khẽ vuốt nhẹ cuốn sách "Vô Vi Chi Đạo", đặt nó trở lại vị trí cũ trên giá sách. Cuốn sách cổ xưa ấy, với những triết lý thâm sâu, dường như đang nói với anh rằng, con đường phía trước của Nhân Gian còn rất dài, và sự bình yên của An Bình, hay sự thịnh vượng của Thành Vô Song, sẽ không thể kéo dài mãi mãi nếu con người không học cách đối diện và vượt qua chính những giới hạn, những chấp niệm của bản thân. Anh vẫn là một phàm nhân, một người đọc sách, nhưng trong cái quán sách nhỏ tĩnh lặng này, tâm trí anh lại đang trải rộng ra khắp nhân gian, dõi theo từng nhịp đập của một kỷ nguyên đang chuyển mình, một kỷ nguyên mà con người phải tự định đoạt số phận của chính mình, với tất cả vinh quang và cả những bóng tối cố hữu.
Ý niệm rằng 'Nhân Đạo' không chỉ là một hệ thống xã hội mà còn là một con đường tu tâm, đòi hỏi sự rèn luyện nội tại không ngừng của mỗi cá nhân, giờ đây càng trở nên rõ ràng hơn bao giờ hết. Đây không phải là cuộc chiến chống lại Thiên Đạo, mà là cuộc chiến vĩnh cửu chống lại chính bản ngã của con người. Và Tạ Trần, trong sự "vô vi" của mình, lại là điểm neo nhân quả, là người gieo hạt cho cuộc chiến thầm lặng ấy.
Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, dành riêng cho độc giả truyen.free.