Nhân gian bất tu tiên - Chương 1036: Hạt Giống Quyền Năng: Cám Dỗ Của Linh Năng Khoáng Mạch
Trà Vọng Giang vẫn còn ám ảnh tâm trí cậu bé. Những tư tưởng đối lập, những lý lẽ sắc bén, những quan điểm tưởng chừng không thể dung hòa, tất cả khiến Tiểu An cảm thấy bối rối.
"Tiên sinh," Tiểu An khẽ cất tiếng, giọng nói mang theo chút trăn trở, "vậy rốt cuộc, nghệ thuật là gì? Nó nên phục vụ ai? Con cảm thấy mọi người đều có lý, nhưng cũng đều có điểm chưa trọn vẹn. Cô Mộng Dao nói về cái hồn, Văn Quan Lý Tín nói về trách nhiệm, Họa Sĩ Phong Lưu nói về tự do. Con không biết nên tin vào ai." Cậu bé quay lại nhìn Tạ Trần, ánh mắt chất chứa đầy những câu hỏi chưa lời giải.
Tạ Trần khẽ đặt cuốn cổ thư xuống, một tiếng động rất nhỏ trong không gian tĩnh mịch. Hắn nhấp một ngụm trà sen cuối cùng trong chén, hương trà thanh khiết vẫn còn vương vấn nơi đầu lưỡi. Hắn nhìn Tiểu An, đôi mắt sâu thẳm như chứa đựng cả một bầu trời sao, rồi khẽ nói, giọng trầm ấm, điềm tĩnh, như dòng suối róc rách trong đêm. "Tiểu An, 'đạo' của nghệ thuật không phải là một con đường duy nhất, không phải là một lối đi độc đạo. Nó là một dòng sông đa sắc, một dòng chảy vô thường của cảm xúc và tư tưởng. Nó cần nguồn suối từ linh hồn cá nhân, từ cái 'hồn' mà Mộng Dao đã nói đến, từ những xúc cảm chân thật, sâu thẳm nhất của mỗi người. Đó là cội nguồn của sự sáng tạo, là nơi nghệ thuật tìm thấy sức sống và vẻ đẹp nguyên sơ của nó."
Hắn khẽ ngưng lời, rồi tiếp tục, ánh mắt hướng về phía ánh trăng ngoài cửa sổ, như đang nhìn thấu vào bản chất của vạn vật. "Nhưng dòng sông ấy, cũng c��n chảy vào biển lớn của nhân gian, hòa mình vào cuộc sống của cộng đồng, mang theo cái 'trách nhiệm' mà Lý Tín đã đề cập. Nó phải là một phần của 'Nhân Đạo', góp phần kiến tạo nên một xã hội tốt đẹp hơn, giáo hóa nhân tâm, nuôi dưỡng những giá trị chân chính. Cái khó là làm sao để dòng sông ấy không bị khô cạn vì quá tập trung vào nguồn, chỉ chăm chú vào cái tôi cá nhân mà bỏ quên đi thế giới xung quanh. Và cũng làm sao để nó không bị ô nhiễm, mất đi bản sắc khi hòa vào biển lớn, không bị biến chất thành công cụ tuyên truyền trống rỗng, hoặc trở thành một thứ 'chấp niệm' mới."
Tạ Trần lại quay sang Tiểu An, ánh mắt đầy sự thấu hiểu. "Cái 'hồn' mà Mộng Dao nói, đó là cốt lõi, là hơi thở của sự sống. Cái 'trách nhiệm' mà Lý Tín đề cập, đó là ý nghĩa, là đích đến của dòng chảy. Cái 'tự do' mà Phong Lưu khao khát, đó là sự bùng nổ, là sức mạnh vươn lên không ngừng. Tất cả đều là một phần không thể thiếu của 'Đạo' chân chính, miễn là không biến thành chấp niệm, không trở thành gông cùm trói buộc. Nếu nghệ thuật chỉ là sự tự do vô hạn mà không có trách nhiệm, nó sẽ trở nên vô nghĩa. Nếu nó chỉ là trách nhiệm mà không có tự do, nó sẽ khô khan, cứng nhắc. Và nếu nó đánh mất đi cái hồn của người sáng tạo, nó sẽ trở nên 'mất người', giống như những tu sĩ đã từng đánh mất nhân tính."
Hắn khẽ vuốt ve cuốn cổ thư "Vô Vi Chi Đạo", ánh mắt xa xăm. "Cuộc sống bình thường là một hành trình dài, không ngừng nghỉ của sự học hỏi và thích nghi. Mặc dù Thiên Đạo sụp đổ, vũ trụ vẫn còn đó những bí ẩn chưa được khám phá, và lòng người vẫn còn đó những góc khuất chưa được soi rọi. Nghệ thuật, với tư cách là tiếng lòng của nhân loại, sẽ là một kênh quan trọng để chúng ta không ngừng tự vấn, không ngừng tìm kiếm sự cân bằng giữa vật chất và tinh thần, giữa cái tôi và cái chung. Đó là cách để 'Nhân Đạo' thực sự trở thành một dòng chảy vững bền, chứ không phải là một ao tù khô cạn."
