Nhân gian bất tu tiên - Chương 1025: Kiến Thiết Nhân Đạo: Những Nền Tảng Đầu Tiên
Ánh hoàng hôn buông xuống Thị Trấn An Bình, nhuộm vàng những mái ngói rêu phong và những con đường đất. Gió chiều mang theo hơi mát lành từ những cánh đồng xa, thoảng qua mùi hương của cỏ dại và khói bếp, tạo nên một không khí an yên đến lạ thường. Quán sách nhỏ của Tạ Trần nằm nép mình bên con đường chính, cánh cửa gỗ cũ kỹ khẽ kẽo kẹt theo từng cơn gió, như một lời mời gọi thầm lặng. Bên trong, ánh nến vàng yếu ớt hắt lên giá sách chất đầy những cuốn kinh thư cũ, những câu chuyện về thế sự và nhân tình.
Thư Đồng Tiểu An, gầy gò nhưng đôi mắt lại sáng rực như hai vì sao nhỏ, hớt hải chạy vào quán, hơi thở còn dồn dập. Trên tay y là một xấp giấy cuộn tròn, được buộc hờ bằng sợi chỉ đỏ thô. Y lao tới bàn trà nơi Tạ Trần đang ngồi, dáng vẻ thư sinh gầy gò của hắn hiện rõ dưới ánh nến, đôi mắt sâu thẳm vẫn tĩnh tại như mặt hồ thu.
“Tiên sinh! Tiên sinh!” Tiểu An reo lên, giọng nói còn vương chút phấn khích xen lẫn mệt mỏi sau chuyến đi dài. “Người xem này! Hội nghị ở Thành Vô Song đã chính thức khai màn! Con đã ghi chép lại những đề xuất đầu tiên, đặc biệt là Cương Lĩnh Nhân Sinh của Tiên Tử Lăng Nguyệt, Hiến Chương Cộng Đồng của Dương Quân đại nhân, và Luật Vệ Nhân Gian của tướng quân Bách Lý Hùng!”
Tạ Trần khẽ ngẩng đầu, ánh mắt từ cuốn sách cổ trên tay chuyển sang Tiểu An. Một nụ cười nhạt thoáng qua khóe môi hắn, vừa bao dung vừa thấu hiểu. Hắn đưa tay nhận lấy xấp giấy, động tác chậm rãi nhưng đầy tao nhã. “Tiểu An, con vất vả rồi. Hãy ngồi xuống, uống một tách trà ấm trước đã.”
Tiểu An ngoan ngoãn ng���i xuống ghế đối diện, nhưng ánh mắt y vẫn không rời khỏi xấp giấy trên tay Tạ Trần, như muốn đọc từng chữ cùng hắn. Mùi giấy cũ, mùi mực mới, và mùi hương trà thoang thoảng hòa quyện trong không gian tĩnh mịch của quán sách. Tạ Trần lướt mắt qua những dòng chữ thanh thoát, đôi lúc khẽ gật đầu, đôi lúc lại nhíu mày suy tư. Mỗi chữ, mỗi câu, đều không thoát khỏi tầm nhìn của hắn, không chỉ là nội dung bề mặt mà còn là ý tứ sâu xa, là những mâu thuẫn tiềm ẩn.
“Tiên sinh,” Tiểu An không kìm được sự tò mò, “Cương Lĩnh Nhân Sinh của Tiên Tử Lăng Nguyệt thật sâu sắc, nhưng cũng có người nói nó quá lý tưởng, khó thực hiện ở nhân gian phức tạp này. Tiên Tử đề cao lòng nhân ái, sự vị tha, nhưng các đại biểu lại lo ngại về bản chất cố hữu của con người, về lòng tham và sự ích kỷ… Con nghe họ tranh luận đến đỏ mặt tía tai!”
