Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 1037: Cổ Thư Gieo Trồng: Trách Nhiệm Của Kẻ Dẫn Dắt

Dưới ánh bình minh rực rỡ của Thành Vô Song, hạt giống của một triết lý mới đã được gieo trồng trong tâm hồn Dương Quân. Anh, vị quan trẻ tuổi đầy nhiệt huyết, đã đứng vững trước cám dỗ của quyền lực và định hình một con đường riêng cho Nhân Đạo. Nhưng ngay cả khi anh cảm thấy gánh nặng đã vơi đi phần nào, những thách thức thực sự vẫn còn ở phía trước, chực chờ thử thách sự kiên định của anh. Và ở một nơi xa xôi, tĩnh lặng hơn, một "người thầy vô danh" vẫn đang lặng lẽ quan sát, và một lần nữa, gián tiếp đưa ra sự chỉ dẫn.

Hoàng hôn buông xuống Thị Trấn An Bình, nhuộm vàng những mái ngói rêu phong và con đường lát đá cổ kính. Trong quán sách nhỏ của mình, Tạ Trần ngồi bên bàn trà, ngón tay thon dài nhẹ nhàng lướt trên bìa một cuốn kinh thư đã ố màu thời gian. Mùi giấy cũ, mực và một chút hương thảo mộc khô quyện lẫn trong không khí tĩnh lặng, tạo nên một bầu không gian vừa thanh bình, vừa ẩn chứa sự suy tư sâu sắc. Ánh đèn dầu vàng vọt, leo lét trên bàn, hắt bóng anh lên bức tường, khiến hình ảnh thư sinh gầy gò ấy càng thêm phần cô độc và trầm mặc. Bên ngoài, tiếng côn trùng đêm bắt đầu rả rích, như một bản giao hưởng không lời của tự nhiên, càng làm nổi bật sự yên ắng trong căn phòng.

Tạ Trần không đọc sách, ánh mắt anh dường như nhìn xuyên thấu không gian, vượt qua những con phố chật hẹp của Thị Trấn An Bình, xuyên qua những cánh đồng bát ngát, vươn tới tận Thành Vô Song xa xôi. Anh cảm nhận được sự hỗn loạn vô hình, áp lực nặng nề đang đè nặng lên đôi vai của Dương Quân. Vị quan trẻ tuổi ấy đang đứng trước một ngã rẽ quan trọng, nơi quyền lực và trách nhiệm giao thoa, nơi ý chí và thực tế không ngừng va chạm. "Quyền lực tự thân không có tội, nhưng cám dỗ của nó lại là thứ dễ dàng tha hóa lòng người," Tạ Trần khẽ lẩm bẩm, giọng nói trầm thấp, như một tiếng thở dài thoát ra từ sâu thẳm tâm can. Anh đã chứng kiến quá nhiều sự "mất người" trong quá khứ, khi những tu sĩ lầm đường lạc lối vì truy cầu sức mạnh, vì muốn thành tiên mà đánh mất bản chất con người. Giờ đây, trong kỷ nguyên Nhân Gian, dù Thiên Đạo đang suy yếu và con đường tu tiên đã mờ nhạt, cám dỗ vẫn còn đó, chỉ là khoác lên mình một lớp áo khác – lớp áo của sự tiện nghi, của sự phồn vinh vật chất, của khả năng thao túng vạn vật thông qua Linh Năng Thuật.

Anh đứng dậy, thân hình gầy gò nhưng ẩn chứa một vẻ kiên định lạ thường. Làn da trắng nhợt do ít tiếp xúc với nắng gió, khuôn mặt thanh tú, đôi mắt sâu thẳm luôn ánh lên vẻ tỉnh táo, suy tư. Mái tóc đen dài được buộc gọn gàng bằng một dải lụa đơn giản, càng tôn lên vẻ thư sinh thoát tục. Tạ Trần bước về phía kệ sách cổ, nơi hàng trăm cuốn sách x��p chồng lên nhau, cao ngất ngưởng, mỗi cuốn đều mang trong mình một câu chuyện, một triết lý của những thời đại đã qua. Ngón tay anh lướt nhẹ trên gáy sách, như đang tìm kiếm một người bạn cũ trong biển tri thức vô tận. Không phải cuốn sách nào cũng hữu ích cho Dương Quân lúc này, mà phải là một cuốn đủ sức lay động tâm can, đủ để gợi mở những điều ẩn sâu trong ý chí của chàng trai trẻ.