Tiểu An gật đầu, trong lòng cảm thấy một luồng sáng mới mẻ. Những lời của Tạ Trần không phải là một câu trả lời duy nhất, mà là một h��ớng đi, một lời gợi mở để cậu bé tiếp tục suy ngẫm, tiếp tục tìm kiếm. Cậu bé lấy cây bút lông ra, cẩn thận ghi lại những lời của tiên sinh vào cuốn sổ, như đang ghi lại những viên gạch đầu tiên cho con đường 'Nhân Đạo' trong kỷ nguyên mới. Ánh đèn dầu leo lét, ánh trăng vằng vặc, và bóng hình hai thầy trò như hòa vào nhau trong không gian tĩnh mịch của quán sách, tiếp tục hành trình tìm kiếm ý nghĩa chân thật của cuộc đời, nơi nghệ thuật không chỉ là vẻ đẹp, mà còn là linh hồn của sự tồn tại.
***
Sáng hôm sau, khi ánh bình minh còn đang lãng đãng vương trên những mái ngói xanh xám của Thành Vô Song, phủ một lớp vàng nhạt lên những bức tường thành cao vút được khắc trận pháp cổ xưa, một không khí khẩn trương đã bao trùm một căn phòng họp trang trọng trong phủ quan. Bên ngoài, tiếng rao hàng của những thương nhân sớm đã bắt đầu vọng vào, hòa lẫn với tiếng bước chân hối hả của những người đi làm, tiếng xe ngựa lộc cộc trên đường lát đá và tiếng nhạc từ các tửu lầu đêm qua còn vương vấn. Một mùi hương tổng hòa của đồ ăn sáng từ các quán ăn đường phố, mùi hương liệu quý hiếm và mùi thảo dược từ các tiệm thuốc lớn lan tỏa trong không khí, tạo nên một bức tranh sống động và náo nhiệt của một thành phố đang vươn mình trong kỷ nguyên mới.
Trong căn phòng họp rộng lớn, nơi ánh sáng sớm len lỏi qua những ô cửa sổ chạm khắc tinh xảo, Dương Quân ngồi giữa một vòng tròn các quan chức cấp cao và các chuyên gia hàng đầu của triều đình. Ngoại hình của anh vẫn tuấn tú, khí chất nho nhã của một thư sinh nhưng đã thêm vào vẻ anh tuấn, trầm ổn của một nhà lãnh đạo trẻ tuổi. Đôi mắt anh sáng, nhưng ẩn chứa một vẻ ưu tư sâu sắc, đôi lúc lướt qua những gương mặt xung quanh. Anh mặc bộ đạo bào màu lam nhạt, không quá phô trương nhưng đủ để toát lên vẻ thanh cao, phù hợp với địa vị hiện tại của mình.
Đối diện anh, Kỹ Sư Lâm, một người đàn ông trung niên với đôi mắt sáng rực và vẻ mặt hăm hở, đang say sưa trình bày trên một bản đồ lớn trải trên bàn. Từng nét vẽ, từng ký hiệu trên bản đồ đều thể hiện một sự phấn khích không thể che giấu. Đôi tay ông vung lên đầy nhiệt huyết, chỉ vào những khu vực được đánh dấu đỏ chói.
"Thưa các vị đại nhân, thưa Dương Quân đại nhân," Kỹ Sư Lâm cất giọng, tràn đầy năng lượng, "đây không chỉ là một khoáng mạch thông thường, mà là huyết mạch cho kỷ nguyên Linh Năng mà chúng ta đang xây dựng! Theo các phân tích và dự đoán mới nhất của Cục Khảo Cổ và Năng Lượng, trữ lượng Linh Năng Khoáng Mạch tại khu vực Vực Sâu Hắc Thổ này vượt xa mọi dự đoán ban đầu của chúng ta. Tiềm năng phát triển là vô hạn, chỉ cần chúng ta khai thác tối đa, áp dụng những công nghệ tiên tiến nhất mà chúng ta đã phát triển từ Linh Năng Thuật. Hãy tưởng tượng, những thành phố được thắp sáng vĩnh cửu, những cỗ máy vận chuyển siêu tốc, những thiết bị y tế có thể chữa lành bách bệnh... Tất cả đều nằm trong tầm tay!"
Ông ta vỗ mạnh tay xuống bản đồ, ánh mắt lấp lánh sự hưng phấn. "Chúng ta có thể xây dựng một nền văn minh rực rỡ chưa từng có, một nền văn minh mà ngay cả tiên gia cũng phải ngưỡng mộ! Đây chính là cơ hội vàng để Nhân Gian chúng ta vươn mình, khẳng định vị thế của mình trong vũ trụ."
Ngồi bên cạnh Kỹ Sư Lâm, Văn Quan Lý Tín, một quan chức có vẻ ngoài uy nghi, ăn mặc chỉnh tề và luôn giữ thái độ nghiêm nghị, khẽ nhíu mày. Ông ta chờ Kỹ Sư Lâm kết thúc, rồi mới chậm rãi cất lời, giọng nói rõ ràng, dứt khoát nhưng mang đầy vẻ thực dụng.
