Nhân gian bất tu tiên - Chương 1038: An Bình Thịnh Vượng: Giai Điệu Cân Bằng Của Nhân Gian
Đêm đã qua, mang theo những trăn trở và quyết tâm mới của một vị quan trẻ nơi Thành Vô Song, nhưng nơi Thị Trấn An Bình nhỏ bé này, mọi thứ dường như vẫn chảy trôi theo dòng chảy an nhiên của nó, dẫu cho ẩn sâu bên trong, hạt giống của một kỷ nguyên mới đang nảy mầm mạnh mẽ.
Sáng sớm, ánh nắng ban mai như những sợi tơ vàng mảnh dệt qua tán lá cổ thụ, rắc rải trên những con đường lát đá sạch sẽ của Thị Trấn An Bình. Không khí mang theo chút se lạnh của buổi sớm, xen lẫn hương đất ẩm và mùi bánh nướng thơm lừng từ các hàng quán mới mở. Tạ Trần ngồi bên cửa sổ quán sách của mình, chén trà nghi ngút khói trên tay, làn hương trầm dịu nhẹ từ lư hương đặt góc phòng lan tỏa, hòa quyện với mùi giấy cũ và mực tàu, tạo nên một bầu không khí tĩnh lặng, vừa cổ xưa lại vừa an bình đến lạ.
Thân hình gầy gò của anh tựa vào lưng ghế, đôi mắt sâu thẳm, tỉnh táo dõi theo từng cử động bên ngoài. An Bình hôm nay, khác lắm. Những ngôi nhà gỗ và gạch đơn giản vẫn còn đó, các quán trọ và cửa hàng vẫn san sát hai bên đường, nhưng sự nhộn nhịp giờ đây đã mang một sắc thái mới. Tiếng cười nói rộn ràng hơn, những gương mặt lạ xuất hiện nhiều hơn, không còn vẻ chất phác, ẩn dật như xưa. Những thư sinh ăn mặc tinh tươm, tay cầm quạt giấy, đầu đội khăn xếp, bước chân khoan thai ngắm nghía từng ngóc ngách của thị trấn. Những nghệ nhân với đôi tay lấm lem màu sắc, ánh mắt say mê dõi theo những chi tiết nhỏ nhặt trên các vật phẩm trưng bày. Và cả những lữ khách tò mò, họ đến từ phương xa, mang theo sự ngạc nhiên và cả chút hoài nghi khi chứng kiến sự phồn thịnh có phần "kỳ lạ" của An Bình.
Tạ Trần khẽ nhấp một ngụm trà, vị đắng chát lan tỏa nơi đầu lưỡi, như chính những suy tư đang cuộn trào trong lòng anh. Anh nhớ lại Dương Quân, nhớ về cuốn sách "Đạo Của Kẻ Dẫn Dắt" mà anh đã nhờ Tiểu An gửi gắm. Chắc hẳn, vị quan trẻ ấy đã tìm thấy con đường của mình, và An Bình này, chính là một trong những kết quả của con đường ấy. Thị trấn đã không còn là một nơi chốn ẩn mình, mà đang dần trở thành một điểm đến, một biểu tượng, một minh chứng sống động cho triết lý 'Nhân Đạo' đang định hình kỷ nguyên mới.
Nhưng... "Một bông hoa nở rộ, liệu có tránh khỏi ong bướm và gió bão?" Anh thầm thì, giọng nói trầm thấp gần như hòa vào tiếng lật sách của chính mình. Sự phát triển, sự thịnh vượng luôn đi kèm với sự chú ý, và sự chú ý thì thường mang theo cả những ánh mắt thèm khát, những ý đồ không trong sáng. An Bình đang trở thành một cây đại thụ, vươn mình giữa nhân gian, nhưng liệu rễ của nó có đủ sâu, thân của nó có đủ vững để chống chọi với những thử thách đang chực chờ?
Anh lật dở một cuốn sách cổ, những trang giấy đã ngả màu úa vàng, chữ viết tay mềm mại nhưng đầy khí phách. Đó là một bản chép tay của "Kinh Hoa" – một bộ sách nói về sự tuần hoàn của vạn vật, về cái giá của sự phồn vinh và sự suy tàn. Tạ Trần không đọc thành tiếng, nhưng ánh mắt anh lướt qua những dòng chữ, tâm trí anh lại hướng về khung cảnh bên ngoài. Anh nhìn thấy một nhóm thương nhân đang trao đổi hàng hóa, những món đồ thủ công tinh xảo của An Bình được đặt cẩn thận trên những tấm vải lụa, lấp lánh dưới ánh nắng. Anh thấy một bà cụ bán bánh đang vui vẻ kể chuyện cho đứa cháu nhỏ, tiếng cười giòn tan vang vọng trong không gian. Anh thấy một cô bé đang chạy nhảy tung tăng, mái tóc tết bím cài bông hoa dại, trông giống Cố Tiểu Ngư của mấy năm về trước.