Tạ Trần khẽ đặt xấp giấy xuống bàn, đẩy tách trà nóng về phía Tiểu An. Hơi ấm từ tách trà bốc lên, xua đi chút lạnh lẽo của buổi chiều tà. “Mọi triết lý, Tiểu An, tự thân nó đ���u là lý tưởng. Chúng là những ngọn hải đăng soi đường, những bức tranh về một thế giới mà con người khao khát vươn tới. Cái khó, nằm ở chỗ biến lý tưởng thành hiện thực, mà không đánh mất bản chất của nó trong biển đời vạn biến. Con người ta, khi đối diện với những điều cao cả, thường dễ dàng bị cuốn vào vòng xoáy của sự nghi ngờ, bởi lẽ họ sợ hãi chính sự yếu kém của bản thân, sợ hãi rằng mình không thể đạt tới.”
Hắn nhấp một ngụm trà, vị đắng chát lan tỏa nơi đầu lưỡi, nhưng lại để lại dư vị ngọt dịu. “Cương Lĩnh của Lăng Nguyệt Tiên Tử, không phải để áp đặt, mà là để thức tỉnh. Nó không phải là một bộ luật để trói buộc, mà là một lời mời gọi để mỗi cá nhân tự nhìn lại chính mình, tự vấn về ý nghĩa của sự tồn tại. Nhân Đạo, không thể chỉ được xây dựng từ bên ngoài, bằng những điều khoản cứng nhắc. Nó phải bắt nguồn từ sự giác ngộ bên trong, từ cái tâm thiện lương nhất của mỗi con người.”
Tiểu An gật gù, dù có lẽ y chưa hiểu hết chiều sâu trong lời nói của Tạ Trần, nhưng y cảm nhận được sự chân thành và triết lý ẩn chứa trong đó. “Vậy còn Hiến Chương Cộng Đồng của Dương Quân đại nhân, và Luật Vệ Nhân Gian của tướng quân Bách Lý Hùng thì sao ạ? Người ta tranh cãi kịch liệt về việc phân chia quyền lực và tài nguyên! Có đại biểu còn cho rằng Hiến Chương của Dương Quân đại nhân có nguy cơ tập trung quyền lực vào tay một số ít, liệu có lặp lại sai lầm của Thiên Đạo cũ? Còn Luật Vệ Nhân Gian thì bị cho là quá cứng rắn, thiếu đi sự linh hoạt.”
Tạ Trần nhắm mắt, một thoáng suy tư. Hắn đã dự liệu được những tranh cãi này. “Dương Quân và Bách Lý Hùng, họ đều là những người có trách nhiệm và lý tưởng. Hiến Chương và Luật Vệ, xét về bản chất, là những nỗ lực cần thiết để kiến tạo một cấu trúc xã hội ổn định. Nhưng bất cứ một cấu trúc nào, dù hoàn hảo đến đâu trên giấy tờ, khi được áp dụng vào thực tế nhân gian, cũng sẽ bộc lộ những khiếm khuyết. Con người, vốn dĩ là những sinh linh phức tạp. Lòng tham và sự ích kỷ, như con đã thấy, không dễ dàng bị xua tan chỉ bằng lời giáo huấn hay luật lệ. Chúng là những sợi xích vô hình, trói buộc con người vào vòng luân hồi của tranh chấp và quyền lực.”
Hắn mở mắt, đôi mắt sâu thẳm nhìn về phía xa xăm, như thể xuyên qua bức tường quán sách để nhìn thấy Thành Vô Song đang rực rỡ dưới ánh đèn. “Không còn Thiên Đạo, quyền lực giờ đây hoàn toàn nằm trong tay con người. Và chính điều đó sẽ là thử thách lớn nhất. Liệu con người có thể tự kiểm soát được dục vọng của mình, tự đặt ra giới hạn cho bản thân mà không cần đến sự giám sát của một đấng tối cao? Liệu họ có thể phân chia tài nguyên một cách công bằng, không vì lợi ích cá nhân hay phe phái mà gây ra những mâu thuẫn mới? Đó không chỉ là câu hỏi về luật pháp, mà là câu hỏi về bản chất của nhân tính.”
Tiểu An im lặng, y cảm thấy một gánh nặng vô hình đè lên vai mình khi nghe những lời của Tạ Trần. Y biết, tiên sinh không chỉ đọc những dòng chữ trên giấy, mà còn đọc thấu lòng người, đọc thấu những sóng ngầm đang cuộn chảy dưới vẻ ngoài tưởng chừng như trang trọng của hội nghị. Y nhớ lại những khuôn mặt căng thẳng, những ánh mắt hoài nghi mà y đã chứng kiến.