Cuối cùng, ngón tay anh dừng lại ở một cuốn sách bìa da mộc mạc, không tên, không có bất kỳ dấu hiệu phô trương nào. Cuốn sách ấy dường như đã trải qua hàng trăm, thậm chí hàng ngàn năm, lớp da bìa đã sờn cũ, nhuốm màu thời gian. Tạ Trần cẩn thận lấy cuốn sách ra, phủi nhẹ lớp bụi còn vương lại trên đó, như thể đang đánh thức một linh hồn cổ xưa. Đây không phải là một cuốn sách phép thuật, cũng không phải một bí kíp tu luyện. Nó là một tác phẩm được viết bởi một hiền triết vô danh từ thời xa xưa, khi con người bắt đầu xây dựng những nền văn minh đầu tiên, nơi những khái niệm về quyền lực, quản trị và trách nhiệm xã hội mới chớm hình thành. Triết lý trong đó không hề xa lạ với Tạ Trần, bởi nó thấm đẫm tư tưởng về sự cân bằng, về "nhân quả" giữa hành động của người lãnh đạo và vận mệnh của bách tính, về cái giá của sự phồn vinh nếu không đi đôi với sự phụng sự vô điều kiện.

"Tiểu An," Tạ Trần gọi khẽ.

Thư Đồng Tiểu An, cậu bé gầy gò với đôi mắt thông minh, đang ngồi cạnh lò sưởi, lật giở một cuốn sách minh họa về các loài linh thú. Cậu bé mặc chiếc áo vải thô cũ kỹ, nhưng luôn giữ gìn sạch sẽ. Nghe tiếng Tạ Trần, Tiểu An nhanh chóng đặt cuốn sách xuống, chạy tới, cúi đầu cung kính. "Dạ, thưa tiên sinh."

"Con hãy mang cuốn sách này tới Thành Vô Song, gửi cho Dương Quân," Tạ Trần nói, giọng nói vẫn điềm tĩnh, không một chút gợn sóng. Anh trao cuốn sách cho Tiểu An, đôi mắt sâu thẳm nhìn thẳng vào cậu bé. "Nói với cậu ấy, đây là món quà của một người bạn cũ, không cần nói nhiều."

Tiểu An ngước nhìn cuốn sách cũ kỹ trong tay, rồi nhìn lên Tạ Trần, đôi mắt to tròn ánh lên vẻ hiếu kỳ. Cậu bé biết tiên sinh của mình không bao giờ làm điều gì vô cớ. Mỗi hành động, mỗi lời nói của Tạ Trần đều ẩn chứa một ý nghĩa sâu xa, một triết lý mà cậu bé vẫn đang cố gắng thấu hiểu. "Dạ, con đã rõ, tiên sinh. Con sẽ đi ngay sáng mai." Cậu bé ôm cuốn sách vào lòng, cảm nhận được sự cũ kỹ, trang trọng của nó. Tạ Trần gật đầu, một nụ cười nhẹ thoáng qua trên môi. Anh biết, hạt giống đã được gieo, và giờ chỉ còn chờ đợi thời gian để nó nảy mầm trong tâm hồn của Dương Quân. Trong kỷ nguyên Nhân Gian này, sự ảnh hưởng của anh không còn là sức mạnh phi thường hay phép thuật, mà là những lời gợi mở, những triết lý được gieo vào đúng thời điểm, đúng người, để từ đó định hình nên một tương lai mới, một Nhân Đạo vững bền.

***

Sáng hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên xuyên qua lớp sương mờ, Thành Vô Song đã thức giấc trong sự ồn ào và tấp nập. Tiểu An, cậu bé thư đồng từ Thị Trấn An Bình, cẩn thận ôm cuốn sách cũ kỹ vào lòng, bước qua Cổng Thành Vọng Nguyệt. Cánh cổng thành sừng sững, được xây bằng những khối ��á lớn, vẫn còn mang dấu vết của một thời kỳ hỗn loạn, nhưng giờ đây đã được tu sửa kiên cố, uy nghiêm hơn. Tiếng vó ngựa lóc cóc trên đường lát đá, tiếng bánh xe ngựa kẽo kẹt, tiếng người nói chuyện, rao hàng hòa lẫn vào nhau tạo nên một bản giao hưởng náo nhiệt đặc trưng của một đô thị lớn. Mùi bụi đường, mùi ngựa, mùi kim loại từ những cửa hàng rèn xen lẫn với mùi thức ăn từ các quán ven đường, tất cả cùng tạo nên một không khí sống động, đầy sức sống nhưng cũng không kém phần căng thẳng, bận rộn. Tiểu An, vốn quen với sự tĩnh lặng của Thị Trấn An Bình, cảm thấy hơi choáng ngợp trước dòng người đông đúc, vội vã. Cậu bé phải cố gắng chen lấn qua đám đông, đôi mắt to tròn không ngừng quan sát mọi thứ xung quanh.