"Kỹ Sư Lâm nói rất đúng về tiềm năng. Nhưng tiềm năng lớn cũng đi kèm với rủi ro lớn." Lý Tín vuốt bộ râu bạc, ánh mắt sắc bén lướt qua mọi người. "Tài nguyên quý giá như vậy phải được quản lý chặt chẽ, phải được quốc gia kiểm soát tuyệt đối. Chúng ta không thể để nó rơi vào tay tư nhân, gây ra tình trạng phân hóa giàu nghèo, hoặc tệ hơn là bị các thế lực ngầm thao túng, đe dọa đến trật tự xã hội."
Ông ta hắng giọng, tiếp tục với giọng điệu đầy quyền uy. "Lợi nhuận từ việc khai thác phải thuộc về quốc gia, không chỉ để củng cố ngân khố, mà còn để tái đầu tư vào các công trình phúc lợi, giáo dục, và quốc phòng. Việc phân phối Linh Năng phải được ki���m soát để đảm bảo công bằng, tránh loạn lạc và củng cố quyền lực trung ương. Chúng ta cần thiết lập một hệ thống pháp luật nghiêm ngặt, một cơ chế giám sát chặt chẽ, và một lực lượng chuyên trách để bảo vệ khoáng mạch này. Đây là nền tảng cho sự ổn định và phát triển bền vững của toàn Nhân Gian."
Lý Tín kết thúc, gật đầu khẳng định. "Tóm lại, khai thác tối đa đi đôi với kiểm soát tối cao. Đó là con đường duy nhất để chúng ta biến tiềm năng thành sức mạnh thực sự."
Dương Quân lắng nghe từng lời, tay anh khẽ siết chặt cây bút lông trong tay. Anh lướt mắt qua những con số khổng lồ về trữ lượng, những dự đoán về tốc độ phát triển kinh tế, những biểu đồ về lợi ích quốc gia mà Kỹ Sư Lâm và Lý Tín đã trình bày. Anh cảm nhận rõ sức nặng của quyền lực và trách nhiệm đang đổ dồn lên đôi vai mình. Càng nghe, trong lòng anh càng dấy lên những trăn trở.
"Tối đa hóa lợi ích... kiểm soát chặt chẽ..." Dương Quân lẩm bẩm, giọng nói trầm hẳn, ánh mắt anh nhìn xa xăm, như đang cố gắng nhìn xuyên qua những con số và biểu đồ hào nhoáng. "Vậy còn 'Nhân Đạo' mà chúng ta đang ra sức xây dựng thì sao? Nếu chúng ta chỉ chạy theo hiệu quả và quyền lực, liệu có phải chúng ta đang lặp lại sai lầm của tiên môn, chỉ là dưới một hình thức khác? Những tu sĩ xưa kia cũng từng khao khát sức mạnh vô biên, khao khát trường sinh, và cuối cùng họ đã 'mất người', đánh mất nhân tính, trở thành những cỗ máy vô cảm. Chúng ta có đang đi theo vết xe đổ đó, chỉ khác ở chỗ là sức mạnh vật chất thay vì sức mạnh tu luyện?"
Anh đặt bút xuống, ngẩng đầu nhìn Kỹ Sư Lâm và Lý Tín, ánh mắt đầy thăm dò. "Kỹ Sư Lâm, ngài có bao giờ nghĩ đến 'cái giá vô hình' của sự tiện lợi mà Linh Năng Khoáng Mạch mang lại không? Giống như câu chuyện về 'Thợ Dệt Vải Thần' mà Tiên sinh Tạ Trần đã kể. Ban đầu, nó mang lại sự hân hoan, nhưng dần dần, nó có thể tước đoạt ý nghĩa lao động, kỹ năng và thậm chí là niềm vui sống của con người. Liệu sự phát triển quá nhanh, quá tập trung vào vật chất có khiến chúng ta đánh mất đi 'cái hồn' của Nhân Gian, giống như nghệ thuật bị biến thành công cụ tuyên truyền trống rỗng?"
Kỹ Sư Lâm có vẻ bối rối trước câu hỏi của Dương Quân, ông ta không ngờ một vấn đề triết lý sâu sắc như vậy lại được đưa ra trong một cuộc họp mang nặng tính hành chính và kỹ thuật. Lý Tín thì khẽ nhíu mày, có vẻ không hài lòng.
Dương Quân không đợi họ trả lời, anh tiếp tục, giọng nói trầm hơn, mang theo chút suy tư. "Văn Quan Lý Tín, ngài nói về kiểm soát để tránh loạn lạc và củng cố quyền lực trung ương. Điều đó là cần thiết. Nhưng làm sao để sự kiểm soát đó không biến thành gông cùm trói buộc, không bóp nghẹt sự sáng tạo, sự tự do của con người? Liệu quyền lực tập trung quá mức, dù với mục đích tốt đẹp, có thể dẫn đến một 'chấp niệm' mới, khiến chúng ta trở nên cứng nhắc, thiếu linh hoạt, và cuối cùng là đánh mất đi sự đa dạng, phong phú của nhân tính?"