Tạ Trần khẽ thở dài, một tiếng thở dài nhẹ như gió thoảng, nhưng chất chứa cả một trời suy tư về nhân thế. “Sự gay gắt của các cuộc tranh luận và sự đa dạng trong các vấn đề được nêu ra báo hiệu rằng Hội nghị Định hình Nhân Đạo sẽ kéo dài và đầy thử thách, không thể giải quyết chỉ trong một vài buổi họp. Những câu hỏi và hoài nghi của các đại biểu về lòng tham, sự ích kỷ và nguy cơ tập trung quyền lực báo hiệu rằng những ‘thách thức từ bản tính con người’ sẽ tiếp tục là xung đột chính trong kỷ nguyên Nhân Gian. Và đó, Tiểu An, chính là cái giá của sự tự do, cái giá của việc tự định đoạt vận mệnh.”
Hắn nhìn Tiểu An, đôi mắt ánh lên vẻ khuyến khích. “Con đã làm rất tốt, Tiểu An. Con đã mang về không chỉ những văn bản, mà còn là tiếng vọng của nhân gian, của những tâm tư đang cựa quậy trong thời khắc chuyển giao này. Đó là một phần của ‘cuộc sống bình thường’, một hành trình dài, không ng���ng nghỉ của sự học hỏi và thích nghi. Mặc dù Thiên Đạo sụp đổ, vũ trụ vẫn còn đó những bí ẩn chưa được khám phá, và con người vẫn còn đó những nỗi sợ hãi cố hữu. Nhưng chính trong những tranh luận, trong những va chạm tư tưởng đó, cái ‘Nhân Đạo’ mới thực sự được tôi luyện.”
Tạ Trần nhấp thêm một ngụm trà nữa, hương trà thanh khiết lan tỏa khắp khoang miệng. Hắn biết, từ xa, hắn vẫn là một điểm neo, một người quan sát thầm lặng. Hắn không cần phải trực tiếp tham gia vào những cuộc tranh luận ồn ào đó, bởi lẽ, hắn đã gieo những hạt mầm tư tưởng, và giờ đây, những hạt mầm ấy đang nảy nở, đang được thử thách trong vườn ươm của nhân gian. Cách hắn lắng nghe và suy ngẫm cho thấy anh đã dự đoán được những vấn đề này, và có thể sẽ có những tác động gián tiếp đến quá trình định hình ‘Nhân Đạo’ trong tương lai, dù chỉ bằng những lời nói nhẹ nhàng, những suy tư sâu sắc.
***
Trong khi ánh nến lay lắt nơi quán sách của Tạ Trần, Thành Vô Song lại bừng sáng rực rỡ như một vì sao trên m���t đất. Kiến trúc đồ sộ của Đại sảnh hội nghị, với những cột đá cẩm thạch chạm khắc tinh xảo và mái vòm cao vút, lấp lánh dưới ánh đèn pháp trận. Tường thành cao vút, được khắc vô số phù văn bảo hộ, sừng sững uy nghi, chứng kiến sự náo nhiệt không ngừng nghỉ của thành phố. Dòng người hối hả trên các khu phố thương mại sầm uất, tiếng rao hàng của thương nhân, tiếng nhạc từ các tửu lầu và tiếng người nói chuyện ồn ào hòa vào nhau, tạo nên một bản giao hưởng của sự sống. Mùi đồ ăn từ các quán ăn đường phố, mùi hương liệu từ các tiệm thuốc, và mùi hương hoa từ những khu vườn xen kẽ, tất cả tạo nên một không khí sầm uất, náo nhiệt, tràn đầy sức sống, nhưng ẩn sâu bên dưới là một sự căng thẳng vô hình.
Trong Đại sảnh, không khí trang trọng nhưng cũng đầy kịch tính. Hàng trăm đại biểu từ khắp Thập Phương Nhân Gian, với đủ mọi thành phần – từ học giả áo vải đến thương nhân giàu có, từ những vị quan lại từng trải đến những cựu tu sĩ đã từ bỏ con đường tu luyện – đang ngồi chật kín, ánh mắt chăm chú đổ dồn về phía bục phát biểu.