Mọi thứ đều thật sống động, thật chân thực, thật "người". Đó chính là cái anh muốn bảo vệ, cái anh muốn giữ gìn. Anh không tin vào sức mạnh tuyệt đối của phép thuật, không tin vào sự bất tử của tiên nhân, mà anh tin vào dòng chảy của nhân sinh, vào sự bền bỉ của con người. Linh khí tuy mỏng, Thiên Đạo tuy suy tàn, nhưng con người vẫn tìm thấy con đường của mình, vẫn tạo nên một kỷ nguyên mới, một kỷ nguyên của Nhân Gian. Nhưng con đường này, liệu có thực sự bằng phẳng?
Tạ Trần khép lại cuốn sách, đặt nhẹ nhàng lên bàn. Anh nhìn ra xa xăm, nơi những ngọn núi ẩn hiện trong làn sương mờ. Cuộc sống bình thường, tưởng chừng đơn giản, lại là một hành trình dài, không ngừng nghỉ của sự học hỏi và thích nghi. Mặc dù Thiên Đạo sụp đổ, vũ trụ vẫn còn đó những bí ẩn chưa được khám phá, những thách thức chưa được lường trước. An Bình, chỉ là một khởi đầu.
Mặt trời đã lên cao, chiếu rọi rực rỡ xuống quảng trường trung tâm Thị Trấn An Bình, nơi một lễ hội nhỏ đang diễn ra, tràn ngập sắc màu và âm thanh. Không khí không còn vẻ tĩnh lặng của buổi sớm, mà giờ đây đã thay bằng sự náo nhiệt, huyên náo nhưng vẫn giữ được nét thanh bình vốn có của thị trấn. Tiếng nhạc cụ dân gian vang lên du dương, hòa cùng tiếng cười nói, tiếng v��� tay tán thưởng của đám đông. Một mùi hương tổng hợp của các món ăn đường phố, mùi hương hoa cỏ từ những gánh hàng rong, và một chút mùi gỗ mới từ những gian hàng thủ công vừa dựng lên, tất cả quyện vào nhau tạo nên một bầu không khí dễ chịu, đầy sức sống.
Tại trung tâm quảng trường, một nghệ nhân trung niên với đôi tay khéo léo, mặc bộ áo vải chàm màu xanh đậm, đang điều khiển một bộ máy dệt lụa tinh xảo. Từng sợi tơ óng ả, đủ màu sắc, được luồn qua lại một cách hoàn hảo, không một lỗi nhỏ, không phải bằng sức người hoàn toàn, mà nhờ vào một hệ thống phức tạp của các 'Linh Năng Hạt Nhân' nhỏ li ti được gắn khéo léo trên khung cửi. Những hạt nhân này, hấp thụ linh khí còn sót lại trong không khí, hoặc từ những viên đá linh năng nhỏ được đặt trong một ngăn bí mật, tạo ra một lực từ trường nhẹ nhàng, giúp các con thoi di chuyển nhanh chóng và chính xác. Từng tấm lụa mềm mại, óng ánh như tơ trời, dần thành hình trước sự trầm trồ của mọi người.
Cách đó không xa, một nhóm nhạc công đang trình diễn. Họ sử dụng các nhạc cụ truyền thống như đàn tranh, sáo trúc, đàn tỳ bà, nhưng âm thanh của chúng lại có phần trong trẻo, vang vọng và trầm bổng hơn hẳn. Bí mật nằm ở chỗ, trên mỗi nhạc cụ đều được gắn những 'Linh Năng Âm Phù' nhỏ xíu, được điêu khắc tinh xảo. Những phù chú này không tạo ra âm thanh, mà chúng khuếch đại và điều chỉnh tần số âm thanh do nhạc cụ tạo ra, khiến tiếng nhạc bay bổng hơn, lan xa hơn mà không hề chói tai, vẫn giữ được nét mộc mạc, truyền thống.
