Nhân gian bất tu tiên - Chương 1026: Bàn Về Công Bằng, Luận Về Tiến Bộ: Tiếng Vọng Nhân Tâm
Cuộc tranh luận bùng nổ. Những tiếng nói đồng tình, những lời phản đối, những chất vấn gay gắt, tất cả hòa vào nhau, tạo thành một âm thanh hỗn độn nhưng đầy sức sống. Các đại biểu không ngừng đưa ra những lập luận sắc bén, những câu hỏi hóc búa, khiến Lăng Nguyệt, Dương Quân, và Bách Lý Hùng phải liên tục phản hồi, giải thích. Không khí trong đại sảnh trở nên căng thẳng hơn bao giờ hết, khi các quan điểm đối lập được đưa ra một cách trực diện, không khoan nhượng. Tiếng tranh luận sôi nổi, tiếng gõ búa của chủ tọa hội nghị, tiếng lật sách của các thư ký, tất cả tạo nên một bức tranh sống động về một kỷ nguyên đang cố gắng tự định hình.
Lăng Nguyệt, Dương Quân, và Bách Lý Hùng đối mặt với gánh nặng trách nhiệm to lớn. Họ phải dung hòa vô vàn lợi ích và tư tưởng khác nhau để xây dựng một xã hội bền vững. Mỗi câu hỏi, mỗi lời chỉ trích, đều là một thách thức, một phép thử cho sự kiên nhẫn và trí tuệ của họ. Trong sâu thẳm, họ biết rằng những gì đang diễn ra không chỉ là cuộc tranh luận về chính sách, mà là cuộc chiến về tư tưởng, về bản chất cố hữu của con người.
Ánh sáng từ pháp trận trên trần nhà đại sảnh dường như cũng nhấp nháy, phản chiếu lên những gương mặt nghiêm nghị, những ánh mắt đầy lo lắng, và cả những tia hy vọng le lói. Hội nghị Định hình Nhân Đạo, mới chỉ là bước khởi đầu, nhưng đã bộc lộ rõ ràng sự phức tạp và những thách thức khổng lồ mà nhân loại phải đối mặt. Không còn Thiên Đạo để dựa vào, con người buộc phải tự đối mặt với chính mình, với những mặt tốt đẹp và những góc khuất tăm tối nhất trong bản chất của mình. Và chính trong những tranh luận gay gắt này, cái "Nhân Đạo" mới thực sự được tôi luyện, từng chút một, qua mỗi lời nói, mỗi suy nghĩ, mỗi quyết định. Đây sẽ là một quá trình dài và đầy gian nan, nhưng cũng là con đường duy nhất để nhân loại tìm thấy sự trọn vẹn mà không cần thành tiên, để "sống một đời bình thường" theo đúng nghĩa của nó.
***
Đại sảnh hội nghị tại Thành Vô Song, một kiến trúc hùng vĩ với những cột đá cẩm thạch cao vút và mái vòm chạm khắc tinh xảo, vẫn đang vang vọng tiếng tranh luận không ngừng. Không khí đặc quánh sự căng thẳng, xen lẫn mùi mực tàu và giấy cũ từ những chồng ghi chép ngày càng chất cao. Ánh sáng ban ngày, thanh khiết và trong trẻo, len lỏi qua những ô cửa sổ lớn, chiếu rọi lên từng gương mặt đại biểu, phơi bày rõ nét sự mệt mỏi, lo lắng, nhưng cũng không thiếu đi ngọn lửa nhiệt huyết.