Lăng Nguyệt Tiên Tử, với dung nhan tuyệt mỹ nhưng lạnh lùng như băng tuyết, thân vận bạch y thuần khiết không một chút họa tiết, đứng trên bục cao. Mái tóc đen nhánh dài đến thắt lưng, được búi cao đơn giản, càng tôn lên vẻ thanh tao nhưng cũng lạnh lẽo của nàng. Đôi mắt phượng sắc bén của nàng quét một lượt quanh hội trường, chứa đựng sự uy nghiêm và cả một nỗi mệt mỏi ẩn sâu mà ít ai có thể nhận ra. Giọng nói của nàng trong trẻo nhưng đầy quyền uy, vang vọng khắp đại sảnh, gõ vào từng trái tim đang lắng nghe.
“Chư vị đại biểu, chư vị đồng đạo,” nàng bắt đầu, “Thiên Đạo đã sụp đổ. Kỷ nguyên của những vị thần linh và sức mạnh siêu phàm đã khép lại. Giờ đây, vận mệnh của Nhân Gian nằm trọn trong tay chúng ta. ‘Nhân Đạo’, không phải là một bộ luật hà khắc được ban hành từ trên cao, mà là sự giác ngộ về giá trị cốt lõi của mỗi sinh mệnh, là con đường mà chúng ta cùng nhau kiến tạo. Cương Lĩnh Nhân Sinh này, mà ta hân hạnh được trình bày, đặt con người làm gốc, lấy lòng nhân ái làm nền tảng, lấy sự thấu hiểu và vị tha làm kim chỉ nam. Nó kêu gọi mỗi cá nhân tự sửa mình, tự nâng cao đạo đức, để mỗi chúng ta trở thành một viên gạch vững chắc, xây nên một tòa thành Nhân Gian không chỉ bền vững về vật chất mà còn kiên cố về tinh thần.”
Lời của Lăng Nguyệt Tiên Tử vang vọng, thỉnh thoảng lại bị ngắt quãng bởi những tiếng xì xào, những ánh mắt hoài nghi. Khi nàng kết thúc, một làn sóng tranh luận nhỏ dấy lên.
“Nhưng thưa Tiên Tử,” một đại biểu từ một bang hội thương gia lớn đứng dậy, giọng nói mang theo vẻ thực dụng và hơi chút gay gắt, “Cương Lĩnh này của ngài, e rằng quá lý tưởng! Làm sao kiểm soát lòng tham, sự ích kỷ cố hữu của con người? Thương trường là chiến trường, lợi ích là trên hết! Nếu mọi người đều cứ nhân ái, vị tha, thì ai sẽ đứng ra cạnh tranh, ai sẽ phát triển kinh tế? Liệu chúng ta có thể xây dựng một xã hội thịnh vượng chỉ bằng những giá trị tinh thần mà không có những quy tắc cứng rắn để ràng buộc?”
Lăng Nguyệt Tiên Tử khẽ nhíu mày, nhưng vẫn giữ vẻ điềm tĩnh. “Cương Lĩnh này không phủ nhận sự cạnh tranh hay lợi ích, thưa đạo hữu. Nó chỉ đặt ra một giới hạn, một nền tảng đạo đức để sự cạnh tranh không biến thành sự tàn phá, lợi ích không trở thành sự bóc lột. Sự thịnh vượng thực sự không thể dựa trên sự đau khổ của người khác. Đó là bài học mà Thiên Đạo đã dạy chúng ta bằng sự sụp đổ của chính nó.”
Tiếp theo là Dương Quân. Với ngoại hình tuấn tú, khí chất nho nhã của một thư sinh nhưng lại có vẻ anh tuấn của người luyện võ, y bước lên bục. Đôi mắt sáng, tràn đầy nhiệt huyết và lý tưởng, quét qua các đại biểu. Mái tóc đen dài được buộc cao gọn gàng, y vận bộ đạo bào màu lam nhạt, toát lên vẻ thanh cao nhưng không quá xa cách. Giọng nói của y rõ ràng, dứt khoát, mang theo sự nhiệt huyết và quyết tâm.