Cuốn sách trong tay cậu bé dường như là vật phẩm quý giá nhất, được giữ gìn cẩn thận như một báu vật. Tạ Trần đã dặn dò không được nói nhiều, nhưng cậu bé biết, món quà này chắc chắn mang một ý nghĩa đặc biệt. Sau một quãng đường khá dài, Tiểu An cuối cùng cũng đến được phủ nha của Dương Quân. Đây là một tòa kiến trúc đồ sộ, mang phong cách pha trộn giữa sự cổ kính và hiện đại, thể hiện quyền uy của chính quyền Nhân Gian mới. Bên trong, không khí lại càng thêm phần căng thẳng và bận rộn. Các quan chức, thư lại đi lại như con thoi, mỗi người đều mang vẻ mặt nghiêm nghị, vội vã.

Tiểu An được một vị lính gác đưa vào phòng làm việc của Dương Quân. Căn phòng rộng lớn, tràn ngập mùi giấy, mực và một chút hương trầm nhẹ nhàng. Trên bàn, chồng công văn chất cao như núi, các bản báo cáo về Linh Năng Khoáng Mạch mới được phát hiện trải la liệt khắp nơi. Dương Quân đang gục đầu trên bàn, tay vẫn cầm bút, nhưng dường như đã ngủ thiếp đi vì quá mệt mỏi. Vẻ anh tuấn nho nhã của chàng thư sinh ngày nào giờ đây đã lộ rõ vẻ tiều tụy, đôi mắt có quầng thâm, khuôn mặt hơi xanh xao. Áp lực của trọng trách quản lý một nguồn tài nguyên khổng lồ, của việc định hình một kỷ nguyên mới, dường như đang vắt kiệt sức lực của anh.

"Dương Quân đại nhân," Tiểu An khẽ gọi, giọng nói của cậu bé vẫn giữ được sự lễ phép, tự nhiên thường ngày.

Dương Quân giật mình tỉnh giấc, ngẩng đầu lên, dụi mắt. Anh nhìn Tiểu An một cách có chút bối rối, phải mất vài giây mới nhận ra cậu bé thư đồng quen thuộc của Tạ Trần. "À, Tiểu An à... Con đến đây có việc gì?" giọng anh khàn khàn, mệt mỏi.

Tiểu An bước tới gần hơn, cẩn thận đặt cuốn sách lên bàn, tránh làm xáo trộn chồng công văn. "Tiên sinh Tạ Trần nhờ con gửi cuốn sách này cho ngài. Ngài ấy nói đây là món quà của một người bạn cũ." Cậu bé lặp lại chính xác lời dặn dò của Tạ Trần, không thêm bớt một chữ.

Dương Quân nhìn cuốn sách bìa da cũ kỹ, không tên trên bàn. Anh đón lấy một cách khá thờ ơ, nghĩ đó là một món quà biếu thông thường, có lẽ là một tập thơ cổ hay một cuốn lịch sử nào đó. Trong tâm trí anh lúc này, chỉ có những con số về sản lượng khai thác, những kế hoạch phân phối Linh Năng, những báo cáo về an toàn lao động và vô số những vấn đề hành chính phức tạp khác. Anh đang phải cân nhắc giữa hiệu quả kinh tế và đạo đức xã hội, giữa lợi ích ngắn hạn và sự bền vững lâu dài. Những triết lý cao siêu dường như quá xa vời so với thực tại nghiệt ngã mà anh đang đối mặt.

"Cảm ơn Tiểu An. Con đã vất vả rồi," Dương Quân nói, giọng có chút vội vã. Anh mỉm cười nhạt. "Con về đi, ta có chút việc bận. Về nói với tiên sinh Tạ Trần ta sẽ đến thăm ngài sau."

Tiểu An cúi chào lần nữa, đôi mắt vẫn ánh lên vẻ hiếu kỳ, nhưng cậu bé không hỏi thêm. Cậu tin vào tiên sinh của mình, và biết rằng cuốn sách này sẽ phát huy tác dụng vào đúng thời điểm. Cậu bé quay lưng rời đi, trở về với Thị Trấn An Bình yên bình.