Lăng Nguyệt Tiên Tử, trong bộ bạch y thanh thoát nhưng lạnh lẽo, ngồi tại vị trí chủ trì, ánh mắt phượng sắc bén lướt qua từng người. Nàng gõ nhẹ chiếc búa gỗ xuống mặt bàn, âm thanh khô khốc vang lên, cố gắng dẹp tan những lời thì thầm to nhỏ và những tiếng bấc tiếng chì đang leo thang. Mệt mỏi hiện rõ trong đôi mắt, nhưng nàng vẫn giữ vững vẻ uy nghiêm, không để lộ một chút yếu mềm nào. "Chư vị, xin giữ trật tự!" Giọng nói của nàng trong trẻo nhưng chứa đựng một lực lượng vô hình, buộc mọi ánh mắt phải đổ dồn về phía nàng. "Chúng ta đang bàn về nền tảng của Nhân Đạo, không phải là một cuộc chợ búa. Hãy trình bày quan điểm của mình một cách có trật tự và tôn trọng."
Dương Quân, ngồi bên cạnh, vẫn miệt mài ghi chép. Ngòi bút của hắn lướt trên giấy, tốc độ nhanh đến kinh ngạc, cố gắng thu thập mọi ý kiến, dù là nhỏ nhất. Hắn là một thư sinh tuấn tú, khí chất nho nhã, nhưng đôi mắt hắn sáng quắc, tràn đầy nhiệt huyết và lý tưởng. Thỉnh thoảng, hắn ngẩng đầu lên, đặt ra một câu hỏi sắc sảo, nhẹ nhàng xoáy sâu vào những điểm mâu thuẫn trong lập luận của các đại biểu. "Vị tiên trưởng vừa rồi có đề cập đến 'công bằng' là cào bằng. Vậy nếu một người nông dân cần mẫn lao động gấp đôi người khác, mà thu nhập vẫn như nhau, đó có phải là 'công bằng' không? Hay đó là sự cản trở 'tiến bộ'?"
Bách Lý Hùng, với thân hình vạm vỡ và vẻ phong trần, ngồi trầm ngâm ở một góc bàn tròn. Khuôn mặt vuông vức, râu quai nón rậm rạp của ông ẩn chứa vẻ ưu tư sâu sắc. Mái tóc đen xen lẫn bạc được búi cao, ông không nói nhiều, nhưng ánh mắt kiên nghị của ông quét qua từng đại biểu, như đang cân nhắc trọng lượng của mỗi lời nói. Ông hiểu rõ hơn ai hết, rằng luật pháp dù cứng rắn đến đâu, cũng phải dựa trên một nền tảng xã hội vững chắc, nơi con người có thể tìm thấy sự đồng thuận về những giá trị cơ bản nhất. Tiếng tranh luận ồn ào không làm ông xao nhãng, ông đang suy nghĩ về những hệ quả thực tế của từng đề xuất.
Bỗng, một lão nông, đại biểu của Phái đoàn Nông nghiệp, đứng bật dậy. Ông là một lão nhân phúc hậu, tay chân chai sạn, gương mặt khắc khổ v�� sương gió nhưng ánh mắt lại kiên định đến lạ. Trang phục vải bố đơn giản của ông tương phản rõ rệt với những bộ đạo bào lộng lẫy hay gấm vóc sang trọng của nhiều đại biểu khác. "Kính thưa Tiên Tử, kính thưa chư vị!" Giọng ông chất phác nhưng vang dội. "Chúng tôi, những người nông dân, đã bao đời nay đổ mồ hôi trên đất đai. Dưới thời Thiên Đạo cũ, đất đai thuộc về các tiên môn, thuộc về những kẻ quyền thế. Chúng tôi chỉ là tá điền, bị bóc lột đến tận xương tủy. Giờ Thiên Đạo sụp đổ, chúng ta nói xây dựng Nhân Đạo. Nhưng nếu không có sự phân chia ruộng đất công bằng, thì Nhân Đạo khác gì Thiên Đạo cũ? Kẻ mạnh vẫn chiếm hết của kẻ yếu, kẻ giàu vẫn ôm trọn tài nguyên. Vậy thì cái gọi là 'tiến bộ' kia, chỉ là 'tiến bộ' cho một số ít người thôi sao?" Ông vung tay, nét mặt đầy bức xúc. "Nếu không có đất để trồng trọt, không có lương thực để ăn, thì nói gì đến văn hóa, nói gì đến tu dưỡng? Công bằng phải là cái nền đầu tiên!"