“Cương Lĩnh Nhân Sinh của Lăng Nguyệt Tiên Tử là linh hồn, là định hướng cho kỷ nguyên mới. Nhưng để linh hồn ấy có thể hiện hữu, chúng ta cần một thể xác vững chắc. Đó là lý do ta trình bày Hiến Chương Cộng ��ồng.” Dương Quân nói, tay khẽ đặt lên một cuộn giấy lớn được đặt trên bục. “Chúng ta cần một Hiến Chương rõ ràng, phân định quyền hạn, trách nhiệm, và cơ chế giám sát. Không còn Thiên Đạo để ban phước hay trừng phạt, chúng ta phải tự mình tạo ra công lý. Tài nguyên, vốn hữu hạn, sẽ được phân bổ dựa trên công sức đóng góp của mỗi cá nhân, của mỗi cộng đồng, không phải dựa vào địa vị hay quyền lực cũ. Một chính quyền trung ương mạnh mẽ nhưng được giám sát chặt chẽ, cùng với các chính quyền địa phương tự chủ nhưng phải tuân thủ Hiến Chương, sẽ tạo nên một thể chế cân bằng, tránh xa sự chuyên quyền và độc đoán.”
Ngay lập tức, một đại biểu khác đứng dậy, ông ta là một lão quan lại từng trải của một vương triều cũ, gương mặt đầy nếp nhăn và ánh mắt sắc sảo. “Dương Quân đại nhân, Hiến Chương của ngài nghe có vẻ hợp lý, nhưng nó có nguy cơ tập trung quyền lực vào tay một số ít! Chính quyền trung ương quá mạnh, liệu có lặp lại sai lầm của Thiên Đạo cũ, nơi quyền lực tuyệt đối dẫn đến sự tha hóa tuyệt đối? Và việc phân bổ tài nguyên dựa trên công sức đóng góp, liệu có phải là một cách gián tiếp để hợp thức hóa sự bất bình đẳng, để những kẻ yếu thế mãi mãi không thể ngóc đầu lên?”
Dương Quân bình tĩnh đáp lại, giọng nói vẫn kiên định. “Sự giám sát chéo, cơ chế bãi miễn, và sự tham gia của mọi tầng lớp nhân dân vào việc hoạch định chính sách là những điều khoản quan trọng trong Hiến Chương. Quyền lực sẽ được phân tán, không tập trung vào một cá nhân hay một phái. Về tài nguyên, công sức đóng góp không chỉ là lao động thể chất, mà còn là trí tuệ, là sự sáng tạo, là những đóng góp cho cộng đồng. Chúng ta sẽ tạo ra một hệ thống công bằng, nơi mỗi người đều có cơ hội phát triển, chứ không phải là sự bất bình đẳng cố hữu.”
Cuối cùng, Bách Lý Hùng bước lên. Thân hình vạm vỡ, phong trần của ông toát lên vẻ oai phong lẫm liệt của một vị tướng. Khuôn mặt vuông vức, râu quai nón rậm rạp, ánh mắt kiên nghị nhìn thẳng vào đám đông. Mái tóc đen xen lẫn bạc, được búi cao, ông vận giáp trụ nh��, mang theo một vẻ chính trực và thực tế. Giọng nói của ông trầm hùng, đầy khí phách.
“Chư vị, nếu Cương Lĩnh Nhân Sinh là linh hồn, Hiến Chương Cộng Đồng là thể xác, thì Luật Vệ Nhân Gian chính là xương sống, là huyết mạch để duy trì sự sống còn của chúng ta.” Bách Lý Hùng nói, nắm chặt tay, “Không còn Thiên Đạo, chúng ta phải tự bảo vệ lấy mình, bảo vệ lẫn nhau. Luật Vệ Nhân Gian không chỉ là bảo vệ lãnh thổ khỏi những mối đe dọa bên ngoài, mà còn là bảo vệ quyền lợi, sự an toàn của mỗi người dân khỏi những kẻ phá hoại trật tự xã hội. Kẻ mạnh không được phép ức hiếp kẻ yếu, kẻ giàu không được phép chèn ép kẻ nghèo. Mọi hành vi vi phạm pháp luật sẽ bị trừng trị thích đáng, không phân biệt địa vị, xuất thân.”