Anh đứng dậy, đi đến bên cửa sổ, nhìn ra khung cảnh Thành Vô Song đang nhộn nhịp. "Chúng ta đang xây dựng một kỷ nguyên mới, một 'Nhân Đạo' hoàn toàn khác biệt so với thời kỳ Thiên Đạo và tu tiên. Chúng ta không thể chỉ nhìn vào lợi ích ngắn hạn, không thể chỉ chạy theo hiệu quả mà quên đi những giá trị cốt lõi của con người. Linh Năng Khoáng Mạch là một kho báu, nhưng nó cũng là một thử thách. Thử thách về cách chúng ta sẽ sử dụng nó, thử thách về cách chúng ta sẽ giữ vững 'nhân tính' của mình trước sức mạnh và tiện nghi chưa từng có này."
Dương Quân quay lại, ánh mắt kiên định. "Tôi muốn một kế hoạch không chỉ tối đa hóa lợi ích, không chỉ kiểm soát chặt chẽ, mà còn phải đảm bảo rằng nó phục vụ cho sự phát triển toàn diện của con người, bảo vệ môi trường, và duy trì sự cân bằng trong xã hội. Nó phải là một phần của 'Nhân Đạo', chứ không phải là một công cụ để thống trị hay tha hóa. Hãy suy nghĩ kỹ về điều này, trước khi chúng ta đưa ra bất kỳ quyết định cuối cùng nào."
Căn phòng họp chìm vào sự im lặng. Kỹ Sư Lâm và Lý Tín nhìn nhau, vẻ mặt đầy suy nghĩ. Những lời của Dương Quân, không phải là sự phủ nhận, mà là một lời cảnh tỉnh, một yêu cầu về chiều sâu triết lý trong quản lý, điều mà họ có thể đã bỏ qua trong sự hăm hở chạy theo tiến bộ. Ánh mắt Dương Quân lướt qua những con số, những dự đoán, cảm nhận sức nặng của quyền lực và trách nhiệm đang đổ dồn lên mình, nhưng giờ đây, anh đã có một hướng đi rõ ràng hơn, dù con đường ấy chắc chắn sẽ đầy chông gai.
***
Đêm khuya, không khí Thành Vô Song trở nên se lạnh, những ánh đèn Linh Năng thắp sáng khắp thành phố lấp lánh như những vì sao rơi xuống trần gian. Khách Điếm Lạc Thần, vốn náo nhiệt ban ngày, giờ đây chìm trong sự tĩnh lặng, chỉ còn lại tiếng gió khẽ lùa qua khe cửa và tiếng côn trùng rả rích. Trong một căn phòng rộng rãi trên tầng cao nhất, Dương Quân ngồi một mình, giữa vô số văn kiện và kế hoạch khai thác Linh Năng Khoáng Mạch được trải ra ngổn ngang trên bàn và dưới sàn nhà. Ánh sáng dịu nhẹ từ một viên đá Linh Năng được đặt trên bàn chiếu rọi, làm nổi bật vẻ ưu tư trên khuôn mặt anh.
Anh đã ở đây hàng giờ, cố gắng tìm lời giải cho bài toán khó mà mình vừa đặt ra trong cuộc họp. Trong đầu anh vẫn văng vẳng những lời nói hăng hái của Kỹ Sư Lâm về tiềm năng vô hạn, và sự sắc bén của Văn Quan Lý Tín về tầm quan trọng của kiểm soát và lợi ích quốc gia. Không ai trong số họ sai, những gì họ nói đều hợp lý, đều vì sự phát triển của Nhân Gian. Nhưng có một điều gì đó vẫn khiến anh trăn trở, một cảm giác bất an len lỏi trong tâm trí.
Dương Quân nhắm mắt lại, cố gắng xua đi những con số, những biểu đồ phức tạp. Thay vào đó, anh nhớ lại những lời của Tiên sinh Tạ Trần. Ngụ ngôn về 'Thợ Dệt Vải Thần' hiện rõ trong tâm trí anh. Ban đầu là sự tiện lợi, sự giải phóng con người khỏi lao động nặng nhọc, nhưng rồi dần dần tước đoạt đi ý nghĩa của công việc, biến kỹ năng thành vô dụng, và niềm vui sáng tạo thành sự trống rỗng. 'Cái giá của sự tiện lợi' – một cụm từ mà Tạ Trần đã dùng, giờ đây lại mang một ý nghĩa mới, nặng nề hơn rất nhiều. Liệu Linh Năng Khoáng Mạch, với khả năng mang lại sự tiện nghi và sức mạnh chưa từng có, có trở thành một 'Thợ Dệt Vải Thần' mới, tước đoạt đi 'hồn' của Nhân Gian?
Anh đứng dậy, đi đến bên cửa sổ, nhìn ra khung cảnh Thành Vô Song lộng lẫy trong đêm. Những ánh đèn Linh Năng rực rỡ, những con đường tấp nập dù đã về khuya, những tòa nhà cao tầng vươn mình sừng sững. Đó là thành quả của sự tiến bộ, của việc áp dụng Linh Năng Thuật. Nhưng nó cũng là một lời cảnh báo.