Lời của lão nông vừa dứt, một thương nhân trung niên, đại biểu của Phái đoàn Thương nghiệp, đã đứng dậy. Y phục sang trọng, cử chỉ nhanh nhẹn, ánh mắt sắc sảo, tính toán, và trên ngón tay đeo một chiếc nhẫn ngọc quý. Y mỉm cười khinh khỉnh. "Lão nông huynh đài nói rất đúng, công bằng là cái nền. Nhưng công bằng không phải là cào bằng. Mỗi người có năng lực khác nhau, có trí tuệ khác nhau, có sự cống hiến khác nhau. Kẻ nào có tài, có trí, biết kinh doanh, biết tạo ra của cải, biết lưu thông hàng hóa, thì phải được hưởng lợi nhiều hơn. Đó mới là động lực của tiến bộ! Nếu cứ cào bằng, thì ai còn muốn lao động sáng tạo? Ai còn muốn mạo hiểm để làm giàu? Xã hội sẽ trì trệ, sẽ nghèo nàn, và cuối cùng, tất cả chúng ta sẽ cùng nhau chìm đắm trong sự tụt hậu. Sự giàu có của một người có thể tạo ra công ăn việc làm cho hàng trăm, hàng ngàn người khác. Đó mới là sự 'tiến bộ' thực sự, là động lực để Nhân Gian phát triển!"
Dương Quân, sau khi ghi chép xong, ngẩng đầu lên, ánh mắt đầy trăn trở nhìn về phía thương nhân. "Thương gia huynh đài nói có lý. Nhưng nếu sự tiến bộ chỉ dựa trên lợi ích cá nhân, và sự cạnh tranh đến mức tàn nhẫn, thì ai sẽ quan tâm đến những người bị bỏ lại phía sau? Những người không có tài năng kinh doanh, những người gặp hoạn nạn, những người ốm yếu? Họ sẽ bị xã hội đào thải hay sao? Đó có phải là 'Nhân Đạo' chúng ta hướng tới? Liệu một xã hội mà chỉ có kẻ mạnh tồn tại, kẻ yếu bị bỏ mặc, có thực sự là một 'nhân gian' đúng nghĩa?"
Lăng Nguyệt Tiên Tử lại gõ nhẹ chiếc búa. "Xin giữ trật tự! Mục tiêu của chúng ta là tìm ra một con đường dung hòa, không phải là đối đầu. Cả 'công bằng' và 'tiến bộ' đều là những giá trị cốt lõi mà chúng ta muốn đạt được. Vấn đề là làm sao để chúng song hành, hỗ trợ lẫn nhau, thay vì mâu thuẫn." Nàng liếc nhìn một thư sinh trung niên, đại biểu của Phái đoàn Tri thức, người đang cầm một cuốn sách nhỏ, vẻ mặt ôn hòa nhưng kiên định. "Mời Trí giả huynh đài trình bày quan điểm."
Thư sinh trung niên, với vẻ uyên bác, đứng dậy. Y phục xám nhạt của y không quá nổi bật, nhưng khí chất thanh tú toát ra sự điềm đạm. "Kính thưa Tiên Tử, chư vị. Tôi tin rằng 'công bằng' và 'tiến bộ' không hề mâu thuẫn, mà là hai mặt của một đồng xu. 'Công bằng' không chỉ là phân chia tài nguyên, mà còn là công bằng về cơ hội. Cơ hội được học hỏi, cơ hội được phát triển bản thân, cơ hội được đóng góp. 'Tiến bộ' không chỉ là sự giàu có vật chất, mà còn là sự phát triển của tri thức, của văn hóa, của đạo đức. Nếu chúng ta chỉ tập trung vào tài nguyên vật chất mà bỏ qua giáo dục, bỏ qua sự phát triển trí tuệ, thì làm sao có thể tạo ra những con người có khả năng sáng tạo, có khả năng dẫn dắt xã hội đi lên? Một xã hội mà chỉ có một số ít người được tiếp cận tri thức, được giáo dục đầy đủ, thì đó không phải là 'tiến bộ' thực sự, mà là sự củng cố thêm cho bất bình đẳng. Chúng ta cần một hệ thống giáo dục công bằng, nơi mọi người, không phân biệt giàu nghèo, xuất thân, đều có quyền được học, được khám phá tiềm năng của mình. Khi tri thức được phổ biến, khi mỗi cá nhân đều có cơ hội phát triển tối đa, thì 'tiến bộ' sẽ đến một cách tự nhiên, và 'công bằng' cũng sẽ được đảm bảo hơn."