Một nữ tu sĩ, từng là trưởng lão của một môn phái nhỏ đã tan rã, cất tiếng: “Thưa tướng quân, luật pháp của ngài quá cứng rắn. Liệu có quá tàn nhẫn trong một kỷ nguyên mà chúng ta đang cố gắng xây dựng một xã hội nhân ái? Và ai sẽ là người thực thi luật pháp? Nếu những kẻ thực thi cũng tha hóa, thì Luật Vệ Nhân Gian sẽ trở thành công cụ của bạo lực và áp bức chứ không phải công lý.”
Bách Lý Hùng đáp lại bằng một giọng kiên định: “Luật pháp phải cứng rắn để răn đe, nhưng cũng phải có sự công bằng trong phán quyết. Sẽ có cơ chế kiểm soát và giám sát những người thực thi pháp luật. Quan trọng nhất, là sự giác ngộ của mỗi người dân về tầm quan trọng của việc duy trì trật tự. Chúng ta không tìm kiếm sự tàn nhẫn, mà tìm kiếm sự công bằng. Không có luật pháp, nhân gian sẽ rơi vào hỗn loạn, và mọi lý tưởng nhân ái đều sẽ trở thành vô nghĩa.”
Cuộc tranh luận bùng nổ. Những tiếng nói đồng tình, những lời phản đối, những chất vấn gay gắt, tất cả hòa vào nhau, tạo thành một âm thanh hỗn độn nhưng đầy sức sống. Các đại biểu không ngừng đưa ra những lập luận sắc bén, những câu hỏi hóc búa, khiến Lăng Nguyệt, Dương Quân, và Bách Lý Hùng phải liên tục phản hồi, giải thích. Không khí trong đại sảnh trở nên căng thẳng hơn bao giờ hết, khi các quan điểm đối lập được đưa ra một cách trực diện, không khoan nhượng. Tiếng tranh luận sôi nổi, tiếng gõ búa của chủ tọa hội nghị, tiếng lật sách của các thư ký, tất cả tạo nên một bức tranh sống động về một kỷ nguyên đang cố gắng tự định hình.
Lăng Nguyệt, Dương Quân, và Bách Lý Hùng đối mặt với gánh nặng trách nhiệm to lớn. Họ phải dung hòa vô vàn lợi ích và tư tưởng khác nhau để xây dựng một xã hội bền vững. Mỗi câu hỏi, mỗi lời chỉ trích, đều là một thách thức, một phép thử cho sự kiên nhẫn và trí tuệ của họ. Trong sâu thẳm, họ biết rằng những gì đang diễn ra không chỉ là cuộc tranh luận về chính sách, mà là cuộc chiến về tư tưởng, về bản chất cố hữu của con người.
Ánh sáng từ pháp trận trên trần nhà đại sảnh dường như cũng nhấp nháy, phản chiếu lên những gương mặt nghiêm nghị, những ánh mắt đầy lo lắng, và cả những tia hy vọng le lói. Hội nghị Định hình Nhân Đạo, mới chỉ là bước khởi đầu, nhưng đã bộc lộ rõ ràng sự phức tạp và những thách thức khổng lồ mà nhân loại phải đối mặt. Không còn Thiên Đạo để dựa vào, con người buộc phải tự đối mặt với chính mình, với những mặt tốt đẹp và những góc khuất tăm tối nhất trong bản chất của mình. Và chính trong những tranh luận gay gắt này, cái "Nhân Đạo" mới thực sự được tôi luyện, từng chút một, qua mỗi lời nói, mỗi suy nghĩ, mỗi quyết định. Đây sẽ là một quá trình dài và đầy gian nan, nhưng cũng là con đường duy nhất để nhân loại tìm thấy sự trọn vẹn mà không cần thành tiên, để "sống một đời bình thường" theo đúng nghĩa của nó.
Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, dành riêng cho độc giả truyen.free.