Dương Quân nhìn theo bóng Tiểu An khuất dần, rồi lại quay về với chồng giấy tờ. Anh đặt cuốn sách sang một bên, gần như quên bẵng sự tồn tại của nó, tiếp tục xem xét các bản báo cáo về Linh Năng Khoáng Mạch. Vẻ mặt anh ngày càng nhăn nhó, cau có. "Lại là sách... trong lúc này thì đọc được gì đây?" anh thầm nghĩ, một sự mệt mỏi và chán chường bao trùm lấy anh. Anh cảm thấy như mình đang bị nhấn chìm trong biển công việc, những lý tưởng cao đẹp ban đầu của anh đang dần bị bào mòn bởi thực tế phũ phàng và những áp lực không ngừng nghỉ từ mọi phía. Anh tự hỏi, liệu mình có đang đi đúng hướng, hay lại đang lặp lại những sai lầm của những người đi trước, những người đã vì quyền lực mà "mất người"?

***

Đêm đã về khuya, phủ nha của Dương Quân chìm vào sự tĩnh lặng tuyệt đối, chỉ còn tiếng gió khẽ rít qua khe cửa sổ và tiếng côn trùng đêm vọng lại từ khu vườn bên ngoài. Căn phòng làm việc của anh cũng yên tĩnh đến lạ thường, chỉ có ánh đèn dầu hiu hắt trên bàn, chiếu rọi một khoảng không gian nhỏ. Mùi giấy, mực vẫn còn đó, nhưng giờ đây còn thoang thoảng thêm mùi trà nguội đã để lâu, tạo nên một không khí nặng nề bởi sự mệt mỏi và trăn trở. Dương Quân gục đầu xuống bàn một lần nữa, những bản báo cáo và kế hoạch vẫn còn dang dở. Ý chí kiên định mà anh đã thể hiện dưới ánh bình minh hôm trước dường như đang lung lay trước thực tế phức tạp của việc quản lý, trước vô vàn những vấn đề nan giải và những ý kiến trái chiều. Cảm giác bất lực và hoài nghi bắt đầu gặm nhấm tâm trí anh.

Anh ngước nhìn lên, đôi mắt mệt mỏi vô tình chạm vào cuốn sách bìa da cũ kỹ mà Tiểu An đã mang đến. Nó nằm im lìm một góc bàn, dường như bị lãng quên giữa mớ công văn chất đống. Một sự tò mò nhẹ nhàng trỗi dậy trong lòng anh, phá vỡ sự mệt mỏi và chán chường. Anh đưa tay ra, cầm lấy cuốn sách. Cảm giác thô ráp của lớp bìa da sờn cũ mang theo một chút hơi lạnh của thời gian, khơi gợi trong anh một cảm giác hoài niệm khó tả.

Anh mở cuốn sách ra. Những dòng chữ cổ kính, được viết bằng mực tàu đã phai màu, hiện ra trước mắt anh. Ban đầu, Dương Quân đọc một cách thờ ơ, những triết lý về "Đạo của kẻ dẫn dắt", về "sự hài hòa giữa Trời, Đất và Con Người" dường như quá trừu tượng, quá xa vời so với những vấn đề cụ thể mà anh đang phải đối mặt. "Lại là những giáo điều cổ xưa..." anh thầm nghĩ, nhưng vẫn không gấp sách lại. Có lẽ vì sự mệt mỏi đã khiến anh không còn muốn động não với những con số khô khan, hay vì một linh cảm vô hình nào đó mách bảo anh rằng cuốn sách này không đơn thuần như vẻ bề ngoài.

Anh tiếp tục lật giở từng trang. Dần dần, những lời lẽ về "trách nhiệm của người nắm quyền", "cái giá của sự phồn vinh", và "nhân tâm là gốc rễ của mọi trị an" bắt đầu gõ cửa tâm trí anh, từng chút một, như những giọt mưa thấm dần vào lòng đất khô cằn.

"Đạo của kẻ dẫn dắt không phải là quyền uy, mà là sự phụng sự vô điều kiện." Dòng chữ ấy như một tia chớp xẹt qua tâm trí Dương Quân. Anh nhớ lại những lời Tạ Trần đã nói về "nền tảng" và "dòng chảy tự nhiên". Anh đã quá chú trọng vào việc xây dựng một hệ thống hoàn hảo, vào việc tối đa hóa hiệu quả khai thác Linh Năng, mà quên đi cái gốc rễ, cái nền tảng vững chắc nhất của Nhân Đạo chính là lòng người, là sự phụng sự bách tính. Anh đã để những áp lực từ các phe phái, từ những kẻ chỉ muốn lợi ích ngắn hạn, làm lu mờ đi lý tưởng ban đầu của mình.