Cuộc tranh luận lại tiếp tục bùng nổ, gay gắt hơn bao giờ hết. Các đại biểu liên tục đứng lên phát biểu, có người vỗ bàn thể hiện sự tán thành, có người thở dài ngao ngán, có người thì thầm bàn tán với người bên cạnh, tạo nên một bản giao hưởng hỗn tạp của các luồng tư tưởng. Lăng Nguyệt Tiên Tử phải gõ búa liên tục để ổn định hội trường, nhưng sự nhiệt huyết và những nỗi lo lắng sâu sắc của các đại biểu dường như là một dòng thác lũ khó lòng ngăn cản. Dương Quân ghi chép không ngừng, ngón tay hắn đã tê cứng, nhưng đôi mắt vẫn không rời khỏi những diễn biến trong đại sảnh. Bách Lý Hùng vẫn ngồi trầm ngâm, nhưng thỉnh thoảng ông lại khẽ lắc đầu, vẻ mặt càng lúc càng thêm ưu tư. Ông tự hỏi, liệu 'công bằng' và 'tiến bộ' có thực sự có thể dung hòa được hay không, hay bản tính con người sẽ mãi mãi đẩy chúng vào thế đối lập?
***
Chiều tà, ánh hoàng hôn đỏ rực chiếu xiên qua khung cửa sổ lớn của Thành Vô Song, nhuộm vàng hành lang đá cẩm thạch. Gió nhẹ luồn qua những vòm cửa, mang theo hơi lạnh của đêm đang về, xoa dịu đi bầu không khí căng thẳng bao trùm cả ngày dài. Lăng Nguyệt Tiên Tử và Dương Quân, sau một phiên họp đầy sóng gió, tạm rời khỏi Đại sảnh. Cả hai đều lộ rõ vẻ mệt mỏi và ưu tư. Nàng tiên tử với dung nhan tuyệt mỹ, lạnh lùng như băng tuyết, giờ đây hiện rõ sự kiệt sức. Đôi mắt phượng sắc bén đã có thêm những nét ưu tư, mệt mỏi ẩn sâu. Nàng khẽ thở dài, tay vô thức vuốt nhẹ chiếc Nguyệt Quang Trâm cài tóc, một vật phẩm tinh xảo nhưng giờ đây dường như không thể xoa dịu tâm trạng nàng.
Dương Quân bước bên cạnh, dáng vẻ nho nhã nhưng bước chân nặng trĩu. Hắn nắm chặt tay, ánh mắt đầy trăn trở nhìn về phía chân trời đang dần tối, nơi những tia nắng cuối cùng đang lụi tàn. "Tiên Tử," giọng hắn trầm xuống, mang theo một nỗi niềm khó nói. "E rằng việc dung hòa 'công bằng' và 'tiến bộ' còn khó hơn cả việc khai mở Thiên Đạo mới. Mỗi người một ý, ai cũng cho mình là đúng. Những lập luận của họ đều có cái lý riêng, nhưng khi đặt cạnh nhau, chúng lại trở thành những dòng nước xiết đối chọi, khó lòng hợp nhất."