"Sức mạnh lớn đi kèm với trách nhiệm lớn..." Dương Quân lẩm bẩm, giọng nói khản đặc trong sự tĩnh mịch của căn phòng. Anh vò đầu bứt tai, cảm thấy như đang gánh trên vai cả một ngọn núi. "Nhưng làm sao để không biến sức mạnh này thành 'cái giá' mà nhân loại phải trả? Làm sao để chúng ta không 'mất người' khi quá tập trung vào vật chất và hiệu quả?"
Anh nhớ đến cuộc tranh luận về 'hồn nghệ thuật' tại Quán Trà Vọng Giang. Mộng Dao nói về cái hồn, Lý Tín nói về trách nhiệm, Phong Lưu nói về tự do. Tiên sinh Tạ Trần đã không phán xét, mà chỉ gợi mở về sự cân bằng, về một dòng sông cần cả nguồn suối cá nhân lẫn biển lớn cộng đồng, không được khô cạn hay ô nhiễm, không được biến thành chấp niệm.
"Nếu Linh Năng Khoáng Mạch là dòng sông đó," Dương Quân suy tư, "vậy cái 'hồn' của nó là gì? Là sự sáng tạo, là khả năng giải phóng con người khỏi những gánh nặng, là tiềm năng kiến tạo một cuộc sống tốt đẹp hơn. Nhưng 'trách nhiệm' của nó là gì? Là phải phục vụ cho toàn thể nhân loại, cho sự bền vững của vạn vật, không được gây hại, không được lãng phí. Và 'tự do' của nó? Là sự tự do trong việc nghiên cứu, phát triển, ứng dụng một cách có ý thức, chứ không phải là sự tự do vô hạn dẫn đến hỗn loạn và tha hóa."
Anh đi đi lại lại trong phòng, ánh mắt đầy trăn trở nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh đèn Linh Năng của thành phố lấp lánh như một lời hứa hẹn nhưng cũng là một lời cảnh báo. Anh nhớ lại những sai lầm của tiên môn, nơi tu sĩ vì theo đuổi sức mạnh và trường sinh mà cuối cùng đánh mất đi nhân tính, biến thành những sinh vật vô cảm, bị trói buộc bởi 'chấp niệm' của mình. Anh không muốn Nhân Gian đi vào vết xe đổ đó.
"Nếu chúng ta chỉ chạy theo hiệu quả và quyền lực," anh tự vấn lần nữa, giọng nói vang vọng trong căn phòng, "liệu có phải chúng ta đang lặp lại sai lầm của tiên môn, chỉ là dưới một hình thức khác? Những tiên nhân ngày xưa cũng tin rằng họ đang làm điều tốt đẹp nhất cho mình, cho thế giới, nhưng cuối cùng lại dẫn đến sự suy tàn của Thiên Đạo. Chúng ta không thể để Linh Năng Khoáng Mạch này trở thành một 'chấp niệm' mới, một thứ quyền lực tuyệt đối mà chúng ta không thể kiểm soát."
Dương Quân cảm thấy một áp lực khổng lồ đè nặng lên vai. Anh là một trong những người tiên phong xây dựng 'Nhân Đạo', anh đã nhìn thấy tận mắt sự suy tàn c���a Thiên Đạo, sự 'mất người' của các tu sĩ. Anh không thể để thế hệ mình lặp lại sai lầm đó. Việc quản lý nguồn Linh Năng Khoáng Mạch này sẽ định hình tương lai của Nhân Gian, và một quyết định sai lầm có thể dẫn đến sự tha hóa mới, một kỷ nguyên "mất người" mới, dù dưới một vỏ bọc khác.
Anh ngồi sụp xuống ghế, vùi mặt vào lòng bàn tay. Giữa những dòng chữ khô khan của các báo cáo kỹ thuật và những con số đầy hứa hẹn về lợi nhuận, anh tìm kiếm một con đường, một triết lý có thể dung hòa giữa sự tiến bộ và giá trị nhân sinh. Tạ Trần, người thầy vô danh của anh, đã gieo vào lòng anh những hạt giống của sự tự vấn, của sự cân bằng. Giờ đây, những hạt giống ấy đang nảy mầm, buộc anh phải đối mặt với một trong những thử thách lớn nhất trong sự nghiệp của mình. Anh biết rằng, để 'Nhân Đạo' thực sự vững bền, nó không chỉ cần sức mạnh vật chất, mà còn cần một nền tảng đạo đức và triết lý vững chắc, đủ sức chống lại mọi cám dỗ của quyền năng.
***
Chiều muộn, khi vầng thái dương bắt đầu ngả về tây, nhuộm đỏ cả một góc trời, Dương Quân rời khỏi Thành Vô Song, bỏ lại phía sau sự ồn ào và áp lực. Anh không đi xe ngựa, mà chọn cách đi bộ, để cảm nhận từng bước chân, để những cơn gió nhẹ mang theo hương cỏ cây dịu mát của vùng ngoại ô cuốn trôi đi những ưu tư. Điểm đến của anh không phải là một quan phủ hay một học viện, mà là Thị Trấn An Bình nhỏ bé, và cụ thể hơn là quán sách cổ kính của Tạ Trần. Anh không tìm kiếm lời khuyên trực tiếp, mà chỉ muốn tìm một không gian tĩnh lặng, một nơi mà tâm hồn anh có thể tìm thấy sự thanh thản, thoát khỏi sự hối hả và những gánh nặng trách nhiệm.