"Cái giá của sự phồn vinh không phải là vàng bạc châu báu, mà là sự đánh đổi nhân tính, là sự cạn kiệt của tinh thần." Dương Quân khẽ thở dài, c��u nói này như một tấm gương phản chiếu chính những điều anh lo sợ. Anh đã từng cảnh báo về sự "mất người" khi quá tập trung vào tu đạo. Giờ đây, liệu anh có đang vô tình dẫn dắt Nhân Gian đi vào vết xe đổ đó, khi quá chú trọng vào sự tiện nghi mà Linh Năng Thuật mang lại, mà quên đi việc bảo tồn những giá trị tinh thần, những khả năng sáng tạo độc đáo của con người? Anh đã quá chú trọng vào hiệu quả mà quên đi 'nền tảng' mà tiên sinh Tạ Trần đã nhắc nhở sao?

Dương Quân gấp sách lại, nhắm mắt tự vấn. Những hình ảnh về quãng thời gian anh còn là một thư sinh nhiệt huyết, khao khát cống hiến cho Nhân Gian, khao khát xây dựng một thế giới công bằng, nhân văn, hiện lên rõ ràng trong tâm trí anh. Anh nhớ lại những cuộc trò chuyện với Tạ Trần, những lời khuyên nhẹ nhàng nhưng sâu sắc của vị tiên sinh bí ẩn. "Mục đích ban đầu của ta... là vì nhân dân, không phải vì quyền lực," anh thầm thì, giọng nói đầy quyết tâm. "Ta không thể để những áp lực này khiến ta lạc lối."

Anh mở mắt ra, ánh mắt giờ đây đã trở nên sáng rõ, như vừa tìm thấy một con đường trong màn sương mù dày đặc. Cuốn sách không chỉ là một món quà, mà là một lời nhắc nhở, một tấm gương phản chiếu, giúp anh nhìn lại chính mình, nhìn lại con đường mà anh đang đi. Tạ Trần, người thầy vô danh ấy, lại một lần nữa gián tiếp dẫn lối cho anh.

Dương Quân đặt cuốn sách cẩn thận xuống bàn. Anh hít một hơi thật sâu, cảm nhận sự thanh thản, nhẹ nhõm bao trùm lấy mình. Gánh nặng trên vai anh vẫn còn đó, nhưng giờ đây, anh đã tìm lại được phương hướng, tìm lại được ngọn lửa lý tưởng trong tâm hồn. Anh biết rằng, việc Tạ Trần gửi sách cho thấy anh vẫn tiếp tục định hướng 'Nhân Đạo' một cách gián tiếp, và sự ảnh hưởng này sẽ còn kéo dài, định hình các thế hệ lãnh đạo. Sự thức tỉnh của anh báo hiệu một phong cách lãnh đạo mới, ưu tiên triết lý hơn là quyền lực, nhưng cũng có thể tạo ra mâu thuẫn với những người có quan điểm khác. Những triết lý trong cuốn sách 'Đạo Của Kẻ Dẫn Dắt' sẽ trở thành kim chỉ nam cho các quyết sách lớn của anh trong tương lai, có thể dẫn đến nh��ng thay đổi đáng kể trong quản trị xã hội. Cuộc sống bình thường của Tạ Trần, tuy ẩn dật, nhưng lại là nguồn tri thức và đạo lý vô tận cho kỷ nguyên mới.

Anh ngồi thẳng dậy, rút ra một tờ giấy trắng và một cây bút lông. Đêm đã khuya, nhưng tâm trí anh giờ đây lại vô cùng minh mẫn. Anh bắt đầu phác thảo lại kế hoạch, sửa đổi từng chi tiết nhỏ, nhưng với một tầm nhìn rộng lớn hơn, nhân văn hơn. Lần này, không chỉ có hiệu quả và lợi ích, mà còn có sự cân bằng, sự bền vững, và trên hết, là sự bảo tồn và phát huy nhân tính. Hạt giống của triết lý mới đã được gieo trồng, và Dương Quân, với cuốn sách cổ trong tay, với ngọn lửa lý tưởng bùng cháy trở lại, sẽ là người chăm sóc nó, để nó đơm hoa kết trái trong kỷ nguyên Nhân Gian.

Truyện nguyên tác của Long thiếu, được công bố độc quyền tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free