Lăng Nguyệt Tiên Tử dừng lại bên một khung cửa sổ, ánh mắt nhìn xa xăm về phía những ngọn núi xa xôi, nơi từng là thánh địa của các tiên môn. "Bản tính con người vốn dĩ phức tạp, Dương Quân." Giọng nàng trong trẻo nhưng lạnh lùng, chứa đựng sự thấu hiểu sâu sắc về thế thái nhân tình. "Tham lam, ích kỷ là một phần của nó, một phần không thể phủ nhận, một phần đã khắc sâu vào nhân loại từ thuở hồng hoang. Nhưng lòng nhân ái, chí tiến thủ, khao khát vươn lên cũng vậy. Vấn đề là làm sao để giữ được sự cân bằng, để cái xấu không lấn át cái tốt, để những mầm mống dục vọng không nuốt chửng những lý tưởng cao đẹp mà chúng ta đang cố gắng vun đắp."
Nàng quay đầu lại nhìn Dương Quân, ánh mắt chứa đựng một sự thấu hiểu và sẻ chia gánh nặng. "Thiên Đạo cũ sụp đổ vì nó đã đi đến cực hạn của sự mất cân bằng. Nó kìm hãm nhân tính, ép buộc con người phải từ bỏ cảm xúc, ký ức để đổi lấy sức mạnh, trường sinh. Giờ đây, chúng ta đang xây dựng Nhân Đạo, một con đường mà con người được là chính mình. Nhưng chính vì con người được là chính mình, những mâu thuẫn nội tại của nhân tính mới bộc lộ rõ ràng đến thế. Mỗi đại biểu, mỗi phái đoàn đều đại diện cho một phần chân lý, nhưng không ai đại diện cho toàn bộ chân lý. Và toàn bộ chân lý đó, chính là sự dung hòa."
Dương Quân thở dài, lòng nặng trĩu. "Chẳng lẽ không có một phương pháp nào vẹn toàn sao? Một con đường rõ ràng cho Nhân Đạo, một sơ đồ đã được vạch sẵn, một lời giải đáp đơn giản để chúng ta có thể làm theo?" Hắn là người luôn khao khát sự hoàn mỹ, sự rõ ràng, nhưng thực tế phũ phàng của hội nghị đã giáng một đòn mạnh vào lý tưởng của hắn.
Lăng Nguyệt Tiên Tử khẽ lắc đầu. Mái tóc đen nhánh dài đến thắt lưng của nàng kh��� lay động theo làn gió. "Nếu có một con đường vẹn toàn, một lời giải đáp đơn giản, thì Thiên Đạo đã không sụp đổ, và nhân loại đã không phải trải qua bao nhiêu thăng trầm. 'Nhân Đạo' không phải là một công trình đã hoàn thiện, mà là một hành trình... một hành trình không ngừng tìm kiếm và kiến tạo. Mỗi quyết định, mỗi cuộc tranh luận, mỗi sự nhượng bộ, đều là một bước trên con đường ấy. Chúng ta không thể kỳ vọng vào một sự hoàn hảo ngay lập tức, mà phải kiên nhẫn, phải thấu hiểu, và phải không ngừng học hỏi từ chính những sai lầm của mình."
Nàng im lặng một lúc, rồi lại nhìn về phía chân trời đang tối dần, nơi những vì sao đầu tiên đã bắt đầu lấp lánh. Sự mệt mỏi trong nàng dường như đã biến thành một sự tĩnh lặng sâu sắc. "Gánh nặng này, không chỉ của riêng chúng ta, mà của toàn nhân loại. Chính sự đa dạng trong tư tưởng, trong khao khát, mới là sức mạnh của nhân gian. Nhưng cũng chính sự đa dạng đó, lại là thách thức lớn nhất." Dương Quân chỉ có thể gật đầu, trong lòng dâng lên một sự đồng cảm sâu s���c. Hắn biết, con đường phía trước còn rất dài và đầy gian nan. Sự bế tắc trong các cuộc tranh luận về "công bằng" và "tiến bộ" chỉ là khởi đầu, cho thấy "Nhân Đạo" sẽ phải đối mặt với nhiều thử thách nội tại, không chỉ từ bên ngoài. Và sự mệt mỏi, ưu tư của Lăng Nguyệt và chính hắn, báo hiệu rằng vai trò lãnh đạo của họ sẽ ngày càng nặng nề và cô độc.