Khi anh đến quán sách, hoàng hôn đã buông xuống, phủ một màu tím lãng mạn lên những mái nhà rêu phong. Cánh cửa gỗ cũ kỹ khẽ mở, một mùi hương đặc trưng của giấy cũ, mực tàu và trà sen thoang thoảng bay ra, lập tức xoa dịu tâm hồn anh. Quán sách vẫn vậy, tĩnh lặng và bình yên đến lạ. Tạ Trần, với thân hình gầy gò của một thư sinh, làn da trắng nhợt và mái tóc đen dài buộc gọn gàng bằng dải lụa đơn gi��n, đang ngồi bên bàn gỗ quen thuộc, đôi mắt sâu thẳm ánh lên vẻ tỉnh táo, suy tư khi hắn lướt qua những dòng chữ trên một cuốn cổ thư. Trang phục của hắn vẫn là chiếc áo vải bố cũ kỹ, màu sắc nhã nhặn, không chút phô trương, hòa mình vào không gian cổ kính của quán.
Bên cạnh Tạ Trần là Thư Đồng Tiểu An, cậu bé gầy gò với đôi mắt thông minh, đang chăm chú sắp xếp lại những chồng sách cao ngất, thỉnh thoảng lại nhìn trộm tiên sinh của mình. Tiểu An mặc chiếc áo vải thô cũ, nhưng động tác của cậu bé lại rất nhanh nhẹn và cẩn thận. Cậu bé khẽ ngẩng đầu khi nghe tiếng bước chân, nhìn thấy Dương Quân và nở một nụ cười hồn nhiên.
Dương Quân gật đầu đáp lại Tiểu An, rồi chọn một cuốn sách cổ về triết lý tự nhiên, một cuốn sách mà anh đã từng đọc qua nhưng giờ đây muốn tìm lại những ẩn ý sâu xa hơn. Anh ngồi xuống góc quen thuộc của mình, đối diện với Tạ Trần, cố gắng để không làm xáo trộn sự tĩnh lặng nơi đây. Ánh mắt Tạ Trần khẽ lướt qua Dương Quân, không nói một lời nào, nhưng dường như đã thấu hiểu nỗi lòng của anh. Một sự giao cảm không lời, sâu sắc hơn mọi ngôn từ, diễn ra giữa hai người.
Dương Quân mở sách, nhưng tâm trí anh không thể tập trung vào những dòng chữ. Anh vẫn bị ám ảnh bởi những cuộc thảo luận về Linh Năng Khoáng Mạch, về lợi ích và trách nhiệm. Anh thở dài, nhẹ nhàng đặt cuốn sách xuống bàn.
"Tiên sinh..." Dương Quân khẽ cất tiếng, giọng nói trầm và mệt mỏi, "Cuốn sách này nói về sự cân bằng của vạn vật. Con nghĩ... con đang tìm kiếm sự cân bằng đó."
Tạ Trần không ngẩng đầu lên khỏi cuốn sách của mình, nhưng giọng nói của hắn vẫn trầm ấm, điềm tĩnh vang lên, như một lời thì thầm của dòng suối trong đêm vắng. "Cái cây dù có vươn cao đến đâu, cũng cần một nền móng vững chắc. Nếu gốc rễ không sâu, thân cây sẽ dễ đổ. Dòng nước dù chảy xiết đến mấy, cũng phải biết nương theo địa thế. Nếu cưỡng ép, ắt sẽ có ngày khô cạn hoặc vỡ bờ."
Hắn ngừng lại một chút, khẽ lật một trang sách cũ kỹ. "Mọi thứ đều có quy luật riêng của nó. Giống như hơi thở vậy, cần có cả hít vào và thở ra, cần có cả nhận vào và cho đi. Nếu chỉ có hít vào mà không thở ra, ắt sẽ tắc nghẽn. Nếu chỉ có cho đi mà không nhận lại, ắt sẽ khô kiệt."
Tiểu An, đang ngồi bên cạnh Tạ Trần, tò mò ngẩng đầu lên. "Tiên sinh đang nói về điều gì ạ? Con vẫn chưa hiểu lắm."
Tạ Trần khẽ mỉm cười, nụ cười ẩn chứa sự thấu hiểu sâu sắc. Hắn đặt cuốn sách xuống, nhìn Tiểu An, rồi lại liếc nhìn Dương Quân, như đang nói cho cả hai người. "Ta đang nói về lẽ tự nhiên thôi, Tiểu An. Vạn vật đều có quy luật của nó. Con người cũng vậy. Chúng ta khao khát sức mạnh, khao khát tiện nghi, nhưng chúng ta cũng cần biết giới hạn của mình, cần biết cái giá phải trả. Nếu cứ mãi chạy theo sự vươn cao, sự chảy xiết mà quên đi nền móng, quên đi sự nương tựa vào tự nhiên, quên đi sự cân bằng giữa nhận và cho, thì sớm muộn cũng sẽ gặp họa."