Trong đám đông, Học Giả Thư Sinh, với bộ áo lụa màu xanh ngọc chỉnh tề và cây quạt giấy khép hờ trên tay, đứng cạnh Nghệ Nhân Lạ, người mặc bộ áo vải bố có phần lỏng lẻo hơn, tay áo lấm lem vết mực và sơn màu, ánh mắt say mê quét qua từng chi tiết của bộ máy dệt và các nhạc cụ. Cả hai đều không giấu nổi vẻ kinh ngạc và thán phục.
"Thật không ngờ," Học Giả Thư Sinh khẽ cất lời, giọng điệu vẫn còn chút hoài nghi, nhưng ánh mắt thì đã hoàn toàn bị thu hút. "Linh Năng lại có thể dùng theo cách này, không phải để chiến đấu hay luyện đan, mà để dệt lụa, chơi nhạc... Ta cứ ngỡ Linh Năng chỉ dành cho tu sĩ, cho những kẻ khao khát trường sinh bất tử, hoặc chí ít cũng là để tạo ra những cấm chế phòng ngự."
Cố Tiểu Ngư, với khuôn mặt bầu bĩnh, đôi mắt to tròn lanh lợi, mái tóc tết hai bím cài một bông hoa dại, xuất hiện bên cạnh họ. Cô bé nở một nụ cười rạng rỡ, giọng nói trong trẻo, nhanh nhẹn như chim hót: "Hai vị khách quý mới đến An Bình chăng? Các vị có thấy thú vị không? Đây là những sáng tạo mới của chú Ba thợ dệt và các bác trong đội nhạc đấy! Chúng con gọi đó là 'Linh Năng Sinh Hoạt'. Linh Năng không chỉ là để tu luyện đâu, nó còn là một phần của cuộc sống, giúp cuộc sống của chúng ta tốt đẹp hơn."
Nghệ Nhân Lạ rút ra một cuốn sổ nhỏ và một cây bút chì than, nhanh chóng phác thảo những chi tiết mà anh quan sát được trên bộ máy dệt, gương mặt đầy vẻ hứng thú và say mê. "Cô bé nói rất đúng. Những chi tiết này, cách mà chúng hòa quyện giữa kỹ thuật cơ khí và sự tinh tế của Linh Năng, thật sự mở ra một thế giới mới cho nghệ thuật và thủ c��ng. Ta đã đi qua bao nhiêu trấn, bao nhiêu thành, chưa từng thấy nơi nào có thể biến Linh Năng thành 'công cụ' một cách tài tình đến vậy." Anh ngừng phác thảo, ngẩng đầu lên nhìn Cố Tiểu Ngư, ánh mắt sáng rực. "Có lẽ, đây chính là 'Nghệ thuật của Nhân Gian' mà người ta vẫn truyền miệng."
Cố Tiểu Ngư gật đầu lia lịa, tự hào khoe: "Đúng vậy! An Bình chúng con không chỉ có những cái này đâu. Chúng con còn có đèn lồng Linh Năng thắp sáng đường phố mỗi đêm, có hệ thống dẫn nước từ suối chảy về từng nhà nhờ Linh Năng, và cả những cỗ xe đẩy hàng tự động chạy bằng Linh Năng nữa! Tiên sinh Tạ Trần thường nói, 'mọi thứ đều có thể có ích, quan trọng là cách ta sử dụng nó'."
Học Giả Thư Sinh nhíu mày, suy tư. "Tạ Trần? Là vị tiên sinh ở quán sách kia ư? Ta nghe nói ông ấy là một phàm nhân, không tu đạo, vậy mà lại có thể đưa ra những triết lý sâu sắc đến vậy, và còn gián tiếp ảnh hưởng đến sự phát triển của một thị trấn thịnh vượng như thế này sao?" Giọng nói của hắn vẫn còn chút hoài nghi, bởi trong thế giới này, s���c mạnh thường đi đôi với quyền lực và tu vi. Một phàm nhân, dù thông tuệ đến đâu, cũng khó có thể tạo nên những biến chuyển lớn lao.
Nghệ Nhân Lạ phì cười: "Triết lý của một phàm nhân lại có thể tạo ra một thị trấn không phàm nhân, một thị trấn không cần tu luyện vẫn có thể sống sung túc. Chẳng phải điều đó còn đáng kinh ngạc hơn cả những thần thông phép thuật của tiên nhân sao?" Anh ta lại cúi xuống phác thảo, nhưng lần này không chỉ là những đường nét kỹ thuật, mà còn là những cảm xúc, những ý niệm về sự kết nối giữa con người và Linh Năng, giữa truyền thống và đổi mới.