***
Đêm về khuya, thị trấn An Bình chìm trong sự tĩnh lặng quen thuộc. Tiếng dế kêu rả rích từ những bụi cây sau nhà, tiếng gió xào xạc luồn qua những tán lá, và thoảng trong không khí mùi hương trầm dịu nhẹ cùng hương trà thảo mộc thoang thoảng. Trong căn thư phòng nhỏ của Tạ Trần, ánh đèn dầu leo lét lay động, hắt bóng anh lên bức tường, tạo nên một hình ảnh tĩnh mịch nhưng đầy suy tư. Tạ Trần, thân hình gầy gò của một thư sinh, đang ngồi bên bàn trà, nhấp từng ngụm trà nóng. Làn da trắng nhợt của anh càng hiện rõ dưới ánh đèn, và đôi mắt sâu thẳm luôn ánh lên vẻ tỉnh táo, suy tư, dường như có thể nhìn thấu mọi sự.
Thư Đồng Tiểu An, với đôi mắt toát lên vẻ thông minh nhưng còn chút bối rối, ngồi đối diện. Cậu bé mặc áo vải thô cũ, mái tóc rối bù, vừa trở về từ Thành Vô Song sau một ngày dài. Cậu hăm hở kể lại những gì đã diễn ra tại Hội nghị, xen kẽ là những câu hỏi ngây thơ về ý nghĩa của 'công bằng' và 'tiến bộ'. Trên bàn, những bản tóm tắt đề xuất và ghi chép của Tiểu An nằm ngổn ngang, chi chít chữ nghĩa. Mùi giấy cũ và mực tàu từ chúng hòa quyện với mùi trà, tạo nên một không khí đặc trưng của tri thức và sự chiêm nghiệm.
"Tiên sinh, các vị đại biểu cứ tranh cãi mãi, ai cũng có lý cả." Tiểu An chép miệng, vẻ mặt đầy khó hiểu. "Đại biểu nông dân nói công bằng là phải chia đất, không để kẻ giàu chiếm hết. Đại biểu thương nhân thì nói phải để người có tài làm giàu, đó mới là tiến bộ. Còn vị trí giả kia lại nói công bằng là phải có cơ hội học hành. Vậy rốt cuộc, 'công bằng' và 'tiến bộ' là gì ạ? Làm sao để mọi người đều vui vẻ và đồng thuận được ạ?" Cậu bé đưa mắt nhìn Tạ Trần, mong chờ một lời giải đáp đơn giản, dễ hiểu.
Tạ Trần khẽ mỉm cười trước sự ngây thơ của Tiểu An. Anh nhấp một ngụm trà nóng, hơi ấm lan tỏa trong miệng, làm dịu đi sự mệt mỏi trong tâm trí. Giọng anh trầm, điềm đạm, nhưng mỗi lời nói đều chứa đựng sự sâu sắc của một người đã nhìn thấu nhân gian. "Tiểu An, 'công bằng' và 'tiến bộ' giống như hai dòng sông chảy xiết, đôi khi chúng song hành, đôi khi chúng va đập dữ dội. 'Công bằng' là cái nền, như đất đai mà lão nông muốn có, để không ai bị bỏ lại quá xa, không ai bị chèn ép đến mức không còn đường sống. Nó là sự đảm bảo cho phẩm giá cơ bản của mỗi con người. 'Tiến bộ' là ngọn cờ, như sự giàu có hay tri thức mà thương nhân và trí giả mong muốn, thúc đẩy nhân loại vươn lên, khám phá những điều mới mẻ, tạo ra những giá trị tốt đẹp hơn."