Hắn nhấp một ngụm trà sen đã nguội, ánh mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những vì sao bắt đầu lấp lánh trên nền trời tối đen. "Sự phát triển không phải là vô hạn. Linh Năng Khoáng Mạch, hay bất kỳ thứ gì khác, cũng đều là một phần của vòng luân chuyển này. Nếu chúng ta chỉ khai thác, chỉ nhận vào mà không nghĩ đến việc bổ sung, việc gìn giữ, việc cân bằng, thì kho tàng ấy cũng sẽ có ngày cạn kiệt. Và quan trọng hơn, nếu chúng ta chỉ tập trung vào việc sở hữu, việc kiểm soát, mà bỏ quên đi 'cái hồn' của sự vật, bỏ quên đi 'nhân tính' trong việc sử dụng nó, thì dù có bao nhiêu sức mạnh, chúng ta cũng sẽ trở nên 'mất người'."
Dương Quân lắng nghe từng lời của Tạ Trần, từng câu nói tưởng chừng như không liên quan đến vấn đề Linh Năng Khoáng Mạch, nhưng lại chạm đúng vào nỗi băn khoăn sâu thẳm trong lòng anh. Những lời của Tiên sinh không phải là một câu trả lời cụ thể, mà là một phép ẩn dụ, một lời gợi mở để anh tự tìm thấy con đường của mình. Cái cây cần nền móng vững chắc, dòng nước cần nương theo địa thế, hơi thở cần sự cân bằng giữa hít vào và thở ra. Đó chính là 'Nhân Đạo' mà anh đang tìm kiếm. Nó không phải là sự từ bỏ tiến bộ, mà là sự tiến bộ có ý thức, có trách nhiệm, có sự cân bằng.
Anh nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi hương của sách cũ và sự tĩnh lặng bao trùm. Những lời của Tạ Trần, cùng với những triết lý Nhân Đạo mà anh đã theo đuổi bấy lâu nay, đã bắt đầu kết nối với nhau, tạo thành một bức tranh rõ ràng hơn trong tâm trí anh. Anh đã hiểu ra. Linh Năng Khoáng Mạch không phải là một công cụ để thao túng hay thu vén, không phải là một nguồn lực để chạy theo sự tiện lợi vô hạn hay quyền lực tuyệt đối. Nó là một phần của dòng chảy 'Nhân Đạo', và nó phải phục vụ cho sự phát triển bền vững, cho sự cân bằng, cho việc giữ gìn 'nhân tính' của con người, chứ không phải để tạo ra những 'tiện lợi' ảo ảnh, hay những 'quyền lực' tha hóa.
Sự thanh thản và một luồng năng lượng mới bắt đầu lan tỏa trong tâm hồn Dương Quân. Anh biết rằng con đường phía trước sẽ không dễ dàng, sẽ có vô vàn thử thách và áp lực. Nhưng ít nhất, anh đã tìm thấy kim chỉ nam cho mình.
***
Bình minh hé rạng trên Thành Vô Song. Từ trên vọng gác cao nhất của Cổng Thành Vọng Nguyệt, nơi những ngọn gió sớm mai còn se lạnh, Dương Quân đứng đó, ngắm nhìn vầng thái dương từ từ nhô lên khỏi đường chân trời, chiếu rọi những tia sáng vàng rực đầu tiên khắp thành phố. Ánh sáng ấy xua tan đi bóng tối của đêm, mang theo hơi ấm và sự sống mới. Không khí trong lành, tinh khiết của buổi sớm mai tràn ngập lồng ngực anh, xoa dịu mọi ưu tư còn sót lại.
Nét mặt anh giờ đây đã không còn vẻ ưu tư, mệt mỏi của đêm qua. Thay vào đó là sự kiên định, ánh mắt sáng ngời và tràn đầy quyết tâm. Những lời của Tạ Trần, những triết lý về sự cân bằng, về nền móng vững chắc và dòng chảy tự nhiên, đã khắc sâu vào tâm trí anh. Chúng không chỉ là những lời nói suông, mà đã trở thành kim chỉ nam cho hành động của anh. Anh đã dành cả đêm để suy nghĩ, để định hình lại toàn bộ kế hoạch quản lý Linh Năng Khoáng Mạch, không chỉ dựa trên lợi ích và kiểm soát, mà còn dựa trên những giá trị cốt lõi của 'Nhân Đạo'.
Dương Quân khẽ mỉm cười, nụ cười nhẹ nhõm nhưng cũng đầy ý nghĩa. Anh quay lại, khí chất lãnh đạo tỏa ra rõ rệt, không còn là một thư sinh bối rối mà là một vị quan trẻ tuổi đầy bản lĩnh. Một vị quan chức cấp dưới đang chờ sẵn, cúi đầu cung kính.
"Dương Quân đại nhân."
"Đúng vậy, nền móng vững chắc, dòng chảy tự nhiên," Dương Quân tự nhủ, giọng nói vang vọng trong gió sớm, như một lời thề. "Linh Năng Khoáng Mạch này không phải là công cụ để thao túng hay thu vén, mà là một phần của dòng chảy Nhân Đạo. Nó phải phục vụ cho sự phát triển bền vững, cho sự cân bằng, chứ không phải để tạo ra những 'tiện lợi' ảo ảnh, hay những 'quyền lực' tha hóa. Chúng ta sẽ không lặp lại sai lầm của tiên môn, không để sức mạnh này khiến chúng ta 'mất người'."