Cố Tiểu Ngư thấy hai vị khách có vẻ đã hiểu ra đôi chút, liền vui vẻ dẫn họ đi tham quan thêm những gian hàng khác, nơi những sản phẩm độc đáo từ sự kết hợp giữa tài hoa con người và Linh Năng Thuật được trưng bày. Ánh mắt tò mò và thán phục của Học Giả Thư Sinh và Nghệ Nhân Lạ dần thay thế hoàn toàn cho vẻ hoài nghi ban đầu. An Bình đã cho họ thấy một con đường hoàn toàn mới, một con đường mà họ chưa từng nghĩ đến.
Khi ánh tà dương bắt đầu nhuộm đỏ rặng cây phía tây, hắt những vệt nắng vàng cam xuống dòng sông êm đềm, Tạ Trần cùng Lão Quán Chủ và Ông Lão Tiều Phu đã ngồi bên bờ sông tại Quán Trà Vọng Giang. Kiến trúc quán trà bằng gỗ đơn giản, nhưng lại có ban công mở rộng, cho phép khách thưởng trà ngắm nhìn toàn cảnh sông nước hữu tình. Tiếng nước sông chảy rì rào, tiếng chim hót lảnh lót trong vòm lá, hòa cùng tiếng nói chuyện nhỏ nhẹ và tiếng pha trà thanh thoát, tạo nên một bầu không khí yên bình, thư thái đến lạ thường. Mùi trà thơm lừng quyện với mùi nước sông trong lành và mùi hoa cỏ ven bờ, khiến tâm hồn như được gột rửa.
Không xa ba người, Học Giả Thư Sinh và Nghệ Nhân Lạ cũng đang ngồi tại một bàn trà khác. Ánh mắt họ vẫn còn sự suy tư, nhưng không còn vẻ kinh ngạc ban trưa nữa, mà thay vào đó là sự trầm ngâm, chiêm nghiệm về những gì họ đã chứng kiến.
Lão Quán Chủ, mái tóc bạc phơ, vẻ mặt phúc hậu, mỉm cười hiền từ nhìn Tạ Trần. Ông chậm rãi đưa chén trà lên miệng, nhấp một ngụm, rồi cất giọng ấm áp, trầm bổng: "An Bình này, giống như cái cây vậy. Nó vươn cành đón lấy ánh sáng Linh Năng, tiếp thu những điều mới mẻ, nhưng cái gốc của nó vẫn là đất, là tình người, là những giá trị cũ xưa mà tổ tiên đã dày công vun đắp. Linh Năng Thuật có thể làm cho cành lá thêm xanh tươi, hoa quả thêm trĩu nặng, nhưng nếu cái gốc không vững, không bám sâu vào lòng đất, thì dù có phồn thịnh đến mấy, cũng chỉ là phù du, một trận gió lớn thổi qua là có thể đổ gãy." Ông kể một câu chuyện ngụ ngôn cổ xưa về một cái cây cô đơn giữa sa mạc, nó tìm mọi cách để vươn lên cao, hấp thụ ánh sáng mặt trời, nhưng rễ của nó lại quá cạn, không thể tìm thấy mạch nước ngầm. Cuối cùng, khi hạn hán kéo dài, nó héo úa và chết đi, mặc dù đã từng là cái cây cao nhất vùng.
Tạ Trần chỉ khẽ mỉm cười, không nói gì, nhưng ánh mắt anh chứa đựng sự thấu hiểu sâu sắc. Anh đưa chén trà lên miệng, nhấp một ngụm, ánh mắt xa xăm nhìn về phía dòng sông đang phản chiếu ánh hoàng hôn rực rỡ, như thể đang nhìn thấy những điều ẩn sâu bên trong dòng chảy vô thường của thế sự.