Anh đặt tách trà xuống, ánh mắt lướt qua những ghi chép của Tiểu An, rồi dừng lại ở một cuốn Cổ Thư 'Vô Vi Chi Đạo' nằm yên lặng trên bàn. "Nhưng nếu chỉ mải chạy theo 'tiến bộ' mà bỏ quên 'công bằng', xã hội sẽ mất đi gốc rễ. Kẻ mạnh sẽ càng mạnh, kẻ yếu sẽ càng yếu, rồi cuối cùng sẽ nảy sinh mâu thuẫn không thể hóa giải. Giống như một cái cây chỉ mọc cành lá mà không có rễ sâu, nó sẽ dễ dàng đổ gãy trước phong ba bão táp. Ngược lại, nếu chỉ 'cào bằng' mọi thứ, không có sự khác biệt, không có động lực cho sự vượt trội, thì nhân loại sẽ trì trệ, không thể vươn xa hơn. Giống như một dòng sông bị chặn lại, nước sẽ đọng lại, tù đọng và mất đi sức sống."
Tiểu An gãi đầu, vẻ mặt vẫn còn chút bối rối. "Vậy thì khó quá, tiên sinh. Không có lời giải đáp nào đơn giản sao? Không có một công thức nào để làm cho tất cả mọi người đều đồng thuận và vui vẻ sao?" Cậu bé ước gì có một phép màu, một lời thần chú để giải quyết mọi rắc rối.
Tạ Trần khẽ thở dài, trong lòng dấy lên một nỗi ưu tư vô hình. Anh biết rằng những gì cậu bé hỏi là câu hỏi mà cả nhân loại đã trăn trở qua bao nhiêu thế hệ. "Nhân Đạo vốn dĩ không có lời giải đáp đơn giản, Tiểu An. Nó là một hành trình... một hành trình không ngừng tìm kiếm sự cân bằng. Sự cân bằng giữa cá nhân và tập thể, giữa quyền lợi và trách nhiệm, giữa khát vọng và giới hạn. Con người, với bản tính phức tạp của mình, luôn phải đối mặt với những lựa chọn khó khăn này."
Anh vuốt nhẹ trang sách cũ của cuốn 'Vô Vi Chi Đạo', như thể tìm kiếm lời giải đáp trong những triết lý cổ xưa, nhưng cũng biết rằng câu trả lời thực sự không nằm trong những trang giấy mà nằm ở chính nhân gian, trong từng con người, trong từng quyết định được đưa ra mỗi ngày. "Mỗi người đều có một 'chấp niệm' riêng về 'công bằng' và 'tiến bộ'. Nhiệm vụ của Hội nghị không phải là đưa ra một đáp án duy nhất, mà là tạo ra một không gian để những 'chấp niệm' ấy có thể đối thoại, va chạm, và cuối cùng, tìm ra một điểm giao thoa, một con đường mà phần lớn nhân loại có thể chấp nhận."
Tạ Trần nhắm mắt lại, cảm nhận sự tĩnh lặng của đêm khuya. Anh biết rằng, dù Thiên Đạo đã sụp đổ, vũ trụ vẫn còn đó những bí ẩn chưa được khám phá, và cuộc sống bình thường của con người cũng là một hành trình dài, không ngừng nghỉ của sự học hỏi và thích nghi. Những cuộc tranh luận gay gắt ở Thành Vô Song, những trăn trở của Lăng Nguyệt và Dương Quân, tất cả đều là minh chứng cho việc Nhân Đạo không phải là một khái niệm tĩnh, mà là một cuộc tìm kiếm không ngừng. Và anh, Tạ Trần, dù chỉ là một phàm nhân mở quán sách nhỏ, vẫn là "điểm neo nhân quả", gián tiếp chứng kiến và suy ngẫm về sự định hình của một kỷ nguyên mới, nơi con người buộc phải tự kiến tạo vận mệnh của mình, không cần thành tiên, mà chỉ cần giữ trọn nhân tính.
Truyện gốc Long thiếu, độc quyền dành cho độc giả của truyen.free.