Anh quay sang vị quan cấp dưới, ánh mắt kiên định. "Truyền lệnh của ta. Triệu tập toàn bộ các cục ban liên quan đến Linh Năng Khoáng Mạch. Ta muốn một kế hoạch mới, một kế hoạch chi tiết về cách chúng ta sẽ khai thác và quản lý nguồn tài nguyên này. Kế hoạch đó phải tập trung vào ba nguyên tắc chính."
Vị quan cấp dưới nhanh chóng rút sổ bút, chờ ��ợi.
"Thứ nhất," Dương Quân giơ một ngón tay, giọng nói vang dội, "Là 'Phát triển hài hòa và Bền vững'. Việc khai thác không được gây tổn hại đến môi trường, không được làm cạn kiệt tài nguyên một cách vô ý thức. Chúng ta cần nghiên cứu các phương pháp khai thác tuần hoàn, tái tạo, đảm bảo rằng thế hệ mai sau vẫn có thể hưởng lợi từ nguồn Linh Năng này."
Anh giơ ngón tay thứ hai. "Thứ hai, là 'Phân phối công bằng và Phục vụ cộng đồng'. Lợi ích từ Linh Năng Khoáng Mạch phải được chia sẻ rộng rãi cho toàn thể nhân dân, không chỉ tập trung vào một nhóm nhỏ. Chúng ta sẽ ưu tiên sử dụng Linh Năng cho các công trình phúc lợi công cộng, y tế, giáo dục, và hỗ trợ những vùng khó khăn. Mọi người dân đều có quyền được tiếp cận với tiện nghi mà Linh Năng mang lại, nhưng phải có giới hạn, phải có sự kiểm soát để tránh lãng phí và phụ thuộc."
Anh giơ ngón tay thứ ba, ánh mắt sáng rực. "Và thứ ba, là 'Bảo tồn nhân tính và Khuyến khích sáng tạo có trách nhiệm'. Chúng ta sẽ không để Linh Năng Thuật biến con người thành những cỗ máy thụ động. Thay vào đó, nó phải là công cụ để giải phóng con người khỏi những công việc nặng nhọc, để họ có thời gian phát triển tri thức, nghệ thuật, và những giá trị tinh thần. Chúng ta sẽ thành lập các học viện nghiên cứu đạo đức về Linh Năng Thuật, khuyến khích sự sáng tạo nhưng luôn đi đôi với sự tự vấn, với trách nhiệm xã hội. Mọi phát minh, mọi ứng dụng đều phải được đánh giá kỹ lưỡng về 'cái giá vô hình' mà nó có thể mang lại."
Dương Quân hít một hơi thật sâu, cảm thấy gánh nặng đã vơi đi phần nào. "Đây không phải là một cuộc đua về tốc độ hay quy mô, mà là một cuộc hành trình về sự đúng đắn, về bản chất của Nhân Đạo. Tôi biết rằng việc thực thi những nguyên tắc này sẽ gặp vô vàn khó khăn và thách thức, sẽ có những áp lực từ mọi phía. Nhưng tôi tin rằng, chỉ có con đường này mới giúp chúng ta xây dựng một kỷ nguyên Nhân Gian thực sự vững bền, không lặp lại sai lầm của quá khứ."
Vị quan cấp dưới cúi đầu, ánh mắt đầy sự ngưỡng mộ và quyết tâm. "Thuộc hạ đã rõ, đại nhân. Chúng tôi sẽ lập tức triển khai."
Dương Quân gật đầu, quay lại nhìn bình minh đang lên, chiếu sáng khắp Thành Vô Song. Thành phố này, và cả Nhân Gian rộng lớn, đang đứng trước một tương lai đầy hứa hẹn, nhưng cũng đầy cạm bẫy. Việc quản lý tài nguyên mới như Linh Năng Khoáng Mạch sẽ là một thử thách lớn và liên tục cho các nhà lãnh đạo, đòi hỏi sự kiên định với các giá trị 'Nhân Đạo'. Mặc dù anh đã tìm ra hướng đi, những thách thức trong việc thực thi và duy trì triết lý này sẽ còn rất nhiều, và có thể dẫn đến các xung đột mới trong tương lai. Nhưng anh tin, ảnh hưởng gián tiếp của Tạ Trần, người thầy vô danh, sẽ tiếp tục là 'kim chỉ nam' cho thế hệ lãnh đạo mới, định hình các quyết sách quan trọng của Nhân Gian. Anh biết rằng, sự phát triển của Linh Năng Thuật, nếu không được cân bằng, có thể tạo ra những 'cám dỗ quyền lực' và 'cái giá vô hình' mới, buộc con người phải không ngừng tự vấn. Nhưng ít nhất, hôm nay, dưới ánh bình minh rực rỡ, hạt giống của một triết lý mới đã được gieo trồng, và anh, Dương Quân, sẽ là người chăm sóc nó.
Nội dung truyện do Long thiếu sáng tác và bảo hộ phát hành tại truyen.free.