Ông Lão Tiều Phu, với dáng người gầy gò, lưng hơi còng nhưng ánh mắt tinh anh và nụ cười hiền hậu, gật gù tán đồng. Râu tóc ông bạc phơ, trên tay vẫn cầm cây rìu gỗ cũ kỹ đã nhẵn bóng. Giọng nói ông chậm rãi, từ tốn, đầy kinh nghiệm sống: "Đúng vậy, thiếu một trong hai, đều không thể bền vững. Nếu chỉ có gốc mà không có cành lá vươn lên đón ánh sáng, thì cây sẽ mãi còi cọc, không thể phát triển. Nhưng nếu chỉ mải mê vươn cao mà quên đi cái gốc, thì sớm muộn cũng sẽ gặp họa. Con người cũng vậy. Mải mê theo đuổi sức mạnh, theo đuổi cái vô thượng mà quên đi nhân tính, quên đi cội nguồn, thì khác nào cái cây không rễ, chỉ biết đâm chồi mà không biết bám sâu vào đất mẹ?" Ông khẽ ho khan một tiếng, rồi tiếp lời, giọng đầy chiêm nghiệm: "Cái gọi là 'Nhân Đạo' này, không phải là thứ cao siêu gì, mà chỉ là sự cân bằng, sự hài hòa giữa con người với vạn vật, giữa cái cũ và cái mới, giữa lợi ích cá nhân và phúc lợi chung. Nó là cái gốc, cái nền tảng cho một cuộc sống trọn vẹn, chân thực."
Học Giả Thư Sinh và Nghệ Nhân Lạ, tuy ngồi cách đó một quãng, nhưng những lời đối thoại trầm bổng của ba người lại như những hạt mưa thấm dần vào tâm trí họ. Học Giả Thư Sinh khẽ quay sang Nghệ Nhân Lạ, thì thầm: "Vậy ra đây là 'Nhân Đạo' mà họ nói tới sao? Không phải là sức mạnh, không phải là phép thuật hay uy quyền tuyệt đối, mà là sự hài hòa, sự cân bằng giữa mọi thứ? Ta cứ nghĩ 'Đạo' phải là thứ gì đó thật vĩ đại, thật siêu phàm, như Thiên Đạo vậy."
Nghệ Nhân Lạ gật đầu, ánh mắt lấp lánh sự hiểu biết. "Có lẽ, cái 'Đạo' vĩ đại nhất lại nằm ngay trong những điều bình dị nhất, những điều mà ta vẫn luôn bỏ qua. Cái 'Đạo' của con người, cái 'Đạo' của sự sống." Anh ta nhìn về phía Tạ Trần, Lão Quán Chủ và Ông Lão Tiều Phu, rồi ánh mắt dừng lại ở Tạ Trần. Vị thư sinh gầy gò, không có vẻ gì là tu sĩ, nhưng lại tỏa ra một khí chất tĩnh lặng, sâu sắc, như một dòng sông ngầm chảy xiết bên dưới vẻ ngoài yên ả.
Tạ Trần đưa chén trà lên miệng một lần nữa, nhấp một ngụm. Anh không nói, nhưng sự hiện diện của anh, sự tĩnh lặng của anh, dường như là một lời khẳng định cho những triết lý đang được bàn tán. An Bình đang thịnh vượng, đang trở thành một hình mẫu, một tia hy vọng cho kỷ nguyên Nhân Gian. Nhưng anh biết, sự nổi tiếng của An Bình sẽ thu hút nhiều sự chú ý hơn nữa, không chỉ là những người thiện chí như Học Giả Thư Sinh hay Nghệ Nhân Lạ, mà còn có thể là những kẻ có ý đồ khác, những kẻ tham lam, những thế lực muốn sao chép mà không hiểu rõ bản chất triết lý cốt lõi.
Việc duy trì sự cân bằng giữa phát triển công nghệ và bảo tồn giá trị văn hóa, giữa sự đổi mới và cội nguồn, sẽ là một thách thức không ngừng nghỉ, cần sự kiên định và trí tuệ từ những người dẫn dắt. Mô hình An Bình, dù thành công ở quy mô nhỏ, sẽ phải đối mặt với bài toán mở rộng và bảo vệ bản sắc khi 'Nhân Đạo' dần lan rộng ra toàn nhân gian. Anh nhìn về phía chân trời, nơi mặt trời đã lặn hẳn, chỉ còn lại một vệt sáng hồng cuối cùng. Đêm sẽ đến, và với đêm, những suy tư, những lo lắng tiềm ẩn lại trỗi dậy. Con đường phía trước của Nhân Gian còn rất dài, và sự bình yên của An Bình, liệu có thể kéo dài mãi mãi? Anh khẽ thở dài, trong lòng chất chứa một nỗi niềm khó tả, vừa hy vọng, lại vừa mang theo một chút bi tráng của một kỷ nguyên đang chuyển mình, một kỷ nguyên mà con người phải tự định đoạt số phận của chính mình.
Truyện nguyên tác của Long thiếu, được công bố độc quyền tại truyen.free.